--> Phép màu từ những quả bóng bay - game1s.com

Phép màu từ những quả bóng bay

Một thằng con trai- đầu không đội mũ, tóc để như kiểu nhân vật trong truyện tranh-hơi dài, đen và không rẽ mái, mặc một chiếc áo phông màu đen bên ngoài khoác chiếc áo sơ mi kẻ carô có vẻ đã cũ lắm rồi, tay áo xắn cao, còn cái quần jean bạc phếch thì cứ để dài chấm gót như vậy, chân hắn đi đôi giày bata cũ rích. Tóm lại một câu là trông hắn rất bụi. Có vẻ như hắn chẳng nhìn ai hay nhìn cái gì cả, đôi mắt hắn sâu thăm thẳm, cái nhìn xa tận trời mây. Điều đặc biệt là cái-hắn-cầm-trên-tay, không phải bộ đồ nghề đánh giày, không phải một sấp báo cũ, cũng không phải tập vé số- đó là thứ khiến tôi lần đầu tiên chú ý đến một thằng con trai bụi ngoài phố và hình như chưa bao giờ tôi quan sát tỉ mỉ một thằng con trai nào như vậy. hắn tiến lại chỗ tôi, như một điều tất nhiên bởi hắn đang bán rong và tôi- như những người khác- cũng là một khách hàng. Hắn chìa cả chùm bóng bay ra, không nhìn tôi. Dường như cái vẻ đặc biệt của một đứa con gái như tôi chẳng đáng để hắn chú ý- tôi mặc áo sơ mi kẻ sọc, tóc cột một bên, hơi điệu chút nhưng trông nghịch, cũng mặc cái quần jean bạc phếch- tất nhiên là không bạc như của hắn, chân đi đôi giày thể thao màu xanh da trời và tay cầm một sấp giấy trắng với vài cây cọ- đúng ra tôi không dừng lại ở đây, trước mặt hắn bởi tôi còn phải tìm một nơi lí tưởng để vẽ. Chắc chẳng ai ngờ tôi có biết vẽ bởi trông tôi chẳng có tí chất nghệ sĩ nào. Thực ra tôi cũng thích mặc váy, thích đi hài búp bê, thích thả tóc nhưng tôi chắc là tôi sẽ làm chúng bị bẩn và hỏng rất nhanh bởi tôi nghịch- tự tôi biết điều đó. Vì vậy mà tôi đã chọn cho mình một phong cách, có lẽ cũng hơi bụi. Chẳng sao cả, tôi không thích người khác nhìn tôi như nhìn một con búp bê dễ thương, tôi thích một thế giới riêng. Tôi nhìn thẳng vào tên Kẻ Caro- tạm gọi hắn như vậy đi- chờ xem hắn sẽ nói gì.

Khẽ ngước mắt lên nhưng không dám nhìn thẳng tôi, hắn nói:

-Chị thích quả nào, chọn đi!

Trời, hắn gọi tôi là "chị" cơ đấy. mặc dù trông tôi có vẻ già dặn hơn hắn thật nhưng tôi không nghĩ hắn sẽ nói vậy. Hắn cao hơn tôi đến một cái đầu, người hơi gầy, da trắng, cái miệng chúm chím như con gái và cái mũi cao. Nếu là con trai một gia đình giàu có thì hắn hẳn phải là một hot-boy, tự nhiên tôi thấy vui vui vì chỉ riêng tôi phát hiện ra điều đó. Cũng dễ giải thích thôi, tôi có thói quen là đã nhìn cái gì thì sẽ nhìn thật kĩ, không bỏ qua chi tiết nào vì tôi là một họa sĩ mà. Cái cách Kẻ Caro chào hàng cũng đáng để tôi chú ý. Sao hắn biết tôi thích bóng bay, sao biết tôi sẽ mua? Dù sao thì tôi vẫn thấy thoải mái trước cách nói của hắn- không dài dòng, không khoa trương như những người bán hàng khác.

Xem qua một lượt, tôi chỉ vào quả bóng màu trắng và màu xanh da trời - đơn giản vì đó là hai màu tôi thích nhất. Hắn gỡ ra khỏi chùm bóng và đưa cho tôi. Im lặng, cả hai chúng tôi đều im lặng. Chẳng sao cả, âm thanh từ những chiếc còi xe ôtô, xe máy, rồi tiếng cười nói của những người qua đường đủ để làm không khí hộn nhịp lên, với lại cũng chẳng có gì đáng nói cả. Giá mỗi quả bóng với tôi chẳng còn lạ gì, thò tay vào túi quần định lấy tiền để trả nhưng...tất cả các túi đều trống rỗng. Sao tôi lại không đem theo tiền nhỉ? Lạ thật! Mà sao lại đúng vào lúc này chứ? Kẻ Carô nhìn tôi, không phải ánh mắt thúc giục, không phải chế giễu cũng không phải là thông cảm. Dường như giờ hắn mới nhận ra đặc biệt của tôi, đúng ra là hắn thấy tôi buồn cười, có lẽ vậy. Hắn nhìn tôi chằm chặp còn tôi chẳng nói gì cả cũng không hề nhìn hắn một lần vì tôi rõ hắn đang nhìn tôi, cái nhìn khiến hai gò má tôi nóng ran lên , chắc là ửng hồng nữa. Làm sao được đây? Lẽ nào lại chả lại bóng cho hắn, như vậy thì xấu hổ lắm, với cả tội nghiệp hắn nữa...?

Cả hai cùng lặng đi một lúc lâu. Tôi đang chờ xem hắn sẽ nói gì nhưng có vẻ hắn cũng đang chờ tôi thì phải. Bỗng tôi chợt nhớ ra, tôi cần vẻ và hắn...không thể bỏ qua được, một con người như hắn cũng đáng để tôi vẽ lắm chứ.Rất đặc biệt và đây đúng là một cơ hội. Tôi mỉm cười rồi nói với hắn:

- Tớ đổi cho ấy một bức tranh lấy hai quả bóng bay được không?

Tôi đoán hắn cũng trạc tuổi tôi nên có lẻ xưng hô như vậy là ổn. Hắn không nói gì chỉ gật nhẹ. Tôi vẫy hắn theo tôi đến một chỗ rất tuyệt. Con đường này sạch sẽ, hiếm có xe cộ qua lại, hai bên trồng bao nhiêu là cây xanh thế nên tôi chọn chỗ này để vẽ hắn. Tôi bảo hắn phải đứng yên, vẫn cái vẻ chìa cả chùm bóng bay cho tôi ban nãy và như một người mẫu ảnh chuyên nghiệp, hắn làm theo - không một lời càu nhàu. Không để hắn sót ruột, tôi cố gắng tập trung hết mức để có thể hoành thành bức tranh một cách nhanh nhất...

Xong - chỉ mất độ 30 phút đổ lại. Nhanh đấy chứ!Nhưng trông cũng chưa ưng mấy. Tôi đưa hắn xem, mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, hồi hộp chờ đợi nhận xét của hắn. Một lát sau hắn nói:

- Chị...

- Không đừng gọi là "chị" - Tôi ngắt lời.

- Vậy... - hắn ngập ngừng, có lẽ không biết gọi tôi là gì! Tôi chợt nảy ra một ý, liền bảo hắn:

- Tớ gọi ấy là Kẻ Carô, hay ấy gọi tớ là Kẻ Sọc đi! OK?[b
Thông Tin
Lượt Xem : 289
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN