--> Khoảng cách tình yêu - game1s.com
Pair of Vintage Old School Fru

Khoảng cách tình yêu

Số phận cho hai người họ gặp nhau 3 lần. Hai lần gặp đầu là anh nợ cô. Lần thứ nhất, anh nợ cô sinh mạng của ba cô, lần thứ hai, anh nợ cô mạng sống của anh. Lần thứ 3, anh quyết dành hết tình yêu của anh dành cho cô để trả nợ. Âm thầm bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cô. Nhưng liệu cuộc tình của họ có đến được với nhau không khi mà anh là con trai của trùm mafia, còn cô lại là nữ cảnh sát ghét tội ác. Và cô còn mang trong mình mối thù trước cái chết của ba mình.

[Tải ảnh'>
Chương 1: Sự mất mát


- Đùng.....- Tiếng súng vang lên trong sự hồi hộp im lặng chờ đợi đến nghẹt thở của tất cả mọi người từ huấn luyện viên, các ban giám khảo, các khán giả hâm mộ, và cả người thân của các xạ thủ.

Viên đạn thoát ra khỏi nòng súng oanh tạc vào không khí, xé không khí thành hai đường kéo theo phần thuốc súng bay lượn trong không trung mà mắt thường không thể nào nhìn thấy, chỉ có thể nhìn thấy qua sự chiếu chậm của camera quay hình. Viên đạn bay dài đến 4 giây rồi ghim ngay giữa hồng tâm của bia bắn, xuyên thẳng qua bia làm thủng một lỗ tròn – điểm tuyệt đối. Sau đó là những phát súng bắn với tốc độ cực nhanh nhưng đích đến vẫn là chiếc lỗ ngay giữ hồng tâm kia không lệch đi một khoảng nào.
Tiếng người bình luận reo lên khi người chấm điểm thông báo số điểm tuyệt đối của vận động viên thiếu niên đầy tài năng khiến toàn thể hội trường hò hét vang lừng.

- Vâng thưa các vị, vậy là chúng ta đã có huy chương vàng cho giải bắn súng thanh thiếu niên năm nay. Đó chính là Hoàng Bảo Nam, cậu thiếu niên này đã phá kỷ lục của chính mình là 3.6 điểm. Không còn gnhi ngờ gì nữa thưa các vị, vận động viên xạ thủ quốc gia trong tương lai của chúng ta đã xuất hiện. Niềm hy vọng đoạt huy chương vàng cho nước nhà chúng ta đang được gửi gắm lên vai cậu ấy – Vị bình luận viên phấn khích reo lên.

- Ba, ba… anh thắng rồi đúng không ba – Cô bé Nhã Phương mới 8 tuổi đứng bật dậy reo lên đầy phấn khởi hỏi ba mình.

- Đúng vậy, anh Bảo Nam của con đã thắng rồi – Người cha đáp với vẻ mặt đầy tự hào, nụ cười trên mặt ông hiện lên thật tươi, ánh mắt chăm chú dõi theo cậu con trai đang hò hét vui mừng bên dưới khán đài.

Bảo Nam đang được tất cả những người bạn, huấn luyện viên …ôm chặt trong vòng tay của họ, niềm sung sướng và hạnh phúc dâng lên trong đáy mắt. Sau đó cậu nhìn lên khán đài nơi ba và em gái mình đang theo dõi, cậu thấy ngón tay cái của cha mình giơ lên. Điều này càng khiến cho cậu hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cậu đã được ba công nhận tài năng. Khẽ nhoẻn miệng cười rồi giơ tay vẫy với em gái.

Bé Bảo Phương cũng ra sức vẫy tay lại với anh trai, miệng cười hớn hở, nụ cười thật đáng yêu vô cùng.

Bảo Nam lại bị chìm vào những cái ôm của mọi người, đành rời ánh mắt khỏi khán đài mà chìm vào không khí xung quanh.

- Chút nữa mình đi đâu hả ba? – Bảo Phương ngẩng đầu đưa đôi mắt trẻ con trong vắt của mình nhìn ba, đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh lên tiếng hỏi.

- Chúng ta ra viếng mộ mẹ con, báo cho mẹ con biết tin này, để mẹ con vui mừng – Ông Hoàng Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái đáp, sau đó bế bổng cô bé lên rời khỏi khán đài.

- Ba à, mẹ ở trên đó có thấy chúng ta không ba? – Bé Bảo Phương nhìn trên bầu trời xanh trong đã dịu nắng chớp đôi mắt ngây thơ hỏi.

- Có…bây giờ có lẽ mẹ đang nhìn con – Hoàng Thiên trả lời con gái, ông cũng đưa mắt nhìn lên bầu trời đang ngã chiều lặng lẽ.

Ông nhớ đến hình ảnh người vợ hiền dịu của mình đã chết vì căn bệnh ung thư, mà thấy lòng trống trãi vô cùng. Ông vốn là một cảnh sát phải rầy đây mai đó săn đuổi tôi phạm để môt mình vợ ông chèo trống nhà cửa, dù bệnh nặng nhưng bà vẫn giấu kín trong lòng cho đến khi chết. Ông cảm thấy mình có lỗi rất nhiều với vợ, vậy mà bà cho đến khi chết cũng không hề oán trách ông đến nữa lời. Điều duy nhất bà nhắn nhủ với ông là :” Hãy chăm sóc hai đứa con thật tốt và nhớ giữ gìn bản thân”.

Khẽ siết chặt tay đứa con gái nhỏ rồi nhìn bức ảnh vợ ông trên mộ rồi tự nói thầm:” Anh sẽ thay em chăm sóc hai con thật tốt, ba cha con anh sẽ không bao giờ quên em”

Sau đó ông nhận được điện thoại của một đồng nghiệp Văn Lâm, vừa là đồng nghiệp vừa là bạn chí cốt của ông, luôn cùng ông vào sinh ra tử khi đối đầu với bọn tội phạm.

- Mình đã đưa Bảo Nam tới nơi rồi, cậu cũng mau đưa bé Bảo Phương tới đi.

– Mình biết rồi, mình tới liền đây- Hoàng Thiên đáp rồi nhanh chóng tắt máy bế Bảo Phương trên tay cùng nhau ra khỏi nghĩa trang.

Họ đến quán ăn đã hẹn trước, Văn Lâm và Bảo Nam đang phấn khích bàn luận về đường bắn hồi nãy của mình. Sau đó cả ba người đàn ông cứ bàn luận mãi về tình hình thi đấu sau này của Bảo Nam và hướng cậu vào con đường chuyên nghiệp để mặc Bảo Phương ngồi ngặm cái đùi gà thơm lừng.

Họ đã trải qua một ngày bình yên và đầy phấn khởi cho đến khi ra khỏi quán ăn này.

Quán ăn này nằm ở một nơi hơi hẻo lánh gần nghĩa trang, nhưng đồ ăn ở đây lại rất ngon nên lần nào đi viếng mộ họ cũng ghé vào ăn. Vì trời đã tối rồi nên quá
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1386
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN