--> Định mệnh trớ trêu - game1s.com
Polly po-cket

Định mệnh trớ trêu


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?)
Trái đất lặng lẽ quay, thời gian lặng lẽ trôi. Những niềm vui, nỗi buồn như một quy luật tự nhiên mà ai cũng phải nếm trải trong cuộc sống này. Tất cả sẽ như một cơn bão đi ngang qua đời ta, để rồi khi nhìn lại mọi thứ rồi cũng qua hết. Yêu và đến với nhau không hẳn là một cái kết đẹp mà tình yêu còn đẹp hơn khi ta biết chờ đợi và hi sinh cho người mình yêu…
***
Buổi tối ở quán Serenatacafe, các bàn đều đông khách. Vẫn góc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, Anh Thư ngồi thả hồn theo giai điệu du dương của bài hát “Chân tình”, ánh mắt cô vẫn không quên hướng về phía lối ra vào như chờ đợi ai đó.

Từ xa, Hoàng Nguyên vội vã đi nhanh về phía cô. Nhìn cô, anh nở nụ cười như biết lỗi:
- Xin lỗi đã để em phải chờ, anh phải về nhà anh chị hai để bàn về việc làm lễ mừng thọ cho ba.
Thư nhìn anh cười khẽ như thể hiện sự thông cảm, ánh mắt ấm áp của Thư dõi theo lời anh nói. Nhìn cử chỉ vội vàng giải thích của Nguyên như sợ cô sẽ buồn làm Thư bật cười ý vị:
- Coi anh kìa, sao không ở nhà bàn bạc với gia đình, lúc khác mình gặp nhau cũng được mà
- Có gì đâu mà phải bàn chứ, anh chị hai bảo sao thì anh làm vậy thôi
Thư như chợt nhớ ra điều gì, cô mỉm cười nhìn anh:
- À, anh uống chanh dây nhé, em gọi cho anh rồi đó, anh hay phải đi tiếp khách uống rượu nhiều, uống chanh dây cho mát.
Đôi mắt Nguyên nhìn Thư đầy cảm động rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Chỉ thế thôi, sự quan tâm chân thành và giản dị của Thư luôn khiến tim Nguyên phải xao động. Anh nói với giọng buồn buồn:
- Em lúc nào cũng chu đáo, mấy ngày hôm nay không gặp nhau, anh nhớ em lắm đó
Thư bỗng nghe nhói lòng bởi câu nói chân thành của anh, có lẽ anh không biết rằng những ngày qua cô còn dằn vặt và đau đớn hơn anh gấp trăm lần. Đôi lúc cô nhớ anh đến quay quắt lòng, chỉ mong được nhìn thấy anh nhưng lại không thể. Cô rút vội tay ra như không chú ý đến lời anh:
- Anh nè, mừng thọ ba anh bảy mươi tuổi em muốn tới dự, anh có phiền gì không?
- Có gì đâu mà phiền, bữa đó khách đông, chắc không ai để ý đâu
- Bữa đó em nhất định sẽ chụp chung với gia đình anh một bức để làm kỉ niệm, coi như em cũng là một thành viên trong gia đình anh vậy
- Em sẽ là khách mời đặc biệt của anh trong ngày đó…
***
Thư gặp Nguyên khi cô đã bước sang tuổi ba mươi, cái tuổi mà con người ta sắp bước sang phía bên kia sườn dốc của cuộc đời. Nguyên là người đàn ông trưởng thành, nghiêm túc, ân cần và nhiệt tình. Đó là những gì cô cảm nhận được khi cô được cấp trên phân vào làm việc cùng bộ phận và được anh hỗ trợ. Anh nhiệt tình với tất cả mọi người, ai cần gì dù là một việc nhỏ, chỉ cần anh rảnh tay, anh sẵn sàng mỉm cười và giúp đỡ, một người đàn ông chưa bao giờ biết nói tiếng "không".
Mỗi ngày bên anh là một bài học bổ ích về cuộc đời…
Mùa đông năm ấy, cô chần chừ bên cạnh anh. Chần chừ những hoang mang, chần chừ xúc cảm. Ở bên anh lúc nào cô cũng thấy tràn đầy năng lượng và làm việc có hiệu quả hơn.
Anh hay gửi cho cô những câu chuyện ngắn về cuộc sống. Những bài viết xúc cảm, những câu chuyện tình yêu mà đâu đó anh sưu tầm được. Khi ấy, cô đều đọc chúng thật kĩ và lưu vào từng câu chữ trong cái đầu vốn dĩ rất hay quên của mình. Lòng cô biết, mình đang mênh mông....
Cho đến một ngày anh ngập ngừng nói với cô về những cảm xúc của bản thân lúc cùng cô làm việc, trò chuyện và thậm chí là...khi cô không có mặt. Sự chơi vơi, cô đơn của anh làm lòng cô bồi hồi khi trong một ngày cô nhận được tin nhắn "Anh biết nói ra điều này là không phải với em, nhưng ở bên em, anh mới chợt nhận ra em mới là người phụ nữ mà anh yêu mặc dù anh đã có vợ”
Anh Thư không trả lời tin nhắn của Nguyên, cô muốn lắng nghe lòng mình nhiều hơn. Cô mến anh, nhưng quá khứ với việc có một người phản bội làm cô vẫn ám ảnh khi nghĩ về nó, thế nên cô từ chối yêu thương của Nguyên, từ chối những ngọt ngào anh mang đến. Cô cứ lo cho công việc, phớt lờ sự có mặt của anh. Nguyên rất buồn, nhưng vì muốn cô vui, anh nhẹ nhàng biến mất.
Cũng không hẳn là Nguyên hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời của cô. Nguyên vẫn ân cần bên cô hằng ngày, cả trong cuộc sống và cả những khó khăn cô đang chịu đựng. Sự hiện hiệ
Thông Tin
Lượt Xem : 327
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN