--> Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em - game1s.com
Polaroid

Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em

Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã có sự sắp đặt trước? Bạn có bao giờ thấy tim mình như nghẹt thở vì nhớ nhung một ai đó? Cuộc sống này là một hành trình dài bất tận, liệu yêu thương thế nào mới là đủ, liệu có bao nhiêu con người bước vào cuộc sống của ta và liệu người ấy có ở lại bên ta mãi mãi. Liệu ta có đủ cam đảm để nắm chặt tay người? Xin hãy yêu, như là yêu lần cuối, như yêu chưa bao giờ được yêu… Xin hãy cứ yêu, dù ngày mai đêm có tàn, trăng có vỡ, nước mắt có hoá thành pha lê và hãy cứ yêu như thể rồi ta sẽ tan biến vào hư vô. Xin hãy cứ yêu, cho tim đong đầy, cho bàn tay gần với bàn tay bởi cuộc đời này mãi mãi chỉ có duy nhất một lần ta được sống và yêu như thế!

Trích đoạn: “Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi... Định mệnh đã cho chúng ta gặp nhau và em hạnh phúc với điều đó. Xin lỗi anh vì không thể ở bên anh lâu thêm chút nữa... mọi thứ phải tuân theo số phận... Hãy sống thay em cảm nhận thế giới này, hãy thay em làm những việc em chưa làm, hãy sống và hạnh phúc trong từng phút từng giây trôi qua.. Cảm ơn anh vì tất cả, có lẽ đã muộn nhưng em còn chưa kịp nói... em yêu anh!”

“Thiên Sứ đừng đi, anh còn chưa nói yêu em!”

[Tải ảnh'>


Phần 1: ĐỊNH MỆNH


Quang chưa bao giờ tự giải thích xem lí do nào anh lại thích nhiếp ảnh. Đó giống như một thứ mê hoặc mà nếu như càng muốn rời ra thì ta lại càng muốn đi vào tìm hiểu lâu hơn vậy. Quang là một bác sĩ trẻ, đó là cuộc sống vẫn diễn ra hàng ngày của anh và nhiếp ảnh là một thế giới hoàn toàn khác mà anh dành riêng sự ưu ái.

Có người nói rằng, hai mảng màu đối lập trong cuộc sống của Quang dễ làm cho người ta đặt dấu chấm hỏi, bởi một bác sĩ nắm trên tay sự sống và cái chết của bao nhiêu người, hàng ngày đối mặt với khốc liệt chết chóc và một người nghệ sĩ cầm trên tay chiếc máy ảnh có quá đối lập hay không. Quang chẳng quan tâm tới sự đối lập ấy lắm. Mỗi khi có thời gian rảnh rỗi là anh lại lang thang trên tay cầm chiếc máy ảnh đi khắp phố phường Hà Nội để ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất về con người, về cuộc sống,về nụ cười của những cụ già tóc đã bạc hay nét hồn nhiên thơ ngây của con trẻ. Quang được giới nhiếp ảnh không chuyên đánh giá cao, có người nói rằng, nếu như anh không là bác sĩ thì có thể nhiếp ảnh sẽ làm anh tiến xa hơn nữa.

Quang không thích sự gượng ép, không thích sự cầu kì trong những bức ảnh anh chụp, anh cũng không thích sự sắp đặt trước cho một buổi chụp hình, nó nghe có vẻ như giả tạo, hơn hết anh thích những cái gì đó đến tự nhiên, chớp nhoáng, nhưng qua những bức ảnh của anh lại để lại những điều sâu sắc.

Đó là một buổi chiều mà nắng có màu sắc rất lạ, màu tím. Quang có cảm giác rằng trong khung cảnh đẹp đến mơ màng như thế này chắc chắn mình sẽ chụp được những bức ảnh đẹp Quang chụp lại những góc cạnh dù là nhỏ nhặt, cố gắng để tìm có được những tấm hình đẹp giữa không gian nắng chiều tuyệt đẹp như thế này.

Quang lia máy tìm những góc máy đẹp nhất và bất giác, một thiên thần hiện ra trong góc máy của ạnh, đó là một cô gái với bộ váy trắng tinh khôi và có nụ cười thật rạng rỡ trong nắng chiều. Em đứng giữa trời đầy nắng và gió, khoảnh khắc ánh sáng làm cho khuôn mặt em rạng ngời, mái tóc bay bay dịu dàng trong gió. Hình ảnh đó vẫn còn lưu lại trong tâm trí Quang cho đến mãi bây giờ như một thước phim quay chậm, một khoảnh khắc đẹp đến bất ngờ. Thật nhiệm màu và cũng thật diệu kì cái khoảnh khắc đẹp lạ lùng ấy cậu đã nhanh tay chụp lại được. Đó là bức ảnh Quang ưng ý và nâng niu nhất.

Về nhà, Quang thấy mình như một kẻ mộng du, anh nghĩ về cô gái đó thật nhiều, bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu. Quang muốn biết cô gái đó là ai. Những mãi mãi, đó là ẩn số. Bởi trước khi Quang bỏ máy và nhìn lên thì cô gái ấy đã hòa vào dòng người đông đúc. Em biến mất trong một khoảnh khắc. Quang thấy mình giống như một thằng ngốc đứng giữa đám đông xa lạ.

Quang về nhà, vội vàng rửa ngay bức ảnh. Giữa nền sắc tím của nắng chiều, cô gái mặc bộ váy màu trắng, đẹp ngỡ ngàng, nụ cười ấm áp. Quang chết lặng đi. Thật sự, nó là một tác phẩm nghệ thuật quá đẹp !

Quang thích chụp ảnh, dù là không chuyên nghiệp nhưng có thể bởi đây là một chút gì đó lãng mạn còn sót lại trong con người anh. Quang là một bác sĩ chuyên khoa Thần Kinh, công việc của Quang gắn liền với những người bệnh nhân mà bên ngoài nhìn họ có vẻ rất khỏe mạnh nhưng có thế chết trong nay hoặc mai chỉ vì một khối u nhỏ hay một tế bào lạ. Quang là một bác sĩ giỏi, anh đã mổ thành công chấn thương sọ não, các loại u não. Tất cả các dị dạng mạch máu não, thông động-tĩnh mạch và các loại u tuỷ, u dây thần kinh ngoại vi… Và Quang hang ngày vẫn đối mặt với những chuyện chết choc, những số phận ngắn ngủi. Cái chết, bao giờ cũng nghiệt ngã và chính vì nghề nghiệp sinh tử ấy, Quang không cho phép anh được yếu đuối, bởi chỉ một giây yếu đuổi hay sợ hãi của Quang có thể anh sẽ phải đổi lấy tính mạng của một con người. Có lẽ thế, anh tự nhận mình là người khá cứng rắn và lạnh lùng.

Đồng hồ đã điểm 2h sáng. Quang đang trong ca trực, có vẻ như hôm nay là một đêm khá rảnh rỗi của anh vì không có bệnh nhân cấp cứu. Quang lấy bức ảnh ra, ngắm nghía. Đã hai năm rồi kể từ ngày cô gái này xuất hiện, anh vẫn chẳng thể nào quên được cô. Mỗi khi có chuyện gì anh lại lấy bức ảnh này ra và dường như mọi ưu tư trong anh tan biến hết. Quang cũng không thể hiểu được bản thân mình sao lại như thế, nhưng cứ nhìn vào nụ cười rất ấm áp này, dường như mọi khổ đau của cuộc đời này không còn. “Thiên Sứ” đó là tên bức ảnh mà anh đặt. Quang vẫn tin rằng, sẽ có ngày anh sẽ gặp cô gái này. Vì chẳng phải tự nhiên cô lại xuất hiện trong cuộc sống của anh. Có lẽ cô gái ấy là Thiên Sứ thật sự, Thiên Sứ đến và mang nụ cười cho anh.

“Thiên Sứ” đã đạt giải nhất trong một cuộc thi ảnh. Anh em bạn bè trong giới nhiếp ảnh trầm trồ với tác phẩm của Quang, nhưng khi hỏi về nhân vật chính trong bức ảnh Quang chỉ lắc đầu và nói “không biết”, mọi người lại bàn tán, tò mò và ai cũng bảo Quang hãy tìm cho ra cô gái này. Quang đã làm thế, bao buổi chiều anh lang thang nơi cũ, hi vọng cô gái ấy xuất hiện ở nơi ấy một lần, để anh có thể tiến đến và chào hỏi một câu. Nhưng mọi cố gắng từ anh đều là vô vọng.

Quang gọi cho Phong, đứa bạn thân đang du học ở nước ngoài như một sự cầu cứu.

“Có thể Thiên Sứ chỉ xuất hiện một lần trong cuộc đời mày, rồi sẽ biến mất”.

Phong đã nói với Quang như thế.

Quang thôi những buổi chiều tìm kiếm Thiên Sứ, có thể Phong nói đúng, nhưng có thể một ngày nào đó sẽ gặp lại, biết đâu đấy…

Quang có người yêu, đó là Thu. Một cô gái tốt. Thu rất yêu Quang. Đôi khi Quang tự hỏi có khi nào Thu yêu anh nhiều hơn là anh yêu cô ấy hay không. Thu luôn chờ đợi Quang, không trách móc, không giận dỗi. Thu là người anh luôn muốn ở bên khi mỏi mệt, thật sự điều ấy giống như một bến bình yên để anh dừng chân. Đôi khi Quãng cũng nghi ngại về tình cảm của mình, nhưng nhìn bạn bè với bao nhiêu đổ vỡ thì Quang lại cho rằng yêu đương với Thu là hợp nhất. Quang không thể nhớ là đã yêu Thu như thế nào, cũng chẳng nhớ là anh có ngở lời với cô hay không. Mọi chuyện cứ thế diễn ra, cô xuất hiện bên anh, im lặng khi anh trầm ngâm và mỉm cười khi anh hạnh phúc. Một tình yêu không có nhiều sóng gió, giống như mặt hồ chẳng gợn chút sóng.

Quang treo bức ảnh Thiên Sứ ở một chỗ trang trọng nhất trong phòng, nơi mà những bức ảnh anh chụp được tự anh sắp xếp và treo chúng lên. Căn phòng này của riêng mình anh, không ai có thể xâm phạm, kể cả Thu. Mỗi khi Thu đến dọn dẹp nhà cửa cũng không bao giờ được phép động đến căn phòng này, thậm chí có bụi bám đầy hay những tấm ảnh bỏ, phim hỏng có vứt đầy dưới sàn. Căn phòng ấy là khoảng trời riêng của anh, trong khoảng trời ấy, Thiên Sứ là một phần quan trọng.

- Cô ấy là ai hả anh? Thu lần đầu tiên nhìn anh trầm ngâm nhìn bức ảnh đã hỏi anh như thế.

- Cô ấy là Thiên Sứ.

Thu chỉ hỏi có vậy và không bao giờ hỏi lại nữa. Đối với Thu anh không cần phải giải thích nhiều. Và khi anh không giải thích có nghĩa rằng anh không muốn chia sẻ. Thu cũng chẳng muốn hiểu mỗi lần anh như thế. Thu chỉ im lặng và tìm sang một câu chuyện khác.

Thu là một cô gái đáng yêu, đã rất nhiều người nói với Quang như thế. Và cũng rất nhiều người nói với Quang rằng anh may mắn như thế nào khi có Thu là người yêu. Đối với Thu mọi thứ rất đơn giản,Thu không suy nghĩ một việc gì quá nhiều, đôi khi là vô tâm nhưng Quang thầm ước rằng có khi nào Quang cũng có được những suy nghĩ như thế. Mọi thứ với Thu rất đơn giản, và làm người yêu Thu cũng còn đơn giản hơn, chỉ là cuối tuần đưa đi chơi, mua sắm vài thứ, đi xem phim và ăn uống. Rảnh rỗi hơn thì đi cùng đám bạn của Thu đi xa xa một chút ngoài ngoại thành. Thu không phải là người sâu sắc, như thế với Thu là đủ. Quang cũng thấy thế là đủ bởi thế nên chẳng bao giờ Quang quên những điều ấy, nó cũng giống như làm tròn nghĩa vụ khi hai con người đã nhận rằng họ đang yêu nhau vậy.

Quang tự nhận mình là một người cứng rắn. Nghề nghiệp bắt buộc anh phải có đủ sức để chịu đựng được những áp lực. Cuộc sống của Quang đã từng có những giờ phút hết sức khó khăn phải đối mặt. Khi 10 tuổi, mẹ qua đời trong một tai nạn giao thông, một đứa trẻ 10 tuổi có suy nghĩ gì khi nằm cạnh xác mẹ bất động bên cạnh là vũng máu lênh láng? Quang không biết khi ấy mình nghĩ gì, chỉ biết rằng, khi ấy ý thức về cái Chết rất rõ ràng, dường như nó đã hình thành ngay từ phút giây mẹ anh ngã xuống. Khi ấy, Quang lờ mờ trong tâm trí rằng mình sẽ mất đi người thân mà anh yêu quí nhất trên đời này. Và không có cách nào, không có ai có thể giúp Quang. Cái Chết, biên giới rất mong manh ấy, đó dường như chỉ là một sự khác biệt giữa một giây trước và sau khi ta đang sống.

10 tuổi, Quang mất đi người thân yêu nhất là Mẹ. Bố Quang cố gắng bù đắp cho anh những gì tốt đẹp nhất. Không trách mắng, không quát tháo cho dù Quang có làm sai bất cứ điều gì. Ông như nhận lỗi về mình sau cái chết của mẹ Quang. Hai bố con dường như có khoảng cách lớn hơn sau khi mẹ ra đi. Quang và bố thường tránh nói đến mẹ, nhưng Quang biết ông đã đau đớn đến thế nào, đã có lần, Quang thấy ông thiểu não nhìn lên bàn thờ của mẹ. Ông khóc, những giọt nước mắt mà lần đầu tiên anh nhìn thấy, thậm chí, trong đám tang của mẹ, anh không nhìn thấy ông khóc. Không khóc không có nghĩa là không đau đớn, mà bởi nỗi đau đã kết thành một khối đang âm ỉ đâm vào tim ông. “ Đừng khóc con trai, hãy để mẹ con đi thanh thản”. Quang đã từng giận ông vì điều đó, nhưng mãi sau này, Quang mới hiểu, con người ta phải học cách đối mặt với cái chết, giống như bố Quang khi ấy, ông nén nỗi đau vào trong và để mẹ ra đi nhẹ vút bay về miền xa thẳm.

Hai bố con Quang cứ lùi lũi sống trong căn nhà ấy. nơi mà mẹ ra đi đột ngột bỏ lại một khoảng trời đang hạnh phúc. Hai người đàn ông trong căn nhà thiếu vắng bàn tay người phụ nữ, Quang cố gắng làm mọi việc, để giống như mẹ, nhưng tất cả mọi thứ đều rất khác biệt, chẳng việc nào có thể giống như mẹ. Năm Quang 18 tuổi, căn nhà có thêm dì Tâm. Anh không giận bố mình, bởi anh biết, ai cũng cần phải có hạnh phúc. Và Quang cũng cảm ơn người phụ nữ ấy, dì Tâm, người đã đến và mang lại nụ cười sau rất nhiều năm cho bố Quang. Chỉ có điều, mãi mãi khoảng trời về mẹ chẳng có gì có thể thay thế được. Khi dì Tâm xuất hiện cũng là lúc Quang xin bố chuyển ra ngoài sống. Dì Tâm rất tốt với Quang, đó cũng không phải lí do Quang chuyển ra ngoài sống mà đơn giản vì Quang muốn mình có một sự thay đổi, để có thể gạt bỏ đi mọi kí ức xưa cũ. Bởi anh không thể chịu đựng được cứ mỗi khi nhìn dì Tâm đi lại trong nhà là Quang lại nhớ đến mẹ. Dì Tâm là người phụ nữ tốt, nhưng có lẽ thỉnh thoảng trở về nhà sẽ làm Quang cảm thấy dễ chịu hơn.

Quang đã sống một mình 10 năm trời. 7 năm học đại học và đã 3 năm đi làm. Thu cũng chỉ đến dọn dẹp nhà cửa hay muốn nấu nướng cho Quang gì đó. Căn nhà này, mẹ đã mua và đinh sau khi Quang lập gia đình sẽ dành tặng. Đó là một căn nhà có giàn hoa Tigon rất đẹp nằm trên một con phố yên tĩnh. Hoa Tigon, loài hoa mà mẹ rất thích, và cũng chẳng hiểu sao từ khi Quang đến đây ở, giàn hoa Tigon cứ thế lan mạnh và đỏ hồng rực, từ đầu con phố đã thấy sắc của nó. Và cứ mỗi khi trở về nhà, Quang lại thấy lòng mình bình yên trở lại, sau những ca mổ, những cái chết chỉ trong tíc tắc, những ánh mắt nhìn của bệnh nhân khi hấp hối…

Tháng 3. Nắng lên những đợt ấm nhưng rất yếu ớt, thỉnh thoảng những đợt không khí lạnh vẫn ào về khiến cho người ta có cảm tưởng đây đang là đầu Mùa Đông. 8h tối, Quang lấy áo khoác, lấy xe, khóa cửa rồi chạy phóng đi. Tối nay anh có hẹn với Phong. Đã 4 năm rồi Quang không gặp Phong, thằng bạn thân 4 năm du học ở nước ngoài. Phong trở về, chẳng một câu hay điện thoại báo trước. Chỉ biết rằng, nó gọi điện cho Quang bằng số cũ ngày xưa vẫn dùng ở Việt Nam. Quang ngỡ ngàng

“Mày hả, tao về rồi, đang ngồi trà đá ở Cát Linh, ra nhanh tao đợi”

Quang phi xe đến, gió ào táp vào mặt. Cảm giác rõ ràng là lạnh. Dự báo thời tiết thêm vài ngày tới không khí lạnh sẽ tràn về. Vừa buổi sáng anh có cảm giác nắng ấm và hanh thì ngay lập tức chiều tối gió ào về mang theo hơi lạnh đến run người. Buổi tối, chỗ này thường mùa hè là đông đúc, nhưng hôm nay vắng vẻ. Chỉ có vài người, Quang dựng xe, đưa mắt nhìn. Thấy một bàn tay đưa lên vẫy.

- Bố thằng khỉ, mày về bao giờ thế?

- Hôm qua.

- Hôm qua mà giờ mới điện cho tao?

- ờ thì ít ra 1 ngày dành cho gia đình, sau đó là dành cho mày. Khỏe không? Dạo này thế nào?

- Tao khỏe, như mày thấy đấy. Còn dạo này vẫn là bác sĩ, ít ra vẫn chưa bị đuổi về vì ăn hối lộ hay quên dao kéo trong người bệnh nhân như mày đã từng trù ẻo tao.

- Haha, tao nói chỉ là để nhắc nhở thôi. Thế dạo này mày với Thu sao rồi, sắp cưới chưa?

- Vẫn thế.

- Vẫn thế hả? Thế sao chưa cưới nhau đi.

Quang chỉ cười mà không trả lời câu hỏi của thằng bạn. Cưới Thu, đó là việc anh cũng có lần nghĩ đến, nhưng sao vẫn thấy nó xa vời, hoặc có thể, Quang chưa hề sẵn sàng. Thu cũng không hề đả động đến, nên anh cũng vội vàng. Phong biết đến mối quan hệ của Quang và Thu từ những ngày đầu, thằng bạn suốt ngày ra rả nói với Quang rằng yêu Thu đó là một sự bổ sung hoàn hảo nhất, và Thu là một cô gái tốt. Cho đến nay, đã 4 năm, mối tình ấy vẫn như thế, chẳng có gì đổi khác so với những ngày đầu.

Hai người ngồi bên chén trà nóng, bao nhiêu chuyện xưa cũ được nhắc lại. Đã 4 năm kể từ Phong đi du học, Quang đã thiếu đi một thằng bạn chí cốt luôn hiểu mình.

- À, thế cô nàng Thiên Sứ của mày sao rồi?

- Sao rằng gì chứ, vẫn cười, vẫn lộng lẫy như thế trong căn phòng của tao.

- Không tìm thấy dấu vết gì à?

- Không.

- Mày làm tao tò mò quá. Lần này về, có lẽ tao sẽ chung sức với mày tìm ra cô gái ấy. Ê này, đừng nhìn tao trợn tròn mắt như thế. Chỉ là tao muốn tìm ra người làm mày phải suy nghĩ và làm mày vẫn lừng khừng mối quan hệ với bạn gái cho đến bây giờ thôi. Nếu gặp cô ta, tao sẽ bảo “ê Thiên Sứ, cô hãy biến nhanh đi cho thằng bạn tôi nó còn lấy vợ”.

Phong nói quá thẳng thắn, nhưng có không phải không có cái đúng. Nhiều lúc Quang cũng nghĩ, nếu như Thiên Sứ xuất hiện, thì anh sẽ thế nào, Thu sẽ thế nào. Quang cũng không ngờ rằng mình, một con người sống lạnh lùng lại có thể trở nên yếu đuối trước tấm hình của một cô gái, và thật điên rồ cho đến mãi tận 2 năm sau vẫn chẳng hề nào quên.

- Thôi, tao chỉ đùa có vậy, đừng có nghĩ nữa.

Phong xua tay như gạt đi và rồi chuyển sang một chủ đề khác.

Con đường đêm vắng vẻ, những con người cô độc đi đi về về lẻ loi đơn bóng.

* * *

Chủ nhật, Quang được nghỉ, hôm nay cũng không có ca trực. Thu ríu rít gọi điện từ hôm trước nói với Quang dành thời gian để đi chụp ảnh cưới cho chị gái. Thường thì những bức ảnh tự chụp và tự xử lí và chụp theo ý tưởng của mình vẫn hay hơn những bức ảnh do studio chụp. Quang là thợ ảnh không chuyên, nhưng rất nhiều lần, anh em bạn bè nhờ đi chụp ảnh cưới cho họ. Theo nhiều người nhận xét thì Quang nên mở một studio chụp ảnh cưới nếu như sau này về già. Anh chỉ cười với những lời tếu táo ấy, chụp ảnh là một nghệ thuật và cũng là một cái duyên đối với người cầm máy.

7h sáng, Quang và Thu đã có mặt tại Bờ Hồ. Trời hôm nay nắng sớm và đẹp. Quang chuẩn bị kiểm tra lại máy móc, và nghiên cứu góc chụp. Thu nhí nhảnh đứng vào tạo dáng.

8h. Thu sốt ruột gọi điện cho chị gái. Vẫn không thấy tăm hơi hai nhân vật chính đâu. Một lúc sau, chị gái Thu bước trên một chiếc taxi đến, dù đã trang điểm kĩ lưỡng nhưng có gì đó đượm buồn. Chú rể cũng có vẻ như gượng gạo. Thu vẫn ríu rít hỏi han “sao anh chị đến muộn thế, hay là tắc đường, hôm nay sao mà tắc đường được chứ, hay chuẩn bị lâu quá…?”. Họ chỉ ừ hữ cho qua chuyện, Thu không phải là người tinh ý nên không nhận ra một điều khang khác ở thái độ hai người. Quang đoán họ mới vừa cãi nhau và giờ đang rất giận, nhưng có lẽ bởi đã hẹn với Quang hôm nay chụp ảnh nên họ mới tới.

Nhưng bức ảnh Quang chụp cho hai người có gì đó không được tự nhiên lắm, anh phải nói với họ là nghỉ ngơi thư giãn sau đó chụp tiếp không biết bao nhiêu lần. Thu thì cứ sốt sắng “hay chị mệt, thôi nghỉ tý đi”. Có vẻ như buổi chụp hình hôm nay không thành công cho lắm.

- Chị à, chị bảo trang điểm dặm lại phấn ở khóe mắt đi, và trong lúc chụp chị tươi lên chút nhé !

Quang nói và dừng chụp. Tiến đễn chỗ chú rể, tên Hiếu, người mà có lẽ nếu như Quang lấy Thu thì anh sẽ phải gọi Hiếu là anh rể.

- Anh Hiếu à, em không biết anh chị có chuyện gì, nhưng đi chụp ảnh cưới thì cố gắng bỏ qua hết đi anh. Chụp ảnh cưới cũng chỉ có một lần thôi, cố gắng anh nhé !

- Chú có vẻ tinh ý quá, thật ra anh chị vừa có chuyện….

- Em hiểu, nhưng anh đừng làm cho chị ấy buồn, dù sao con gái người ta đi lấy chồng, cũng chỉ có một lần được mặc áo cưới, chụp ảnh cưới thôi, anh đừng làm chị ấy tủi thân.

Nói xong rồi Quang ra chỉnh lại góc máy. Quang thấy Hiếu ra chỗ chị gái Thu, họ nói với nhau điều gì đó anh không rõ, nhưng có vẻ những lời Quang nói vừa rồi cũng có tác dụng tốt.

Chụp ảnh xong ở Bờ Hồ, sau đó là Khu Lăng Bác, Bảo Tàng Dân Tộc Học, cuối cùng là bãi giữa Sông Hồng.

Một ngày làm việc khá mệt nhọc, nhưng cuối cùng thì Quang cũng có những bức ảnh đẹp dành tặng cho vợ chồng chị gái Thu.

Quang đèo Thu về, buổi tối, phố xa lên đèn náo nhiệt. Nhà Thu ở giữa khu Phố cổ, hôm nay là cuối tuần Chợ Đêm đông đúc với những món đồ đẹp mắt đa số dành cho sinh viên và những du khách nước ngoài. Quang gửi xe ở ngoài, đi bộ với Thu chen chúc trong dòng người ấy. ánh đèn đêm cùng với những ánh đèn lồng của khu phố cổ tất cả tạo nên một không gian đêm tuyệt đẹp. Thu sà vào những hàng lưu niệm với những món đồ yêu mắt, cô ấy lúc nào cũng nhí nhảnh như con nít và lại nũng nịu đòi Quang mua bằng được mấy món đồ nho nhỏ chỉ để cho vào bộ sưu tập.

Đưa Thu về tới nhà, Quang lại đi bộ trong dòng người. Chen lấn, đông đúc là cảm giác của anh lúc này. Sẵn máy ảnh trên tay, Quang chụp lại ảnh tấp nập và đông đúc ở chợ Đêm, đã có lần anh đã định làm một bộ ảnh nhưng rồi lại không được ưng ý lắm. Quang bấm máy liên tiếp, bởi cái không gian đêm ánh đèn vàng cùng với sương đêm giăng mỏng tất cả tạo nên một khung cảnh mà chắc chắn rằng anh sẽ có những bức ảnh rất đẹp.

Quang đi bộ ra đến đầu cổng chào, cảm giác thoát khỏi đám đông ấy dễ chịu, anh đứng bấm máy xem lại. Hàng loạt những chuyển động theo từng bước đi của dòng người được anh ghi lại qua hàng loạt bức ảnh liên tiếp. Và Quang bỗng sững lại, từ bức ảnh đầu tiên….

« Là….Thiên Sứ ! »

Thiên Sứ của anh hiện ra trong bức ảnh đầu tiên ở mép bên phải, khuôn mặt đượm buồn, vẫn là khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, bộ váy trắng tuyệt đẹp nổi lên với background là dòng người và ánh đèn đêm hòa trộn. Anh bấm máy lần lại, từng bước đi của Thiên sứ đã được anh ghi lại, Thiên sứ hiện ra bên phải ở bức đầu tiên, sau đó dịch lại, dịch lại theo từng chuyển động, thậm chí cô ấy còn qua đối diện anh, nhưng anh không hề biết. Phải chẳng anh quá vội hay trong giây phút ấy anh đã không thể nào nhận ra cô ấy?

Quang chết lặng với chuỗi ảnh ấy. Anh chạy đi, đứa mắt nhìn, anh muốn chạy thật nhanh, anh chen trong những dòng người, anh đứa mắt kiếm tìm.

Thiên Sứ của anh, đừng bước vội vàng như thế!

Quang chạy qua những dòng người, anh đứng lại. Thở dốc, cuối chợ đêm thưa thướt người không. Anh cứ đứng như thế, lặng đi. Tim Quang bị bóp nghẹt. Sau hai năm, anh đã để lạc mất Thiên Sứ của mình một lần nữa.



Phần 2: Nước mắt Thiên Sứ



Như cầm tờ xét nghiệm trên tay. Nét chữ ông bác sĩ già nghệch ngoạc nhưng Như vẫn còn đọc được “Có dấu hiệu của những tế bào dị thường, nghi có thể bị u ác tính ở đỉnh não. Bệnh nhân cần nhập viện gấp. Triệu trứng bất thường”. Như không rõ cảm xúc của mình, chỉ thấy nước mắt dàn dụa cứ tự nhiên chảy xuống. Tim thấy điếng đi một lúc lâu và cảm giác nghẹt thở.

“Mình sắp chết ư?” Như loanh quanh với câu hỏi ấy cứ lảng vảng trong đầu.

“Dù sao cũng phải về nhà đã, rồi tính tiếp”

Như bắt taxi đi về. Vô định. Như rất đau đầu, không muốn nghĩ, không muốn biết đến bất kì điều gì nữa.

Như lê lết đi lên tầng 4. Chung cư cao ngất, đứng ở dưới nhìn lên, Như còn không nhìn rõ được. Mọi thứ nhòe nhoẹt hết không còn rõ ràng bất cứ điều gì nữa. Như mở cửa, leo lên giường. Cứ thế nằm khóc cho đến khi mệt thiếp đi lúc nào không biết nữa.

Tỉnh dậy đã là 11h đêm. Như thấy mình như vừa trải qua một cơn mê. Như rất muốn tỉnh dậy thoát khỏi cơn mê ấy. ước gì mọi thứ đang xảy ra quá đỗi nhanh chóng với Như chỉ là một giấc mơ. Như đã từng trải qua nhiều việc phải đối mặt một mình, nhưng sao việc nhận được tờ giấy xét nghiệm này vẫn là điều quá khó khăn. Một mình, đó là cái cảm giác đã quá quen thuộc với Như, cô bao giờ cũng lủi thủi một mình, đi đi về về trong căn nhà này, chẳng bao giờ thấy bóng dáng bạn bè hay người thân đến. Mấy người hàng xóm bên cạnh nhìn Như với đôi mắt khó hiểu, họ tự gán cho Như rằng cô là người sống khép kín.

Như làm việc cho một công ty nước ngoài, công việc của cô gắn liền với những dự án. Cô là một người giỏi chuyên môn nhưng ngoài công việc cô không cho phép ai đến gần mình. Có rất nhiều người biết cô nhưng họ chỉ biết đến cô là một giám đốc dự án tài năng còn lại ngoài ra tất cả muốn hỏi về Như chỉ là những cái lắc đầu khó hiểu. Cô thường tránh những câu hỏi về gia đình hay sự riêng tư và dần dần đồng nghiệp cũng coi đó là sự riêng tư mà cô không muốn ai biết đến. Như hòa nhã với tất cả mọi người nhưng lại có sự xa cách, hay đúng hơn là một sự che chắn rất khéo léo về bản thân. Như có bạn bè, Như có đồng nghiệp nhưng tất cả mọi thứ chỉ dừng lại ở một mối quan hệ xã giao, không hơn.

Như đã sống một mình như thế. Cô tự nhận mình đơn độc. Gia đình, cô không muốn nhắc đến hay nhớ đến 1 chút dù chỉ là nhỏ nhặt. Bố mẹ Như không sống cùng nhau dù Như biết họ vẫn còn rất yêu nhau. Mẹ Như bỏ đi vào một chiều Đông ảm đạm, chiếc xe khuất dần rồi biết mất. Như lúc ấy nghĩ được gì, chỉ thấy nước mắt lăn dài trên má, mọi thứ về một gia đình hạnh phúc vỡ vụn. Mọi thứ đổ ập xuống trong một buổi chiều mùa Đông như thế, trái tim Như chai sạn và lạnh lẽo. Như cứ thế lớn lên, thiếu vắng một mảng kí ức về gia đình. Như cố vươn mình tồn tại, cố vươn mình mạnh mẽ, nhưng đôi lúc chính sự mạnh mẽ ấy cô lại làm đau đớn chính bản thân mình.

Nằm giữa căn phòng của mình. Như trừng mắt nhìn chiếc đồng hồ đã chỉ quá nửa đêm.

Như lại khóc, nhưng nước mắt dường như cũng cạn bởi Như đã khóc quá nhiêu rồi, hai mí mắt đã sưng húp lại. Cô cảm thấy đầu óc rất choáng váng, những cơn đau lại kéo đến một cách âm ỉ. Như bật dậy, lôi từ trong túi ra vốc thuốc giảm đau. Tay run run cô với lấy cốc nước đang đặt trên bàn và uống cạn cùng số thuốc kia.

Cô nằm xuống giường và rồi lại thiếp đi lúc nào không biết. Miên man là những kí ức xưa cũ ùa về, Như khóc. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang chạy trốn,. Cô rất sợ hãi, cô cứ khóc, cứ kêu gào nhưng tất cả chỉ là một sự im lặng đến chết người, không có bất cứ một ai đến đưa tay cứu lấy cô.

Sáng, Như tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Hậu quả của một đêm chập chờn với những giấc mơ và sự sợ hãi. Cô xuống giường, tờ giấy xét nghiệm rơi xuống nền nhà. Như nhặt lên, đọc lại một lần nữa là gấp lại, kéo ngăn bàn ra và cất vào.

Cô ngồi thờ người ra một lúc, cất tiếng thở dài, sau đó đứng dậy. Thay quần áo và đến công ty cho kịp giờ.

Vẫn giữ khuôn mặt bình thản và tác phong như bình thường. Cô lên gặp sếp.

- Chị ạ, em đến để trình bày một việc.

- Ok, em cứ nói đi.

- Em muốn xin nghỉ phép, có lẽ em muốn đi du lịch vài nơi.

- Ồ, đi du lịch vào những ngày tháng 3 thế này à? Nhưng không sao, dù gì em cũng khá vất vả cho mấy dự án rồi. Chị cũng muốn em có thời gian cho riêng mình, em đã vất vả hao tâm khổ tứ vì công ty nhiều. Kì nghỉ thật ra đáng lẽ là vào hè nhưng chị sẽ cho em nghỉ ngơi từ bây giờ.

- Vâng, cám ơn chị.

- Không có gì, chị sẽ tìm nhân sự thay thế em một thời gian. Thế định đi đâu chưa?

- Dạ, cũng một vài nơi chị ạ.

Như về phòng của mình, trợ lí của cô Tuấn hôm nay đến sớm đã xắp sếp công việc cho một tuần mới đưa cho cô. Như xem qua rồi bảo.

- Chị sẽ đi vắng một thời gian, chị xin sếp rồi. Em chỉ cần chỉnh lại chỗ này….chỗ này… là ok. Sau đó sẽ có người thay chị tiếp quản công việc trong thời gian chị nghỉ.

- Kìa chị, sao chị không nói gì, đột ngột thế.

- Thì chị cũng phải có thời gian chăm sóc cho mình chứ !

- Chị làm em đột ngột quá !

Như cười, rồi đi ra khỏi phòng xuống chào mấy anh chị ở phòng Marketing, mấy anh chị này rất quí Như, thỉnh thoảng vẫn thường tếu táo “này Như, nếu chị thiếu PG chạy chương trình thì có thể mượn cô giám đốc phát triển dự án (tức là Như) xuống làm được không nhỉ”.Mỗi lần như thế Như lại đùa lại “với điều kiện lương gấp đôi thì em ok hết, mà cũng có dịp cho em thẩm định về mấy chương trình thực tế của anh chị”

- Ơ thế cô đi luôn hôm nay à, hôm qua còn toe toét chả có ý kiến gì, hôm nay đã bảo nghỉ đi du lịch rồi. Con bé này, hay là… Chị Hồng béo cong cớn, lấy tay dí vào trán Như.

- Hay là hay là cái gì, chắc qua 1 đêm cái Như nó có ai bắt mất hồn rồi. Anh Thuận Trưởng phòng mở cửa bước vào “tôi vừa nghe sếp tổng nói mà choáng hết cả váng”

- Thế cô đi có lâu không, định đi đâu? Quà cáp cho chúng tôi thế nào chứ nhỉ. Chị Trà cũng chen ngang.

Như cười, lấy tay đưa những lọn tóc trở lại ngay ngắn

- Em cũng muốn đi xa một thời gian, các anh chị ở lại công tác tốt nhé.

Như nói, bình thản, không một ai nhận ra sự khác biệt dù là nhỏ nhặt trên khuôn mặt cô. Rồi để không nán lại lâu hơn, Như xin phép vì còn có một số việc giải quyết nốt. Không ai nghi ngờ ở quyết định đột ngột này, ai cũng bảo Như nên có thời gian nghỉ ngơi vì họ thấy tâm huyết cô đổ dồn vào công việc vất vả như thế nào.

Cũng không có gì nhiều cho sự dời đi này của Như, chỉ có vài lời chào tạm biệt mấy anh chị đồng nghiệp. Một số giấy tờ cần phải giải quyết, một số việc cần bàn giao cho trợ lí và vài lịch cần chuyển đổi. Như làm xong mọi chuyện nhẹ nhàng. Tan sở, cô dắt xe về, nhìn lại tòa nhà cao vút nơi cô đã gắn bó nơi này từ những ngày đầu chỉ là một con bé mới ra trường, cô thấy có gì đó chua xót. Mà cảm giác khá lạ lùng, nó giống như cô sẽ chẳng còn được đến đây nữa. Như đứng lặng nhìn, rồi nổ máy.

Chiếc Vespa cổ chạy phành phạch trên phố, nhiều người đi đường ngước nhìn Như. Điều này đã quá đỗi quen thuộc. Như chưa bao giờ tự nhận mình xinh đẹp, nhưng rất nhiều người đã nói như thế, rằng cô có khuôn mặt thu hút mọi ánh nhìn. Nước da trắng ngần, mái tóc dài đen láy, đôi mắt to tròn và đẹp, cùng với dáng dấp cao ráo mảnh khảnh. Tóc Như bay bay trong gió, cô chạy xe vô định, không biết mình sẽ đi về nơi nào nữa. Không biết rằng ngày mai, ngày kia cô sẽ ra sao? Như trút một tiếng thở dài.

Cô chạy xe về chung cư. Cuối tuần, đám trẻ con ở khu chung cư này rít rít vui mừng vì chúng được nghỉ học và ngày mai sẽ được bố mẹ cho đi chơi. Những đứa trẻ tầm 4, 5 tuổi chơi đùa ở đại sảnh 1. Như gửi xe rồi bước vào, đợi thang máy. Nhìn lũ trẻ con vô tư đùa nghịch, cô nhớ đến mìn, đã có một thời cô là những đứa trẻ vô tư hồn nhiên như thế. Cứ cuối tuần thơ thẩn chơi và đợi bố mẹ đi làm về và dẫn đi chơi. Hồi nhỏ, cô đã từng ước ao rằng nhanh trở thành người lớn, để làm bao việc lớn lao, nhưng rồi, khi đang đứng giữa hình hài của một người lớn, Như chỉ mong mình bé lại với những dại khờ, với những hồn nhiên, với những suy nghĩ thật hồn nhiên của tuổi thơ để không phải đau đớn để không phải lo lắng cho ngày mai cô sẽ sống thế nào?

Như về phòng, nằm bẹp trên giường, quần áo chẳng kịp thay bởi cô quá mệt. Cơn đau lại kéo đến, đau buốt từ đỉnh đầu lan ra cả đầu. Cô rất mệt, lại thêm triệu trứng hơi sốt nhẹ. Cô lại vùng dậy, vớ lấy nắm thuốc….

Như đau đầu đã gần 6 tháng rồi, ban đầu Như cho rằng đây chỉ là những triệu trứng nhỏ nhặt hậu quả của việc thức thâu đêm sau bao ngày lao tâm khổ tứ với công việc. Nhưng rồi nhưng cơn đau mạnh dần, kéo theo là các triệu chứng chóng mặt, hoa mắt, buồn nôn mà cô không thể kiểm soát nổi…

Đã rất nhiều lần cô định đến bệnh viện kiểm tra, nhưng rồi bận bịu, và rồi những dấu hiệu ấy biến mất rất nhanh nhưng rồi lại xuất hiện triền miên và nhiều hơn. Cuối cùng, khi cầm tờ xét nghiệm trên tay, ánh mắt của vị bác sĩ già nhìn cô lo ngại. Cô mới thấy rùng mình bởi những gì mà cô sẽ phải đối mặt.

- Cô nên nhập viện sớm nhất có thể, tôi rất lo ngại với tình trạng hiện nay của cô. Chúng tôi cần thời gian theo dõi và thêm một số đợt kiểm tra nữa. Cô và gia đình nên chuẩn bị tinh thần. Tôi nhắc lại là chuyện này không coi thường được đâu.

Như đã đón nhận chuyện này khá nhanh chóng. Cô đã khóc hết nước mắt vì sợ hãi. Tất cả những gì bây giờ là cô phải đủ can đảm và sức lực để chống chọi lại bệnh tật. Dẫu sao, Như cũng chỉ có một mình.

Như sắp xếp quần áo, chuẩn bị giấy tờ, tiền bạc và những thứ cần thiết để cho những chuỗi ngày nằm viện dài.

Cô nhìn lên lịch. Chủ nhật tuần sau là đám cưới của Hiếu.

…….

…….

Một đêm Đông lạnh giá, Như co ro trong chiếc áo váy mỏng tang. Đường phố vắng hoe hoắt. Cô bước những bước loạng choạng, và rồi sau đó ngã dụi xuống bên lề đường. Cô nôn thốc tháo bởi không biết đã nốc bao nhiêu rượu trong bar nữa, tưởng như tất cả ruột gan cô cũng theo đó mà đi ngoài vậy. Như nhìn đồng hồ, 3h sáng rồi. Nếu không về nhà chắc cô sẽ chết ở ngoài đường này vì bị cảm lạnh mất, dù vẫn ý thức được điều đó nhưng men rượu trong người khiến cô không còn ý thức được rõ ràng được từng hành động nữa. Có tiếng còi ô tô, có ánh sáng loang loáng. Và Như không còn nhớ gì nữa….

Như tỉnh dậy vào sáng hôm sau trong một căn phòng xa lạ. Nội thất và bài trí trong căn phòng có vẻ như cho đàn ông ở. Cô nhìn xung quanh thấy gọn gàng và sạch sẽ, cô lại nằm xuống, lấy tay bóp lấy hai thái dương. Đầu Như đã quá đau do tác dụng của rượu, một loại rượu mới nhập ở bar mà hôm qua cô đã không ngại ngần uống thử. Cô chợt thấy chân mình đau, nhìn xuống, một vết xước dài đã được băng bó lại cẩn thận, và khi để ý hơn nữa, Như cũng thấy tay trái của mình bầm tím nhưng có vẻ như đã được ai đó bôi thuốc.

Như định bước xuống giường, nhưng toàn thân đau ê ẩm và cả đầu vẫn còn bị choáng.

“Cô tỉnh thì ăn cháo tôi nấu trên bàn và uống cả thuốc nữa nhé. Cứ nghỉ ngơi, đi làm về tôi sẽ đưa cô về”

Nét chứ cứng còng được ghi lại trong một tờ giấy để trên bàn cạnh một nồi cháo, một ít thuốc và một cốc nước lọc.

Như mở nồi cháo ra, mùi thơm hấp dẫn. Bụng đói cồn cào từ tối qua vì cô chỉ đổ vào ruột toàn rượu là rượu. Như ăn hết gần một bát tô to và uống hết số thuốc cùng cốc ước.

Cô đi ngó nghiêng quanh căn phòng, thấy trên kệ sách là những khung ảnh có vẻ như đó là chủ nhân của ngôi nhà này.

“Anh ta cũng khá bảnh trai đấy chứ, kiểu rất trí thức”. Như cười, cầm tấm hình lên rồi lại đặt xuống, đó là tấm hình của một thanh niên trong lễ tốt nghiệp. Như đoán anh ta đã từng học ở Oxford, một tấm bằng khen và một loạt giấy chứng nhận nói lên điều ấy.

Cô nhìn đồng hồ. 10 sáng. Như viết lại mấy chữ rồi gập đống chăn lại, dọn dẹp số bông băng sau đó đóng cửa ra về.

“Tôi sẽ đến để cảm ơn sau anh nhé người tốt bụng”

Hai ngày sau.

Như ra khỏi phòng thi với tâm trạng phấn khích. Thế là đã kết thúc môn thi cuối cùng. Kết quả không tồi lắm, Như cười, thật tình việc học đối với Như không phải là quá khó khăn, vấn đề là ở chỗ cô có dành thời gian để ý hay không mà thôi. Như được nhận xét là khá thông minh, nhưng đôi khi vô nguyên tắc và theo cảm hứng. giống như việc học hành thi cử của cô vậy.

Trong khi đám sinh viên ở lớp cày mặt ra học ngày đêm trong khi cô vẫn đang vui vẻ đi nhảy ở bar, còn sau khi đám sinh viên ấy đã học hành khá ổn và chỉ cần đợi để đi thi thôi thì cô lại lao đầu vào học không thương tiếc. Sau hai hôm ngày đêm rèn bút, cô ra khỏi phòng thi với kết quả ưng í.Thở phào, cuối cùng cô cũng rảnh rang để đến nói lời cảm ơn người đã giúp đỡ mình.

Như đến căn nhà hôm trước.

“Kính cong !”

Như bấm chuông cửa. Cô đến vào lúc 6h tối, đoán là anh ta đã đi làm về. và Như mang theo vài thứ hoa quả như để cảm ơn.

- Chào, có thể anh không nhớ tôi, nhưng tôi là cô gái anh đã đem về nhà hôm trước…

- ồ, chào…mời..mời vào. Tôi không nhận ra vì hôm nay trông cô khác quá !

Anh ta không khác trong tấm hình là mấy. Dáng người khá cao, da trắng và khuôn mặt đẹp hiền từ. Như bước vào tự nhiên như là một người bạn thân quen vậy.

- Anh vừa đi làm về à?

- Vâng.

- Vậy mà đã ngồi làm việc rồi ư ?

- Tôi là một kĩ sư công nghệ thông tin, công việc cũng khá bận dạo này đang có vài dự án phải hoàn thành nên…

- Vậy anh cứ làm việc đi, đừng ngại…mà anh chưa ăn gì đúng không ? tôi sẽ nấu món gì đó cho anh nhé trong lúc anh đang làm việc ?

- Ok, ý hay đấy…

- Tủ lạnh có gì để ăn chứ ?

- Cô có thể tìm thấy trong ấy. Mà khoan đã, tôi…… chưa biết tên cô ?

- À, tôi quên béng mất, uhm, việc tôi đến đây hôm nay là để cảm ơn anh vì đã chăm sóc tôi khi tôi bị đâm xe và còn băng vết thương cho tôi nữa. còn gì nhỉ, à, cảm ơn vì nồi cháo rất ngon….và….và…anh tên gì nhỉ. Xin lỗi, nhưng không hiểu sao tôi cứ có cảm giác rất thân quen với anh nên hơi đường đột…

- Không sao, tôi cũng thích những cô gái dạn dĩ như cô. Tôi tên Hiếu, còn cô ?

- Tôi là Như, đáng lẽ ra tôi đã đến từ hai hôm trước, nhưng tôi có kì thi vậy nên sau 2 hôm tôi mới đến chào hỏi anh tử tế được.

- ồ, vậy mà tôi còn nghĩ sợ cô đã quên…

- Như vậy là anh cũng có ý đợi tôi đến hả ?

- Tất nhiên, một cô gái xinh đẹp nói với một gã rằng cô ấy sẽ đến, tất nhiên dù thế nào thì gã ấy cũng nên tin đó là sự thật

- Ý chính của anh là muốn khen tôi xinh đúng không ?

- Có thể, theo ý hiểu của cô. Mà cô đang là sinh viên à ?

- Sinh viên năm thứ 2. Tôi học về quản trị kinh doanh.

- Tôi đoán sau này cô sẽ làm được những thứ ra trò đấy.

- Có thể, theo những gì anh nghĩ.

Như và cả Hiếu cùng cười. Như nhận ra sự lúng túng của Hiếu nhưng cô đã quen với biểu hiện của đa số đàn ông lần đầu tiên đứng trước cô như vậy. Hiếu là một người con trai hiền lành, cuộc sống của Hiếu xung quanh là công việc, gia đình và một số ít mối quan hệ. Cô biết cuộc sống êm đềm phẳng lặng của Hiếu, cuộc sống ấy hoàn toàn khác xa cuộc sống của cô, những mảng màu sáng tối, những giọt nước mắt và cả những đau đớn găm vào trái tim bé bỏng của cô.

Họ đã gặp nhau lần đầu tiên như thế.. !

Sau này, Như đến đó thường xuyên hơn, để nấu nướng hay dọn dẹp đợi Hiếu về cùng ăn. Như kể cho Hiếu nghe tất cả về cuộc đời mình. Hiếu xuất hiện làm cho cuộc sống của Như không còn một mình nữa. Cô đến thường xuyên, nấu nướng, dọn dẹp, hay đơn giản chỉ là ngồi đọc sách và nhìn Hiếu quay lưng bên bàn máy tính làm việc. Cũng từ căn nhà này, cô nhận lời tỏ tình của Hiếu. Cũng từ giờ phút ấy, cô hạnh phúc vì biết rằng cô không còn đơn độc nữa. Cô đã có một người để yêu thương, để chờ đợi và để cho cô không còn đến những nơi không thuộc về cô nữa. Cô bắt đầu mơ ước về một cuộc sống êm đềm, cô ước ao được bước vào thế giới của Hiếu, để cô có một gia đình, có một mái ấm để đi về…

- Tại sao anh lại yêu em ?

- Vì chúng ta rất khác nhau…

- Khác nhau ?

- Đúng vậy, anh tìm thấy một điều mới mẻ và lạ lẫm ở em, một cô gái không phải giống những người anh đã từng gặp. Nếu như người ta vẫn nói thì có thể đó là một sự bù trừ tính cách cho nhau, em rất mạnh mẽ, chỉ cần thích gì làm em sẽ làm điều ấy, em chẳng cần quan tâm đến bất cứ điều gì, bất cứ ai nói gì. Còn anh, anh sống với những qui tắc, với những điều đôi khi nghĩ nhưng anh chẳng có đủ can đảm để làm…em biết đấy, có lẽ như đám bạn anh nói, anh chỉ giống như mọt sách.

- Chàng mọt sách khờ của em…

« Phải rồi, đúng là chúng ta rất khác nhau. Đấy cũng là lí do để chúng ta không có bất cứ cơ hội nào để bước chung một con đường »

Như nghe như tiếng nói cười và hình ảnh hai người còn bên nhau hạnh phúc ngày nào. Giờ với Hiếu, có chăng cô cũng chỉ còn là tình nhân cũ.

Nhiều khi, Như không hiểu nổi mình. Cô rất yêu Hiếu, rõ ràng đó là điều mà cô đã nhận thức được rất rõ ràng, nhưng, có quá nhiều thứ để lòng tự trọng và tính cách ngang bướng của Như khiến cô không cho phép mình được mềm lòng.

Như ngồi trước mặt mẹ Hiếu với thái độ bình thản.

- Cháu tên gì ? Học ở đâu ? Quê quán thế nào ? Bố mẹ làm gì ?

Một loạt những câu hỏi được dành cho Như, cô im lặng.

- Bác chỉ nói thế này thôi, cháu là người xinh đẹp, cháu sẽ tìm được những người giỏi giang và tốt hơn Hiếu nhà bác, bác biết Hiếu nhà bác yêu cháu, nhưng vấn đề chỉ là tức thời thôi. Từ bé, Hiếu là đứa rất Hiếu thảo, nó rất nghe lời và nó sẽ không bao giờ làm bác buồn.

- ...

- Bác không bao giờ chấp nhận những người như cháu, nên cháu hãy từ bỏ ý định với Hiếu đi, đàn ông với cháu cũng chẳng thiếu.

- Những người như cháu là bác có ý gì ?

- Bác nghe qua hết rồi, gia cảnh, học hành…mọi thứ. Bác biết bố mẹ cháu li dị, cháu sống một mình. Con gái tự lập cũng tốt, mạnh mẽ cũng tốt, có điều…

- Vậy bác nghĩ gia đình, hoàn cảnh, hay tiền bạc, bố mẹ chia tay là đều do cháu làm ra mọi chuyện hay sao, bác đừng lấy những điều vô lý ấy ra làm lý do ! Cháu còn có lòng tự trọng của mình. Vậy xin bác hãy cứ giữ lấy Hiếu bên bác, cháu sẽ rời bỏ anh ấy. Vậy bác yên tâm rồi chứ.

- Bác cảm ơn cháu, bác hi vọng cháu không làm bác thất vọng.

Như đứng dậy về trước. Từng lời lẽ của người phụ nữ lớn tuổi ấy găm vào tim Như. Phải rồi, Như là một cô gái không gia đình, không nhà cửa, chỉ là một đứa con gái quê mùa, chẳng có chút gì có thể sánh với gia đình Hiếu.

Có thể Như không có những nền tảng tốt đẹp như Hiếu, nhưng tư cách, Như thừa tư cách và lòng tự trọng của một đứa con gái nghèo đơn độc không hạ mình đến mức phải van xin hay lạy lục bất cứ ai. Rõ ràng là cô yêu Hiếu, nhưng…mọi thứ quá khác và Như với niềm kiêu hãnh của mình chẳng dễ dàng để cô có thể vứt bỏ đi niềm kiêu hãnh của mình.

Hiếu và cô đi bên nhau. Im lặng. Đó là điều cô sợ hãi nhất.

- Anh có thể không im lặng như thế này được không?

Hiếu trút một tiếng thở dài.

- Nếu em là một gánh nặng đối với anh, có lẽ, chúng ta cần phải suy ghĩ lại mọi thứ. Em là người sống không phải lo lắng về những mối quan hệ. Em khác anh, em không có gia đình, em không có bạn bè, em không phải quan tâm xem mọi người xung quanh nghĩ gì về em. Nhưng em cũng không muốn em trở thành gánh nặng của ai đó, em cũng không muốn anh bước vào thế giới của em mà từ bỏ những điều thân thuộc của anh đó là gia đình, bạn bè…

- Ý em là gì?

- Anh không cần phải hiểu ý em là gì, vấn đề là…anh hãy quên tất cả mọi chuyện đi. Có thể anh là một người hùng đã từng kéo em tránh khỏi sa ngã. Nhưng anh không phải là người có đủ can đảm đến thế, để nắm tay em công khai cho gia đình, cho bố mẹ, cho bạn bè anh? Anh vẫn đang lo sợ bởi em không phải là một cô gái có giáo dục bài bản, không được sinh ra trong một gia đình cũng môn đăng hậu đối với gia đình anh, đúng không?

- Anh…

- Cảm ơn anh vì quãng thời gian qua, em đã tìm lại chính mình, nhưng em nghĩ, không phải bất kì điều gì cũng được gọi là tình yêu đâu anh.

Đó là kí ức đã xa xôi lắm rồi, nhưng Như vẫn còn nhớ rất rõ ràng. Từ khi chia tay với Hiếu, Như sống bình yên hơn, lặng lẽ đi về. Như không còn là Như của ngày xưa nữa, bây giờ là một Như rất khác. Nhưng hình như cô có điều, cô không còn cười nhiều như trước nữa, nụ cười ấm áp và trong sáng ngày nào giờ hiếm hoi.



Phần 3: Gặp mặt



Bệnh viên.

Ngày đầu tiên Như nhập viện, những giấy tờ và thủ tục lằng nhẳng làm cho cô khá mệt. Bắt đầu có vài dấu hiệu của việc đứng không vững, cô tự cảm nhận thấy hai chân bắt đầu run lên và cô cố gắng kiếm một chiếc ghế để ngồi xuống trong lúc chờ đợi. Mùi bệnh viện và không khí ngột ngạt đông người ở đây khiến cho cô khó chịu, nhưng có lẽ cô sẽ phải thích nghi với điều này, bởi không còn lâu gì nữa, cô sẽ phải gắn bó với nơi này, ít nhất là không phải là cuộc điều trị đơn giản ngắn ngày.

Chị y tá đưa Như đến phòng của cô, căn phòng nhỏ sạch sẽ, có rèm cửa màu trắng gió ùa vào, chiếc giường của cô cạnh cửa sổ, bên cạnh chiếc giường là chiếc tủ nhỏ đặt lên trên đó là một lọ hoa hồng. Màu hoa hồng đỏ rực là điểm nhấn át đi không gian trắng của cả căn phòng. Như hít một hơi, gió lùa vào tung rèm cửa, có chút nắng cũng chiếu rọi lên chiếc ga đệm trắng toát. Đặt chiếc túi chứa đồ dùng cá nhân và mấy bộ quần áo, Như kéo rèm cửa gọn gàng lại, cô nhìn xa xăm.Phía chân trời, đàn chim trắng đang sải cánh, và những vệt trời nhàn nhạt bàng bạc vô hồn…

- Em sắp xếp đồ đạc và nghỉ ngơi đi nhé !

- Cảm ơn chị !

“Ngày mai, là đám cưới của Hiếu rồi!” Cô nhủ thầm, rồi lục tủ, lôi ra thiếp mời của Hiếu xem lại địa điểm. Như cứ thế giữ nó trên tay, rồi tự dưng, Như thấy những giọt nước mắt của mình và rất đau ở lồng ngực. Tưởng chừng như mọi chuyện với Hiếu đã xóa sạch, nhưng sao, cầm trên tay thứ này, cô vẫn đau đớn đến như thế?

Hôm đưa thiếp mời, Hiếu không dám nhìn vào mắt cô, Như nhận ra ngay sự lúng túng và khó xử từ Hiếu, cô cố giữ cho mình sự bình thản.

- Cô gái ấy rất tốt đúng không anh?

- Em…sao em lại hỏi thế?

- Em chỉ muốn xác nhận điều ấy thôi, em muốn biết vì em luôn mong anh được hạnh phúc.

- Anh xin lỗi.

- Anh có lỗi gì đâu.

- Anh xin lỗi vì không có đủ can đảm để đến với em, anh chỉ là một thằng hèn…

- Đừng tự dằn vặt mình như thế, em cũng không cần đến lòng thương của anh, hãy yêu người ấy như đã từng yêu em, và nhớ…hãy sống thật hạnh phúc…!

Cô vẫn nhớ khuôn mặt nhợt nhạt của Hiếu và đôi mắt nhìn cô tha thiết như van xin cô một sự tha thứ.

Như ra về, bước những bước chậm rãi trên đường, cảm giác tiếc nuối. Gía như cô có đủ can đảm, giá như cô vứt bỏ đi lòng tự trọng của mình, giá như Hiếu là người đàn ông mạnh mẽ hơn có thể làm mọi thứ vì cô…Như đứng sững lại, cô chẳng thể nào bước tiếp được nữa, hai chân chùn lại, cô ngồi thụp xuống và ôm mặt khóc…

Khi gặp Hiếu cô đã khóc rất nhiều, và hôm nay, cầm trên tay là thiếp mời cô lại khóc, khóc cho một con người đã từng ở bên vỗ về, khóc cho những ngày tháng hạnh phúc đã qua và khóc cho ngày hôm nay khi cô nhận ra mình đơn độc đến chừng nào….

Như gạt nước mắt, lấy trong tủ bộ váy cho mình đặt gọn gàng trên giường…

* * * *

Đám cưới của chị gái Thu được tổ chức trong một khách sạn đắt tiền sang trọng, cô dâu và chú rể trông thật sự rất xứng đôi, Quang phải đến sớm vì làm chân phó nháy vì Thu muốn Quang chụp lại tất cả mọi thứ để “sau này cháu em ra đời, em sẽ cho nó xem và kể lại tường tận bố mẹ nó đã lấy nhau như thế nào”. Quang cười với cái ý tưởng trẻ con nhưng cũng rất hay ho ấy.

Nhạc nền vang lên, đèn vụt tắt, dưới ánh nến lung linh, cô dâu chú rể bước vào từ phía dưới và đi lên sân khấu. Cô dâu dịu dàng trong bộ váy tinh khôi và chú rể lịch thiệp trong bộ vest màu đen. Thu đứng bên Quang không khỏi biểu lộ vui mừng, ánh mắt Thu ánh lên những niềm hạnh phúc và ước ao

Phong cũng được mời và đứng bên cạnh hai người, Phong lấy tay huých nhẹ vào Quang rồi thì thầm

- Ông cũng lấy Thu đi được rồi đấy, nhìn cô ấy kìa…

Quang không nói gì, chỉ cười. Đám cưới với Thu có lần Quang cũng thử nghĩ tới, nhưng có lẽ, còn điều gì đó mà Quang vẫn còn cảm thấy e ngại, có thể lí do đơn giản là anh chưa thật sự sẵn sàng.

Như đến đám cưới trong bộ váy màu trắng, cô đẹp, dáng vóc toát lên sự thanh thoát nhẹ nhàng. Cô lặng lẽ đứng nhìn, nụ cười nở thật tươi tắn, cô đã nhìn thấy người ấy, rất lịch lãm trong bộ lễ phục và một đám cưới hoàn hảo không chút khiếm khuyết. Cô gật đầu chào chú rể rồi định rằng sẽ lặng lẽ ra về, Như biết đáng lẽ ra cô không nên đến nơi này…nhưng chút nhỏ nhoi nhất còn sót lại trong cô về người cũ, cô vẫn muốn anh hạnh phúc trong ngày cưới…

Như bước rất vội…

Có ánh đèn flash…

Quang đã bấm máy…

“Cô gái…váy….màu trắng…”

“Là…cô ấy !”

Quang đưa máy ảnh xuống, vội vã đuổi theo

- Quang, làm sao thế, mày đi đâu ? Phong kéo Quang lại

- Cô ấy, tao vừa nhìn thấy cô ấy, ở đây thôi, gần lắm….

- Mày định làm gì?

- Buông tao ra, cầm máy ảnh này, nói với Thu tao có việc gấp phải đi, mày giỏi bao biện lắm mà, giúp tao lần này thôi !

Quang không nói thêm nữa, vứt cho Phong chiếc máy ảnh rồi vội vã đuổi theo cô gái trong bộ đồ trắng.

“Thiên Sứ, đừng bước vội vàng đến thế !”

Quang vội vã đuổi theo cô gái thoát khỏi đám đông ồn ào trong hội trường.

Cô gái đi vào tháng máy, anh cố gắng đuổi theo nhưng không kịp, cửa thang may đóng lại. Quang vẫn không bỏ cuộc bằng cách chạy theo lối cầu thang bộ. Trong tâm trí Quang là Thiên Sứ trong tấm hình anh đã nâng niu suốt hai năm qua, và hiện tại chỉ cách có mấy bước chân thôi là Thiên Sứ của anh bằng xương bằng thịt.

Quang chạy 6 tầng cầu thang bộ xuống đại sảnh, anh thở dốc và đưa mắt nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Thiên Sứ đâu, anh có cảm giác như cô ấy biến mất không để lại bất cứ dấu vết…

Quang định quay lên thì nghe tiếng kêu từ mấy người lễ tân và những người khách…

“Cô ấy bị ngất rồi, gọi cấp cứu đi”

Anh chạy đến, chen ngang đám đông…

Cô gái đang nằm bất động dưới đất, giống như một Thiên Sứ đang ngã gục mà chẳng tìm đâu ra chút sinh lực.

“Đúng là cô ấy rồi !”

Quang kiểm tra mạch đập, rồi lấy tay đỡ cô gái “đúng là cô ấy rồi, Thiên Sứ, Thiên Sứ đây rồi”

- Gọi cấp cứu chưa? Mấy người khách nhốn nháo cả lên.

- Tôi là bác sĩ, gọi cho tôi một xe taxi, cô gái này chỉ bị ngất thôi. Tôi sẽ đưa cô gái này đến bệnh viện.

- Anh đỡ cô ấy dậy đi, nhân viên y tế ở đây sẽ cùng anh đưa cô ấy đi.

* * *

Như tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong căn phòng của mình ở bệnh viện. Mọi thứ xảy ra tối qua làm cô không nhớ rõ ràng, chỉ thấy như có một cái gì đó chụp xuống đầu và bỗng dưng cô đổ ụp xuống không sức lực nào và không còn biết gì nữa.

Cô nhớ rằng mình đã ở đám cưới của Hiếu, với nhạc nền, với hoa với ánh sáng lấp lánh, với cả những nụ cười chúc cho đôi uyên ương hạnh phúc. Cô không thể nhớ được rõ làm sao cố có thể quay trở lại bệnh viện bình an như thế này. Nhưng…có một cái gì đó, có một người nào đó,…một đôi mắt…mắt nâu dịu dàng…đó là hình ảnh mà Như còn thấy thấp thoáng trong tâm trí.

- Em đã tỉnh rồi à, chuẩn bị cho chị lấy máu đi xét nghiệm nào? Chị y tá bước vào nói với cô.

- Chị, ai đưa em về đây thế?

- À, em bị ngất ở đại sảnh ở khách sạn người ta đưa em đến đây, có giấy tờ trong túi em mà…

- Hóa ra là thế.

- Em ổn chứ?

- Vâng.

- Xong rồi đấy, em lấy tay giữ thế này để máu không chảy ra nữa nhé, rồi nghỉ ngơi 1 tý đi, khoảng 10 giờ em sẽ phải đến gặp bác sĩ trị liệu riêng.

Như lấy tay giữ lấy cánh tay vừa được lấy máu, vết kim nhỏ không làm cho cô có cảm giác đau đớn.

Như thay quần áo bệnh nhân rồi đến gặp bác sĩ, bộ quần áo bệnh nhân không làm cho cô cảm giác khó chịu, ngược lại cho cô cảm giác đúng đắn cô đang là một bệnh nhân.

Cô gõ cửa rồi bước vào, vị giáo sư già gật đầu ra hiệu cho cô vào, đứng bên ông là một bác sĩ trẻ, họ đang lấy những tấm phim chụp cắt lớp của cô ra xem và đưa ra ý kiến. Vị bác sĩ trẻ không nhìn Như, anh ta có vẻ chăm chú vào những đống giấy tờ hơn là sự xuất hiện của cô.

- Đây là bác sĩ Quang, tuy còn trẻ nhưng là một bác sĩ giỏi, cô cứ yên tâm khi được bác sĩ Quang tham gia điều trị bệnh cho.

- Vâng, cháu cảm ơn bác sĩ. Chào bác sĩ Quang, tôi là bệnh nhân Như, Đặng Tâm Như.

Vị bác sĩ trẻ nhìn cô cười rồi khẽ gật đầu.

“ồ, mắt nâu dịu dàng, kính cận, nụ cười răng khểnh” Như suýt nữa kêu lên thành tiếng bởi khuôn mặt thanh tú đang đối diện với cô trong bộ áo blouse trắng. “ Nếu bỏ chiếc áo khoác ấy ra, anh ta sẽ là một…thiên thần”. Như cười với ý nghĩ ấy rồi giấu giếm nụ cười ấy cho riêng mình.

Như miêu tả chi tiết những triệu trứng cô đang gặp phải cho bác sĩ Quang. Cô cũng trao đổi một cách thẳng thắn về tình trạng hiện tại của mình, cô không có gia đình hay bạn bè, nên bác sĩ cứ nói hết bệnh tình của cô để cô có một tâm lí chuẩn bị tốt. Vị bác sĩ trẻ ngại ngần nhìn cô, ánh mắt nâu dịu dàng, có chút lo lắng…

Như về phòng, nắng lọt qua rèm cửa những giọt trong veo, làn gió nhẹ nhàng hất nhẹ lùa vào phòng. Như đặt mình xuống giường, hai mắt dần nhắm lại, cơn buồn ngủ kéo đến thật nhanh vì tác dụng phụ của thuốc.

* * *

Quang về đến nhà, vứt chiếc cặp chứa đầy hồ sơ bệnh án của bệnh nhân xuống đi văng, anh tháo chiếc nút áo ở cổ và kéo dãn c
Thông Tin
Lượt Xem : 592
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN