--> Chờ anh về nhé, Hà Nội của anh! - game1s.com

Chờ anh về nhé, Hà Nội của anh!


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi")
Anh khóc. Anh biết, anh đã làm tổn thương em nhiều quá! Em ơi, anh không dám đòi sự tha thứ. Nhưng em à, anh thật sự cần em!
***
1. Anh là du học sinh đến từ Việt Nam. Vừa đặt chân đến nơi đất khách quê người, vẻ điển trai của anh nhanh chóng hút hồn những cô gái trẻ. Anh học trường đại học Z, cách trường nữ sinh cả chục cây số. Thế mà lúc nào cũng có hàng tá nữ sinh ngấp nghé cổng trường ngắm bóng anh tan học.
Bắc Kinh nhộn nhịp hơn Hà Nội. Bắc Kinh lãng đãng hơn Hà Nội. Ở Bắc Kinh, anh hư hơn ở Hà Nội!
Anh có người yêu ở Hà Nội. Cô là mẫu con gái Việt Nam điển hình: Dịu dàng, xinh đẹp, nết na và khéo léo. Anh yêu cô bởi cô là chuẩn mực mà anh đã đặt ra từ khi mới chớm tình yêu đầu đời. Anh yêu cô, bởi cô luôn dịu dàng đi bên anh, chỉ cần tình yêu của anh mà không đòi hỏi gì khác!
Anh khác cô. Anh hướng ngoại, sôi động, trẻ trung. Anh điển trai, ga lăng, hào hoa và phóng khoáng. Những cô gái vây quanh anh nhiều vô số kể. Thế mà, anh lại đặt trái tim nơi cô. Anh bảo, anh chỉ thích những cô gái Xử Nữ như cô, dịu hiền như cô, ngọt ngào như cô, lãng mạn như cô.
Nhiều thứ, như cô!

2. Anh sang Bắc Kinh được một tháng. Cô viết thư cho anh. Đúng giọng văn của một Xử Nữ yếu mềm. Anh nhận thư sau hai tuần. Nét chữ của cô mềm mại trên nền giấy trắng. Tim anh ngẩn ngơ.
"Anh!
Hà Nội sang Đông rồi anh à. Gió đã bắt đầu đến và những đám mây đã bớt xanh. Em nhớ anh, rất nhớ anh!
Em đã tự đạp xe một mình xung quanh Hồ Gươm. Em đã tự đến Tràng Tiền ăn kem vì nhớ anh quá. Em đã tự đan khăn, tự móc mũ, tự làm tất cả cho mình, bởi em sẽ chẳng còn được anh nhắc nhở như những ngày còn bên nhau. Nhưng em biết, em sẽ chẳng phải làm những việc này lâu đâu.
Chỉ bốn năm thôi phải không anh? Chỉ bốn năm, là anh sẽ trở về!"
Chữ cô thanh mảnh, lời cô trong veo. Đọc xong thư, anh muốn bay về bên cô ngay lập tức. Anh gọi điện cho cô, nghe giọng cô thánh thót. Mặc kệ điện thoại đường dài, anh gọi cho cô những ba mươi phút!
"Anh không ở nhà, đừng bỏ anh theo người khác, em nhé!"
"Yên tâm đi anh. Em sẽ mãi ở đây! Mãi chờ anh!"
Nghe được lời bảo đảm của cô, anh thở phào nhẹ nhõm.
3. Đại học Z nhiều nữ sinh nổi bật. Nhưng nổi bật hơn cả là Hiểu Linh, bạn cùng lớp với anh, đội trưởng đội cổ vũ của trường.
Ngay từ khi mới gặp anh, Hiểu Linh đã thấy thích anh rồi. Cô thích cách anh nói chuyện, thích cách anh trả lời, phản bác giáo sư. Thích cách anh một mình đạp xe trên phố giữa mùa thu hanh hao nắng. Cô thích anh, thích từ cái nhìn đầu tiên.
Hiểu Linh hướng ngoại. Cô không viết thư, không tán tỉnh anh như nhiều cô nàng khác. Cô trực tiếp đứng trước mặt anh, bảo, em thích anh, yêu em, được không?
Anh ngỡ ngàng, nhưng chỉ trong vài giây. Ấn tượng của anh về Hiểu Linh quá ít cho một lời chấp nhận. Anh chỉ mỉm cười, khẽ lắc đầu.
Cô buồn ba giây, rồi lại cười tươi. "Nếu vậy, hãy để em cưa anh đi!". Anh quan sát kĩ người con gái trước mặt, rồi so sánh với người yêu anh ở nhà. "Người yêu anh nhẹ nhàng lắm, sẽ chẳng như thế này đâu!"
Tối về, anh gọi điện cho cô. Anh kể chuyện Hiểu Linh muốn cưa anh. Cô chỉ cười:
- Anh có rung rinh không?
- Làm sao rung rinh được! - Anh phản pháo vội vàng - Tim anh chỉ có em.
Cô cười, không đáp, rồi chúc anh ngủ ngon sau đó thì cúp điện thoại. Anh thoáng sững sờ. Nhưng mà, một tháng sau anh nhận được thư của cô. Rõ ràng cô để ý, thế mà lại làm như chẳng có chuyện gì!
4. "Anh!
Hà Nội giữa đông lạnh quá! Anh còn nhớ không, vào thời điểm này năm ngoái, em đang ngồi đằng sau xe anh, đút tay vào túi áo anh và cùng anh đạp xe đi dọc Hà Nội. Anh còn nhớ lúc mình ăn kem Bebe trong hàng bánh bơ ở Tràng Thi? Em đã tự đi ăn Bebe đấy! Cùng một cửa hàng mà sao lại chẳng ngon nữa nhỉ?
Anh!
Ở Bắc Kinh, anh có đèo ai sau xe đạp không? Anh có đi ăn kem cùng ai không? Anh có yêu ai như yêu em không? Đừng yêu ai anh nhé, em sẽ buồn lắm đấy!
Hà Nội nhớ anh! Em cũng nhớ anh!"
Đọc thư cô, anh ngần ngừ. Hai tuần trước, anh đã đưa Hiểu Linh đi ăn kem, cũng để cô ngồi sau xe đạp mình. Bởi cô ấy bị điểm kém môn Triết học, và đã khóc nhiều lắm. Anh không đành lòng! Nhưng anh không cho cô ấy đút tay vào túi áo, cũng không yêu cô ấy ! Anh tự trấn an mình.. "Em à, tim anh chỉ có mình em!"
Anh nhắn tin cho cô, một cái tin vụng về dài chưa đến mười chữ.
"Em à, đừng lo! Hãy đợi anh."
5. Hiểu Linh dần chạm vào cuộc sống của anh. Cô ấy mua đồ ăn sáng cho anh, đổi lại là anh phải đưa đón cô ấy đi học. Cô ấy làm bài tập văn học cho anh, bù lại anh phải dạy cô ấy môn
Thông Tin
Lượt Xem : 257
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN