--> Khóc giữa Sài Gòn - game1s.com

Khóc giữa Sài Gòn








Sài Gòn những ngày mưa vội vã mang Minh đi xa khỏi cuộc đời vì lý do rất ngớ ngẩn.
***
Chúng tôi quen nhau đã lâu, không phô trương, chúng tôi cứ âm thầm yêu nhau suốt bao nhiêu năm qua. Mặc cho giữa Sài Gòn có nhiều lựa chọn khác hoàn hảo hơn là đối phương, chúng tôi vẫn chấp nhận những điểm yếu của nửa còn lại. Hằng ngày, ngoài việc đưa đón tôi đi học, Minh kiêm làm nhà nội trợ những bữa ăn ngon cho tôi, ngồi bên tôi dỗ ngon ngọt đủ kiểu tôi mới ăn hết phần cơm Minh nấu. Nhiều khi, yêu nhau đến mức, mới gặp khi sáng, đến trưa đã nhớ, đã phải rối rít gọi Minh chạy từ chỗ làm thêm qua trường tôi chỉ để ngồi bên tôi uống hết ly nước thật to trong căn tin, nhìn Minh thế thôi, là tôi đã đủ hạnh phúc, dù cho Minh là con người rất đỗi thực tế, không biết nói những lời hoa mĩ, còn tôi, bay bổng đến khó kìm hãm lại. Cặp đôi trái ngược tính nết lẫn sở thích như tôi và Minh lại gắn bó là khăng khít đến lạ, như người đời thường nói, quy luật bù trừ cho nhau.

Thế nhưng, yêu đến mấy cũng đi, thương đến mấy cũng xa, nhiều lần cãi vã, nhiều lần giận nhau suốt cả tháng rồi Minh cũng là người nhảy xuống nước hòa giải, vì Nhân Mã như tôi thì khó lòng mà chịu nhường ai, dù tôi sai, cũng cố chấp đến cùng. Được nước làm tới, nhiều lần tôi cố tình gây hấn, để Minh phải tất tả làm đủ mọi cách cho tôi nguôi, nhiều khi, ngồi làm mặt xấu cả tiếng chỉ mong tôi nở nụ cười, hết hờn, hết giận. Thế nhưng, không phải giận hờn mới làm tình cảm rạn nứt, ở đời muôn vạn biến cố xảy ra, chúng ta chỉ có thể chấp nhận, không thể làm cách nào khác để chối bỏ, đó là ý trời, là số phận của chúng ta đến đó phải dừng nắm tay nhau. Minh đến trước cửa nhà tôi, tôi thì đang say sưa với bản nhạc trong phòng, cậu ấy đứng đó năm phút, mười phút, rồi một tiếng, để rồi khi mẹ bảo là Minh chờ, tôi chạy xuống mở cửa thì Minh đưa mắt nhìn tôi, một ánh mắt thật buồn mà trước giờ tôi chưa từng thấy ở Minh. Khi đang ngơ ngác không hiểu chuyện, Minh buông lời trước:
- Mi à, mình chia tay đi. Minh cảm thấy không thể bên nhau được nữa.
- Tại...tại...sao?
- Minh yêu người con gái khác rồi.
Trời Sài Gòn hay có những cơn mưa bất chợt, nhưng đúng lúc tâm trạng con người cần một cơn mưa, chỉ để tỏ ra mạnh mẽ, chỉ để giấu nước mắt đi trong mưa không ai biết. Minh quay lưng đi, chân tôi muốn lắm! Muốn chạy thật nhanh ôm cậu ấy từ phía sau, nhưng bị cứng lại, nhìn dáng của cậu ấy cứ khuất dần những con đường được phủ màn mưa trắng xóa, trắng đến nỗi, nếu Minh có quay lại nhìn tôi, tôi cũng không nhận ra, hoặc là cậu ấy chưa hề quay lại.
Nỗi đau giăng một màu u ám, tôi không hề ra khỏi phòng suốt mấy tuần liền. Tôi kéo rèm kín lại, sợ nhìn từ phòng xuống cánh cổng nhà, nơi mà mỗi sáng Minh đứng đó nhìn lên, đưa tay vẫy và hối tôi: " Muộn học rồi đó!", tôi sợ bật điện thoại, vì hình nền, hình ảnh, danh bạ, tin nhắn của Minh, tôi đều lưu lại. Minh hiền, rất hiền, cười lại tươi, mà chưa bao giờ tôi thấy Minh buồn, hoặc có lẽ cậu ấy buồn, không cho tôi biết. Tôi chỉ suốt ngày cắm đầu vào việc, việc và việc. Đến ngay cả ngày kỉ niệm hai đứa yêu nhau, tôi quên béng vùi mình trong đống chăn khi Minh gõ cửa và kéo tôi ra khỏi chỗ ấy, lẽ dĩ nhiên, tôi cũng chưa chuẩn bị quà gì. Minh chưa hề trách tôi điều ấy: "Thôi, vùi đầu vào việc còn hơn cứ lượn lờ đi chơi rồi anh khác cưỡm mất cô khỏi tay tôi!" Minh chu đáo, ăn uống cần thận, khi tôi ốm, cậu ấy ngồi suốt bên tôi, thay mẹ đắp khăn ấm lên đầu, phân thuốc từng ngày, rồi thay đổi món cháo cho tôi đỡ ngán. Minh còn ngồi hàng tiếng đồng hồ kể đủ chuyện trên đời để tôi cười, khi tôi ngủ mê, cậu ấy kéo chăn đắp ấm, chia thuốc và rót nước sẵn mới về nhà. Minh yêu tôi đến thế, sao giờ này tôi mới thấy hối tiếc khi còn cậu ấy, tôi không biết trân quý những gì cậu ấy đã cố gắng làm cho tôi? Tôi quá hờ hững, có lẽ Minh đã quá chán khi có người bạn gái chỉ suốt ngày biết đến máy tính và công việc, biết đến những bài luận án dài ngoằng, cũng có lẽ, một người con gái khác đã chăm sóc Minh, mang cho cậu ấy cảm giác hạnh phúc như Minh mang cho tôi, để rồi cậu ấy buông bàn tay tôi ra, để nắm một bàn tay khác xứng đáng hơn cho tình yêu của Minh. Tôi càng nghĩ, càng chôn mình giữa những nước mắt và những cơn đau xé buốt tâm can, biết nước mắt là vô nghĩa lúc này, nhưng sao tôi không kiềm được nó, " tại sao đến bây giờ mới hối tiếc hả Mi?" Đúng là tôi cũng giống như bao người trong cuộc sống điên đảo này, có trong tay không quý, đến khi mất đi mới hối hận, mà mọi thứ đã quá muộn màng lắm rồi.
Tôi càng ngập đầu vào công việc hơn trước, ngày đêm, tôi không rời khỏi bộn bề, tôi cố làm cho cuộc sống bận đến mức không thở được, tôi ngại thời gian rảnh, tôi ngồi một mình, lại suy nghĩ về Minh, tôi không muốn khóc, không muốn bàn chân tự đi
Thông Tin
Lượt Xem : 299
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN