--> Tình yêu vốn mỏng - game1s.com
80s toys - Atari. I still have

Tình yêu vốn mỏng


Anh trai? Em gái? Rốt cuộc tôi là em gái anh bao giờ?
***
Từng giọt mưa rơi tí tách xuyên qua kẽ tay, tôi vẫn đứng tại chỗ này, bao năm nay vẫn đứng đây, vào mỗi chiều thứ bảy. Thời gian lâu đến nỗi, cả chị chủ của cái quán cà phê nhỏ xinh, chìm trong không gian màu tím ở phía sau lưng tôi bây giờ, không biết từ lúc nào đã trở thành chị em tốt của tôi.

"Này nhóc, vẫn chờ ư?"
"Dạ vâng, vẫn chờ ạ. Không biết đến bao giờ.... Nhưng có vẻ đã thành thói quen nên chưa thấy nản."
"Con bé khùng." Chị lau tay vào chiếc tạp dề màu tím với những đường viền thêu hoa đặc trưng của Violet coffee rồi cốc lên đầu tôi một cái thật kêu. Chị cười, còn tôi thì nhăn nhó.... Chị vốn thấp hơn tôi nửa cái đầu nhưng chẳng bao giờ tôi né được những cái cốc đầu đau điếng của chị. "Chị nghĩ, những tâm hồn như em là những tâm hồn sinh ra để bị tổn thương.... Chỉ vì luôn tự làm những việc tổn thương mình.
"Còn em nghĩ, chị sinh ra để làm triết gia nhưng lại sa vào cái hũ cà phê của anh Dũng. Phí cả tài năng."
'Cốc.' lại một cái cốc đầu thật kêu, tôi vẫn không kịp né. "Cái miệng.... đáng ghét!" Chị cười khanh khách hòa vào tiếng mưa rỉ rả. Mưa bắn từng giọt vào mũi giày của tôi. Mái hiên của quán ngắn thật, mưa vẫn có thể chạm đến tôi, không chỉ mũi giày mà là cả tâm hồn. Tôi không cười nỗi nữa.
***
"Nhóc con.... Ở nhà ngoan nghe chưa? Rảnh rỗi nhớ liên lạc, đừng có keo kiệt tiền bạc như thế!" Lại cái giọng trầm thấp bám lấy tôi trong mỗi giấc mơ dù là đẹp hay là ác mộng. Cái giọng này, đáng ghét nhất vẫn là cái giọng này.... Tại sao lại nói như thế chứ, tôi không tiếc tiền nhưng người nói câu này lại tiếc rẻ thời gian với tôi.
"Này, bao giờ anh mới về hả? Singapore thế nào? Có đẹp hơn Đà Nẵng không? Có nhiều thứ quan trọng với anh như Đà Nẵng không? Tại sao lại vẫn chưa về?" Câu hỏi đó gào thét trong lòng tôi không biết bao nhiêu lần, câu hỏi đó quặn lên, cào rách trái tim tôi, vậy mà thứ tôi thốt ra mãi mãi không thể là nó. Câu nói nhẹ như tan vào hư vô khiến tôi hối hận vô cùng: "Singapore chắc đẹp lắm nhỉ? Anh là sướng nhất rồi." Thế là xong....
Có lẽ chị Hạnh, chủ quán Violet, nói đúng. Tôi có năng khiếu tự làm tổn thương mình.
***
Có ai đó bảo chờ đợi là hạnh phúc. Tôi nghĩ, có lẽ người đó đã chờ đến phát điên rồi. Chờ đến nỗi chân tay gần như hóa đá, trái tim gần như mất cảm giác mới có thể xem việc ấy như một hạnh phúc. Rõ ràng, tôi nhận thức được tôi đã và đang làm một chuyện ngu ngốc, đang tự hành hạ bản thân mình nhưng tôi lại như một kẻ điên vì chờ đợi. Tôi nhận thấy, tôi mất dần cảm giác biết thế nào là mệt mỏi.
Co gối ngồi trên ghế, mắt tôi vẫn nhìn đăm đăm vào màn hình máy tính. Trong màn hình máy tính là một khung cảnh xa lạ nhưng quen thuộc. Xa lạ vì tôi chưa bao giờ được đặt chân đến đấy, còn quen thuộc vì tôi đã ngắm nghía nó không biết bao nhiêu lần, đến nỗi có thể dễ dàng phác họa lại trong đầu khi đã nhắm tịt mắt. Chiếc ghế bên kia trống trơn, tôi lại phải tiếp tục nhìn chăm chăm vào từng góc của căn phòng kia. Để rồi vô tình bắt gặp nó không còn quen thuộc như tôi vẫn nghĩ... không còn quen thuộc khi đã có sự xuất hiện của những vật xa lạ.
Trên chiếc bàn làm việc có một khung ảnh cỡ vừa đặt nghiêng ngiêng, tôi có thể nhìn thấy thấp thoáng một mái tóc dài, một góc váy hồng.. Còn nữa, lọ nước hoa trên giá sách, một vài sợi tóc màu hạt dẻ vướng ở góc máy tính. Tinh tường vốn là một khả năng tốt, nhưng lúc này tôi thấy nó không tốt một chút nào. Nhiều khi cuộc sống của con người ta sẽ tốt hơn, nhẹ nhàng hơn nếu có một số việc họ không biết, không thấy và không cố tình muốn biết hay muốn thấy.

"Đợi anh lâu không? Xin lỗi nha, bạn anh đến nói chuyện hơi lâu." Cuối cùng anh cũng ngồi xuống đối diện với tôi để tôi không tự thấy mình là một con nhỏ tự kỉ với cái màn hình vô tri.
"Anh này..."
"Hử?"
"Anh có bạn gái rồi hả?"
"À, ờ... ừm. Anh có... ha ha, sao thế?"
"Em tò mò thôi.... Lúc nào được cho em gặp chị ấy nhé!"
"Ừ! Sẽ cho em gặp. Nhóc con dạo này thế nào rồi? Học hành vẫn tốt chứ hả?"
"Vâng, vẫn tốt ạ. Tuy nhiên có một vài thứ em cảm thấy mình thất bại."
"Điều gì?"
"Anh à! Nếu là anh, anh nghĩ anh có thể yêu một người như em không? Em muốn nói em yêu người đó nhưng lại không nghĩ ra người đó sẽ trả lời thế nào."
"Anh không biết, chẳng thể tưởng tượng được làm sao mình có thể yêu em gái của mình được nữa. Ha ha... nhưng em là một cô em gái rất dễ thương."
"Em k
Thông Tin
Lượt Xem : 237
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN