--> Trái tim bánh vòng - game1s.com
80s toys - Atari. I still have

Trái tim bánh vòng

1. Buổi học luyện thi kết thúc lúc 10h. Quãng đường về nhà sau 2 tiếng ngồi bó cứng trong căn phòng hình ống, nhồi hơn 100 đứa học sinh xem như thời gian dễ chịu của Mũi Ượt. Dễ chịu hơn là khi nó có thể đạp xe chầm chậm, quên béng đống bài tập và các việc trong nhà cần phải hoàn tất ngày mai. Và dễ chịu nhất là có thể suy nghĩ vẩn vơ đến Cổ Len: cậu bạn mới chuyển đến học chung lớp 11P, lại còn tình cờ xuất hiện trong lớp luyện thi Toán đầy ắp những khuôn mặt lạnh lùng. Mỗi lần ra khỏi lớp, đám học trò chen huýnh nhau tìm giày dép. Nhưng rồi 1 hum, Mũi Ướt nhận ra đôi giày vải của mình được ai đó cầm trên tay. Cổ Len chìa đôi giày cho nó, rồi quay lưng đi thẳng, chẳng nghe được tiếng cảm ơn lí nhí mãi về sau con nhóc mới thốt rạ.
Mũi Ướt cười 1 mình, lẩm nhẩm khe khẽ bài Núi bánh nướng. Kể ra gã nào viết những câu hát này coi như có 1 bộ óc cừ khôi. Chỉ 8 câu thôi, gã ấy nói được đủ thứ. Từ chuyện nướng mẻ bánh vòng thiêu rụi mất 1 bên lông mày, đứng ben cửa sổ đánh chén chiếc bánh cháy sém cho đỡ đói. Rồi ở đấy, gã nhìn thấy cô gái nhỏ chạy băng băng xuống làng từ trên sườn núi, với làn da nâu sẫm như chiếc bánh vòng....Chao ôi, sao mà giống mình thế chứ, cái gã nướng bánh bất cẩn ấy - Mũi Ướt reo lên. Còn cái người chạy xuống núi, chẳng buồn đưa mắt ngó ai nhưng đã làm cho trái tim bánh vòng loạn nhịp, còn ai khác hơn Cổ Len?. Liên tưởng êm dịu trộn lẫn giai điệu ngộ nghĩnh của bài hát. Tất cả như 1 mẻ bột tuyệt diệu nhồi vừa tới, dậy men thích đến nỗi Mũi Ướt gò lưng nhấn mạnh pe-đạn Cô nhóc ngửa cổ hát to điệp khúc đầy những chữ kiss kiss kiss....mà chẳng sợ ai bắt gặp và cười nhạo. Thay vì đi thẳng về nhà, Mũi Ướt cho xe chạy vòng thêm 1 dãy phố nữa.
Giây phút đó, Mũi Ướt không còn là nó nữa. Cô nhóc ngốc nghệch biến thánh vệt gió xanh thẳm, cưỡi trên chiếc xe đạp lao vút trên con đường dài hút giữa bóng hàng cây trơ trụi sẫm nâu.

2. Về đến nhà, tiệm bánh ngọt của ông bác đã đóng cửa. Mũi Ướt mở lồng bàn. Vừa ngoạm miếng pizza- sản phẩm còn sót lại trong ngày thì chuông điện thoai reo. Chỉ có nhỏ Uyên, bạn thân của Mũi Ướt mới gọi vào giờ này. Thực ra rất khó tin là nổi bật như Uyên "hoa khôi" lại kết bạn với Mũi Ướt. Ở lớp, 2 cô nhóc ít trao đổi vì Uyên bận rộn giữa đám đông. Nhưng tối đến, Uyên sẽ gọi sang Mũi Ướt thường xuyên hỏi bài và tán dóc. Mũi Ướt học rất ổn nên việc giúp bài cho Uyên coi như chuyện nhỏ. Với nó, làm sao được mọi người thiện cảm mới là chuyện to. Như lẽ đương nhiên, Uyên thường xuyên chép bài Mũi Ướt, cả bài tập về nhà lẫn bài kiểm tra. Và giờ đây, cũng thản nhiên như thế, cô nàng bộc bạch:
- Ngày mai, chắc chắn tớ bị kêu lên bảng giải bài tập. Tớ không thích bị bạn ấy cười nhao.
- Ai cơ - Mũi Ướt ngơ ngáo
- Lâm nhân vật mới lớp mình, hay mặc áo cổ len xanh ấy - Uyên thì thào - Cậu ta có vẻ xuất sắc kinh khủng, nhất là Toán, tớ không khá lắm.
- Ồ, đừng lo, mình sẽ nhắc khẽ khi Uyên đứng lên trả lời. Còn chuyện Cổ Len, ah... Lâm cười nhạo không xảy ra đâu!
- Sao cậu dám chắc thía? - Uyên ngờ vực.
- Dễ thôi mà. Thứ nhất, tớ tin Lâm không phải loại người nhìn vào điểm yếu của kẻ khác để vui thích. Thứ nhì, cậu ấy chắc cũng ko giỏi Toán ghê gứm. Bằng chứng là cậu ấy cũng học lớp luyện thi với tớ đấy thôi.
- Học cùng lớp buổi tối? - Uyên ngạc nhiên - Lâm có nói gì ko?
- Cậu ấy biết có mình trong lớp nhưng cậu ấy chẳng nói gì cả.
- Tốt rùi. Thôi, tớ đi ngủ nhạ B.B
Mũi Ướt gác phone. Vừa nhét vào đầu các con số rắc rối trong bài Địa lý, Mũi Ướt vừa đong bột vào men chậu sành. Ngứa mũi, nó hắt hơi liền vài phát. Những hạt bột bay lên, dính người. Mũi Ướt nhồi cật lực để sáng mai bác nó sẽ nướng 1 mẻ bánh patechou thơm giòn.

3. Kiểm tra miệng lý thuyết và lên bảng giải bài tập loại khó có đánh dấu sao, Uyên kiếm điểm 9 ngon lành. Giờ chơi, Mũi Ướt cười toét khi Uyên đi ngang. Ban nãy nó nhắc bài cho bạn mới tài tình làm sao. Nhưng Uyên chạy vội ra cửa giữ Cổ Len ở lại và trao đổi chuyện gì đó. Mũi Ướt hí hửng lao ra theo. Hai người bạn đang nói về cuộc thi văn nghệ mừng xuân ở trường. Dự định Cổ Len sẽ đệm đàn ghi-ta cho Uyên hát. Ồ, đề tài này Mũi Ướt mù tịt. Cô nhóc hếch mặt lên nghe, chăm chú, thán phục. Bỗng Cổ Len hơi chun mũi: "Hừm hình như có mùi gì chua chua!". Mũi Ướt rúm người lại. Đêm qua lạnh, nó chỉ tắm sơ sơ, ko gội đầu. Bột và men bánh bám vào tóc, giờ mới toả mùi đây mừ. Nó đứng nhích ra xa, định sẽ quay lưng bỏ đi thật nhanh. Nhưng Uyên đã kịp hỉu ra nguyên cớ, cô bạn reo lên nhìn Mũi Ướt: "Mùi bột chua, đúng ko?". Mũi Ướt bối rối gật đầu. Cô bạn xinh đẹp cười với Cổ Len: " Nhà bạn ấy làm bánh và bán bánh nên mới có mùi khó chịu vậy đó!". "Thật vậy sao?" - Cổ Len nhướn mày. Mũi Ướt gật đầu cười nhợt nhat.
Nó lủi thủi quay vào lớp. Không, chưa bao giờ nó buồn rầu về việc ở dưới quê nhà nó rất nghèo, nó đựơc ông bác cho lên thành phố, vừa phụ việc làm bánh, vừa đi học. Nó cũng không bao giờ mặc cảm chuyện nó làm việc suốt, quần áo giày dép lỗi thời xấu xi nên chẳng bao giờ đi chơi. Bạn bè hay cười nhạo nó cũng đâu có đ
Thông Tin
Lượt Xem : 311
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN