--> Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em

Dành tặng cho những ai đã yêu, đang yêu và sẽ yêu. Bạn có bao giờ tin vào ĐỊNH MỆNH? Bạn có bao giờ tin rằng mọi sự gặp gỡ đều đã có sự sắp đặt trước? Bạn có bao giờ thấy tim mình như nghẹt thở vì nhớ nhung một ai đó? Cuộc sống này là một hành trình dài bất tận, liệu yêu thương thế nào mới là đủ, liệu có bao nhiêu con người bước vào cuộc sống của ta và liệu người ấy có ở lại bên ta mãi mãi. Liệu ta có đủ cam đảm để nắm chặt tay người? Xin hãy yêu, như là yêu lần cuối, như yêu chưa bao giờ được yêu… Xin hãy cứ yêu, dù ngày mai đêm có tàn, trăng có vỡ, nước mắt có hoá thành pha lê và hãy cứ yêu như thể rồi ta sẽ tan biến vào hư vô. Xin hãy cứ yêu, cho tim đong đầy, cho bàn tay gần với bàn tay bởi cuộc đời này mãi mãi chỉ có duy nhất một lần ta được sống và yêu như thế!

Trích đoạn: “Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi... Định mệnh đã cho chúng ta gặp nhau và em hạnh phúc với điều đó. Xin lỗi anh vì không thể ở bên anh lâu thêm chút nữa... mọi thứ phải tuân theo số phận... Hãy sống thay em cảm nhận thế giới này, hãy thay em làm những việc em chưa làm, hãy sống và hạnh phúc trong từng phút từng giây trôi qua.. Cảm ơn anh vì tất cả, có lẽ đã muộn nhưng em còn chưa kịp nói... em yêu anh!”

“Thiên Sứ đừng đi, anh còn chưa nói yêu em!”

[Tải ảnh'>


Phần 1: ĐỊNH MỆNH


Quang chưa bao giờ tự giải thích xem lí do nào anh lại thích nhiếp ảnh. Đó giống như một thứ mê hoặc mà nếu như càng muốn rời ra thì ta lại càng muốn đi vào tìm hiểu lâu hơn vậy. Quang là một bác sĩ trẻ, đó là cuộc sống vẫn diễn ra hàng ngày của anh và nhiếp ảnh là một thế giới hoàn toàn khác mà anh dành riêng sự ưu ái.

Có người nói rằng, hai mảng màu đối lập trong cuộc sống của Quang dễ làm cho người ta đặt dấu chấm hỏi, bởi một bác sĩ nắm trên tay sự sống và cái chết của bao nhiêu người, hàng ngày đối mặt với khốc liệt chết chóc và một người nghệ sĩ cầm trên tay chiếc máy ảnh có quá đối lập hay không. Quang chẳng quan tâm tới sự đối lập ấy lắm. Mỗi khi có thời gian rảnh rỗi là anh lại lang thang trên tay cầm chiếc máy ảnh đi khắp phố phường Hà Nội để ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất về con người, về cuộc sống,về nụ cười của những cụ già tóc đã bạc hay nét hồn nhiên thơ ngây của con trẻ. Quang được giới nhiếp ảnh không chuyên đánh giá cao, có người nói rằng, nếu như anh không là bác sĩ thì có thể nhiếp ảnh sẽ làm anh tiến xa hơn nữa.

Quang không thích sự gượng ép, không thích sự cầu kì trong những bức ảnh anh chụp, anh cũng không thích sự sắp đặt trước cho một buổi chụp hình, nó nghe có vẻ như giả tạo, hơn hết anh thích những cái gì đó đến tự nhiên, chớp nhoáng, nhưng qua những bức ảnh của anh lại để lại những điều sâu sắc.

Đó là một buổi chiều mà nắng có màu sắc rất lạ, màu tím. Quang có cảm giác rằng trong khung cảnh đẹp đến mơ màng như thế này chắc chắn mình sẽ chụp được những bức ảnh đẹp Quang chụp lại những góc cạnh dù là nhỏ nhặt, cố gắng để tìm có được những tấm hình đẹp giữa không gian nắng chiều tuyệt đẹp như thế này.

Quang lia máy tìm những góc máy đẹp nhất và bất giác, một thiên thần hiện ra trong góc máy của ạnh, đó là một cô gái với bộ váy trắng tinh khôi và có nụ cười thật rạng rỡ trong nắng chiều. Em đứng giữa trời đầy nắng và gió, khoảnh khắc ánh sáng làm cho khuôn mặt em rạng ngời, mái tóc bay bay dịu dàng trong gió. Hình ảnh đó vẫn còn lưu lại trong tâm trí Quang cho đến mãi bây giờ như một thước phim quay chậm, một khoảnh khắc đẹp đến bất ngờ. Thật nhiệm màu và cũng thật diệu kì cái khoảnh khắc đẹp lạ lùng ấy cậu đã nhanh tay chụp lại được. Đó là bức ảnh Quang ưng ý và nâng niu nhất.

Về nhà, Quang thấy mình như một kẻ mộng du, anh nghĩ về cô gái đó thật nhiều, bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu. Quang muốn biết cô gái đó là ai. Những mãi mãi, đó là ẩn số. Bởi trước khi Quang bỏ máy và nhìn lên thì cô gái ấy đã hòa vào dòng người đông đúc. Em biến mất trong một khoảnh khắc. Quang thấy mình giống như một thằng ngốc đứng giữa đám đông xa lạ.

Quang về nhà, vội vàng rửa ngay bức ảnh. Giữa nền sắc tím của nắng chiều, cô gái mặc bộ váy màu trắng, đẹp ngỡ ngàng, nụ cười ấm áp. Quang chết lặng đi. Thật sự, nó là một tác phẩm nghệ thuật quá đẹp !

Quang thích chụp ảnh, dù là không chuyên nghiệp nhưng có thể bởi đây là một chút gì đó lãng mạn còn sót lại trong con người anh. Quang là một bác sĩ chuyên khoa Thần Kinh, công việc của Quang gắn liền với những người bệnh nhân mà bên ngoài nhìn họ có vẻ rất khỏe mạnh nhưng có thế chết trong nay hoặc mai chỉ vì một khối u nhỏ hay một tế bào lạ. Quang là một bác sĩ giỏi, anh đã mổ thành công chấn thương sọ não, các loại u não. Tất cả các dị dạng mạch máu não, thông động-tĩnh mạch và các loại u tuỷ, u dây thần kinh ngoại vi… Và Quang hang ngày vẫn đối mặt với những chuyện chết choc, những số phận ngắn ngủi. Cái chết, bao giờ cũng nghiệt ngã và chính vì nghề nghiệp sinh tử ấy, Quang không cho phép anh được yếu đuối, bởi chỉ một giây yếu đuổi hay sợ hãi của Quang có thể an
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 505
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN