--> Thêm một lý do để sống... - game1s.com

Thêm một lý do để sống...

Một ngày lại trôi qua trong bệnh viện, một ngày đối với Vi thật dài . Mỗi lúc có tiếng chân dồn dập khiến tim cô đập liên hồi “ lại một bệnh nhân nữa nhập viện”. Bóng tối dần bao phủ lấy không gian rộng lớn bên ngoài của sổ phòng bệnh nhân. Chín giờ tối bệnh nhân các phòng hầu hết đã tắt đèn đi ngủ. Một cảm giác ớn lạnh lan qua sống lưng Vi.

Vi không ngủ được. Trằn trọc. Cô cảm thấy cuộc sống với mình thật không may mắn. Việc học ở trường chưa kết thúc mà giờ đây cô phải nằm bệnh viện chờ đợi cho bệnh tình hồi phục. Đau đớn thay căn bệnh của cô không bình thường như những bệnh nhân khác. Cô cắt bỏ khối u vòm họng nhưng không may khối u nằm quá sâu, khi phẫu thuật các bác sỹ đã chạm vào dây âm thanh và giọng nói của cô đã mất hoàn toàn. Giờ đây cô chỉ hi vọng và chờ đợi vận may đến với mình rằng một ngày gần đây dây âm thanh sẽ hồi phục và cô có thể nói lại như trước. Đó chỉ là hi vọng mong manh. Ai cũng lo lắng cho Vi nhưng không thể giúp gì được.

Lòng trống vắng, cô dò dẫm ra khỏi phòng theo lối ra hành lang, men lên chiếc cầu thang xoắn ốc lên tầng thượng. Vi đứng nhìn ngắm cảnh thành phố về đêm. Chưa hẳn khuya nhưng nhiều nhà đã tắt đèn đi ngủ. Duy chỉ còn có ánh điện sáng lấp lánh trên khắp các nẻo đường về đêm vẫn còn lung linh như những vì sao ghép thành lưới tỏa sáng một không trung.

Khí trời se lạnh từng đợt gió nhẹ khẽ thổi qua khiến Vi cảm thấy cô quạnh. Vi thầm nghĩ : “không biết tới khi nào mới có thể khôi phục lại giọng nói? Mình phải ở lại đây và chờ đợi sao?”

Đang mải miết suy nghĩ mông lung, Vi giật mình khi nghe có tiếng nói ấm vang từ phía sau.

- Sao em ở trên này có một mình? Mẹ em đâu?

Vi ngoảnh lại nhìn. Đêm đã khuya nhưng ánh sáng của ánh trăng và những vì sao vẫn đủ để Vi nhìn rõ mặt. Bác sỹ Tiến, anh đã khám và điều trị cho Vi suốt gần một tháng tại viện. Anh vẫn mặc chiếc áo blu toát lên vẻ thánh thiện.

Vi tự hỏi: “Sao giờ này anh lại lên đây?”

Tiến biết Vi chưa nói được nên cuời và tiến lại gần và kéo 2 chiếc ghế đến cạnh nơi Vi đang đứng.

- Em ngồi đi

Vi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế với ánh mắt tò mò dành cho Tiến.

Tiến nhìn ra phía khoảng không bầu trời rồi nói:

- Chắc hẳn em đang thắc mắc tại sao anh laị lên đây vào giờ này? Và còn nhiều câu hỏi em còn thắc mắc về anh.
- Anh cũng như em hiện tại thôi. Mỗi khi buồn, trống trải, cô đơn anh đều lên đây. Nơi này giúp anh cảm thấy mình bớt cô độc vì được nhìn thấy sự hiện diện của sự sống đang ở quanh ta. Vì vậy ta còn có lý do để tiếp tục tồn tại.

Vi nhìn anh rồi bất chợt ngượng ngùng. Cô lại nhìn ra phía bầu trời.

Tiến đã để ý tới Vi từ ngày cô mới nhập viện. Ánh mắt từ tốn anh luôn dành cho Vi. Cô gái có đôi mắt sáng, vẻ bề ngoài thông minh đầy kiêu hãnh. Cho anh cảm giác tìm thấy thứ mà Tiến đang đi tìm kiếm suốt nhiều năm qua. Bởi vậy, Tiến luôn giành một sự quan tâm đặc biệt cho Vi.

- Em có muốn nghe những gì về cuộc đời của anh những năm qua không?

Vi giành cho Tiến ánh mắt đầy ngờ vực. “ anh ta đang có ý gì đây nhỉ? Nhưng nhìn thẳng vào mắt anh Vi lại thấy ánh mắt ấy rực sáng như đang khao khát và chờ đợi câu trả lời từ cô. Dù sao cô cũng đang cô đơn, có ai đó giãi bày tâm sự cũng tốt.Vi khẽ gật đầu.

Tiến kể về cuộc sống trước đây về những khó khăn mà anh đã phải trải qua.

Vi hiểu và thông cảm cho Tiến, cô bắt đầu nhận được sự đồng cảm từ phía anh.

Cô như tìm thấy một người bạn tâm giao có thể cùng cô vựơt qua đoạn này.

Và cô nghĩ mình muốn đêm nay thật dài, ít ra cũng giúp cô cảm thấy bớt cô đơn.

Mỗi ngày Vi cảm thấy mong được nhìn thấy anh nhiều hơn, dù chỉ là một cái nhìn từ phía xa ngoài hành lang cũng khiến tim cô loạn nhịp. Rồi những ngày tiếp theo viện cớ đến khám cho bệnh nhân và nói chuyện tán gẫu để được thăm Vi nhiều hơn.

Mỗi khi đi qua cửa phòng không có thời gian ghé qua Tiến thường thổi sáo. Tiếng sáo tươi vui, như những uẩn khúc trong lòng bấy lâu nay đã tan biến từ khi gặp Vi. Mối quan hệ giữa hai người ngày càng trở nên thân thiết. Những buổi tối trực, Tiến đều xin phép mẹ Vi đưa Vi đi dạo cho khuây khỏa.

Bên cạnh Vi, Tiến cảm thấy cuộc sống của anh có thêm một lí do để anh tồn tại.

Còn với Vi, anh cho cô thêm sức sống, niềm tin vào thực tại và tương lai. Đối với Vi, Tiến như một nhà hoa học. Giảng giải mọi điều Vi chưa hiểu về cuộc sống đầy thi vị.

Ngồi trên ghế đá tại sân bệnh viện ngắm những vì sao Tiến giải thích về thiên văn cho Vi nghe.

- Em có biết đâu là ngôi sao đại hùng tinh không?
- Tiến chỉ tay về phía bảy ngôi sao lớn xếp thành hình chữ S.
- Đó là ngôi sao đại hùng tinh đó em ạ.
- Em có thấy nó sáng đặc biệt hơn những ngôi sao khác trên bầu trời không?

Vi lắc đầu tỏ ý không hiểu nhiều về ngôi sao này cho lắm

...

Rồi những câu chuyện về cuộc sống thực tại của anh.

Những khoảnh khắc lãng mạn giữa hai người trôi qua nhanh chóng. Bốn tuần điều trị nhưng giọng nói của Vi chưa có nhiều tiến triển. Mặc dù đã quen với cuộc sống nơi bệnh viện mà trước đây cô coi nó như một ngục tù giam lỏng. Vi quyết định quay trở lại trường để chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp.

Rời xa anh , Vi nghĩ không biết rồi đây ra khỏi bệnh viện anh có còn nhớ tới mình không? hay tất cả những gì anh đã giành cho mình thời gian qua chỉ là sự tận tâm của một người thầy thuốc giành cho bệnh nhân?

Cảm giác trống trải và sợ phải đối mặt với thực tại lại quay trở lại.

Vi làm xong thủ tục xuất viện nhưng vẫn được điều trị ngoại khoa. Người trực tiếp điều trị thật may lại là Tiến.

Những ngày sau này Tiến cũng dành thời gian xuống trường thăm Vi vào ngày nghỉ, một phần theo dõi bệnh tình, một phần giành sự quan tâm đặc biệt giành cho vi.

Ngaỳ bình thường không xuống thăm Vi được hai người nhắn tin qua điện thoại.

Ba tháng trôi qua, Vi vẫn chưa nói được. Cô gặp phải nhiều khó khăn trong giao tiếp với bạn bè, thầy cô, rồi cơ quan thực tập.

Mặc dù vậy Vi vẫn không ngừng điều trị và luyện lấy hơi tập nói dưới sự hướng dẫn của Tiến.

Cuối cùng Vi cũng thi xong tốt nghiệp với một kết quả tốt. Vi về nhà. Trên đường về Tiến đã chờ đón cô ở bến xe. Tiến hồi hộp chờ đợi bạn gái. Mặc dù đã ngoài ba mươi tuổi vẻ bề ngoài khá chững chạc và điền đạm nhưng ẩn sâu trong con người này là một con người hoàn toàn khác. Khá hài hước và trẻ trung trong cách giao tiếp cũng như sự lãng mạn trong chuyện tình cảm.

Tiến hồi hộp chờ đợi Vi.

Nhìn thấy Vi vừa xuống xe, Tiến gọi lớn

- Vi ơi, đằng này em.

Vi nhìn thấy Tiến nở nụ cười rạng rỡ.

Chạy lại bên Tiến cô cười và nhìn anh một cách đắm đuối.

Vi hiểu rằng mình đã tìm được một nửa đích thực của đời mình. Qua bao khó khăn và khoảng cách nhưng hai người hiện tại vẫn đang ở bên nhau.

Vi đã nói được bình thường nhưng vẫn giấu Tiến. Cô muốn gây bất ngờ cho anh.

Trên đường về Vi ôm chặt lấy Tiến. Cô nhẹ nhàng nói:

- Anh có yêu em thật lòng như lời anh đã nói không?

Tiến thảng thốt giật mình giậm mạnh vào phanh xe khiến cho chiếc xe dừng đột ngột hai người lao mình vè phía trước. Vừa sợ nhưng Vi vẫn cười.

Tiến ngoảnh lại nhìn Vi. Chưa hết ngạc nhiên tiến nói không ra hơi:

- Đó là giọng nói của em sao

Vi vẫn cười và không nói gì.

Tiến gạt mạnh chân trống xe quay lại ôm trầm lấy Vi.

Em nói lại cho anh nghe lại một tiếng nữa coi.

Vi ngần ngừ và nói.

Giọng nói thanh và ngọt ngào:

Em vừa hỏi:- Anh có yêu em không?

Tiến mừng rỡ.

Ôi ,người tôi yêu đã nói đuợc rồi.

Tiến hôn lên đôi môi Vi :

Anh yêu em ,anh yêu em nhiều lắm em à…

Anh thật hạnh phúc. Gần nửa năm quen em giờ đây anh mới nghe thấy giọng nói của người anh yêu.

Tiến hỏi liên hồi để lại được nghe giọng nói Vi :

Em nói được từ khi nào mà không cho anh biết?

...

Vi gỡ tay Tiến ra khỏi vòng eo. Thôi nào anh chúng ta về thôi, mọi người nhìn kìa.

Hai người cùng cười và lên xe trở về nhà.

Vi ôm chặt anh.
Thông Tin
Lượt Xem : 401
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN