--> Tình yêu pha lê - game1s.com

Tình yêu pha lê

Bố mất sớm, mẹ đi bước nữa, Lâm Nguyệt Loan sống một mình. Dù một năm chỉ được mẹ thăm nom đôi ba lần nhưng cô chẳng hề oán trách, vẫn sống thật kiên cường và mạnh mẽ. Tại trường cấp III Thần Quang, cô đã gặp Minh Nhật Lãng, Tiêu Tinh Dã và Nguyên Thần Dạ. Tiêu Tinh Dã là ngôi sao thể thao của trường, một chàng trai thẳng thắn, đầy sức sống nhưng thiếu tình thương của mẹ từ thơ bé. Còn Nguyên Thần Dạ lại khiến người khác bị thu hút bởi tài năng, sự lãng tử, ngang tàng và nổi loạn nhưng có ai biết rằng, sự nổi loạn ấy là do cậu là đứa trẻ bị lãng quên, lớn lên như cành non không được uốn nắn. Cả hai chàng trai đều thầm mến Lâm Nguyệt Loan, nhưng trái tim dịu dàng của cô gái nhỏ lại hướng về Minh Nhật Lãng. Trong bốn người Minh Nhật Lãng tưởng như may mắn hơn cả, khi có cả cha cả mẹ thương yêu.

Vậy mà, chàng công tử nhà giàu, đẹp trai, được bao cô gái mến mộ ấy lại luôn mặc cảm, u buồn vì mắc căn bệnh giòn xương quái ác. Một lần tình cờ nhìn thấy Lâm Nguyệt Loan băng bó cho cây hòe non bị gẫy, trái tim Minh Nhật Lãng đã lần đầu rung động nỗi thương yêu. Sự chân thành, ấm áp của Lâm Nguyệt Loan đã khiến Minh Nhật Lãng thoát khỏi vỏ kén trầm mặc, thực sự sống những tháng ngày tươi đẹp của tuổi hoa niên. Thế nhưng, bất hạnh lại ập xuống khi cha của Minh Nhật Lãng có người tình và có con riêng ở bên ngoài, vì luôn mong mỏi có một đứa con trai khỏe mạnh. Minh Nhật Lãng sẽ ra sao khi phát hiện ra sự thật đau lòng ấy? Rồi tình cảm giữa cậu và Nguyệt Loan sẽ đi về đâu? Liệu có cơ hội nào dành cho Tiêu Tinh Dã và Nguyên Thần Dạ? Ngoài đề cập đến tình bạn, tình yêu của lứa tuổi học trò mộng mơ trong trẻo, truyện còn đi sâu khai thác khía cạnh gia đình, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, đề cao giá trị của gia đình trong việc hình thành nhân cách con người. Vấn đề tuy không mới, nhưng cách xây dựng tâm lý nhân vật đặc sắc cùng văn phong nhẹ nhàng, lôi cuốn đã thực sự tạo nên sức hấp dẫn của tình yêu pha lê (All about the true love).

[Tải ảnh'>

Chương 1: Cảm xúc đầu dễ thương


Tuổi mười sáu, mười bảy như hoa nở, tình cảm giữa con trai và con gái luôn sâu sắc hơn tình bạn và nhẹ nhàng hơn tình yêu. Thứ tình cảm mông lung ấy chỉ có thể dùng bốn chữ “như thực như hư” để diễn tả là phù hợp nhất.

Một giờ mười lăm phút, tại cổng trường trung học phổ thông Thần Quang.

Lâm Nguyệt Loan đang ngó trái ngóng phải đợi người, cô bé đang đợi người bạn thân nhất của mình – Giang Vũ Phi. Đã nói là sẽ đến trước một giờ, sao đến muộn thế không biết?

Lâm Nguyệt Loan và Giang Vũ Phi cùng mười sáu tuổi. Khi còn nhỏ hai gia đình là hàng xóm thân thiết, hai người lớn lên cùng nhau. Sau đó nhà họ Giang chuyển đi, nhưng tình bạn giữa Vũ Phi và Nguyệt Loan vẫn sâu sắc như xưa. Tiểu học, trung học cơ sở đều cùng lớp, trung học phổ thông lại thi vào trường Thần Quang và Thanh Hà. Từ đó hai cô bé không thể cùng đi cùng về nữa.

Cuối cùng thì cuối đường cũng xuất hiện một bóng dáng đang hớt hải chạy đến. Từ xa đã luôn miệng gọi tên cô: “Loan Loan, xin lỗi tớ đến muộn. Gần lúc thì thầy giáo gọi lại có tí việc. Cậu đợi lâu chưa?”.

Nguyệt Loan không hề trách móc, cô bé cười và nói: “Không sao, tớ mới đợi thôi. Có điều cậu mà muốn tham quan trường tớ thì phải nhanh lên, hai giờ tớ phải vào lớp rồi”.

Trường trung học phổ thông Thần Quang là trường có quang cảnh đẹp nhất, hoành tráng nhất và có điều kiện tốt nhất của thành phố A. Bất kể là môi trường học tập hay đội ngũ giáo viên đều là hàng đầu, không chê được điểm nào. Điều kiện vào trường rất cao, muốn vào phải vừa có tài năng vừa có thành tích xuất sắc, không dễ dàng chút nào.

“Loan Loan, cậu cừ thật đấy, vừa học vừa làm, vậy mà vẫn thi vào được Thần Quang”.

“Tớ không thể không thi đỗ mà, trường này có điều kiện tốt nhất, học phí cũng công bằng nhất”.

Đúng thế, trường trung học phổ thông Thần Quang tuy là trường hàng đầu của thành phố A thế nhưng học phí lại không hề đắt đỏ. Có nhiều tổ chức tài trợ nên trường không phải dựa vào việc thu học phí để kiếm tiền. Coi việc bồi dưỡng nhân tài làm tôn chỉ chính. Chỉ là tấm vé vào trường không dễ kiếm.

“Bây giờ cậu vẫn làm thêm ở tiệm ăn của chú Chung à?”.

“Tớ xin nghỉ tạm thời rồi, mới khai giảng nhiều bài vở, lại vào Thần Quang nữa nên có nhiều thứ phải làm quen, không biết sắp sếp thời gian kiểu gì nữa”.

Giang Vũ Phi gật đầu: “Đúng thế, mới khai giảng nhiều việc lặt vặt lắm, lại là trường mới nữa chứ! Tớ ở trường Thanh Hà cũng chóng hết cả mặt lên đây! Cái hôm nhập học ấy, nếu không phải có mẹ tớ bên cạnh thì tớ không biết phải bắt đầu từ đâu, trường thì to như thế, các bộ phòng ban lại chia ra, lại nộp mấy cái thứ phí này phí kia nữa chứ!”.

Lâm Nguyệt Loan cười nói: “Chí ít còn có mẹ cậu bên cạnh. Trường tớ rộng hơn, các phòng ban nhiều hơn, chẳng phải tớ một mình đi nộp hết các khoản phí sao?”.

Thực ra những chuyện Vũ Phi vừa nói ở trường Thần Quang cũng tương tự. Hôm nhập học người đông phát khiếp, một phần ba là học sinh, hai p
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1475
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN