--> Cứ thế này mãi thì thích nhỉ - game1s.com
Polaroid

Cứ thế này mãi thì thích nhỉ

Lưỡi dao inox cứ loang loáng trước mặt nó. Kinh khủng hơn, mẹ chính là người đang cầm dao. Mẹ nheo nheo mắt lựa thế để bổ con dao xuống.

Nó định đưa tay lên đỡ – nhưng chả thấy tay đâu. Nó định vùng chạy, nhưng cũng chẳng thấy chân đâu sất. Người nó cứng đờ như được nặn bằng sáp, không ngó ngoáy, không kêu lên được dù chỉ một tiếng. Nó đưa mắt khắp nơi cầu cứu. Bố đang chăm chú xem bóng đá. Miu Bông đang chăm chú nhìn nó… và nuốt nước bọt. Bà ngoại cũng nhìn nó, nhưng bà chép miệng lắc đầu: “Vừa to vừa đỏ thế này khéo là táo Tàu”. Và câu cuối cùng mà nó nghe được là từ mẹ: “Tây Tàu gì cũng ăn hết!”.

Một giấc mơ khủng khiếp…

Mọi chuyện bắt đầu từ khi Tùng tặng nó một… quả táo vào ngày 20.11. Táo thì cũng tốt thôi, phải khẳng định ngay là nó không hề ghét táo, nó rất thích ăn táo nữa là đằng khác. Nhưng giá mà Tùng đưa cho nó vào một ngày nào khác, 19, hoặc 21 chẳng hạn, thiếu gì ngày cơ chứ, sao lại ngố đến mức đặt toẹt xuống trước mặt nó một quả táo to, tròn căng, đỏ au... rồi bảo: “Đấy nhé, quà của bà đấy. Không có lại bảo tôi chẳng bao giờ nhớ những dịp đặc biệt!”.

Bọn tham ăn ngồi gần nó, chứng kiến màn tặng quà ngay lập tức nhao nhao lên: “Ơ, thế bọn tao không có hả Tùng?”. Tùng cười khổ sở, lách mình vọt ra cửa lớp, hét với lại: "Mỗi bà 1k bỏng ngô nhá!". Trang "béo" rú lên, ngay lập tức cả lũ con gái alaxô đuổi theo Tùng…

Nó lẳng lặng thả quả táo vào balô, rồi cắm mặt xuống quyển Sử. Nhưng nó biết cả nó và Hiền - mặt đều đang đỏ ửng lên. Nó là do hơi bị xấu hổ, còn Hiền thì chắc là do cố nén cười. Trống vào tiết vang lên, Hiền chạy về chỗ sau khi vỗ bộp một phát vào vai nó, nói nhanh: "Thôi, mày ạ!". Còn Tùng thì sau khi chào cô xong, quay xuống nhìn nó với vẻ mặt hớn ha hớn hở: "May mà tôi chạy nhanh không có thì tan xương với chúng nó bà ạ! Mà bà ăn táo chưa? Ngọt lắm đấy!". Nó cười hầm hè: “Cám ơn ông vì món quà đầy ý nghĩa nhé”. Tùng phớ lớ nhe răng cười: "Ô, có gì đâu, sao hôm nay bà khách sáo thế! Tôi còn đang lo bà hỏi "sao chỉ có một quả thôi" đây này…". Ôi… đầu nó nổ tung ra mất!!!

Về đến nhà, nó phi ngay vào phòng, đóng chặt cửa rồi một tay mở nhạc ầm ầm, một tay lăm lăm con dao: Phập (oé!) - Nhát này cho sự cay cú này. Phập! - Nhát này cho cái sự tưởng bở ngốc xít của nó này. Phập tiếp liền mấy phát nữa cho cái sự ngố, ngốc, hâm đơ của Tùng này. Tặng gì người ta không tặng, lại đi tặng cái quả táo vô nghĩa này. Tặng ngày nào không tặng, lại đi tặng vào ngày 20.11. Còn đây là cho cái sự tế nhị quá đà của con Hiền này - phập! Muốn cười thì cười đi, cười to lên, cười cho cả lớp biết chuyện cũng được. Cần gì mà phải tỏ ra là cảm thông, thương hại, tội nghiệp nó chứ. Cần gì mà phải dè dặt an ủi nó là "Thôi, mày ạ!". Thôi thôi cái gì?! Nó có làm cái gì đâu mà phải thôi?! à, hay là Hiền có ý bảo nó là thôi tưởng bở đi, xì tốp cái trí tưởng tượng phong phú của nó lại? ờ, chắc là như thế rồi! Trời ơi tức quá, hu hu… Tất cả chuyện này là do con Hiền, làm nó tức thế này, bạn thân cái nỗi gì cơ chứ! à mà không, cũng đâu phải lỗi do Hiền, tại Tùng chứ, ngốc xít không chịu được! Hix hix… mà xét đến tận cùng… thì chuyện này đầu đuôi là… hình như là… do nó… (?)

Nó với Tùng chơi thân với nhau từ năm lớp 10. Hôm đầu tiên đi học về, nó đã cạu cọ bảo với Hiền là: "Sao tao ghét cái thằng ngồi cạnh tao thế không biết. Con trai gì mà nói nhiều, nó nói át cả tao!". Và nếu như hai đứa bọn nó cứ mãi lóc chóc tranh nhau túi củ đậu, giành nhau nói, đứa nọ át tiếng đứa kia; nếu cứ thế thì đã chẳng nên chuyện. Nhưng dạo gần đây, chả hiểu sao, nó nghĩ về Tùng nhiều hơn bình thường, và… không bình thường như bình thường.

Kiểu như nó thấy Tùng đối với nó tốt nhất so với bọn con gái trong lớp này. Rồi là kể cả khi đang “kưa” một bạn lớp bên cạnh, Tùng vẫn rất "ngoan", vẫn không quên bạn bè, vẫn nhớ nhiệm vụ đưa đón nó đi học này. Lúc Tùng nhờ nó quân sư vụ "rung rinh đầu đời" ấy, không hiểu sao nó lại… mong Tùng thất bại, bị từ chối đi (amen!). Nó rất sợ cái cảnh một ngày nào đó, nó sẽ phải thui thủi một mình bò từ nhà đến trường, và lúc nó đang vừa lết vừa thở hồng hộc như trâu thì Tùng sẽ đèo một bạn đằng sau xe - chỗ ngồi quen thuộc của nó, lướt qua, cười nhe răng khểnh tán chuyện với bạn ý… Hix, nó biết rằng như thế là rất ích kỉ, nhưng mà…

Nó đem tất cả những điều tủn mủn ấy, ngồi xâu chúng lại với nhau trong một buổi tối, và sáng hôm sau đến lớp thì thầm vào tai Hiền là: "Mày ơi, hình như tao thích thằng Tùng rồi hay sao ý". Nghe xong Hiền trợn một mắt lên. Nó lại tiếp tục thì thào: "Tao thấy hình như nó… cũng thế". Lần này thì Hiền trợn nốt mắt còn lại. Nó vội vàng kể cho Hiền nghe tất cả những "dấu hiệu" cho thấy Tùng cũng "có ý" với nó như nó đang "có ý" với Tùng. Nghe xong, Hiền bĩu mỏ: "Những cái mày vừa nói chỉ chứng tỏ một điều mày và nó chỉ là bạn thân, thế thôi!". Nó chưng hửng, cắn môi: "ý mày là… Tùng không thích tao à?". "Không phải thế - Hiền nhún vai - Tùng thích mày hay không thì trời biết đất biết, nó biết, ai đó biết chứ tao không biết! Ta
Thông Tin
Lượt Xem : 250
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN