--> Điều Bí Mật - game1s.com

Điều Bí Mật

Nếu có ai nói rằng, tình yêu là một giấc mơ đẹp thì câu chuyện tình của “Điều bí mật” là một giấc mơ tuyệt vời.

Chàng là một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường. Nàng dịu dàng, biết hi sinh dù mang vương miện của một Siêu Đầu Bếp. Họ đến bên nhau trong thù hận, hiểu lầm, bị cuốn đi trong vòng xoáy của toan tính quyền lực và tiền bạc. Để rồi cuối cùng mới chợt nhận ra nhau giữa bộn bề mưu toan để quay về bên nhau khi hai trái tim không bao giờ thôi nhung nhớ.

Trong không khí lãng mạn của mùa nối tiếp mùa, Hà Nội làm nền cho câu chuyện tình yêu trắc trở nhưng đầy lãng mạn của họ

[Tải ảnh'>

Trở thành người giúp việc trong gia đình ông bà Phương, Linh cũng bắt đầu mối duyên phận kì lạ với Đại - một giám đốc mạnh mẽ, đáng tin cậy nhưng không kém phần hào hoa và phong lưu. Những mâu thuẫn và hiểu lầm khiến Linh càng thêm e dè và muốn tránh xa Đại hơn. Nhưng lý trí của cô lại không thể điều khiển nổi những nhịp đập của trái tim, khi hình bóng anh dần trở nên to lớn hơn trong lòng cô. Trải qua rất nhiều chuyện, thân phận Vua đầu bếp của Linh cũng dần hé lộ, kèm theo những bí ẩn về những lời nói dối được che đậy của chính cô và Lâm - em trai của Đại. Linh có tìm được hạnh phúc của mình, nhất là khi Cường - tình cũ của cô cứ tiếp tục khiến cuộc sống của Linh ngày một thêm đảo lộn? Một nhân vật mới tên Phong cũng xuất hiện đi cùng những âm mưu chực chờ làm tan nát một gia đình....

Để tìm thấy một khoảng trời xanh, đôi khi người ta phải trải qua những ngày bão tố. Linh bị đẩy vào một vòng xoáy của những ghen tuông của những người đàn ông yêu cô, và chính vì thế cô đã tự khép lòng và đẩy mình ra khỏi tình yêu đích thực của mình. Con người, quả thực không thể đánh giá bằng vẻ bề ngoài và những lời nói đầu môi. Và Linh hoang mang trước việc cô nên nắm tay ai để đi chung một con đường với mình tới suốt cuộc đời.

Một câu chuyện tình còn dang dở và trắc trở, đang chờ đợi bạn trong tập 1 của "Điều bí mật", chắc hẳn sẽ không làm bạn thất vọng với thứ văn phong giàu biểu cảm và kịch tính quen thuộc của Hân Như.

Với Điều bí mật, Hân Như tiếp tục khai thác tình yêu đôi lứa, tuy nhiên, đó không phải là tình yêu đẹp và lãng mạn như trong Chỉ có thể là yêu mà một tình yêu có nhiều trắc trở và sóng gió hơn. Chàng là người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường, trách nhiệm, giấu sự sâu sắc vào trong vỏ bọc công tử đào hoa. Nàng dịu dàng, biết hy sinh dù mang vương miện một Siêu Đầu Bếp. Họ - hai con người ấy nhờ duyên phận trái ngang mà gặp gỡ.

Tình yêu của đôi nhân vật chính bắt đầu từ hiểu lầm và thù hận. Nữ chính Linh làm giúp việc tại gia đình có ba cậu con trai với ba tính cách hoàn toàn trái ngược. Giữa ba chàng trai ấy, Linh quay cuồng trong toan tính và những cảm xúc yêu thương. Người cô yêu lại chính là người cô căm hận còn người yêu cô tha thiết lại chỉ thể thầm lặng quan tâm. Tình yêu của họ bao bọc bởi tầng tầng lớp lớp bí mật, những tưởng khi đã giữ chặt tay nhau cũng là lúc phải rời xa. Những tưởng bí mật này được hé lộ nhưng ai ngờ đó vẫn chưa phải là sự thật cuối cùng. Lạc mất để rồi lại tìm thấy.

Điều bí mật cho ta thấy hiểu những ai yêu thật sự chân thành cuối cùng sẽ tìm được nhau cho dù có mất bao thời gian đi chăng nữa. Trải qua biết bao thử thách, rồi họ sẽ tìm thấy nhau và với tình yêu thật sự, chẳng bao giờ là quá muộn. Các nhân vật trong Điều bí mật, dù tàn nhẫn, dù toan tính, nhưng mỗi người đều mang trong mình khát khao được yêu thương, khát khao được thấu hiểu. Trong Điều bí mật, độc giả dễ dàng nhận ra một Hà Nội mùa nối tiếp mùa, không khí lãng mạn của Hà Nội làm nên cho câu chuyện tình đầy trắc trở của họ. Với truyện của Hân Như, đôi khi Hà Nội tưởng như thân thuộc lại có những bất ngờ thú vị. Sở thích cá nhân của tác giả là nấu ăn cũng được đưa vào truyện. Để người đọc cảm nhận được, bếp núc là công việc vô cùng thú vị và người giữ lửa được cho căn bếp cũng chính là người có thể giữ ấm hạnh phúc gia đình.

Vẫn giọng văn mạnh mẽ, cá tính thường thấy, Hân Như trong Điều bí mật là người kể chuyện xuất sắc đến kinh ngạc. Với lối viết dày tình tiết, giàu cảm xúc và chín chắn, Hân Như đã đi vào lòng độc giả bằng ngòi bút hồ hởi, nhiệt thành như phong cách đặc trưng vốn có của cô. Độc giả có thể nhận thấy sự trưởng thành trong ngòi bút của Hân Như trong Điều bí mật và không khỏi thích thú bởi trí tưởng tượng và sáng tạo của cô gái nhỏ bé này. Các tác phẩm đã xuất bản của Hân Như như: Chỉ có thể là yêu, Yêu không hối tiếc, Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi.



PHẦN I: TRÁI TIM NHIỀU NGĂN



Chương 1: Ngôi biệt thự màu rêu



Đó là một buổi sáng cuối tháng Mười, trời có sương và hơi se lạnh. Cả con phố nhỏ vẫn ngủ im lìm, chỉ có hàng cây là cựa mình thức giấc theo tiếng lá bay xào xạc. Trong không khí ẩm ướt của ban mai thoang thoảng hương ngọc lan khiến ai đi qua đều cảm thấy thanh tịnh lạ lùng. Dọc hai bên phố là hai hàng xà cừ cổ thụ cao lớn, thân cây chằng chịt những vết sẹo. Những tán lá vươn cao đan vào nhau thành tầng tầng lớp lớp. Mùa hè, đứng từ dưới đường nhìn lên sẽ thấy hàng trăm cổng vòm lớn xếp dọc theo con phố nhỏ, hiếm hoi lắm mới có một tia nắng lọt qua, chiếu xuống mặt người.

Làm bạn với hàng cây và con phố là những ngôi biệt thự cũ kỹ với tường rào sắt cao, những khoảng sân vườn lớn. Trong mỗi mảnh vườn đều có vô số những chậu hoa, cây cảnh, có mảnh vườn còn đặt cả hòn non bộ, bàn uống trà và những chiếc xích đu xinh xắn. Đâu đó có tiếng chim hót vọng ra. Những ồn ào của xe cộ và phố xá dường như chẳng bao giờ lọt được tới đây.

Lúc này, đứng trước cổng ngôi biệt thự ở cuối con phố là một cô gái ăn mặc quê mùa, nước da hơi đen, hai hàng lông mày rậm, đôi mắt to và sâu, nhìn lâu sẽ thấy có cảm giác buồn bã, u uất. Cô gái này chỉ chừng ngoài hai mươi tuổi, mặc chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu, tay xách theo một túi du lịch xanh da trời cũng có vài chỗ đã sờn rách.

Cô gái đứng trước cổng sắt lớn của ngôi nhà rất lâu, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn lên vị trí chuông gọi cửa nhưng cứ chần chừ mãi không dám tiến lên. Sau đó, có lẽ cảm giác trời vẫn còn hơi sớm, cô bèn lùi lại, ngồi xuống gốc bằng lăng với dáng vẻ vô cùng mỏi mệt. Ngồi một lúc, cô lấy từ trong túi xách ra một tấm hình nhỏ, cứ thế dán mắt vào nó. Nước mắt chảy ra từ lúc nào, nhưng cô không lau đi.

Có tiếng xe máy nổ vang tiến lại gần khiến cô gái như người trong mộng giật mình tỉnh lại. Một chiếc mô tô phân khối lớn dừng trước cổng, một thanh niên mặc áo đen, đầu đội mũ bảo hiểm che kín cả khuôn mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt lạnh lùng bước xuống. Chàng trai dựng xe rồi tháo mũ ra, hai tay bám vào cổng sắt, leo lên bước xuống. Vài giây sau, cánh cổng từ từ mở ra, xuất hiện phía sau đúng là chàng trai ấy. Anh ta định dắt chiếc xe vào thì mới phát hiện ra cô gái nhà quê kia đang nhìn mình chằm chằm. Anh ta “hừ” một tiếng đầy bực bội, sau đó dắt xe vào cánh cổng đang từ từ khép lại.

Từ đầu đến cuối, cô gái trẻ không nói một lời nào mà chỉ yên lặng chờ đợi. Cũng sắp đến giờ những người trong ngôi nhà này thức dậy rồi.

Quả nhiên, chừng mười lăm phút sau, cánh cổng sắt lại mở ra một lần nữa, một phụ nữ trung niên bước ra, tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy cô.

- Sao cháu tới sớm vậy? Bác tưởng đến trưa cháu mới lên?

- Cháu đi nhờ được xe nên đến sớm bác ạ!

- Ờ, thôi vào nhà đi, chừng nào bà chủ nhà dậy thì bác sẽ dẫn cháu đi gặp. Bác có nói qua chuyện của cháu rồi, nhưng bà ấy nói phải xem cháu thế nào đã rồi mới quyết.

Cô gái gật đầu, nhoẻn miệng cười để lộ ra hàm răng trắng tinh, đều tăm tắp.

Khuôn viên ngôi biệt thự có vẻ rộng hơn tưởng tượng với màu xanh mướt mắt của cây cảnh. Giữa vườn có một hồ nước, giữa hồ có một mái đình hình lục giác, ở trong đình kê một bộ bàn uống trà. Đường ra đình là một cây cầu gỗ sơn đỏ. Dưới hồ nước có vài cụm hoa súng trắng, lẫn trong đó vẫn còn mấy lá sen già chưa kịp lụi tàn. Ngay góc sân bên hồ có một cây si già, rễ đâm xuống tua tủa. Dưới gốc cây si ấy có một chiếc xích đu màu trắng nổi bật hẳn lên trong màu xanh mướt của cây.

Ngôi biệt thự màu rêu với dáng vẻ cũ kỹ khuất sau khoảng vườn tĩnh lặng ấy. Những gam màu lạnh khiến ngôi nhà toát lên một vẻ ảm đạm khó nói. Nhìn nó người ta sẽ nghĩ ngay rằng: dường như cuộc sống ở đây cũng lặng lẽ và buồn chán như vậy.

Bước trên con đường dẫn vào khoảng sân rộng, cô gái gần như không thể rời mắt khỏi hai hàng cẩm tú cầu trồng hai bên. Chủ của ngôi nhà này có lẽ là người rất yêu hoa và cây cảnh nên giữa màu xanh mướt của những cây vạn tuế, nhật quỳnh,... còn có cả sắc đỏ của hoa hồng, sắc vàng tươi của hoa cúc hay những mảnh màu rối rắm và kiêu kỳ do những nhánh lan rừng mang lại.

- Đi, vào đây cháu.

Tiếng người phụ nữ ngắt ngang dòng suy nghĩ của cô gái. Hai người đi men theo một lối nhỏ lát bằng gạch đỏ ở bên hông ngôi biệt thự.

Mở cánh cửa sắt nặng nề ở phía sau ngôi nhà, người phụ nữ trung niên dẫn cô đi vào bếp, qua một đoạn hành lang ngắn, cuối cùng mở cửa một căn phòng nhỏ tối om ngay gần chân cầu thang. Người phụ nữ vẫy tay ra hiệu cho cô gái đi vào và nói:

- Đây là phòng của bác, sau này cháu sẽ ở đây. Nhà tắm và bếp ăn ở ngay bên cạnh. Cháu rửa mặt mũi đi rồi ra phụ bác dọn dẹp, nấu bữa sáng. Bác chỉ hướng dẫn cho cháu một ngày hôm nay thôi, sáng mai bác sẽ về quê. Cháu ở lại cố gắng nhé!

- Vâng, cháu nhớ rồi! - Cô gái hít vào một hơi thật sâu rồi gật đầu đầy kiên quyết.

***

- Linh, em định làm vậy thật sao? Bé Thiên Ý không thể xa em một ngày được, em biết điều đó mà.

- Nếu sống mãi với em thế này, nó sẽ không có tương lai gì cả. Em muốn cho nó một cuộc sống tốt đẹp hơn.

- Cuộc sống tốt đẹp? Nếu chỉ cần như vậy thì anh tự tin là anh có thể đem lại cho em và Thiên Ý.

- Em đã quyết định rồi. Anh và bác gái giúp em lo cho Thiên Ý ít bữa, em sẽ sớm quay lại.

- Linh...

- Em xin lỗi anh, anh Kiên.

Tiếng mở cửa khiến Linh giật mình thoát khỏi suy nghĩ miên man. Bước vào là người phụ nữ ban sáng đã dẫn cô vào đây, cũng chính là người cùng quê với cô, người đã đồng ý nhường lại cho cô làm người giúp việc trong ngôi nhà này. Cô mang ơn bác ấy. Người phụ nữ quê mùa ấy tên là Hiền.

Bây giờ đang là buổi trưa, cả nhà chủ đã đi ngủ sau bữa cơm do chính tay cô làm để chứng tỏ khả năng của mình. Bác chủ nhà có vẻ ưng ý Linh nên đã đồng ý cho cô ở lại ngay.

- Cháu thấy ở đây thoải mái chứ? - Bác Hiền ngồi xuống đầu giường hỏi, trên mặt có chút lo lắng.

- Tốt lắm bác ạ! - Linh gật đầu cười.

Thấy bác Hiền có vẻ không tin tưởng những lời mình nói, cô lại nói tiếp:

- Cháu thật sự nghiêm túc với việc này. Bác đồng ý giúp cháu, cả đời này cháu phải mang ơn bác.

- Bác không phải muốn nói chuyện ơn huệ gì cả, mà hơn nữa nếu nói chuyện ấy thì bác phải là người cám ơn trước. Vợ chồng ông bà Phương ở đây là người rất tốt bụng, bác không muốn làm việc gì thất đức ảnh hưởng tới họ.

- Những gì cháu nói với bác là sự thật. Nếu bác thương cho hoàn cảnh của cháu thì mong bác giúp cháu.

- Thôi được rồi. Thực ra vì họ tốt bụng nên bác cũng không ngại để cho cháu vào đây làm. Nhưng dù sao người giúp việc thì vẫn mãi là người giúp việc, cơ cực và tủi nhục lắm cháu ạ!

- Cháu hiểu.

- Sáng mai bác sẽ về quê, cháu ở lại cố gắng nhé! Hai bác chủ thì không sao. Bác trai là bộ đội đã nghỉ hưu nhưng cũng đi suốt, còn bác gái thì bận bịu cả ngày với đứa cháu ngoại nên không có thời gian cơm nước và dọn dẹp nhà cửa. Mấy cậu con trai thì trái tính trái nết một chút, cháu chỉ cần nhẫn nhịn là được. Cũng may là một cậu đã ra ở riêng, một cậu cũng đi suốt không về, chỉ có cậu út vẫn còn sống cùng ông bà ấy thôi.

Bác Hiền thở dài một tiếng khi nói tới mấy đứa con chủ nhà, dường như chính bác cũng khó lòng mà chịu đựng được tính nết của những anh con trai nhà này, mà theo bác thì không có được một chút tính tốt nào của bố mẹ cả.

***

Hôm nay, ông bà Phương dậy sớm hơn mọi khi. Chủ nhật, theo thường lệ sẽ là ngày các con của ông bà về nhà đông đủ. Ngoại trừ cô con gái cả hiện đang cùng chồng tu nghiệp ở nước ngoài thì hai ông bà còn ba cậu con trai nữa, hai trong ba người đã trưởng thành và ra ở riêng, còn lại cậu út vẫn sống cùng bố mẹ. Mặc dù nhà còn rộng rãi nhưng ông bà Phương rất khuyến khích con cái tự lập.

Ông Phương là đại tá quân đội đã nghỉ hưu được nhiều năm. Từ khi về nhà, ông thích trồng và chăm sóc cây cảnh, thường ngày ông hay đi chơi cờ cùng mấy người bạn hưu trong tổ dân phố, đến bữa mới về ăn cơm. Ông hay mặc bộ quần áo bộ đội đã cũ sờn và bạc phếch, đầu đội mũ cối, đi chiếc mi-pha sắm từ những năm chín mươi. Ông dùng chiếc xe đạp đó để đi khắp thành phố thăm hỏi đồng đội. Mọi người trong gia đình này đều rất kính sợ ông.

Bà Nguyệt ngày trước là con gái thành phố, xinh đẹp, duyên dáng, mười tám tuổi đã lấy ông. Hai ông bà lấy nhau được hai tháng thì chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra. Ông phải vào chiến trường, còn bà làm công nhân ở nhà máy xe đạp Thống Nhất. Sau khi Tư lệnh Kim Tuấn hy sinh tại Campuchia, quân đoàn 3 mà ông tham gia được điều động về phòng thủ ở chiến trường Đông Bắc. Trong suốt thời gian tham gia hai cuộc chiến tranh, ông rất ít khi xin nghỉ phép về nhà. Chỉ mỗi lần theo chỉ huy về Hà Nội họp ông mới tranh thủ ghé qua nhà, nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm hôm sau lại vội vã về đơn vị ngay. Hai người con của ông bà Phương là Nguyễn Đại và Nguyễn Lâm đều ra đời trong những tháng ngày khó khăn trùng trùng ấy.

Chiến tranh biên giới khép lại, ông Phương được điều động trở về Hà Nội. Ngày trở về, ông đem theo một đứa bé gái. Ban đầu hàng xóm không biết, bàn tán rằng ông đóng quân ở xa rồi có con rơi con vãi. Đứa con gái ấy lớn hơn con trai cả của ông hai tuổi. Ông nói rằng đó là con của một đôi vợ chồng trẻ từng cưu mang đùm bọc ông trong một lần ông bị thương, lạc đơn vị. Cha mẹ nó qua đời trong một trận lũ quét. Ông đã gửi con bé cho một gia đình ở gần đơn vị cưu mang, bây giờ mới đưa nó về nhà theo ông. Thằng Đại khi ấy mới chuẩn bị đi học, thằng Lâm thì mới thôi nôi. Mặc dù nhà nghèo, con cái nheo nhóc nhưng bà Nguyệt vẫn đón nhận đứa trẻ, yêu thương, chăm sóc cho nó thậm chí còn hơn cả con của mình. Nếu không có cha mẹ nó, có lẽ các con của bà cũng chẳng còn một người cha để yêu thương như bây giờ. Năm sau thì bà sinh tiếp thằng út. Ông Phương thường phải ở lại đơn vị, tới cuối tuần mới về nhà, một mình bà tần tảo nuôi bốn đứa con lớn lên. Bốn đứa trẻ hiểu được nỗi vất vả của bà, nên nếu chúng có sự xa cách với tính tình nghiêm khắc của ông Phương thì lại rất tình cảm với mẹ.

Khi ông Phương nghỉ hưu thì những đứa con đã khôn lớn, thế nên ông có muốn dùng kỷ luật quân đội để uốn nắn các con mình thì cũng không được nữa, thậm chí còn tạo ra mâu thuẫn giữa cha và con. Đầu tiên là người con lớn của ông.

Nguyễn Đại năm nay hai mươi tám tuổi, là người thừa hưởng nhiều nhất ngoại hình cũng như tính cách của ông Phương. Đứa con lớn này của ông có một niềm đam mê kinh doanh vô cùng lớn, nên sau những bài răn dạy của ông về đạo đức kinh doanh thì hai cha con thường cãi nhau rất lớn. Nó lại giống ông, cứng đầu và đã muốn thì sẽ làm cho bằng được nên càng ở gần lại càng xung khắc. Hơn nữa, trong chuyện tình cảm, Đại lại nghĩ rất thoáng. Mặc cho ông nói rằng như thế là mất dạy, là vô đạo đức, nó vẫn sống theo ý mình, thậm chí còn chuyển ra ở riêng một chỗ cho thoải mái, đỡ làm ông chướng mắt.

Đứa con trai thứ hai là Nguyễn Lâm. Nếu anh trai của nó chọn nghề kinh doanh, dù đôi khi bị ông coi là nghề lừa lọc nhưng vẫn còn đỡ hơn cái nghề mà ông cho là chỉ toàn tai tiếng - ca sĩ. Hồi còn trẻ, bà Nguyệt cũng là cây văn nghệ của cơ quan, có lẽ Lâm được thừa hưởng tài năng từ bà. Nhưng nếu chọn ca hát làm một nghề thì ông cực lực phản đối. Mỗi ngày xem thời sự hay đọc những bài báo chướng tai gai mắt về giới nghệ sĩ là ông lại liên tưởng tới con trai mình. Cứ nghĩ tới có ngày người khác đọc bài báo về nó rồi cũng có cảm giác chướng tai gai mắt như ông là ông lại khó chịu. Con trai ông không phải để người ta nhìn vào rồi bàn tán, chỉ trỏ, thế thì có khác nào họ đang dè bỉu, chê bai thẳng vào mặt ông không?!

Đó là lý do Lâm cũng dọn ra khỏi nhà.

Đứa con trai út của ông bà là Trường Minh, hiện đang là sinh viên năm cuối trường Kiến trúc.

Đứa trẻ mà ông mang về năm xưa hiện tại là chị cả trong nhà, luôn ngoan ngoãn khiến ông rất hài lòng. Tâm đã lấy chồng và có một đứa con trai. Hai vợ chồng cô đều đang tu nghiệp ở nước ngoài, để con lại nhờ ông bà chăm giúp. Thằng cháu ngoại được cả nhà gọi là Tin, cũng sắp được hai tuổi, đang bập bẹ học nói.

Nếu chỉ có hai vợ chồng ông với đứa con trai út thì ông bà đã không thuê người giúp việc. Nhưng chăm sóc thằng cu Tin quá vất vả, một mình bà Nguyệt không xong. Bận bịu với nó mà bà không có thời gian chăm lo nhà cửa và cơm nước cho bố con ông nữa. Thuê người giúp việc cũng là để bà có người nói chuyện hàng ngày cho đỡ buồn.

Hai ông bà Phương vừa ăn sáng vừa bàn xem hôm nay mấy đứa con trai về sẽ làm món gì cho chúng ăn. Bàn một thôi một hồi, cuối cùng lại dẫn tới tận chuyện bây giờ đã là mùa thu rồi, đang là mùa cưới, cũng nên giục thằng lớn lấy vợ đi là vừa. Có vợ con rồi chắc nó mới tu chí làm ăn, không suốt ngày lang thang, nhậu nhẹt, gái mú nữa.

- Tôi nhắm kỹ đứa thứ hai nhà anh Học rồi, hôm nào mời nhà nó sang đây ăn một bữa cơm, gọi cả thằng Đại về xem ý kiến nó thế nào - Bà Nguyệt vừa ăn vừa nói với chồng.

- Cần ý kiến của nó làm gì! Chắc chắn là con gái nhà người ta hơn hẳn với đám bạn bè ăn chơi của nó rồi - Ông Phương đặt đũa xuống rồi nói tiếp - Cái lũ con gái ấy chỉ giỏi suốt ngày bôi son trát phấn, quần quần áo áo. Bà cứ gọi nó về đây, bắt nó lấy vợ, xem nó có dám cãi lời không?

- Ừ, mà con bé Huyền nhà anh Học khôn ngoan và giỏi chắn vén lắm, phải tay nó mới trị được thằng Đại nhà mình - Bà Nguyệt gật đầu đồng tình với chồng, nhưng rồi như sực nhớ ra gì đó, bà hỏi tiếp - Nhưng mà lần trước tới nhà hàng của nó, tôi nghe nhân viên kháo nhau là nó đang theo đuổi cái cô đầu bếp làm ở đó cơ mà, chắc lại thôi rồi à?

- Con bé Nhật Lệ tôi gặp rồi, cao ráo, xinh đẹp lại có nết, thằng con nhà mình nằm mơ mới lấy được nó - Ông Phương chép chép miệng.

- Sao nghe nói nó bỏ nhà hàng của thằng Đại để sang nhà hàng khác trả lắm tiền hơn mà? - Bà Nguyệt ngẩn ra hỏi lại.

- Bà nghe ai nói? Nó đi chữa bệnh rồi. Nhà nó ở quê, nhưng mà nó mua một căn hộ ở ngay bên cạnh căn hộ của thằng Đại. Dạo đó thằng Đại đi công tác nước ngoài, tôi phải tới trông nhà cho nó mấy bữa còn gì. Khi đi con bé còn sang chào cả tôi, rồi còn gửi con chó ở chỗ thằng Đại, sẽ quay lại lấy sau mà.

- À, ra thế. Thế mà tôi cứ tưởng... - Bà Nguyệt nói thêm - Mà thôi, cứ lấy con gái thành phố cho gần nhà. Lấy gái quê, Tết nhất chạy đi chạy lại hết nhà mình tới nhà vợ, vừa khổ vừa mệt.

- Bà chỉ được cái nghĩ ngắn. Con gái quê thì càng ngoan chứ sao. Tôi là tôi chỉ thích nó lấy con gái quê. Con gái thành phố, nhiều đứa về làm dâu đã cãi bố mẹ chồng như chém chả.

Ông Phương nói xong thủng thẳng đứng dậy, đi ra bàn uống nước, nói với Linh:

- Cháu lên gọi thằng Minh dậy đi. Con trai gì mà sáng cứ nằm ườn ra, không chịu dậy tập thể dục gì cả. Chắc nửa cái ba lô của bộ đội ngày xưa nó cũng chẳng đeo nổi. Gọi nó dậy bằng được cho bác.

- Thời mình đói khổ quen rồi mà ông.

- Thời nào chả có người khổ - Ông Phương nghe thấy vợ bênh con thì quát lại - Cứ sướng quen rồi hư cả người, đến lúc đói rách thì khổ nó chứ khổ ai. Bà toàn bênh con những cái không đâu. Còn thằng Lâm nữa, nó về thì bảo nó học lấy cái nghề khác tử tế hơn đi, tôi không cấm nó đam mê hát hò, nhưng chọn đó làm nghề mưu sinh là không được. Nó đi hát mãi được à, bốn năm chục tuổi đầu thì ai người ta mướn nó hát mấy cái bài vớ vẩn, anh anh em em não ruột nữa.

Biết tính chồng nên bà Nguyệt lặng im, không cãi lại nữa, chỉ khẽ khoát tay ra hiệu cho Linh đi lên lầu gọi con trai xuống.

Linh đi lên lầu. Cô gõ cửa phòng Minh mấy tiếng cũng không có ai đáp lại, có lẽ Minh vẫn còn ngủ say. Minh cũng là người mà sáng qua khi tới đây cô đã gặp ở cổng. Anh chàng cao lớn có đôi mắt sắc lạnh đi chiếc xe mô tô màu đen rất bắt mắt.

Cô đẩy cửa, cửa không khóa. Vừa bước vào, một luồng không khí lạnh toát xộc tới khiến cô rùng mình. Một người đang trùm chăn kín mít từ đầu tới chân nằm trên giường. Thực ra cô biết anh chàng này tới bốn giờ sáng hôm nay mới mò về, nên giờ này dĩ nhiên là đang ngủ rồi. Ông bà Phương có lẽ chẳng bao giờ ngờ cậu con trai út tưởng là ngoan nhất nhà lại luôn trèo cổng trốn ra ngoài lúc nửa đêm và sẽ không bao giờ về trước bốn giờ sáng.

Linh kéo rèm căn phòng cho ánh sáng chiếu vào rồi đặt tay lên chăn khẽ lay:

- Anh Minh, anh Minh.

Không có tiếng đáp lại. Cô lại lay lần thứ hai:

- Hai bác gọi anh xuống ăn sáng kìa.

- Không ăn - Lần này có tiếng đáp lại với giọng ngái ngủ.

Linh lắc đầu ngán ngẩm, một chút cảm giác chán ghét đám cậu ấm cô chiêu này dâng lên trong đầu, lại nhớ tới lời của ông Phương, phải gọi dậy bằng mọi cách, thế nên cô cầm lấy chăn và kéo soạt một cái:

- Anh dậy đi, bác trai nói cậu không chịu xuống thì...

Nhưng lời nói đến đây thì dừng. Trước mắt cô, nằm co ro trên giường là một gã trai mét tám, trần như nhộng, chỉ mặc duy nhất một chiếc quần bé xíu. Cảm thấy lành lạnh, Minh mở mắt ra mới thấy trước mặt mình là một con bé quê mùa, xấu xí không chút ưa nhìn, tay đang ôm cái chăn trắng tinh, miệng há hốc, mắt mở trừng trừng nhìn mình, hay nói đúng hơn là một vị trí nhạy cảm trên cơ thể mình thì vội vàng giật lấy cái chăn rồi hét lên:

- Cút... ra... mau. Chưa thấy con trai cởi truồng đi ngủ bao giờ à?

- Aaaaa... - Giọng Linh hét sau đó còn to hơn. Cô chạy biến ra khỏi phòng với tốc độ nhanh nhất có thể, để lại phía sau tên con trai mặt mũi đỏ như gấc chín. Lúc đó, mặt cô còn đỏ hơn cả mặt hắn.



Chương 2: Những đứa con trai



Thấy con trai ăn sáng mà mặt mũi cứ hằm hằm, bà Nguyệt ân cần hỏi:

- Sao thế con?

Minh nghĩ tới cảnh mới xảy ra, tự nhiên mặt mũi lại đỏ ửng lên, vội cúi gằm mặt đáp:

- Dạ không có gì đâu mẹ.

Ăn vội thêm vài miếng, Minh xô ghế đứng dậy:

- Con lên phòng đây ạ!

Nhưng ông Phương đã nói vọng vào từ phòng khách:

- Đàn ông gì mà suốt ngày ru rú ở trên phòng, được ngày nghỉ thì bắc máy bơm ra tưới vườn cây giúp bố, không thì phóng xe qua thăm cô chú có phải hơn không.

- Thôi, cả tuần nó học hành mệt rồi, cho nó ngủ thêm đi ông. Lên phòng đi con, chừng nào hai anh về thì xuống cũng được.

Bà Nguyệt đáp thay con rồi đưa mắt ra hiệu cho Minh lên phòng. Bà biết ông thỉnh thoảng vẫn đem chuyện bực bội hai đứa con trai lớn sang cả đứa con út này. Bà luôn nghĩ trong lòng, con trai hơn hai mươi tuổi đầu mà không ra ngoài phá phách, chơi bời là tốt lắm rồi, ông ấy lại còn cố tình muốn tống nó ra đường làm gì nữa. Vừa dỗ thằng cháu ngoại ăn bà vừa nghĩ đến việc sẽ làm mai cho thằng Đại với con bé Huyền. Hai nhà lâu nay vẫn qua lại với nhau, lại ở cùng một khu phố nên rất gần gũi. Bà cũng chẳng lạ gì con bé Huyền kia, cao ráo, xinh xắn, nghề nghiệp đàng hoàng, ổn định mà lại rất ngoan ngoãn. Con bé vừa mới ra trường được mấy tháng mà đã có không biết bao nhiêu người ngấp nghé. Bà nghe ông bà Học nói nó vẫn chưa ưng ai nên mừng lắm, vội vàng đánh tiếng cho con trai mình. Ông bà Học nghe xong ý định của bà thì cũng gật gù đồng ý, chỉ cần đợi hai đứa trẻ gặp nhau rồi phát triển thêm tình cảm là xong.

Ở tuổi đầu hai thứ tóc rồi nên lúc nào bà cũng chỉ mong mấy đứa con sớm thành gia thất cho thêm vui cửa vui nhà. Hơn nữa ông Phương lại là con trưởng nên bà muốn sớm có cháu nội để lỡ có mệnh hệ nào mà đi sớm cũng dễ ăn nói với tổ tiên ở trên trời. Vậy mà hai thằng con lớn của bà cứ nói tới chuyện lấy vợ thì lắc đầu nguây nguẩy. Đứa nào cũng nói còn phải gây dựng sự nghiệp, ba mươi tuổi mới tính chuyện vợ con.

Không tính cô con gái đã đi lấy chồng, trong ba đứa con trai thì thằng Đại là người bà hiểu rõ nhất. Cậu con cả này của ông bà tính tình bướng bỉnh lại có chí tiến thủ hơn người. Chưa đầy ba mươi tuổi mà nó đã có một sự nghiệp vững vàng, hiện tại đang là chủ của một nhà hàng năm sao trong thành phố, rất có tiếng tăm. Đại không thiếu bạn gái, thậm chí có thể nói là rất nhiều, nhưng chưa một lần nào nó chính thức đưa người yêu về ra mắt ông bà. Mỗi lần bà gợi ý thì nó đều nói khi nào quyết định lấy vợ thì mới đưa về. Có hôm bà tới nhà hàng của nó, nghe mấy đứa nhân viên nói rằng giám đốc Đại được nhiều cô theo đuổi lắm, cô nào cũng đẹp, cũng cao ráo, có cô còn là diễn viên điện ảnh hay ca sĩ gì đó, cô nào cũng quan tâm yêu chiều nó. Bà thấy vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì rõ ràng con trai của mình không đến nỗi mải mê làm ăn mà không đi kiếm bạn gái, nhưng lo nhiều hơn vì chỉ sợ con trai mình sẽ trở thành người đàn ông không đứng đắn trong mắt người khác. Lần này nó về, bà ướm hỏi xem ý nó có ưng con bé Huyền hay không? Hai đứa này cũng từng học chung trường cấp một, cấp hai nên không phải không biết nhau.

Thằng Lâm thì đã có bạn gái. Bạn gái Lâm chính là quản lý của con trai bà luôn. Cô gái này tên Trang, hầu như mỗi lần Lâm về nhà đều dẫn Trang về theo. Mỗi lần ông bà đả động tới chuyện đám cưới thì hai đứa đều nói chưa phải lúc này. Bà cũng lo về nghề nghiệp của Lâm, không biết sau này nếu nghỉ hát thì con ông bà sẽ sống bằng nghề gì?

Thằng Minh thì sống tình cảm và gần gũi với mẹ nhất, có lẽ do nó là con út. Thằng Đại vừa vào đầu năm thứ hai đại học đã xin dọn ra ở riêng, mình nó tự thuê một phòng trọ rồi tự kiếm tiền sinh sống và ăn học, một đồng ông bà đưa cho cũng không cầm. Thằng Lâm thì còn ra đời sớm hơn, tốt nghiệp cấp ba là đã đi hát rồi, họa hoằn lắm một tháng mới về thăm bố mẹ được một, hai lần. Chỉ có thằng Minh vẫn còn ở với bố mẹ, và cũng không có ý định sẽ ra ngoài ở. Đó cũng là ý của ông bà. Chẳng lẽ nhà có bốn đứa con mà đứa nào cũng đi hết!?

***

Linh đi chợ về rồi vào bếp sơ chế thực phẩm dưới sự hướng dẫn của bà Nguyệt. Mấy hôm nay cu Tin mọc răng nên quấy khóc, chẳng khi nào rời bà ngoại nửa bước. Bà Nguyệt chỉ còn cách chỉ cho Linh cách nấu mấy món mà các con bà thích ăn. Mặc dù những món này khá bình dân, nhưng các con bà đều vô cùng cầu kì và khó tính trong việc ăn uống, nhất là thằng Đại. Bản thân là ông chủ nhà hàng nên Đại rất khắt khe trong việc nấu nướng, chỉ cần không đúng mùi vị thì nhất định sẽ không ăn.

Linh sơ chế thực phẩm xong thì ông Phương nhắc cô tưới cây rồi đạp xe sang nhà mấy ông bạn già chơi.

Vườn cây cảnh của ông Phương không lớn lắm nhưng có đủ các loại cây. Được ông kỳ công sưu tầm về nên mỗi cây đều có dáng vẻ khác nhau, không cây nào giống cây nào. Cỏ trong vườn một cọng cũng không có. Một tuần ông dành ra một ngày để tỉ mẩn nhổ từng cọng cỏ.

Linh vừa tưới cây vừa nghĩ tới cảnh xấu hổ diễn ra buổi sáng, bất giác mặt cô lại đỏ lên. Cô nhanh chóng để những ý nghĩ khác thay thế vào đó. Cô nghĩ tới cuộc sống trước đây của mình, nghĩ tới Thiên Ý, nghĩ tới những dự định cho tương lai. Không biết quyết định này có đúng hay không, nhưng cô biết cô không thể rút lui được nữa. Cô có thể làm tất cả vì Thiên Ý.

Vừa làm vừa nghĩ nên Linh không để ý một chiếc ô tô dừng trước cổng nhà. Có tiếng bước chân đi tới, tiếng mở cổng, sau đó là tiếng kêu thất thanh:

- Bố ơi... Á...

Tiếng hét làm Linh giật nảy người. Thì ra khi người đó bước vào cổng cũng là lúc vòi nước trong tay Linh hướng về phía đó. Người kia xui xẻo hứng trọn dòng nước ấy.

Đó là một thanh niên cao chừng 1 mét 75, thân hình cân đối, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc một chiếc áo sát nách trắng và quần lửng ống rộng. Lúc này cái miệng tươi cười của anh chàng đã méo xệch. Người này cúi nhìn mình rồi ngẩng đầu lên nhìn Linh, trong mắt hiện lên một vẻ ngạc nhiên không thể che giấu:

- Ủa, em là ai thế?

Linh sững cả người, lóng ngóng không biết phải làm thế nào. Nhưng thấy anh chàng này không có vẻ gì là bực mình, lại hỏi một câu như thế, cô ấp úng đáp:

- Dạ, em mới tới đây làm ạ!

- Ồ, thế bác Hiền đâu?

- Bác Hiền về quê rồi ạ!

- Vậy à? Lâu chưa? Sao anh không biết nhỉ?

- Dạ mới hôm qua! Anh bị ướt rồi, em xin lỗi. Em sơ ý quá!

- Thôi không sao - Anh chàng mỉm cười rồi bước đi - Anh vào thay quần áo đã. Mà em tên gì nhỉ?

- Linh ạ!

- Ừm... Anh là Đại. Thôi làm việc đi nhé!

Linh ngoái đầu nhìn theo anh, không nghĩ con trai lớn của ông bà Phương lại dễ gần như vậy. Cũng không giống miêu tả của bác Hiền lắm, ít ra thì không khó tính như cô nghĩ.

Một lúc sau, Đại lại bước ra sân. Linh vẫn đang tưới cây ở một góc vườn. Anh đứng từ xa nhìn cô, đôi lông mày chau lại trong chốc lát, sau đó mới giãn ra. Anh tiến về phía cô, tươi cười nói:

- Để anh giúp em nhé?

- Không cần đâu anh! Em làm cũng sắp xong rồi! - Linh lắc đầu bối rối, cô không quen với thái độ niềm nở đó từ một người khác giới xa lạ.

- Anh nghe mẹ anh nói em cùng quê với bác Hiền à?

- Vâng, ở quê nhà em và nhà bác ấy gần nhau anh ạ!

- Ồ, vậy chắc em biết Nhật Lệ chứ?

- Chị Nhật Lệ à? - Linh hơi khựng lại trong giây lát, sau đó vẫn bình tĩnh đáp

- Có anh ạ, nhưng chị ấy chuyển lên thành phố sống lâu lắm rồi, giờ em cũng chẳng nhớ mặt chị ấy thế nào nữa.

- Nghĩa là bây giờ cô ấy không ở quê à?

- Không anh ạ! Chị em chị Lệ lên thành phố, thỉnh thoảng mới về thăm quê thôi. Ở quê các chị ấy cũng chỉ có họ hàng, bố mẹ đều mất cả rồi mà.

- Em cũng biết em gái Nhật Lệ à? Cô ấy giờ có ở quê không?

- Không ạ! Hình như chị ấy ra nước ngoài rồi.

- Ừ... - Đại khẽ đáp, cũng không rõ trong lòng anh đang nghĩ gì, chỉ thấy gương mặt anh thất thần một lúc lâu.

Lát sau, anh lại hỏi:

- Em biết nấu ăn chứ?

- Dạ? Biết chứ anh. Con gái ở quê mà không biết nấu ăn thì bố mẹ sẽ mắng chết, thế thì làm sao lấy được chồng. Hơn nữa ở quê mà được ở nhà nấu ăn thế này thì sướng quá rồi - Linh đáp một hơi, cô không hiểu tại sao mình lại có thể nói nhiều đến thế với người đàn ông xa lạ này.

- Ừ. Ý anh là em nấu có ngon không ấy?

- Em cũng không biết nữa. Bác Nguyệt nói là cũng được. Nhưng có mấy món, em phải nhờ bác hướng dẫn cho thì mới biết làm.

- Xin lỗi em nhé, thói quen nghề nghiệp của anh thôi - Đại cười bối rối.

- Dạ...

Hai người nói tới đây thì ngoài cổng lại có tiếng xe ô tô dừng lại, tiếp sau đó là tiếng nói chuyện ríu rít của một cô gái. Linh tò mò nhìn ra, còn Đại thì coi như không vì anh đã quá quen với tiếng nói này rồi.

Quả nhiên, sau đó là một đôi nam nữ đang sóng bước bên nhau xuất hiện. Hai người nhìn khá đẹp đôi. Cô gái cao, da trắng, tóc uốn buông xõa trên vai, sóng mũi cao, môi đỏ, đôi mắt to tròn. Chàng trai thì cao hơn cô hơn một cái đầu, cao hơn cả Đại, nhìn rất đẹp trai và thư sinh. Anh chàng ăn mặc lịch lãm khiến người đối diện có một chút cảm giác khó gần.

Người đầu tiên họ nhìn thấy là Đại. Cô gái cất tiếng chào. Chàng trai nhìn cô gái lạ, trên mặt cũng có chút ngạc nhiên. Nhưng sau đó dường như không để ý nữa, anh ta hướng về phía Đại hỏi:

- Xe của anh bị sao thế?

- Mấy hôm trước uống rượu say quá, lái xe đâm vào gốc cây, mới sửa tạm vì chưa có thời gian.

- Bố mà nhìn thấy thì kiểu gì cũng cằn nhằn - Anh chàng nhíu hai hàng lông mày lại.

- Không sao đâu. Hai đứa vào chào mẹ đi đã.

- Vậy bọn em vào trước đã nha - Cô gái nhanh nhảu cất lời rồi kéo tay chàng trai đi vào.

Chàng trai đó chính là Lâm, em trai của Đại, một ca sĩ trẻ rất có triển vọng. Cô gái đi bên cạnh Lâm, hiển nhiên chính là Trang, quản lý kiêm người yêu hiện tại của anh.

- Đó là em trai anh - Đại giải thích khi hai người kia đã đi vào trong nhà.

- Dạ... - Linh quay về với công việc nhưng trong đầu không khỏi nhớ tới ánh mắt của Lâm nhìn mình khi nãy.



Chương 3: Lời đề nghị



Bữa cơm trưa của gia đình bà Nguyệt diễn ra vui vẻ. Những món ăn do Linh làm dưới sự hướng dẫn của bà Nguyệt đều rất vừa miệng khiến bà rất hài lòng.

Sau khi ăn xong, cả gia đình lại vừa ngồi ăn hoa quả vừa trò chuyện. Ông Phương không nói nhiều khi có các con nên chỉ có mình bà Nguyệt nói nhiều nhất. Trang gọt hoa quả, thỉnh thoảng lại thêm vào dăm ba câu cho vui. Bà Nguyệt hết hỏi chuyện nhà hàng của Đại lại hỏi tới công việc của Lâm. Nào là thu nhập có ổn định không? Công việc có áp lực gì không? Có phải chạy show nhiều không? Bà hỏi liên tục, Lâm trả lời liên tục, thậm chí có lúc Trang phải trả lời thay anh. Mặc dù những câu trả lời này đều rất tỉ mỉ để làm ông bà yên tâm nhưng bà Nguyệt vẫn rất lo lắng. Lần này Lâm có vẻ gầy hơn so với lần về trước, chắc là do đi hát quá nhiều.

- Thế chừng nào anh mới nghĩ tới chuyện lấy vợ? - Đột nhiên ông Phương hướng về phía Đại hỏi. Giọng ông rất nghiêm túc khiến Đại đang cười cũng phải ngừng lại.

Anh nhìn bố mình, dường như không biết phải trả lời như thế nào.

- Tôi biết các anh các chị còn phải lo cho sự nghiệp, phải phấn đấu làm ông nọ bà kia. Nhưng chúng tôi thì không cần. Chúng tôi chỉ muốn nhìn thấy các anh chị yên bề gia thất, có vợ có chồng giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ lẫn nhau, rồi có con có cái, cùng nhau cáng đáng gia đình. Phải lập gia đình, phải có hậu phương thì các anh các chị mới có thể vững tâm mà phấn đấu làm ông nọ bà kia được chứ? Tôi với mẹ anh tính rồi, cũng đã nhắm cho anh một chỗ tử tế. Con bé Huyền con chú Học chắc anh cũng biết. Nó vừa mới ra trường, đang làm ở cơ quan nhà nước, công việc ổn định, thời gian ổn định, lại ngoan ngoãn, xinh xắn. Mà cô chú bên ấy cũng rất ưng ý anh. Chúng tôi muốn anh chị làm quen với nhau, nếu được thì xúc tiến ra Tết cưới ngay. Cuối năm tới lượt anh Lâm cưới vợ nữa. Chúng tôi chẳng biết mình nằm xuống khi nào, nếu các anh không chịu lấy vợ thì chúng tôi chết cũng khó mà nhắm nổi mắt.

- Kìa bố, sao bố lại nói thế. Bố mẹ còn khỏe lắm mà - Đại cười trừ, vẻ mặt nhăn nhó.

- Đầy người khỏe mạnh vẫn tự nhiên lăn đùng ra chết đấy thôi. Trời gọi đi lúc nào thì phải đi lúc ấy, ai mà biết trước được. Anh là anh cả, anh không chịu lấy vợ thì em trai anh nó làm sao dám lấy. Cứ quyết định thế đi, trừ phi anh đưa được đứa con gái nào về, mà nó tử tế ngoan ngoãn hơn con Huyền thì tôi với mẹ anh sẽ không nói lại chuyện này nữa.

- Bố mẹ cứ từ từ để con tính - Đại bất đắc dĩ gật đầu.

- Giờ không từ từ nữa. Chúng tôi không giục, chả lẽ anh vẫn còn muốn qua lại với đám con gái hư hỏng kia mãi à? Hay là anh không muốn cưới vợ để có thể nay em này, mai em khác? - Ông Phương lên giọng quát.

- Thôi được rồi, thì cứ theo ý bố mẹ đi - Đại đành nhượng bộ - Nhưng quyết định cưới hay không cuối cùng vẫn phải ở chúng con. Con không muốn cưới một người con không hề có tình cảm gì rồi sau này lại làm khổ cô ấy, lúc ấy bố mẹ cũng khó nói với gia đình người ta.

- Tình cảm có thể từ từ vun đắp. Mẹ cũng thấy con bé này không chê được điểm nào. Con mà gặp nó nhất định sẽ thích - Bà Nguyệt chêm vào lời chồng, tấm tắc khen cô con dâu tương lai mà ông bà đã chọn - Chủ nhật tới, bố mẹ mời gia đình chú Học sang ăn cơm, có cả con bé Huyền, con nhớ về sớm, ăn mặc chỉnh tề chút đấy.

- Vâng, con nhớ rồi.

- Còn anh Lâm? Anh tính đi hát đến bao giờ thì nghỉ? - Ông Phương lại quay sang thằng con thứ hai hỏi.

- Dạ? – Lâm ngẩn ra, sau đó anh hiểu ngay ý của bố mình - Con sẽ thôi hát khi nào khán giả không cần con nữa.

- Được, sau này sướng khổ thế nào anh tự chịu. Tôi thì không thay đổi ý kiến, tốt nhất là anh nên kiếm một nghề cho tử tế đi. Của cải dầm dề không bằng có nghề trong tay. Bây giờ đi học vẫn không phải muộn, nhưng sau này chết đói rồi mới tính tới chuyện học nghề thì không kịp đâu.

- Tụi con chắc cũng sẽ chuyển sang một nghề phụ nữa mà bác - Trang cười xen vào, cô biết Lâm sợ bố mình nên lúc này chắc chẳng nói được gì - Chúng con đang nghĩ sẽ mở công ty âm nhạc hoặc mở một cửa hàng kinh doanh. Sau khi nghỉ hát cũng vẫn có thu nhập ổn định.

- Tùy anh chị - Ông Phương lạnh nhạt nói mấy câu sau đó đứng dậy đi lên phòng nghỉ trưa.

Ông Phương đi rồi, bà Nguyệt thở dài:

- Mấy đứa đi nghỉ đi. Mẹ cũng ngủ trưa một lát.

- Bọn con phải đi ngay bác ạ, ở phòng thu còn nhiều việc lắm. Dạo này đang có nhiều dự án không thể bỏ được - Trang đứng dậy nói.

Khi mọi người đã rời đi hết, còn lại một mình, Đại đi vào bếp, nơi vẫn phát ra những tiếng lanh canh của chén bát. Thấy anh đi vào nhưng Linh vẫn tiếp tục làm công việc của mình.

- Em biết pha cà phê chứ? - Đại đột ngột hỏi.

- Dạ, vâng?

- Anh nhớ trong tủ vẫn còn cà phê đen. Em pha một ly mang ra bàn uống trà ngoài vườn cho anh. Nhớ đừng bỏ quá nhiều đường!

***

Đại ngồi trong cái đình nhỏ giữa hồ, trong đầu vẫn vang lên tiếng của ông Phương. Mỗi lần nói tới chuyện lấy vợ là anh lại cảm thấy đau đầu. Lấy vợ lúc này sao? Anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó, dù quanh anh có rất nhiều cô gái sẵn sàng đến với anh. Họ đến với anh cũng chẳng phải vì cần tiền hay địa vị của anh. Hình như anh có một lực hấp dẫn mà các cô gái khó cưỡng lại được. Họ sẵn sàng gạt bỏ mọi thói quen, mọi quan niệm trong tình yêu khi đến với anh. Bọn họ, có người dễ dãi, có người ngoan hiền, có người buông thả, nhưng cũng có những người rất khắt khe với chuyện tình cảm. Chỉ là khi gặp anh, mọi nguyên tắc của họ đều bị chính họ gạt đi. Họ sẵn sàng đánh đổi mọi thứ thuộc về bản ngã của mình, để chìm vào trong trò chơi ái tình với anh như một cuộc đánh đu.

Không phải trong số họ không có người xứng đáng để anh cưới, nhưng Đại hoàn toàn không có một sự rung động nào trước họ. Anh chưa bao giờ để họ tiến vào nơi sâu nhất của trái tim mình. Anh đa tình, trái tim anh có nhiều ngăn, mỗi ngăn có một người con gái, nhưng có những ngăn không bao giờ được mở ra. Đó là nơi anh cất giữ những tình cảm sâu xa nhất, nơi không một người con gái nào được phép chạm tới. Nếu như họ phá vỡ nguyên tắc ấy, cuộc chơi chấm dứt, và anh không ngần ngại gạt họ ra khỏi trí nhớ của mình.

Anh biết rất rõ có rất nhiều cô gái thèm được yêu anh và được anh đáp lại cho dù tình cảm đó không có nhiều thành thật!

Anh luôn trưng ra trước mắt phụ nữ dáng vẻ của một người đàn ông lịch lãm nhất, hào hoa nhất, đa tình nhất, biết yêu chiều nhất. Lẫn trong vẻ sành điệu của một chàng giám đốc có phần hơi hư hỏng là vẻ trí thức sâu sắc của một người đàn ông từng trải. Ở tuổi hai tám, anh có tất cả, có nhiều hơn những gì người ta nghĩ, nhưng cái anh thiếu nhất, chính là người nắm giữ mảnh ghép cuối cùng của trái tim anh.

Không phải anh chưa bao giờ yêu! Trước đây, anh cũng yêu một người con gái, mối tình đầu trong sáng ấy kéo dài mấy năm liền, nhưng hai người chưa bao giờ đi quá một nụ hôn. Trong mắt bạn bè của nàng, anh là một người chu toàn, hoàn hảo đến mức không tì vết. Anh có thể lo cho bạn gái một cuộc sống vật chất đầy đủ, cũng chưa bao giờ làm nàng phải thấy trống vắng, thiếu thốn về mặt tình cảm. Anh yêu chiều, nâng niu nàng như một báu vật. Bạn bè, người thân của nàng đều rất ghen tị với nàng vì có được trái tim của người đàn ông tuyệt vời nhất.

Vậy mà cuối cùng nàng vẫn ra đi. Anh thậm chí còn không hiểu nổi cái gì đã đẩy nàng rời xa khỏi anh? Tình yêu, mãi mãi là thứ mà anh không bao giờ hiểu nổi. Và dù anh có hiểu hết những người đàn bà đã đi qua đời mình, anh cũng không bao giờ hiểu nổi tại sao ngày ấy nàng lại rời xa anh để tới với một người khác?

Vì tình yêu của anh dành cho nàng chưa đủ lớn sao? Nếu chưa đủ, tại sao sau khi nàng rời bỏ anh, anh lại khóc nhiều như thế? Suốt ba tháng liền anh không thể làm gì. Mỗi lần nghĩ tới nàng, anh khóc như một đứa trẻ con bị bỏ rơi. Vì anh không quan tâm nàng sao? Anh không dùng tiền bạc để chinh phục trái tim nàng, anh dùng chính tình cảm chân thành của mình để yêu nàng. Chưa một lúc nào anh không quan tâm tới nàng.

Vậy thì vì sao? Vì sao?

Rồi nhiều năm sau, khi anh biết rung động lần thứ hai trước một người con gái khác, thì đó lại là người đầu tiên không hề biết rung động trước anh. Có nhiều người đàn bà sẵn sàng bỏ mọi thứ để chạy theo anh, nhưng cũng có những người dù anh bỏ đi mọi thứ cũng không bao giờ có được trái tim họ. Đó chính là lý do anh tôn trọng người đó cho tới tận bây giờ, khi người đó đã không còn xuất hiện trước mắt anh nữa.

Đã lâu rồi, anh không thể mở lòng trước ai.

Một tách cà phê nghi ngút khói được đặt xuống trước mặt anh. Mùi cà phê khiến anh bừng tỉnh. Nhìn tách cà phê rồi lại nhìn Linh, anh mỉm cười:

- Cảm ơn em. Em ngồi đi, nói chuyện với anh một chút.

- Dạ thôi, em đứng được rồi.

- Anh nói em ngồi thì cứ ngồi đi. Giúp việc cũng là một nghề bình đẳng với tất cả những nghề nghiệp khác, có gì mà không dám ngồi. Hay em sợ anh ăn thịt em hả?

- Dạ không.

- Vậy thì ngồi đi.

- Dạ - Linh lí nhí đáp lại rồi sau đó ngồi xuống cái ghế ở đối diện anh.

Đại khẽ nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm. Trầm ngâm một lúc để tận hưởng vị cà phê ngấm trên lưỡi, sau đó anh đưa mắt nhìn cô:

- Ngon đấy. Chắc không phải lần đầu em pha cà phê. Ai dạy em vậy?

- Dạ, hồi còn ở nhà em có đi làm thuê ở quán cà phê trên thị trấn nên biết một chút ạ.

- Cái này gọi là biết một chút sao? Gọi là chuyên nghiệp đó em. Trừ phi em có năng khiếu bẩm sinh, làm một lần đã ngon rồi. Mà có khi thế thật, biết đâu quê em lại có truyền thống sinh ra được những đầu bếp tài ba nhỉ? Như chị em Nhật Lệ ấy. Anh nghe nói mẹ anh chỉ cần chỉ một lần là em đã biết làm. Nếu có cơ hội phát triển lên nữa thì em còn có thể trở thành một đầu bếp giỏi cũng không chừng. Em đã bao giờ nghĩ tới việc trở thành đầu bếp chưa?

- Chưa ạ! Nhà em nghèo, làm gì có cơ hội đi học nấu ăn ạ! Có thì sau đó cũng về quê đi nấu cỗ đám cưới thôi!

- Em có muốn trở thành đầu bếp không? - Đại hỏi tiếp.

- Em không biết - Linh lắc đầu.

- Vậy em nghĩ kỹ đi, nếu em muốn trở thành đầu bếp anh sẽ giúp em.

- Không được đâu ạ!

- Sao thế?

- Tại... Tại em không có tiền đi học. Hơn nữa em còn phải kiếm tiền nữa.

- Em kiếm tiền làm gì? - Đại gặng hỏi.

- Nhà em rất nghèo, em lại có một đứa cháu mới sinh, mẹ nó ốm yếu không làm gì được nên em phải kiếm tiền nuôi nó phụ chị em.

- Thế chồng của chị em đâu?

- Chị ấy không có chồng – Linh lắc đầu đáp khẽ.

Đại hơi sửng sốt một chút nhưng cũng không hỏi thêm về việc này nữa.

- Em tới học việc ở nhà hàng của anh, vừa học nấu ăn, lại vừa có lương phục vụ nữa. Mặc dù không nhiều nhưng cũng hơn làm việc ở đây. Nếu em thích thì cứ nói với anh. Anh sẽ tìm cho mẹ anh một người giúp việc khác thay em.

Linh ngẩng đầu nhìn anh, ngập ngừng hỏi:

- Em cảm ơn anh! Nhưng sao anh lại tốt với em thế ạ?

- Xem nào. Thứ nhất anh rất thích những người có năng khiếu nấu nướng. Không phải ai cũng được ông trời ưu ái cho một vị giác thật tốt để trở thành đầu bếp giỏi em ạ. Thứ hai, coi như anh làm việc này vì nể mặt Nhật Lệ đi. Cô ấy đã giúp anh rất nhiều, giờ anh giúp lại đồng hương của cô ấy. Em hiểu không?

- Dạ...

- Hiểu thì tốt. Được rồi, em nghỉ trưa chút đi. Cũng không còn việc gì cho em làm nữa đâu – Đại dựa lưng vào ghế và nhìn ra hồ, không nói thêm câu nào nữa.

- Vâng... Em chào anh! – Linh gật đầu, len lén đưa mắt nhìn vẻ mặt trầm tư của Đại rồi đi thẳng vào trong nhà.

Từ một khung cửa sổ trên tầng hai của ngôi biệt thự, có một đôi mắt đang nhìn xuống cái đình nhỏ, chứng kiến hai người bên dưới nói chuyện. Sau đó chủ nhân đôi mắt đóng sập cửa lại, chẳng buồn để ý thêm nữa.



Chương 4: Ngõ nhỏ



Mặc dù được mệnh danh là “Phố ẩm thực” nhưng thực chất đây chỉ là một cái ngõ nối liền hai con phố với nhau mà thôi. Người dân sinh sống trong ngõ này chủ yếu bán hàng ăn. Những hàng ăn liền kề nhau tạo thành hai dãy quán xá chạy dọc trong ngõ, từ đầu này tới đầu kia. Những hàng quán ở đây có đủ mọi đồ ăn, từ đồ ăn sáng như xôi, bánh mì, trứng lộn, cháo, phở, bún, miến, bánh cuốn tới những đồ ăn chơi như ốc, nem cuốn, phở cuốn, chè,... Hầu như không có hàng nào bài trí giống hàng nào. Khách tới ăn phải gửi xe ở hai đầu ngõ sau đó đi bộ vào.

Cái ngõ nhỏ nổi tiếng không chỉ bởi nhiều hàng ăn, mà những hàng ăn ở đây đều thực sự rất ngon, sạch sẽ. Ai ăn một lần đều muốn trở lại lần thứ hai. Có những khách thậm chí không rẽ vào vài ba quán một lần tới ăn thì không chịu rời đi. Các hàng quán hầu như mở từ sáng sớm tới tận đêm khuya. Khách vào ăn cũng có đủ các kiểu: học sinh, sinh viên, dân cư xung quanh, du khách nước ngoài, kể cả những người sống ở rất xa.

Ở cuối ngõ có một cửa hàng trưng biển: “Quán Ngon – bún, miến các loại”. Quán là một gian nhà không đầy mười hai mét vuông, bên trong có kê vài ba bộ bàn ghế nhựa đã sờn cũ, bên ngoài cũng có kê bốn cái bàn, vậy mà bàn nào cũng kín chỗ. Gần đó, ba bốn cái nồi lớn đầy nước dùng đang bốc khói nghi ngút.

Quán Ngon này nổi tiếng về các món miến, nhất là món miến lươn. Người nào chưa ăn miến lươn ở quán Ngon thì coi như chưa đến “Phố ẩm thực”. Người đầu bếp làm ra món ăn trứ danh ấy lúc này đang đứng ở sau quầy hàng. Đó là một thanh niên chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, mặt gầy, tóc tai cắt gọn gàng, ngực mang tạp dề, hai tay cũng mang bao tay bằng ni lông. Lúc này, thanh niên ấy đang thoăn thoắt thái những miếng thịt thành lát mỏng. Sau đó lại nhanh tay bốc một ít miến, cho vào cái muôi thủng, nhúng vào nồi nước sôi đang bốc khói. Cánh tay rắn rỏi, khỏe mạnh lắc lắc mấy cái cho miến chín đều sau đó đổ ngay lên bát, cho thịt và rau thơm vào sau đó đặt lên khay. Rồi anh lại với tay lấy cái rổ con, bốc một nắm rau sống cho vào rổ, đặt lên bàn rồi thoăn thoắt mang ra bàn cho vị khách vừa tới.

Mọi động tác của anh đều vô cùng nhanh nhẹn và chuyên nghiệp. Đó là kết quả của gần mười năm anh cùng mẹ mình mở quán kiếm kế sinh nhai ở cái ngõ này.

Anh vừa trở về chỗ của mình thì một người khách lại bước vào. Người khách này vừa tới đã làm không ít người ngẩng đầu lên nhìn. Đó là một thanh niên rất đẹp trai, mặc áo sơ mi trắng sọc xanh, bộ vest đen càng khiến anh ta thêm phần lịch sự. Dáng vẻ cao lớn, sang trọng của anh ta hình như hơi lạc lõng so với cái quán bé nhỏ xập xệ này. Anh ngẩng đầu nhìn mấy hàng chữ trên biển hiệu để chắc là mình không tới nhầm chỗ, sau đó lại đưa mắt về phía Kiên – thanh niên chủ quán. Lúc này Kiên đang cau mày nhìn vị khách, không biết người này tới ăn hay tới để làm gì.

- Cho hỏi...

- Anh hỏi ai?

Hai người đồng thời cùng lên tiếng, giọng người khách có vẻ nghi ngờ, còn giọng Kiên lại cao vút và lạnh lùng. Anh đã nhận ra anh ta.

Vũ Tuấn Cường, con trai của ông chủ tập đoàn Hoàn Mỹ, một tập đoàn kinh doanh đa ngành nghề. Người này hiện tại đang điều hành một nhà hàng rất lớn trong thành phố. Kiên nhận ra anh ta bởi đã từng trông thấy anh ta mấy lần trước đây, chỉ là anh ta không nhận ra anh mà thôi.

Sau khi hai người cùng lên tiếng và cùng im lặng một lúc, Cường mới lại nói tiếp:

- Tôi tới tìm Linh? Cô ấy ở đây phải không?

Mặc dù vẻ bề ngoài giàu sang nhưng người này lại không tỏ vẻ cao ngạo khi nói chuyện, điều này làm Kiên có chút ngạc nhiên. Anh biết con người của vị giám đốc trẻ này không đơn giản như thế, cũng có thể anh ta giữ thái độ lịch sự nhã nhặn với anh là vì Linh chăng?

- Đi rồi.

Kiên cúi xuống giả vờ tập trung thái miếng thịt trên thớt. Thật ra, anh có chút ngượng ngùng về bộ dạng của mình so với vẻ nam tính và hấp dẫn của người đàn ông đối diện kia. Sự xấu hổ vì yếu thế trước tình địch làm anh không thể thẳng thắn nhìn vào người đó được.

Phải, đó chính là người đã cướp đi người mà anh thầm yêu bấy lâu nay. Anh ghen, nhưng không hận, vì anh biết Linh xứng đáng với người đó hơn anh.

- Đi rồi? – Cường sửng sốt hỏi lại – Cô ấy cho tôi địa chỉ của anh, nói là sẽ ở nhờ ở nhà anh mà.

- Phải, nhưng đi được mấy hôm rồi – Kiên cố giữ giọng lạnh lùng đáp.

- Anh biết cô ấy đi đâu không?

Kiên nghĩ tới Linh, nghĩ tới nơi mà cô đang làm việc, câu trả lời định nói ra cuối cùng lại nuốt trở lại, anh lắc đầu:

- Không.

- Thật sao? Hay cô ấy về quê?

- Không biết.

- Vậy tôi không làm phiền anh nữa. Nếu cô ấy quay lại đây thì anh làm ơn nhắn dùm, có người tên Cường tới tìm cô ấy, mong cô ấy hãy gọi điện lại cho tôi.

- Ừm...

- Cảm ơn anh!

Cường quay người bước đi. Kiên ngẩng đầu nhìn theo dáng anh ta cho tới khi anh ta hoàn toàn đi mất. Không nói gì, anh lẳng lặng quay trở lại với công việc của mình.

***

Cường vừa lái xe vừa nhìn điện thoại để xem giờ.

Anh đã tìm Linh khắp nơi ngay sau khi về nước, nhưng cô đã biến mất, hoàn toàn biến mất. Anh không biết cô ở đâu, địa chỉ cuối cùng mà anh nghĩ có thể tìm được cô chính là quán ăn ở con phố nhỏ ấy. Anh biết người thanh niên bán quán kia còn có gì đó giấu anh, nhưng anh không muốn gặng hỏi. Nếu người này không phải người rất thân quen của Linh thì cô đã không ở đây với họ một thời gian. Và anh không muốn làm những người thân quen của cô có ác cảm với mình. Anh tôn trọng cô, và anh tôn trọng cả những người quen của cô.

Linh đang ở đâu trong cái thành phố mấy triệu dân này? Tại sao cô lại một mực trốn tránh anh? Là tình cảm của anh không rõ ràng hay vì anh đã không toàn tâm toàn ý yêu cô? Có phải là do cô đã biết mục đích tiếp cận cô lúc ban đầu của anh, và giờ cô chạy trốn điều đó? Chẳng lẽ sau bao nhiêu ngày tháng quen anh như vậy, cô lại không hiểu anh chút nào sao? Chẳng lẽ cô không biết chính cô đã đập tan mọi tính toán thực dụng trước đây của anh? Chẳng lẽ cô không biết được từ đầu tới cuối là anh rất thật lòng với cô? Anh đã hoàn toàn từ bỏ ý định lợi dụng cô để đánh gục một đối thủ khác trong làm ăn từ khi anh nhận ra anh rất yêu cô.

Có lẽ tất cả đều đã quá muộn!

Vì anh chưa bao giờ nói, anh chưa bao giờ giải thích, ngay cả khi cô nghe được những chuyện mà Hằ
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 2493
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN