--> Đường về nhà có bóng hoa bách hợp - game1s.com
Pair of Vintage Old School Fru

Đường về nhà có bóng hoa bách hợp

1.
- Alo mẹ à
- Ừ,mẹ đây, con quyết định thế nào. Có một công việc ở Hải Phòng rất tốt, ba mẹ cũng muốn con về đây cho gần, ông dạo này rất yếu không biết còn được bao lâu nữa.
- Vâng
- Dạo này mẹ cũng mệt mỏi chán nản lắm. Ông nhắc đến con suốt đấy
- Mẹ, con biết rồi, con sẽ suy nghĩ. Cuối tuần này con sẽ về nhà
Ông ơi!

2. Điện thoại đã ngắt từ lâu rồi mà cô vẫn ngồi thừ người. Cô vẫn luôn suy nghĩ về những câu nói của mẹ. Kì Anh - cái tên nghe có vẻ con trai nhưng đằng sau cái vỏ bọc xù xì, ương ngạnh ấy là một trái tim đa cảm yếu đuối. Là một người mau nước mắt, cô quan niệm hạnh phúc vốn như bong bóng xà phòng. Đẹp đấy, rực rỡ đấy nhưng mong manh, dễ vỡ. Hạnh phúc vốn là thứ con người ta ai cũng khao khát có được nhưng hạnh phúc thì đâu vỉnh cửu, nó rất ngắn ngủi. Nếu ta không biết giữ gìn hay cố gắng chiếm đoạt nó thì cũng giống như bong bóng mùa hè, dưới ánh nắng mặt trời là giây phút nó trở nên rực rỡ nhất long lanh nhất nhưng khoảng khắc đẹp nhất cũng là khoẳng khắc cuối cùng. Nó tan biến ngay trong không khí như chưa hề tồn tại.

Sau một giấc ngủ dài mệt mỏi, cô lê bước tới bàn làm việc của mình. Mấy hôm nay mất ngủ trông cô gầy và xanh xao hẳn. 29 tuổi nhưng cô vẫn nhí nhảnh trẻ trung như hồi mới ra trường vì thế cái bộ dạng thảm hại của cô dạo này không thoát khỏi con mắt tò mò của những người trong công ty. Tít tít. Mới sáng sớm mà con bạn đã nhắn tin hẹn đi ăn trưa rồi nói chuyện. Sao nó gầy gò mà tham ăn thế không biết. Không biết có chuyện gì hot để buôn đây. Suy nghĩ ấy khiến Kì Anh bật cười.
Bước vào quán café quen thuộc được trang trí nhẹ nhàng với tông màu đen trắng và những bức ảnh tĩnh vật cũng chỉ có một kiểu đen trắng, Kỳ Anh đã sớm nhận thấy Cá nhỏ đang toe toét nhìn mình. Ăn xong đĩa mì no kềnh vừa cầm cốc café lên chưa kịp nhấm nháp thì Cá nhỏ đã tuyên bố tin giật gân đúng như nó dự đoán
- Tháng sau tao lấy chồng
- Mày đùa tao hả. Mày thì ai lấy
- Ai bảo mày thế. Lấy anh 76 chứ lấy ai nữa, nhà anh ấy định ngày rồi
- Sao vội thế
- Thích thì nhích, các cụ ở nhà giục quá với lại tháng sau đẹp ngày. Cả năm đẹp mỗi ngày ấy hehe
Ngồi thừ người ra một lúc Kỳ Anh mới kịp định hình là con nhỏ bạn thân nói thật. Cứ có chuyện gì khiến tim nó nghẹn lại là nó lại ngồi thừ người ra. Ừ cũng 29 tuổi rồi, còn trẻ trung gì nữa đâu mà chẳng nhích. Thế là, thêm một đứa dấn thân vào con đường gia đình. Cái con đường ấy cô chỉ mới đến ngưỡng cửa mà dù khao khát thế nào cô cũng không thể bước chân vào đó, dù thế nào cô cũng chỉ là kẻ ngoại đạo dừng bước ở vạch vôi ranh giới giữa những người độc thân vui vẻ và một happy wedding. Là con gái cô cũng khao khát có một bờ vai để dựa, cũng khao khát được mặc váy cưới một lần, điều tưởng như rất tự nhiên với bất kì người con gái nào nhưng sao với cô lại xa vời quá. Ngồi nghe con bạn huyên thuyên đủ thứ dự định sau này của nó về đám cười Kỳ Anh cũng tíu tít trêu chọc, cô hứa sẽ đi cùng nó hôm chụp ảnh cưới mà thấy tim mình nhói đau như bị ai đâm.

Mở facebook để viết vài dòng tâm sự sau khi nghe cái tin sét đánh của nhỏ bạn thân, nhìn lại ảnh đại diện của mình: hình một cô gái mặc váy cưới nhưng không có mặt, Kỳ Anh lặng lẽ lau nước mắt tự nhiên cứ chảy dài trên má. Thế là mày sắp cưới rồi, không biết sau này hai đứa còn có thời gian ngồi tâm sự cùng nhau không nữa. Mày cứ hứa trời hứa biển là dù có lấy chồng thì sẽ vẫn dành thời gian để quan tâm tới bạn bè nhưng tao biết thừa cuộc sống gia đình nhiều cái phải lo toan, sẽ bận rộn hơn rất nhiều những gì mày nghĩ, Cá nhỏ ạ! Lúc ấy không biết mày có còn nhớ đến tao không? Mày sẽ sống tốt phải không? Còn tao thì… Anh à, chẳng lẽ với em, cái váy cưới ấy thật sự chỉ như một giấc mơ. Bây giờ anh đang ở đâu? Em mệt mỏi lắm? Em không biết phải làm thế nào nữa?
-Alo anh à, cuối tuần này nghỉ giỗ Tổ anh về nhà với em được không? Mẹ cũng thường xuyên nhắc đến anh đấy
-Cuối tuần này hả em, anh không nghỉ làm được mà hôm được nghỉ anh về quê thăm mẹ anh rồi.
-Vâng thế để lúc khác cũng được

Lại từ chối, đây không phải lần đầu tiên anh từ chối tôi nhưng có lẽ anh bận thật. Đi làm xa nhà như chúng tôi thì được ngày nghỉ nào cũng dành thời gian về thăm gia đình.

3. Cuối tuần tôi về quê như dự định, sau những ngày làm việc cật lực ở Hà Nội sống trong cái không khí chật chội ngột ngat mà ai cũng muốn bon chen để ở lại thì về quê với tôi như được sống lại ở một cuộc đời khác. Ở nhà với mẹ cho dù tôi có 29 tuổi hay 39 tuổi thì vẫn mãi chỉ là một đứa trẻ, vẫn muốn được chiều chuộng, được làm nũng thậm chí còn giận dỗi mẹ nữa chứ. Ngốc thiệt. Sang thăm ông, thấy ông gầy quá, bệnh tật khiến ông cạn kiệt cả sức lực. Bây giờ mỗi bữa ông chỉ ăn lưng bát cơm với rau. Ông bị bệnh đường ruột nên ăn uống rất cẩn thận. Bà vì lo cho ông mà cũng trở nên tiều tụy và xanh xao hẳn.

Mẹ đưa cho tôi xem ảnh mẹ chụp cùng ông hôm trước. Có lẽ đây là bức ảnh cuối cùng chụp với ông. Nhìn bức ảnh mà tôi không cầm được nước mắt, không còn nhận ra hình ảnh ông khỏe mạnh
Thông Tin
Lượt Xem : 287
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN