--> Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương - game1s.com
Teya Salat

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương

Giới thiệu:

Tình yêu không thể diễn tả bằng lời, cũng không thể đo đếm được, những gì mắt thấy không nhất định là sự thực, chỉ khi cảm nhận bằng cả trái tim thì đó mới là tình yêu chân thực nhất… Khắc khoải qua rồi, gặp được một chàng trai như Kỷ Nghiêm, đó chính là điều đẹp đẽ nhất trong cuộc hành trình sinh mệnh của tôi, tất cả những buồn đau đều biến thành cây kẹo ngọt năm màu trước mặt người ấy. Ngậm nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương nhưng đó chính là tình yêu mật ngọt.

Kỷ Nghiêm là viên kẹo ma quỷ của tôi, vỏ ngoài đẹp đẽ, chua đến chát lòng nhưng lại ngọt ngào đến đớn đau. Triển Tư Dương là viên kẹo nhân rượu, có lớp vỏ kẹo trắng tinh, hương thơm say đắm. Còn tôi chính là chiếc kẹo bông mềm xốp, ngọt ngào, vô cùng khả ái. Chúng tôi từng là những người bạn thân thiết nhất trong trường, ngày tháng trôi qua êm đềm nhưng cũng có khi đầy đau khổ. Vốn tưởng sẽ hạnh phúc mãi như thế, cho đến một ngày gặp ánh mặt trời… Thế là chúng tôi tan ra, hoà lẫn thành một.

Mời các bạn đọc truyện !
Chương 1

Hạ tuần tháng sáu, tiết trời chính hạ nóng nực oi ả khó mà chịu nổi, nắng rọi chói chang gay gắt xuống đỉnh đầu. Lúc này kì thi tốt nghiệp trung học cơ sở vừa kết thúc, bầu không khí chẳng có lấy một hơi gió mát, vừa nóng lại vừa khô.

Mấy đứa bạn thân chúng tôi vừa mới được giải phóng khỏi kì thi tốt nghiệp, đi tụ tập đàn đúm một phen là lẽ đương nhiên. Bên trong quán karaoke mát lạnh, cậu mập ôm mic gào rú bài “Có chết cũng phải yêu”, lại còn làm ra vẻ đang say sưa mê đắm lắm. Nói theo cách của cậu ta thì – mỗi khi cầm mic lên, cậu ta chính là thần ca hát tái thế — nghe xong câu này, tôi chỉ muốn lên đá vào cặp mông béo múp của cậu ta mấy phát cho xong.

Đương nhiên, tôi không dại gì mà xông lên thật đâu. Có những chuyện đối với tôi mà nói thì chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Nhưng mà La Lịch Lệ thì lại là một đứa hoàn toàn theo trường phái hành động, chẳng nói chẳng rằng, tung ngay một cú đấm khiến đầu cậu mập hếch lên bốn mươi lăm độ, ngã bổ nhào xuống ghế sofa của quán karaoke theo tư thế chổng bốn vó cực kì thảm hại. Chiếc ghế đáng thương không ngờ còn bị đâm cho thủng luôn một lỗ, bọn tôi trông thấy thế, đứa nào đứa nấy tức tốc rút lui, tránh xa cậu ta ra.

Đến lúc tiếng nhạc trong phòng hát lại vang lên, tôi ngã vật trong một góc sofa cười lăn lộn, cười đến nỗi chảy nước mắt.

Màn hình ti vi đang phát bài hát gốc, giọng nam trầm ấm cất tiếng ca: “Chia tay vì oán hận, tha thứ cho anh em nhé …” Cảm giác mê đắm thân quen hòa tan dần vào tận trái tim tôi cùng với tiếng nhạc đinh tai nhức óc.

Tôi hốt hoảng chỉ lên màn hình, hét lên với La Lịch Lệ đang đứng trước máy chọn bài: “La Lịch Lệ, mau lên, mau lên, chuyển sang bài khác ngay cho tớ.” La Lịch Lệ khinh bỉ liếc nhìn tôi: “Cậu nhìn lại mình đi! Kém cỏi đến thế là cùng! Thất tình thì có gì ghê gớm chứ? Bớt đi một gã Trần Tử Dật thôi chứ có phải trời sập xuống đâu!”

Bị nó cứa đúng chỗ đau thế này, trái tim tôi đau nhói, khuôn mặt Trần Tử Dật lại hiện lên trong đầu một cách vô thức: dưới ánh nắng chói chang, chiếc áo sơ mi trắng, đường cong nơi cổ nhẵn nhụi và sáng sủa, cả mái tóc màu nâu hạt dẻ nữa … mỗi khi bật cười, chân mày của anh ấy lại dương lên, chiếc mũi thẳng cùng với đôi môi mỏng khẽ nhếch, trông anh ấy rạng rỡ mát lành hệt như một cơn gió biển.

Tôi hít mạnh một hơi thật sâu, ngẩng đầu ngả lưng xuống ghế sofa, tiện tay cầm một lon Sprite đã khui nắp lên tu một hơi dài.

Đã miệng quá!

Một năm trước, vào bữa tiệc sinh nhật của tôi, Trần Tử Dật đã gọi cả đám người đến mừng sinh nhật. Trong quán karaoke, anh ấy đã nắm tay tôi hát một khúc tình ca trước mặt tất cả mọi người. Tiếng vỗ tay và huýt sáo trong phòng bùng lên như sấm dậy, mặt tôi đỏ lựng cả lên, nhưng Trần Tử Dật chỉ nhìn tôi cười. Sự ấm áp từ ánh mắt anh ấy truyền sang tôi nóng bỏng. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ, anh ấy đã nói với tôi bằng giọng thật dịu dàng: “Thái Thái, anh muốn được nắm tay em mãi mãi.”

Tôi rụt rè vân vê gấu áo, hỏi Trần Tử Dật: “Nếu có ngày em đi lạc mất thì sao?”

Anh trìu mến vuốt tóc tôi: “Ngốc ạ, chỉ cần em đứng yên tại chỗ không đi đâu hết, nhất định anh sẽ tìm thấy em.” Đôi mắt anh lấp lánh ánh sáng nhu hòa như nước, long lanh tựa những ngôi sao trên trời.

Tiếc thay, con đường đi đến những điều tốt đẹp lung linh ấy quá đỗi xa xôi, cuối cùng hai chúng tôi vẫn lạc mất nhau khi còn chưa đi tới đích.

Vừa nghĩ đến Trần Tử Dật, toàn thân tôi liền bắt đầu nhức mỏi, lồng ngực căng ra, đỉnh đầu tôi chợt bị một luồng hơi nóng bừng lên xâm chiếm. Tôi nhìn kĩ lại lon nước trong tay mình, đúng là nước ngọt có ga mà, sao tôi uống Spite cũng say được nhỉ?

La Lịch Lệ ngồi bên lạnh lùng hừ một tiếng: “Thôi đi, Trần Tử Dật với cậu chia tay nhau được mấy tháng rồi, giờ cậu còn mong chờ gì ở anh ta nữa? Cũng chỉ có những đứa ngốc nghếch như cậu mới dễ bị gạt thế thôi.”

“Tớ có ngốc đâu?”

La Lịch Lệ nhảy dựng lên: “Cậu còn chối à? Thế cậu nói xem, có ai ngốc đến mức bị bạn trai lừa xong lại còn bị cả máy ATM lừa nữa?”

Ngay sau đó, tôi ngước nhìn trần nhà, nước mắt chan hòa. Nếu coi chuyện tôi bị Trần Tử Dật đá mà không hiểu vì sao là một trò hề, vậy thì việc bị cái máy ATM chơi khăm đúng là một bi kịch.

Thi xong tôi mời mọi người đi hát karaoke, hôm ấy tôi đang định rút 200 đồng từ máy rút tiền tự động, kết quả tiền thì không thấy đâu, lại còn bị nuốt thẻ luôn nữa chứ. Sau lưng tôi còn cả một dãy dài đang xếp hàng chờ đến lượt mình, tôi chỉ còn biết ôm lấy cái máy ATM mà rên rỉ.

Chú bảo vệ khua tay quát: “Làm ồn gì ở đây? Nói cô đấy, cái cô đang rú lên như quỷ khóc sói tru kia kìa.”

“Chú ơi, thẻ của cháu bị nuốt mất rồi …” Vẻ mặt tôi như đưa đám.

Chú bảo vệ ngẩn người, nhìn đồng hồ rồi nói: “Giờ này nhân viên làm việc đều nghỉ cả rồi, chắc nhanh nhất thì phải đến mai mới giải quyết được.”

Vừa nghe nói thế, tôi liền xông lên túm lấy tay áo chú bảo vệ: “Vậy còn thẻ của cháu thì sao? Nhớ lát nữa cháu đi rồi cái máy ATM này lại nhả 200 đồng đó ra, thế thì chẳng phải cháu mất tiền oan ư?”

Chú bảo vệ cũng không biết phải xử lí thế nào. Còn tôi thì lập tức mũi cay mắt đỏ, nước mắt tuôn ra như nước lũ. Tôi ôm lấy cái máy rút tiền khóc lóc thảm thiết: “Gian lận! Ngân hàng như thế này rõ ràng là hành vi gian lận!” Khóe miệng chú bảo vệ giật giật, mặt nhăn nhó, đành phải dán một mảnh giấy “Máy bị lỗi, tạm ngừng sử dụng” lên trên chiếc máy ATM.

Cuối cùng cũng bình tâm lại, tôi quay người thì bắt gặp ngay ánh mắt oán hận xuất phát từ những người đang đợi rút tiền, tôi chỉ biết cúi đầu chuồn đi cho lẹ.

Sau chuyện đó, tôi tự an ủi mình rằng: cứ coi như là của đi thay người vậy, huống hồ chuyện này cũng chỉ là tạm thời. Cơ mà tiền bị nuốt, nhưng hát thì vẫn phải hát chứ. Làm sao đây, khắp người tôi gom cả lại còn chả đủ tiền đi xe! Trong cơn nguy khốn, tôi đành cúi đầu nhờ vả La Lịch Lệ.

La Lịch Lệ nhìn tôi cả nửa ngày, đột nhiên cất cao giọng lên trên quãng tám: “Cậu nói xem, còn chuyện gì bi kịch hơn cùng lúc bị bạn trai đá và bị máy ATM lừa không?”

Tôi đau đớn quá, hai mắt lại đỏ lên, nước mắt sắp rấn ra rồi. Tôi túm lấy tay La Lịch Lệ lắc lấy lắc để: “Loli (biệt danh của La Lịch Lệ), tại sao chứ? Tại sao? Tại sao ông trời lại bất công với tới như vậy? Rốt cuộc thì tớ đã mắc lỗi gì?”

La Lịch Lệ nổi khùng gạt phắt tay tôi ra, cô nàng đưa hay tay lên chống hông, gầm lên giận dữ: “Cậu định diễn bi kịch tình yêu đau khổ đấy hả? Cậu tưởng cậu là Quỳnh Dao chắc? Còn nữa, lần sau còn dám gọi tớ là Loli, tớ sẽ khiến cậu khỏi phải nhìn thấy ánh mặt trời luôn!”

Tôi bước lùi một bước, hình ảnh La Lịch Lệ trước mặt bắt đầu nhạt nhòa. Tôi lắc đầu thật mạnh hỏi: “La Lịch Lệ, hình như tớ hơi váng đầu.”

La Lịch Lệ không thèm chớp mắt: “Váng đầu xong thì nhớ trả tiền karaoke cho tớ.”

Tôi lập tức trợn tròn mắt nhìn cô nàng, cất tiếng cười nghe cực kì ngớ ngẩn: “Hi hi, yên tâm đi, tớ sẽ không quên đâu. Bây giờ tớ đang tỉnh táo lắm.”

La Lịch Lệ đưa tay lên cốc đầu tôi: “Cậu tỉnh táo cái con khỉ. Tớ thấy cậu bị sốt đến lẩn thẩn luôn rồi. Hồi xưa khi cậu bất chấp tất cả theo đuổi Trần Tử Dật, tớ đã từng khuyên cậu con gái con đứa mà chủ động quá, chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi. Bây giờ cậu ra nông nỗi này, đúng là đáng kiếp.”

Bên trong phòng hát, màn hình ti vi không ngừng biến đổi, ánh sáng lập lòe, tôi nghe thấy tiếng La Lịch Lệ thở dài thật khẽ, lồng ngực tôi cũng theo đó run lên. Trái tim tôi chua xót. La Lịch Lệ quả đúng là La Lịch Lệ, luôn luôn dội thẳng một gáo nước lạnh xuống đầu tôi mỗi khi tôi choáng váng, khiến tôi tỉnh lại. Tôi hiểu chứ, đó mới thực sự là người thật lòng muốn tốt cho tôi.

Chỉ là … có những lúc hồi ức quá đỗi rõ ràng lại chẳng khác nào đang tự giày vò bản thân mình vậy.

Tôi co người trong chiếc sofa, miệng lưỡi tôi khô ran nóng rát, tôi nhấc lon sprite lên uống tiếp.

Dưới ánh đèn vàng mờ sáng, ai đó đang cầm mic hát câu được câu chăng. Đám con trai con gái hòa vào trong tiếng nhạc, dưới ánh đèn mờ ảo trông sao mà mê đắm.

La Lịch Lệ kêu lên: “Thái Thái, cậu điên rồi à? Vừa nãy cậu mập đã đổi nước ngọt có ga trong lon thành bia dứa, cậu nhạy cảm với cồn, nhấp môi là say đấy.” Cô nàng vừa nói vừa giành lấy lon sprite từ trong tay tôi: “Chết tiệt! Cậu còn uống nữa à? Lát nữa tớ biết đưa cậu về nhà thế nào đây?”

La Lịch Lệ còn chưa nói hết câu, ý thức của tôi đã bắt đầu nhạt dần. Trong cơn mơ hồ, tôi giơ cao lon nước trong tay lên cười ngu ngơ với La Lịch Lệ: “Lịch Lệ, đừng dọa tớ chứ! Đây rõ ràng là spite mà.”

Tiếng nhạc che lấp mất giọng nói của La Lịch Lệ, tôi chỉ thấy ánh sáng xanh đỏ tím vàng ánh lên mặt cô nàng. Lúc tiếng nhạc chậm lại, cuối cùng tôi cũng nghe rõ La Lịch Lệ hét toáng lên: “Điền Thái Thái, người mà Trần Tử Dật thích không phải là cậu, cậu có hiểu không? Bây giờ bởi vì người anh ta thích đã trở về, thế nên anh ta mới vứt bỏ cậu không thương tiếc! Đến bao giờ cậu mới tỉnh ra đây!”

Sở trường của La Lịch Lệ chính là khơi lên nỗi đau của người khác, mà cô nàng còn chuyên môn chọn những chuyện đau nhất để khơi.

Nụ cười trên mặt tôi đông cứng ngay lập tức. Tại sao đến cả việc tự lừa dối bản thân mình cũng khó khăn đến vậy? Giống hệt như một ấm nước sôi trút thẳng lên trái tim tôi, vết thương trong tim bỏng rát. Có câu chó cùng cắn dậu, huống chi là người! Tôi nhảy bật lên đứng trên mặt ghế sofa, chỉ tay xuống La Lịch Lệ lớn tiếng nói: “Ai bảo không có Trần Tử Dật thì tớ không sống được? Nói cho cậu biết, La Lịch Lệ – cậu – cậu chính là một đứa Loli giả tạo.”

Bất kì ai cũng có điều cấm kị của mình, nếu như điều cấm kị của tôi là Trần Tử Dật, thế thì điều là Lịch Lệ cấm kị nhất chính là kẻ khác gọi cô ấy là Loli. Tuy rằng Lịch Lệ là một cô gái ngọt ngào xinh đẹp, nhưng hễ là người thân với cô nàng, không ai không biết La Lịch Lệ và hai chữ “Loli” kia lệch pha đến đâu. Cô ấy là ai chứ? Chính là người có thể khiến cậu mập ngã lăn quay chỉ bằng một cú đấm!

Tôi nói liên thanh một hồi khiến cho máu nóng trong người sôi lên sùng sục, nhấc lon nước trong tay lên tu liền một hơi, nói tiếp: “Còn nữa, Trần Tử Dật thì có gì hay ho chứ? Một thằng con trai chứ to tát gì? Hạng người đó tớ tiện tay vơ bừa cũng ra một mớ.”

La Lịch Lệ vẫn còn đang đắm chìm trong cơn sốc, tôi vội vàng nhảy khỏi ghế sofa, xông ra ngoài.

Xuyên qua sảnh lớn của tầng ba, đúng lúc ấy tôi đụng phải một đám người đang nói cười hỉ hả bước lên lầu. Trong mắt tôi lúc này, hình ảnh đám người ấy lắc lư xiêu vẹo và lồng vào nhau thành một khối.

Tôi ngoái đầu nhìn, hai chân bắt đầu mềm nhũn ra – La Lịch Lệ đã đuổi giết đến nơi rồi. Con bé đang nhe nanh múa vuốt, rít lên the thé: “Điền Thái Thái, cậu chán sống rồi hả? Nhân danh mặt trăng, hôm nay bà đây phải tiêu diệt nhà ngươi!”

Tôi chỉ thấy sau ót nặng như đá đè, tim đập tình thịch như sắp bay khỏi lồng ngực. La Lịch Lệ đã đuổi theo sát nút, tôi run như cầy sấy, không còn biết chạy về đâu nữa, chỉ muốn nhảy thẳng xuống dưới cầu thang cho xong.

“Làm ơn tránh đường nào.” Một giọng nói trong trẻo bất chợt vang lên. Tôi ngoái đầu nhìn, phát hiện ra hình như từ phía đám đông có một ánh đang lặng lẽ liếc sang phía tôi. Đôi mắt ấy lấp lánh một thứ ánh sáng nhẹ nhàng, tôi thấy tim mình dường như lỡ nhịp.

Tôi còn chưa kịp mở miệng nói gì, kẻ đứng sau lưng gã ta đã lên tiếng trước: “Kỷ Nghiêm, cẩn thận đấy, con nhỏ đó uống say rồi, đang lơ mơ kia kìa. Cứ kệ xác cô ta.”

Tôi vốn định làm ra vẻ trấn tĩnh, nhưng hai tai lúc này cứ ong ong như sấm rền vang, đất trời trước mặt bắt đầu xoay tít. La Lịch Lệ đã bắt kịp tôi: “Điền Thái Thái, cậu định gạt ai đấy hả? Cậu bị Trần Tử Dật xơi tái luôn rồi, còn đòi vơ cả mớ cái con khỉ.” Giọng nói của La Lịch Lệ cứ lặp đi lặp lại trong tai tôi, nghe như tiếng vọng.

Cảm giác ngột ngạt khiến tôi không thở nổi.

Trần Tử Dật … trong lòng tôi thầm gọi cái tên này. Một Trần Tử Dật đã từng cười và mắng yêu tôi là nhóc con ngốc nghếch, một Trần Tử Dật từng ủ ấm cho đôi tay tôi giữa trời đông giá lạnh, một Trần Tử Dật từng quẹt khẽ lên mũi tôi, đưa cho tôi que kem mát lạnh trong một buổi trưa hè … một Trần Tử Dật đã bá chiếm toàn bộ kí ức của tôi, từng thuộc về tôi … Một Trần Tử Dật ra đi không trở lại …

Hồi ức tựa như một ly rượu mạnh, khiến con người ta say mèm không sao tỉnh nổi.

Dần dần, cảnh vật trước mắt tôi trở nên nhạt nhòa mờ ảo, tôi không còn nhìn rõ mặt La Lịch Lệ nữa, khóe mắt bị dính nước soda cay xè, nhưng miệng tôi vẫn không quên biện hộ cho mình: “Ai nói tớ không được yêu người khác chứ?”

Xung quanh ồn ào quá, đến cả giọng nói của tôi cũng bị nhiễu luôn. Có lẽ tôi say thật rồi, cả người tôi mềm nhũn rồi ngã nhào về phía sau.

Nhưng mà có người tỉnh táo hơn tôi nhiều, người đó đỡ lấy tôi, hỏi: “Cậu không sao chứ?” Giọng nói ấy nghe như một làn gió thổi mơn man vào tai tôi, vì ngược sáng nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt ấy, chỉ có thể thấy đó là một khuôn mặt với những đường nét rõ ràng.

“Thái Thái, em có sao không?” Trần Tử Dật cũng đã từng nói với tôi như thế, khi tôi ngước lên nhìn anh ấy, ánh mắt anh kiên định, khuôn mặt điển trai, ngữ khí vốn luôn cao ngạo cũng hơi dịu lại. Anh cúi đầu, từ từ buông lỏng tay tôi, còn tôi thì chỉ biết vặn vẹo tay mình, không dám ngẩng lên nhìn anh ấy nữa. Đó là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện với nhau. Có điều thật nực cười, người đề nghị chia tay là anh ta, vậy mà anh ta lại hỏi tôi “Em có sao không?”

Khuôn mặt Trần Tử Dật cũng bắt đầu nhạt nhòa dần. Nếu nói chỉ có kẻ ngốc mới say sprite, thế thì lần này tôi thực sự muốn làm kẻ ngốc đó lắm, bởi vì chỉ có kẻ ngốc mới không cần chịu trách nhiệm vì những lời mình nói.

Ai bảo tôi không tìm được người khác chứ?

Không hiểu sao lời nói của La Lịch Lệ lại khiến tôi kích động thế này. Tôi ngoác miệng cười với người đang kéo tay tôi, vòng tay lên cổ anh ta, môi kề môi và …hôn đắm đuối. Nhưng sao tim tôi lại đau đến tái tê.

Có ai đó kéo tay tôi ra, trong tai tôi là những âm thanh xen kẽ vào nhau. Có tiếng nhạc, tiếng con trai kêu sửng sốt và cả tiếng con gái la hét chói tai. Cố mở mắt nhìn xem kẻ oan uổng vô duyên vô cớ bị tôi lôi xuống nước là ai, đập vào mắt tôi là một đôi mắt sáng bừng sâu thẳm. Lòng tôi se lại, trước mắt tối sầm, tôi rơi vào trong bóng tôi vô biên, còn những chuyện về sau thì tôi chịu không sao nhớ nổi.

Mơ mơ màng màng ngủ một giấc, sáng hôm sau tỉnh lại, tôi phát hiện ra mình đang nằm trên giường ngủ trong nhà. Tôi bật dậy nhấc điện thoại lên nhìn, màn hình hiển thị mười mấy cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều của La Lịch Lệ. Đang định gọi lại thì con bé đã gọi đến cho tôi. Tôi vừa day huyệt thái dương vừa nhấn nút nghe điện.

Ngay lập tức, bên tai tôi vang lên tiếng gầm của La Lịch Lệ từ đầu dây bên kia: “Điền Thái Thái, cậu càng ngày càng giỏi đấy! Đã bảo cậu đừng uống nữa mà cậu bỏ ngoài tai! Bảo cậu có trách nhiệm với bản thân mình cậu cũng không thèm đếm xỉa! Cậu không coi những lời tớ nói là cái cóc khô gì hết!”

Tôi chột dạ gật đầu: “Tớ biết rồi, biết rồi, tớ nhận lỗi còn không được sao? Hôm qua tớ không có ấn tượng gì về những chuyện xảy ra sau đó … à đúng rồi, cậu đã giải thích với mẹ tớ như thế nào?”

La Lịch Lệ ở đầu dây kia vẫn tiếp tục mắng như tát nước vào mặt tôi: “Cậu còn dám mở mồm ra hỏi à? Cậu lăn ra ngủ như heo, làm tớ phải nói dối với mẹ cậu hôm qua là sinh nhật tớ, cậu chơi vui quá nên đã uống một chút nước ngọt có cồn. Cậu nói xem, cậu làm thế này chẳng phải là đã bôi một vết nhơ lên hình tượng học sinh ngoan ngoàn của tớ hay sao?” La Lịch Lệ ngừng lại lấy hơi, rồi dường như sực nhớ ra điều gì, thái độ đột nhiên quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nó cười âm hiểm nói: “Nhưng mà, hôm qua cậu vớ bẫm rồi đấy — anh chàng mà cậu chủ động hôn ấy, đúng là cực phẩm trong cực phẩm luôn! Này, Thái Thái, khai thật đi, có phải cậu cố ý không hả?”

Đầu tôi chợt đau như búa bổ, tôi cúp máy luôn mà không thèm trả lời La Lịch Lệ.

May mà thi xong được nghỉ, tuy rằng không tránh được chuyện bị mẹ ca nhạc một bài, nhưng mà thời gian trước tôi học hành chăm chỉ lắm, mẹ cũng chẳng có cớ gì để nói tôi.

Chỉ là trong lúc uống sữa, tôi bỗng dưng nhớ đến từ cực phẩm trong lời La Lịch Lệ, nhớ đến nụ hôn kia, rồi không kìm được thấy xấu hổ ê chề, thầm lấy làm mừng vì khi đó tôi đã say túy lúy.

Sau này nhớ lại những chuyện xảy ra trong quán karaoke, tôi phát hiện ra mình đúng là không tài nào nhớ được hình dáng anh chàng bị tôi cưỡng hôn đó. Vả lại La Lịch Lệ cũng nói anh ta là một người hoàn toàn xa lạ, thế nên tôi cũng chỉ coi như mình đã mơ một giấc mộng hoang đường, cứ để cho mọi chuyện trôi đi, thế thôi.

Những ngày chờ đợi kết quả thi tốt nghiệp phải nói là sóng yên gió lặng. Nhưng mà đến hôm công bố điểm thì mọi chuyện hoàn toàn bước sang ngã rẽ, cuối cùng tôi cũng chờ đợi được ngày khổ tận cam lai – Tôi đã đỗ vào trường điểm trực thuộc của tỉnh với điểm số cao hơn mức điểm chuẩn tận mười điểm, khiến cho ai nấy kinh ngạc muốn rớt tròng mắt.

Cùng đỗ vào trường trực thuộc với tôi còn có La Lịch Lệ.

Với thành tích của La Lịch Lệ, thi đậu vào trường điểm trực thuộc của tỉnh không có gì đáng ngạc nhiên, về phần tôi, từ xưa đến nay thành tích học tập luôn lững lờ ở mức trung bình khá, bố mẹ tôi chẳng hi vọng gì vào chuyện tôi thi đậu trường điểm trực thuộc của tỉnh này, giờ bố mẹ cứ gọi là sướng ngất ngây, hàng xóm láng giềng biết tin này lại còn khen tôi lên tận mây xanh trước mặt bố mẹ tôi nữa.

Chỉ có một mình tôi thấy thật nực cười. Tôi thở dài nói với La Lịch Lệ khi nó sang chơi nhà tôi: “Ban đầu liều mạng học hành là vì muốn được học cùng trường với Trần Tử Dật, giờ thì cuối cùng tớ cũng đỗ rồi, nhưng hai đứa lại chia tay … Tại sao mọi chuyện cứ luôn đi ngược lại những gì tớ mong muốn thế?”

La Lịch Lệ thất vọng kêu lên: “Cậu đúng là hết thuốc chữa rồi! Chia tay thôi mà, có đáng phải rầu rĩ thành cái dạng này không? Chẳng lẽ không có Trần Tử Dật thì cậu không sống được chắc?”

“Ai bảo tớ rầu rĩ vì anh ta chứ?” Tôi hít thở sâu, cố bình tĩnh lại: “Cậu không biết chứ dạo này bố mẹ tớ càng ngày càng kỳ vọng cao vào tớ! Nói ngay sáng nay thôi, bố mẹ không ngờ đã tự ý mời gia sư về dạy kèm cho tớ, bảo là sợ tớ không theo kịp bài vở ở trường trực thuộc, muốn tớ học phụ đạo hè. Bố mẹ còn nói thầy dạy kèm chính là học sinh xuất sắc trong trường trung học trực thuộc kia … tớ đang rối hết cả đầu óc lên đây.”

“Chuyện này là thế nào?” La Lịch Lệ hỏi.

Tôi xị mặt, cúi đầu tiu nghỉu đáp: “Bố tớ bảo, tớ phải tranh thủ dịp này, chả mấy khi tớ bứt phá được một lần, phải làm một hơi thi vào lớp chọn của trường trực thuộc. Cậu nói xem thế này thì khác gì dồn tớ vào chỗ chết chứ? Ban đầu chúng mình đã hẹn nhau được nghỉ một cái là hai đứa sẽ đi du lịch, giờ phải làm sao đây?” Tôi ngẩng phắt đầu lên, khí thế hùng hồn đứng dậy gồng hai cánh tay, cố nặn ra một tí xíu cơ bắp: “Hay là tớ tẩn cho ông thầy dạy kèm đó một trận, để ông ta biết khó mà lùi?”

La Lịch Lệ nghẹo đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy khinh bỉ. Nó chĩa ngón tay út vào tôi: “Dựa vào cái dáng nhỏ thó đó của cậu á, thôi đi nàng ạ. Nói cậu bị người ta tẩn cho một trận tớ còn tin được. Cậu liệu mà nghĩ cách nịnh bợ lấy lòng người ta đi thì hơn, để người ta mau chóng kết thúc đợt phụ đạo này, trả lại tấm thâm tự do cho cậu!”

Tôi không biết phải cãi lại thế nào, mãi lâu sau mới thốt nổi một câu: “Nhỡ anh ta không chịu thì sao?”

“Cậu ngốc chứ người ta không ngốc đâu. Tiền công vẫn thế, lại được giảm thời gian làm việc, chuyện tốt thế này có ai chê cơ chứ?” – La Lịch Lệ nói xong còn liếc nhìn tôi một cái, cuối cùng không quên bổ sung tiếp một câu: “Bạn Điền Thái Thái ơi, chuyến du lịch lần này tớ chắc chắn phải đi đấy. Cậu không đi là tớ đi một mình … cậu tự chúc phúc cho mình đi.”

Tôi chả buồn tranh cãi với La Lịch Lệ, hai tay ôm đầu lăn lông lốc trên giường.

Việc quan trọng nhất bây giờ chính là giải quyết chuyện anh chàng gia sư kia đi! Mà La Lịch Lệ nói cũng có lý đấy chứ …

Tôi nằm vật trên giường, mắt nhìn chăm chăm trần nhà, bắt đầu tưởng tượng ra vẻ mặt của anh chàng gia sư. Nhưng bất kể tôi có nghĩ kiểu gì thì trong đầu cũng toàn là hình ảnh về một gã con trai cao gầy, mặt mày vô cảm, lại mọc đầy mụn trứng cá với cặp kính gọng đen dày sụ trên sống mũi — đây là hình ảnh kinh điển về mấy tên mọt sách mà! Tôi không muốn trải qua kỳ nghỉ hè tươi đẹp của mình với một con mọt sách đâu!

“Hãy đợi đấy, ta sẽ chinh phục được con mọt đó!” Tôi ngồi bật dậy khỏi giường, tỏ rõ quyết tâm của mình bằng một câu nói ngắn gọn và dõng dạc.

Sau khi La Lịch Lệ đi, tôi mở máy tính lên mạng. Trên QQ, avatar của Trần Tử Dật vẫn tối đen, trên status vẫn là câu “Chấm dứt ở đây.” Đọc câu nói đó mà lòng tôi đau như dao cắt. Sau khi chia tay, Trần Tử Dật biến mất một cách cực kì triệt để, còn tôi thì từ đầu đến cuối vẫn không sao dằn lòng chuyển anh ta vào danh sách cấm.

Lòng tôi rối bời, thôi thì lên trang chủ của QQ xem bói chòm sao vậy. Tôi làm liền mấy bài trắc nghiệm, kết quả phần lớn đều là — Sau cơn mưa trời lại sáng, vận đào hoa sẽ kéo đến ùn ùn.

Tôi hài lòng với kết quả này lắm, vì thế tôi tắt máy chuẩn bị vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ. Trước khi ngủ không ngờ lại nhận được một tin nhắn, câu nói giản đơn trong nháy mắt xuyên thấu qua bóng hình trong kí ức của tôi, khiến mắt tôi ướt nhòe, còn trái tim thì dậy lên từng cơn sóng.

Người gửi tin nhắn không phải ai khác mà chính là Trần Tử Dật, anh ta nói với tôi: “Thái Thái, chúc mừng em đã thi đỗ vào trường trung học trực thuộc.”

Kí ức lại hối hả ùa về.

Tính ra thì tôi và Trần Tử Dật chia tay nhau cũng sắp được nửa năm, kí ức cuối cùng chính là hôm anh ta và tôi cùng đi xem bộ phim điện ảnh mới nhất lúc bấy giờ “Harry Potter”. Trong rạp chiếu phim, tôi vỗ vai anh để anh quay sang nhìn tôi dùng miệng đỡ những hạt bắp rang bơ được tung lên không trung. Anh cười xoa đầu tôi, nhắc nhở: “Nhóc con ngốc nghếch, em khờ quá.”

Đôi môi đẹp của Trần Tử Dật khẽ nhếch lên, nụ cười vị tha và chiều chuộng .

Phòng chiếu tối om, ánh sáng le lói hắt lên mặt Trần Tử Dật, cách qua một bịch bắp rang bơ, ánh mắt anh dịu dàng tựa như mặt hồ tĩnh lặng. Cảm giác ấm áp chảy khắp người tôi như một dòng nước ấm êm.

Mọi thay đổi bắt đầu từ khi tiếng chuông điện thoại của anh vang lên đột ngột.

Quên tắt máy khi xem phim trong rạp, Trần Tử Dật hiếm khi phạm phải lỗi này.

Tôi cứ tưởng anh chỉ nhất thời sơ suất, nhưng thực tế đã chứng minh, tôi sai mất rồi.

Anh đưa tay chặn ống nghe rồi nói với tôi: “Anh ra ngoài nghe điện một lát.” – Lòng tôi thoáng bất an – Trần Tử Dật chưa bao giờ tránh tôi khi nghe điện thoại. Tôi kéo áo anh trong vô thức, anh ngoái đầu nhìn tôi, nói khẽ: “Ngoan nào, đợi một lát anh sẽ trở lại ngay.”

Tôi không ngừng nhét bắp rang bơ vào miệng, nhìn theo bóng lưng Trần Tử Dật dần mất hút bên ngoài phòng chiếu.

Trần Tử Dật nói không sai chút nào, tôi khờ thật, khờ đến mức để anh ta đi mà không chút nghi ngờ. Hôm đó, đến tận khi phim chiếu hết mà vẫn không thấy anh ta quay lại, một mình tôi bị bỏ rơi trong phòng chiếu tôi om, lòng tôi lạnh ngắt. Cả thế giới của tôi chỉ còn lại dòng chữ trắng nhá sáng trên màn hình điện thoại: “Thái Thái, chúng ta chia tay đi. Anh xin lỗi, cô ấy đã trở về.”

Tôi cúi đầu, tóc mai chọc vào trong mắt đau đến mức tôi gần như rơi lệ. Bặm chặt môi, tôi cố ngăn mình khóc thành tiếng, thế mà nước mắt cuối cùng vẫn ứa ra, từng giọt từng giọt tuôn theo gò má rớt xuống thấm đẫm bịch bắp rang bơ.

Cả một tuần liền tôi không trông thấy bóng dáng Trần Tử Dật.

Đến khi gặp lại, anh ta áy náy nói với tôi: “Thái Thái, em là một cô gái tốt, nhưng anh yêu cô ấy, từ nhỏ đã yêu cô ấy rồi.”

Cô ấy là người bạn thanh mai trúc mã của anh ta, hai người lớn lên bên nhau từ bé. Anh yêu cô ấy, nhưng cô ấy lại không đón nhận. Sau ngần ấy năm cãi vã rồi xích mích, cuối cùng cô ấy cũng đáp lại tình cảm của người vẫn luỗn đứng sau lưng lặng lẽ ủng hộ mình – bạn trai Trần Tử Dật của tôi.

Tình tiết mới nhàm chán làm sao, thế mà chính bản thân tôi lại là người trong cuộc.

Tôi nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, lật lên lất xuống không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng vẫn không trả lời lại tin nhắn đó. Tôi nhắm mắt bấm nút tắt nguồn.

Có tiếng nói vang lên trong tim tôi: mình không buồn đâu, xem tử vi chòm sao đã nói là mình sắp có chuyện may mắn kia mà.

Thế là, với tâm trạng thấp thỏm bất an, tôi bước vào những ngày nóng nực nhất của kì nghỉ hè dài đằng đẵng.

Hôm anh chàng gia sư đến, tôi dậy từ sáng sớm để tác chiến bước đầu tiên trong kế hoạch của mình. Ấn tượng tốt đẹp ban đầu chính là mấu chốt để thành công.

Tiếng chuông cửa reo lên, mẹ tôi còn chưa kịp lên tiếng thì tôi đã tức tốc lao ra ngoài mở cửa, không quên vuốt lại tóc và nở nụ cười cực kì lễ phép.

Có tia nắng rọi thẳng vào mắt tôi, tôi nheo mắt.

Người ngoài cửa dường như hơi khựng lại, vẻ ngạc nhiên trong mắt thoảng qua rồi biến mất ngay, thần sắc lập tức trở lại bình thường, anh ta nhìn tôi mỉm cười thật khẽ.

Anh chàng trước mặt trông trắng trẻo thư sinh, sống mũi thẳng tắp, mặt mày sáng sủa. Ánh nắng mai vàng nhạt rọi vào trong đôi mắt sâu thẳm của anh ta lấp lánh sáng như một dòng lốc xoáy, tôi bị cuốn hút ngay tức khắc. Chân mày anh ta hơi nhướn lên, bờ môi mỏng khẽ nhếch một cách vô thức thành nụ cười khiến trái tim tôi dồn nhịp. Anh ta chỉ cần lặng im đứng đó thôi cũng đủ toát lên vẻ ưu nhã khác hẳn người thường.

Trong đầu tôi chỉ có một cách hình dung duy nhất – một nụ cười làm điên đảo chúng sinh! Cái đó … nói thế nào nhỉ …? Cứ ngỡ như tiên trên trời, khiến tôi sửng sốt xém chút nữa thì trào máu mũi. Ngay khi hai mắt tôi sắp sáng bừng như đèn pha ô tô, một giọng nói trong trẻo vang lên: “Sao, không định mời anh vào à?” Anh ta khẽ hất hàm, nhìn tôi bằng ánh mắt mê muội lòng người đến cực độ.

Một thiếu niên linh động tuấn tú dường này chẳng khác nào cơn gió mát hiếm hoi thổi qua ngày hè oi ả, khẽ khàng xua tan những đám mây trắng trên bầu trời xanh cao vút. Một nụ cười nhẹ như mây khói càng khiến khuôn mặt thêm vẻ điển trai, ánh sáng trong mắt anh ta rọi thẳng vào trái tim tôi cùng với ánh mặt trời, thế giới của tôi bừng nở ngàn hoa trong nháy mắt. Đây nào phải là con mọt sách xuất thân từ trường điểm chứ? Với tướng mạo này, có nhét vào đâu cũng trở thành cực phẩm trong chốn nhân gian!

“Mời vào! Mời vào! Chào anh, em là Điền Thái Thái. Anh là thầy dạy kèm mới đến đúng không ạ?” Tôi vội vàng nở nụ cười đon đả mời anh ta vào nhà.

Anh ta có vẻ hơi bất ngờ, nhưng cũng chỉ khẽ gật đầu rồi đi thẳng vào. Anh ta đi trước tôi, còn tôi thì bám theo sau, ánh mắt từ đầu đến cuối dừng lại ở trên tấm lưng thẳng tắp đó – thực ra thì trong đám nữ sinh, chiều cao của tôi cũng không tính là lùn, nhưng so với anh ta, tôi thấp hơn hẳn một cái đầu.

Anh gia sư mới đến có vẻ rất nhã nhặn và điềm đạm, tôi không khỏi mừng thầm. Còn nhớ tối qua mẹ tôi kể: anh gia sư này cực kì ưu tú, ngoan ngoãn, lại chín chắn, thành tích tốt nữa, đoạt giải nhất Olympic vật lý toàn quốc, học ở trường trực thuộc phải nói là một mạch trơn tru.”

Giờ nghĩ lại, có một người không bới đâu ra được một tí khuyết điểm này làm gia sư cho tôi quả là một chuyện tốt đép biết bao. Tôi thầm nhủ trong lòng: chỉ cần anh không chọc đến em thì dù có đi du lịch muộn hơn một chút cũng không phải là không thể.

Vừa vào phòng khách, bố tôi đã tươi cười ra đón: “Kỷ Nghiêm, cháu đến rồi à? Mau ngồi xuống đây, mau ngồi xuống.”

Đoạn bố quay sang bảo tôi: “Thái Thái, đây là con trai chú Kỷ, Kỷ Nghiêm, lớn hơn con một khóa. Mau gọi anh Kỷ Nghiêm đi.”

Tôi ngẩn người, vội cúi đầu chào: “Anh Kỷ Nghiêm, sau này mong anh chỉ bảo nhiều ạ.”

Khóe miệng anh ta khẽ nhếch lên: “Không cần khách sáo đâu.” Giọng nói của anh ta cực kì khiêm tốn.

Bố tôi vỗ vai Kỷ Nghiêm nói: “Kỷ Nghiêm, sau này chuyện học hành của con bé nhà chú giao cả cho cháu đấy, cháu cứ quản thật nghiêm khắc vào cho chú.”

Kỷ Nghiêm mỉm cười liếc nhìn tôi: “Thực ra bên cạch việc học hành còn cần có thời gian giải lao đúng mực, phải vừa học vừa chơi ạ”

Nghe được câu này, tôi có cảm giác như trông thấy con đường nghỉ hè tươi sáng đang đợi chờ mình phía trước, lúc ấy tôi cảm động đến suýt khóc. Thấy chưa, một ông anh mới dịu dàng và chu đáo làm sao.

Mẹ tôi từ trong bếp đi ra chào hỏi, sau đó sai tôi: “Thái Thái, mau vào mang dưa hấu mẹ mới bổ ra mời thầy giáo đi chứ.”

Kỷ Nghiêm bước lên từ chối khéo: “Cô chú không cần khách sáo thế đâu ạ. Cháu muốn kiểm tra trình độ của Thái Thái trước.” Anh ta quay sang nhìn tôi cười: “Thái Thái, em không ngại đưa anh lên phòng em chứ?”

Sự cảm động vừa rồi lại được khuếch đại thêm trước vẻ lễ phép lịch sự của anh ta, tôi ngước nhìn lên Kỷ Nghiêm cao hơn mình một cái đầu, cảm thán: anh ta đúng là thiên nhân hạ phàm!

Hai mắt tôi biến thành hình ngôi

sao, đưa anh ta lên phòng mình. Sau khi mở ra cánh cửa cuối cùng, tôi có chút ngại ngùng giới thiệu : “Đây là phòng em, mời anh vào.”

Kỷ Nghiêm bước vào nhìn quanh một lượt, mỉm cười khen ngợi: “Gọn gàng ngăn nắp ghê. Thái Thái, em cừ lắm.”

“Hi Hi” Được khen khiến tôi hơi chột dạ, tôi cười ngu ngơ hai tiếng mà trong lòng thì vui như mở hội. Không ngờ ông trời lại bạn cho tôi một anh gia sư tế nhị thế này, xem ra tôi chỉ cần lấy lòng anh ta thêm chút nữa, kỳ nghỉ hè này nhất định anh ta sẽ tha cho tôi một con đường thoát.

thoát.

Ngoài cửa sổ, những tán lá cây xanh rì đung đưa xào xạc, in xuống những cái bóng lốm đốm trên nền đất. Anh ta bước đến bên cửa sổ, cả người tắm trong ánh nắng mặt trời, thân hình như được dát vàng sáng chói. Chiếc cổ áo trắng tinh bị gió thổi phất lên, thoáng lộ ra làn da như ngọc khơi gợi muôn vàn ảo tưởng. Quả đúng là tuấn mỹ tuyệt luân!

Tôi nuốt nước miếng, tay vân vê gấu áo khẽ gọi một tiếng: “Ơ … anh Kỷ Nghiêm …”

“Gọi anh là Kỷ Nghiêm được rồi, anh chỉ hơn em một tuổi thôi, không cần khách sáo quá.” Anh ta mỉm cười dịu dàng ngắt lời tôi.

Không ngờ anh ta lại hiền và dễ tính thế, tôi thoáng ngẩn người.

“Ơ .. Kỷ Nghiêm, được một người ưu tú như anh dạy kèm, em vui quá đi mất.” Viên thuốc độc bọc đường cần một thời gian mới phát huy tác dụng.

Anh ta ngoái đầu nhìn tôi, tựa như phát hiện ra điều gì đó: “Hả? Sao em biết là anh ưu tú?”

Bước 2 của kế hoạch tác chiến, biết địch biết ta trăm trận trăm thắng – từ mấy hôm trước tôi đã moi từ chỗ bố mẹ tất cả mọi điều liên quan đến anh ta.

Tôi tung tăng chạy đến trước mặt anh ta, cố làm ra vẻ thẹn thùng: “Trước một nhân vật truyền kỳ như anh, em phục sát đất đấy ạ.”

Anh ta khẽ cười nói: “Nói xem nào, em đã biết những gì?”

Vừa thấy anh ta cười, tôi biết ngay là mình đã thành công. Anh chàng này ưa nịnh đây, tôi vội vàng cười nịnh bợ: “Anh luôn giữ vững ngôi vị đệ nhất toàn trường với thành tích vượt xa người thứ hai tận ba mươi điểm. Tính ra anh đã tham dự tổng cộng năm cuộc thi Olympic toàn quốc, bốn lần liền đoạt danh hiệu quán quân, lần cuối cùng vắng mặt do bị viêm dạ dày cấp nên đã không đoạt giải. Hình tượng rực rỡ của anh giống như mặt trời mọc giữa hững đông, soi sáng tận đáy sâu trong trái tim em, lòng kính ngưỡng của em dành cho anh dạt dào bất tận như nước sông đổ về biển lớn, không cách nào thu về được ….” Tôi say sưa tuôn một tràng những lời lẽ nghe nổi da gà, còn không quên trưng ra bộ mặt sùng bái, hai mắt lấp lánh sao nữa.

Kỷ Nghiêm nhìn tôi tựa cười tựa không: “En sùng bái anh thật hả?”

Tôi lắc đầu như gà mổ thóc, đôi môi run run cả nửa ngày, tay nắm chặt khẳng khái ngẩng cao đầu: “Đương nhiên là thật chứ! Nhưng mà, để một người tựa thần linh như anh đến dạy học cho em thì chẳng khác nào bi kịch! Quá bi kịch! Cho nên ….”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, tựa như đang ngẫm nghĩ: “Cho nên….”

“Cho nên, một nhân tài như anh không thể lãng phí quá nhiều tâm tư vào việc dạy gia sư cho em được, có hơi thả lỏng một chút cũng không sao.”

Trầm ngâm giây lát, anh ta ngồi xuống bàn học chống cằm nhìn tôi, thong thả nói: “Thế ư … nhưng mà nếu bố mẹ em hỏi thì phải làm sao?”

Mắt thấy thắng lợi ở ngay trước mắt, lòng tôi thầm tung hô vạn tuế nhưng ngoài miệng vẫn thành khẩn nói: “Anh yên tâm đi, trước mặt bố mẹ em nhất định sẽ khen anh là một gia sư đỉnh cấp trăm năm khó kiếm … chỉ cần anh nói với bố mẹ em cho em kết thúc khóa học trước nửa tháng thôi.”

Kỷ Nghiêm mỉm cười nhìn tôi: “Chuyện đó cũng không phải là không thể, nhưng em định cảm tạ anh thế nào đây?”

“Hả?” Tôi ngẩn người.

“Anh giúp em cũng rủi ro lắm chứ. Nhỡ ra đến lúc đó thành tích của em không có chút khởi sắc gì, cô chú trách móc em lại kể tội anh, nói anh dạy dỗ không đến nơi đến chốn thì sao?” Anh ta nửa đùa nửa thật.

Chuyến du lịch này cả tôi và La Lịch Lệ đều đã trông đợi từ rất lâu rồi, để có thể đặt một dấu chấm tròn trịa cho kỳ nghỉ hè cuối cùng trước khi lên cấp ba của tôi, đành liều vậy. Tôi chỉ tay lên trời mà thề: “Em thề tuyệt đối sẽ không nói xấu anh dù chỉ nửa câu, hơn nữa chỉ cần anh kết thúc toàn bộ khóa học trong vòng nửa tháng, anh muốn em làm gì cũng được.”

Kỷ Nghiêm nhìn tôi, hờ hững nhắc lại một lần: “Làm gì cũng được à?”

Tôi gật đầu lia lịa.

Anh ta đột nhiên đứng dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kì lạ: “Nếu như em đã thành khẩn thế, vậy cứ làm như em nói đi.”

Đôi mày của anh ta và cả khóe miệng nữa đều uốn cong lên, nụ cười ưu nhã vô cùng, thế nhưng tôi lại thấy rùng mình ớn lạnh, bốn chữ lớn hiện lên trong đầu – tiếu lí tàng đao …. Chắc …. không phải chứ…

“Vậy thì… sau này mong em quan tâm chiếu cố.” Kỷ Nghiêm nhìn tôi cười thật khẽ, hệt như một cơn gió mát rượi giữa ngày hè.

Trong lòng tôi chấn động vô cùng, tôi há hốc miệng, gật đầu: “Ơ .. mong anh chiếu cố.”

Buổi tối hôm đó, mẹ hỏi tôi với vẻ mặt hiền từ: “Thái Thái, anh Kỷ Nghiêm làm gia sư cho con thế nào?”

Nhớ đến anh chàng Kỷ Nghiêm với nụ cười dịu dàng nhất trần gian đó, tôi giơ ngón cái lên nức nở khen: “Hài lòng lắm ạ, cực kì hài lòng!”

Mẹ tôi mừng ra mặt: “Con bé này, mấy hôm trước còn làm ầm lên có chết cũng không chịu học phụ đạo, bây giờ thay đổi nhanh gớm. Thái Thái, sau này con phải học hỏi anh Kỷ Nghiêm nhiều vào đấy, nghe chưa?”

“Con biết rồi ạ.” Tôi gật đầu thề thốt, trong lòng thầm nghĩ lần này nào chỉ có hài lòng thôi, phải nói là hả lòng hả dạ mới chuẩn xác.

Bảy giờ sáng hôm sau tôi nhận được điện thoại của Kỷ Nghiêm, anh ta thông báo cho tôi rằng hôm nay bắt đầu học. Tuy cú điện thoại quấy rối giấc mộng đẹp của tôi, nhưng vì tuân thủ ước định đã đặt ra từ trước, tôi vẫn lồm cồm bò dậy khỏi giường. Cứ nghĩ đến chuyện cùng trải qua nửa tháng với một chàng trai tuyệt vời như vậy tôi lại thấy vô cùng khoái trá và hưng phấn, cảm giác mừng trộm này kéo dài mãi đến khi anh ta chính thức bắt đầu dạy phụ đạo cho tôi.

Kỷ Nghiêm mỉm cười chỉ tay vào hai cuốn vở luyện tập dày cộm tôi để trên bàn nói: “Làm hết những bài tập này là khóa học của chúng ta đã cơ bản over rồi đó.”

Tôi nhìn hai cuốn vở chồng lên nhau dày đến cả xentimet, hai tay ôm mặt, miệng hạ hốc thành hình chữ O: “Oh my god!” Tôi cố sức kiềm chế bản thân mình không đâm đầu vào tường, chớp chớp mắt nhìn Kỷ Nghiêm: “Anh ơi, em muốn hỏi, anh có nhầm lẫn gì không vậy? Hôm qua chũng ta đã thỏa thuận xong xuôi rằng sẽ kết thúc khóa học trong vòng nửa tháng cơ mà.”

Anh ta gật đầu với tôi: “Đúng thế.”

Tôi thu lại nụ cười ngay lập tức, bối rối nuốt nước miếng: “Thế mấy cuốn vở bài tập kia là thế nào?”

Trước sự dị nghị của tôi, Kỷ Nghiêm thong thả tựa lưng vào chiếc ghế cạnh bàn học, nhìn tôi cười nói: “Mấy cuốn này đều do anh cất công lựa chọn ra đó, với trình độ của em hoàn thành trong vòng một tháng, có lẽ sẽ có hi vọng thi đỗ vào lớp chọn của trường.”

Cơ mặt của tôi lập tức co giật lên kịch liệt.

Tôi chỉ vào hai cuốn vở luyện tập: “Anh nói là làm hết toàn bộ trong vòng nửa tháng mà mới chỉ có hi vọng thi đỗ thôi sao?”

Kỷ Nghiêm hơi ngẩng đẩu lên mỉm cười với tôi lúc ấy đang rưng rưng sắp khóc: “Đúng thế, học lực của em đúng là hơi kém một chút.”

Tôi nuốt nước miếng: sao mới có một hôm mà tôi đã rơi từ thiên đường xuống địa ngục vậy hả trời….

Làm thế này thì khác gì muốn chơi xỏ tôi chứ? Kẻ sỹ thà chết chứ không chịu nhục, tôi vỗ bàn đứng dậy, tức giận gầm lên: “Đùa kiểu gì chứ! Hai cuốn này thừa sức đè chết em rồi, đừng nói là nửa tháng, có cho em nửa năm em cũng không làm hết!”

Kỷ Nghiêm đưa tay lên gõ bàn, ánh mắt lướt ra ngoài cửa sổ: “Hôm qua ai đã thề thốt là chỉ cần kết thúc khóa học trong vòng nửa tháng thì chuyện gì cũng chấp nhận làm hết?”

Tôi thầm la hét trong lòng: làm ơn đi! Em muốn giảm thời gian khóa học đi nửa tháng chứ có muốn hoàn thành bài vở cả tháng trong nửa tháng đó đâu?

Không ngờ anh ta lại chơi chữ với tôi, khiến tôi phải làm nhiều bài tập như vậy trong vòng nửa tháng! Chơi xấu quá đi mất!

Tôi có cảm giác cay cú vô cùng, vì thế nụ cười trên mặt trở nên cực kì mất tự nhiên. Tôi nói thẳng luôn ý định: “Em nghĩ có lẽ trước đó em nói chưa rõ ràng cho lắm, thực ra ý em là anh chỉ cần làm bộ làm tịch dạy em thôi, không cần phải dạy dỗ nghiêm túc gì đâu.”

“Lại đây.” Kỷ Nghiêm mỉm cười, ngoắc ngón trỏ gọi tôi lại gần.

Tôi ngẩn ra, thử nhích lại một chút xíu.

Anh ta kéo tay tôi khiến tôi hụt chân suýt ngã, sau đó thì lại đột ngột buông tay, đẩy tôi về phía bức tường cạnh cửa sổ, một cánh tay của anh ta chống lên tường ngay bên cạnh tôi, nhốt tôi ở giữa góc tường và lồng ngực anh ta.

Tôi trố mắt ra nhìn, vẻ sợ hãi không gì che giấu nổi: “Làm … làm … làm cái gì thế?”

Khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười, anh ta đưa tay tóm lấy cằm tôi nâng lên khiến cho hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau, giọng nói nhàn nhã thảnh thơi pha chút khiêu khích: “Không phải em rất thần tượng anh sao?Thế nào, chẳng lẽ em không vui khi được anh phụ đạo cho ư?”

“Sao… sao có chuyện đó được chứ?” Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng, tôi cuống quýt gật đầu: “Đương nhiên là em vui, vui lắm.”

Anh ta đứng yên nhìn tôi không động đậy, rồi bất chợt cúi đầu, hai vai run lên bần bật, cuối cùng phá ra cười ha hả. Cười được một lúc anh ta mới ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt ngỡ ngàng của tôi, khóe miệng nhếch lên thật cao — lần này nụ cười của anh ta có phần tà ác.

Trong căn phòng khép kín, anh ta bất chợt cúi thấp xuống, cánh tay chống trên tường vuốt qua mặt tôi, hơi nóng từ miệng phả lên tai tôi, cất giọng nói trầm thấp đầy dụ hoặc: “Cô nhóc, em thực sự tưởng rằng em có thể dọa nạt anh dễ thế sao? Em nghĩ Kỷ Nghiêm này là ai cơ chứ?”

Chương 2

Giọng nói của Kỷ Nghiêm trầm thấp như vang lên từ địa ngục – lúc khuôn mặt anh ta ghé sát tai tôi phà hơi nóng, tôi thực sự đã nghĩ như thế!

Anh ta nói: “Đây mới chỉ là bước khởi đầu thôi! Nếu em muốn yên ổn qua kỳ nghỉ hè này, anh khuyên em hãy ngoan ngoãn làm theo những gì anh nói, hiểu chưa hả?” Anh ta bất ngờ dùng sức bóp chặt cằm tôi.

Tôi kêu khẽ lên một tiếng, hai mắt rơm rớm ngây ngốc gật đầu rồi lại gật đầu.

Có vẻ như khá hài lòng với biểu hiện của tôi, khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười dịu dàng cực độ, buông lỏng tay ấn tôi ngồi xuống bên bàn học, cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn của tôi, nói: “Được rồi, chúng ta bắt đầu học bài thôi.”

Đến lúc ấy tôi mới hiểu rằng, chuyện đáng sợ nhất không phải là hành động của anh ta khi nãy, mà là việc anh ta đã biết tỏng ý đồ của tôi ngay từ đầu, nắm đằng chuôi chắc mẩm tôi không dám phản kháng.

Bỗng dưng tôi thấy chẳng còn chút sức lực nào, cứ nghĩ đến những ngày nghỉ hè tiếp đó là lòng tôi lại đau như cắt: ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại mắc lừa anh ta cơ chứ! Lại còn tưởng vớ được một tên hiền lành như đất, thừa sức xử gọn anh ta nữa! Ai ngờ tôi lại bị gậy ông đập lưng ông, cái gọi là hiền lành đó chỉ là vẻ bề ngoài, anh ta là một tên ác ma mặt người dạ thú! Thế nên cuối cùng tôi cũng đành giác ngộ, con người ta ngốc cũng được, xấu cũng được, nhưng tuyệt đối không được tự cho rằng mình đúng!

“Bắt đầu từ cuốn này nhé!” Kỷ Nghiêm rút ra một cuốn từ trong xấp vở chồng lên dày cả xentimet kia ném cho tôi.

“Anh …” Trong lòng tôi liều mạng gào lên “Em phản đối”, nhưng lời nói ra lại hạ thấp mấy phần bởi lúc nãy đã quá ư kinh sợ, “Anh định chơi em đấy phải không?”

“Không sai.” Kỷ Nghiêm thốt ra hai tiếng này mà không cần mảy may suy nghĩ, tiếp đó, anh ta lại nhếch miệng lên, ngẩng đầu nói: “Muốn phản kháng ư? Chẳng lẽ em không muốn kết thúc khóa học sớm hơn một chút hay sao? Hay là …” Anh ta ghé sát mặt lại gần tôi, nhìn tôi đầy thâm ý: “Hay là em sợ anh rồi?”

“Nói … nói linh tinh … em .. em còn lâu mới sợ anh nhá!” Cố dằn nỗi sợ hãi trong lòng xuống, tôi ép mình nhìn thẳng vào mắt anh ta nhưng vẫn không kìm được nuốt nước miếng khan, chớp mắt: “Hai cuốn vở bài tập kia cộng lại dày cả xentimet, thực sự em không làm hết được đâu, hay là anh giảm đi một nửa nhé?” Tôi nở nụ cười nịnh bợ, thử thương lượng với anh ta.

Kỷ Nghiêm nhướn mày: “Kháng nghị là tăng gấp đôi.”

Tôi thầm rú trong lòng, thôi thì ta hóa đau thương thành sức mạnh, liều mạng với anh ta vậy. Đáng tiếc, tay tôi còn chưa chạm đước đến gấu áo anh ta đã bị anh ta tóm lấy, còn bị anh ta ấn đầu xuống mặt bàn nữa.

“Đừng có nghĩ nữa, em không phải là đối thủ của anh đâu.” Kỷ Nghiêm hừ lạnh một tiếng rồi buông tôi ra.

Nước mắt tôi chan hòa: lần này tôi đi đứt thật rồi, không ngờ tên ác ma đó lại đọc được tâm tư người khác!

Hai mắt rưng rưng lệ, tôi cầm lấy cuốn vở luyện tập Kỷ Nghiêm đưa cho, bò rạp lên bàn bắt đầu chiến đấu, vừa làm vừa nhẩm tính trong đầu: nửa tháng, mười lăm ngày, ba trăm sáu mươi tiếng … được, ta nhịn, ta nhịn.

Nhìn bộ dạng kìm nén đau thương của tôi, Kỷ Nghiêm không quên đổ thêm dầu vào lửa: “Lúc làm bài mà mất tập trung thì sẽ phải làm thêm gấp đôi!”

Ác ma! Đúng là đồ ác ma! Tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn anh ta. Thôi vậy, tôi nhịn, ba trăm sáu mươi tiếng đồng hồ chẳng mấy chốc mà hết, vì chuyến du lịch nửa tháng sau, vì ánh sáng sau đêm dài tăm tối, tôi tạm để cho tên ác ma kia hoành hành bá đạo. Sau khi nghĩ thông suốt, tôi cũng không còn tiêu cực như trước nữa.

Tôi vừa mới cầm ly nước trên bàn lên uống một hớp, tiếng Kỷ Nghiêm đã vang lên bên tai: “Anh khát rồi, em đi pha cho anh cốc nước cam, phải là nước ép cam tươi!”

Ngụm nước vừa vào miệng bị tôi phun ra hết sạch.

Tôi vừa lau mặt vừa nói: “Anh có nhầm nhọt gì không đấy? Em biết đi đâu kiếm nước ép chanh tươi bây giờ?”

Anh ta nhìn tôi không chớp mắt, trầm giọng nói: “Tăng gấp đôi.”

“Em đi ngay đây ạ.” Mặt tôi xanh lè, cắn răng khốn khổ chạy ra khỏi nhà.

Tốn bao nhiêu công sức, tay trái tôi cầm cái máy vắt cam tự động, tay phải cầm một túi cam, mồ hôi mồ kê nhễ nhại chạy về nhà. Vừa vào đến cửa, tôi ngẩn ra ngay tức khắc – bố, mẹ và cả Kỷ Nghiêm, ba người đang vui vẻ ngồi quây quần bên bàn ăn cơm.

Mẹ thấy tôi vào liền bắt đầu trách móc: “Hơn mười hai giờ trưa rồi, cơm nước đã sắp lên cả, con đi siêu thị mua nước uống thôi sao mà lâu thế?” Nói rồi mẹ quay sang cười tít mắt với Kỷ Nghiêm: “Kỷ Nghiêm, con bé Thái Thái này lắm trò lắm, cháu nhất định phải yêu cầu thật nghiêm khắc với nó.”

Sao tự nhiên bảo tôi lắm trò vậy? Chẳng hiểu mô tê gì hết, tôi chỉ vào Kỷ Nghiêm nói: “Không phải con muốn đi, là anh ta …”

Không để tôi nói hết câu, Kỷ Nghiêm đã thừa nhận trước: “Là cháu bảo em ấy đi đấy ạ.”

Lẽ nào lương tâm ác ma trỗi dậy hay sao? Tôi gật đầu lia lịa theo lời anh ta nói. Kỷ Nghiêm nhìn tôi cười: “Thái Thái nói muốn uống nước ép cam, cháu thấy bài vở buổi sáng cũng tương đối rồi nên cũng đồng ý cho em ấy đi.”

Tôi trợn mắt há mồm nhìn Kỷ Nghiêm, sắc mặt tức thì sa sầm xuống. Tôi đang định phân bua thì bắt gặp ánh mắt Kỷ Nghiêm, trông thấy ánh nhìn lạnh ngắt xẹt qua trong đôi mắt đó, tôi rùng mình cấp tốc cúi đầu.

“Con bé này, chẳng biết phép tắc gì nữa, sao cứ đứng ngây ra đó mãi thế, còn không mau đi rửa tay ăn cơm!” Mẹ tôi hơi nổi giận.

Tôi niệm mười lần câu thần chú trừ bỏ tâm ma học được trên mạng xong sắc mặt mới hòa hoãn lại, đáp một tiếng: “Dạ.” May mà cuối cùng buổi sáng hôm nay cũng trôi qua, còn ba trăm năm lăm tiếng nữa, tôi nhịn tiếp.

Ăn xong cơm trưa, mẹ tôi nghiêm túc hỏi Kỷ Nghiêm: “Kỷ Nghiêm, Thái Thái nhà cô thi đậu được vào trường trực thuộc là cô chú đã bất ngờ lắm rồi, nhưng không biết để vào lớp chọn của trường thì hi vọng có lớn không?”

Kỷ Nghiêm suy nghĩ cẩn thận một hồi, gật đầu nói: “Hy vọng chắc chắn là có, chỉ cần em ấy cố gắng hơn thôi.”

Mẹ vừa nghe nói có hi vọng thì hai mắt liền sáng rỡ lên, kích động hỏi: “Kỷ Nghiêm, không biết cháu có đồng ý dạy em nó nhiều hơn nữa không?”

“Cháu thì thế nào cũng được, chỉ sợ Thái Thái thấy bài vở nhiều quá không kham nổi thôi.” Kỷ Nghiêm giả vờ như vô tình liếc nhìn tôi, khiến tôi sợ đến nỗi vội vàng xích sát vào bên cạnh mẹ, lắc đầu nguầy nguậy.

Mẹ ơi, mẹ là mẹ đẻ của con đấy, không thể trơ mắt ra nhìn người khác đẩy con gái mẹ xuống hố lửa như thế được đâu!

Mẹ đẩy tôi ra, đáp một cách nhanh gọn nhẹ: “Có gì mà không kham nổi chứ, học thêm mấy tiếng thôi mà, cứ làm như là lấy mạng nó không bằng. Sau này phải phiền cháu rồi, Kỷ Nghiêm.” Mẹ tôi cười díp mắt. Kỷ Nghiêm cũng cười, chỉ có tôi nhìn hai người đang cười tít mắt này, ngoài miệng thì cười nhưng trong lòng thì đang nức nở. Chỉ một câu cố gắng hơn thôi đã khiến cho 355 tiếng biến thành 710 tiếng … Bảy trăm linh mười tiếng đồng hồ kia đấy! Lẽ nào tôi phải sống kiếp không bằng chó lợn trong suốt hơn bảy trăm tiếng đồng hồ hay sao? Thế thì chẳng thà giết quách tôi đi!

Kể từ hôm Kỷ Nghiêm bắt đầu phụ đạo cho tôi, tôi liền biết kỳ nghỉ hè hoàn mỹ của mình đã tan tành mây khói, chỉ còn lại hai cuốn vở luyện tập dày cả xentimet cùng với sự giày xéo vô cùng của gã ác ma kia.

Tôi đã từng nghĩ đến chuyện phản kháng, cũng từng nghĩ đến chuyện nịnh bợ anh ta, thế nhưng lần nào cũng bị anh ta tương một câu “ừm, chi bằng tăng gấp đôi bài tập để thể hiện lòng quyết tâm của em nhé” đánh cho lộ nguyên hình.

Thế là hằng ngày trước khi Kỷ Nghiêm đến dạy, tôi đều “chủ động” mua đồ ăn sáng cho anh ta, khi anh ta đến còn khom lưng nhún gối hai tay dâng bữa sáng lên: “Kỷ Nghiêm, đồ ăn sáng của anh đây ạ. Bánh trứng và sữa đậu nành. Sữa đậu nành còn ấm, nhân bánh không có hành, không có ớt. Anh đã nói bữa sáng ăn ngọt không ăn cay.”

Kỷ Nghiêm hài lòng nhận lấy, tiện tay xoa đầu tôi: “Khá lắm, rất nghe lời.”

Đến trưa, tôi còn nhanh nhảu giành lấy bát cơm không trong tay anh ta: “Để em xới cơm cho anh.”

“Cảm ơn em, Thái Thái.” Kỷ Nghiêm cười khẽ.

Thông thường thì trước mặt người lớn, Kỷ Nghiêm luôn không quên bổ sung một câu: “Thái Thái, em thật hiểu chuyện.”

Rồi sau đó cả bố và mẹ đều vô cùng cảm động: “Có Kỷ Nghiêm đúng là bớt lo được bao nhiêu.”

Tôi muốn khóc quá! Nhưng mà trước mặt bố mẹ tôi đã tâng bốc Kỷ Nghiêm lên tận mây xanh rồi, Kỷ Nghiêm cũng nịnh cho bố mẹ tôi hả lòng hả dạ, tôi làm sao dám nói rõ ban đầu mình có ý đồ bất chính.

Tôi nhìn chính mình trong gương, hai mắt thâm quầng sắp theo kịp quốc bảo gấu trúc rồi. Lại len lén liếc sang Kỷ Nghiêm, anh ta đang nhàn nhã tựa lưng trên ghế, cầm một cuốn tạp chí lấy ra từ trên giá sách của tôi tùy ý giở xem. Dường như cảm giác được ánh mắt của tôi, anh ta ngẩng đầu liếc nhìn cuốn vở của tôi một cái rồi cất giọng đều đều: “Tính sai rồi.”

Bài toán tôi tính mất cả một trang giấy nháp, thế mà anh ta chỉ mới liếc mắt đã phủ nhận luôn sao?

Tôi ngẩn người: “Sai chỗ nào chứ?”

Anh ta lật một trang tạp chí, đọc ra đáp án mà không cần ngẩng đầu lên: “Em quên khai căn, kết quả là 24.”

Tô vốn định tranh cãi lại, nhưng khi giở đáp án ở phần phụ lục ra, sự thực chứng minh chỉ cần ác ma Kỷ Nghiêm lên tiếng là tôi liền bị đánh bại hoàn toàn – kết quả không phải 24 thì còn là gì nữa? Kiểm tra kỹ lại một lượt, quả nhiên tôi đã quên mất không khai căn.

Tôi dậm chân vỗ ngực: “Sao mình có thể phạm một sai lầm ngớ ngẩn thế này chứ?”

“Không cần rầu rĩ, mắc những lỗi ngớ ngẩn kiểu này vốn là phong cách của em mà.” Kỷ Nghiêm nhếch miệng lên thành một đường cong tuyệt đẹp.

Tôi nhìn Kỷ Nghiêm mà khóc không ra nước mắt: “Anh đã nói em ngốc, thế tại sao cứ bắt em làm một đống bài tập khó thế này?” Trải qua một thời gian ở cạnh anh ta, da mặt tôi càng lúc càng dầy, thậm chí không thèm phản kháng nữa mà trực tiếp quay đầu cởi giáp giơ tay hàng vô điều kiện.

Kỷ Nghiêm buông cuốn tạp chí trên tay, nhìn tôi nói: “Khá lắm, thừa nhận mình ngốc tức là vẫn còn biết thân biết phận, chưa đến nỗi hết thuốc chữa.”

Nước mắt của tôi đã cạn kiệt từ lâu rồi….

Kỷ Nghiêm thấy mặt tôi bí xị, nụ cười trên mặt anh ta càng trở nên nồng đậm. Bất chợt anh ta vẫy tay ra hiệu bảo tôi lại gần thêm một chút, sau đó luồn mười ngón tay thon dài vào trong mái tóc tôi, vuốt ve cực kì nhẹ nhàng âu yếm. Ánh nắng lách qua ô cửa sổ mở toang chiếu rọi vào phòng, nắng trải lên người anh ta khiến cho chiếc áo sơ mi trắng bìn

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1293
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN