--> Tổng Tài Đại Nhân - game1s.com
Polaroid

Tổng Tài Đại Nhân

Chương 1

Không lo gà trước thì phải lo bò sau, lấy việc không tranh giành làm trọng, từ trước đến nay chủ trương tôn trọng tài đức chi đạo làm quy tắc đối nhân xử thế.

Cô am hiểu triết học Nho giáo, chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của ai, lại càng không dựa vào ai. Dù sao thì từ trước đến nay, việc đầu tiên khiến người ta chết nhanh nhất là tranh giành ác liệt với người khác, mà cuối cùng điều đó lại như lấy đá bỏ giếng, mọi chuyện cứ bình thường, sẽ sống lâu nhất, an toàn nhất.

Bình sinh cô không có chí lớn, quy tắc sống của cô vui vẻ là chính, châm ngôn của cô là bo bo giữ mình, giây phút nào cô cũng nhớ kỹ trong lòng, tự mình làm, không bao giờ dám quên, thẳng cho đến một ngày, người này sinh lời răn đụng phải nghiêm khắc khảo nghiệm.

-Bản báo cáo này ai làm?

Trong phòng thư ký, nhóm thư ký trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp đứng cạnh cửa nhìn người đàn ông cầm bản báo cáo vừa mới hỏi, sắc mặt tất cả xanh mét nhưng lại không có một người nào dám lên tiếng trả lời.

Nếu như bây giờ là hai tháng trước, không nghi ngờ gì mọi người nhất định tranh nhau phục vụ tổng tài mới về nước nhậm chức, nịnh nọt để lưu lại ấn tượng tốt với hắn.

Thậm chí mấy ngày trước, tuy rằng nhóm thư ký phục vụ bị đuổi việc gần hết nhưng vẫn còn lại một số lượng ít ỏi có thể đếm được, nhưng vẫn là số ít thư ký mỹ nữ tâm tính “bền gan vững chí, sừng sững không dao động”, mơ ước có một ngày có thể gả vào nhà giàu có, bay lên cành cao, cóc ghẻ hóa phượng hoàng mà nguyện ý mạo hiểm chịu đựng gian nan, cũng chỉ vì muốn có cơ hội gần người kế vị trẻ tuổi này.

Nhưng cách đây vài ngày, có một nữ xinh đẹp kiều diễm bất chấp khó khăn mạo hiểm quyến rũ thất bại, thậm chí bị giáng xuống “đồng nghiệp cũ”, phòng thư ký người nào cũng thấy bất an, lo lắng đề phòng, gặp phải tổng tài là như gặp Diêm Vương, hận không thể trốn được, nếu như có thể trốn, chỉ sợ mình cũng như hổ mất đầu, bị giáng xuống thành “đồng nghiệp cũ”, hơn nữa đã hiểu rõ mọi việc, quan trọng vẫn là kiếm được bát cơm.

Chính vì thế mới có tình cảnh ngày hôm nay…

-Bản báo cáo này là ai làm?

Bên trong yên tĩnh đến quỷ dị, tiếng nói của người đàn ông lại vang lên, nếu là mấy ngày trước nhất định sẽ có một hai người phản ứng, nhưng nay mọi người chỉ có thể ảm đạm, nghiêm mắt nhìn nhau, không có người nào dám hé răng, ánh mắt tất cả đều dừng ở góc nhà, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Cảm nhận được ánh mắt các đồng nghiệp rất trầm trọng, Chân Như Ý thầm thở dài một hơi, bất đắc dĩ lên tiếng:

-Là tôi.

Những người trước kia vẫn hay giành công bây giờ ở chỗ nào?

Như thế nào mình lại đi lên?

Tuy rằng báo cáo này là do cô phụ trách nhưng nếu là cô trước kia công lao bị cướp đi cô cũng không cần, hiện tại cũng không để ý.

Ánh mắt gay gắt chậm rãi hướng tới khó có thể nhận ra, nhẹ gật đầu một cái, giọng nói trầm thấp:

-Cô, đi theo tôi vào phòng Tổng tài.

Tục ngữ nói, đời người có bốn chuyện đáng buồn.

Nắng hạn lâu ngày gặp mưa to, có một giọt.

Nơi đất khách quê người gặp lại ngươi quen cũ, mượn tiền.

Đêm động phòng hoa chúc, không “động đậy”.

Danh sách những người đỗ đạt, là người khác.

Mà nay, cô lại nhớ ra điều đáng buồn thứ năm.

-Chuyện gì?

Ở một chỗ ngồi ngoài trời của quán cà phê, Tôn Phái Tình nhấp một ngụm đồ uống thật lớn, ngồi đợi bạn tốt “phát biểu cao kiến”.

-Công việc lương cao thì…

Lười biếng quấy cốc cà phê, Chân Như Ý nói ra điều đáng buồn thứ năm của đời cô.

-…vô vị.

“Phụt” một tiếng, Tôn Phái Tình mở miệng mắng:

-Xương gà cái gì? ( trong tiếng Trung, từ “vô vị” đồng âm và cùng cách viết với từ “xương gà” => ngất ngây con gà tây ) Công việc bây giờ của cậu đãi ngộ rất tốt, lương lại cao, bao nhiêu người muốn giành giật, cậu còn than thở gì nữa?

-Cũng là vì đãi ngộ tốt, tiền lương cao, bỏ thì vương, mà thương thì tội, chính thế tớ mới nói là vô vị.

Lấy tay chống cằm, Chân Như Ý bất đắc dĩ nói.

-Cậu vẫn đang nói tiếng người sao?

Trố mắt nhìn, Tôn Phái Tình đầy bi phẫn.

-Có ai mau mang người phụ nữ này ra ngoài chém chết đi!

Ôi….. lời nói này làm cô ấy thấy công việc của mình thu nhập rất bấp bênh, nhiều năm liền cuối cùng tiền thưởng cũng không có, muốn có quyền lợi và hưởng đãi ngộ tốt thì phải tự dựa vào chính mình, chứ ở cái văn phòng nhỏ như cái nhà này thì chế độ giai cấp để ở đâu, hả, hả, hả?

So với quảng cáo dầu gội đầu thì mái tóc vừa dài vừa bóng, lại còn mềm mượt, Chân Như Ý nếu miễn cưỡng cũng có thể coi là thanh tú ở mức độ bình thường, khuôn mặt thản nhiên nở nụ cười nhạt, không rạng rỡ lắm nhưng đôi mắt lại thông minh, trong suốt sáng ngời, giờ phút này có vẻ cô không hứng thú lắm nên giọng nói tuy có khí nhưng lại vô lực.

-Chém thì chém đi! Như thế tớ không còn bị biến thành bò để bóc lột nữa, quá tốt!

Cô nhớ lại quãng thời gian trước cái ngày được gọi vào phòng Tổng tài, không cần dốc toàn bộ sức lực hoàn thành tốt công việc, thậm chí

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 737
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN