--> Lòng thầm hứa với dạ dày... - game1s.com

Lòng thầm hứa với dạ dày...

1. Vì tôi là con gái, mà lại là con gái chuyên Tự nhiên nên lẽ dĩ nhiên là khi trường tổ chức thi nấu ăn giữa các lớp, mấy mống con gái trong lớp sẽ bị sờ gáy đầu tiên, nhưng thật quái lạ là tên tôi đứng đầu danh sách "nhân tài tiềm năng của chuyên Tin trong công việc bếp núc". Tôi kinh hoàng, giãy nảy:

- Tui đâu có biết nấu ăn!!!

Nào ngờ lớp trưởng cười tinh quái:

- Hôm trước gọi điện cho bà thấy mẹ bà bảo: Hà đang làm bếp cơ mà!

Tôi trợn tròn mắt:

- Hay ông gọi lầm số?

Lớp trưởng quả quyết:

- Không nhầm được, mẹ bà còn nói với tôi là bà dạo này đảm đang lắm, toàn nấu ăn cho cả nhà...

Suýt rơi răng vì những lời không có thật mẹ dành cho tôi! Tôi định cố cãi song bỗng con bạn thân túm áo, lôi ra một góc, nói nhanh:

- Mày biết tin gì chưa? Minh có chân trong ban giám khảo đấy!

Như có động cơ bốn thì 110 phân khối lắp đằng sau, tôi nhảy dựng, rú ầm lên, chạy ào đến chỗ lớp trưởng, gật đầu lia lịa:

- Được được, tôi đồng ý!

Tôi về nhà, lòng chứa chan bao hy vọng sẽ tạo được ấn tượng mạnh mẽ với Minh. Chỉ cần món ăn của tôi đoạt giải nhất, thế nào Minh cũng chú ý đến con bé học chuyên Tin - cái môn tưởng như chỉ gắn liền với cái màn hình xanh lè Pascal và luôn có xu hướng làm sa mạc hoá con người! Trùi ui, một hình ảnh đẹp trong mắt Minh: Con gái tự nhiên mà nấu ăn đỉnh!!! Quá hoàn hảo! Tôi bước vào nhà, lòng tự hứa với dạ dày sẽ cố gắng bằng 120% sức lực để chiến thắng!

Trong bữa ăn tôi hí hửng nói với mẹ ý định thi nấu ăn, cứ tưởng mẹ sẽ hào hứng soạn ra một danh sách những bí mật bếp núc truyền lại cho đời sau, nào ngờ mẹ thờ ơ:

- Thôi con ạ! Nếu con không thích thì bảo các bạn gạch tên chứ trình độ nấu nướng của con chỉ đạt đến độ khua đũa gõ nồi thôi! Thi mà đứng bét thì... xấu mặt mẹ con lắm!!!
- Thế ai bảo mẹ nói với lớp trưởng là con đang nấu ăn trong khi thật sự thì con đang chơi điện tử?
- à... ờ thì...ờ thì... Vì con là con gái...
- Đấy nhé, vì con là con gái nên con sẽ phải chứng minh cho mọi người biết con là con gái 100%! Mẹ có muốn giúp con trong cuộc thi này không, mẹ?- giọng tôi van vỉ, thống thiết.

Mẹ bật cười nhưng vẫn vớt vát:

- Thôi được, nhưng mẹ không hứa sẽ giúp con đoạt giải nhất đâu nhé. Món ăn ngon không phải là nấu đúng công thức mà phải chú tâm vào. Con hiểu chứ?

Tôi phì cười. (Giá mà mẹ biết con gái mẹ đặt cả trái tim vào đó ý chứ!)

Và thế là... tôi bước vào cuộc chinh phục trái tim special person của mình bằng phương pháp tuy không mới nhưng lúc nào cũng đạt kết quả khả quan: Từ dạ dày đi thẳng đến trái tim...

2. Hai tuần tưởng là dài nào ngờ ngắn quá. 2 ngày đầu tôi nghiền đến nát phần menu trong quyển nấu ăn, bao nhiêu món nghe tên rõ kêu, rõ ngon nhưng nhìn phần hướng dẫn làm là tôi giơ tay đầu hàng ngay lập tức. Nhiệt tình của tôi với nữ công gia chánh tỉ lệ thuận với số miếng Urgo quấn chi chít trên đôi bàn tay (vốn trước đây chỉ dùng để gắp thức ăn và gõ bàn phím). Đến lớp bạn bè xúm xít hỏi thăm, lớp trưởng xuýt xoa, lo lắng, con bạn thân ngày ngày đi mượn sách nấu ăn và đi thám thính việc chuẩn bị thi nấu ăn của lớp khác!

....

1 tuần sau, tôi đã có thể thái những miếng thịt mỏng tang, tỉa cà chua thành hoa hồng, đu đủ thành hoa súng.... trong một phút, đã có thể phụ trách các món ăn chính trong gia đình (dưới sự giám sát chặt chẽ đến nghẹt thở của mẹ). Song tôi vẫn chưa tìm được món nào để thi.

Ngày thứ 8, con bạn thân phát minh ra một sáng kiến vĩ đại xứng đáng trao giải Nobel cấp lớp:

- Mày thi nấu ăn chỉ vì Minh, thế thì cần gì phải vừa miệng những người khác (???) chỉ cần vừa miệng Minh thôi!!
- Tức là...?
- Tức là tao sẽ đi do thám xem Minh thích ăn món gì, và mày sẽ làm món đó!

Chỉ cần một chút tò mò và thêm cái miệng buôn dưa lê sành điệu là đủ để biết Minh thường gọi món gì khi đi ăn với lũ bạn...

3. Ngày thi đến, tôi hồi hộp nhẩm lại công thức trong đầu, đứng cạnh bàn nấu ăn mà hồn thả lập lờ tận chỗ ban giám khảo!!! Mặc kệ lớp trưởng cuống cuồng sai bọn "gia tinh" nhặt rau, gọt hoa quả, mặc cho con bạn thân líu lo bên cạnh chúc tôi may mắn, chúc chiến dịch "từ dạ dày đến trái tim" của tôi thắng lợi, tôi cứ đứng một chỗ, mồm lẩm nhẩm những lời sẽ nói trong phút... đăng quang!

Hít một hơi thật sâu, tôi bắt đầu thái thịt, cắt, tỉa, băm, chặt, ninh,... Cứ tuần tự làm lại những thao tác mà 5 ngày qua tôi đã làm cho cả nhà ăn đến bội thực, từng động tác, từng nhát dao mang trong đó biết bao niềm hy vọng.

.....1 tiếng sau....

Tôi nín thở dõi theo nét mặt của ban giám khảo. Mà sao ban giám khảo lại dễ tính thế nhỉ, ở lớp nào cũng gật gù khen ngon loạn cả lên, lớp nào cũng nhận xét: "Khá lắm, ngon quá" hay "Lớp tự nhiên mà nấu khéo quá nhỉ..." hoặc "Không hổ danh con gái chuyên Ăn!!!"

Minh đã cùng 5 vị giám khảo dừng lại ở khu vực lớp Tin, sau khi nếm xong, tất nhiên các vị giám khảo lại ban thưởng không do dự những lời khen hào phóng, và lẽ dĩ nhiên sẽ là câu hỏi: Tại sao bạn lại chọn món này?

Tôi cười thầm, câu trả lời tôi đã chuẩn bị sẵn, dĩ nhiên là không thể nói thật rằng: Vì tôi biết Minh thích ăn dứa (bằng chứng là ở canteen toàn mua dứa!), Minh thích ăn thịt gà (vì toàn gọi phở gà khi ăn phở!), thích ăn khoai tây (thì lần nào ăn với bạn bè mà chả gọi một đĩa khoai tây rán to tướng...) Tôi nhẹ nhàng (giả nai?):

- Tôi chọn món này vì đây là một món không khó làm lắm (dù 5 ngày mới đủ để tôi thuộc hết các bước làm) với toàn nguyên liệu rẻ, không hề khó kiếm! Hơn nữa do là dân chuyên Tin nên tôi nghĩ đến một món ăn đầy màu sắc giống như bảng vi mạch điện tử, những cái mắt của quả dứa giống như những phím trên keyboard, thể hiện được đầy đủ tính chất của dân Tin: "ăn máy tính, ngủ Pascal, học lập trình, chơi Pê Et (PS)"

Lớp tôi sững sờ trong tíc tắc rồi cái bọn đầu óc nhanh như Pentium 4 đấy rú lên ầm ĩ, vỗ tay ầm cả góc sân trường. Tôi tự hào: Có thế chứ...

Đến lúc công bố giải thưởng, tôi nín thở chờ đợi, mồm vẫn đang lẩm nhẩm những câu cảm ơn trong giây phút đăng quang... Tiếng thầy hiệu phó ọ ẹ trên loa:

- Thi Nấu ăn: Giải ba thuộc về lớp Lý - thầy dừng lại chờ bọn nó reo hò xong- Giải nhì thuộc về lớp Tin- cả bọn lớp tôi rú lên sung sướng, thành công quá sức tưởng tượng của bọn nó - Giải nhất thuộc về lớp Văn!!!

Tôi chẳng sung sướng được như cái bọn lớp tôi, chắc vì tôi là con gái nên chỉ số hiếu thắng lớn hơn bọn con trai vô tư lự. Giải nhì thì... bõ bèn gì, khi trao giải xong có ai người ta nhớ giải nhì đâu, đến các phóng viên cũng chỉ toàn phỏng vấn người vô địch, khán giả xem xong cũng chỉ biết tên cái đứa được giải nhất...

Vậy là chiến dịch thất bại, tôi đang tự giễu cợt cái đứa 2 tuần nay chúi mũi vào bếp núc và những quyển sách nấu ăn thì con bạn thân kéo tôi ra, thì thầm:

- Mày ơi, thất bại rồi... Tao vừa mới điều tra được là Minh đang "tăm tia" một em ở lớp Hoá!

Tôi sững người:

- Thế sao lớp Hoá lại không được giải nhỉ?
- Trùi ui, cái con bé đấy có biết gì nấu nướng đâu, nghe nói là bị sai làm chân nhặt rau sống ý!!!
- Thế thì sao Minh lại thích nó nhỉ?
- Ơ... à...

Đến lúc trao phần thưởng, tôi lê từng bước chân, phía dưới, bọn lớp tôi đang ầm ĩ vỗ tay và chắc bọn nó - những người bạn thân yêu đang rất tự hào về tôi - một con bé đã có lúc tuyên bố xanh rờn "Chuyện bếp núc là chuyện của đàn bà thời phong kiến!!!" Vậy thì, hừm, chẳng Minh thì đừng, tôi phải cười toét một cái cho hợp với vẻ mặt người được nhận giải một cái chứ nhỉ?!!
Thông Tin
Lượt Xem : 388
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN