--> Có duyên nhất định sẽ có phận - game1s.com

Có duyên nhất định sẽ có phận

Tác phẩm "Có duyên nhất định sẽ có phận" là câu chuyện tình của cô gái trẻ được kể xuyên suốt từ thời còn là học sinh tới khi là sinh viên và sau khi ra trường.

TẢI TRUYỆN VỀ ĐIỆN THOẠI
Người con trai tên Alawn là hàng xóm của cô gái. Hai người vốn thân nhau từ khi còn nhỏ. Họ tuy hễ gặp nhau là liên tục “đấu võ mồm”, nhưng lại chẳng hề xa được nhau, đi đâu cũng có nhau như hình với bóng. Alawn một mực chăm sóc cho cô hàng xóm bé nhỏ, cô nàng luôn dựa dẫm và tin tưởng người hàng xóm tốt bụng. Tình bạn đơn thuần qua bao biến cố đã dần dần nẩy nở thành tình yêu đôi lứa.

Thế nhưng, Leo – anh trai của Alawm xuất hiện. Chàng trai có dòng máu Pháp với tóc vàng mắt xanh cộng thêm vẻ khôi ngu tuấn tú và chính chắn vô cùng đã vô tình thành thần tượng của cô gái trẻ . Cô sùng bái đến mù quáng người đàn ông quyễn rũ này. Và giữa lúc cô lâm vào tình cảnh tệ hại thì người đàn ông này xuất hiện đã cuốn cô vào một mối tình vụng trộm đáng hổ thẹn cho dù anh ta đã là người đàn ông có gia đình.

An Lương – Mối tình đầu của cô gái là người con trai trầm tĩnh điềm đạm, bề ngoài có vẻ rất phương Tây nhưng quan niệm tình yêu lại bảo thủ.truyền thống, do bất đắc dĩ mà phải chia tay cô. Nhưng mấy năm sau anh lại quay lại và quyết không để tuột cô một lần nữa bất luận cô đã là người còn trong sáng hay không?

Người con gái này phải làm sao trước sự trắc trở giữa các cuộc tình? Đâu là sự lựa chọn hoàn hảo là bến đỗ vừng vàng cho tình yêu?

[Tải ảnh'>
Lời dẫn


Tình cảm của chúng ta cũng giống như viên kim cương kia, không phải vĩnh hằng.

Không có vĩnh hằng.

***

Tạm biệt, Đồ Đểu Alawn, em sẽ không yêu anh nữa, cũng không chờ đợi anh nữa. Đợi anh đã nhiều năm như vậy, anh đến rồi nhưng lại chỉ đi lướt qua vai nhau, dù rằng cũng có một chút tàn lửa nho nhỏ.

Khe khẽ, tôi lặng lẽ lưu lại một giọt nước mắt nơi đỉnh núi cô đơn, cáo biệt quá khứ đã qua.

Chỉ là, các người có hiểu thế nào là nỗi đau khổ không nói thành tiếng không, các người có hiểu không.

Tôi luôn luôn giống như một cô bé đang hái bông lúa, nhón tay cầm nắm những mảnh quá khứ đã qua. Lúc đó, bầu trời cao vời vợi, mây trắng xa xa bay. Lúc đó, cậu ấy gọi tôi là phù thủy Gà Mên, tôi gọi cậu ấy là Đồ Đểu, cậu ấy nói tôi là cô bé được nuôi lớn bằng kẹo, lúc nào cũng mang theo bên người món kẹo mềm vị chanh mà tôi yêu thích.

Các người có hiểu thế nào là nỗi đau khổ không thành tiếng không? Có thật là hiểu được không?

***

Không ai phát điên hay mất trí vì tình yêu, không ai đi vào cõi chết nhẹ tựa lông hồng, cũng không có người đàn ông nào hoàn mỹ tới độ không chút tì vết như trong thần thoại, chẳng qua tôi chỉ muốn kể về ba người khách, hoặc là buồn đau canh cánh trong lòng, hoặc là kinh ngạc thổn thức trong thoáng chốc, hoặc là vững chắc như bàn thạch đã đi qua những năm tháng đầy những bất ngờ nhưng không có gì nguy hiểm của tôi.

Đó quả là một thời thanh xuân hèn kém.



Chương 1 - Khi tình yêu mới chớm nở


Vì là con gái nên tôi được lớn lên trong sự nuông chiều của bố từ nhỏ, sống tự do tùy tiện, lại nhõng nhẽo ngang ngạnh, tóc buộc đuôi ngựa, mặc áo phông quần đùi, tâm trạng thoải mái, nhón ngót đi trên đường, cười đến nỗi không biết trời cao đất dày là gì, vui đến nỗi quên cả trời đất.

Trong những năm tháng dậy thì của mình, tôi thấy trước mắt và hạnh phúc nhiều như nhau. Đặc biệt là mỗi khi xem phim, tôi rất dễ bị ảnh hưởng bởi những tình tiết đó, chỉ cần một chú mèo hay một chú cún con chết đi là tôi đã khóc không thành tiếng. Nếu không gặp may gặp phải cảnh nhân vật chính trong phim qua đời thì nhất định tôi sẽ ủ ê rầu rĩ suốt mấy ngày. Alawn thường chế giễu tôi, nói tôi toàn phung phí nước mắt của mình khi chứng kiến tình yêu của người khác.

Tôi luôn muốn trở thành một cô gái mạnh mẽ, nhưng vì có Alawn ở bên mọi nỗ lực của tôi đều tan thành mây khói. Chỉ xét riêng về chiều cao, chiều cao một mét tám mưới sáu của Alawn luôn biến tôi trở thành cô gái nhỏ bé, yếu ớt vì tôi chỉ có một mét sáu mươi, mà hơn nữa, cậu ấy thường thích đem chiều cao để nói chuyện. Một lần, cậu ấy hỏi tôi một cách ác ý: “Phù thủy Gà Mên, cậu có biết tại sao tớ mãi mãi không thể hẹn hò với cậu được không?”. Tôi nói không biết, sau đó cậu ấy nói với vẻ mặt rất nghiêm túc rằng cậu ấy sợ bị viêm đốt sống cổ khi hôn tôi.

Hồi đó, tôi thích ăn kẹo. Alawn rất thích làm ra vẻ người lớn, gọi tôi là cô bé lớn lên bằng kẹo. Lúc nào cậu ấy cũng mang theo một loại kẹo mềm vị chanh mà tôi thích ăn bên mình để mỗi lần chọc tôi giận lại nhét một viên kẹo mềm vị chanh vào miệng tôi, rồi đắc ý ngắm nhìn khuôn mặt dần dần nguôi ngoai của tôi.

Hồi đó, cũng có lúc tôi chẳng vui vẻ gì nhưng cũng chỉ thoáng qua mà thôi.

Hồi đó, bầu trời cao vời vợi, mây lững lờ trôi.

Hồi đó, hễ cậu ấy gọi tôi là Phù thủy Gà Mên, tôi liền hằn học gọi cậu ấy là Đồ Điểu.

Tôi và Alawn quen biết nhau từ khi mới lọt lòng. Hai nhà chúng tôi vốn là hàng xóm của nhau, nhà cậu ấy đối diện với cửa nhà tôi. Hai bà mẹ thường ngày vẫn nửa đùa nửa thật nhận nhau là thông gia, ám chỉ tôi và Alawn nhất định sẽ đơm hoa kết quả.

Alawn nhỏ hơn tôi hai tháng tuổi. Ngay từ nhỏ, mối quan hệ giữa tôi và Alawn đã rất tốt đẹp. Từ nhỏ, cậu bé có đôi mắt ngây thơ vô tội Alawn thường thích bám theo tôi, quấn quýt không rời quanh bà chị thân thiết. Lên ba tuổi, cậu ấu đã biết lôi bình sữa đang ngậm trong miệng mình ra hối lộ cô bạn đang khóc giãy lên là tôi. Tôi cũng chẳng nhớ bắt đầu từ bao giờ mà cậu bé Alawn đã thay đổi, nhất quyết không gọi tôi là chị nữa. Không những thế cậu ấy còn đặt thêm cho tôi một cái biệt danh là Phù thủy Gà Mên.

Phù thủy Gà Mên là một nhân vật phản diện trong bộ phim hoạt hình “Xì Trum” (Tên gốc là The Smurf một bộ phim hoạt hình của Pháp) mà chúng tôi xem hồi nhỏ nhưng lại được Alawn thích thú lựa chọn rồi gắn biệt danh đó cho tôi. Đã thế lại còn không cho phép ai gọi tôi bằng cái tên đó, nói rằng đó là độc quyền sáng chế riêng của cậu ấy.

Nghĩ lại, tôi và Alawn chơi với nhau từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, từ bậc tiểu học đến bậc trung học đều chung một lớp. Có thể nói chúng tôi như đôi bạn thanh mai trúc mã, nhưng tôi và cậu ấy là hai người bạn thân đúng nghĩa nhất, không ai vượt qua hố sau ngăn cách mông lung giữa hai người.

Sau khi lên trung học, cậu bạn thấp hơn tôi một cái đầu – Alawn – vẫn nắm chặt tay tôi cùng nhau đến trường, cùng nhau về nhà, bất chấp mọi ánh nhìn hoài nghi đầy mờ ám của đám bạn học xung quanh. Chúng tôi luôn tự cho rằng cây ngay không sợ chết đứng.

Lên lớp Bảy, cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu dậy thì. Lúc đó, mẹ tôi nói với tôi rằng, tôi là một thiếu nữ rồi.

Thiếu nữ - hai tiếng đó khiến tôi cảm thấy hổ thẹn, sốt ruột và lo lắng, nhưng khi nhìn thấy cánh tay con trai tôi lại có một cảm giác yếu đuối, muốn dựa dẫm vào họ một cách mơ hồ.

Có một lần, một miếng băng vệ sinh bị rơi ra ngoài khi Alawn giúp tôi đeo cặp sách lên vai. Đám bạn học xung quanh sững người rồi lại phá lên cười ngặt nghẽo khiến tôi xấu hổ đến mức chỉ biết đưa hai tay che mặt, ngồi thụp xuống đất. Alawn không hề nói câu nào, giúp tôi nhặt miếng băng vệ sinh lên, cất vào cặp sách. Tôi giật phắt chiếc cặp trong tay cậu ấy, quay người chạy mất.

Có một thời gian dài, tôi không hề nói chuyện với Alawn. Mối quan hệ giữa hai chúng tôi rơi vào tình trạng lạnh nhạt một cách khó hiểu trong suốt hai năm.

Sau khi lên cấp ba, Alawn suốt ngày hò hét quấn quýt với lũ con trai đáng ghét trên sân bóng.Có lần, khi đi qua sân vận động sau giờ tan học, một trái bóng cứ lăn qua lăn lại trước mặt tôi, đứng từ phía xa, Alawn bảo tôi đá bóng lại nhưng tôi giả vờ như không nghe thấy gì, cố ý đá bóng đi xa hơn theo hướng ngược lại. Alawn không hề tỏ ra tức giận mà lại còn chạy đến bên tôi nói: “Phù thủy Gà Mên, tan học cùng nhau về nhà nhé! Tớ mời cậu uống nước chanh!”. Nói xong cậu ấy xòe bàn tay đang nắm chặt ra cho tôi xem rồi nói tiếp: “Còn có cả kẹo chanh nữa!”. Lúc đó, Alawn đang trong thời kỳ vỡ giọng nên giọng cậu ấy nghe cứ ồm ồm như tiếng vịt đực. Cứ nghe thấy giọng cậu ấy là tôi lại buồn cười. Thấy tôi cười, cậu ấy cũng cười theo. Viên kẹo chanh bọc trong lớp giấy bóng kính trong suốt trên tay cậu ấy sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Vậy là mối quan hệ giữa chúng tôi lại một lần nữa phá vỡ cụm từ “yêu sớm”. Trong ánh mắt mẫn cảm của thầy cô và bạn học, mối quan hệ đó đẹp thuần khiết mà sinh động. Chúng tôi đã từng cầm chổi quét nhà đuổi đánh nhau khắp lớp học; từng ngồi bên nhau trên bậc thềm thả hồn mơ mộng về lý tưởng và tương lai; từng tìm cách lén lút nhắc bài cho nhau mỗi giờ thi mà không hiểu đề bài; từng cùng nhau bỏ nhà ra đi chỉ với năm mươi đồng vì muốn đấu tranh với những bất công của số phận; từng cùng nhau ăn kem, cùng nhau bơi lội; cậu ấy có thể đưa tôi đến lớp học nhảy, tôi cũng có thể ngồi đợi cậu ấy đá bóng.

Alawn thường có nhiều tiền tiêu vặt hơn tôi nên cậu ấy có thể vô tư chọc cho tôi khóc rồi không cần kiêng dè gì lấy pizza hoặc Häagen-Dazs (Thương hiệu kem cao cấp của Mỹ) để dỗ tôi cười. Mỗi khi ăn thứ gì đó, Alwan thường thích nhìn tôi ăn, giả vờ làm ra vẻ lương thiện để nhắc nhở tôi: “Phù thủy Gà Mên, những người phụ nữ tham ăn thường dễ bị đàn ông lừa đi mất đấy!”.

Đến năm lớp Mười hai, mới qua một kỳ nghỉ hè mà Alawn đã cao vọt hẳn lên, đứng cạnh tôi mà cao hơn hẳn một cái đầu. Cứ như vậy, từ một con khỉ nhỏ gầy gò, đen đủi, khi nói thì gân xanh nổi lên như chú gà trống đã trở thành đối tượng mà thi thoàng lại có bạn gái nhờ tôi chuyển giúp kẹo sô cô la, hạc giấy hay bức thư tình dài hơn mười trang. Hạc giấy – cậu ấy thường đem vứt đi, còn sô cô la – phần lớn là cho tôi ăn hết.

Alawn nói, hễ ăn đồ ngọt là lại bị đau răng nên tôi cũng vui vẻ giúp đỡ cậu ấy.

Hai bố mẹ đều nghĩ rằng mối quan hệ giữa tôi và Alawn rất gắn bó, còn bạn bè thân thiết hay bạn học đều cho rằng tôi và Alawn là một đôi, tuy nhiên mối tình đầu của tôi lại không phải là Alawn. Tôi và Alawn hay ở bên nhau nên mức độ thân thiết đã đạt đến độ chẳng cần phải xấu hổ, e ngại gì, tôi lại là người có phản ứng và hiểu biết chậm chạp đối với chuyện tình yêu nam nữ, cho nên tôi chưa bao giờ đặt trái tim thổn thức vì tình yêu đầu của một thiếu nữ mới lớn cho Alawn. Dù rằng cậu ấy không gọi tôi là chị nhưng tôi vẫn coi cậu ấy là em trai mình.

Mối tình đầu của tôi là cậu bạn ở lớp bên, tên là An Lương.

Mùa xuân của năm học cuối cấp ba, tôi ngồi trên khán đài của sân vận động vừa liếm láp que kem vừa xem trận giao hữu giữa đội bóng lớp tôi và đội lớp bên. Lúc nghỉ giữa hai hiệp, Alawn chạy lại hỏi tôi dự định thi vào trường đại học nào, tôi nói trường Đại học B thì cậu ấy nói cậu ấy cũng dự định như vậy. Ánh chiều tà đỏ rực bao trùm bãi đất bằng phẳng phía xa xa, anh chàng Alawn mười bảy tuổi, một chân giẫm lên quả bóng, tay phải kéo vạt áo lên lau mặt một cách thô lỗ. Đôi mắt của cậu ấy rất to, rất sáng, một đôi mắt hai mí rất đẹp, ngời sáng long lanh nhưng lại mang ánh nhìn đầy vẻ chế giễu. Chiếc mũ lưỡi trai màu trắng đội lệch trên đầu che lấp mái tóc rối tung màu hung vàng, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt trẻ trung đang đỏ hồng lên như ánh nắng mặt trời, phía dưới cằm còn có vài nốt mụn trứng cá. Dái tai trái của cậu ấy có đeo một chiếc khuyên tai đính kim cương. Mỗi khi ánh mặt trời chiếu vào, viên kim cương ánh lên những tia sáng nhức mắt. Cậu ấy cười vui hớn hở rồi lại lao vào hòa mình trong sân bóng.

Alawn vừa chạy đi, một cậu bạn ở lớp bên lại chạy tới. Tôi ngẩng đầu lên, chợt bắt gặp một khuôn mặt tươi cười, cậu ấy đang đứng quay lưng lại phía mặt trời, mái tóc được ánh lên một màu vàng óng ả.

Cậu ấy gọi thẳng tên tôi rồi loáng một cái đã cởi phăng áo khoác ngoài, quẳng nó về phía tôi: “Lạc Lạc Tô, cầm áo khoác giúp tớ”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu ấy đã quay người chạy biến vào sân bóng.

“Cậu quen cậu ấy à?” Lý Như – cô bạn cùng bàn – hỏi tôi.

Tôi lắc đầu.

“Cậu ấy là An Lương, học ở lớp bên cạnh, đá ở vị trí trung phong. Đẹp trai đấy chứ! Bọn con gái trong lớp đó thầm yêu trộm nhớ cậu ấy nhiều vô kể! Nhưng sao cậu ấy lại biết tên cậu nhỉ? Lại còn nhờ cậu cầm giúp quần áo nữa chứ. Hay là cậu ấy đã để ý đến cậu?” Lý Như bắt đầu phát triển những tình tiết hoang tưởng của mình, tay chân khua khoắng loạn xạ trong những tình tiết lãng mạn mà cô ấy tự biên tự diễn.

“Ờ.” Tôi cũng không biết tại sao. Lúc ôm quần áo của An Lương trong lòng, tôi chỉ cảm thấy mùi mồ hôi ướt đẫm mà thanh dịu tràn ngập khứu giác, nó khiến trái tim tôi được một phen loạn nhịp.

Alawn quay người lại vừa hay chứng kiến được cảnh đó, đám bạn bè nhiều chuyện xung quanh bắt đầu huýt sáo trêu chọc khiến mặt tôi bỗng nhiên đỏ lựng lên.

“Dựa vào đâu mà lại bắt con gái lớp tớ giữ hộ quần áo, lớp cậu hết người rồi sao?” Alawn lúc đó chẳng khác nào một con sư tử đực vừa bị xâm chiếm lãnh thổ, thà chết cũng phải bảo vệ con sư tử cái của mình. Cậu ấy lập tức chạy lại, giật phăng chiếc áo trong tay tôi, ném trả An Lương một cách đầy khiêu khích.

An Lương chưa kịp phản ứng nên không bắt được, chiếc áo rơi xuống đất. Xung quanh bắt đầu có tiếng huýt sáo cổ vũ.

Tôi cứ nghĩ rằng, An Lương sẽ nổi xung lên rồi nhảy vào đáp trả nhưng không ngờ tính cách của cậu ấy cũng giống như cái tên của mình. Cậu ấy điềm tĩnh nhặt cái áo lên, đi đến trước mặt tôi rồi chỉ về phía Alawn hỏi: “Lạc Lạc Tô, cậu ấy là bạn trai của cậu phải không?”.

“…” Tôi lắc đầu, khẽ liếc mắt về phía Alawn. Ánh sáng từ viên kim cương trên chiếc khuyên tai của cậu ấy khiến tôi nhức mắt. Tôi thầm nghĩ không biết bắt đầu từ bao giờ, mà cậu bé Alawn yếu ớt hồi nhỏ suốt ngày chạy theo tôi bỗng trở thành một chàng trai cao lớn như vậy. Rõ ràng đó là một nhân tài! Trong khi đó, một cô bé hồi nhỏ khá xinh xắn là tôi khi lớn lên lại trở lên mập mạp thế này! Tên tiểu tử đó còn chưa đủ để vênh vang, khoe khoang hay sao lại còn học đòi xỏ lỗ tai?! Nghĩ đến đó, cục tức lại nổi lên, tôi khẽ nhếch mép: “Cậu ấy là em trai tớ”.

“Cậu giữ áo khoác giúp tớ một chút được không?” Điệu bộ quân tử của An Lương lại khiến trống ngực tôi đạp loạn xạ, tôi đón lấy chiếc áo trên tay cậu ấy một cách vô thức như bị mê hoặc.

“Đến lượt tớ vào trận rồi.” An Lương quay về phía Alawn, nhún vai một cách bất đắc dĩ rồi chạy vào sân bóng.

“ Phù thủy Gà Mên…” Alawn nghiến răng nói với tôi, “đợi sau khi tan học, tớ sẽ tính sổ với cậu!” Nói xong, cậu ấy cũng chạy vào trong sân.

Alawn nói sẽ tính sổ với tôi sau khi tan học, nhưng cậu ấy đã không có cơ hội đó vì mười phút trước khi kết thúc trận đấu giao hữu, An Lương vờ bị đau chân rồi tiện thể lôi tôi đi luôn.

Dưới ánh nắng ấm áp đầu tháng Tư, trên khán đài của sân vận động, chai nước của Alawn còn đó, chiếc cặp sách của Alawn vốn bị tôi lấy làm ghế ngồi vẫn còn đó, còn tôi lại bị một đề nghị muốn được cùng đi mua nước của An Lương kéo đi mất.

Trước cửa quầy căng tin, An Lương đưa cho tôi một chai nước chanh, còn cậu ấy cầm một chai nước suối dốc thẳng vào miệng. Cậu ấy có đôi mắt lá răm nhỏ mà rất đẹp, sống mũi cao, mái tóc tém gọn gàng, vô cùng khôi ngô tuấn tú.

Tôi ôm áo khoác của cậu ấy trong lòng, lí nhí hỏi: “Sao cậu lại biết mà mua nước chanh cho tớ? Tớ thích nhất là vị chua chua ngọt ngọt của nước chanh đấy”.

An Lương mỉm cười nhìn tôi, lộ rõ hàm răng trắng bóng, đều đặn. “Cậu thử đoán xem?” Giọng nói của cậu ấy vừa trong trẻo vừa ôn tồn, không giống chất giọng vịt đực của Alawn.

Tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn cậu ấy. Tôi đã bị sự giảo hoạt của cậu ấy làm cho mặt mũi đỏ lựng, chỉ biết lặng lẽ uống nước. Ráng chiều tà lúc này trông như chú phượng hoàng đang quẫy chiếc đuôi dài lê thê vào mây xanh.

“Tớ thích cậu từ lâu rồi.” Cậu ấy nhìn tôi, nói bằng giọng nghiêm túc, đôi mắt lá răm đẹp ánh lên những tia nhìn trìu mến.

“Ặc… Ặc…” Tôi bị giật mình bởi lời bộc bạch đường đột này, luống cuống không biết đổ chai nước vào đâu, cứ thế dốc ngược vào mũi.

Một trận ho sặc sụa, tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cậu ấy, ánh mắt như muốn dò hỏi xem có phải cậu ấy đã nhầm đối tượng rồi không, vì tôi vẫn đánh giá mình không thuộc hàng sắc nước hương trời gì ở trường cả…

“Ha ha, làm cậu sợ rồi hả? Tớ thường nghĩ thế nào thì nói thế ấy, không thích cố làm ra vẻ huyền bí.” Cậu ấy còn bật cười sảng khoái khiến khuôn mặt tôi lúc đó chẳng khác nào một con tôm luộc.

Đúng lúc đó, chuông báo hiệu giờ tự học buổi tối vang lên, cảm ơn trời đất…

“Tớ… tớ phải về lớp học rồi…” Tôi vẫn cúi gằm mặt, không dám nhìn cậu ấy, quay người đi thẳng về phía lớp học.

“Lạc Lạc Tô… đợi đã. Cậu nên trả áo lại cho tớ đã chứ!” Cậu ấy chạy đuổi theo, nụ cười tủm tỉm vẫn giữ trên môi.

Lúc bấy giờ tôi mới phát hiện ra mình vẫn đang ôm khư khư cái áo khoác của cậu ấy trong lòng. Tôi ngượng ngùng rồi lập tức chạy biến, không dám quay đầu lại nhìn.

Nhưng trong đầu tôi có thể hình dung bộ dạng cậu ấy một cách rất rõ ràng. An Lương đang đứng dưới ánh đèn êm dịu trong vườn trường, vừa cười vừa nhìn tôi bỏ chạy. Cậu ấy đặc biệt rất thích cười.

Giờ tự học buổi chiều, tôi nâng khuôn mặt đang nóng bừng như lên cơn sốt của mình, ngây người ra cười suốt hai tiết học, cây bút trong tay không hề động đậy. Alawn lại là người đầu tiên hoàn thành bài tập lên lớp nộp. Khi qua chỗ tôi ngồi, cậu ấy còn gõ gõ lên cái đầu đang ngây ra của tôi rồi lườm một cái đầy hằn học.

Tan học, thầy giáo nói ai chưa làm xong bài tập có thể mang về nhà làm tiếp.

Tôi bước đến chỗ Alawn, đưa bài tập về phía cậu ấy: “Làm cho tớ”.

Alawn đón nhận tờ bài tập một cách tự giác rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Hai tiếng đồng hồ mà chỉ viết được mỗi dòng họ tên thôi hả”.

Tôi vẫn chìm đắm trong sự ngượng ngùng vô tận nên chẳng buồn để ý đến cậu ấy, quay người về chỗ ngồi thu dọn sách vở.

Alawn đeo cặp sách rồi nhoài người về phía tôi: “Ban nãy, tên tiểu tử ở lớp bên cạnh dẫn cậu đi đâu, nói gì với cậu hả?”

“Sao tớ phải nói với cậu!” Tôi cố ý nổi giận với cậu ấy. Nếu để Alawn biết có người muốn theo đuổi tôi, nhất định cậu ấy sẽ cười người đó, nói rằng người đó quả là không có con mắt thẩm mỹ chút nào. “Cậu thì hiểu cái gì, đồ thô lỗ, đi đi!” Tôi đẩy cậu ấy ra.

“Tớ… tớ là anh trai của cậu! Cậu phải nói cho tớ biết!” Alawn giở trò ăn vạ, chắn đường tôi.

Đám bạn trong lớp đã về gần hết, cô lao công đến khóa cửa lớp hỏi chúng tôi: “Hai cô cậu học trò này có ra không hả? Đi ra đi để tôi còn khóa cửa chứ!”

Cả lớp chỉ còn mỗi hai đứa tôi, vậy mà cậu ấy lại cứ nhất quyết muốn gây chuyện vào lúc này.

“Mới có tí tuổi ranh mà bày đặt đòi làm anh… Mau tránh ra đi!”

Thấy tôi có vẻ tức giận, Alawn mới chịu nhường đường một chút nhưng vẫn theo sau, miệng lẩm bẩm không ngừng: “Mẹ cậu bảo tớ phải chăm sóc cậu, tuổi còn nhỏ, chớ để bị người khác lừa… Sao tớ lại không phải là anh của cậu, chắc chắn là mẹ cậu nhớ nhầm ngày sinh của cậu rồi… Cậu còn nhỏ tuổi, chắc chắn không hiểu hết được dã tâm của bọn đàn ông đâu, cẩn thận kẻo bị lừa rồi mà vẫn không biết đấy…”

Quay đầu lại nhìn, thấy hai bên mép Alawn mới nhú lên vài sợi lông tơ, bỗng cảm thấy buồn cười, tôi ném cặp sách về phía cậu ấy: “Con nít như cậu thì sao gọi là đàn ông được! Đừng có nói nhăng nói cuội nữa, tớ đang suy nghĩ chuyện nghiêm túc đây!”.

Thực ra, tôi đang nhớ An Lương, nhớ khuôn mặt hay cười, nhớ đôi mắt lá răm của cậu ấy thường híp lại mỗi khi cười.

Alawn đỡ lấy cặp sách của tôi, khuôn mặt lộ rõ vẻ không phục nhưng cũng không dám nói nữa.

Khi vừa bước ra khỏi cổng trường, nghe thấy tiếng gọi, tôi và Alawn cùng quay lại nhìn, An Lương đang chạy về phía chúng tôi.

Ngay lập tức, khuôn mặt Alawn tối sầm lại, trong chốc lát lại biến thành con sư tử đực đang trong tư thế chuẩn bị đối đầu với kẻ địch. Cậu ấy đứng chắn ngay trước mặt tôi, chỉ vào An Lương và hỏi: “Cậu lại đến làm gì vậy?”.

Không hề để ý đến Alawn, An lương vẫn giữ nét mặt ôn tồn, hòa nhã nhìn tôi: “Bây giờ mới tan học à?”.

“Ừ, cậu ở đây làm gì vậy?” Tôi hỏi.

“Đợi cậu.” Sau đó cậu ấy nhìn tôi, dưới ánh đèn đường, nếu ánh mắt đắm đuối đó hướng vào khuôn mặt của bất kỳ cô gái nào cũng đều có thể khiến trái tim họ loạn nhịp, khiến họ chìm trong giấc ngủ hằng trăm năm chỉ để đợi giây phút tương phùng này.

Không ngờ cậu ấy thẳng thắn như vậy. Trái tim mềm yếu của rôi lại không chịu nghe lời, ngay cả lời nói cũng không còn trôi chảy nữa. “Đợi… đợi… đợi… đợi tớ làm gì?”

Alawn vẫn đứng bên cạnh nhưng tôi đã hoàn toàn quên cậu ấy. Bộ dạng cúi gằm mặt xuống như chim cun cút vì xấu hổ của tôi chắc chắn sẽ khiến cậu ấy trêu cười suốt mấy ngày liền. Alawn bước dài đứng giữa tôi và An Lương, cố ý trợn mắt hỏi: “Đúng vậy, đợi cậu ấy làm gì? Có việc gì không?”. Alawn chắc cũng chỉ cao hơn An Lương một phân nhưng bộ dạng nhìn xuống của Alawn làm ra vẻ An Lương thấp hơn mình nhiều, rõ ràng là đang có ý khiêu khích.

An Lương vẫn không thèm để ý đến Alawn, điềm tĩnh như cả thế giới này chỉ có mình tôi và cậu ấy. “Tớ mượn thẻ học sinh của cậu một chút được không?”

Mặc dù đang ngây người ra không hiểu vì sao nhưng tôi vẫn kéo cặp sách của mình từ vai Alawn xuống, lấy thẻ học sinh đưa cho cậu ấy.

Ngay từ đầu, Alawn đã không cảm thấy vui vẻ nhưng tôi không hiểu vì sao cậu ấy lại có thành kiến với An Lương như vậy. Có lẽ là do mâu thuẫn trong trận đấu bóng giao hữu giữa hai lớp.

Nhưng thấy tôi cương quyết muốn lấy thẻ học sinh ra, cậu ấy cũng không thể ngăn cản được.

An Lương đón lấy tấm thẻ học sinh, cẩn thận bóc tấm ảnh thẻ của tôi dán trên đó ra rồi nhẹ nhàng cất vào cặp của mình, nói một câu cảm ơn rồi rời đi ngay.

“Kéo cái gì mà kéo! Còn tự cho mình là thần tình yêu nữa chắc? Nhìn một cái đã biết ngay là kẻ lừa đảo rồi! Phù thủy Gà Mên, nếu không phải do cậu ngăn lại thì hôm nay nhất định tớ đã dạy cho nó một bài học rồi!” Alawn vừa mắng chửi vửa nhảy chồm chồm phía sau lưng tôi.

Nhưng tôi lại chẳng để bất kỳ câu nói nào của cậu ấy lọt vào tai cả.

Tôi chỉ nhớ rằng buổi chiều hôm đó, trên đường từ trường về nhà, ánh đèn vàng nhạt đã kéo hai cái bóng của tôi và Alawn đổ xuống thật dài nhưng trái tim thổn thức vì tình yêu mới chớm nở của tôi sớm đã bay theo tấm ảnh nhỏ trên thẻ học sinh của mình từ lâu rồi.

Buổi tối, khi nằm trên giường, tôi chợt nghĩ ra, tấm ảnh bị An Lương lấy đi không đẹp chút nào. Đó là tấm ảnh tôi chụp từ năm học đầu cấp hai, trong ảnh là một cô bé có khuôn mặt ửng hổng, cười vô tư không biết trời cao đất dày là gì, trên mái tóc cài một chiếc nơ hình con bướm, lộ rõ mấy chiếc răng cửa… Rõ ràng đó không phải là tấm ảnh đẹp nhất. Tôi vô cùng rầu rĩ, nếu sớm biết cậu ấy muốn xin ảnh của mình thì tôi đã chuẩn bị một tấm thật đẹp rồi.

Đêm hôm đó, tôi vùi mặt vào gối vừa cười vừa khóc: “Phải chăng tình yêu đã chớm nở?”

Cậu ấy muốn theo đuổi tôi chăng?! Tôi nghĩ, cậu ấy quả đúng là một người không thích ra vẻ huyền bí.

Còn cái lần cậu ấy uống nước chanh cùng tôi nữa chứ. Trái tim tôi sắp tan chảy vào nước mất rồi.



Chương 2 - Nụ hôn đầu đời


Giờ ra chơi chiều thứ sáu, một bạn chạy vào lớp hét lên với tôi: “Lạc Lạc Tô, có người muốn gặp! Là con trai đấy!”.


Sau đó, trong thời kỳ mẫn cảm của tuổi thanh xuân, dưới ánh mắt đầy mờ ám của đám bạn trong lớp, tôi hoang mang bước ra ngoài, quả nhiên là An Lương.

An Lương nói: “Ngày mai, tớ mời cậu đi xem phim có được không?”

Khi nói những lời đó, cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, đắm đuối và chờ đợi. Đôi mắt ấy dường như đang thiêu đốt trái tim tôi khiến khuôn mặt tôi bỗng chốc đỏ ửng lên.

Tôi xấu hổ quá nên chỉ thốt lên được một câu: “Để mình suy nghĩ đã”. Sau đó chạy như bay vào trong lớp, cố ý nô đùa với Lý Như. Tôi biết, An Lương vẫn đang đứng ngoài cửa nhìn mình nhưng tôi lại cố tình không để ý đến cậu ấy.

Lý Như hỏi: “An Lương theo đuổi cậu à?”.

“Làm gì có chuyện đó!” Mặt tôi lại đỏ bừng lên.

Sau đó, tôi thấy Alawn đứng phía cuối lớp, mặt mũi tối sầm, đang buông những lời thô tục chửi mắng người khác.

Lý Như lại hỏi: “Alawn cũng thích cậu phải không?”.

“Làm gì có chuyện đó!” Nếu như câu nói trước còn mang một chút xấu hổ, một chút khó hiểu thì ngữ khí câu sau là sự ngạc nhiên và trong sáng.

Sau một hồi ngạc nhiên, tôi liền chạy đi hỏi Alawn xem cậu ấy có thích tôi như Lý Như nói không.

“Phù thủy Gà Mên…”Alawn khẽ nghiêng vai, nheo mắt lại ngắm nghía tôi một lượt với thái độ kỳ quặc nhưng không nói gì. Sự im lặng của cậu ấy khiến tôi nghẹt thở một cách khó hiểu. Sau đó cậu ấy vò đầu tôi: “Cậu á, thứ nhất không có ngực, thứ hai không có mông, người thì như cọng giá đỗ, óc thì như bã đậu phụ. Thà cậu tìm hiểu xem làm thế nào để di dân lên sống trên sao Hỏa còn thực tế hơn”.

Tôi thở phào một tiếng, vỗ vỗ ngực nói: “Cậu làm tớ sợ chết khiếp, tớ cũng có coi cậu là đàn ông đâu.”.

“Tớ không là đàn ông thì là cái gì?”

“Một đứa trẻ ranh.”

Sau đó, Alawn giơ tay lên như muốn đánh tôi. Tôi biết, tên tiểu tử này vốn chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì nên bỏ chạy thục mạng, vừa chạy vừa hét: “Tớ sẽ mách mẹ cậu! Để mẹ cậu lột quần cậu ra đánh cho một trận!”.

Hồi ấy có ánh nắng mặt trời chiếu vào trong lớp học, có đám bụi nhỏ li ti bay trong không khí, có mùi hương hoa nhè nhẹ không rõ từ đâu, có con đường phía trước xa xăm không rõ phương nào, còn có cả mầm thanh xuân bị chúng tôi cất giấu thật kỹ tận đáy lòng đang nảy nở. Chúng tôi của hồi ấy, một giây trước đó còn có thể cười một cách nghiêm túc, một giây sau đó lại có thể giả vờ như đang ủ ê rầu rĩ. Đó là những năm tháng coi nhầm những việc ưu phiền thành chuyện thường tình của thế sự.

Giờ tự học buổi chiều, Lý Như lại dò hỏi xem rốt cuộc có phải tôi và An Lương đang hẹn hò không.

Tôi nói không biết vì chưa suy nghĩ kỹ. Nói đến đó, tôi khẽ liếc về phía sau theo bản năng, Alawn đang cúi đầu, chăm chú làm bài tập.

Mặc dù ngoài miệng nói không biết nhưng buổi tối, tôi vẫn gọi Alawn qua nhà mình làm cố vấn. Tôi lục tung hết tủ quần áo lên rồi lần lượt mặc thử từng bộ trước mặt cậu ấy.

Alawn lúc thì khoanh hai tay trước ngực, nhíu mày lại suy xét, lúc thì lắc cài đầu than vãn: “Mấy cái váy này chẳng có cái váy nào hợp với cậu cả”, lúc tỏ vẻ không chịu nổi: “Chẳng phải chỉ là đi xem phim thôi sao? Có cần thiết phải làm rùm beng như thế không? Chưa từng thấy đứa nào ngốc như cậu”, lúc lại ra vẻ thoải mái nói: “Hay là ngày mai bọn mình không đi nữa, những người họ An chắc chắn là chẳng tốt đẹp gì đâu”.

Đây là logic kiểu gì vậy.

“Cái gì mà bọn mình, ngày mai chỉ có một mình tớ đi thôi, An Lương chỉ mời một mình tớ đi xem phim thôi. Tớ nói cho cậu biết, cậu không được đi theo để làm đèn đường đâu nhé!” Lúc đó, tôi đang mặc chiếc váy xếp nhiều ly màu xanh lam đã lâu không mặc, bắt chước điệu bộ trên ti vi, thẳng lưng ưỡn ngực rầu rĩ hỏi: “Có thật là tớ cần giảm béo không? Váy vóc đều sắp không kéo lên được nữa rồi!”

Rõ ràng Alawn không hề có chút hứng thú với việc gầy hay béo của tôi. Sau khi làm nũng, giở trò hăm dọa, lừa bịp nhưng vẫn nhận được lời khẳng định không cho đi theo của tôi, Alawn bỗng nhiên im lặng, hỏi tôi một cách nghiêm túc: “Nói thật đi, Phù thủy Gà Mên, có phải nếu tớ không đi theo, cậu sẽ cảm thấy vui hơn?”.

“Tất nhiên rồi” Tôi trợn tròn mắt nói, “Ai lại dẫn bạn đi hẹn hò cùng bao giờ chứ”.

“Biết rồi. Vậy thì chúc cậu ngày mai đi chơi vui vẻ. Tớ về đây.” Cậu ấy nói xong liền bỏ đi. Vừa nhìn thấy bộ dạng rầu rĩ của cậu ấy, trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác áy náy khó tả. Tôi muốn tìm một câu gì đó để an ủi, vì dù sao cũng là bạn thân đã cùng lớn lên bên nhau, không thể để cậu ấy phải chịu ấm ức vì “Phù thủy Gà Mên có bạn trai rồi liền quên bạn bè thân hữu” được.

Nhưng khi tôi còn chưa kịp nghĩ ra câu gì để an ủi, cậu ấy bỗng nhiên quay người lại, nói một cách nghiêm túc: “Đúng rồi, cái váy này quả thực là không hợp với cậu… Cậu thực sự đang béo lên…”.


“Biến đi!” Vậy là tôi không do dự tống cổ cậu ấy ra khỏi cửa.

...

Cảm giác xem phim cùng An Lương thật giống như đang nằm mơ.

Trên màn hình có nam có nữ, nhân vật nam đang cười, nhân vật nữ đang khóc… Tôi cũng không biết họ đang diễn cái gì nữa.

Vì khi bộ phim bắt đầu chiếu chưa lâu, An Lương bỗng nắm chặt bàn tay phải đang không ngừng bốc bỏng ngô bỏ vào miệng của tôi. Ngay sau đó, đầu óc tôi lập tức trở nên trống rỗng.

An Lương ghé sát vào tai tôi, khẽ cười nói: “Tay cậu thật nhiều thịt”. Tôi đang tự hận mình không có chút quyết tâm nào giảm béo nào thì giọng nói đầy mê hoặc của An Lương lại vang lên bên tai: “Thật mềm mại”.

“Lạc Lạc Tô…” Cậu ấy gọi tên tôi vô cùng dịu dàng, ấm áp.

“Hả?”

Tôi quay lại, bất ngờ đối diện với khuôn mặt đang dần dần ghé sát bên cạnh của cậu ấy… Phải chăng, thời khắc rung động tâm hồn đang đến gần?

Nhưng đôi môi của An Lương bỗng nhiên dừng lại giữa chừng. Cậu ấy chăm chú nhìn tôi đầy ngạc nhiên vì miệng tôi đầy bỏng ngô còn chưa kịp nuốt!

Cậu thanh niên ngồi dãy ghế sau khẽ hắng giọng một tiếng.

“À… hì hì…” Tôi ngượng ngùng cười với cậu ấy, cố gắng rút bàn tay đang bị cậu ấy nắm chặt ra, rồi vội vàng nuốt gọn bỏng ngô đáng ghét kia. Lúc đó, tôi chỉ hận một nỗi không thể cắn lưỡi mà tự vẫn cho xong, từ lúc sinh ra đến giờ chưa bao giờ tôi bị mất mặt như lúc này.

Nụ hôn khiến tôi chờ đợi đến mất ngủ vừa được nhen nhóm đã bị miếng bỏng ngô vô duyên đó dập tắt mất. Mãi tới khi xem phim và ăn cơm xong, chào tạm biệt nhau rồi, chúng tôi cũng không còn cơ hội và không khí thuận lợi để đốt cháy nó nữa. Tôi vô cùng rầu rĩ, trút toàn bộ nỗi bực dọc và khó chịu của mình lên túi bỏng ngô vô tội. Tôi như một đại tiểu thư khuê các được giáo dục đầy đủ, nở một nụ cười đầy nho nhã nhưng cũng không kém phần dí dỏm nói với An Lương rằng, hẹn gặp lại vào thứ Hai nhưng túi bỏng ngô giấu sau lưng lại phải chịu đựng sự giày vò bởi những hành động bóp, xát, vặn đầy bạo lực từ hai bàn tay tôi.

“À, hôm nay tớ rất vui. Cảm ơn cậu, hẹn gặp cậu ở trường vào thứ Hai nhé” Tôi nói. Đang chuẩn bị quay đầu bước vào nhà, An Lương bỗng gọi giật tôi lại.

“Đợi một chút, Lạc Lạc Tô!” Cậu ấy nhìn vào mắt tôi nói, “Cậu muốn làm bạn gái của tớ không?”.

Mặc dù biết không phải vô duyên vô cớ mà một bạn nam lại hẹn hò đi chơi với mình, mặc dù biết đi xem riêng với nhau là có ý gì nhưng lời thổ lộ thẳng thắn đó của An Lương vẫn khiến khuôn mặt tôi lại được một phen đỏ bừng lên.

Tôi cúi đầu, yên lặng, chân trái di di trên mặt đất…

“Cậu có cần thời gian để suy nghĩ không?” Giọng nói ấm áp của An Lương vang lên.

“Không… không phải…” Tôi vội vàng trả lời.

“Vậy cậu đồng ý rồi phải không?”

Tôi lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn dìu dịu, An Lương đang cười một cách rất đắc ý.

“Ừ!” Câu trả lời của tôi tuy nhỏ nhưng đầy ý khẳng định.

“Thật không?”

Tôi mỉm cười liếc nhìn cậu ấy, không nói gì rồi chạy vào trong bóng đêm, không dám quay đầu nhìn lại.

Tôi biết hai khóe môi của mình đang cong lên. Vậy là mối tình đầu được chôn giấu suốt mười bảy năm của tôi cuối cùng đã xuất hiện.

Tôi chỉ nói cho một mình Alawn biết việc tôi và An Lương chính thức hẹn hò. Ngay cả bạn thân hay bạn cùng bàn, tôi cũng không nói vì tôi tự ti khi An Lương quá xuất sắc, cậu ấy giống như một hoàng tử hoàn mỹ. Cậu chuyện cô bé Lọ Lem và Hoàng tử nếu xuất hiện trong cuộc sống thực tế cũng thường chỉ khiến người khác coi thường chứ không ai tin vào điều đó cả. Tôi nói với Alawn vì đối với tôi, Alawn không phải người ngoài, tôi không bao giờ sợ mất mặt trước cậu ấy. Cho dù Alawn cũng chế giễu tôi một trận nhưng cậu ấy không phải là loại con trai hay đưa chuyện, không đem chuyện này kể lung tung ra ngoài được.

Nhưng chuyện hẹn hò của tôi lại được lan truyền khắp cả trường vào sáng sớm thứ Hai, trở thành một bí mật mà ai cũng biết. Ai đấy đều nhìn ánh mắt khác thường để nhìn tôi, chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng tôi, lời bình luận và tin đồn nhảm nhiều như lá rụng mùa thu, ào ạt trút xuống phủ kín cả vườn trường.

Tôi lập tức đi tìm An Lương, kể lại chuyện kỳ quặc này với cậu ấy: “Thật kỳ lạ, sao chuyện hẹn hò của chúng mình mà cả trường lại biết được nhỉ?”

An Lương lạnh lùng nói: “Là do tớ nói ra đấy”.

Tôi sững người, lúc bấy giờ mới phát hiện ra, hôm nay, An Lương trở nên rất kỳ lạ nhưng lạ ở điểm nào thì tôi không thể nói ra được.

An Lương tiếp tục nói một cách bình thản: “Tớ kể chuyện của bọn mình với một vài cậu bạn thân, bọn họ đều nhất loạt cho rằng bọn mình không hợp nhau, hơn nữa trường trung học cũng không cho phép chuyện yêu đương. Tớ thấy, chúng ta nên chia tay thôi”. Chia tay cũng có thể nói một cách thẳng thắn như vậy, cậu ấy quả đúng là người không thích làm ra vẻ huyền bí.

Tôi như bị sét đánh ngang tai giữa ngày trời quang, đến nỗi bên ngoài cháy đen, bên trong mềm nhũn. Ban nãy, trên đường đến trường, tôi còn cùng Alawn nghiên cứu xem làm thế nào để có buổi mở đầu đầy ý nghĩa với bạn trai trong ngày đầu tiên hẹn hò.

“…Ờ!” Tôi không hỏi nguyên nhân, không hỏi tình tiết, không tra hỏi rõ ngọn ngành, chỉ lạnh lùng “ờ” một tiếng rồi quay người về lớp.

“Lạc Lạc Tô”, An Lương gọi.

Tôi đứng lại, vẫn quay lưng về phía cậu ấy. Tiếng An Lương vang lên sau lưng như muốn giải thích: “Tớ… tớ cảm thấy bọn mình sắp phải thi đại học rồi, nếu hẹn hò sẽ rất ảnh hưởng tới việc học tập… vì vậy…”.

“Ờ.” Tôi lại “ờ”, sau đó tiếp tục bước đi.

“Lạc Lạc Tô… cậu… tại sao cậu không hỏi gì?” Giọng cậu ấy vẫn vang lên phía sau lưng.

Tôi hơi dừng lại một chút rồi lại đi tiếp, bước đi một cách vô cùng hào sảng, vô cùng phong độ. Còn gì để hỏi ngoài một câu mang đầy ý phẫn nộ “ Giờ đây đã không còn như xưa nữa rồi” ra.

Chỉ là chẳng ai nghe thấy tiếng trái tim tôi đang vỡ vụn.

Về đến chỗ ngồi, tôi gục đầu xuống bàn, giấu khuôn mặt trong hai bàn tay, không để ý tới sự quan tâm của Lý Như, cũng chẳng buồn để ý đến ai nữa.

Giọng nói đầy lo lắng của Alawn vang lên phía trên: “Phù thủy Gà Mên, cậu sao thế? Đừng khóc nữa! Cậu đừng khóc…”.

Thực ra, tôi không khóc, tôi chỉ đang suy nghĩ một chút thôi.

“Phù thủy Gà Mên, thật đấy, đừng khóc nữa… Ai đã trêu cậu, để tớ xử lý giúp cho!”

Tôi thực sự không hề khóc, tôi chỉ đang muốn yên tĩnh một chút, nhân tiện… tưởng niệm một chút mối tình đầu không mấy vui vẻ của mình. Nó còn chưa nảy mầm ra hoa, chưa xum xuê cành lá mà đã nhanh chóng héo úa. Nhanh đến nỗi tôi còn chưa kịp dùng bút ghi chép lại những thổn thức, e ấp ngọt ngào mà đã vội vã tàn phai.

Sau đó, Lý Như cho tôi biết, hóa ra An Lương đã đánh cược với đám con trai lớp cậu ấy xem có phải tôi thích Alawn hay không, có thể theo đuổi tôi chỉ trong vòng một tuần hay không. Tiền đặt cược là phí lên mạng trong vòng một tháng. Kết quả rất rõ ràng, An Lương đã thắng, đám con trai lớp đó đã thua phí lên mạng một tháng, còn tôi… thất bại thật thảm hại. Tôi đã thua bằng cả mối tình đầu mà tôi luôn nâng niu, trân trọng như báu vật.

“Bọn họ đều nói An Lương đã có bạn gái rồi, là người trường khác. Chao ôi, cái cậu An Lương đó, nhìn cái vẻ thư sinh nho nhã, sao lại có thể bỉ ổi như vậy được chứ!”, Lý Như an ủi tôi.

Đám con trai đáng ghét, thời tuổi trẻ chỉ toàn chê cuộc sống quá đơn điệu, không ít thì nhiều toàn gây ra những bi kịch đáng căm giận. Tôi ngoài thầm phỉ báng bản thân mãi không giảm được câu nào, ngoài việc tự than vãn thương xót cho số phận ra thì chẳng có cách nào đối phó với bọn họ cả. Vậy là tôi ngẩng đầu lên, tặng cô bạn một nụ cười chua xót.

Bỗng nhiên tôi nhớ ra, nếu Alawn biết chuyện này thì sẽ cười tôi đến chết mất. Vậy là tôi liền đưa mắt tìm kiếm một vòng quanh lớp học rồi hỏi: “Alawn đâu rồi?”.

“Không biết, tiết trước đã thấy đi ra ngoài, vẫn chưa quay lại.”

Lý Như vừa nói đến đó vừa nói đến đó, Alawn đã toét miệng quay về lớp. hai bên mép và khóe mắt đều là những vết thâm tím, đầu gối bên ống quần đang xắn còn rỉ máu.

Tôi vội vàng chạy lại hỏi: “Sao cậu lại làm như thế hả? Cả người bị thương hết rồi đây này!”.

“Cầm lấy.” Alawn dúi vào tay tôi một vật gì đó rồi chẳng buồn nhìn, hùng hổ đi qua chỗ tôi đứng.

Tôi nhìn vật trong lòng bàn tay mình, chính là tấm ảnh thẻ mà An Lương đã mượn đợt trước. Lần đầu tôi phát hiện ra rằng, một anh chàng luôn toe toét như Alawn cũng có lúc người lớn như vậy.

Sau này tôi mới biết rằng, cậu ấy đi tìm đám con trai lớp An Lương để đánh nhau. Tuy có nói rằng khiêu chiến vì chuyện của trận đấu giao hữu nhưng cậu ấy chỉ nhằm vào mỗi An Lương để đấm đá…

Cả ngày thứ Ba sau đó, tôi không đến trường. Thất tình là chuyện nhỏ nhưng tôi cảm thấy bị người khác lừa gạt về tình cảm quả là quá mất mặt. Tôi cảm thấy tình cảm của mình quá rẻ mạt, khoản phí lên mạng cũng còn đáng giá hơn tôi. Vậy là tôi giấu bố mẹ, lang thang ngoài đường cả một ngày trời.

Buổi tối về nhà, bố còn làm cho tôi món sườn chua ngọt và nói rằng sắp đến kỳ thi đại học, áp lực thi cử rất nặng nề mà mấy ngày hôm nay tôi gầy đi trông thấy… Tôi cảm thấy vô cũng ân hận nên muốn lấy thành tích học tập xuất sắc để báo đáp bố mẹ nhưng cầm sách lên mà lại chẳng có chữ nào chui vào đầu cả.

Thứ Tư tôi vẫn không muốn đến trường, thế là tôi lại lang thang ngoài hiệu sách suốt cả buổi sáng, sau đó tiêu tốn cả một buổi chiều ở sân trượt patin.

Alawn bắt được tôi ở đấy. Chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ, cậu ấy hình như còn hiểu tôi hơn bản thân tôi. Cậu ấy từng nói, dù tôi có trốn ở bất kỳ xó xỉnh nào trên thế giới này, trừ phi cậu ấy không muốn tìm, còn không sẽ chẳng tốn chút hơi sức nào để tóm được tôi… Nhưng cậu ấy vẫn phải tìm tôi suốt một ngày trời.

Alawn lôi tôi ra khỏi sân trượt patin, sau đó lại bị tôi kéo vào quan lẩu.

“Đã là anh em thân thiết thì một chữ cũng không được nhắc đến!” Nói xong, tôi gọi một két bia. Quả nhiên Alawn không hề nhắc một chữ liên quan tới việc thất tình của tôi, chỉ vui vẻ nhiệt tình cùng tôi đối ẩm.

Thực ra, tôi chỉ cần uống một chai bia đã say khướt rồi, uống thêm nửa chai nữa là đã cảm thấy miệng lưỡi không còn là của mình nhưng lần này tôi cương quyết uống hết hai chai, nâng thêm một mức về khả năng uống bia của mình.

Tôi còn nhớ rõ, trên đường về nhà, tôi loạng choạng đi trước, miệng không ngớt gào thét như một kẻ điên khùng: “Cậu ta dựa vào cái gì? Cậu ta dựa vào cái gì?”.

Alawn vẫn im lặng đi phía sau, đưa cho tôi một lon nước chanh. Mới uống một ngụm mà tôi đã cảm thấy ruột gan đảo lộn như muốn đưa hết tất cả ra ngoài. Sau đó “ọe” một tiếng, tôi nôn thốc nôn tháo như nước sông Hoàng Hà khi vỡ đê, như muốn nôn ra hết những xúi quẩy và ấm ức trong lòng.

Alawn quả là vô cùng nghĩa khí, không sợ bẩn, không sợ hôi thối, quỳ xuống bên cạnh vỗ vỗ lưng tôi.

Sau khi nôn đến sức tàn lực kiệt, tôi nghỉ vài phút rồi ngồi phệt xuống đất, ngây người ra.

Alawn là một chàng trai vẻ ngoài cứng rắn nhưng nội tâm lại vô cùng mềm yếu, cậu ấy cẩn thận lau sạch vết bẩn trên khóe miệng, lo lắng nhìn tôi, khe khẽ nói: “Cậu đừng tỏ ra mình biết uống nữa được không? Có gì hay ho đâu chứ!”.

Nghe được những lời nói ấm lòng như vậy từ một người bạn thân, tôi không kìm chế nổi òa lên khóc nức nở.

Tôi khóc liền một mạch đến nửa giờ đồng hồ. Alawn cởi chiếc áo phông đang mặc ra giúp tôi lau nước mắt nước mũi, vụng về an ủi tôi.

Nhớ lại An Lương từng nói tay tôi nhiều thịt, tôi quay sang hỏi Alawn mà chẳng cần suy nghĩ: “Alawn, cậu thấy tớ béo không?”.

“Điều này… chỉ có thể nói là không gầy thôi.”

“Vậy tại sao cậu không nhắc tớ giảm béo?”

“Giảm cái gì chứ, hại sức khỏe, tớ thấy như thế này cũng rất đẹp đấy chứ.”

Sau khi khác một trận thỏa thích, vốn dĩ đã nguôi ngoai nhưng nghe Alawn nói như vậy, nhớ tới lời An Lương nói trước đây, tôi lại càng ấm ức, nước mắt lại cứ thế tuôn trào.

“Cậu thật sự yêu cậu ta như vậy sao?” Alawn hỏi tôi.

“Ờ… không hẳn là yêu nhưng đó là mối tình đầu của tớ mà, còn nụ hôn đầu nữa…”

“Chỉ có cậu mới coi đó là mối tình đầu… Hơn nữa, một đứa con gái không có ngực cũng chẳng có mông như cậu, không thất tình mới là chuyện lạ…” Thấy tôi trợn mắt lên nhìn, Alawn vội im bặt.

“Hừ! Đợi thêm mấy năm nữa, đợi tớ lớn thêm rồi ngực sẽ to dần lên, mông sẽ tròn hơn, lúc đó thì cậu ta tha hồ mà ân hận! Hứ!” Tôi rầu rĩ dùng tay đấm Alawn, coi cậu ấy như thủ phạm gây nên việc thất tình của mình.

Alawn rất muốn cười nhưng không dám, đành kiên nhẫn dỗ dành tôi: “Đúng, vài năm nữa ngực đầy mông mẩy, cậu sẽ khiến cậu ta tha hồ mà ân hận! Nhưng cứ cho đó là mối tình đầu thì cũng đã sao nào… Có cần thiết phải đau khổ như thế không?”.

“Thực ra cũng không phải là đau khổ lắm… Chẳng qua là tớ chỉ thấy xấu hổ… vì mối tình đầu qua rồi… ờ… cái gì nhỉ, nụ hôn đầu vẫn chưa có… Cậu nói xem, thật xấu hổ biết bao! Cậu nói xem… có xấu hổ không? Tớ thật sự muốn chết đi cho rồi…” Tôi còn chưa nói hết câu, Alawn đã lấy môi mình bịt miệng tôi lại. Thấy vậy, tôi vội vàng né tránh. Một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nó cũng cướp đi nụ hôn đầu đời của tôi. Mặc dù không vấn vương thương nhớ như trong tưởng tượng nhưng uy lực lại khiến tôi giật mình tỉnh cơn say.

“Cậu… cậu… cậu… làm… làm gì vậY?!” Vội vàng đẩy Alawn ra tôi mới phát hiện cậu ấy đang cởi trần. “Cậu đúng là đồ lưu manh! Thổ phỉ! Đồ đểu cáng! Ác ôn… Phần tử khủng bố… Nhân lúc người ta đau khổ định làm hại con gái nhà lành hả?”

“Xí! Muốn làm hại cũng cần chọn đối tượng! Dù thế nào cũng phải chọn cô gái nào có hàng thật, giá phải chăng chứ. Tớ… lúc đó… chẳng qua chỉ là giúp người cho vui mà thôi!”

“Giúp người cho vui?” Tôi không hiểu gì cả.

“Cậu nói là nụ hôn đầu của mình vẫn chưa được trao đi mà! Tớ nhận nó giúp cậu thôi!” Alawn hét tướng lên, lý lẽ hùng hồn. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể nhìn rất rõ, dưới ánh sáng trắng của đèn đường, khuôn mặt cậu ấy đang đỏ lựng lên.

Nhưng bất kể là ý định của cậu ấy tốt hay xấu, tôi cũng đều không thể dễ dàng tha được. “Alawn, cậu là Đồ Đểu!” Tôi rít lên, nhào về phía cậu ấy, “Đầu óc cậu bị phù hết rồi à!A a a! Nụ hôn đầu của tớ! Nụ hôn mà tớ giữ gìn suốt mười bảy năm! Cậu trả lại cho tớ! Đồ Đểu!” Sau đó tôi giơ tay lên định đánh thì Alawn vội nhổm dậy chạy về phía trước… Tôi tức giận đến nỗi quên luôn cả An Lương, quên luôn cả việc thất tình, quên cả mối tình đầu có mở đầu có kết thúc nhưng lại không có quá trình, quên luôn cả nỗi tủi nhục mà mình tự chuốc lấy.

Alawn chân dài bước lớn, chạy vài bước còn đắc ý quay đầu lại khiêu khích: “Chân ngắn đuổi không kịp! Chân ngắn chạy không nhanh!”.

Tôi càng thêm bực tức.

Có thể là do viên kim cương trên khuyên tai cậu ấy khiến tôi hoa mắt, cũng có thể do khuôn mặt điển trai của cậu ấy làm đảo lộn sự phán đoán của tôi. Thôi được, dù sao mối tình đầu cũng bị người ta lừa rồi, nụ hôn đầu cũng lại bị cướp đi mất, tôi thầm nghĩ, tôi luôn tâm niệm đạo lý trâu ta ăn cỏ đồng ta, thôi thì trao cho tên tiểu tử kia còn hơn bị người ngoài lấy mất.

Vậy là tôi liền đứng lại, hào phóng vẫy vẫy tay, hổn hà hổn hển hét lên: “Tặng cho cậu đấy, tặng cho cậu đấy, cậu được hưởng lợi rồi nhé!”.

Alawn đứng dưới cột đèn đường màu vàng phía trước cười hì hì. Cậu ta quả nhiên được hưởng lợi quá! Mãi cho đến nhiều năm về sau, tôi mới biết rằng, đó là nụ hôn đầu của Alawn.



Chương 3 - Khuy áo bằng gỗ


Hôn rồi thì nhất định sẽ yêu nhau ư?

Mối quan hệ giữa tôi và Alawn lại không theo khuôn sáo tẻ nhạt đó, bởi vì nụ hôn bất ngờ ấy chẳng làm thay đổi điều gì. Tôi luôn tâm niệm rằng, phải là tiếng sét ái tình thì mới có cảm giác yêu đương, trong khi tôi và Alawn vĩnh viễn không thể có điều đó được. Người ta thường nói, nếu gặp người mình yêu sẽ có cảm giác tê dại như bị điện giật. Ngoài việc bị Alawn ba hoa làm cho ghê rợn thì tôi cũng chẳng có cảm giác tê dại nào khác cả. Còn theo quan sát của tôi, Alawn cũng chỉ có chút ngượng ngùng khi chiếm đoạt nụ hôn đầu của tôi thôi, những lúc khác, đối với tôi cậu ấy cũng chẳng có chút cảm giác như bị điện giật nào cả.

Vì vậy, tôi càng có thể khẳng định rằng, giữa tôi và Alawn là một tình cảm bạn bè thuần khiết hiếm có. Suốt ngày kề vai sát cánh, hùa nhau làm bậy, thi thoảng cãi cọ nhưng cũng nhởn nhơ tự tại.

Nhưng mối tình đầu không thể quay lại ấy cũng không phải hoàn toàn không có điểm tốt, nó cũng thành công khi thôi thúc tôi giảm béo hiệu quả.

Năm ngoái, thầy chủ nhiệm cho chúng tôi một đòn phủ đầu rằng, tất cả những thí sinh thi đại học dưới trướng của thầy đều phải rèn luyện khổ cực một cách toàn diện, ai cũng sẽ giảm ít nhất năm cân. Nhưng người ta thường nói, người vô tư thường dễ béo. Một người dễ ăn dễ ngủ như tôi không những gầy đi lại còn béo lên, mặt mũi đẫy đà hồng hào hơn trước. Điều này khiến tôi vô cùng rầu rĩ.

Vốn nghĩ cơ thể mình có thể chịu đựng được mọi khó khăn, gian khổ nhưng ai ngờ cuối cùng tôi vẫn bị nỗi đau khổ của việc thất tình đánh gục.

Để dứt bỏ hẳn mối tình đầu, tôi cắt phăng mái tóc dài, đổi thành một kiểu tóc ngắn. Tóc tôi vốn xoăn tự nhiên nên mọi người đều nói rằng kiểu tóc ngắn rất hợp với tôi. Chỉ mỗi Alawn lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối.

Một hôm, tôi bất chợt gặp An Lương ở hành lang trong trường, khi đi ngang qua nhau, cậu ấy nói một câu rất khách khí: “Lạc Lạc Tô, cậu xinh lên nhiều quá”. Alawn cảnh giác đứng chắn trước mặt tôi, tôi lại chẳng buồn để ý đến An Lương, bước đi như một chú mèo cao ngạo.

Nhưng vừa về đến lớp học, tôi liền hét với Alawn: “Ai da! Thật là vui quá!”. Alawn gõ mạnh vào trán và nói tôi thật ngốc. Năm học cuối cùng của cấp ba là những chuỗi ngày kìm nén mà vấn vít. Chúng tôi vừa bị bài tập và đề thi đại học làm cho thở không ra hơi, vừa gửi gắm trái tim vào những rung động nhạy cảm một cách phản nghịch, từ đó giúp giải phòng trái tim nhỏ bé vốn không thể đảm nhận nhiệm vụ nặng nề. Ngày nào chúng tôi cũng phải thoi thóp hơi tàn trong không khí nặng nề của việc đè nén tinh thần. Mỗi ngày, năm giờ sáng chũng tôi đã phải dậy sớm học thuộc bài khóa môn tiếng Anh, đến hai giờ sáng hôm sau chúng tôi còn ngậm bút, chống mí mắt lên trong ngổn ngang bài vở của trận chiến học đêm. Chúng tôi còn phải tranh thủ thời gian nói chuyện yêu đương dưới con mắt đầy soi mói của thầy, cô giáo và các bậc phụ huynh. Chúng tôi giống như chú ếch đồ chơi màu xanh cõng trên lưng cuộn dây cót, nhảy mãi nhảy mãi mà không biết mệt mỏi. Chúng tôi cũng biết lo sợ, lo rằng bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời lại bị đóng lên con dấu thất bại.

Rất nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại học kỳ hai của năm học cuối cấp ba, tôi vẫn cảm thấy đó là một giấc mơ bị đầu độc, một giấc mơ mà bên trong đầy mưa thét gió gào. Chúng tôi giống như những mầm xanh nhỏ bé mới nhú lên từ kẽ đất, cố gắng chịu đựng gió dập mưa vùi đến khi mưa qua nắng tới, tranh thủ thời cơ, khoe khuôn mặt thích tươi cười dưới cầu vồng cong cong nơi chân trời.

Trong lớp, chỉ duy nhất một mình Lý Như không phải chịu áp lực nặng nề từ việc thi đại học. Cô ấy sớm đã có dự định, sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học sẽ học tại Học viện m nhạc.

Lực học của Lý Như chỉ ở trên mức trung bình, nhưng diện mạo thanh tú, lại là cây văn nghệ của lớp chúng tôi, nếu xét về phương diện thanh nhạc, cô ấy sở hữu một chất giọng đẹp, một chất giọng trời phú có một không hai. Ước mơ lớn nhất của Lý Như là một ngày nào đó tình cờ được một công ty tìm kiếm tài năng bắt gặp trên phố, trở thành một ngôi sao ca nhạc và ra album.

Nhưng những người tìm kiếm tài năng vẫn không thấy đâu khiến đại tiểu thư họ Lý không ngừng ôm ngực than vãn: “Bản cô nương vốn là một thiên lý mã nhưng sao Bá Nhạc (Bá Nhạc (伯 乐), danh nhân thời Xuân Thu của Trung Quốc. Nổi tiếng về khả năng xem ngựa, biết ngựa. Sau này được dùng để ám chỉ người có mắt tinh đời, có thể đánh giá đúng giá trị người, vật) chẳng thấy, ôm nỗi đau của người tài mà chưa gặp thời, còn nỗi đau khổ nào hơn thế nữa!”.

Chính như vậy, một Lý Như suốt ngày trong bộ dạng đáng thương, nho nhã, yếu ớt ấy lại có một khí phách khinh người khi quyết định con đường đi tiếp theo của mình, nguyện vọng một của cô là Học viện m nhạc ở tỉnh ngoài.

Trong tâm trí chúng tôi, trước khi vào đại học, ngoài học ra cũng chỉ có học, mọi năng khiếu khác đều chỉ là sở thích, chỉ để giải trí trong chốc lát, nhưng Lý Như lại dám nhìn thẳng vào cái mình yêu thích, kiên quyết dùng con đường phía trước để đạt được.

Tôi nói với cô ấy: “Bình thường, trong các buổi thi văn nghệ ở trường, gào thét một chút khoe giọng là được rồi, dù sao tiền đồ phía trước vẫn quan trọng hơn. Hơn nữa, nếu đã là vàng thì chắc chắn sẽ tỏa sáng, nếu cậu là một chút thiên lý mã thì chỉ cần học ở một trường đại học bình thường tất cũng sẽ có Bá Nhạc tới đào ba tấc đất lôi cậu lên mà!”.

Lý Như lại nói: “Sinh mệnh của thiên lý mã đều là bắt đầu từ việc phi nước đại mà kết thúc cũng ở việc phi nước đại, đứng mãi một chỗ há miệng chờ Bá Nhạc không phải là thiên lý mã mà là một chú lừa”.

Mỗi người một chí hướng. Tôi, bề ngoài tuy ca cẩm nhưng cũng vô cùng khâm phục dũng khí quyết tâm theo đuổi lý tưởng của cô ấy.

Bố mẹ của Lý Như cũng rất cởi mở, khuyên nhủ con gái không nghe, thấy con gái cương quyết làm theo ý của mình cũng đành chấp thuận.

Học viện m nhạc mà Lý Như chọn chẳng qua cũng chỉ là một chuyên khoa, với sức học của mình, cậu ấy thừa sức thi đỗ.

Vậy là suốt ngày Lý Như mặt hồng hào nhìn tôi chìm nổi, giãy đạp trong biển bài tập, đề thi. Lúc thì hí hửng khi thấy người gặp nạn, lúc lại xót thương, thông cảm.

Ngày thi đại học dần cận kề. Tần suất mà thầy chủ nhiệm tìm tôi và Alawn để nói chuyện ngày càng nhiều, đương nhiên, nội dung của mỗi buổi nói chuyện không giống nhau.

Alawn được tìm vì cậu ấy thường xuyên rủ bọn con trai lớp đánh nhau với đám con trai lớp bên. Nhà trường đã thi hành kỷ luật nhưng chuyện vẫn đâu vào đó. Còn lý do để tìm tôi nói chuyện càng
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1521
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN