--> Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - game1s.com
XtGem Forum catalog

Bà xã nghịch ngợm, em là của anh

 TẢI TRUYỆN ĐỌC OFFLINE TRÊN ĐIỆN THOẠI

Đường Du - cô gái lém lỉnh, một sáng thức giấc phát hiện mình đang ở trong ngôi nhà xa lạ, tệ hơn là cô không biết mình là ai? Và bên cạnh cô, xuất hiện một tên hôn phu lạnh lùng và đáng ghét trên trời rơi xuống. Từ đây cuộc sống mới của Đường Du bắt đầu.

Liệu cô sẽ cô gắng tìm lại ký ức, gia đình mình hay chấp nhận hiện tại? Tình cảm của họ sẽ đi tới đâu giữa những vui buồn, khó khăn, những âm mưu đen tối của kẻ thù đang chờ đợi phía trước. Và họ có đặt chân lên con đường mang tên tình yêu và hạnh phúc?

Những tình huống hài hước, những phút giây dở khóc, dở cười cùng các nhân vật, cùng hồi hộp trước những lựa chọn giữa sự sống và cái chết. Và đâu sẽ là cái kết trọn vẹn nhất cho toàn bộ câu chuyện này?

Giới thiệu nhân vật:

- Đường Du : cứng đầu, nghịch ngợm, có tinh thần lạc quan, pha chút dịu dàng có lúc rất nữ tính, sở hữu khuôn mặt khá dễ thương làm không ít chàng trai xao động.
Thân thế: (sẽ biết sau khi đọc)
- Trần Gia Huy: cao ngạo, lạnh lùng, không đẹp trai như nhiều hotboy nhưng có sức hút từ khuôn mặt lạnh như tiền và ánh mắt nâu khiến nhiều người rung rinh vì hắn.
Thân thế: con trai chủ tịch tập đoàn The Rose lớn nhất nước, đồng thời cũng cầm đầu một băng đảng xã hội đen trong thế giới ngầm.

[Tải ảnh'>
CHAP 1:

Ban ngoài ánh nắng ban mai ấm áp đang phủ lên mọi vật thay thế cho màn đêm lạnh lẽo. Mùi thơm của hoa thoang thoảng xen lẫn mùi cỏ non sáng sớm.

Trên giường nó nằm đó, mắt nhắm nghiền lười biếng. Từ từ nó mở mắt, ánh sáng làm chói mắt khiến nó phải dùng tai che mắt lại, một vài giây sau khi thích nghi được nó mở mắt một lần nữa. Trước mặt nó là một tấm gương, nó thấy cô gái trong gương có khuôn mặt hơi xanh, đầu quấn một lớp băng, nó khẽ đưa tay chạm vào lớp băng trên đầu:

"Đau quá!"

Rồi cảm giác bất an dâng lên, như có điều gì mách bảo nó đẩy cửa phòng chạy thục mạng. Nhưng sao chạy mãi mà không thể ra khỏi đây

"Đây là đâu?"

"Cô chủ, cô chủ tỉnh rồi."

" Cô chủ, cô chủ!"

"..................."

Trong khi nó vẫn đứng ngơ người ra thì đám người đó đang tiến lại gần nó hơn, nó co giò chạy thục mang.

"Cô chủ!" - đám người vẫn đuổi theo gọi nó.

Nó chạy ra khỏi khu nhà tới một khu vườn rộng , chạy một hồi nó xanh mặt: ngõ cụt.

-Chết rồi đám "chủ nợ " vẫn không buông tha cho mình biết lam sao đây.

Nó đang hoảng hốt cực độ thì một giọng nói lạnh băng vang lên làm nó thấy ớn lạnh:

-Vợ à, mới sáng ra em đã làm náo loạn cả nhà như vậy sao?

Nó giật mình, nhìn tới hướng phát ra âm thanh. Một tên con trai từ từ bước tới, nó chỉ biết lặng người.

1s

2s

3s

-Thiếu gia, sáng nay cô chủ...

Hắn không đáp chỉ nhìn phía đám người kia, cái nhìn làm họ im bặt. Nó hết ngỡ ngàng rồi tới bất ngờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong khi đó hắn tiến lại gần nó, giọng đều đều:

-Vào nhà thôi, em còn phải ăn sáng rồi uống thuốc.

Hắn nắm tay nó kéo đi, như phản xạ nó giật tay lại , nhìn hắn đầy khó hiểu:

-Anh là ai?

Không khí bắt đầu căng thẳng, hắn nhìn nó bất giác nở một nụ cười nửa miệng nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng:

-Trần Gia Huy, hôn phu của em!

Nó chết đứng:

-Hôn phu của tôi?

Chắc mặt nó bây giờ nhìn kỳ cục lắm, mắt nó mở to, nó nhìn thẳng vào mắt hắn đôi mắt nâu lạnh lùng của hắn. Nó im lặng thêm vài giây để sắp xếp lại mọi thứ trong cái đầu trống rỗng của nó.

-Vào nhà đi.

Một lần nữa tiếng nói của hắn làm nó quay về thực tại:

-Không!

Trả lời ngắn gọn , nó nhìn hắn bằng ánh mắt ương ngạnh xen chút cảnh giác. Hắn lai nhếch môi, vẫn giọng nói đều đều nhưng đầy tính ra lệnh:

-Nghe thấy chưa, vợ tôi muốn ăn sáng ngoài vườn.

Nó không hiểu gì cứ há hốc mồm, đám người phía sau cúi mình rồi quay vào nhà. Hắn tiến lại bất ngờ bế nó lên mặc nó la hét:

-Bỏ tôi xuống đồ đáng ghét, xấu xa, anh làm gì vậy hả?

Hắn bỏ ngoài tai tất cả bế nó đến góc vườn có cái cây to nhất. Một lần nữa trong buổi sáng nó lại mắt chữ O mồm chữ A khi thấy mọi thứ được sắp xếp như một buổi dã ngoại O_O.

Khi hắn ra hiệu người giúp việc đi hết nó nhìn hắn hỏi một hồi liên tục:

-Sao tôi không nhớ gì hết, tôi tên gì vậy? Sao tôi lại ở đây? Sao anh lại là hôn phu của tôi? #$^&^%$%%$#$#@???????

-Ăn đi - Đáp lại một dãy câu hỏi của nó là một câu ngắn gọn nhưng xúc tích đầy tính uy hiếp.

-Anh không nói tôi không ăn. - Nó ương bướng đe doạ hắn.

Hắn nhìn nó thở hắt ra một tiếng:

-Đường Du, em tên Đường Du. Hai gia đình đã hứa hôn cho chúng ta. Nhưng một tuần trước gia đình em gặp tai nạn, em bị hôn mê còn ba mẹ em hiện giờ vẫn chưa tìm thấy.

Mọi chuyện quá đột ngột nó không thể đón nhận được, nhưng hình như hiểu được tình cảnh của mình mắt nó hoa lên, nước mắt chảy xuống.
Không lẽ lại như vậy? Nó không nhớ gì hết, không ký ức, không kỷ niệm. Nó khóc không thành tiếng. Hắn choàng tay ra ôm nó vào lòng, ánh mắt vẫn xa xăm khó hiểu.

***

Đây là ngày thứ 4 trong ký ức toàn màu trắng của nó tại ngôi nhà , à không ngôi biệt thự của hắn, vốn là người lạc quan hôm nay nó thấy tươi tỉnh hơn, nó mở tủ quần áo (trong tủ có rất nhiều quần áo nhưng có lẽ đều là do hắn chuẩn bị), nó chú ý đến bộ đồng phục nơi cuối tủ, nó háo hức lắm:

-Đi học, muốn đi học quá!

Lại chạy ra ngoài lao thẳng sang phòng bên kia:

-Hắn đang ngủ, sao tên này ngủ nhìn đẹp quá vậy không biết.

Nó hơi đỏ mặt nhưng rồi mọi thứ lại bắt đầu ồn ào:

-Dậy..., dậy mau lên đồ heo nướng, mau dậy đi học thôi, dậyyyyyyyyyyyy!

Hắn hơi nhíu mày, cảm thấy cái gì đó kéo kéo giật giật làm hắn vô cùng khó chịu và khó...ngủ, hắn bực tức mở mắt ra khuôn mặt lạnh như tiền, ánh mắt hình viên đạn như muốn giết người tới nơi.

-Dậy rồi à, làm gì ngủ như heo, kêu hoài không chịu dậy, không định đi học sao?

Nghe giọng nó tràn đầy sức sống hắn khẽ mỉm cười nhưng rất nhanh nụ cười biến mất, thay vào dó là khuôn mặt nghiêm nghị. Nó có cảm giác bất an bèn cười trừ:

-Hi...i...i vậy ... vậy anh ngủ ...ngủ tiếp cũng được....tôi ....tôi đi nha hi....i...

Nhưng hắn đâu dễ dàng tha cho nó. Bật dậy kéo nó ngả vào người nghiêm giọng:

-Định trốn à, đồ nghịch ngợm.

Nó không chịu thua:

-Đồ khó ưa, bỏ tôi ra!

-Không , sáng nào em cũng làm náo loạn cả nhà nên hôm nay phải bị phạt.

-Bỏ ra, tôi có ý tốt gọi anh dậy không cám ơn thì thôi còn đòi phạt tôi là sao?

-Không, vẫn phải phạt.

Nó cố vùng vẫy nhưng không thoát được, khuôn mặt hắn thì vẫn lạnh lùng một cách đáng ghét nhưng thoáng thấy nét gì vui lắm.

-Anh phạt em....dọn chuồng heooooo.

0_o Nó đứng hình không vùng vẫy nữa, trong đầu hiện lên cảnh tượng đó.

-Chuồng.....gg...chuồng ....heo sao?

Chap 2:

Từ phòng hắn bước ra mặt nó méo xệch, nhăn nhó khó coi khiến ai cũng phải "ngước nhìn". Đi ra vườn, nó hỏi người làm vườn:

-Chú à, chuồng heo ở đâu?

Chắc câu hỏi của nó kỳ dị dữ lắm nên khiến mặt của người kia biến hoá nhanh chóng từ cung kính sang ngạc nhiên, từ ngạc nhiên sang ngạt... thở vì phải nhịn cười:

-Thưa cô, nhà chúng ta không nuôi heo cũng như không chứa chấp các loại súc vật dưới bất kỳ hình thức nào theo lệnh của thiếu gia.

-Không...g...g...g có heooooo... không...ggg súc vật hả????? 0_*

Nó ngớ người, khuôn mặt nghệch ra vô cùng ngu ngơ. Người kia tiếp:

-Vâng, không nuôi súc vật, chỉ nuôi 2 con chó xù đáng yêu do bà chủ tặng thiếu gia thôi.

-Heo = chó xù, chó xù = heo!!!!

Một phép toán hiện ra trong đầu nó rồi nó chợt tỉnh:

-Bị... bị... lưàaaa

Nó nghiến răng, chạy ù vô phòng hắn. Lại một lần nữa giọng hét của nó lại làm hắn không "an giấc":

-Sao giọng em khoẻ thế? Đã kêu đi dọn chuồng heo rồi mà sao còn...

Chưa nói hết câu nó đã nhào tới quấn chăn phủ lên đầu hắn, lấy gối đánh mạnh hết sức có thể, vừa đánh vừa hét:

-Đồ heo nướng đáng ghét, đồ khó ưa. Sao anh dám lừa gạt một cô gái xinh xắn cả tin như tôi? Sao anh dám hành hạ hôn thê của mình như vậy? Sao anh #$@$%$$^$%$#$#????...

Nó la hét gì sau đó hắn không nghe rõ nữa vì trong chăn hắn đang nổ đom đóm mắt bởi những cú trời giáng của nó. Không chịu nổi, hắn nhanh chóng ôm lấy nó kéo vào chăn, lấy tay nhéo 2 cái má của nó mà kéo ra như một sợi dây thun làm nó chảy cả nước mắt:

-Đồ ấu a, a ám nhàm ậy au? ả a ây...

(Đồ xấu xa, anh dám làm vậy sao thả ra ngay!)

Hắn càng nhéo mạnh tới khi thoả mãn được lòng trả thù thì mới buông tha cho nó. Cả 2 bung ra khỏi chăn thở hổn hển. ^^

Nhìn nó xoa xoa mặt mà nước mắt lưng tròng hắn thấy thoải mái vô cùng. Mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị khó ưa:

-Em điên hay sao mà dám hành hạ chồng chưa cưới của mình tàn bạo như vậy?

Nó quắc mắt nhìn hắn:

-Anh mới điên. Anh dám đối xử với tôi như vậy sao? Anh... anh... anh ngược đãi bệnh nhân (nó chỉ tay lên lớp băng trên đầu) còn dám nhéo tôi như vậy, anh có biết hành động của anh là...là..là...

-Là gì?

-À, là bạo lực gia đình đó biết chưa.

Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh:

-Ai kêu em gây sự.

Nó không kiềm chế nổi, đứng lên:

-Ai kêu anh dám gạt tôi. Chuồng heo gì chứ, chỉ có chuồng chó thôi...

-...............................

1s

2s

3s

Nó đứng đó thở như trâu sau một hơi trút giận, còn hắn... vẫn vậy. Hắn khoanh tay:

-Thì chuồng chó. Anh phạt em đi dọn chuồng chó em không cam tâm sao?

-Cái gì!!!!!

Mặt nó đỏ lên vì tức:

-Khi nãy anh lừa tôi, nói là chuồng heo bây giờ lại nói chuồng chó, anh ngang ngược vừa chứ.

-Anh có nói chuồng heo sao?

Nó ngây người trước câu nói quá đỗi ngây thơ của hắn. Hắn được thế nói tiếp:

-Hay em muốn dọn chuồng heo hơn nên mới tức giận như vậy?

Hắn nói đúng, dù sao chơi với chó xù dễ thương vẫn khoái hơn. Mặt nó giãn ra nhưng vẫn nhìn hắn với ánh mắt hờn giận:

-Anh điên rồi!

Khuôn mặt hắn đanh lại, cặp mắt nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống. Hắn đứng dậy tiến về nhà vệ sinh:

-Em sẽ được nhìn thấy anh nổi điên nếu không nghe lời...

Nó nhìn hắn, thấy một luồn gió chạy dọc sống lưng nhưng vẫn nói cứng:

-Tại sao tôi phải...

Chưa đợi nó nói hết lời:

-Chuồng chó hay chuồng heo?

Hắn nói từ từ nhưng đầy sức hăm he.

-...................

Sau 3 nốt nhạc.

Hắn quay lại đã thấy nó co giò chạy mất hút. Còn một mình, hắn lấy tay xoa đầu, miệng nở nụ cười hiếm khi xuất hiện.

-Phải dùng biện pháp mạnh với em thôi!

Ngoài vườn sau:

Nó cuối cùng đã có mặt tại "nhà " của 2 con thú cưng, lòng thầm cảm ơn ông trời vì hắn không có sở thích nuôi heo hay thậm chí nuôi cọp mà là những chú chó xinh xắn...

Ý nghĩ chưa dứt, nó lại một lần nữa muốn bất tỉnh:

-Chó xù đáng yêu đây sao????

Trước mắt nó là 2 con chó xù . Xù thì có xù thật nhưng xù quá mức cho phép. Hai con " cún" lông xù nhưng bự như con heo nái, lông phủ khắp người đang nằm đó.

-Hắn...n cho nó ăn thịt bò hay thịt người mà phát triển dữ vậy nè chời.

Nhìn 2 con chó "nhỏ" mà lòng nó dâng đầy thương cảm. Không phài thương cho lũ chó bự quá mức mà là thương cho số phận của nó. Nó lấy hết can đảm tiến tới tháo 2 sợi dây ra khỏi cây cột bên cạnh....

Hắn đang trong phòng khách, bỗng tiếng nhao nhao bắt đầu rộn lên rồi lớn dần. Tiếng của người hầu trong nhà. Hắn hơi khó chịu khẽ nhíu mày. Nhưng tiếng la ó ngày càng lớn hơn làm hắn càng không chịu nổi. Đang định lên tiếng thì chợt trong đầu loé lên một ý nghĩ:

-Không lẽ...

Hắn đứng dậy đi thẳng ra vườn, trước mắt hắn là một khung cảnh "nhộn nhịp" bất thường rất hiếm khi xảy ra ở nhà này. Đập vào mắt hắn là một cảnh tượng vô cùng khủng khiếp. Hai con thú cưng của hắn đang chạy với tốc độ tên lửa đầu đầy... nơ theo sau là....

-Hả?

Hắn há hốc khi theo sau là nhỏ, vợ yêu của hắn, hai tay nhỏ đang bị vướng chặt vào hai sợi dây xích chó, chân nhỏ đang hoạt động hết công suất chạy theo hai con chó, miệng la inh ỏi:

-Aaaaaaaaaaaaa cứu... ứu...với dừng... ggggg lại đi...chị chỉ muốn cột tóc... cho mấy... cưng thui mà.

Cảnh hãi hùng chưa dừng lại ở đó, phía sau còn khủng khiếp hơn. Dẫn đầu là đám vệ sĩ, quản gia, người giúp việc, tất cả nguồn lực nhân sự trong nhà đều được tận dụng triệt để để đuổi theo nhỏ. Bọn họ mặt tái xanh đuổi theo, miệng không ngừng la ó om sòm:

-Cô chủ, cô chủ...

-Cô chủ cẩn thận...

..........

Trong khi đó, phía trước, hai con chó không có dấu hiệu mệt mà chạy càng hăng hơn làm nó ba chân bốn cẳng phải chạy theo, thấy thế đám người phía sau càng rượt theo ráo riết.


Nhìn cảnh tượng đó, chủ nhà là hắn không thể không nổi giận. Hắn như muốn nổ cái đầu vì cảnh nào loạn này. Nhưng sau khi tức giận hắn lại không thể chịu nổi mỉm cười trước tình huống quá khủng khiếp do vợ yêu của hắn gây ra.

Sau mười mấy giây lấy lại phong độ, hắn móc túi lấy ra một cái kèn nhỏ. Hắn thổi một hơi không ai nghe gì nhưng chắc hai con chó thì nghe. Chúng quay đầu làm lũ người phía sau cũng rồng rắn chuyển hướng. Tới trước mặt hắn hai con chó mới chịu dừng lại.

Mặt đám người hầu tái mét khi nhìn thấy nét mặt hơi đỏ của hắn. Thật ra không phải vì giận mà vì hắn cố nhịn cười. Còn nó, khuôn mặt càng thảm hại hơn. Nó cúi mặt tỏ vẻ ăn năn ghê gớm.

Hắn xua tay, bọn người phía sau tản đi làm việc, không gian im lặng trở lại. Hắn khoanh tay nhìn nó nghiêm khắc. Nó giả điên định trốn đi nhưng bước hoài vẫn không tiến được bước nào. Thì ra hắn đang nắm áo nó lại. Nó mếu máo:

-Hix... thả tôi ra đi mà...

Ánh mắt hắn lạnh băng:

-Sao em cứ nghịch ngợm vậy, làm cả nhà nhộn cả lên thấy không!

Nó cãi bướng:

-Thì ...tui...tui đâu muốn. Mà tại anh hết, ai kêu bắt tôi dọn dẹp cho hai con chó quái vật đó làm chi...

Hắn trợn mắt vác nó trên vai. Ngồi xuống ghế đặt nó nằm ngang đùi hắn:

-Aaa... anh làm cái gì vậy?

-Xin lỗi mau!

Nó cứng đầu:

-Không, thả ra, thả ra...

Hắn vẫn lạnh lùng mặc nó kêu gào.

-Không xin lỗi hả, cứng đầu nè!

Sau chữ "nè" hắn lại dùng tay đét vô mông nó đau điếng.

-A..A...A đau quá!

-Mau lên, xin lỗi đi!

-Không...không...Aaaa đau mà!

Nó vẫy vùng nhưng vẫn không thoát được, hắn cũng không vì vậy mà mềm lòng.

-Biết đau còn phá phách nữa không?
-Huhu...

Thấy nó không trả lời, hắn biết chiêu đánh đòn đã có tác dụng:

-Sau này phải ngoan ngoãn nghe chưa.

Nó vẫn rất ngoan cố:

-Không, không thèm nghe...huhu!

Hắn tiếp tục dụng hình, nó đau quá nước mắt tèm lem.

-Huhu xin....n.. xin...lỗi!

Hắn dừng lại cho nó ngồi dậy, nghiêm mặt hỏi:

-Tiểu Du, chừa chưa?

Hắn gọi nó là Tiểu Du khiến lòng nó mềm ra sau trận đòn vừa bị đánh.

-Hic...hic...chừa

-Sau này còn nghịch không?

-Sau này sẽ ngoan ngoãn không gây náo loạn nữa.

Nó thút thít. Hắn mỉm cười lau nước mắt trên má nó:

-Ngoan, em mau đi thay đồ sạch đi, tí nữa bác sĩ sẽ đến tháo băng cho em.

Chờ đợi có vậy nó nhanh chóng vọt lên lầu miệng không ngừng lẩm bẩm:

-Tên Gia Huy đáng ghét, hôn phu gì chứ, dã man dám "bức cung" mình, hãy đợi đấy...#$#%#>>>

Hắn dường như biết trước.

-Lảm nhảm gì đó siêu quậy?

Nó cười gian:

-Hì... em đang đọc kinh hối lỗi đó mà.

Hắn vẫn nhìn nó nghi hoặc, còn nó nhanh chân lỉnh lên phòng thiệt nhanh, bỏ lại hắn ngồi đó trong lòng thấy ấm áp lạ...

Chap 3:

*Buổi Chiều

Ông bác sĩ già tháo lớp băng trên đầu nó cười hài lòng:

-Vết thương hồi phục rất nhanh, cô chỉ cần nghỉ ngơi thêm và để tinh thần thư thả vui vẻ như vậy sẽ tốt cho phần não bị chấn thương.

Nó buộc miệng hỏi nhỏ:

-Vậy khi nào tôi có thể nhớ lại?

Ông bác sĩ bối rối nhìn nó đầy thương cảm rồi quay sang phía hắn, thấy hắn không nói gì, ông bác sĩ vỗ vai nó:

-Chuyện này thực sự rất khó nói, có thể một tuần, một tháng hoặc một năm, thậm chí...

-Vậy chỉ cần vui vẻ thì sẽ mau hồi phục đúng không ạ?

Nó mỉm cười, nhưng nụ cười kém tươi, vì nó biết bác sĩ sẽ nói gì tiếp theo, nghĩa là nó cũng hiểu có thể cả đời nó cũng không thể lấy lại phần ký ức đã mất.

Buổi tối khi từ phòng làm việc đi ra, hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng nó, nó trở mình:

-Ai vậy?

-Sao em chưa ngủ?

Hắn nhìn nó có phần lo lắng. Nó ngồi dậy, khuôn mặt van lơn:

-Có thể cả đời này em cũng không thể nhớ được gì, nên bây giờ anh có thể kể những chuyện trước đây cho em biết không?

Hắn nhìn nó, ánh mắt nâu vẫn lạnh lùng nhưng xen vào đó là tia nhìn khó hiểu. Hắn cho nó nằm xuống đắp chăn cho nó:

-Từ từ anh sẽ kể cho em nghe, ngủ đi mai chúng ta sẽ tới trường.

Nói xong hắn cố đi ra thật nhanh nhằm tránh câu hỏi nào nữa thốt ra từ miệng nó.

Trong phòng nó thiêm thiếp lẩm bẩm "từ từ..."

Nó đâu biết bên ngoài hắn đang dựa lưng vào tường, ánh mắt giờ đây nặng trĩu, môi hắn mấp máy:

-Xin lỗi, nhưng em phải là của tôi...

...............

Không biết là mơ hay một phần ký ức sống dậy, nó mơ màng thấy một bóng người con trai cô độc đi phía trước, nó rất muốn đuổi theo nhưng có một bàn tay khác nắm nó lại, bóng dáng đó xa dần, nó cố đuổi theo mà không được...

Giật mình thoát khỏi ảo ảnh, ánh sáng ban mai chiếu vào mặt làm nó chói mắt. Nó thầm nghĩ:

-Hai người đó là ai, người nắm tay mình hay người bỏ đi là Gia Huy?

Nó cũng không hiểu tại sao lại nghĩ tới hắn nhưng cũng đúng thôi, giờ đây ký ức duy nhất của nó là hắn, là cuộc sống "sôi động" mấy ngày nay tại ngôi nhà này.

-Gọi tên anh làm gì, không muốn đi học nữa sao?

Giọng nói lạnh lùng vang lên, nó giật mình quay về phía cửa, hắn đứng đó tự bao giờ với khuôn mặt đắc ý:

-Vợ à, em mơ thấy anh sao?

-Ai mà thèm mơ thấy đồ đáng ghét như anh chứ.

Nó cãi lại, mặt hơi đỏ vì ngượng.

Hắn thôi trêu chọc, nét mặt nghiêm khắc đáng ghét hiện ra.

-Có còn muốn tới trường không?

-Biết rồi, khỏi nhắc, anh định đứng đó thay đồ cho tôi luôn hả?

Nó tỏ vẻ tức tối, ánh mắt như muốn nhào tới cấu xé hắn, hình như hiểu "ánh mắt nàng" hắn đóng cửa bước xuống nhà.

Sau một hồi tự ngắm nghía trong gương nó hớn hở chạy bình bịch xuống nhà. Cả hai cùng ăn sáng rồi đi học dưới sự "chia tay" của hai hàng người hầu trong nhà.

Trên xe, hắn nhìn nó hăm he:

-Tới trường mà nghịch ngợm sẽ biết tay anh.

Nó không chịu thua:

-Biết rồi, nói quàiiiiiiiiiiiiiiiii.

Rồi hậm hực quay sang phía khác, hắn mỉm cười quên mất tên vệ sĩ phía trước đang nhìn hắn không chớp mắt. Vẻ mặt lạnh lùng, hắn gằn giọng:

-Tháng này không muốn lãnh lương à?

Tên kia sợ hãi quay đầu.

Bước xuống xe, nó đi cùng hắn vào trường, mặt nó tươi rói, nó muốn có bạn mới lắm, nhưng niềm vui "không trọn vẹn" khi nó thấy nhiều người nhìn nó và hắn lom lom, vẻ mặt ngạc nhiên tò mò, đâu đó một vài trái tim " tan vỡ" nghe loảng xoảng.

Bỗng nhiên, nó đi xa hắn ra, miệng lẩm bẩm gì đó, hắn càng tiến gần nó hơn:

-Làm gì đó?

Nó xua xua tay:

-Anh mau tránh ra đi, anh ăn ở sao mà cả trường ai cũng ghét anh vậy, đi gần quá tôi sợ người ta biết tôi quen anh.

Nghe nó nói mà hắn... tối mặt, đúng hơn, hắn không ngờ nó lại thốt lên được những lời như vậy, càng không ngờ nó ngốc tới mức nghĩ là mọi người ghét hắn.

Tiến tới sát nó:

-Em có bị bệnh không?

Nó thầm thì: (vẫn sợ mọi người biết nó đi với hắn, nhưng ai cũng biết rồi mà trời.)

-Bệnh gì?

-Bệnh ngốc.

Lúc này nó không thể thì thầm nữa:

-Anh vô duyên, sao dám nói tôi ngốc chứ, vậy anh không biết con ngốc này là hôn thê của anh...

Chưa Nói dứt câu nó thấy nét mặt hắn thay đổi, không phải là sợ nó mà là ánh nhìn đắc thắng. Nó hơi khó hiểu nhưng khi những lời thì thầm vang lên nó mới biết mình bị... hố.

-Chời, anh ấy có hôn thê sao?

-Nhìn cũng bình thường mà có đẹp đẽ gì đâu.

-Sao anh Gia Huy có hôn thê ... cuồng tính zu zay choi...

.......................

Môt loạt lời bàn tán vang lên mà mục tiêu là hạ nó xuống mức thấp nhất có thể, chê bai nó từ đầu tới chân.

Hắn thích thú nhìn nó đang mặt đỏ tía tai, còn nó bây giờ mới hiểu ra người bị ghét không phải hắn mà là... nó..o..ó huhu.

-Đi thôi!

Câu mệnh lệnh của hắn lúc này hoàn toàn có hiệu lực đối với nó. Trong lòng hắn đắc ý lắm.

Hắn dẫn nó tới trước cửa lớp rồi ra lệnh trước khi xuất phát về lớp:

-Phải ngoan ngoãn, nghe chưa?

- ........

Nó im lặng, hình như còn bị sock bởi tình huống hồi nãy, hắn gằn giọng:

-Nghe không?

Nó ỉu xìu:

-Nghe rồi.

Chỉ đợi vậy hắn quay lưng bỏ đi, nó ủ rủ quay vào lớp, vậy là kế hoạch kết thêm bạn của nó hoàn toàn phá sản, nó rủa thầm:

-Tất cả tại hắn...

-Tại ai?

Một giọng nhỏ nhẹ vang lên bên tai nó, nó quay qua thấy một gương mặt xinh xắn đang ngồi kế bên nhìn nó cười hiền khô, có người bắt chuyện nó mừng quýnh:

-A..a..chào..o bạn.

-Hihi mình là Hải Yến.

*BÙI HẢI YẾN:

+Xinh xắn, con gái nhà khá giả trong thành phố, gia đình kinh doanh về khách sạn, du lịch.

+Tính cách dịu dàng, hay cười, rất mê đọc sách, dễ mềm lòng với phái đẹp và dễ nổi điên với phái mạnh.

-Mình là Đường Du, bạn gọi mình Tiểu Du được rồi.

-Ban là vợ chưa cưới của anh Gia Huy thiệt sao? - Một giọng nữ nữa phía sau nó.

-Àh... ừm theo mình biết là vậy.

-Ý bạn là sao?

Cả hai trố mắt nhìn nó:

-Mình... mình mất trí nhớ trong một tai nạn.

Cả ba im lặng, giọng nói phía dưới lại lên tiếng:

-Mình là Đại Ản, tụi mình làm bạn thân nha.

*LÂM ĐẠI ẢNH:

+Con gái nhà kinh doanh, có một ít cổ phần trong tập đoàn The Rose (Của gia Đình Gia Huy).

+Lanh lợi, phóng khoáng, nhưng ích kỷ và nhiều mưu mẹo.

Nó mỉm cười gật đầu với hai người bạn mới.

Nghỉ giải lao, hắn cùng hai tên vệ sĩ đứng trước cửa lớp đón nó, thu hút sự chú ý của nhiều người. Thấy vậy, nó chỉ muốn trốn luôn trong lớp cho rồi.

-TIỂU DU!

Nó giật cả mình, giọng của hắn thật ớn lạnh.

Nó đứng dậy bước ra đi cùng hắn, hai tên vệ sĩ mặc vest đen theo sau.

-Nè, sao lúc nào hai người đó cũng đi theo chúng ta vậy?

Nó bằng giọng nhỏ nhất có thể.

-Vì anh bị nhiều người ghét nên cần được bảo vệ.

Hắn cố tình nhắc tới chuyện lúc sáng để làm nó quê và hắn đã thành công, nó đỏ mặt:

-Nè anh đừng quá đáng nha, sao lấy chuyện đó ra nói hoài vậy?

-Anh thích vậy, có sao không? - Hắn nhìn nó chọc ghẹo.

-Có sao không, anh có biết là tôi...tôi...

-Tôi ... tôi sao?

Hắn hỏi dồn làm nó thêm bối rối. Nó không kiên cử gì nữa nói luôn:

-Tôi quê độ chứ sao.

Mặt nó đỏ lên làm hắn phải nhịn cười, thấy việc chọc ghẹo nó đã tới giới hạn, hắn không nói nữa, nghiêm nghị đưa cho nó một xấp hồ sơ và một cái hộp.

-Gì đây? Định mua chuộc tôi hả?

Mặc kệ câu nói đầy tính thách thức của nó, hắn nói, giọng đều đều:

-Đó là danh sách những người em nên tránh xa trong trường này.

-Tại sao?

Nó chớp mắt khó hiểu.

-Vì đó là những người sẽ dùng em để đối phó anh.

Nó lặng im, sao lại như vậy? Dùng nó sao? Thật ra hắn làm gì để người ta phải tìm điểm yếu của hắn để tấn công?

Thấy nó trầm tư, hắn nói nhỏ, giọng lạnh lùng xen lẫn quan tâm:

-Ngoài những người đó em phải để ý, không được để bản thân gặp nguy hiểm biết không!

-Em biết rồi.

Nó đổi cách xưng hô và thái độ với hắn, nó thấy cảm động, thấy lo cho hắn nhiều hơn.

Reng..........g......g........g.

Tiếng chuông vào học cắt đứt suy nghĩ của nó. Đưa nó về lớp xong hắn bước đi, còn nó mải nhìn theo dáng hình quen thuộc.

Rè...è....è...

Đang học nó thấy trong ngăn bàn rung rung, nó xám mặt:

-Gì...ì.. vậy? Động đất sao? Sao không ai phản ứng vậy... sao...

-Điện thoại rung kìa Tiểu Du!

Giọng của Hải Yến khẽ nhắc nó:

-Điện...n thoại sao? Đâu ra? Mình có đâu.

Chợt nhớ ra, nó lôi cái hộp hắn đưa khi nãy mở ra xem thì thấy một cái điện thoại giống của hắn nhưng màu trắng (IPhone4) đang hiển thị tin nhắn, nó cầm ra xem thấy chỗ from là: Chồng iu.

-Chồ...ng...ng iu....u..u sao?

Nó trợn tròn mắt nhìn dòng tin nhắn đầy "yêu thương":

"Lo mà học đi, dám quậy phá làm loạn là về nhà biết tay anh."

Nó tức tối trả lời lại bằng một câu "muôn thuở", cũng kèm them hình"minh hoạ":

"Biết rồiiiiiiiiiiiiiiiiii"

Nó bực tức, định thay đổi cái tên "chồng iu" mà hắn lưu nhưng rồi lại cất điện thoại vào, mỉm cười.

Chap 4:

Sáng hôm sau những giấc mộng trong ký ức đánh thức nó dậy sớm hơn mọi ngày, không muốn nghĩ ngợi nhiều, nó nhanh chóng phóng xuống giường làm vệ sinh cá nhân và thay quần áo.

Xong xuôi, nó ngắm nghía mình trong gương sau đó mở cửa xông thẳng qua phòng đối diện, tất nhiên cũng như mọi ngày nó... không hề gõ cửa mà ào vô như một "cơn gió độc".

Đứng trước giường nhìn hắn mấy giây, không để mặt đỏ hơn nữa, nó quyết định đánh thức hắn bằng chất giọng "mượt mà " của nó.

Nhưng dường như đã "thủ sẵn" chỉ cần đợi nó há miệng thật to hắn đã kịp đưa một tay lên... bịt ngang họng nó (tức bịt miệng đó).

Nó bị bất ngờ, hất tay hắn ra, giọng bất mãn:

-Nè, anh có phải người không vậy?

Vẫn nhắm mắt, hắn nói, giọng từ tốn:

-Ý em là sao?

-Anh còn giả bộ? Tôi chưa lên tiếng anh đã biết rồi...

-Chân voi của em vừa xông vào phòng là anh biết ngay rồi cần gì đợi em cất tiếng. - Hắn nói, giọng châm chọc, từ từ mở mắt ra để tận hưởng vẻ mặt tức giận của nó.

-Cái gì? Chân...n...n voi hả?

-Chứ chân gì? Em đi tới đâu người ta cũng biết hết đó.

Giận chín người nhưng nó biết bây giờ lợi thế không thuộc về nó, chỉ đành lẩm bẩm:

-Phải nhịn... phải nhịn...

-Đang "rủa xả" gì anh nữa đó. - Hắn cất tiếng, nó im ngay, chỉ biết đình chiến bằng cách cười trừ:

-Hihi, không, không có gì, vậy "CHÂN VOI" xuống nhà trước đợi anh ha...

Nó nhấn mạnh 2 chữ "chân voi" nhằm dằn mặt hắn rồi bước bình bịch xuống nhà, để lại hắn ngồi đó cười một mình...

Dạo này hắn hay cười, hay chọc ghẹo nó như một sở thích, hắn biết hắn thích nó, muốn có nó nhưng có lẽ hắn không nhận ra mình thay đổi vì nó nhiều đến thế.

Còn nó sau khi tức tối rời khỏi phòng hắn đi xuống nhà đã vô tình chứng minh cho "định luật chân voi" hắn vừa nói. (mà có lẽ trước khi hắn nói nó không bao giờ để ý)

Tình hình là khi nó chưa xuống hết nửa cầu thang mấy người làm đã ngước lên nhìn nó tươi cười:

-Chào buổi sáng cô chủ.
Câu nói đó làm nó "dằn vặt" rất nhiều.

"Không lẽ đúng như hắn nói" - Nó buồn xo.

15phút sau:

Đang đứng trước gương, hắn nghe dưới nhà đang nhao nhao, đưa tay ra lấy cặp xách, miệng hắn lẩm bẩm:

-Lại đến nữa rồi...

Rồi nhanh chóng đi thẳng xuống nhà.

Bước xuống, hắn thấy một khung cảnh "tan thương": Quản gia Lâm đang nằm bất động dưới nền nhà mắt... mở trừng trừng.

"Chết rồi sao?" - Hắn nghĩ.

Đám con gái giúp việc nháo nhào cả lên.

Rồi nhanh chóng, hắn quan sát xung quanh, thấy bình hoa trên bàn ăn hôm nay đẹp hơn mọi ngày... to hơn mọi ngày, còn vợ yêu của hắn... đang đứng đó cũng lăng xăng nhưng... không giúp được gì.

Như hiểu ra tính chất "quan trọng" của sự việc, hắn đỡ quản gia Lâm lên ghế, khuôn mặt ông già giờ đây đã khá hơn,... giống người sống hơn.

-Tiểu Du! - Hắn đưa tia nhìn về phía "đương sự".

Không khí bây giờ nhờ "chủ nhà" đã im ắng trở lại. Hắn nắm sau cổ nó kéo qua trước mặt quản gia Lâm, nhấn đầu nó cúi xuống:

-Em mau xin lỗi quản gia Lâm đi.

-Ơ… ơ… sao? Sao xin lỗi?

Như chợt nhận ra điều gì, nó giãy nảy:

-A...a Anh hiểu lầm rồi, em không làm gì hết, là do Quản gia Lâm tự ngất xỉu, không liên quan em %$^%$%^^^....

-Xin lỗi đi!

Giải thích một lèo mà hắn chỉ trả lời ngắn gọn, nó ấm ức:

-Nhưng...

-Hoa lan ở vườn là do quản gia Lâm một tay chăm sóc bấy lâu nay, là tâm huyết của ông ấy.

Nghe tới đây nó mới đực mặt ra:

-Hic… Gây đại họa rồi!

Nó gập người xin lỗi nhưng quản gia Lâm không nói gì. Nhưng, nó hiểu ổng đang buồn dữ dội mà nguyên nhân là... nó.

Hôm đó chỉ có hai hàng người hầu "tiễn" cặp "vợ chồng" trẻ đi học, không có quản gia...

Trên xe nó ủ rũ như cọng hành héo. Hắn xoa đầu nó giọng ân cần:

-Chiều nay chúng ta sẽ mua hoa khác đẹp hơn để đền.

-Lần này em gây ra chuyện lớn rồi!

Nó vẫn ủ ê, cảm giác tội lỗi làm nó buồn rầu vô hạn

-Không sao, chiều nay anh dẫn em đi mua hoa về nhà xin lỗi.

-Vâng!!

Hôm nay tới lớp nó không còn tâm trí học bài, Đại Ảnh lại gần:

-Này Tiểu Du, bạn sao thế? Cãi nhau với anh Gia Huy à?

-Không.- Nó vẫn ủ ê.

Ánh mắt Đại Ảnh sáng lên:

-Hay bạn đã biết những việc anh ta làm?

Nó ngỡ ngàng, chợt nhận ra ngoài việc biết hắn là hôn phu của nó, ngoài ra nó không biết gì.

-Làm gì?

Đại Ảnh cười nửa miệng:

-Cũng đúng, bạn đâu còn nhớ gì nữa, gia đình Gia Huy sở hữu tập đoàn The Rose, công việc làm ăn rất lớn song cũng rất mạnh tay với đối thủ, vì vậy họ lập một băng xã hội đen trong thế giới ngầm.

-Xã hội đen sao?

Nó hơi bất ngờ.

-Đúng, băng đảng này cũng một phần do Gia Huy chỉ huy đó, nghe người ta nói họ rất độc ác, ai đắc tội đều phải chết không minh bạch.

-Chết sao? Giết người, Gia Huy giết người sao?

Bao nhiêu câu hỏi hiện ra trong đầu nó, nó không tin GIa Huy lại tàn nhẫn như vậy. Nó lẩm bẩm:

-Thảo nào anh ấy sợ mình nguy hiểm, lúc nào cũng có vệ sĩ đi theo...

Đại Ảnh mỉm cười sau khi thực hiện màn nói xấu "chồng " nó. Cô ta đang mở miệng định nói tiếp:

-Cậu nên cẩn...n...n
-Đủ rồi đó Đại Ảnh

Tiếng Hải Yến vang lên cắt đứt câu định nói của Đại Ảnh:

-Bạn không cần nói xấu người khác như vậy, mọi việc đa phần là tin đồn, bạn không nên đem những lời đồn đại ác ý đó nói với Tiểu Du.

-Xì, không có sao người ta nói, mình chỉ muốn tốt cho bạn ấy thôi, mình không nói người khác cũng nói.

-Muốn tốt mà vậy sao? Bạn có ý đồ gì phải không?

Đại ảnh cười khinh miệt rồi bỏ đi.

Nó ngồi đó với ý nghĩ miên man về hắn, Hải Yến an ủi và nhắc nhở nó:

-Bạn đừng tin những lời Đại Ảnh nói, cũng đừng tiếp xúc nhiều với nó, mình không tin nó.

-Ừ, mình biết rồi.

Nó cười cho Hải Yến yên tâm, nhưng lòng nó rối nùi, không phải nó sợ gặp nguy hiểm, cũng không phải nó sợ hắn mà đúng hơn nó lo cho an toàn của hắn.

Ra chơi nó muốn đi tìm hắn ngay. Trên đường đi nó mua một hộp sữa cho hắn vì sáng nay nhờ "tiết mục" của nó mà cả hai đi học bụng đói meo.

-Anh gì ơi... cho hỏi lớp của Gia Huy ở đâu?

Nó hỏi một tân con trai nét mặt vui vẻ, nhìn rất vui tính và dễ gần. Thấy nó xinh xắn hắn liền cười tươi như hoa:

-Anh biết, nhưng em đừng tìm nó nữa, nó có vợ rồi ... anh thì chưa.

Hắn cười nhăn nhở làm nó choáng toàn tập.

-Ủa sữa... em cho anh nha.

Nói rồi hắn tự nhiên giật lấy... tự nhiên cắm ống hút... và tự nhiên uống.

-Hả...a....a.....a - Mắt nó chữ O, mồm chữ A.

-Tiểu Du!

Giọng hắn làm tên kia đứng hình, miệng lẩm bẩm:

-Tiểu....u..u..u Du..u..u..!!!!! Cô là Đường Du, tên thường gọi là Tiểu Du hả?

Nó ngạc nhiên trước thái độ của tên này.

-Anh có vấn đề không vậy?

Giọng nói lạnh như băng của hắn vang lên:

-Mạnh Khang! Cậu dám giành sữa với vợ tôi sao?

*Lương Mạnh Khang:

-Tính cách vui vẻ, hòa đồng, rất mê gái đẹp, bình thường tính cách hay bông đùa nhưng khi gặp chuyện lại rất chín chắn và biết nghĩ.

Thân thế: Con trai một gia đình thế lực trong thế giới ngầm, bạn từ bé của Gia Huy, hay giúp đỡ Gia Huy nhiều việc trong thế giới ngầm, là cánh tay đắc lực của Gia Huy.

Hắn đớ lưỡi, nó mặt tỉnh bơ đáp lời mà không ngờ lời nói của nó càng đổ thêm dầu vào lửa:

-Không! Sữa đó tôi mua cho anh!

Hắn nhíu mày:

-Vậy cậu dám dành sữa của tôi?

Tên kia quay sang cười nham nhở:

-Hi... i... i… đâu có.

Không nói nhiều, hắn tiến tới, một tay giật lại hộp sữa trên tay Mạnh Khang, tay còn lại nắm tay nó kéo đi. Tên kia cũng hớn hở theo sau giàn hoà.

*Tại căn tin :

-Nè Huy, sao mặt cậu cứ đăm đăm vậy, vẫn giận à, sao nhỏ mọn thế!

-Có điên mới đi giận người như cậu. - Hắn vừa thưởng thức hộp sữa của nó vừa đáp.

-Hiiiii, vậy mới tốt, nè mau giới thiệu mình với "voi con" xinh đẹp của cậu đi.

Hắn nghe mà muốn "sặc sữa", vì tên bạn đang gián tiếp hại hắn. Còn nó mặt liền xám lại khi nghe từ "VOI" vì nó vẫn rất"căm phẫn" phi vụ hồi sáng.

-Anh gọi ai là "voi con"?

-Em đó, hii!

Mặt nó đầy sát khí tiến lại gần bóp lấy cổ Mạnh Khang mà lay qua lay lại làm tên này "cười ra nước mắt".

-Ac...ac... cứ..u...u.. tôii....iii với…

Mặc những lời cầu cứu, hắn vẫn ngồi im bất động. Một phần vì không muốn làm nạn nhân kế tiếp và vì phạt tên kia tội… tội dám... uống sữa của hắn.

-Được rồi Tiểu Du, em mà bóp nữa tên ngốc đó sẽ chết đó. - Nhìn tên kia mặt trắng nhách, hắn mới mở "cửa khẩu".

Nó liếc ánh mắt sắc lẻm nhìn hắn làm hắn hơi nổi da gà.

-E… hèm... Lương mạnh Khang là bạn của anh. Còn Tiểu Du chắc cậu đã biết.

Mạnh Khang thở hổn hển, cười nhăn răng phát ngôn một câu đầy ẩn ý:

-Hi, hồi trước biết sơ sơ, bây giờ biết RÕ RỒI.

-Anh muốn chết à? - Nó quắc mắt nhìn sang Mạnh Khang.

Phía xa có một bóng người đứng nhìn, tay vặt trụi lá cái cây bên cạnh.

Đi học về, cả hai ghé mua hoa về đền cho quản gia Lâm. Về tới nhà nó năn nỉ hết lời, xin lỗi hết nước bọt quản gia Lâm mới miễn cưỡng "tha thứ" cho tôi trạng của nó. (thật ra ngoài số hoa hai người mua về hắn đã cho người mua thêm những loại Lan quý khác để dập tắt ngọn lửa trong lòng "người bị hại").

*Buổi tối:

Sau khi ăn cơm tối xong, hắn khoác áo ra ngoài, chỉ nói với nó một câu ngắn gọn nhất có thể:

-Chút nữa anh về!

Nó muốn hỏi hắn đi đâu nhưng lại thôi.

Nằm trong phòng nó thiêm thiếp ngủ, lúc mở mắt ra đã 11h đêm rồi, nó giật mình bật dậy.

-Không biết hắn về chưa?

Lắng tai nghe nhưng "phòng đối diện" vẫn không động tĩnh gì.

Lấy điện thoại ra xem, không có bất cứ liên lạc nào từ hắn. Nó đứng dậy nhìn ra cửa sổ, mắt nhìn về phía cổng vẫn im lìm.

-Có lẽ chưa về!

Nó thở dài, chợt nhớ những lời Đại Ảnh nói khi sáng, nó thấy lòng nao nao xen lẫn cảm giác nóng ruột. Không hiểu sao nó bắt đầu lo lắng

-Hắn nhiều kẻ thù trên thương trường như vậy, lại có tên trong băng nhóm xã hội đen...

Nó nghĩ mà thấy sợ, sợ hắn gặp chuyện không may, sợ bất cứ tình huống nào xảy ra cho hắn.

Nó lắc lắc đầu xua đi những ý nghĩ "không lành mạnh" đó, choàng một cái áo khoác mỏng đi ra vườn.

Đi một hồi, nó dừng lại trước "nhà" của "cặp đôi quái vật" (hai con chó xù đó ^^)

Nó ngồi xuống lấy tay vuốt ve chúng, mặt thoáng nét buồn.

Nó cứ ngồi đó một hồi lâu, bỗng, hai con chó bật dậy làm nó giật mình.

-AA.a.a.a.a... cặp đôi quái vật không lẽ lại định rủ mình tập thể dục nữa sao?

-Cái gì mà cặp đôi quái vật? Người ta có tên chứ bộ.

-Hả...a.....a... không ...không thể nào, chó....chó biết nói!

Đang hoảng hốt cực độ, bỗng, một túi giấy từ phía sau đưa lên trước mặt nó làm nó bất ngờ...

Chap 5:

Đang ngỡ ngàng thì hắn từ đằng sau ngồi xuống kế bên nó
- Cho em!
Hắn lại nói cái kiểu ngắn gọn đó. Nó cầm cái túi mở ra thấy một hộp kem socola
- Woa...a...a.. ngon quá
Nó cười tít mắt vừa mở hộp kem ra xử tại chỗ. hắn biết nó thích kem socola nhưng ....không biết nó có nhớ là nó thích loại này không nữa
- Bé Bỏng , Bé Nhỏ..
- Anh nói gì vậy, tôi đâu có Bé?
Nó tròn mắt
- Anh biết , "chân voi" như em sao mà Bé được
HẮn cười châm chọc
- Nè muốn gì đây? sao anh kiếm chuyện hoài vậy hảaaaaaa?
Nó tức xì khói, hắn cố giữ vẻ bình tĩnh
- Ai thèm kiếm chuyện, anh có lòng tốt cho em biết tên của "cặp đôi quái vật" mà
- Hả....a...a...a...a...????
Một lần nữa nó bị ngac nhiên.
- Có nhầm lẫn không, hahahaha...hahaha tụi nó bự như vậy mà anh đặt tên nghe "dễ hiểu lầm" quá vậy?
Nó được thế cười chọc quê hắn làm hắn hơi ngượng nhưng vẫn thái độ đó hắn không chịu thua:
- Nè, sao hôm nay em ngoan vậy?
- Ý anh là gì?
- Bua nay không đi chọc phá mọi người mà ngồi đây rầu rĩ? Không ngờ siêu quậy cũng biết buồn
Mặc kệ lời trêu chọc của hắn , nó không nói gì khuôn mặt trầm ngâm.
- Tôi không buồn
-.........................
Thấy nó trở nên nghiêm túc hắn im lặng lắng nghe. nó vuốt ve Bé Bỏng nói tiếp:
- Tôi thấy lo hơn
- em lo gì?
Hắn hơi ngạc nhiên khi hôm nay nhìn nó đầy "tâm trạng"
- Tôi lo sẽ mãi mãi không nhớ gì và....em cũng lo cho anh nữa!!
Nghe nó nói mà trái tim hắn mềm nhũn, ánh mắt không còn lạnh lùng mà trở nên dịu dàng hơn mặc dù hắn không biết nó lo cho hắn điều gì:
- Sao lại lo cho anh?
Nó nhìn hắn ánh mắt có phần xót xa:
- em biết cả rồi...
Câu nói của nó làm hắn hơi "chột dạ", hắn im lặng
- Chỉ kinh doanh mà không cần gia nhập thế giới ngầm không được sao?
Hắn hơi bất ngờ
- Em nhớ gì rồi ah?
- Khong, em nghe mọi người nói
Han không đáp khẽ đứng dậy bước vài bước, trong lòng nhiều cảm xúc xâm chiếm hắn, hắn vui vì nó đã nghĩ tới hắn chứng tỏ trong lòng nó đã có hắn rồi, nhưng đồng thời cũng xen vào cảm giác bat an lo sợ. Sợ gì, chính hắn cũng không rõ.
- Anh sao vậy?
Nó đã tiến tới gần từ lúc nào mà hắn không để ý, cả 2 lại ngồi xuống cái xích đu gần đó, mỗi người đeo đuổi ý nghĩ riêng của mình
- Tiểu Du!
Hắn bỗng xích sát lại nó làm tim nó đập thật mạnh
- Anh...h...h.. làm...gì....
Chưa nói dứt câu hắn đã...... quỳ 1 chân xuống đất...
- Hả..ả..?..???
Mặt nó bắt đầu ửng đỏ tay nắm chặt....hộp kem trong đầu vang lên câu hỏi bự chảng
- "KHÔNG.....KHÔNG LẼ ĐỊNH...CẦU...U..U HÔN..N..MÌNH..H.H..H..H.."
Thấy thái độ nó như vậy hắn thừa biết trong đầu nó nghĩ gì, hắn nhìn nó giọng nghiem túc:
- Tiểu Du em.....
Tiếng gọi "thiết tha" đó càng làm tim nó đập nhanh mặt không ngừng "tăng độ đỏ"
- Gì...ì...ì...
Không đợi nó hết lời hắn móc túi quần lấy ra một cái hộp nhỏ càng làm nó "Sáng dạ"ra
- "Toi...tới...rồi...."
Nó Nhắm tịt một bên mắt chỉ dám mở....1 con chờ đợi....
- ...e có thể nhấc cái "chân voi" lên được không?
- Hả...ả.......
Nó mở cả 2 mắt ra nhìn hắn, hắn đag nhấc chân nó đặt lên đùi hắn
Hành động đó càng làm nó "đổ mồ hôi hột"
- "Đeo..o...nhẫn ở.....chân....n..n hả...ả...."
Lại một ý nghĩ "điên rồ" chạy qua óc nó
Hằn như biết hết "ý tưởng" của nó nhưng mặt vẫn tỏ vẻ "nghiêm trọng"
hắn cầm cái hộp mở từ từ.....
Nó căng thẳng quá nhắm tịt mắt
1s
2s
3s
4s
- "Sao...sao ...?"
Nó mở mắt thấy hắn đang nhìn nó đầy trêu chọc
Nó nhìn xuống chân........không có cái nhẫn nào trên mấy ngón chân của nó chỉ có một cái lắc chân
- Chỉ cho em cái lắc chân sao em "căng thẳng "vậy?
Với ánh mắt đầy trêu chọc giọng nói lạc đi vì nhịn cười hắn làm nó "cứng họng"
- "Bị..ị..hố..ố...ố...."
Hai từ "bị hố" một lần nữa quay lại "chiếu tướng" trên mặt nó..
-.....................
Nó thực sự chỉ hận mình thể đào lỗ để chui xuống trong giờ phút này
Tất nhiên hắn không chịu "buông tha"cho nó
Hắn đưa tay lên sau gáy nó kéo nhẹ cổ nó xuống ...... bây giờ mặt hắn đã sát mặt nó lắm rồi
Lần này "cảm giác mạnh" hơn khiến tim nó một lần nữa "phản chủ"
Hắn tiến sát hơn làm nó hồi hộp nhắm tịt 2 mắt....một lần nữa chờ đợi.
1s
2s
3s
Bỗng hộp kem của nó"không cánh mà bay" giật mình nó mở mắt không thấy mặt hắn nữa
- Hả....?
- sao em nhắm tịt mắt vậy? không sợ anh làm gì em sao?
Giọng hắn kế bên khiến nó "ngỡ ngàng"
-Anh...anh...
- Anh...sao?
Nó không biết phải nói sao, nếu hắn biết nó bị hố nữa thì chỉ có nước thắt cổ tự tử
- SAO ANH DÁM LẤY KEM CUẢ TÔI?
Nó tìm cách khác trút giận
- sao vậy? khi nãy còn lo cho anh mà chỉ vì hộp kem nổi giận như vậy
Vẫn vẻ "ngây thơ" hắn châm chọc. Nó không nhịn nữa
- Chỉ lấy hộp kem có cần làm vậy không? anh dúng là ...đồ....đồ háo sắc
Một lần nữa hắn tiến lại gần giọng gian xảo
- SAo vậy? hay em nghĩ là anh sẽ hôn em nên nhắm mắt chờ đợi?
Bị đánh trúng tim đen nó líu lưỡi.
"một chút thương cảm" làm hắn động lòng không chọc nó nữa, hắn dúi hộp kem vào tay nó.
- Vào nhà thôi!
Sau câu mệnh lệnh nó lẽo đẽo theo hắn vào
Tối hôm đó điện thoại của nó có tin nhắn của "phòng đối diện"
from: chồng iu
Noi Dung: "từ nay anh sẽ trói em bên anh mãi mãi bằng lắc chân đó, giữ gìn cẩn thận nếu không biết tay anh! "
- Xí...tên đáng ghét này lúc nào cũng đe doạ
Nó thấy trong lòng dễ chịu lắm
Chỉ chỉ chọt chọt vài giây nó bấm nút send
"phòng đối diện" mỉm cười với tn của nó
from: siêu quậy
Nội dung: "biết roaiiiiiiiiiiiiiiiiiii , anh ngủ ngon"

Chap 6:

Sáng nó thức dậy, đầu vẫn còn mơ màng về những chuyện tối hôm qua, bước xuống giường nó “tá hỏa” khi thấy đồng hồ chỉ ngay số 7. Nó vò đầu bức tóc:
-Thôi rồi....aaaaaaaa trễ...trễ học rồi....
Nó ba chân bốn cẳng chạy vô nhà vệ sinh sau 10p nó chạy ra với bộ đồng phục xốc xếch với một cái đầu chưa kịp chải
-TRỜI ƠI! TRỄ NHƯ VẬY RỒI SAO TÊN KIA KHÔNG GỌI MÌNH CHỨ....HAY LÀ....THÔI ROIIIII
Như thói cũ nó tông cửa sang phòng hắn (và tất nhiên cũng không gõ cửa)
-NAY2YYYYYYY TÊN KI..............
Căn phòng trống trơn, không có ai không lẽ:
-Tên này,...DÁM ĐI HỌC TRƯỚC SAOOOOO????
Lại dùng khả năng trời phú nó hộc tốc phóng xuống lầu, nó “hãi hùng”
Hắn đang ngồi đó, vừa uống caffe vừa xem tivi nhìn “thần sắc” không giống người bị trễ học cho lắm.
-chào buổi sáng cô chủ!
Thấy nó đứng hình quản gia Lâm cùng mấy người làm ở đó cất tiếng chào nó, nó như “bừng tỉnh”
-Anh ....anh làm gì vậy? Giờ này còn ngồi đó , sao không gọi tôi dậy? Trễ học rồi biết không..g...g..?
Mặt hắn tỉnh bơ :
-Em dậy rồi àh? Sao sáng nào em cũng “bận rộn” vậy?
-Cái...i...i.. gì?
Nghe hắn nói mà nó muốn nổi khùng
-Anh sao vậy hả???? Không đi học sao? !!! có biết là trễ lắm rồi không?????
Vẫn thái độ dửng dưng hắn tiếp tục xem tivi trả lời không thèm nhìn nó:
-Không! Hôm nay anh nghỉ.
-Hả..ả...ả...ả nghỉ.....
Nó càng tức điên
-Đồ ác độc, sao không nói sớm để tôi đi một mình làm mất bao nhiêu là thời gian của người ta
-Em đi cẩn thận!
Hắn tiếp lời nó bằng bộ mặt theo nó là đáng ghét nhấ trên đời. Nó đứng như trời trồng thấy hôm nay sao hắn lạ quá. Mới hôm qua còn nói muốn trói nó với hắn mà giờ lại kiu nó đi học một mình...
Như hiểu được dấu hỏi trong lòng nó, quản gia Lâm “rộng lượng” không chấp nhất chuyện cũ chịu khó “khai sáng “ cho nó
-Thưa cô, hôm nay là.....chủ nhật!
-CHỦ NHẬT.....
Nó ngớ người , “phải rồi hôm nay chủ nhật không phải đi học” nó nghĩ mà thấy mắc cỡ quá, từ khi tỉnh dậy trong ngôi nhà này nó không để ý ngày tháng gì hết chỉ mãi suy nghĩ đâu đâu.
Như hiểu được”nỗi đau thầm kín” của nó hắn đứng dậy xoa mái tóc rối của nó:
-Nếu không đii học thì mau lên phòng thay quần áo rồi xuống ăn sáng!
Nó lẩn thẩn bước lên lòng thầm “cảm động”vì hắn không trêu chọc nó vì chuyện ngớ ngẩn vừa rồi.
Ăn sáng xong nó ngồi chải “tóc” cho Bé Bỏng và Bé Nhỏ còn hắn đang ngồi xem tivi thì bỗng một giọng nó hơi hơi quen cất lên nghe “xa mà gần” làm cả 2 phải ngước nhìn. Nó giật mình
-Anh....anh ...làm gì ở đây???
-ÔI! Chào em “voi con” bé xinh hihi
Giọng nói không ai khác chính là tên đã “tán tỉnh” nó hôm trước :Mạnh Khang
Mạnh Khang cười nhăn răng:
-HI hi... mới một ngày không gặp mà anh...nhớ em muốn chết
-Cái...í.... gì....
Không đợi nó lên tiếng, một giọng lạnh băng cất lên
-Cậu hết muốn sống rồi sao?
Hắn đứng đó đưa tia nhìn “nảy lửa” sang phía Mạnh Khang làm tên kia xanh mặt
-Hihi, giỡn tí thôi mà sao nhà này ai cũng không có khiếu hài hước vậy ta?
-ANH GIA HUY ƠI......I.....I.....
Thêm một giọng nữ nữa “gia nhập”, kèm theo tiếng gọi ngọt xớt đó một nhỏ trạc tổi nó từ sau lưng Mạnh Khang nhào tới hất nó qua một bên ôm chầm lấy “chồng nó”
Nhỏ kia không ngừng mở lời”ong bướm” với hắn.
-Ui....anh Huy, lâu quá không gặp sao anh không qua thăm em ? em nhớ anh nhiều lắm đó ....
Tim nó lại được “thử thách”, trên đầu y như có một bao xi măng nặng 100kg đè lên làm nó không nói được gì cũng không nhúc nhích được chỉ duy đôi mắt là mở to hết mức có thể

Nó nhìn sang Mạnh Khang chờ đợi một lời giải đáp nhưng tên này chỉ nhìn nó ....nhe hàm răng ra cười
Biết không thể trông chờ gì ở tên đó nó lại chuyển hướng sang .....hắn
Nhưng không ngờ hắn không hề “phản kháng” khi bị “xâm hại”. Nhỏ kia vẫn tíu ta tíu tít:
-Anh có nhớ em không? Sao lâu như vậy mà không thăm hỏi điện thoại gì hết?
-Anh bận!
-HẢ...Ả...Ả... – nó không ngờ hắn không phản kháng mà còn trả lời nữa mới ghê
Nhỏ lại nũng nịu:
-không chịu đâu, anh phải đền bù cho e!
-Em thích gì?
Hắn nhẫn nại đáp làm tăng thêm phần “gay cấn” trong nó, khiến nó không thể làm thinh được nữa, nó lắp bắp:
-Chuyện...n.. gì..i...vậy...y??
Quay qua thấy khuôn mặt “nhẫn nhịn” của nó hắn mới lên tiếng:
-Tiểu du đây là Trần Bảo Như là....
Chưa đợi hắn nói tiếp nhỏ kia đã nhảy ra mặt hớn hở cầm tay nó bắt lia bắt lịa không quên tiếp lời hắn
-Xin chào, xin chào tôi là Bảo Như là NGƯỜI YÊU của anh Gia Huy
Nghe vừa dứt câu nó muốn “á khẩu”
, bây giờ có ai đưa gương trước mặt nó chắc nó cũng không dám nhìn “nhan sắc” của nó lúc này.
Tên Mạnh Khang thì không để phí cơ hội này mà cười như nắc nẻ, hắn cũng không ngại nhếch môi còn nhỏ kia khỏi nói khuôn mặt hiện rõ vẻ “đại thắng”

Chap 7:
-Thôi đủ rồi đó Bảo Như
Hình như thấy “tội nghịp” cho nó hắn lên tiếng đồng thời bước ra khỏi “con vượn” đang ôm hắn cứng ngắt bước tới khoác vai nó :
-Tiểu Du đó là Bảo Như là...em họ của anh. Bảo Như, Cũng như em đã biết đây là “Vợ” anh , Đường Du
*TRẦN BẢO NHƯ
+Tính cách chan hòa, dễ thương rất mau nước mắt.
+Thân thế: Em họ của Gia Huy, cha cũng ở trong tập đoàn The Rose
-Hihi chào chị!
Nghe xong mà nó muốn đột quỵ tại chỗ, trái tim nó nãy giờ bị kéo lên thả xuống không biết bao nhiêu lần, bây giờ chỉ còn biết cười trừ:
-Chào..o...o bạn!
Nhỏ kia vẫn làm bộ mặt ngây thơ “không có tội” giọng lanh lảnh
-chúng ta cùng tuổi nhưng phải xưng “chị-em” vì chị là “vợ” của anh em hihi
Nó vẫn chưa qua cơn sock:
-Ờ..ờ...chào....chào...em..m
Sau một hồi làm quen và lấy lại bình tĩnh nó thấy Bảo Như rất dễ thương, nói chuyện rất hợp với nó.
-Anh oi, anh cho em dọn đồ qua nhà anh nha ở đây vui quá àh
Bảo Như làm mặt mèo năn nỉ hắn. Thấy vậy tên Mạnh Khang cũng hùa theo
-Đúng đó, ở đây nhiều người đẹp quá cho tôi qua ở luôn nha hihi
-Không! Cậu nhất định không được, Bảo Như cũng vậy, em đi như vậy chú thiếm sẽ rất lo
Bảo Như lại dùng tuyệt chiêu năn nỉ:
-Thôi mà, làm ơn đi cho em ở lại đi, em xin phép ba mẹ rồi
Hắn cau mày:
-Hừ...không được, một mình Tiểu Du là đã ồn lắm rồi thêm 2 người nữa thì đây không còn là cái nhà nữa, chiều nay nhà ai nấy về .
Hắn dứt khoát bằng vẻ lạnh lùng thường thấy làm cả 2 biết có xin hắn cũng vô ích nên đổi chiến thuật...xin nó
Không biết cả 3 thậm thụt thầm thì cái gì mà mặt nó rặc mùi “hám lợi” làm hắn dự cảm thấy một “trận bão “sắp đổ bộ vô nhà hắn.
5 phút sau: (Cuộc bàn bạc kết thúc)
Đúng là cóa bão thật, nhưng người “đổ” là hắn.
Không biết nó dùng cách gì, mềm mỏng hay cứng rắn, hành động hay lãng mạn, vui nhộn hay sướt mướt gì đó(tác giả cũng không biết) mà hắn miễn cưỡng.... gật đầu.
Cả 3 hớn hở cười nói inh ỏi để lại hắn thở dài lòng “xót xa”
-“Từ nay sẽ nhộn lắm đây”- hắn lẩm bẩm.
*Buổi chiều:
Bảo Như Và Mạnh Khang chia tay để ra về sắp xếp “hành lý” mai sẽ “thân chinh” qua đây... “ở đậu”
Cộc...cộc...cộc mở cửa nó thấy hắn quần áo chỉnh tề như sắp đi đâu nó tròn mắt hỏi:
-Anh định ra ngoài àh?
-Ùh... Em thay đồ đi!
Nó vẫn còn ngây ngô
-Hôm nay anh dẫn em ra ngoài chơi
Nghe xong nó mừng quýnh chỉ trả lời gọn lỏn:
-Đợi tí!
Nó hớn hở mở tủ chọn bộ váy nó thấy đẹp nhất. Trong lòng nôn nao, từ bữa tới giờ nó chỉ ở nhà có đi thì cũng chỉ tới trường, hôm nay nghe nói được đi chơi nó thích lắm. Thế giới ở ngoài dường như rất mới mẻ với một người mất trí nhớ như nó.
-Xong rồi chúng ta đi thôi!
15p sau nó chạy xuống trong bộ dạng rất đáng yêu nhưng hắn vẫn không muốn thừa nhận
-“VOI” mặc váy ra ngoài có tiện không?
Nó lườm hắn làm hắn cũng “hơi ớn”
-E...hèm.. đi nào!
-Cô cậu đi chơi vui vẻ
Sau khi “từ biệt “2 hàng người hầu nó nhanh chóng lon ton chạy nhanh ra xe.
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1466
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN