--> Endless Love - game1s.com
Polly po-cket

Endless Love



(game1s.com - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ")
"Nếu 1 ngày em thấy bóng chị bên cửa số, đừng sợ mà hãy mỉm cười với nó nhé. Vì chị chỉ muốn biết em có hạnh phúc không thôi. Kể cả khi là sương khói, chị cũng không làm đau người chị yêu".
***
Có lẽ người ta sẽ nghĩ tôi là một đứa dở người, à không, chắc chắn bất cứ ai nhìn thấy tôi bây giờ cũng đang nghĩ tôi là một kẻ điên. Vì chẳng đứa bình thường nào ngồi giữaa đồng trống ngơ ngẩn nhìn về xa xăm, miệng lẩm bẩm vài câu trong bài hát Endless Love với nước mắt tuôn dài...
Tôi đấy, một đứa sống 23 năm rồi nhưng vẫn không thể tìm ra mục đích sống của mình. Đúng hơn là tôi đánh mất nó 5 năm về trước.
Vâng, tôi vừa mới chia tay với cô bạn gái mới nhất, tức là trước đó tôi đã chia tay với hàng tá cô bạn gái như thế rồi.
Bạn sẽ hỏi thế thì có gì phải khóc? Ừ tôi có nói là tôi khóc vì chia tay với bạn gái đâu.
Tôi khóc vì tôi nhận ra, dù tôi có quen và chia tay với bao nhiêu người nữa thì cũng chẳng bao giờ quên được hình bóng thân thương ấy – người con gái mang mùi hương hoa Nguyệt Quế.
Ngày ấy tôi mười bảy và chị mười chín.

Một buổi chiều mưa dầm, sau khi vật vã với đống bài tập tôi tự thưởng cho mình một tách Espresso đen đặt. Quán café nhỏ nơi gốc phố vắng tanh, dễ hiểu thôi, thời tiết như thế này nếu không phải vì bất khả kháng thì ai mà muốn ra đường.
Xoay xoay tách café trên tay và nghĩ: trừ đứa rỗi hơi như tôi. Tốt thôi, chẳng ồn ào.
Tôi nhắm mắt hít hà mùi hương gây nghiện từ tách café trên tay và giật mình vì bỗng dưng mùi của nó thật lạ.
Tôi gọi anh chủ quán và hỏi:
- Anh ơi tại sao hôm nay Espresso của em lại có mùi hoa Nguyệt Quế vậy?
- Chắc nhóc nhầm, làm gì có Nguyệt Quế quanh đây – Anh lúng túng gãi đầu.
- Em không nhầm đâu. Anh cho em một tách khác nhé! – Tôi nháy mắt, ngụ ý chẳng sao đâu nếu anh lỡ tay.
- Hoa Nguyệt Quế không thơm sao? – Một cô gái vs áo pull quần jean ngắn tự dưng ngồi xuống đối diện tôi và nhìn tôi ngơ ngác. Tôi biết chị. Nhà chị ở đầu phố,ngôi nhà cao nhất, và to nhất thị trấn này.
- Ra là do chị - Tôi lập tức hiểu ra nguyên nhân làm tách café của mình loạn mùi, trên tay Chị là một nhánh hoa Nguyệt Quế long lanh nước.
- Em không thích sao? – Đôi mắt to đen nhấp nháy.
- Rất thơm, nhưng café của em thơm hơn. – Tôi ngó lơ ra phía cửa, không muốn nhìn vào đôi mắt trong veo ấy.
- Em có muốn thử không? – Chị đẩy về phía tôi tách trà nghi nghút khói anh vừa mới mang ra.
- Nó là gì? – Tôi chau mày nhìn cái thứ nước vàng vàng, bên trên là những cánh hoa trắng muốt.
- Trà Chung Thủy, được pha từ gừng và cánh hoa Nguyệt Quế.
- Em không biết ở đây có loại trà kì lạ này.  – Tôi đẩy trả tách trà về cho chị. Tôi không thích cái tên của loại trà này.
- Là cô ấy dạy anh pha chế nó, tên cũng là do cô ấy đặt – Anh đặt tách café mới của tôi xuống bàn và theo thói quen tiện tay thả vào đó viên đường bé tẹo.
- Em không biết tự cho đường vào café sao? – Chị lại giương đôi mắt to tròn kia ra nhìn tôi.
- Em không thích đường. - Tôi có cảm giác đôi mắt ấy muốn biết tất cả về mình, lạ thật.
- Là anh không muốn nó uống café không đường nữa,  có đắng phải có ngọt chứ - Anh xoa đầu tôi như một đứa nhóc mới lên ba.
- Vậy thì đừng uống cafe nữa, uống cái này nhé. – Chị lại đẩy tách trà về phía tôi – Em sẽ thích nó.
- Được thôi! – Tôi miễn cưởng nhấc tách trà nóng hổi lên nhấp một ngụm, cơ mặt tôi giãn ra, từng thớ thịt cảm thấy rõ sự ấp ám và dễ chịu.
- Rất tuyệt đúng không? – Chị cười, lộ hàm răng trắng đều như bắp, nụ cười làm bừng sáng cả góc quán đang bị nuốt chửng bởi cơn mưa không ngớt.
- Từ nay anh thay Espresso của em bằng trà Chung Thủy nhé anh – Giọng tôi lọt thỏm vào giữa tiếng cười của chị và tiếng mưa nặng hạt.
...
Tôi và chị xích gần nhau hơn nhờ những cơn mưa lạnh buốt và tách trà thơm lừng ấm sực. Chị hay hẹn tôi đến quán vào những chiều cuối tuần, đơn giản vì tôi và Chị đều phải đi học. Và lần nào tôi cũng ngửi thấy mùi hoa Nguyệt Quế dịu dàng, không phài là từ ly trà, nó tỏa ra từ da thịt Chị.
Chúng tôi có cùng sở thích im lặng ngắm mưa, im lặng đi dưới mưa, im lặng nhìn cuộc sống hối hả.
Chị thường nhâm nhi trà và nghe mãi bài nhạc Endless Love của Michael Jackson ft. Diana Ross.
Tôi thường im lặng quan sát chị, tôi biết mình có thể và mình muốn ngồi cả ngày như thế chỉ để quan sát chị.
Chúng tôi rất ít khi nói chuyện với nhau, hầu hết thời gian đều
Thông Tin
Lượt Xem : 378
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN