--> Nắng rơi bên thềm - game1s.com
Snack's 1967

Nắng rơi bên thềm


 
- Hôm nay ai cũng có đôi, vì sao chúng ta không thành một đôi nhỉ?
***
- Mình yêu nhau được bao lâu rồi anh nhỉ? - Ngồi dưới hiên nhà, cô nhẹ nhàng hỏi anh.
Anh suy nghĩ một lát rồi trầm giọng nói:
- Hình như được ba mùa valentine rồi em à.
- Như vậy là mới ba năm sao, lâu quá anh nhỉ. Em chỉ muốn thoáng chốc anh và em đều đã già, như vậy sẽ không ai ngăn cách được chúng ta nữa.
Anh bật cười:
- Em ngốc quá, nếu anh và em đều già hết có nghĩa là gần đến lúc chết, như vậy thì sao có thể bên nhau được nữa.
- Vậy phải làm sao đây anh?
- Em đừng lo nghĩ nhiều, những gì mình đã trải qua là quá đủ để biết mình yêu nhau nhiều như thế nào rồi, sẽ không có ai chia rẽ được chúng ta đâu.
Cô nhìn anh, nửa như "Thật à?'' nửa như "Vậy sao".
Anh gật đầu chắc chắn.
Rồi quá khứ như cuốn phim quay chậm, nhẹ nhàng lướt qua tâm trí anh và cô.

Mùa valentine đầu tiên, cô và anh là hai người cô đơn lạc giữa những đôi uyên ương tay trong tay hạnh phúc . Nhưng có lẽ vì thế mà duyên phận mang họ đến với nhau. Hôm ấy, thấy cô ngồi một mình, anh bước đến ngồi xuống cạnh cô:
- Cô đi một mình à?
- Uhm, còn anh?
Anh cười:
- Tôi cũng vậy.
Cô không nói gì nữa, đôi mắt lơ đãng nhìn theo những cặp tình nhân đang dạo bước. Anh lên tiếng phá tan sự im lặng giữa anh và cô:
- Hôm nay ai cũng có đôi, vì sao chúng ta không thành một đôi nhỉ?
Anh vừa dứt lời, cô lập tức đứng dậy bỏ đi. Anh không giữ cô lại, chỉ mỉm cười rồi nói:
- Giờ thì tôi hiểu vì sao cô phải đi một mình rồi.
Nghe vậy, cô quay đầu lại, trừng mắt nhìn anh:
- Tôi cũng biết vì sao đến giờ anh còn "ế" đấy.
Anh nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Vậy sao? Mới quen mà cô hiểu tôi như vậy, chúng ta qủa là có duyên.
- Anh nói gì?
Cô vừa nói vừa hùng hổ tiến về phía anh.
- Tôi nghe cô nói là biết nguyên nhân vì sao tôi "ế", nên tôi nghĩ là cô hiểu tôi - Anh thản nhiên nói.
- Ai hiểu anh chứ?
- Nếu như vậy là cô nói xạo? - Anh nhìn cô châm chọc.
Cô cứng họng, không biết phải nói thế nào. Anh đã làm cô không còn đường lui, bất đắc dĩ, cô đành nói:
- Anh nhìn tôi giống người nói xạo lắm sao, đương nhiên là tôi hiểu anh rồi.
Anh mỉm cười, sau đó đứng dậy, kéo tay cô đi.
- Nếu vậy thì đi theo tôi - Anh nói.
Cô giằng ra:
- Bỏ tôi ra, tôi không đi.
Anh quay lại nhìn cô:
- Cô nói cô hiểu tôi thì cô phải biết, tôi rất ghét những người con gái ngang bướng.
Cơn tức giận trong cô đang cao vút bỗng tan vỡ như bọt biển. Cô đành im lặng đi theo anh.
Nơi anh đưa anh đến là một đài phun nước, những ánh đèn phản chiếu những giọt nước lấp lánh như sao trời. Phía sau đài phun nước là một trái tim rất lớn được kết bằng hoa hồng đủ màu, nhìn vô cùng đẹp và lãng mạn. Khung cảnh ấy, làm những đôi tình nhân nắm chặt tay nhau hơn. Anh cũng siết chặt tay cô, làm cô cố gắng hết sức cũng không rút ra được.
Bỗng nhiên, anh lên tiếng:
- Chú ơi, chụp cho chúng cháu một tấm nhé!
Chú nhiếp ảnh nhanh chóng đồng ý:
- Được, được, mau tạo dáng đi, chú chụp cho.
Cô chưa kịp phản ứng gì thì bị anh lôi lại đứng trước trái tim kết bằng hoa.
- Này, cô cười đi, cứ cau có như thế chụp lên hình ai coi cho nổi.
- Tôi muốn chụp hình bao giờ, anh vô duyên vừa thôi chứ - Cô tức giận la lên.
- Nhanh lên nào - Bác nhiếp ảnh đã nhắm góc, lên tiếng thúc giục.
- Tôi không chụp - Cô vùng vằng bỏ đi.
Anh vội vàng giữ cô lại, ôn tồn nói:
- Tôi biết là cô không muốn chụp, nhưng cô nhìn bác ấy kìa - Anh đưa mắt nhìn về phía bác nhiếp ảnh, bác ấy đang nhìn họ chờ đợi: Bác ấy đã già thế rồi mà tối còn phải đi làm việc, mình chụp cho bác ấy một tấm, bác sẽ vui lắm đấy.
Cô quay sang nhìn bác nhiếp ảnh, đúng là bác đã già thật rồi. Ánh mắt bác nhìn cô như năn nỉ, bất giác, cô thấy xiêu lòng.
Bác nhiếp ảnh đưa cho anh tấm hình sau khi nhận được 10.000 đồng.
- Nhìn cô như vậy nhưng lên hình còn xinh hơn rất nhiều - Anh tấm tắc.
- Của tôi - Cô định giật lấy bức hình nhưng anh đã nhanh tay giấu nó ra phía sau.
- Cô không thấy người ta đang nhìn chúng ta à.
Đúng là rất nhiều đôi tình nhân đang nhìn họ, chắc vì anh và cô quá đặc biệt, bởi không đôi tình nhân nào trong đêm valentine lại cư xử với nhau như vậy.
Cô bất lực không làm được gì.
Anh móc ví ra, cẩn thận cất bức hình vào một ngăn, sau đó rút ra một tấm danh thiếp đặt vào tay cô.
- Đây là số điện thoại của tôi, nếu cô muốn
Thông Tin
Lượt Xem : 227
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN