--> Nhớ mẹ - game1s.com

Nhớ mẹ


Anh trầm tư dạo dọc phố. Trưa hè, bầu trời thênh thang,ánh nắng chói chang. Những làn gió nóng bỏng chốc chốc lướt qua như nụ hôn nhẹ vội vã của lửa. Những dáng người vội vã như chạy trốn truy đuổi của nắng, của nóng. Anh cũng rảo bước chân nhanh hơn. Qua công viên nhỏ ven đường, anh thấy một bà cụ đang ngồi trên chiếc ghế dưới tàn cây to.

Mái tóc bạc trắng phau của bà nổi bật trên nền nắng trong, tương phản với bóng râm phủ xung quanh,với màu lá xanh.Bóng dáng lặng im như ngưng lại thời gian, cảnh vật, tiếng động. Dường như cái buổi trưa mùa hè ngột ngạt, dường như nhịp sống vội vã tách biệt với bà, dường như bà ở ngoài tất cả nheo nheo ngắm nhìn lấy làm thú vị bức trang cuộc sống trải ra trước mắt. Giữa phố đông bà nhỏ bé, lặng lẽ như thực như không...
- Mẹ, sao mẹ ngồi đây, nóng lắm mẹ ơi!
- Không, mẹ không sao cả, mẹ chờ để ngắm nhìn con mà..
- Con đã định dịp mấy ngày tới con qua thăm mẹ..
- Mẹ biết con bận rộn lắm, mẹ ổn lắm...cứ dành thời gian cho các cháu con à!
- Nhưng mẹ là mẹ của con...
..Anh nghe thấy tiếng của mình, sực tỉnh, hơi ngường ngượng. Bà cụ không quen lục trong chiếc túi nho nhỏ mang theo lấy ra thỏi son, chiếc gương nhỏ. Cụ cẩn thận nhè nhẹ vẽ lên đôi môi, ngắm nghía lại dung nhan, mỉm cười an tâm và lại kiên nhẫn đợi chờ. Mà anh cũng không biết rõ có phải bà đợi chờ ai, hay chỉ ngồi chờ thời gian trôi qua.
Anh chợt ấm ức ghen tị với ai đó sẽ được tới bên bà, vui mừng, họ sẽ chuyện trò, sẽ vui vui..anh trách sao bất công lại tới với anh như thế, anh cũng muốn gặp mẹ mà!! Nhưng ký ức khẽ nhắc anh cũng đã từng có vô số lúc bên mẹ, nghe mẹ kể vài câu chuyện xưa,chuyện nay cùng vui, cùng buồn; đã được đồng hành cùng mẹ từ khi anh cất tiếng khóc oa oa chào cuộc đời cho đến ngày mẹ một mình nhẹ bước đi về nơi xa xăm...Ờ nhỉ!, cuộc đời nào chẳng có gặp gỡ và chia ly, cho dù không ai muốn xa nhau như con và mẹ.
Anh cảm giác không còn thấy phố, không còn thấy người, không còn nực nội trong nóng rẫy mùa hè. Chỉ còn mình anh và bà cụ nhỏ bé, yên lặng. Những sợi tóc bạc trắng lòa xòa bay bay..yên ả...Bà vẫn ngồi đó như đã ngồi từ lâu lắm rồi và sẽ còn ngồi mãi ...
Chút bùi ngùi run rẩy trái tim. Anh ngước nhìn bầu trời cao rộng, thì thầm:
- Con nhớ mẹ, mẹ ơi!







Thông Tin
Lượt Xem : 236
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN