--> Lời hứa cho cuộc đời là quá nặng - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Lời hứa cho cuộc đời là quá nặng


"Mạc Hà, anh ly hôn rồi." Kiệt nói trong điện thoại, giọng vẫn đau khổ giống như 10 năm trước, khi lần đầu tiên anh ta thông báo cho tôi biết về việc ly hôn của mình.
Tôi đờ đẫn cầm ống nghe, trong lòng đã không còn cảm giác ngạc nhiên và vui mừng giống như 10 năm trước, chỉ thấy cái gì đó như hơi cay sộc lên, khiến tôi muốn chảy nước mắt.
Cũng chẳng nhớ đây là lần thứ mấy Kiệt nói với tôi về chuyện ly hôn của anh ta. Tôi hỏi một câu thật ngắn: "Giờ anh đang ở đâu ?"
Kiệt đáp: "Ngồi trong quán rượu dưới chung cư nhà em."
Lần nào cũng thế, Kiệt đã quen với việc biến chỗ của tôi thành lâu đài tránh bão của anh. Tôi đã quen quá rồi, lần nào sau khi ly hôn việc đầu tiên là anh gọi điện cho tôi thông báo rằng anh đang ngồi ở quầy bar dưới nhà uống rượu giải sầu; tôi cũng đã quen lần nào cũng xuống ngồi uống rượu cùng anh say khướt, rồi cả hai lên căn hộ của tôi qua đêm; quen với việc anh sẽ biến mất vào sáng sớm ngày hôm sau, sau những đam mê nồng cháy ấy, nhưng cũng chỉ một thời gian ngắn sau, lâu thì vài tháng, nhanh thì vài tuần, là lại có tin anh sắp cưới một cô gái nào đó.
Cứ như vậy, tôi ở trong căn hộ này hơn 10 năm, và tròn trịa 10 năm đợi anh. Khoảng thời gian 10 năm đối với người phụ nữ mà nói, nó cũng gần như một sự huỷ diệt tàn nhẫn.
Tôi thẫn thờ buông mình xuống sôfa, rất lâu, rất lâu sau, chuông điện thoại lại reo lên, Kiệt gào lên trong ống nghe: "Mạc Hà, anh nhớ em..." Bức tường ngăn bằng lụa mỏng trong trái tim tôi cuối cùng đã sụp đổ. Tôi nhảy dựng lên như bị ong đốt, lao đi rửa mặt, hoá trang, thay đồ, nhanh như tên bắn phi ra ngoài.

2.
Chi gay gắt nói: "Mạc Hà, bạn chấp nhận Kiệt giống như con thiêu thân vậy là sao chứ ? Cuối cùng người chịu thiệt thòi nhất vẫn là bạn thôi. Tớ thật không hiểu nổi, bạn yêu con người đó ở điểm nào mới được chứ ?"
Tôi cười gượng. Tôi thừa nhận, tôi thuộc loại hết thuốc chữa rồi ! Kiệt giống như loài sâu độc trên cơ thể tôi, muốn rũ bỏ cũng không được. Ai biết chuyện của tôi và Kiệt cũng đều nói tôi ngốc, tôi hèn kém, trong mắt họ Kiệt là một chàng công tử một cậu ấm chính cống, sống dưới cái mác con trai ông Tổng Giám đốc, suốt ngày chỉ lo ăn chơi, chẳng chịu trí thú làm ăn, thay vợ như thay áo, chẳng cuộc hôn nhân nào đi quá nổi 2 năm.
Tôi cũng chẳng hiểu mình yêu anh ta ở điểm nào. Có lẽ tình yêu vốn không cần lý do. Giữa hai chúng tôi gần như hình thành một thứ mặc định, anh ta chẳng bao giờ nói yêu tôi, tôi cũng chẳng bao giờ nói muốn làm vợ anh ta. Cả hai chúng tôi đều im lặng, nhưng cũng không dám nói đến thứ gì gần hơn, tôi chỉ sợ nhỡ nói ra rồi, thì tôi và anh ta càng không thể tiếp tục được nữa, sẽ càng xa nhau hơn nữa.
Tôi mệt mỏi quá rồi. Thế là, Chi giới thiệu cho tôi một chàng trai, tôi cười: "Ok."
Hứa Thiệu Văn, trẻ trung tuấn tú, thông minh sáng lạn, nói năng gãy gọn, là chủ một công ty máy tính. Trong bữa cơm anh ta gắp thức ăn cho tôi một cách cẩn thận, nói năng khiêm tốn, tiến thoái đúng độ. Tôi lặng lẽ ngắm nhìn anh và mỉm cười hài lòng.
3.
Nghe nói Kiệt sắp kết hôn rồi. Mà người báo cho tôi biết tin này lại chính là Hứa Thiệu Văn. Tôi hỏi: "Sao anh biết ?" Hai con người này hoàn toàn khác nhau, sao lại có thể có mối liên hệ nào giữa hai người được nhỉ ?
Hứa Thiệu Văn mỉm cười: "Hai nhà có mối làm ăn lâu năm rồi. Thực ra bọn anh chơi với nhau cũng khá thân đấy chứ."
"Hả ?" Tôi thốt lên ngạc nhiên, trong lòng đầy cảm giác chua chát và tuyệt vọng.
Hứa Thiệu Văn làm ra vẻ không để ý, nói tiếp: "Mặc dù Kiệt là người không nghiêm túc trong tình cảm nhưng trong kinh doanh lại khác hoàn toàn ! Tôi chẳng nói chẳng rằng, đứng dậy cầm lấy cái áo khoác, quay lưng đi luôn."
Tôi đến thẳng quán Karaoke mà Kiệt hay ngồi, quả nhiên tìm thấy anh ta chẳng chút khó khăn gì. Anh ta đang cầm micro hát, một cô gái nằm trong lòng, khuôn mặt ngây thơ, thấy tôi bước vào cô gái bối rối. Tôi thấy tim mình nhói đau.
Kiệt thì ngược lại, anh ta không chút ngạc nhiên khi trông thấy tôi. Tôi nói luôn: "Tôi muốn nói chuyện riêng với anh."
Anh ta nhướng mày hỏi: "Tại đây ? Trước mặt vợ chưa cưới của tôi nhé ?"
Tôi nghiến răng: "Tất nhiên không phải ở đây." Trong lòng tôi thấy hận anh ta.
Tôi và Kiệt vào phòng Karaoke bên cạnh, tôi dằn từng chữ ngay khi anh ta vừa khép xong cánh cửa: "Kiệt, cô bé ấy còn chưa đến 20 tuổi, vẫn còn đang đi học mà."Anh ta đáp ngay không chút do dự: "Thế thì sao nào ? Dù sao trước sau gì thì cũng phải lấy chồng mà." Anh ta đưa tay lên vuốt má tôi, ánh mắt dịu dàng, tiếp: "Em ghen à ?"Tôi gạt phăng tay Kiệt, giận dữ: "Anh không đáng cho tôi ghen."
"À" giọng anh ta trở nên lạ
Thông Tin
Lượt Xem : 314
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN