--> Lạc đường - game1s.com
XtGem Forum catalog

Lạc đường


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
"Cà phê làm tôi say, thơ làm tôi đê mê còn đàn ông làm tôi chạy..."
***
- Cô đi xe kiểu gì đấy?
Anh nhìn tôi bực tức khi chiếc xe của tôi nằm ngã giữa đường. Túi đồ cồng kềnh của gã đàn ông lạ mặt vẫn lăn lốc.
Chuyến xe về nhà sau hai cuộc tình dang dở đã xui khiến cho tôi gặp anh. Anh là người đã va vào xe tôi. Anh bóp phanh gấp làm cho tôi sợ và ngã sóng soài trên đất. Cánh tay trái tôi bị va đập vào tay ga còn đôi chân bị bỏng do ống xả đã bốc khói sau gần 1 h chạy xe.
Tôi đau. Mặt tôi nhăn nhó, tôi ôm cánh tay và không nhìn anh.
- Xin lỗi anh, tôi mất tập trung nên...
Anh đưa một tràng câu hỏi:
- Cô có biết luật giao thông không? Cô không muốn sống à?
Tôi thấy bực mình:
- Này anh, tôi xin lỗi anh rồi!
- Cô nghĩ sai là cứ xin lỗi là xong à? Đôi mắt anh nhăn nhó nhìn tôi
- Vậy anh định đòi tôi đền bù? Anh cũng mang vác một túi đồ lớn mà không giây buộc, cồng kềnh va tôi đó thôi.
- Còn cô? Sao đi xe máy mà dùng điện thoại, đeo tai nghe.
Ừ! Đúng là tôi sai...tôi im lặng trong ánh mắt bật lửa của anh. Đôi tay tôi tê nhức, còn chân đang phồng rộp và bỏng rát. Chiếc xe vẫn nằm lăn giữa đường.
- Vậy anh không sao đúng không? Không xứt mẻ gì? Còn tôi đang bị trừng phạt vì bị thương đây!
Anh nhìn tôi không nói nữa. Anh dựng xe lên và nâng tôi dậy. Tôi không thể đi nổi vì chân tôi bỏng rát. Vết bỏng đã phồng rộp lên.
- Hình như vết bỏng không nhẹ, tôi sẽ đưa cô vào viện được chứ?

Anh là chiến sĩ cảnh sát. Tôi thật không may khi va phải anh. Anh cướp mất linh hồn của tôi trong buổi trưa gắt nắng, trên con đường rộng và vắng người. Có thể tôi say nắng. Với anh cũng là một chút say nắng nhẹ. Nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để biết, trên tay anh có đeo nhẫn.
- Em à! Sao em không học bơi nhỉ?
- Không. Anh biết em sợ nước mà!
- Thế nếu anh bị ngã xuống sông thì em có nhảy xuống cứu anh không?
Ánh mắt tôi nhìn anh cười ranh mãnh.
- Anh biết bơi mà!
- Nhưng giả sử anh không thể bơi vào được, em có nhảy cùng anh không?
- Thế nếu em nói có, anh có nhảy xuống không?
Anh cười vì sự dí dỏm của tôi. Anh luôn bắt tôi vào thế bí và hỏi vặn tôi đến khi tôi đầu hàng. Nhưng tôi cũng không vừa. Tôi là một đối thủ nặng kí với anh.
- Anh chưa gặp một người phụ nữ nào dám nhìn thẳng mắt đàn ông như em.
Tôi cười:
- Thì em nhìn người ta như đấu mắt vậy! Anh chàng nào ngu ngốc sẽ chết trong ánh nhìn của em đấy!
- Vâng! Đấy là bí quyết chiến đấu của em...hì hì. Tôi cười ngộ nghĩnh.
Anh cũng ngốc vì chết trong đôi mắt tôi. Tôi vẫn nhớ lời tỏ tình của anh trong một ngày trời nắng như nổ pháo. Anh nói: "Nụ cười nhăn nhó và ánh mắt đầy thách thức của em hôm đó đã giết chết trái tim anh".
Tôi lại kết thúc bằng nụ cười. Anh thích tôi cười. Nụ cười làm tan chảy trái những vết thương trong tim tan vỡ.
***
Sau hai cuộc tình với chàng yêu Thơ và người đàn ông cà phê, tôi chẳng yêu ai được nữa. Tôi đã dành tất cả sự ngây dại và bồng bột của mình cho người đàn ông yêu cà phê. Anh ta bỏ rơi tôi trong ngày về ra mắt mẹ chồng và đòi cưới tôi để thỏa mãn nhu cầu cần lấy vợ của anh ta. Tôi đã trao cho anh sự trinh trắng và tâm hồn thơ mộng của mình. Anh coi tôi như một cốc cà phê để anh nhâm nhi, tận hưởng và lạc thú. Đàn bà với cà phê như hai thứ không thể thiếu trong cuộc đời anh. Tôi chỉ là đàn bà như li cà phê anh thưởng thức đều đặn. Tôi buông lời chia tay anh bên hai li cà phê mang ra muộn màng rồi gói tròn câu chuyện trong 10 phút.
Ngày tôi gặp chàng Thơ, người đã dành tặng tôi những bài thơ nồng nàn, tha thiết. Chàng thường bỏ quên tôi như những bài thơ chàng viết xong và cất vào ngăn tủ. Phụ nữ với chàng là nguồn cảm hứng bất tận cho những trang thơ chứ không phải là bến đỗ chàng dừng chân. Chàng không yêu phụ nữ, chàng chỉ yêu thơ.
Tôi nhận lời làm vợ anh - người đàn ông không thích thơ, không thích cà phê. Tôi thương anh. Anh đã một lần sụp đổ trong tình yêu và di vật cho mối tình tan vỡ kia là đứa con gái 7 tuổi. Anh đa tài, biết nội trợ và biết pha cà phê. Mỗi tội anh chẳng uống nên cũng chẳng muốn tôi uống. Với cả thơ và cà phê, anh lạnh nhạt với nó. Anh càng ghét nó hơn khi biết tôi đã từng yêu và mê đắm những người đàn ông ấy. Anh tuyên ngôn với tôi: Khi đàn ông đam mê thứ nào thái quá họ sẽ xếp chúng ta ở thứ hạng hai. Tình yêu ích kỉ lắm! Anh không chấp nhận là phương án hai của em đâu!
Sự kiên trì và nhẫn nại của anh đã thu phục tôi. Tôi bỏ cà phê, bỏ thơ và dĩ nhiên bỏ cả hai người đàn ông kia. Anh dùng cồn tẩy trắng trí não tôi, kí ức tôi anh đã dùn
Thông Tin
Lượt Xem : 295
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN