--> Ngoài biển là nhà - game1s.com
Disneyland 1972 Love the old s

Ngoài biển là nhà


(Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Tôi ngồi xổm xuống, tháo giày ra, lặng lẽ xỏ dây giày. Cứ tháo ra xỏ lại miết cho tới khi nước mắt ngừng chảy. Tôi mất anh ấy rồi.
***
Tôi thường đến trường sớm, tầm sáu giờ sáng. Trời khi ấy hãy còn hơi sương ẩm ướt. Thành phố nửa muốn dậy chào ngày mới, nửa lại muốn rúc đầu vào màn sương mỏng ngủ tiếp.

Trang thắc mắc không biết tôi làm cái quái gì ở trường vào giờ ấy. Tôi tặc lưỡi:
- Thì...tao rình trai.
- Có trai cho mày rình á?
- Ờ thì...chậc, chỉ có bác bảo vệ thôi.
- Biết ngay mà, làm gì có ai - Trang lẩm bẩm một mình như kiểu phát hiện ra điều gì ghê gớm lắm. Tôi cười tủm tỉm.
Thật ra tôi cũng không lí giải được tại sao mình lại thích đi học sớm. Cũng giống như việc tôi nhất định phải uống nước sau khi đánh răng xong hay tháo dây giày xỏ đi xỏ lại vài lần mỗi khi tâm trạng "bấn loạn" vậy.
Thường thì tôi chạy một lèo lên tầng bồn thư viện, vừa chạy vừa ré. Lên tới nơi, tôi thở hồng hộc, uống nước, ăn ổ mì, cặm cụi học bài. Cũng có khi tôi làm vài việc khùng điên, như sáng nay chẳng hạn. Tôi chắp hai tay sau mông, đi đi lại lại trước bản tin của trường. Nét chữ mềm trên bảng tin khiến tôi mím miệng cười. Sau không chịu nổi, tôi cười khùng khục, nói oang oang một mình:
- Ui cha, công nhận chữ mình đẹp sảng hồn luôn!
Lúc chuyển từ trạng thái tít mắt sang hé mắt, tôi giật phắt một cái khi thấy gã trai ngồi thù lù ở chân cầu thang bên phải. Hắn cũng đang tròn mắt nhìn tôi:
- Thư?
- À..ừ...chào Thành. Cậu đi sớm thế?
Tôi xuề xòa đánh trống lảng, trong đầu lẩm nhẩm gọi tên các vị thánh, cầu mong cậu ta không nhìn thấy hành động điên rồ vừa nãy. Hoặc giả có thấy thì lơ đi dừng nói với ai, nếu không chắc tôi ế quá!
Thành không có vẻ gì cười cợt hay trêu chọc, thậm chí một cái nhếch mép cũng không. Cậu ta giơ máy ảnh ra, bảo:
- Tớ vừa mua cái này nên đi sớm chụp vài tấm.
- Wow, máy đẹp quá!!! Tớ xem được không?
- Dĩ nhiên rồi. Cậu ngồi xuống đi, đứng lâu mỏi chân đấy.
- Hề hề, cậu tốt ghê.
Thành im lặng nhìn tôi trầm trồ ngắm nghía. Thi thoảng tôi chu môi "Đẹp quá chời ơi chời ơi", cậu chỉ cười. Thành hỏi tôi liệu có muốn đi chụp chung với cậu không, cậu không biết chọn góc thế nào cho phù hợp, không biết bố cục kiểu gì, ánh sáng ra sao... Tôi suy nghĩ hồi lâu, chép miệng tiếc rẻ:
- Chắc tớ không đi được đâu, lịch học kín mít.
- Ừ thôi vậy.
Tôi dòm qua, thấy mặt cậu buồn buồn.
Nghe "giang hồ" đồn Thành hay đánh nhau gì gì đó, có "máu mặt" máu mũi gì gì đó nên tôi không dám chơi. Các cụ dạy rồi, gần mực thì đen.
Ờ mà sao lúc này tôi thấy Thành hiền khô hà. Mấy người ác mắt phải trợn trợn, miệng bặm lại, đi tới đâu sát khí nặng mùi tới đó cơ. Đằng này Thành mặc sơ mi trắng, đeo cái máy ảnh như gã lãng tử. Chưa kể cái lúc mặt trời thò lên, vài tia nắng rọi vào tóc cậu ấy, phơn phớt vàng, nhìn đẹp. Chắc Thành không phải người xấu đâu. Mà thôi, chậc, cẩn thận vẫn hơn.
Mới hôm trước nghĩ về Thành hơi tốt đẹp chút thì hôm sau cậu bị gọi lên để "biêu dương" trong giờ chào cờ, cùng một gã nữa.
Tôi nhận ra gã trai đứng bên Thành, mà như thầy đọc trong biên bản kỉ luật thì là người bị Thành đánh. Hắn chuyên trêu chọc tụi con gái. Hắn ép mấy em xinh xinh lớp dưới ngồi lên đùi cho hắn vuốt ve. Lạ ở chỗ không ai dám lên tiếng.
Hôm lên văn phòng đoàn nộp sổ cờ đỏ, tôi bị hắn ngoắc lại:
- Tên Thư học C3 phải không?
- Phải
- Cho hôn cái được không?
- Khùng!
Tôi xăm xăm bỏ đi, bị hắn giật ngược lại, ép vào tường. Tụi bạn hắn reo hò cổ vũ. Có đứa còn rút điện thoại ra quay phim chụp ảnh gì đấy. May lúc đó có thầy đi ngang qua, hắn gãi đầu giải thích loạn xạ. Tôi lườm hắn, bỏ về lớp.
Bố tôi bảo sẽ làm ra trò vụ đấy. Mẹ đề nghị chở tôi đi học. Tôi tiếc vì không được đến trường sớm nữa, nhưng lại hả hê trong bụng vì bố sẽ "xử đẹp" thằng dê xồm ấy, cho nó khỏi huênh hoang bệnh hoạn.
Chào cờ xong, trong dòng người nhốn nháo, tôi nghe cổ tay mình bị ai đó nắm chặt lôi đi. Chạy lên đến tầng bốn thư viện, tôi thở không ra hơi, ngồi bệt xuống. Thành vẫn không chịu buông cổ tay tôi ra, cậu ngồi theo, cười cười. Tôi tròn mắt:
- Cậu cười gì? Kéo tôi lên đây làm gì?
- Má cậu hồng hồng dễ thương
- Điên! Về lớp đây.
- Này, lần cuối tớ đánh nhau đấy, từ nay tớ không nhúng tay vào mấy vụ đánh đập nữa đâu.
- Thì sao?
- Không...không sao cả, tớ nói vu vơ thôi. Cái này cho cậu_Thành dúi vào tay tôi vỉ thuốc ngậm ho_Mấy hôm nay thấy cậu ho suốt. Gắng giữ gìn sức khỏe.
Tôi nhìn theo Thành từ phía sau, ngơ ngác không hiểu cậu ta đang nói gì. Thuốc ngậm ho,
Thông Tin
Lượt Xem : 216
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN