--> Vợ ơi là vợ! - game1s.com
Snack's 1967

Vợ ơi là vợ!

Vợ ơi là vợ! - Câu cảm thán mang đầy uể oải cũng như chê trách của anh chàng Cao Lạc Thiên dành cho cô vợ chỉ mới 18 tuổi. Anh ta lấy vợ vì mục đích hết sức lạ lùng: Vợ đồng nghĩa với cụm danh từ "bà-cô-quản-gia-dễ-tính", chuyên bao che những hành vi ham vui của chồng, do đó lựa một cô gái hiền như bụt là sự lựa chọn sáng suốt. Nhưng lấy rồi mới biết mặt nhau, thì ra anh ta đã rước nhầm một "con cáo" chính hiệu.

Mở đầu câu chuyện là cách tuyển vợ rất chi thời đại số - chọn vợ qua điện thoại. Theo đó cô gái có tên Khả Vy được chỉ định. Tình cờ gặp nhau trong buổi tiệc, chàng thương nàng bị bẩn váy liền đặt mua ngay một bộ khác để nàng mặc, rồi cả hai phiêu theo mấy điệu khiêu vũ nhàm chán, nếu tình yêu mà bắt đầu và đâm chồi dễ dàng như thế này thì đời chẳng có ai bị ế.

Nhưng biết làm sao được, trước khi làm lễ cưới cũng phải cho bàn dân thiên hạ biết tóm tắt mối tình chóng vánh của cặp tình nhân. Thế rồi họ kết hôn. Sẽ chẳng thể ngờ được Khả Vy phải mang trọng trách mang thai giả cho nhà họ Cao, thành ra khiến ông bố dự bị Lạc Thiên nghĩ ra đủ thứ trò hòng xét nghiệm đêm tân hôn, chứng minh tính chất "im lìm" ngoan ngoãn của mình...

Điều kiện kết hôn lại chính là nỗi thống khổ của người chồng, Lạc Thiên phải chạy đôn chạy đáo để nghĩ ra cái tên nào thật mỹ mãn đặt cho con. Rồi đến khi chốt hạ, cô vợ đành phải ra phán quyết bé Cao Lạc Ba Chấm là kết tinh trong cuộc hôn nhân của hai người. Chính từ tình yêu dành cho con trẻ đã khiến hai người họ xích lại gần nhau hơn. Hãy cùng ZuzuLinh tưởng tượng về cuộc sống trước và trong thời kì "tù chung thân" của hai người họ nhé!

[Tải ảnh'>

Chương 1: Chồng ơi là chồng

Tại một quán karaoke, ánh đèn mờ ảo với những dàn âm ly công suất lớn,…

- Anh hai có điện thoại! - Yêu cầu tắt nhạc, Trần Hùng đem chiếc alo cho Lạc Thiên bằng cách kính cẩn.

- Lại chuyện đấy à? - anh ta tiếp tục nhai đậu phộng và vắt tay qua eo một phụ nữ nóng bỏng dù đang nói chuyện với người lớn tuổi.

Đầu dây bên kia giọng có phần cầu khiến.

- Việc cỏn con đấy tôi không cần phải đến! Cứ chọn đại đi! - cười đùa và hôn lên má một cô nàng vừa ngồi cạnh, Lạc Thiên tỏ thái độ bất cần.

- …

- Chân dài, da trắng, không tỳ vết là được!

- … - Hai cô nàng cố gắng lắng nghe cuộc thoại, ghé sát hơn vào lòng Lạc Thiên, loáng thoáng được từ « không có ».

- Thôi thế thì bảo mẫu thân chọn giùm đi ! Lằng nhằng quá ! - anh cụp máy luôn.

- Có chuyện gì vậy anh ?

- À, chuyện hệ trọng của đời người ấy mà ! - Lạc Thiên cười đểu.

Chuông điện thoại lại réo, anh biết thừa lần này sẽ là ai gọi nên đáp gọn :

- Thế này nhé, đại khái thôi, mẹ cứ chọn cô đứng cuối cùng trong dãy ấy ! - Tắt nguồn, anh gọi thêm chai rượu mạnh.

- Cho bọn em biết đi anh, chuyện gì thế ? - Thêm một vài cô nàng xúm lấy, họ vây bủa anh để moi tiền.

- Anh sắp lấy vợ !

*

Khả Vy kết thúc mười tám năm được nuôi nấng trong cô nhi viện bằng một bữa tiệc chia tay chỉ có vài người cùng tuổi. Cô chẳng có mấy ấn tượng để lại trong kí ức những vị xơ hay bọn trẻ vậy nên bữa cơm đạm bạc này cũng không mấy mặn mà.

Giờ đã trở thành một người đủ trách nhiệm pháp lý trước những hành động của bản thân nên Khả Vy không thể cứ mãi bám víu lấy trại trẻ tình thương mãi được. Sau này nếu có thành đạt nhất định phải trả ơn tấm lòng từ thiện của các xơ và quyên góp để gieo lên những hạt mầm đã từng bị bỏ rơi như mình. Tuy nhiên ngay chính bản thân lúc này còn chưa lo được thì không thể nghĩ đến điều to tát đó,…

Đứng trước cây si già đằng sau sân, thuở bé cô đã có bao nhiêu ước mơ về cuộc sống khi trưởng thành, rất tiếc chỉ với tấm bằng tốt nghiệp cấp ba do cô nhi viện tự cấp, thậm chí còn không bằng của các em học sinh cấp hai công lập thì sẽ làm được gì nên hồn… Một đứa trẻ côi cút đã lớn rồi, và cần phải bay xa. Khả Vy phiền lòng than thở.

Người quản gia xuống xe mở cửa cho vị phu nhân. Họ đến gặp người quản lí viện.

- Trong năm nay có bao nhiêu cô gái vừa tròn 18 tuổi ở đây vậy?

- Thưa bà, có tất cả là sáu người, chúng tôi đang tìm cách tạo cơ hội việc làm cho họ. Trường Tồn có thể giúp…? - Người xơ hy vọng lòng tốt từ tập đoàn này.

- Được thôi, hãy dẫn họ đến đây. - Lão quản gia giúp lấy mắt kính cho vị phu nhân.

Niềm vui thể hiện rạng ngời trên những khuôn mặt non nớt, các cô gái phấn khởi khi được gọi đi làm. Sáu người đứng ngay ngắn trước mặt hai người mang phong thái cao sang.

- Xuất thân của chúng có dây dưa gì không ?

- Không đâu, bọn trẻ bị bỏ lại trước viện đã bao năm nay, có mấy khi cha mẹ ruột đến đón.

- Chính xác đi ! - Lão quản gia nghiêm nghị.

- Chắc chắn, chỉ mỗi cô bé đứng cuối là có người thân, nhưng gia đình không nhận, còn lại trong hồ sơ đều ghi rõ cha mẹ đã chết do tai nạn nghề nghiệp.

- Vậy thì được !

Phu nhân đi một lượt kiểm tra ngoại hình và cách ứng xử của các cô gái, bà chỉ quan tâm đến năm người còn lại.
[br
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1792
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN