--> Chiều nay không có mưa bay - game1s.com
Pair of Vintage Old School Fru

Chiều nay không có mưa bay


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi")
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựng những nỗi đau dai dẳng...
***
(Tặng Tuân - Chàng trai của những cơn mưa)
Đó là một ngày mưa rất buồn.
Trạm xe buýt vắng người, và những dây thường xuân trơ trụi lá lòng thòng rớt xuống. Tôi co ro ngồi dúm vào một góc ghế. Còn Thảo thì đang nhẩn nha, thơ thẩn đếm từng hạt mưa, hệt như một thiên sứ mưa vừa trở về từ bầu trời.
- Này, tớ đi mua áo mưa rồi về nhé? Cứ như thế này thì ướt hết đấy! Nhé?
Thảo vẫn nghịch vũng nước be bé dưới chân, làm cho đôi boot màu trắng sữa vấy bẩn.
- Đừng! Ở đây đi, vui mà!
Thảo níu lấy tay tôi, cười dịu dàng. Nụ cười bừng lên, làm sáng cả một khoảng trời âm u.
Thế là tôi đành chịu, ngồi xuống, và cùng cậu ấy đếm những hạt nước rơi xuống từ mái che của trạm. Những cơn gió giữa Đông luồn vào trong áo, rét buốt đến tận xương tủy. Tự nhiên, Thảo khe khẽ nắm lấy tay tôi, và đưa cho tôi một bên tai nghe của cậu.

Một cảm giác ấm áp khẽ luồn qua tim tôi, thật khẽ. Và không dưng, tôi thấy hai tai mình đỏ ửng lên.
- Tớ hát đấy, hay chứ? - Thảo khẽ hỏi
- Ừ! Bài gì đây?
- Chiều nay không có mưa bay!
- Ừ! Nghe trời mưa thế này thì tuyệt nhỉ?
- Ừ!
Thảo chỉ nói thế, rồi cả hai chúng tôi cùng im lặng. Cũng chẳng đứa nào còn có tâm trạng mà đếm mưa nữa. Làn mưa cứ thế rơi tí tách trước mặt, và tôi thấy đôi lúc tay Thảo run run.Được một lúc, rồi Thảo khe khẽ dựa vào vai tôi, rồi bàn tay cũng xiết tay tôi chặt hơn. Vài phút sau, tôi thấy vai áo mình ươn ướt, không phải là do nước mưa!
Không cần quay nhìn tôi cũng biết điều gì đang xảy ra: Thảo đang khóc! Khóc trong một chiều mưa, để nước mắt lăn dài trên má, rồi đổ lỗi cho nước mưa đang làm ướt đôi gò má ửng hồng. Chỉ khác, là Thảo không đứng giữa trời mưa khóc, mà lại khóc ngay trên vai tôi.
- Này, Tuân! Tớ với Ngọc chấm hết rồi đấy!...
Tôi im lặng nghe Thảo nói. Cậu ấy không sụt sịt, cũng không khóc nữa. Chỉ khe khẽ gối đầu lên vai tôi, và thầm thì như thế.
- Tớ biết! Chúng nó đã đồn Ngọc thích Khánh Chi từ lâu lắm rồi! Chẳng qua, là cậu không biết thôi!
- Không phải là tớ không biết. Chỉ là tớ cứ cố lờ đi, cứ cố phủ nhận, và cứ cố níu mãi một tình cảm chẳng thuộc về mình mà thôi!
- Ngọc không nói cho cậu à?
- Có! - Thảo lại bắt đầu khóc - Cậu ấy nói, cậu ấy đã nói rõ với tớ nhiều lần. Thế nhưng tớ cứ mải phủ định điều đó mà chẳng chịu chấp nhận sự thật. Tớ cứ ảo tưởng cậu ấy vẫn thích tớ, như thế này..
Nói rồi, Thảo lại xiết tay tôi thêm một cái thật chặt. Một giọt nước nhỏ xuống từ mái che, làm mắt Thảo thêm hoen ướt.Và tôi lại thấy Thảo khóc. Cậu ấy không òa lên, cũng không gào lên thành tiếng. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, và thi thoảng có những tiếng nấc khe khẽ phát ra từ cổ họng.
- Đôi khi tớ tự hỏi, có phải tớ là đứa ngốc không? Tớ biết Ngọc hết yêu tớ từ xưa lắc, nhưng tớ vẫn không đủ can đảm để buông tay Ngọc ra. Nhiều lúc, tớ ngờ ngợ nhận ra thứ níu tớ ở bên Ngọc không phải là tình cảm, mà chỉ là lí trí, và sự nuối tiếc cho tình cảm đã trôi qua một thời gian dài. Những gần hai năm cơ đấy, Tuân ạ! Tớ không nỡ để tình cảm này tan biến, và cũng không muốn nó biến mất. Thế nên tớ cứ níu chặt nó lại, mà không biết tình cảm đã nhạt nhòa từ lâu rồi.
Thảo nói trong tiếng nấc khe khẽ. Rồi cứ từ từ, tôi thấy những giọt nước mắt rơi ra càng nhiều hơn.
***
Thảo là hoa khôi khối tôi. Xinh, học giỏi, lại hiền, Thảo được nhiều người yêu quý ngay từ khi mới bước chân vào ngôi trường này. Đôi lúc, Thảo làm người ta phát bực vì những trò trẻ con dại khờ của mình, nhưng ngay sau đó, Thảo lại làm họ cười mỉm vì những cách xin lỗi thật dễ thương.
Tôi thân với Thảo từ khi bé xíu. Và từ lâu, tôi đã là một "vệ sĩ" không bao giờ tách rời của cậu ấy. Tôi luôn ở bên cậu ấy khi cậu ấy buồn, khi cậu ấy khóc. Hay nói xa hơn, là đã bảo vệ cậu ấy từ thuở ấu thơ.
Nhưng từ khi Thảo và Ngọc thành một cặp, tôi dần trở thành một người thừa. Cho dù Thảo vẫn nhí nhảnh quấn quanh tôi như một đứa trẻ, và cho dù cậu ấy vẫn là Thảo ngày xưa tôi quen biết, thì tôi vẫn không dám, hay không muốn tiến đến gần họ hơn nữa.
Ngọc là hotboy lớp chuyên Toán. Một hotboy đúng chuẩn chuyên Toán : Đẹp trai, cao, học giỏi, kính cận, tri thức, và hát hay! Cậu ấy có thể nghêu ngao hát với guitar, cũng có thể chơi những bản nhạc cổ điển t
Thông Tin
Lượt Xem : 243
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN