--> Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương - game1s.com
XtGem Forum catalog

Nửa viên kẹo ngọt ngào đến đau thương

Giới thiệu:

Tình yêu không thể diễn tả bằng lời, cũng không thể đo đếm được, những gì mắt thấy không nhất định là sự thực, chỉ khi cảm nhận bằng cả trái tim thì đó mới là tình yêu chân thực nhất… Khắc khoải qua rồi, gặp được một chàng trai như Kỷ Nghiêm, đó chính là điều đẹp đẽ nhất trong cuộc hành trình sinh mệnh của tôi, tất cả những buồn đau đều biến thành cây kẹo ngọt năm màu trước mặt người ấy. Ngậm nửa viên kẹo, ngọt ngào đến đau thương nhưng đó chính là tình yêu mật ngọt.

Kỷ Nghiêm là viên kẹo ma quỷ của tôi, vỏ ngoài đẹp đẽ, chua đến chát lòng nhưng lại ngọt ngào đến đớn đau. Triển Tư Dương là viên kẹo nhân rượu, có lớp vỏ kẹo trắng tinh, hương thơm say đắm. Còn tôi chính là chiếc kẹo bông mềm xốp, ngọt ngào, vô cùng khả ái. Chúng tôi từng là những người bạn thân thiết nhất trong trường, ngày tháng trôi qua êm đềm nhưng cũng có khi đầy đau khổ. Vốn tưởng sẽ hạnh phúc mãi như thế, cho đến một ngày gặp ánh mặt trời… Thế là chúng tôi tan ra, hoà lẫn thành một.

Mời các bạn đọc truyện !
Chương 1

Hạ tuần tháng sáu, tiết trời chính hạ nóng nực oi ả khó mà chịu nổi, nắng rọi chói chang gay gắt xuống đỉnh đầu. Lúc này kì thi tốt nghiệp trung học cơ sở vừa kết thúc, bầu không khí chẳng có lấy một hơi gió mát, vừa nóng lại vừa khô.

Mấy đứa bạn thân chúng tôi vừa mới được giải phóng khỏi kì thi tốt nghiệp, đi tụ tập đàn đúm một phen là lẽ đương nhiên. Bên trong quán karaoke mát lạnh, cậu mập ôm mic gào rú bài “Có chết cũng phải yêu”, lại còn làm ra vẻ đang say sưa mê đắm lắm. Nói theo cách của cậu ta thì – mỗi khi cầm mic lên, cậu ta chính là thần ca hát tái thế — nghe xong câu này, tôi chỉ muốn lên đá vào cặp mông béo múp của cậu ta mấy phát cho xong.

Đương nhiên, tôi không dại gì mà xông lên thật đâu. Có những chuyện đối với tôi mà nói thì chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Nhưng mà La Lịch Lệ thì lại là một đứa hoàn toàn theo trường phái hành động, chẳng nói chẳng rằng, tung ngay một cú đấm khiến đầu cậu mập hếch lên bốn mươi lăm độ, ngã bổ nhào xuống ghế sofa của quán karaoke theo tư thế chổng bốn vó cực kì thảm hại. Chiếc ghế đáng thương không ngờ còn bị đâm cho thủng luôn một lỗ, bọn tôi trông thấy thế, đứa nào đứa nấy tức tốc rút lui, tránh xa cậu ta ra.

Đến lúc tiếng nhạc trong phòng hát lại vang lên, tôi ngã vật trong một góc sofa cười lăn lộn, cười đến nỗi chảy nước mắt.

Màn hình ti vi đang phát bài hát gốc, giọng nam trầm ấm cất tiếng ca: “Chia tay vì oán hận, tha thứ cho anh em nhé …” Cảm giác mê đắm thân quen hòa tan dần vào tận trái tim tôi cùng với tiếng nhạc đinh tai nhức óc.

Tôi hốt hoảng chỉ lên màn hình, hét lên với La Lịch Lệ đang đứng trước máy chọn bài: “La Lịch Lệ, mau lên, mau lên, chuyển sang bài khác ngay cho tớ.” La Lịch Lệ khinh bỉ liếc nhìn tôi: “Cậu nhìn lại mình đi! Kém cỏi đến thế là cùng! Thất tình thì có gì ghê gớm chứ? Bớt đi một gã Trần Tử Dật thôi chứ có phải trời sập xuống đâu!”

Bị nó cứa đúng chỗ đau thế này, trái tim tôi đau nhói, khuôn mặt Trần Tử Dật lại hiện lên trong đầu một cách vô thức: dưới ánh nắng chói chang, chiếc áo sơ mi trắng, đường cong nơi cổ nhẵn nhụi và sáng sủa, cả mái tóc màu nâu hạt dẻ nữa … mỗi khi bật cười, chân mày của anh ấy lại dương lên, chiếc mũi thẳng cùng với đôi môi mỏng khẽ nhếch, trông anh ấy rạng rỡ mát lành hệt như một cơn gió biển.

Tôi hít mạnh một hơi thật sâu, ngẩng đầu ngả lưng xuống ghế sofa, tiện tay cầm một lon Sprite đã khui nắp lên tu một hơi dài.

Đã miệng quá!

Một năm trước, vào bữa tiệc sinh nhật của tôi, Trần Tử Dật đã gọi cả đám người đến mừng sinh nhật. Trong quán karaoke, anh ấy đã nắm tay tôi hát một khúc tình ca trước mặt tất cả mọi người. Tiếng vỗ tay và huýt sáo trong phòng bùng lên như sấm dậy, mặt tôi đỏ lựng cả lên, nhưng Trần Tử Dật chỉ nhìn tôi cười. Sự ấm áp từ ánh mắt anh ấy truyền sang tôi nóng bỏng. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ, anh ấy đã nói với tôi bằng giọng thật dịu dàng: “Thái Thái, anh muốn được nắm tay em mãi mãi.”

Tôi rụt rè vân vê gấu áo, hỏi Trần Tử Dật: “Nếu có ngày em đi lạc mất thì sao?”

Anh trìu mến vuốt tóc tôi: “Ngốc ạ, chỉ cần em đứng yên tại chỗ không đi đâu hết, nhất định anh sẽ tìm thấy em.” Đôi mắt anh lấp lánh ánh sáng nhu hòa như nước, long lanh tựa những ngôi sao trên trời.

Tiếc thay, con đường đi đến những điều tốt đẹp lung linh ấy quá đỗi xa xôi, cuối cùng hai chúng tôi vẫn lạc mất nhau khi còn chưa đi tới đích.

Vừa nghĩ đến Trần Tử Dật, toàn thân tôi liền bắt đầu nhức mỏi, lồng ngực căng ra, đỉnh đầu tôi chợt bị một luồng hơi nóng bừng lên xâm chiếm. Tôi nhìn kĩ lại lon nước trong tay mình, đúng là nước ngọt có ga mà, sao tôi uống Spite cũng say được nhỉ?

La Lịch Lệ ngồi bên lạnh lùng hừ một tiếng: “Thôi đi, Trần Tử Dật với cậu chia tay nhau được mấy tháng rồi, giờ cậu còn mong chờ gì ở anh ta nữa? Cũng chỉ có những đứa ngốc nghếch như cậu mới dễ bị gạt thế thôi.”

“Tớ có ngốc đâu?”

La Lịch Lệ nhảy dựng lên: “Cậu còn chối à? Thế cậu nói xem, có ai ngốc đế

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 903
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN