--> Nắng - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Nắng


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Có thể Nắng của sau này vẫn an nhiên, tinh khôi và hạnh phúc, những vết trầy xước của một tuổi thơ sâu hoắm, làm sẹo, không hoàn hảo song chẳng thể khiến con bé tự ti.
***
"Ông Trăng ơi ông Trăng ơi.... này là má, này là ba, này là Nắng... à còn Lulu nữa, ông Trăng à ông có nhìn rõ không đó, Nắng vẽ đấy..."
Nắng của ngày ấy, cái ngày cánh cò cánh vạc vẫn còn đung đưa trên chiếc võng cót két trưa hè. Cái ngày nó còn giành luyên thuyên với mấy con sáo. Ngày mà cả vũ trụ đều là bạn của nó, những gì vĩnh hằng và bất biến. Nắng của ngày ấy, an nhiên và hạnh phúc.
Không hiểu sao nó có tên là Nắng, người ta quen gọi như thế rồi. Từ ông thầy thuốc bắc trong chợ, bà bán sữa đậu nành mỗi sáng, mấy bác thợ hồ nhà kế bên, mấy đứa nhóc chơi ô ăn quan trước cửa đình, ai cũng gọi "Nắng à nắng ơi..."- tinh khôi và tha thiết.

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.......
Nó gào lên trong đêm, mưa tầm tã dội xuống như trút giận, làm tắt cả dạt nắng chiều, tắt luôn cả sự ấm áp trên gương mặt bầu bĩnh, trong đôi ngươi lay láy sức sống và yêu thương, cả khuôn cười khánh khách réo gọi tuổi thơ cho những ai đã lớn. Ước nhèm bộ đồng phục và tấm bằng khen.
"Xin lỗi... Chúng tôi đã cố gắng hết sức", "bác sĩ à, không đâu ông thử lại đi mà, chỉ là hôn mê tạm thời thôi, đúng không, ông nói đi ông đừng im lặng nữa, ông nói đi bác sĩ à..." dì nó gào thét, nắm lấy vạt áo blouse trắng rồi từ từ ngã khụy. Gia đình nó ngập ngụa trong nước mắt, họ vĩnh viễn mất đi người thân. Trong tiềm thức, họ, dù đau đớn nhưng dần dần đã chấp nhận. Duy chỉ Nắng... nó ngồi đó, bất động, không cảm xúc. Mắt nó khô ráo và tỉnh queo. Nó nhìn vào khoảng không kia, mỉm cười...
Không biết đó phải là lời trăn trói cuối cùng nó nghe, nhưng được nghe qua tâm linh, sự thần giao cách cảm khi bất thình linh mất đi cả ba lẫn má trong một chiều không ai tưởng? Hay chính con bé tự mường tượng lên những hình ảnh thân thương ấy để khoả lấy biết bao trống trãi và mất mác? Hoặc lẽ đó là cái đặc ân mà thương đế ban cho những cháu bé ngoan, những thiên thần bất hạnh? Mơ hồ và chỉ mình cô bé biết điều gì đang diễn ra.
Má ôm Nắng vào lòng, "con gái cưng của má, con là nắng, là bầu trời, là tất cả của má, Nắng ngoan nhé, ba má phải đến nơi này, má sẽ gửi dùm con bức tranh con vẽ gia đình mình cho ông Trăng nhé, má sẽ nói, Nắng là một bé gái ngoan, là đứa bé có thể tha thứ cho bạn nếu làm hư món đồ mà nó yêu thương nhất, là đứa bé biết đặt ly nước xuống nếu đã thấy mỏi. Nắng à, hãy khóc vì hạnh phúc thôi con nhé. Con đừng lo sợ bất cứ điều gì, vì má luôn bên cạnh và che chở cho con, má đã nói, dù trời có sập má cũng đỡ cho con."
"Má đi đâu, má dẫn Nắng theo với, tối ai sẽ ôm Nắng ngủ. Má đi rồi sao thấy Nắng vẽ được"- Nó ngước khỏi tấm áo màu xanh của bệnh viện, sặc mùi thuốc sát trùng, nhìn thắng vào mắt má, đôi mắt của người phụ nữ chan chứa yêu thương, sóng sánh thứ chất lỏng kết tinh của niềm lo nỗi nhớ, của sự giằng xé, thắt buộc cả ruột gan. Bà lại đặt cái hôn run run lên mái tóc dày của Nắng, như thể trốn chạy ánh nhìn trẻ thơ ấy, Nắng ơi con còn quá nhỏ. Bà nắm bàn tay con đặt lên ngực trái nó, nơi có những nhịp đập thổn thức: "má ở đây, Nắng ơi nhớ nha con, má ở đây này, má sẽ quan sát con nên con không được bướng bỉnh hay lầm lỗi, má sẽ buồn lắm"
Nắng gật đầu. Cái gật đầu của đứa con nít không có nhiều toan tính, đong đếm như người lớn. Nó chỉ gật khi chấp nhận một thõa thuận, và nó cực kì gìn giữ những gì nó hứa sau cái gật đầu thẳng thắn ấy. Bởi nó là một tờ giấy trắng, chưa hề bị bụi đời vấy bẩn, không có những nếp gấp của lằn ranh tốt xấu, sang hèn.
Thế nên má nó cũng yên tâm qua cái gật.
Ba trầm ngâm lặng người trước Nắng, cái buồn rười rượi trườn khắp khuôn mặt ông. Ông chưa hoàn thành xong nhiệm vụ, ông là người tắc trách. Ông chưa ghép xong những mảnh tương lai hoàn hảo cho con mình. Vậy là nó phải tự tìm đó sao. Ông không nói gì cả, má nó đã thay ông gửi cho con những hành trang cần thiết nhất rồi. "Ba yêu con, Nắng à!"- chỉ có thế thôi, là tất cả đối với ông. Nắng đặt đôi bàn tay ấm sực lên khuôn mặt nắng mưa của ba: "Nắng cũng yêu ba, yêu cả vai, cả tóc, cả gương mặt này, nụ cười này, cái tay này, cái chân này, con yêu tất. Yêu cả lúc ba la con. Nắng hứa viết chữ I phải có dấu chấm trên đầu...". Ba của Nắng hôm nay sao mà yếu đuối, ông kìm chế đến đỏ cả mặt, sống mũi ông cay lên, nước mắt trực trào, giọt nước mắt của một người cha, đáng thương và xon xót biết chừng nào. Ba vòng hai cánh tay đủ rộng để chở che cho tổ ấm, tổ ấm không bao giờ đỗ vỡ.
Người ta đưa hai chiếc giường bệnh ra khỏi phòng cấp cứu. Trắng toát. Ai cũng như chùn xuống, mềm nhũn. Có người
Thông Tin
Lượt Xem : 27
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN