--> Nắng trong đôi mắt - game1s.com

Nắng trong đôi mắt

“Con sẽ đi miền Nam khoảng một tuần, đi tàu vào và ra bằng máy bay” - Lấy hết quyết tâm, tôi trình bày rành rọt từng tiếng với mẹ, kèm theo một cái “quyết tâm thư” mà tôi thức cả đêm để đổi bằng hai trang giấy vở.

“Vậy còn cuộc thi?”- tất nhiên là mẹ sẽ hỏi như thế.. “Con tin là mình sẽ thi tốt, nhưng vấn đề không phải là bây giờ, con nghĩ nếu để đến tháng sau thì càng có thời gian để update thêm kiến thức”. “Tùy con, mẹ để cho con tự quyết định. Nhưng dù sao phải nhớ khi đi về tập trung học, nếu không, cứ thể theo cái thư này mà “xử”, nhớ đấy!” - ơn trời, hôm nay mẹ dễ tính, mình đã nghĩ mẹ sẽ đồng ý thôi, nhưng ít nhất phải sau 10 phút+n lời ca thán và dặn dò khác, Cá 100% là mẹ sẽ phải quay mặt đi để... cười vì cái bức thư gà bới và lổn ngổn về mặt ngôn từ của ông con trai đã 17 tuổi. Tuy nhiên, thế là ổn, hậu phương vững chắc thì tiền tuyến mới an tâm mà... đi chơi.

Đấu trí với mẹ đã đủ ốm rồi, đụng độ con em kết nghĩa còn đáng sợ hơn. Bé Gà đón nhận chuyến đi của ông anh nó với một bộ mặt lạnh hơn cả... kem Tràng Tiền. Chuyện, vì chí ít ra cô em kết nghĩa cũng đã vi vu miền Nam vài lần rồi. Thế nên nó dội ngay một gáo nước lạnh vào cơn phấn khích của tôi: “Vào đấy cũng phình phường thôi”. Con bé bấy lâu này chỉ đóng vai nạn nhân cho tôi chỉ trích thì bây giờ dặn dò ông anh nó với một vẻ mặt nghiêm trọng đến phát sợ. Nhất là khi nghe tới cụm từ “giao lưu thanh niên”, con bé nháy mắt đầy ý nhị: “Anh Vịt cẩn thận nhé, con gái Sài Gòn nguy hiểm lắm đấy. Em ngán nhất cái trò say nắng sau mấy chuyến đi xa!” Trời đất, nếu là ngày thường, tôi sẵn sàng lên lớp cho con em dở hơi một bài dài khoảng vài giờ về bản lĩnh đàn ông thời nay, nhất là không dễ sa vào mấy chuyện… buồn cười như thế. Nhưng trong một ngày Hà Nội “đẹp giời”, kim nhiệt kế chỉ 37 độ C, cộng thêm cái vẻ mặt háo hức của tôi là vừa tròn 40 độ, mấy chuyện đấy chỉ “như con tép trên mép con mèo”. Lời khuyên của con em sắp 15 tuổi được nhét cẩn thận… xuống đáy vali.L

***

Đoàn tập trung ở sân ga sớm nửa tiếng. “Cầm lấy áo đồng phục, mũ và thẻ này. Và nhớ đọc kĩ kỉ yếu để không vi phạm nội quy của đoàn. Cậu học Chu đúng không, đội mũ vào đi và làm ơn cười lên một tẹo” - một cô bạn loắt choắt nhưng ra dáng trưởng đoàn, khiến người ta liên tưởng tới cô nàng Oliver trong phim anh lực sĩ khoái xơi rau chân vịt. Tiếng “Thanks” rơi tõm vào thinh không, vì cô bạn đã vội chạy ra chỗ khác. Tôi mang cảm giác của một cậu bé trên sân ga 93/4, chờ đón đoàn tàu đi tới Học viện Phù thủy với những đứa bạn quái tính chẳng kém phù thủy tẹo nào.

“Tớ học Kim Liên”, cô bạn trưởng đoàn bắt đầu tiết mục làm quen bằng một giới thiệu ngắn gọn. Tạm gọi là Oliver cũng được. Lần lượt những cái tên khác: Nem tai, Phì phì, Trưởng thôn, Lực sĩ, đứa nào cũng tậu được một cái nickname khá ổn. Còn cậu? Tớ cũng chẳng biết. Tôi thực sự chưa nghĩ ra một cái tên nào khác ngoài tên trong khai sinh của bố mẹ cả. Ohyeah, con bé tên BB reo lên, gọi bạn ý là Ohyeah đi, như kiểu một khám phá mới ý. Chưa kịp hào hứng với cái tên mới, nó quay sang tôi và răn đe: Còn cậu, hình phạt cho tội không có nickname, nghĩ ra trò gì đấy thật quái xem nào! Hehe, cô bạn vô tình chạm đúng vào “chỗ ngứa” của một thằng siêu quái. Đi ngửi hương đêm không mọi người? ý tưởng của tôi được hưởng ứng nhiệt tình đến nỗi, khi đã thò đầu ra khỏi cửa sổ và hít cho căng đầy hương thơm của những cánh đồng, cả bọn không ấm ức vì bị lừa. Đêm bình an và đẹp lạ lùng.

***

Dậy dậy, con yêu quái Nem Tai véo tôi đau điếng, vào đến Sài Gòn rùi!!! Ném trả lại bộ mặt hỉ hả của nó một ánh mắt căm hờn, tôi bắt gặp những người bạn thành phố đã đứng chờ sẵn. Một tấm băng rôn căng dài, những gương mặt tươi cười và độc nhất là, mỗi học sinh Hà Nội được tặng một chiếc khăn rằn. Tớ là Thắng! Anh bạn sẽ đón tôi homestay vào buổi tối tươi cười. Thấy không khí miền Nam có nóng bằng ngoài đó không? Rỉ tai rất khẽ, cậu bạn hỏi nhỏ: “Còn con gái miền Nam thì thế nào?”, kèm theo một cái nháy mắt đầy ý nhị. ừ nhỉ, nãy giờ mới để ý, nói chung ấn tượng đầu tiên là các bạn ý rất hay cười và giọng nói nghe thật ngọt. Chỉ thế thôi đã. Lời dặn dò của cô em kết nghĩa lại lởn vởn trong đầu. Mấy bạn ý trông dễ thương vậy thì nguy hiểm thế quái nào được, con bé chỉ được cái lo bò không xài PS!J

“Bi giờ mọi người sẽ đến với Củ Chi, một trong hai địa đạo nổi tiếng nhất Việt Nam” - giọng anh hướng dẫn viên đều đều cất lên... làm gia tăng thêm cơn buồn ngủ. Thảng hoặc, không biết do ảnh hưởng quá lậm của đêm nào cũng chong đèn đọc CONAN hay sao, mà tôi có cảm giác rất lạ. Cảm giác bị theo dõi. Ngoảnh lại thật nhanh, vài cô bạn Sài Gòn đang hào hứng phân biệt cho mấy đứa con gái Hà thành cách gọi “khoai mì” và “củ sắn”... Không có ai hết cả! Chắc là thần kinh bị ảnh hưởng bởi mấy đêm thức khuya trên tàu?! Đi qua những hố bom, gò lưng lom khom đi xuống hầm, đôi khi suy nghĩ rùng rợn về một đôi mắt đang theo sát mình lại hiện về. Cuối chuyến đi, trong lúc cúi xuống buộc giày, Oliver ghé vào tai tôi, rất khẽ: “Cẩn
Thông Tin
Lượt Xem : 228
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN