--> Anh là thiên thần hay ác quỷ? (New Version) - game1s.com
XtGem Forum catalog

Anh là thiên thần hay ác quỷ? (New Version)

Đôi lời tác giả:

Tôi phát cuồng vì sự hoàn hảo. Đọc truyện của tôi, ắt hẳn bạn sẽ khó chịu vì sự hoàn hảo không tì vết của nhân vật. Bạn tin trên đời này có những người như thế không? Đáp án là: Không! Đó chỉ là một chiếc mặt nạ hoàn mỹ nguỵ trang cho những tâm hồn thối nát. Ở đó, họ giấu đi bản chất đểu cáng, tham vọng và tàn độc của mình bằng vẻ hào nhoáng, lương thiện bên ngoài. Tôi thích xây dựng một nhân vật hoàn hảo, sau đó đập tan trước mắt mọi người vẻ không tì vết đó. Có thể xem nó như trò domino vậy, bạn cất công tỉ mẩn dựng lên từng quân cờ một rồi sau đó, bằng một cái đẩy nhẹ, những quân cờ la liệt nằm xuống. Tôi thích cảm giác đưa tay gạt phăng chiếc mặt nạ giả tạo kia xuống, hung hăng đạp nát nó. Cảm giác thật sung sướng! Trên đời này, không có thứ gì hoàn hảo cả, chỉ có những thứ giỏi che đậy. Giỏi là bạn đủ sức che giấu bản ngã của mình giỏi đến đâu. Thiên thần hay ác quỷ? Bản chất nào đánh giá được nhân vật trong truyện của tôi? Và tôi che giấu được sự hoàn mỹ của nhân vật mình tới đâu. Bạn hãy dõi theo, thật kiên nhẫn, xin nhắc rằng câu chuyện của tôi dành cho những người kiên nhẫn. Nếu bạn đọc hết được nó, tôi chắc rằng, bạn khó dứt ra khỏi nó. Có vẻ, tôi đã gây nghiện bạn bằng sự hoàn hảo giả tạo, có lẽ bạn cũng mê mẩn việc bóp chết sự giả dối đó, như tôi.

Tóm tắt:

3D là một nhóm bạn gồm : Demon , Dragon , Devil chơi thân với nhau từ nhỏ . Là thành viên của một tổ chức an ninh ngầm tên Q.

Demon là cậu chủ của tập đòan Star World , vừa là người được thừa hưởng quyền lãnh đạo gia tộc Stewart.

Dragon là thái tử Thái , mang một kí ức buồn về gia đình và tình yêu.

Devil là cậu ấm của tập đòan M&J, sở hữu nụ cười thiên thần nhưng giấu nhẹm trong người một quá khứ đau thương mơ hồ.

Cả ba có hòan cảnh gia đình khác nhau nhưng mang chung nỗi thù hận với MR. M , người đã làm cuộc sống của các cậu trở thành bi kịch.

Sau đám tang của cô em gái không cùng dòng máu mà Demon hết mực ỵêu thương. Cậu đã trở về Việt Nam với tư cách là đang tham gia một chiến dịch bí mật nhưng thật chất cậu đang trốn tránh tất cả. Trốn đi sự đau thương trong lòng trước những cái chết của những người thân.

Vô tình cậu đã gặp một tên đạo diễn quái đản luôn có ý định bíên cậu trở thành một ngôi sao . Ông ta dùng mọi biện pháp để buộc cậu làm theo ý mình , kể cả việc dùng sợi dây chuyền biểu thị quyền lực tối cao của gia tộc Stewart ra uy hiếp cậu. Vô tình , cậu đã nhận ra những điều người đạo diễn nói với cậu là một thứ khai sáng cho cậu biết ước mơ , biết hi vọng , biết thóat khỏi cuộc sống tăm tối của bản thân và sống thật với con người mình.

Dragon cũng đến Việt Nam với ý định trốn tránh vị hôn thê của mình , không phải là cậu ghét cô ấy mà vì cô ấy quá giống người yêu cũ đã mất của cậu . Cậu không thể chấp nhận được điều đó.

Tình cờ, cả hai cậu đã gặp một cô bé Việt Nam lạ lùng , lạ lùng trong mắt của cả hai. Cô bé có vẻ không liên can gì đến những bí mật của các cậu nhưng thật sự cô đã nằm trong ván cờ đã được mặc định trước , người điều khiển trò chơi đó là Black Jack _con trai của người đàn ông bí ẩn tên MR.M. Và người chơi cùng cậu , người luôn phải đấu tranh để bảo vệ tất cả những người thân thuộc , người đó là Devil .

Cô bé Việt Nam vô tình bị cuốn vào những âm mưu trả thù , những vụ án không lí giải được và chứng kiến hàng lọat cái chết người thân của cô. Ngay cả bản thân cô cũng vướng vào nguy hiểm . Đến một ngày cô chợt nhận ra mình chỉ là một con cờ trong một trò chơi , cô quyết định nổi dậy đòi lại cuộc sống bình yên cho mình.

Trong lúc cô phải bước vào cuộc sống đẫm máu và thù hận , cô đã nhận ra mình đã yêu . Cô yêu một tên con trai cao ngạo , lạnh lùng luôn là sao chổi trong mắt mình nhưng thực chất lại vô trẻ con và yếu đuối. Cô yêu chàng trai có nụ cười ấm áp luôn sẳn sàng bảo vệ, chăm sóc , tâm sự với cô nhưng trớ trêu cậu ấy lại là vị hôn phu của người bạn thân cô vô cùng quý mến.

Trong hòan cảnh rối như tơ ấy , cô đã gặp lại cậu bé ấu thơ , cậu bé đẹp như thiên sứ mà cô đã gặp ở thánh đường lúc nhỏ . Người luôn lặng lẽ bảo vệ, hướng đôi mắt về cô : Devil. Nhưng cô lại làm tan chảy một trái tim tàn ác và thâm độc như BJ, bằng mọi sức tranh giành , thủ đọan để tranh đọat lấy cô. Cô phải làm sao ?

Một tiểu thư xinh đẹp , kiều kì , đến Việt Nam để đeo đuổi theo lời hứa trẻ con với một cậu bé : Prince , hòang tử của cô gái tên Bell. Mất tích và gặp mặt , cô đã vội vàng nhầm lẫn người con trai ấy . Cô thực sự ngỡ ngàng khi bí mật được vỡ lở , vị hôn phu của cô không phải là Prince , cô phát hiện được cái chết của cha mẹ mình là một vụ mưu sát được nguỵ trang khéo léo sau bức màn của một tai nạn , cái chết của họ có dính dán đến người đàn ông tên MR.M . Cô phát hiện được cô có dòng máu hiếm đặc biệt giống như một người bạn của mình, cô là ai trong thế giới ? cô có liên quan đến bí mật gì trong quá khứ ? tại sao họ lại muốn truy sát cô ?

Mang thân phận là một cô nhi , Ella là nữ chính cuối cùng của câu chuyện , cô yêu say đắm Devil nhưng chỉ biết căm nín trong lớp vỏ một quản gia đi theo chăm sóc cậu chủ . Cô luôn làm mọi cách để làm cậu chủ của mình vui , thậm chí bày giúp cậu bày tỏ tình cảm với cô gái cậu thầm thương trộm nhớ , và cả việc phản bội lại những người bạn thân thiết nhất của mình vì cậu ấy. Nhưng thân phận của cô liệu có đơn giản như vậy ? Cô ngụy trang khéo léo và hòan hảo đến mức mọi người không thể biết cuối cùng cô là ai ? Liệu những nổ lực của cô có được Devil đáp trả hay chỉ là một sự vô tình chà đạp cô ?

Trò chơi mang mục đích gì ? Vì sao lại cuốn theo quá nhiều người vô tội theo ? Ranh giới giữa thiên thần và ác quỷ đặt ở giới hạn nào ?

Tất cả là Anh là thiên thần hay ác quỷ ?



PHẦN 1 : KHI NHỮNG THIÊN THẦN CHƯA BIẾT YÊU

Chương I: NHỮNG CUỘC CHẠY TRỐN BẤT ĐẮT DĨ _ ĐIỂM DANH NHỮNG QUÂN CỜ TRONG TRÒ CHƠI ĐIÊN RỒ"

One.

Thiên thần sa ngã

Một tháng trước khi "Bão" tới.

******* Luân Đôn _ Anh Quốc *******

Trong quang cảnh một ngày cuối xuân ấm áp, tiết trời trong lành, không khí trong vắt như một thứ kem mát lạnh ngọt ngào.
Trong cảnh tượng một căn biệt thự rộng lớn thuộc gia tộc Stewart, chiếc cổng lớn khép kín im ỉm hàng ngày mở toang ra đón nhận những lượt xe trầm lặng ra vào. Những chiếc xe sang trọng khoác lên mình sắc đen tuyền trang nhã như có tình chỉ rõ địa vị chủ nhân của nó trong xã hội.

Ngôi biệt thự cổ kính này vốn đã lạnh lẽo, đơn độc nay còn tăng thêm sắc màu u buồn, liêu trai với những gương mặt buồn rượi, thất thần. Khắp mọi nơi trong căn nhà đều treo màn trắng. Những loài hoa được cho là có sức sống nhất cũng trở nên thê lương, quỷ dị: sắc hồng bạch tang tóc.

Hạ nhân nhà họ Stewart đều mặc trang phục đen, đến chủ nhân và những vị khách đến đây cũng mang đậm một sắc đen trầm mặc. Không khí trang nghiêm, vắng lặng. Đó là quang cảnh của một lễ tang _ lễ tang của người thượng lưu.

Trên tầng ba của tòa biệt thự trầm tư, một lối kiến trúc xưa cũ bào mòn từng cảnh quang chung quanh. Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, gương mặt mang khí chất vương giả Tây Âu, ông mặc vest đen đứng lặng bên khung cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật lạnh lẽo phía ngoài, mặt trời nhợt nhạt những tia nắng yếu ớt xoáy nhẹ vào căn phòng.

_ Lucas, xin lỗi cậu, tôi lại không thể bảo vệ được người phụ nữ đó!-Ông quay gương, sắc mặt thất thần, giọng nói vô lực như rệu rã. Ông đang trò chuyện với một con người nằm trên chiếc giường trắng muốt bất động. Là một người thực vật, người đàn ông trạc tuổi ông có vóc dáng trơ gầy, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với ánh nắng mà khô xác, gân xanh li ti nổi lên.

Người thực vật nằm nặng nề mệt nhọc, đôi mắt mở to chớp chớp, ông không thể cử động cũng như nói chuyện, ánh mắt tuyệt vọng xóay sâu vào không gian hanh hao mùi thuốc khử trùng.

‎- Danh sách những hậu duệ còn sót lại của CU 10 + 1, tất cả những người tìm được nằm ở đây, cậu chắc là ván cờ này sẽ phải chơi tới cùng không? Tôi sẽ thiết kế trò chơi này, những ác quỷ công lý sẽ giúp chúng ta. Trên bàn cờ này, hãy cùng tôi xây dựng một ván cờ hoàn hảo, con bài mà ta đã cược:

Tên khai sinh: Kevin Justin Stewart ( đúng hơn là Edward Justin Stewart)

Tên sẽ dùng trên ván cờ : Hoàng Hiểu Minh.

Sinh ngày: 1/1

Quốc tịch : Anh

Chiều cao: 1m85

Cân nặng: 65kg

Mật danh: Demon

Tên thường gọi: Black

IQ: 185

Xuất thân: Đại thiếu gia của tập đoàn Star World, người thừa kế tương lai của gia tộc Stewart, sở hữu sợi dây chuyền quyền lực.

Khả năng: Thông thạo 10 ngôn ngữ.
Tinh thông Teakwondo, Judo, Karatedo, Kiếm đạo, Akido.
Thiện xạ súng, cung, ám khí.

Thân phận: Chuyên viên mã hoá hệ thống an ninh cấp cao thuộc Tổ chức An ninh Quốc tế Q.
Đội trưởng Đội An ninh Quốc tế Q.
Điệp viên tình báo cao cấp của Q.

---

Tên khai sinh: Kang Suridathik

Tên sẽ dùng trên ván cờ: Nguyễn Chí Linh

Sinh ngày: 21/1

Quốc tịch: Thái Lan

Chiều cao: 1m83

Cân nặng: 64kg

Mật danh: Dragon

Tên thường gọi: Red

IQ: 165

Xuất thân: Thái tử của Vương triều Thái Lan. Người thừa kế tương lai của tập đoàn Sunsine.

Khả năng: Thông thạo 8 ngôn ngữ.
Tinh thông Karatedo, Judo, Wushu, Akido.
Thiên tài hoá học , pha chế độc dược, chế tạo bom mìn.

Thân phận : Chuyên viên nghiên cứu hoá học, kĩ thuật bom mìn của Q.
Mật thám an ninh hàng đầu tổ chức.
Thành viên Đội An ninh quốc tế Q.

---

Tên khai sinh: Song Hyung Min

Tên đã dùng: Trịnh Thiên Du

Sinh ngày: 14/2

Quốc tịch: Hàn Quốc

Chiều cao : 1m85

Cân nặng: 66kg

Mật danh: Devil

Tên thường gọi: White

IQ: 177

Xuất thân: CEO tương lai của tập đoàn M&J.

Khả năng: Thông thạo 11 ngôn ngữ.
Tinh thông Judo, Teakwondo, Wushu, Karatedo.

Thân phận : Hacker hàng đầu thế giới thuộc Tổ chức An ninh Quốc tế Q.
Chuyên viên kỹ thuật phần mềm tinh học của Q.
Đội phó Đội An ninh Quốc tế Q.

---

Tên khai sinh : Song Kyo Hye

Tên sẽ dùng trên ván cờ: Ngô Bảo Châu

Sinh ngày: 21/1

Quốc tịch: Hàn Quốc

Chiều cao: 1m70

Cân nặng: 49kg

Mật danh: Black Cat

Tên thường gọi: Ella

IQ: 163

Xuất thân : Cô nhi được chủ tịch tập đoàn M&J nuôi dưỡng. Quản gia của White

Khả năng: Thông thạo 7 ngôn ngữ.
Tinh thông Karatedo, Teakwondo, Judo.

Thân phận:Chuyên viên pháp y và giải phẫu cơ thể của Q.
Nghiên cứu sinh công nghệ tế bào thuộc phòng nghiên cứu sinh hoá của Q.
Thành viên Đội An ninh Q.

---

Tên khai sinh: Bạch Hàn Băng

Tên đã dùng: Trần Thị Phượng Mai

Sinh ngày : 19/5

Quốc tịch : Việt Nam

Chiều cao : 1m64

Cân nặng: 48kg

Mật danh: không có

Tên thường gọi: Apple

IQ: 180

Xuất thân: nữ sinh trường trung học Thanh Du. Con gái của một bác sĩ thú y tại Việt Nam.

Khả năng: Thông thạo 4 ngôn ngữ
Thành thục Teakwondo, Vovinam.

Thân phận: đang cập nhật.

---

Tên khai sinh: Lee Sang Mi

Tên sẽ dùng trên ván cờ: Phạm Kì Thư

Sinh ngày: 26/4

Quốc tịch: Hàn Quốc

Chiều cao: 1m65

Cân nặng: 47kg

Mật danh: không có

Tên thường gọi: Bell

IQ: 165

Xuất thân: Cháu gái tổng thống Hàn Quốc Lee Woo Sub. Vị hôn thê của Red.

Khả năng: Nhuần nhuyễn 5 ngôn ngữ
Thành thục Jodo, Karatedo , Akido, Kiếm đạo.

Thân phận: đang cập nhật.

---

Tên khai sinh: Thi Suridathik

Tên đã dùng: Nguyễn Hoàng Thi

Sinh ngày: 7/7

Quốc tịch: Thái Lan

Chiều cao: 1m78

Cân nặng :62kg

Mật danh : Deuce

Tên thường gọi: Thi

IQ: 162

Xuất thân: Nhị hoàng tử của vương triều Thái Lan.

Khả năng: Thành thạo 7 ngôn ngữ.
Tinh thông Vovinam, Jodu, Wushu.
Thần đồng Vật lý địa chất

Thân phận:Gián điệp bí mật của Q.
Chuyên viên gỡ bom, mìn.
Thành viên Đội An ninh.

---

Tên khai sinh: Alex Cody Baxter

Ngày sinh: 15/3

Quốc tịch: Anh Quốc

Chiều cao: 1m84

Cân nặng: 67kg

Mật danh: Dead

Tên thường gọi: Alex

IQ: 158

Xuất thân: Cô nhi do chủ tịch Star World nuôi dưỡng, huấn luyện.

Khả năng: Thông thạo 8 ngôn ngữ
Tinh thông Akido, Kiếm liễu , Jodo.
Sử dụng thành thạo các loại vũ khí hạng nặng.

Thân phận: Quản gia kiêm vệ sĩ cao cấp của Black.
Gián điệp do thám bí mật của Q.


_ Chúng ta còn lại họ, những "thiên thần" cuối cùng. Ta hoàn toàn mất đi liên lạc với Jenny và Jonny Simpson. Đó là một tổn thất của chúng ta. Lucas à, cậu đã biết sắp xếp ván cờ này thế nào rồi chứ?- Người đàn ông mặc vest đen vẫn trầm mặc nói. Đôi mắt u buồn rũ hướng tới người đàn ông đang nằm trên giường. Người đàn ông bộ vest đen cầm trên tay một tập hồ sơ bao giấy dầu cũ, những tư liệu trong đó là thứ cực-kì-quan-trọng cho trò chơi của ông.

Ánh mắt nằm trên giường vô lực đỏ ngầu như uất hận, khép hờ như một cái gật đầu xác nhận.

Mùi thuốc khử trùng lảng vảng trong phòng, ánh nắng nhạt quyện hơi sương mù hắt vào ô cửa sổ.

_ Đã tới lúc trả lại tất cả rồi. Angel - thứ tai hoại kinh khủng của nhân loại, ta phải trừ khử nó. Xoá sạch mọi tang tóc đã gây ra. Đó là một sai lầm. Lucas, chúng ta hãy chấm dứt tất cả nhé!

Con người thực vật kia trơ đôi mắt đau đáu lên nhìn người bạn của mình. Ánh mắt giương lên đầy kiên định, như đang quyết tâm một quyết định đầy cân nhắc.

Quyết định này sẽ chấm dứt toàn bộ những bi kịch này.

Phía dưới khoảng sân rộng lớn, khách viếng tang vẫn lần lượt đến rồi đi. Không gian lạnh lẽo quệnh đặc sự tang thương. Một kế hoạch của hai con người đã được quyết định, và người sẽ thay họ thực hiện kế hoạch này: những ác quỷ công lý.

Bóng áo vest đen quay mặt nhìn về phía góc sân, tiếng thở dài phiền muộn. Mái tóc ông đã lốm đốm màu sương trắng, những trăn trở đã khiến ông gần như kiệt quệ.

Con người hoang tàn nằm đó, mắt mệt mỏi híp lại, vệt da thiếu đi sự tiếp xúc với ánh nắng trở nên tái nhợt, vệt râu lõm chổm sần sùi trên cằm giật nhẹ như đang phát ra âm thanh khục khặc gắng gượng. Một quãng đời của hai con người đã bị chôn vùi trong day dứt và nuối tiếc trong tội lỗi.

Chỉ còn bước đi cuối cùng này mới khép lại tất cả.... khép lại dã tâm của một thế hệ......

Thoát khỏi cái không gian u uất, đượm buồn đó. Một thiếu niên có mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, đôi mắt nâu đỏ lạ lẫm, nét mặt hoàn hảo tinh khiết như những tia nắng sớm, toả ra một luồng băng khí lạnh lùng phảng phất, gương mặt đẹp mê hồn nhưng ngập tràn hàng vạn tia vô cảm.
Cậu ngồi trên bậc tam cấp dẫn xuống vườn hoa hồng bạch phía sau biệt thự, tay ôm một con sủng vật có lông xám, to lớn, là một con chó...nhưng không phải...đúng hơn là một con... Sói.

Bộ trang phục đen trên người cậu nhạt nhoà với không gian. Cậu ôm con sói vuốt ve trìu mến, con sói không phản ứng, nó ôn nhu dụi đầu vào người cậu như một chú mèo nhỏ. Gương mặt chàng trai phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Nét buồn đau bị nén chặt sau những đường nét bình thản trên gương mặt.

_Thiếu gia, thì ra là cậu ở đây, mọi người đang đổ xô đi tìm cậu. - Một thanh niên có mái tóc vàng, đôi mắt xanh tinh anh, anh ta mặc vest đen, trên ngực áo đính một chiếc huy hiệu màu vàng hình chữ S được cách điệu. Anh đến bên chàng trai, thở hắt nhẹ nhõm, ánh mắt dịu tia lo lắng lại.

Chàng trai tóc nâu không nói gì, tay nâng đầu con sói xám lên hôn nhẹ, vòng tay ôm chặt con sói vào lòng. Biểu hiện như chưa từng biết đến sự tồn tại của người thanh niên.

_ Tại sao cậu lại thả Hero ra? Chủ tịch không thích đâu! - Người thanh niên tóc vàng lia ánh mắt về con sói, anh vội vàng kéo nó về phía mình, nắm vòng cổ của sói xám dẫn về phía chuồng. Con sói níu lại, khẽ gầm gừ, nép vào lòng chàng trai như cầu cứu. Người thiếu niên đó giữ chặt con vật xám đó lại, gương mặt bình lặng không chút xao động.

_ Cậu vẫn ổn chứ? Đã hai ngày nay cậu không có gì vào bụng rồi. Tôi biết cậu đang rất đau lòng nhưng tất cả đã không cứu vãn được nữa. Nhị tiểu thư đã mất thật rồi! Cậu đừng như vậy nữa! - Anh thanh niên lo lắng, ánh mắt xót xa nhìn chàng trai trước mặt. Cậu ấy đau đến mức không còn một cảm xúc nào. Sao tất cả những bi kịch đau thương nhất đều dồn về cậu bé đáng thương trước mặt anh vậy?

Chàng trai đứng dậy, tay vỗ đầu con sói như tạm biệt. Hành động lạ lùng ôm chầm lấy nó như một người thân rồi nhướn người lạnh lùng bỏ đi. Con sói chạy theo như luyến tiếc, lấy răng cố sức kéo ống quần và giày của cậu lại, chân huơ huơ lên cao, rên khẽ ư ử.

_ Cậu đi đâu vậy? Bây giờ cậu cần vào trong nghỉ ngơi, chuyện gia đình đã rối rắm lắm rồi. Đừng để chủ tịch lo lắng thêm nữa! - Anh thanh niên nhíu chân mày lại bước theo khuyên nhủ.

_ Phiền chết đi được! Chuẩn bị xe cho tôi! - Chàng trai lạnh nhạt, bình thản như không có xảy ra chuyện gì. Cậu kìm nén tất cả cảm xúc, giấu bản chất trong nét mặt vô cảm của mình.

_ Thiếu gia, cậu định đến đâu?

_ Q.



*** Trụ sở an ninh quốc tế Q_Luân Đôn_Anh Quốc ***

_ Morning Sir! - Chàng thiếu niên nghiêm chỉnh chào người đàn ông đang ngồi trước mặt. Đó là 1 người đàn ông trung niên. Mái tóc nâu vàng và đôi mắt xanh lơ. Gương mặt đầy vẻ thuần hậu. Ông ấy mặc bộ quân phục đen đầy chính khí, huy hiệu Q lấp lánh trên ngực áo, cầu vai đeo quân hàm thiếu tướng oai vệ.

Cậu và người đàn ông đang ở trong 1 căn phòng kín trang trọng chất đầy hồ sơ, căn phòng và vị sếp trung niên đều toát lên vẻ nghiêm trang, chỉnh tề .

_ Oh, Demon đó sao? Tại sao bây giờ cậu lại đến đây? Tôi vừa nghe nói là.... - Vị sếp bất ngờ ngước mặt chăm chú về phía người thiếu niên đang đứng trước mặt mình.

_ Thưa sếp, em đã suy nghĩ kĩ rồi! Em sẽ nhận nhiệm vụ Kế hoạch Asean tại Việt Nam. Tháng tới em sẽ đến đó. Sếp chuyển công tác giúp em! - Chàng trai hít một hơi mạnh dạn nói, đồng tử mắt thanh khiết không chút bấn loạn, sợ sệt.

_ Cậu đã suy nghĩ kĩ rồi sao? Nếu đã quyết định thì cậu phải ở lại đó khoảng năm năm. Trong tình trạng tâm lí cậu bây giờ còn bất ổn, tôi khuyên cậu hãy nghỉ ngơi. Sau khi thông suốt tất cả hãy đến gặp tôi! - Chân mày của người đàn ông trung niên chau lại đăm chiêu, những nếp nhăn xô lại đầy nghĩ ngợi, giọng nói ấm trầm chậm rãi phát ra.

_ Không, em sẽ vào đội tập huấn rồi đến Việt Nam. Sếp thu xếp giúp em. Sếp có thể cho thêm một đồng nghiệp hỗ trợ được không ? - Ánh mắt cậu không hề nao núng, kiên định giữ nguyên lập trường. Sắc mặt xanh tái nhợt nhạt đầy vẻ quả quyết, cậu muốn đến Việt Nam.

_ Vậy thì.... Thôi được. Dù gì cậu cũng là học trò xuất sắc nhất của tôi. Càng nhìn, cậu càng giống Windy. Hai mẹ con cậu đều rất xuất sắc. Chỉ tiếc là.... À thôi, tôi cho Dragon về với cậu được không? Thằng nhóc đó đã làm đơn trình tôi hơn tuần trước rồi. Tuy nó hơi ham chơi và bất thường một chút nhưng nó là đứa có tư chất tốt, có trách nhiệm và cả hai cậu đã thân với nhau từ nhỏ nên sẽ dễ dàng hợp tác với nhau hơn. Sau đó, tôi sẽ xét duyệt cho một thành viên nữa về Việt Nam hỗ trợ hai cậu. Cứ điểm bí mật bên đó sắp hoàn thiện, khi nào đã hoàn thành thì nơi đó sẽ là địa điểm tập trung làm việc của các cậu. Để tránh bị phát hiện, cả hai hãy tìm một thân phận nào đó để trú ẩn, có thể là học sinh trung học cũng được. Cậu đồng ý không? - Người sếp đắn đo, cẩn trọng nhắc nhở cậu, ấn đường giãn bớt vẻ lo lắng.

_ Thank you Sir, vậy thì em sẽ thu xếp để vào đội nhận lệnh. Good bye Sir - Chàng thiếu niên cuối đầu chào rồi bước đi thật nhanh ra khỏi căn phòng. Dáng vóc mảnh dẻ vụt chốc biến mất khỏi căn phòng. Sự vội vã như đang trốn tránh thứ gì. Cậu sợ phải đối mặt với tất cả. Cách tốt nhất với cậu là bỏ chạy. Chạy đến nơi mà người khác không biết cậu là ai. Cậu sợ tất cả tình cảm dành cho mình. Nó quá mong manh và mơ hồ. Tốt nhất là hãy tránh xa nó.

_ Này Demon, cậu đi đâu thế? - Vị thiếu tướng cất tiếng réo gọi nhưng vô ích. Bóng dáng chàng trai đã mất hút xa phía hành lang dài. Bỏ lại hình ảnh người đàn ông trong căn phòng kín.

_ Haizz, cái thằng bé này! Vẻ ngoài lúc nào cũng luôn lạnh lùng, gai góc hệt như một chậu xương rồng nhưng lại có một tâm hồn quá yếu đuối. Hi vọng sau những va vấp bi kịch này sẽ giúp nó trưởng thành hơn. Lạy chúa hãy che chở cho cậu bé ấy bình yên hoàn thành nhiệm vụ! A-men! _ Người đàn ông thở dài phiền muộn. Ánh mắt xa xăm trông theo cái chấm đen đang xa dần len lỏi hình ảnh qua khung kính cửa sổ. Bầu trời quang đãng không chút gió, những đám mây đen vẫn còn lẫn trốn. Luân Đôn những ngày cuối xuân vắng lặng, đẫm nước mắt......


*****Nghĩa trang thượng lưu phía Bắc Luân Đôn *****

Nằm trong thể những khu mộ của tầng lớp thượng lưu, dãy mộ của gia tộc Stewart được tập trung thành một nhóm liền kề nhau, nằm ở nơi địa lý tốt nhất, cả nhóm mộ nằm trên một ô đất cao. Có thể giương đôi mắt về tít tắp xa xôi về trước mặt, phong thuỷ hoàn thiện được tính toán tỉ mỉ.

Một dáng hình quen thuộc nhẹ nhàng lướt qua từng ô mộ, khung cảnh hanh hao, đượm hơi sương phản phất. Là chàng trai tóc nâu có đôi mắt nâu đỏ bình lặng như mặt hồ, nét mặt không cảm xúc.

Cậu dừng lại trước một ngôi mộ được dát hoa cương đen nhã nhặn, xung quanh được cắt tỉa hoa cỏ gọn gàng. Ngôi mộ được chăm chút rất kĩ lưỡng.

_ Mẹ, con trai đến thăm mẹ đây. Lâu rồi con không đến thăm mẹ, con hư quá phải không? Mẹ ơi, con sắp về Việt Nam rồi, mẹ thường bảo con có một phần máu thịt của người Việt. Qua các bức ảnh, con thấy Việt Nam thật đẹp. Con sẽ tiếp tục nhiệm vụ thay mẹ, có thể rất lâu con mới trở về đây. Con sẽ nhớ mẹ nhiều lắm! Mẹ đừng lo lắng quá về con! Con của mẹ đã lớn rồi. Trái tim con sẽ mang theo mẹ đi khắp mọi nơi. Con yêu mẹ nhiều lắm! - Chàng thiếu niên đặt một bó hoa hồng bạch xuống ngôi mộ. Nụ cười tươi tắn, ấm áp như muôn ngàn tia nắng trong veo. Cái khuôn mặt lạnh nhạt phút chốc tan biến, chỉ có giọng nói trìu mến pha chút nũng nịu của cậu văng vẳng trong không gian.

Những ngón tay thon dài của cậu khẽ vân vê lên tấm bia mộ, mái tóc nâu phất phơ óng ánh những tia sáng từ mặt trời. Trên bia mộ bị sắc nắng chiếu bậc lên hình ảnh một người phụ nữ. Là một tuyệt sắc mĩ nhân. Người phụ nữ trên bia mộ có nét đẹp của một cô gái Á Đông hoàn mỹ. Nét mặt thuần khiết như cánh hồng bạch tinh khôi. Đôi mắt to sắc tím buồn vời vợi, lắng đọng, diễm lệ. Chân mày liễu dịu dàng. Mái tóc dài xõa qua vai mượt mà như một dòng suối thanh tao. Trên tóc người phụ nữ ấy được cài một sợi ren màu thiên thanh được móc rất tinh xảo. Cả một gương mặt đầy nét đoan trang, dịu hiền.

_ Mẹ à, con là một đứa trẻ xui xẻo. Người thân ở bên cạnh con sớm muộn cũng gặp nguy hiểm. Tốt nhất con không nên đến gần họ. Mẹ ơi, con sẽ không yêu ai đâu. Con sẽ khiến cô ấy đau khổ. Con không bao giờ từ bỏ quyết định của mình đâu. Thiên thần mãi mãi là một loài yếu ớt, chỉ có thể là quỷ dữ, con mới giành lại sự bình yên cho cuộc đời con. Chờ con. Con sẽ làm được! - Những ngón tay thanh mảnh như được gọt dũa trau chuốt vuốt ve hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp. Giọng nói cậu hạ thấp, ánh mắt dấy lên sự khổ sở xót xa. Cậu đã quyết định số phận của mình: cởi bỏ đôi cánh trắng thánh thiện để trở thành một ác quỷ tàn khốc. Tranh đoạt quyền được sống, được yêu thương, quyền được bảo vệ những người thân thương bên cạnh.

_ Anh trai yêu dấu! Lâu rồi không gặp! Anh vẫn khoẻ chứ? Nghĩa trang này sắp đón thêm một đứa trẻ thích gây náo loạn rồi. Kara là một em bé rất thích huyên náo. Em giao nó cho anh giữ đấy. Em không còn cơ hội nữa rồi! Nó rất thích ăn kem. Giống em. Anh hãy thay em chăm sóc mẹ và Kara nhé! - Bó hồng bạch còn lại được chàng trai trang trọng đặt ở ngôi mộ bên cạnh mộ của mẹ cậu. Nụ cười hiền lành và cái nheo mắt lém lỉnh với chủ nhân ngôi mộ toát lên một vẻ thân thiết, chan chứa yêu thương.

Hình ảnh một cậu bé khoảng 5 tuổi có nụ cười tít mắt. Gương mặt đó có những đường nét giống hệt chàng trai trẻ: vẫn là mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, nhãn quang nâu đỏ thanh tân. Làn môi như một cánh đào tươi sáng. Cái mũi cao thanh tú của một bậc vương giả.Hàng tên khắc tên bia mộ mang một vẻ cũ kĩ như đã trãi qua một thập kỉ - đứa trẻ trên ngôi mộ đã chết từ hơn 10 năm trước: Edward Justin Stewart.

Vẫn là lớp đá hoa cương đen được dát công phu, những loài hoa cỏ mởn xanh trong không gian thanh bình. Dường như đứa bé trên bia mộ có nét gì đó rất mật thiết với chàng trai. Cứ như CẢ HAI LÀ MỘT.

_ Cả hai ở trên thiên đàng phải luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc. Những điều còn lại hãy để con làm tất. Ván cờ này cược bằng sinh mạng. Công lí sẽ về với chúng ta. - Cậu trai trẻ đứng thẳng người nhìn cả hai ngôi mộ, giọng nói vẫn dịu dàng những ẩn chứa đầy phẫn uất. Kết thúc sự sống của một thiên thần sẽ là sự hồi sinh của một ác quỷ. Liệu cậu có làm được?

Không khí nhẹ tênh man mác nỗi heo hút của nghĩa trang. Cái cuối đầu thật sâu của chàng trai dành cho hai con người thân thương đầy day dứt và thù hận. Những áng mây trong xanh rủ nhau kết thành một nhóm xốp phồng trắng phau trên bầu trời. Những dãy mộ kéo dài tít tắp, miên man như con đường phía trước mà cậu phải đi. Gian nan, vô cùng hiểm nguy .

Không vội rời khỏi nghĩa trang. Cậu bước ra khỏi khu mộ của gia tộc Stewart . Bước về phía dãy mộ nằm ở phía Tây nghĩa trang, nơi có những hàng thông cao khẳng mờ trong lớp sương bạc mỏng. Cậu dừng trước một ngôi mộ khác, chủ nhân của nó là một cô gái khoảng 12-13 tuổi. Mái tóc đen mun được cài một băng đô hồng vô cùng xinh xắn.

Cô gái hết sức diễm kiều với nụ cười thanh khiết như ánh mai lấp lánh. Cả gương mặt thoát tục, xinh đẹp hơn người đang giương đôi mắt nhìn chàng trai.

_Chào Jenny, cậu khoẻ không? Tớ thay Red đến thăm cậu đây! Tớ và cậu ấy sắp đến Việt Nam rồi. Lại là một chiến dịch mới, ước chi...cậu cũng tham gia thì vui biết mấy! Cậu thì sướng rồi, được ngủ một giấc thật dài, ngủ mãi. Còn bọn này vẫn phải thức. Thức để tìm. Tớ vẫn chưa lí giải được nước cờ của HẮN. Một phương trình chưa tìm được nghiệm. Đầy tính toán sâu xa, chỉ cần viết sai một con số thì cả phương trình phải bỏ đi. Cậu có biết chức của cậu trong đội mãi vẫn chưa có người xứng đáng ngồi vào không? Mau mau chỉ cho tớ biết người đó là ai đi! - Cậu thiếu niên thân thiện nhoẻn môi cười với cô gái. Khác hẳn với cách viếng hai ngôi mộ trước, cậu đặt lên ngôi mộ của cô gái tên Jenny một cây kẹo lollipop đủ màu sắc đáng yêu. Cô gái yên nghỉ trong lòng đất lạnh lẽo kia rất thích ăn thứ kẹo đó.

_ Cậu biết được điều gì đó về HẮN - Mr.M? Hơ, thật ngớ ngẩn khi lại hỏi một con người đã yên nghỉ như cậu. Tớ phải tìm câu trả lời thôi. Ẩn khuất trong cuộc sống của tớ, Red và White đang chôn giấu một bí mật nào đó mà mình vẫn chưa biết được. Tớ phải làm chủ được trò chơi này. Jenny ủng hộ tớ chứ? Hihi, rồi sẽ có một ngày tớ sẽ tìm ra đáp án. Tin tớ đi! - Chàng trai tiếp tục nói, nụ cười có chút hoá lạnh. Hàng mi cong chớp chớp, âm vực đầy dũng khí. Cậu đã sẵn sàng bước vào trò chơi - ván cờ máu sinh tử.

Người thiếu niên trầm mặc như đang suy nghĩ điều gì. Giọng cậu thấp hơn, đầy lo âu:
_ Có nhất thiết phải kéo thêm những người vô tội vào cuộc không? Ôi, tớ lại mềm yếu nữa rồi. Phải xoá sạch cái tâm thánh ra khỏi con người tớ. Phải nhẫn tâm với tất cả. Đừng giận tớ. Tại họ ép tớ! Sẽ không còn lâu đâu!

Ánh mắt cậu đăm chiêu mơ hồ về một mảng hoài nghi trong tâm trí. Thiên sứ à? Đã chết rồi. Cái chết của loài sinh vật yếu ớt đó sẽ làm hồi sinh con ác quỷ không có trái tim. Tranh đấu cho quyền sống để biến thành một quỷ dữ? Chính hắn đã ép buộc điều đó. Vậy thì.... Hắn sẽ là người đón nhận bản án dành cho bản thân hắn. Cậu sẽ trả tất!

Bầu trời nước Anh yên bình như không đón được cơn BÃO DỮ ập tới. Cơn bão đó sẽ diễn ra tại một nơi khác - nơi bàn cờ đã được dọn sẵn. Ván đấu này ai sẽ chiến thắng? Sẽ có bao nhiêu quân cờ thí? Con hậu nào linh hoạt nhất ván cờ? Mọi thứ bắt đầu. Kẻ vận hành trò chơi điên rồ nhất, hắn sẽ là ai?


Two.

Mưu đồ tẩu thoát

*** Bangkok - Thailand ***

_ Alo, em yêu, mới vắng một tý đã nhớ rồi sao? Ừm, em thật đáng ghét đó! - Một chàng trai có mái tóc bạch kim ấn tượng, đôi mắt to đen láy như 2 hòn than nhỏ, sắc môi hồng hào màu dâu chín, làn da trắng như men sứ tuyệt đẹp nhấc máy trả lời cuộc gọi. Nụ cười giễu cợt, lơ đễnh tỏ vẻ bất cần, ngạo nghễ. Chàng trai đẹp như một pho tượng sáp được trau chuốt tỉ mỉ đến từng chi tiết. Chàng trai đang ở trong một căn phòng sang trọng với tông vàng trang nhã, mọi vật dụng trang trí trong phòng đều rất bắt mắt, vô cùng giá trị.

[ Này Dragon, cậu biết mình đang nói chuyện với ai không? Suốt ngày chỉ lăng nhăng, ăn chơi trác tán.'> - Giọng nói bên đầu dây tràn về với ngữ khí vô cùng ức chế.

_ Ơ chết! Sếp sao? Em xin lỗi, vì hai số điện thoại khá giống nên em lầm! - Cậu con trai gãi đầu phân bua. Cậu đang nằm trên chiếc giường lớn trải dra trắng tinh tươm. Gương mặt ánh lên tia thích thú, bất ngờ.

[ Cậu chỉ giỏi chuyện đó. Này, cậu đang ở đâu?'> - giọng nói trong điện thoại tặc lưỡi cam chịu rồi tiếp tục nói.

_ Đại thẩm cung của Thái tử Kang Suridthik, thuộc Hoàng gia Vương quốc Thái, Bangkok, Thái Lan. - Chàng trai tóc bạch chán chường trả lời bằng ngữ điệu uể oải, ánh mắt lờ đờ khép hờ.

[ Vẫn còn bị nhốt ở trong cung sao thái tử Kang? Nghe giọng chán chường thế.'> - Giọng nói của người đàn ông bên đầu dây tỏ vẻ đầy chế giễu.

_ Vâng, chán như con gián. Sếp ơi, cứu em với! - Chàng trai vẫn giữ đôi mắt lờ mờ cất giọng thều thào.

[ Ôi, lạy Chúa! Đừng nhắc đến sinh vật gớm ghiếc ấy chứ. Dragon, tôi mang một tin tốt đến cho cậu đây!'>

_ Tin gì thế? Sếp cưới vợ, rủ em qua Anh mừng đám cưới sao? - Dragon cất giọng bông đùa.

[ Cậu đang trêu tôi đấy à? Không phải tin đó. Một thông tin vô cùng giá trị mà cậu luôn mong ngóng. Tin khiến cậu phải hét toáng lên vì vui mừng.'> - Giọng nói của vị sếp đầy vẻ kích thích trí tò mò của chàng trai.

_ Tin gì mà nghe sốt dẻo thế?

[ Ờ... Để tôi đọc nguyên văn cho cậu nghe: Theo quyết định mới nhất của Bộ Cảnh sát An ninh Quốc tế; theo xét duyệt của Đội Đặc cảnh An ninh Hình sự Q; theo sự thông qua của Chỉ huy Đội Phòng chống Tội phạm Quốc tế; theo sự kiến nghị và đề cử của Đội trưởng đội An ninh... theo...'>_Tiếng nói bên đầu dây cất một tràng huyên thuyên một dãy quyết định của cấp cao dài đến chóng mặt.

_ Thôi, thôi, thôi, được rồi sếp. Sếp định "theo, theo, theo" đến sáng mai luôn sao? Vào đề chính đi! - Chàng trai tóc bạch ngắt lời ngăn cản, cậu bắt đầu bấn loạn trước tràng quyết định của sếp mình.

[ Ok ! Quyết định xét duyệt thành viên có bí danh PG 66336, mật danh Dragon, đến Việt Nam theo Kế họach Asean. Từ khi nhận được thông tin yêu cầu Dragon nhanh chóng sắp xếp để vào đội tập huấn trước khi nhận lệnh.'> - Vị sếp thu gọn bớt bài "diễn văn" của mình, tóm lượt ý chính cần truyền đạt đến Dragon.

_ What? Thật sao? Á á á! Sếp không đùa chứ? - Chàng trai bừng tỉnh ngồi bật dậy hét toáng.

[ Haizz! Thấy không? Tôi nói cậu sẽ hét toáng lên mà! Sao? Nghe kĩ chưa?'> - Âm thanh bên đầu dây có chút tự đắc.

Vị sếp đã quyết định điều động cậu sang Việt Nam - một cái cớ giúp cậu thoát khỏi cái lồng sơn son thếp vàng này. Hoàng cung không hợp với cậu, càng không hợp khi cậu bị người khác giám sát 24/24: vị hôn thê của cậu - cháu gái của tổng thống Hàn đương nhiệm Lee Woo Sub - công chúa Đại Hàn Dân Quốc Lee Sang Mi.

Cô gái ấy quản lí, thâu tóm tất cả thông tin về cậu. Dù cậu có đi với ai, ngày ngủ bao nhiêu tiếng, ăn bao nhiêu bát cơm, rụng bao nhiêu sợi tóc đều có "điệp viên" tình báo tất cả về Hàn Quốc cho cô ta.

_ Yes! Em đã nghe rõ rồi! Mà em về đó với ai vậy? Có Ella, Demon, Devil về chung không? - Chàng trai tóc bạch hớn hở hỏi, vẻ mệt mỏi biến dạng, nụ cười tươi tắn vẽ lên môi.

[ Này! Về làm việc chứ có phải đi chơi đâu mà kéo cả bầy đàn như thế? Thật là! Cậu biết tin của Demon chứ? Không hiểu nó nghĩ sao mà lại quyết định về VN trong hoàn cảnh này nữa. Về đó, cậu phải để ý, trông chừng nó đấy. Tôi cảm thấy lo lắng lắm!'> - Âm vực bên đầu dây lắng xuống có chút phiền muộn, tiếng thở dài rít chặt đến người nghe

_ Vậy tức là Demon sẽ về? Tội nghiệp! Nó vừa mới tươi tỉnh trở lại không lâu lại tiếp tục rơi vào bể tối. Em sẽ quan tâm tới nó. Ok, có bạn bè về chung là ổn rồi. Em thu dọn hành lí vào đội đây! - Cậu cũng thở hắt dấy lên buồn rầu, ánh mi ngưng đọng trong không gian. Tâm trí cố lướt qua, hai con ngươi đen láy tiếp tục hoạt bát trở lại.

[ Ok, chúc các cậu hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao!'>

_ Thanks, good bye Sir! - Chàng trai nghiêm giọng chào, đứng thẳng người bước tới tủ quần áo.

Gập điện thoại lại, Dragon mở tủ quần áo thu dọn vào căn cứ Q ở Thái tập huấn trước khi chính thức đến Việt Nam.

Cậu nhanh chóng sắp xếp quần áo cho vào va li. Tình cờ, trong lúc thu xếp, ánh mắt cậu chạm phải một vật. Là một chiếc đồng hồ quả quýt.

Chàng trai tên Dragon cầm vật ấy trên tay tần ngần. Bật nhẹ nắp, bên trong hiện lên bộ mặt của một chiếc đồng hồ cũ kĩ của thập niên 80, lớp vỏ ngoài màu nâu chẳng có gì bắt mắt nhưng nếu quan sát kĩ sẽ phát hiện một điều vô cùng đặc biệt: chiếc đồng hồ chạy ngược.

Cậu chăm chú nhìn vào nó. Mặt trong của chiếc đồng hồ quả quýt, hình ảnh một cô gái xinh đẹp hiện diện bên trong, Dragon ngồi xuống giường, ngón tay dài mảnh vuốt ve bức hình được gắn vào mặt trong của chiếc đồng hồ:

_ Jenny! Anh sẽ đưa em về Việt Nam nhé! Em sẽ mãi ở bên cạnh anh! Anh yêu em nhiều lắm! - Ánh mắt cậu vẽ lên tia yêu thương vô bờ bến với cô gái trong hình. Cậu mỉm cười dịu dàng. Môi đặt nhẹ lên bức hình nhỏ nhắn, trân trọng đặt chiếc đồng hồ vào một ngăn riêng trong va li. Xong, cậu vẫn tiếp tục thu dọn, nhanh nhẹn rời khỏi thẩm cung.

Bóng tối nuốt chửng tất cả cảnh quang, hoàng cung của hoàng gia Thái cũng chìm trong bóng tối. Dragon lén lút kéo va li rời khỏi cái nơi oái oăm đang giam cầm cậu cùng với địa vị thái tử cao quý kia. Cậu chẳng thích làm thái tử tý nào cả. Thật buồn chán. Thoát khỏi nó, cậu sẽ được tự do, Dragon nhẹ nhàng lướt mình qua dãi hành lang hun hút không một bóng người, vệt bóng của cậu trãi dài trên nền gạch hoa cương trắng. Không gian tịch mịch trơn tru, hi vọng là sẽ không có ai phát hiện ra vụ tẩu thoát này của cậu .

_ Đứng lại! Ngươi đã bị bắt! Giơ hai tay lên để phía sau gáy rồi úp mặt vào tường! - Một giọng nói trong trẻo vang lên khiến hồn vía của Dragon vất vưởng bay tứ tung, vô thức làm theo mệnh lệnh của giọng nói.

_ Bây giờ ông có quyền không cần nói nhưng mỗi lời nói của ông sẽ là bằng chứng trước hoàng thất hoàng gia Thái Lan. Vì vậy, mau thành thật khai báo để được nhận khoan hồng! - Chàng trai phía sau giở chất giọng điêu ngoa ra hù doạ. Phát hiện ra chất giọng cực kì quen thuộc, Dragon hoàn hồn quay đầu lại nhìn. Thì ra là cậu em trai "trời đánh" của cậu.

Người thiếu niên là em trai cậu có mái tóc vàng kim, gương mặt sơ qua giống hệt cậu tuy nhiên vẫn còn rõ vẻ non nớt hơn. Làn da mịn hồng, đôi mắt to tròn, sắc môi hồng màu cánh sen. Cậu thiếu niên là một tiểu mĩ nam xuất phàm. Dragon có nét lai Á_Âu khá rõ nhưng người thiếu niên này thì hoàn toàn là đường nét Á Đông toàn diện. Cũng phải, dù gì thì cả hai cũng chỉ là anh em cùng cha khác mẹ, cậu thiếu niên trước mặt cậu chính là hoàng tử Thi Suridathik, đứa-con-ngoài-giá-thú của Thái hoàng.

Thật ra, mối quan hệ của cả hai không được tốt lắm, luôn xảy ra tranh chấp, cãi vã. Việc để Thi phát hiện cậu ở đây đúng là không hay chút nào.

Dragon quay người lại hậm hực nghênh mặt lên:

_ Haizz, hôm nay sao hoàng tử Thi có nhã hứng ghé thăm thẩm cung nhỏ bé của tôi thế nhỉ? Hây da! Đúng là "tép tới nhà rồng" đấy!

_ Oh, thái tử Kang quá khách sáo, cũng may là nhờ tôi vô tình ghé qua mới phát hiện ra sự việc động trời này chứ. Hoàng cung Thái này không đào tạo ra ăn trộm đâu thái tử Kang ạ. Tính trốn à? Mơ đi! - Thi đứng dựa vào tường hất mặt mỉa mai.

"Này! Tôi không có trốn! Đứng thẳng người hiên ngang xuất cung nha. Cậu nói vậy là có ý gì đây?"_Dragon phùng má biện minh.

_ Không có ý gì hết! Chỉ thấy có người ...à há... Trốn tình thôi. Sao? Sợ Thái tử phi tương lai đến thế à? Playboy như anh mà cũng có ngày chạy trốn con gái sao? Ha ha, I can't believe it! - Hoàng tử Thi vẫn không thôi bỡn cợt, gương mặt phính hồng ẩn chứa tia tinh quái.

_ Im đi! Tôi ra đi vì có lệnh của Q. Không hề trốn tránh ai cả. Đừng có nói càn. - Dragon gắt lên vì bị trúng tim đen, tìm mọi cách chống chế.

_ Lệnh của Q? Đi đâu? - Thi nhướng mắt hỏi.

_ Việt Nam

_ Làm gì?

_ Kệ tôi! Không liên quan đến cậu! - Dragon quay phắt đi giữ bí mật.

_ Được! Không nói thì... - Thi lườm mắt cảnh báo.

_ Ba ơi! Anh Kang trốn .... Ưm ưm ... Buông ra! - Cậu hoàng tử cất chất giọng trong trẻo oanh vàng của mình ra uy hiếp Dragon, câu nói chưa được hết câu thì đã bị anh trai mình bịt miệng lại.

_ A! Nếu anh không nói là tôi báo với phụ hoàng thật đấy! - Thi lườm mắt hăm he.

_ Thôi, thôi, được rồi! Tôi tham gia "Kế hoạch Asean" đó được chưa? - Dragon nhượng bộ hạ giọng, không đôi co với trẻ con làm gì .

_ Vậy tức là anh sẽ phải ở VN lâu đây. Này, biết nói Tiếng Việt không? Thuê tôi dạy đi! Giá cả phải chăng! - Cậu hoàng tử nhếch môi cười, ánh mắt sáng long lanh thơ trẻ.

_ Không cần! Tôi có học lúc nhỏ! Bây giờ chỉ vào đội tập huấn một số kĩ năng thôi. À, mà quên, dù gì thì hoàng tử Thi cũng có phân nửa dòng máu Việt. Chắc là tiếng Việt của cậu rất cừ ấy nhỉ? Sao không về VN mà sống luôn đi, ở lại đây làm gì mà ngày nào cũng than chán chường? Đúng là lớp vỏ hoàng tộc không phù hợp với cậu đâu! - Dragon cất giọng trả lời, trong câu gây nhiều hàm ý sâu xa.

_ Haizz, cũng muốn lắm ấy chứ, mà tại phụ hoàng cứ ngăn cản hoài đấy. Người rất muốn tôi ở bên cạnh người. Không như anh luôn luôn tự do, dù anh có đi đâu hay chết bờ chết bụi chốn nào miễn là đừng làm ảnh hưởng đến bộ mặt hoàng gia là phụ hoàng sẽ đồng ý ngay. Ôi, thật đáng ngưỡng mộ, phụ hoàng chẳng bao giờ quan tâm đến anh cả, sướng thật! Không như tôi, phụ hoàng cứ chăm chút suốt! Ganh tỵ quá! Ganh tỵ quá! - Thi bình thản đối đáp, ngữ khí cũng không mấy hoà nhã.

_ Cậu ...!!! - Dragon nghẹn lời không nói được gì.

_ Sao hả? - Thi vờ chớp mắt ngây thơ.

_ Hây! Không tranh chấp với con nít làm gì. Được, nếu phụ hoàng không quan tâm thì càng tốt, tôi đi đây. - Dragon vừa nói vừa kéo va li rời đi.

_ Ừm, vậy thì đi đi! - Thi thản nhiên phẩy phẩy tay cho cậu đi.

_ Ủa, sao đơn giản quá vậy? Có ý gì đây? - Dragon cảnh giác.

_ Thì ai nói gì đâu! Cứ việc đi! - Thi ngẩng mặt trợn mắt trả lời.

_ Sao tôi thấy cậu bất thường lắm á! Mặt cứ gian gian! - Dragon vẫn đề phòng cao độ.

_ Có gì đâu! Tôi sẽ giữ bí mật cho anh mà!

_ Thật không? Sao hôm nay Thi nhà ta tử tế thế nhỉ? - Dragon chớp mắt, nghiêng đầu nhìn.

_ Ừ, tôi sẽ giữ bí mật và kêu gọi mọi người trong hoàng cung cùng giữ bí mật cho anh ha! - Thi cười gian xảo với ẩn ý sát thương anh mình.

_ HẢ? Cái gì? Đừng giỡn chứ Thi! Này, nếu cậu chịu im lặng cho qua vụ này thì tôi sẽ cho cậu tiền tiêu vặt! - Thân hình tóc bạch đành phải xuống giọng ngậm bồ hòn làm ngọt.

_ Cũng được! Thi sẽ không nói! Nhớ tiền tiêu vặt cho tôi đó! Tôi sẽ xem như mình không nghe, không biết, không thấy được gì cả và không kể cho ai nghe đâu! - Cậu hoàng tử gật đầu ngoan ngoãn.

_ Tốt lắm! Thế mới ngoan chứ! - Dragon gật gù hài lòng.

_ Ừm, tôi sẽ không nói.

_ Ừ

_ Ai hỏi mới nói! - Thi trở mặt.

_ Hả? Thôi nha! Muốn gì nữa đây?

_ Ưm, tôi muốn chiếc Koenigsegg Agera của anh! - Thi thẳng thừng đòi hỏi.

_ Này, được voi đòi tiên. Được đằng chân lên đằng đầu đó hả? - Dragon mất kiên nhẫn với cậu em tinh quái của mình.

_ Vậy thôi... Bớ người ta ... Thái tử Kang trốn... Ưm ưm ... Buông ra! Chơi kì vậy? - Hoàng tử Thi tiếp tục giở chiêu cũ, anh cậu không chần chừ chạy nhào tới bịt cái miệng nhỏ của cậu lại.

_ Được rồi! Được rồi! Đừng la nữa! Cho cậu luôn đó! - Dragon xụ mặt chào thua thằng em trời đánh thánh vật của mình.

_ Hứa đó! Nhất ngôn cửu đỉnh! Trở mặt biết tay tôi! Ok, đi nha! Thượng lộ bình an! - Thi cười đểu, giơ tay vẫy chào vị thái tử "xuất cung bất hợp pháp" đang kéo vali đi theo cửa sau của cung đi ra ngoài. Đợi anh mình đi khỏi, cậu nở nụ cười xảo hoạt, tay giơ di động lến nhấn nhấn:

[ Sao hả? Hắn trốn về Việt Nam sao?'>

_ Ừ, tạm thời thì không rõ bây giờ ổng ở đâu nhưng theo thông tin chính xác là tháng sau ông ta sẽ đáp chuyến bay sang Việt Nam đó! Chị nhớ những gì đã hứa nha!'>

[ Tốt lắm! À mà Thi này, nếu cậu gọi tôi là chị dâu thì mỗi lần tôi tôi sẽ cho cậu 1000 dollar.'>

_Thật không? Ok, chị dâu!

[ Hi hi, tốt lắm, em rể ngoan, chị cũng phải chuẩn bị về Việt Nam đây, hẹn gặp lại em sau nha!'>

_ Bye chị dâu! đi tìm anh yêu vui nha!

tút... tút ..tút ...

_ Thi! Đang làm gì đó? - Một giọng nói trầm ấm đầy uy nghiêm vang lên sau tai cậu hoàng tử trẻ. Chủ nhân của giọng nói đó chính là...Thái hoàng.

_ Á! Ba làm con hết hồn! - Thi vuốt ngực thở phào.

_ Âm mưu gì đó? Mau mau nói ra! - Vua Thái đưa đôi mắt dò xét Thi khiến cậu cụp mắt xuống trốn tránh.

_ Có gì đâu! Buồn quá con nói chuyện vu vơ thôi!

_ Chắc không? Kang đâu rồi? - Đức vua nghi ngờ vẫn không thôi xét nét Thi.

_ Ai biết!

_ Bộ con tưởng ta mù chắc! Hay quá ha! Dám bao che cho nó trốn về VN. Dạo này gan của con cũng rất lớn. - Thái hoàng nghiêng đôi mắt đầy sát khí ép cung cậu hoàng tử.

_ "Ba này! Hắn về việt Nam là do có lệnh của Q chứ bộ! Hay là nhân dịp này ba tạo cơ hội cho anh Kang và chị Sang Mi tìm hiểu nhau luôn đi. Con... con sẽ tình nguyện làm cầu nối tình yêu cho họ. Con cam đoan sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ bằng cách ba cho con về Việt... - Thi te tởn choàng tay qua vai cha mình thân thiết nói.

Trông họ chẳng khác gì một ông bố bình thường và cậu con trai mới lớn. Trong mắt họ không có sự lệ thuộc vào nề nếp của hoàng gia đã được đề ra từ lâu. Họ chỉ là 2 cha con.

_ Về Việt Nam chứ gì? Con nên nhớ là con vẫn còn chương trình học ở Mĩ! - Đức vua cướp lời Thi ánh mắt đăm đăm khó đoán .

_ Ưm con còn trẻ, từ từ học cũng được. Con muốn về thăm mộ mẹ và ở đó một thời gian. Con sẽ đi học lại mà ba! Năn nỉ ba đó! Baaaaaaa!!!!! - Hoàng tử Thi nũng nịu đưa đôi mắt cún con lên nhìn người cha.

_ Thôi được rồi cậu! Nhớ qua đó trông chừng thằng quỷ đó giúp ba! Nó là chúa gây chuyện! Con mà cũng quậy phá là chết với ta! - Vua Thái xoa đầu con nhắc nhở, gật đầu đồng ý, ấn đường giãn ra hài lòng.

_ Oh yeah! Cảm ơn ba! Con đi nha! Yêu ba nhất! Moah! - Thi cười tít mắt, nhảy cẫng lên hôn cha mình rồi chạy vụt đi sắp xếp hành lý.

Đức vua nhìn theo, mỉm môi hạnh phúc. Nếu không có thằng bé này thì chắc tâm hồn ông đã chết rục theo thời gian buồn tẻ mất rồi. Thời trai trẻ ông cũng đã có những ước mơ, hoài bão được tự do. Nhưng ông không thể! Ông càng không muốn những đứa con của mình bị giam cầm trong lễ giáo, khuôn phép. Bọn nhỏ được quyền vui chơi, tự do và có ước mơ riêng của mình. Ông không cản được. Đành chờ khi bọn nó rong chơi thỏa thích, nó sẽ về bên ông.....


Three

Một nơi chưa có "Bão"

*** Seoul - Korea ***

Một cô gái có mái tóc nâu xõa dài ngang eo, cô mặc một chiếc váy màu tím nhạt, gương mặt xinh đẹp dịu dàng, đôi mi cong vút diễm kiều. Làn da mịn hồng kiêu sa, sắc môi hồng phấn chúm chím, chân mày liễu thanh tú. Cả con người toát lên vẻ thanh tao thoát tục. Cô ngồi bó gối bên cạnh một hòn non bộ lớn, dưới mặt hồ là những con cá chép đuôi vàng tung tăng ve vẩy đuôi .

Cô đang ở trong một ngôi nhà rất lớn có kiến trúc của một ngôi nhà Hàn truyền thống kết hợp với những cảnh quang hiện đại được bày trí vô cùng thông minh, khéo léo. Những thảm cây tươi mát xung quanh như càng điểm tô cho không gian nơi đây muôn phần thanh nhã. Đây là nhà riêng của tổng thống đương nhiệm Hàn Quốc - Lee Woo Sub.

_ Sang Mi, có chuyện gì mà con buồn thế? Nhớ Kang à? - Một người đàn ông ngoài 60 tuổi có gương mặt phúc hậu, mặc vest đen tiến đến bên cô, ông ấy chính là tổng thống Lee. Ánh mắt ông vẽ lên những tia yêu thương vào cô gái đang ngồi bên hồ.

_ Ơ, ông , con ….đâu có đâu ông…. - Cô gái ngẩng mặt ngước nhìn ông Lee ngượng ngùng, ánh mi long lanh chớp chớp.

_ Chối sao? Ta là ông của con, chỉ cần con nghĩ gì ông cũng có thể nắm rõ trong lòng bàn tay mà! - Tổng thống Lee mỉm cười hiền hậu nhìn cháu gái ông - Lee Sang Mi - hôn thê của Thái tử Hoàng gia Thái Kang Suridathik. Ông xoa đầu cháu gái trêu chọc.

_ Ông trêu con kìa! Phải! Con đang nhớ Kang đấy! Ông ơi, Kang sắp về Việt Nam rồi! - Cô gái tên Sang Mi nũng nịu đáp trả, đầu dịu vào lòng ông mình sủng nịnh.

_ Ha ha, mà sao nó lại đến đó? - Ông Lee nghiêng đầu nhìn.

_ Con cũng không biết nữa, nghe nói là cậu ấy muốn học trung học tại đó!

_ Thế ý con là… - Vị tổng thống đăm chiêu suy nghĩ được ý tứ của cô cháu gái yêu quý của mình.

_ Phải, ông cho con theo về Việt Nam nhé ông! - Sang Mi nắm tay ông mình hỏi khẽ, ánh mắt rợp lên tia hi vọng.

_ Về đó? Nhưng làm sao con sống nổi ở đó một mình? - Ông Woo Sub chau mày đắn đo.

_ Sao không được hả ông? Lúc nhỏ con sống ở Anh một mình có sao đâu! Con cũng sẽ ở kí túc xá mà, ông đừng lo lắng! - Sang Mi mạnh dạn nói, đứng thẳng người tạo lòng tin trước ông mình.

_ Còn vốn Tiếng Việt của con? Con chắc là đủ khả năng giao tiếp ở đó chứ? - Ông Lee lại nghĩ ngợi.

_ Ông cứ yên tâm, tháng sau con mới về mà! Con sẽ nhờ gia sư dạy cấp tốc lại. Con đã có vốn kiến thức cơ bản nên học sẽ rất nhanh! - Lee Sang Mi mỉm cười tự tin ngước mặt nhìn ông mình.

_ Con quyết tâm như thế sao? Vì Kang chính là Prince của con?

_ Vâng, con đã phải chờ đợi suốt 12 năm nay, lần này con quyết không bao giờ để lạc mất cậu ấy nữa đâu! - Sang Mi gật đầu trả lời, ngữ khí vô cùng quả quyết. Cô đã chờ một người suốt 12 năm, bây giờ đã tìm được người con trai ấy! Cô sẽ không bao giờ dám đánh mất cậu ấy nữa vì… Cậu và cô còn một lời hứa….

_ Thôi được! Thấy con nặng tình như thế thì ông đành chịu, ông đã chứng kiến con khổ sở tìm kiếm cậu bé ấy bao nhiêu năm nay rồi. Bây giờ đã tìm được thì con nhớ phải giữ kĩ lấy! Con không được bỏ cuộc đấy! Ông luôn ủng hộ con. - Tổng thống Lee Woo Sub đặt tay lên vai cháu gái mình căn dặn, ấn đường sáng lên tia ấm áp. Ông chỉ có độc nhất một cô cháu gái là người thân. Chỉ cần thấy nó vui ông cam lòng làm tất cả mọi chuyện vì nó.

_ Thật chứ? Con cảm ơn ông! Con vui lắm! - Cô gái mỉm cười rạng rỡ, ôm chặt lấy ông mình sung sướng.

_ Rồi! Con mèo nhỏ của ông, ông sẽ cho gia sư dạy tiếng Việt giỏi nhất dạy con nhé! Cố lên cháu gái! - Ông vuốt nhẹ mái tóc Sang Mi hiền hòa cười.

_ Ôi, thế còn gì bằng, con vô cùng cảm ơn ông! - Những tia cảm kích sáng lên trong mắt cô gái trẻ Sang Mi, cô ôm lấy người ông kính yêu trong niềm sùng kính thiết tha.

Hàn Quốc bình yên không chút sóng gió, chỉ một tháng sau thì cô gái này đã trở thành một quân cờ trong bàn cờ với bao nhiêu tình toán đã bày ra trước đó. Cô sẽ phải làm sao? Và tình yêu của cô liệu có được con người đó chấp nhận? Hi vọng cô sẽ không phải là một con tốt thí để tìm diệt được vua của đối phương, cô chỉ là người vô can.

_ Chào ba mẹ con đi học! Hạnh Phúc chị đi học nha! - Một cô gái khoảng 15 tuổi có mái tóc đen mun, đôi mắt màu xanh xám tro xinh đẹp, mái ngố đáng yêu. Cô ấy là 1 cô gái Việt Nam xinh xắn. Cô mặc bộ đồng phục trung học giản dị đang vẫy chào những con người trong ngôi nhà và con chó nhỏ đang quấn quýt dưới chân.

Buổi sáng trong lành trên đất nước Việt Nam, ánh nắng sớm mát dịu soi rọi len lỏi qua những khu cao ốc lớn của thành phố, cô gái trẻ dắt chiếc xe đạp Martin @ màu xanh dương ra khỏi nhà, nụ cười tươi tắn nhảy múa trên môi. Cô gò người đạp những vòng xe, tay vuốt vuốt đuôi tóc cột cao năng động. Hình ảnh của cô bị hai con người trong một chiếc Limo đen thu lấy không sót một chi tiết.

_ Thấy cô bé ấy thế nào? - Một chàng trai tóc vàng lãnh đạm, gương mặt đẹp tựa như ma quỷ với những đường nét sắc xảo như được điêu khắc tinh vi, ánh mắt màu lục trầm như màu của một khu rừng bị màn đêm bao phủ, làn môi cam nhạt gợi cảm, chàng trai mặc vest đen nhếch môi cất hỏi người bên cạnh.

_ Thiên thần! Là cô ấy! Tại sao cậu đưa tôi đến đây? - Chàng trai bên cạnh ngước mặt sang hỏi, ánh mắt vừa dấy lên tia vui mừng hớn hở vừa lộ ra nét lo lắng bất an.

Chàng trai vừa cất tiếng hỏi mặc bộ trang phục trắng trang nhã, gương mặt thanh thoát tựa như một thiên thần, cái mũi cao thanh tú, đôi mắt to tròn với hàng mi rậm cong như cánh quạt, làn môi như một quả cam chín mọng, làn da trắng trẻo mịn màng. Mái tóc đen mun bồng bềnh lịch lãm.

Cả hai con người đang ngồi đối diện nhau, trước mặt họ là một bàn cờ vua đang đánh dở, cả hai đều hướng mắt vào cô gái đang đạp xe phía ngoài ô kính. Hai đôi mắt chăm chăm đeo đuổi một suy nghĩ riêng.

_ Cậu cảm thấy thế nào? Ván cờ này cần một con hậu như vậy! - Chàng trai mặt vest đen nhấc một quân hậu trong tay, mắt nhướng tới cô gái bên ngoài xe ám chỉ.

_ Black Jack! Cô ấy không liên quan đến trận chiến này! Tôi có thể chơi bất cứ trò chơi điên rồ nào với cậu nhưng xin cậu đừng đụng đến những người thân bên cạnh tôi. Họ vô can! - Chàng trai tóc đen lo lắng cất tiếng ngăn cản, khóe mi giật giật khẩn hoảng.

_ Sao lại vô can chứ? Liên quan mật thiết ấy chứ! Tôi và cậu chính là chủ nhân của ván cờ này, mỗi chúng ta đều sở hữu những quân cờ riêng biệt, cô ấy chính là con hậu của tôi! - Chàng trai tên Black Jack cong môi ma quái, cầm quân cờ trong tay tiến lên một nước.

_
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 2349
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN