--> Sóng biển và cánh chim trời - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Sóng biển và cánh chim trời


Tình yêu, như một con sóng nhỏ xô bờ, ngay vào lúc bạn không ngờ tới nhất, nó sẽ ập đến và nâng trái tim đang thổn thức của bạn, hòa vào thứ bọt trắng mát lành của biển.
***
Tôi là một cô gái bình thường. Hẳn là vậy, nếu như không muốn nói là bình thường đến mức là không khí trước mặt người khác.
Tôi là một con bé tạm được. Chắc là thế nếu như không muốn nói là tạm được với một vẻ ngoài dưới mức trung bình.
Mẹ tôi bảo chẳng sao cả, nhan sắc là chuyện không quan trọng, chỉ có những đứa dở hơi mới đem chuyện đó ra để mà lo lắng. Tôi hơi nhột, bởi tôi chính là cái đứa dở hơi nào đó mà mẹ đã nói, nhưng dù sao tôi cũng đã tự cho rằng việc để ý đến vẻ ngoài của mình chẳng có gì là sai cả, bởi tôi không thuộc dạng tiểu thư thích khoe mẽ hay phô trương. Tôi chỉ đơn giản là chăm chút một tí xíu để trở nên hoàn hảo hơn trong mắt một ai đó. Và tôi nghĩ, rằng một nửa thế giới cũng lâm vào tình trạng giống hệt mình khi mà họ đã cảm nhận được những nhịp đập đầu tiên rung lên trong lồng ngực.

***
Tôi thích Duy, một chàng trai có sức quyến rũ vô cùng lớn. Tôi và Duy học chung với nhau từ hồi đầu cấp ba, trong lúc tôi đã để tim mình đập loạn nhịp khi vừa mới nhìn thấy cậu ấy thì Duy chẳng có vẻ gì là biết đến sự tồn tại của một đứa vô hình như tôi cả.
Và đó chính là lúc tôi bắt đầu làm những việc mà trước đây không bao giờ tôi nghĩ rằng mình sẽ làm.
Tôi chọn lựa trang phục thật kỹ càng, tôi cố gắng đi đứng và ăn nói sao cho thật nhỏ nhẹ, mỗi sáng đến lớp tôi còn cài lên mái tóc đen nhánh một chiếc kẹp nơ nhỏ xíu. Với một chút xíu xiu nổi bật, tôi đã ngây ngô hy vọng rằng một người con trai hoàn hảo như Duy sẽ để ý tới một đứa con gái bình thường như tôi. Chẳng có lý do gì để Duy làm thế, tôi thầm nhắc nhở mình như vậy, nhưng khi cậu ấy đột ngột ngỏ lời rồi còn hét lên cái câu 3 từ 8 chữ 1 ý nghĩa đầy kinh điển thì tôi đã nghĩ ngay rằng ông trời trêu ngươi mình.
Tôi cố gắng loại bỏ điều vừa nghe thấy, cố gắng nghĩ rằng là Duy đang trêu chọc mình và cố gắng mạo nhận rằng đó là ngày toàn thế giới cùng rủ nhau nói dối. Nhưng tôi không chống lại nổi tim mình, còn gì tuyệt vời hơn khi mà tình yêu của bạn không những bị bỏ rơi mà trái lại còn được cất giữ trong trái tim của một ai đó. Và rồi ngay giữa sân trường, Duy ôm chầm lấy tôi, để mặc cho thiên hạ trố mắt ra nhìn cái giây phút mà chúng tôi chính thức trở thành một cặp.
Những tưởng có trong tay hạnh phúc mà mình luôn mong mỏi, nhưng chẳng ai có thể ngờ rằng thứ mang tên hạnh phúc lại có thể mỏng manh đến thế. Đúng một tháng sau, Duy chia tay tôi, cậu ấy thẳng thừng đến mức tàn nhẫn. Tôi sững sờ, nhưng không khóc, cái vẻ mặt lạnh lùng và phũ phàng của cậu đã hoàn toàn chôn vùi tôi dưới vực thẳm. Người ta nói tôi bị đá, và họ còn vỗ tay tán thưởng cho việc làm đúng đắn của Duy. Tôi cũng không rơi một giọt nước mắt cho những lời chế giễu nhạt nhẽo đó, bởi tôi biết rời xa tôi sẽ tốt hơn cho Duy, bởi Duy và tôi là hai thái cực không cùng chung một thế giới và cũng bởi tôi với Duy sẽ không xứng đôi bằng Duy với một cô nàng khác xinh đẹp hơn.
Tình yêu đã đến vào lúc tôi mong chờ nhưng cũng đã nhẫn tâm rời bỏ ngay lúc tôi không ngờ đến.
Tôi thở dài, ngước nhìn lên bầu trời âm u mà lòng đột nhiên cảm thấy nặng nề đến lạ. Đã nửa năm kể từ khi Duy chính thức cắt đứt mối quan hệ giữa tôi và cậu ấy, từ một kẻ vô hình giờ đây mọi người biết đến tôi như một kẻ tội nghiệp, đáng ghét và cả đáng thương. Nhưng tôi vẫn kiên quyết bước trên con đường của riêng mình cho dù nó có là con đường ngược lại với hướng mà Duy đã chọn. Mặc cho ai muốn nói gì thì nói, tôi vẫn tôn trọng Duy và cả những ký ức đẹp đẽ mà cậu đã mang đến cho tôi trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

***
Bốp. Chợt, một cú va đập bất thình lình kéo tôi thoát khỏi dòng chảy của quá khứ. Ngay lúc đập thân người vào bồn hoa ngay bên cạnh thì tôi cũng đã kịp nhận ra cánh tay bên phải đã bị một vết bầm đau điếng. Kẻ nào đó đã va phải tôi, chắc chắn là vậy. Nhưng hắn chẳng thèm nói nổi một lời xin lỗi, bởi khi tôi vừa ngước lên thì trước mắt chỉ còn lại một tấm lưng rộng với bóng dáng cao cao. Tôi thở mạnh cho qua chuyện, cảm thấy thật ngán ngẩm khi mà ai ai cũng đối xử tệ như thế với mình. Họ ghét tôi vì Duy đã từng là người yêu tôi.
“Đi đâu trễ thế hả?” –Thiên Ngân, con bạn thân chí cốt vừa thấy tôi cà lết vào đến cửa lớp đã trề dài mỏ. Tôi cười xòa, ngồi xuống bên cạnh nó, đau khổ kể lể rằng có một tên vô đạo đức nào đó đã va phải mình.
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 333
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN