--> Cậu bạn đặc biệt - game1s.com
Ring ring

Cậu bạn đặc biệt


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ")
Tôi biết nhiều người sẽ nghĩ tôi có vấn đề vì thích một người như Lâm. Còn với tôi, Lâm lại là một cậu bạn rất đặc biệt.
***
Tôi đang đứng cùng mấy cô bạn ở ngoài cửa lớp, thì bỗng giật mình.
- Mấy cậu ơi cho tớ đi nhờ!
Tôi quay người, rồi đứng gọn vào mép hành lang để cho cậu bạn đi qua. Nhưng mới đi được một đoạn ngắn, cậu ấy bỗng dừng lại, ngoảnh mặt lại nhìn chúng tôi. Không phải vì chúng tôi có sức hút, mà vì câu hỏi của Mai - đứa bạn thân nhất của tôi: "Con trai hay con gái vậy?" Trước ánh mắt của cậu bạn, tôi kéo tay Mai ra hiệu cho nó im lặng. Cậu bạn không nhìn chúng tôi nữa rồi quay mặt bước tiếp. Lúc ấy, tự dưng tôi thấy hơi buồn.

Cậu ấy là Lâm, thành viên lớp tôi. Lâm có vóc dáng cao nhưng hơi gầy. Cậu ấy còn có một mái tóc dày, dài che cả mắt. Nhưng điều đặc biệt, mà tôi thấy ở cậu ấy là giọng nói. Nó thanh và nhiều lúc nghe như giọng con gái. Cũng chính vì thế, mà một số người trong lớp bảo cậu ấy bị bê-đê...
Để ý tới Lâm tôi thấy, thời gian đầu vào lớp cậu ấy hơi ít nói và có vẻ khá trầm. Trong khi mọi người rối rít đi làm quen nhau, tôi lại thấy cậu ấy ngồi một chỗ. Cũng vì thế, mà chẳng ai tới làm quen với cậu ấy cả. Mọi người nói cậu ấy bị tự kỉ, kiêu ngạo và thậm trí là hai từ mà tôi nghĩ là cậu ấy không-thích-nghe-chút nào: "bi đi". (Tôi đã nói lái đi, vì bản thân tôi cũng không thích hai từ này. Vì nhiều lí do.)
Sau này khi mọi người quen và hiểu nhau nhiều hơn, tôi lại thấy Lâm là một người dễ gần, hòa đồng và hay giúp đỡ những người xung quanh. Bởi cậu ấy sẵn sàng chạy đi mua giúp ai đó một chai nước, mà không cần biết lí do. Hay việc cậu ấy nhận chép bài hộ, cho ai nghỉ học mà người đó đã gửi vở từ trước... Cậu ấy tốt bụng, nhưng vài cậu bạn khác trong lớp vẫn không ưa gì. Họ vẫn ác ý gọi cậu ấy là thằng đàn bà, 3D... Và những lúc như thế, tôi thấy mắt Lâm đượm buồn. Có khi cậu ấy gục mặt xuống bàn, nhưng cũng có lúc cậu ấy lại bỏ đi chỗ khác. Tôi biết cậu ấy mệt mỏi và muốn quên nó đi. Nhưng mọi người lại không nghĩ thế. Họ nói Lâm gục mặt xuống là để khóc, bỏ đi vì thấy xấu hổ. Còn tôi, lại thấy Lâm thật tội nghiệp. Vì cậu ấy chẳng đắc tội với ai, nhưng mọi người lại đối xử với cậu ấy không ra gì.
***
Nhưng hết lớp 11, mọi người bắt đầu nhìn khác về Lâm. Tôi mừng vì điều ấy. Vì như thế sẽ giúp Lâm sống đúng với con người thật của mình hơn. Dẫu sao cậu ấy cũng là một người sống hoà đồng. Cùng với thời điểm đó, cũng là lúc mối quan hệ giữa Lâm, Mai và tôi trở nên thân thiết hơn. Chúng tôi là bạn thân.
Rồi tôi Lâm bắt đầu thay đổi. Những thay đổi tích cực. Cậu ấy nói chuyện với mọi người nhiều hơn. Cùng tham gia nhiều hoạt động cũng như cuộc thi mà lớp tổ chức. Và tôi bắt gặp cậu ấy cười, cười rất nhiều...giữa đám đông.
***
Gần đây, tôi và gà bông hay cãi nhau. Chuyện thì chẳng có gì lớn, nhưng gà bông của tôi hay làm lớn lên và tỏ ra rất nghiêm trọng. Chúng tôi cãi vã. Và khoảng cách giữa hai đứa thì mỗi ngày rộng ra. Cuối cùng, tôi và gà bông quyết định chia tay.
Ngày hôm ấy, tôi đã khóc rất nhiều. Dù đã cố gắng làm mọi cách, nhưng sáng hôm sau đến lớp mắt tôi vẫn thâm và sưng. Thỉnh thoảng, tôi còn nhớ đến gà bông. Những lúc như thế, nước mắt tôi cứ thế rơi ra. Nhưng tôi thật hạnh phúc, vì ngoài Mai, Lâm cũng luôn bên tôi an ủi và động viên. Không những thế cậu ấy còn pha trò khiến tôi bật cười. Làm tôi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm.

Để trả công cho Lâm, tôi đã mời cậu ấy một chầu kem. Cậu ấy lắc đầu. Nhưng khi tôi giả vờ giận, thì cậu ấy đã gật đầu đồng ý. Cuộc hẹn chỉ có tôi và Lâm. Khi cậu ấy thắc mắc sao không rủ Mai đi luôn, tôi nói dối là sẽ mời Mai một bữa khác... Và thế là chỉ có tôi và Lâm ngồi cạnh bên nhau, cùng thưởng thức những li kem.
Sau lần đó, thỉnh thoảng tôi vẫn kiếm cớ hẹ
Thông Tin
Lượt Xem : 33
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN