--> Tình dược số 9 - game1s.com
The Soda Pop

Tình dược số 9


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
"Chờ mùa thu đi qua đây, gửi lại chút nắng ấm áp...
Vô tình tôi để mất anh lâu rồi."
Anh mới chuyển tới căn hộ này, một căn hộ trong khu chung cư cũ, nằm trên tầng 9.
***
18h.
Nắng tàn nhuộm vàng cả chiều dài hành lang. Cánh cửa đối diện căn hộ của anh đóng chặt. Mấy ngày hôm nay dọn nhà anh cũng không nhìn thấy chủ nhân căn hộ đó. Mọi người nói đó là một cô gái. Một cô gái đẹp nhưng trái tính, kì quặc. Có chút gì đó gợi lên trí tò mò của anh về người hàng xóm mới. Anh nhìn chăm chú cánh cửa gỗ màu xanh rêu. Cánh cửa không khóa ngoài, cô ấy đang ở nhà. Anh mỉm cười, nụ cười của những giọt nắng tàn. Anh đặt xuống phía bên ngoài cánh cửa một chiếc cupcake nhỏ đựng trong túi giấy, gõ nhẹ lên cánh cửa hai lần rồi quay trở về nhà của mình.

20h.
Anh đi ra ngoài. Chiếc cupcake vẫn đứng ưỡn ẹo trước cánh cửa xanh rêu.
21h35'.
Anh trở về. Chiếc cupcake vẫn trơ lì không dịch chuyển dù chỉ nửa centimet.
Khi cả khu chung cư chuyển vào chế độ im lặng, tiếng mèo hoang kêu như xé màn đêm thành những mảnh cước nhỏ. Anh tắt chiếc đèn bàn, tiếng mèo im bặt. Bên ngoài hành lang, tiếng cửa gỗ mở ra nghe kẽo kẹt, tiếng giày cao gót nện xuống nền lộc cộc. Im ắng một chút, tiếng túi giấy loạt xoạt, hình như cô hàng xóm đã để ý tới chiếc bánh gặp mặt của anh. Lại là tiếng của cửa gỗ, rồi tiếng bước đi xa dần của đôi giày cao gót.
Màn đêm lôi anh vào giấc ngủ, ánh trăng len lỏi qua ô kính, in lên sàn nhà bóng một con mèo nhỏ đang đứng bên ngoài bệ cửa sổ. Nó rên nhẹ trong cổ họng rồi nhảy xuống, chạy về cuối phố.
...
Vì thang máy của khu chung cư này xuống cấp trầm trọng nên những tầng trên cao hầu như không có ai sử dụng. Riêng tầng 9 lại là một ngoại lệ, ở đó giờ có anh, cô và một con mèo hoang.
Anh chuyển tới đây đã được khoảng một tuần nhưng vẫn chưa một lần được nhìn thấy cánh cửa xanh rêu bật mở. Chỉ có những đêm muộn, khi cả khu chung cư chìm vào im lặng anh mới lắng nghe được âm thanh mở cửa cùng với gót giày bước đi xa dần.
Con mèo hoang hằng đêm vẫn đứng trên bệ cửa sổ phòng anh, kêu lên những tiếng xé toác sự yên lặng của đêm muộn. Anh rùng mình bởi tiếng kêu thảm thiết của nó, bật mở cửa sổ, dùng tay xua con mèo đen có đôi mắt xanh sáng quắc tới ghê rợn đang chăm chú nhìn mình. Con mèo bị xua đuổi, nó giơ nanh vuốt, cào mạnh vào tay anh, để lại một vết xước dài rồi nhảy khỏi bệ cửa sổ.
Bôi thuốc mỡ vào vết cào của con mèo, anh nằm lên giường, khuôn mặt điển trai lộ vẻ khó hiểu. Nếu anh không nhầm, móng vuốt của con mèo đen đanh đá đó ... màu đỏ đun.
...
4h30 sáng.
Anh thức dậy sớm, dự tính chạy bộ một vòng quanh khu chung cư rồi bắt chuyến xe sớm đi xa. Vừa bước chân ra khỏi cửa, tiếng gót giầy lại lộc cộc vang lên. Cô nàng kì lạ này, leo 9 tầng cầu thang bộ với một đôi cao gót thật là đáng nể. Dòng suy nghĩ của anh dừng lại khi thoảng qua mũi anh là mùi bạc hà mát lạnh. Anh đứng lặng người khi cô gái xuất hiện. Một cô gái mảnh khảnh, tóc dài xoăn màu đen, da trắng, môi đánh son đỏ, mặc chiếc váy màu đen bó sát cùng đôi giày cao gót cũng màu đen nốt. Dường như nhận ra sự hiện diện của anh, cô quay lại nhìn vào mắt anh. Cô có đôi mắt màu xanh biếc đến lạnh người. Sự xuất hiện của cô gái xinh đẹp khiến anh choáng ngợp. Anh khẽ mấp máy môi:
- Xin chào! Tôi là...
Cô đặt tay lên môi mình ra hiệu anh im lặng, mỉm cười với anh rồi bước vào căn hộ đối diện. Cánh cửa đóng lại trong sự bần thần của anh. Móng tay của cô gái xinh đẹp ấy màu đỏ đun.
...

Từ xa về, anh đặt trước cánh cửa màu xanh rêu một túi giấy đựng những chiếc bánh macaron màu sắc.
Bước vào căn phòng ngập nắng của mình, anh đặt phía bên ngoài bệ cửa sổ thêm một chiếc macaron màu socola nữa.
Đến đêm, anh lại nằm lắng nghe tiếng mèo kêu tha thiết và tiếng gót giày cô vang vang xa xăm ngoài hành lang.
Sáng sớm anh lại cố dậy sớm, chờ tới lúc cô gái ấy trở về để được nhìn thấy cô ấy một lần nữa. Lần nào gặp anh, cô cũng chỉ mỉm cười, nụ cười nhàn nhạt với đôi mắt xanh lạnh như băng. Ngón tay sơn móng màu đỏ đun vẫn cứng đầu đặt lên môi ra hiệu im lặng mỗi khi anh định nói gì đó.
Mọi thứ dần hình thành như một thói quen. Thói quen đặt cupcake trước cửa phòng cô và bên ngoài bệ cửa sổ. Thói quen thức khuya đợi tiếng mèo kêu, đợi tiếng giày cô gái nhà đối diện đi xa dần. Thói quen dậy sớm nhì
Thông Tin
Lượt Xem : 319
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN