--> Tình khúc mùa hè - game1s.com
Duck hunt

Tình khúc mùa hè


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Bạn là người vươn ra tìm tay ta và chạm đến trái tim ta. Bạn chính là cảm giác vĩnh hằng ở trong tim.
- Khuyết danh - 
***

Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào một ngày hè của năm 1998, một ngày hè nắng mới còn giòn tan trên các nếp nhà, trời trong xanh và bồng bềnh mây trắng, gió vi vu hát giữa những vòm cây. Hôm đó tôi và anh trai tôi đều tham dự buổi lễ gặp mặt động viên của ban lãnh đạo huyện với các bạn đỗ đại học, cao đẳng, đạt giải học sinh giỏi tỉnh. Khi buổi mít tinh kết thúc, tôi về cơ quan bố nghỉ ngơi. Mọi người trong phòng làm việc của bố đi vắng hết, chỉ còn lại mình tôi. Tôi mệt quá mà không dám nằm nghỉ. Tôi 14 tuổi, tôi đang lớn và tôi sẽ rất xấu hổ nếu ai đó lạ thấy tôi nằm. Tôi ngồi ở mép giường và cứ thế ngả lưng xuống, hai chân vẫn chạm đất để ai mở cửa là tôi vùng dậy được ngay. Tư thế ấy, tôi không hình dung nổi nó xấu đến mức nào nhưng chắc cậu ấy biết vì đúng lúc đó, cậu ấy mở cửa bước vào phòng. Tôi còn chưa hết ngại ngùng, lúng túng thì cậu ấy đã phản xạ rất nhanh, hỏi tôi như không thấy gì lạ:
- Anh Tú có ở phòng không ạ?
- Chị cho em gửi cái này cho anh.
Thế rồi cậu ấy biến mất không chờ tôi trả lời.
Tôi dụi mắt, tò mò mở xem đó là cái gì, hóa ra là một cái thiệp chúc mừng. Thiệp cũng đẹp đấy chứ, nhất là lại to nữa, chắc đắt tiền lắm. Ở quê, chúng tôi cũng có phong trào tặng quà trước khi nghỉ hè, nhưng quà thường là những tấm ảnh bé nhỏ, mỏng mảnh, in ảnh một diễn viên nào đó. Tùy vào sở thích của từng bạn mà chúng tôi lựa chọn những tấm hình phù hợp để trao tặng. Tôi chưa bao giờ được thấy tấm thiệp sang đến thế.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ấy là một sự thán phục như vậy.
Bố tôi về. Bố tìm khắp xem có gì cho tôi ăn không. Tôi nói tôi muốn uống cái thứ nước màu đỏ trong chai nhựa trên tủ kia. Bố bảo: "Ừ. Của thằng cu Triển đấy, nhưng chả sao. Bố pha cho con uống nhé." Cốc nước màu đỏ, khi uống có vị ngọt ngọt chua chua. Đó cũng là lần đầu tôi được biết sirô dâu là gì, thứ nước ngọt có cái tên nghe tây tây, lạ lạ vì cho tới lúc ấy tôi vẫn chưa từng học tiếng Anh.
Hết mùa hè đó, anh tôi lên Hà Nội, vào đại học, tôi chuyển tới học ở trường năng khiếu huyện và tiếp tục ở nhờ trong cơ quan bố nhưng không trọ tối mà theo bố đi về hằng ngày. Buổi học đầu tiên của tôi ở lớp mới, trường mới đầy lạ lẫm. May sao lớp tôi học có một bạn cùng đội tuyển thi học sinh giỏi tỉnh với tôi, vẫn còn nhớ tôi, và có cả cậu ấy nữa. Tôi ngồi đầu bàn ba, cậu ấy ngồi đầu bàn một. Có một bạn nữ ở góc trong, bên dưới bàn tôi, muốn lấy cái giẻ lau. Tôi định giúp bạn nhưng vì còn lạ lớp nên tôi ngại đứng lên đi lại. Không hiểu sao tôi lại gọi: "Triển ơi!". Có lẽ bởi đối với tôi, cậu ấy là một trong hai người thân thuộc nhất ở lớp học mới này. Giờ ra chơi ồn ào, ầm ĩ, tiếng đầu cậu ấy không nghe thấy. Tôi gọi tiếp hai ba lần, cuối cùng cậu ấy cũng quay lại, nghe rõ thông điệp và giúp đỡ ngay. Nhưng ánh mắt ngỡ ngàng xa lạ của cậu ấy nhìn tôi làm trái tim tôi thắt lại trong một giây. Ô kìa, tôi vô duyên chưa? Ai thèm quen với tôi chứ!
Khi tôi tới trường mới, tuần đầu tiên tôi học ở lớp 8A1, nhưng các bạn được học trước quá nhiều, tôi theo không kịp. Đến tuần thứ hai, tôi chuyển sang 8A2. Cậu ấy vốn học ở A2 từ lớp 7 nhưng đúng một ngày sau khi tôi về A2 thì cậu ấy lại sang A1. Ngày duy nhất chúng tôi học chung lớp trôi qua với sự kiện "cái giẻ lau" như vậy đó.
Trong suốt những ngày tiếp theo của năm học chúng tôi còn đụng độ nhiều lần. Một sáng ở hành lang lớp học, vào giờ ra chơi, cậu ấy sang địa phận của lớp tôi, là lớp cũ của cậu ấy, đùa nghịch với bọn con trai, và thấy tôi đi qua thì kêu: "Minh ơi, người yêu mày đây này" (Minh là một bạn nam đẹp trai, học giỏi, bị gán ghép với tôi). Giờ mỗi lần nhớ đến câu ấy tôi lại thấy buồn cười, còn khi ấy, không hiểu sao nỗi buồn bực đã thoảng qua tôi như một cơn gió lạnh.
Có hôm tôi vừa đạp xe về cơ quan bố vừa suy nghĩ miên man. Bỗng tôi thấy dáng cậu ấy đang đi bộ phía xa xa. Cứ mỗi lần gặp lại cậu ấy là tôi không sao quên được ánh mắt cậu ấy nhìn tôi hôm nào khi tôi nhờ cậu lấy giùm chiếc giẻ lau. Gần đến cổng Huyện ủy, lòng nặng trĩu, tôi cúi gằm mặt, lặng lẽ đạp xe qua. Cậu ấy gọi tôi: "Đi qua thấy bạn không chào à?". Lúc đó có lẽ mặt tôi cũng hơi đỏ nhưng cảm giác buồn thì chắc chắn là có. Bạn ư? Tôi từng muốn làm bạn với cậu ấy, một niềm an ủi mong manh giữa môi trường xa lạ, nhưng cậu ấy đã làm tổn thương tôi. Sao tôi còn dám mong kết bạn với cậu ấy.
Thông Tin
Lượt Xem : 409
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN