--> Nếu có một linh hồn yêu em - game1s.com
XtGem Forum catalog

Nếu có một linh hồn yêu em

Nếu Có Một Linh Hồn Yêu Em - Khi đọc cuốn sách này, câu nói cảm động nhất đối với tôi chẳng phải là “Anh yêu em” hay “Anh sẽ lấy em”, mà là “Anh vẫn ở đây mà”…

“Nếu có một linh hồn yêu em” của cây bút trẻ Ngô Hoàng Anh đã làm rung động trái tim bao bạn trẻ, đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng tình yêu rất thật, thật ngay cả khi người chúng ta yêu thương không còn trên cõi đời này nữa, nhưng ở đâu đó, người đó vẫn luôn dõi theo ta, quan tâm ta.

[Tải ảnh'>
Tình yêu thực sự là khi yêu thương một người có thể hy sinh cho người ấy, cho tình yêu ấy vô điều kiện. Tuấn Vũ trong “Nếu có một linh hồn yêu em” đã yêu một tình yêu như vậy - tình yêu dành cho cô bạn gái Khả Di. Đôi lúc tình yêu của Tuấn Vũ mang chút ích kỷ, chút sở hữu riêng nhưng cũng chỉ với mục đích: “… một linh hồn có thể làm là đi theo người con gái mình yêu đến bất cứ nơi đâu... là linh hồn đó có thể bảo vệ cô gái đó, ít nhất là trong suy nghĩ".

Bị tai nạn ô tô trên đường từ công ty về nhà, trong thời khắc ngắn ngủi của ranh giới giữa sự sống và cái chết, chàng trai Tuấn Vũ đã nhận ra tình yêu sâu sắc của mình đối với cô bạn xinh đẹp Khả Di. Chút tiếc nuối, tham lam như bản chất vốn có của con người đã khiến linh hồn Tuấn Vũ tách khỏi thể xác và lang thang khắp nơi, miễn nơi đó có Khả Di. Để được ngắm cô mỗi ngày vơi anh cũng là hạnh phúc. Nó khiến cho nỗi đau không được chạm vào, không được cùng cô vui cười mỗi ngày trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Khả Di không nhìn thấy tôi. Cô ấy không cảm nhận được tôi đang gần kề cô ấy đến mức nào. Nỗi đau lớn nhất của con người là trở nên vô hình với người mình yêu, nỗi đau của một người vô hình là chạm vào nỗi đau của người mình yêu mà không thể xoa dịu nó…” - trích lời nhân vật.

Khả Di cũng vô cùng đau đớn khi mất đi Tuấn Vũ, cô sống trong những ký ức đã qua, với những giây phút vĩnh cửu của hai người mà không biết rằng Tuấn Vũ rất buồn khi thấy những điều ấy. Tuấn Vũ vẫn đi theo cô, lo lắng cho cô, và mong cô có thể quên anh đi. Và cuối cùng, trên cả sự ích kỷ, Tuấn Vũ đã rất vui khi cô đã mở trái tim mình với Mã Thế Hà - người mà Tuấn Vũ đã mang đến bên cô để giúp cô vơi đi đau thương khi mất anh.

Bởi: “Có một sự thật là chúng ta luôn yêu người làm chúng ta đau nhiều nhất nhưng lại bỏ qua người luôn dõi theo ta. Tuy nhiên, đến một lúc nào đó, bạn sẽ muốn gắn bó cả đời với người cho bạn điểm tựa chứ chẳng phải người bạn yêu nhất hay người yêu bạn nhất…”

Đến với “Nếu có một linh hồn yêu em”, bạn sẽ hiểu rằng, chúng ta chỉ thực sự hạnh phúc khi thấy người mình yêu hạnh phúc. Có những lúc ta tưởng như có thể chết đi theo người mình yêu nhưng ta nhận ra rằng, ta phải sống thật hạnh phúc thì người ấy mới mỉm cười mãn nguyện được, cho dù ở bất cứ đâu, xa xôi đến nhường nào…


LỜI TÁC GIẢ:


Ông thầy bói ở chùa Tây Thiên nhìn chăm chăm vào bàn tay tôi. Bàn tay tôi vốn chẳng đẹp đẽ gì, những ngón tay béo ú, mập mạp và ngắn một cách kì cục. Nhưng ông ta cứ nhìn, kể cũng là một điều kì lạ.

Bên cạnh Đường Cuộc Sống, trên lòng bàn tay tôi còn một đường chỉ tay khác. Bạn bè tôi bảo đó là đường Quý Nhân. Điều thú vị là Đường Quý Nhân này đâm xuyên qua đường Tình Ái, nằm vắt qua đường Học và chạy song song với Đường Đời. Rõ ràng và Sắc nét hệt như nó phải thế.

Ông thầy bói hỏi “Cô có tin vào Cõi Âm?” - Không nhiều nhưng không phải là không có. “Đường Quý Nhân của cô là đường sống của người Âm. Nói cách khác, Quý Nhân của cô là một người đã mất rồi…” .

………

Không phải tại lời nói của ông thầy bói kia.
Cũng không phải tại đường chỉ tay đăc biệt.
Nhưng tôi bắt đầu để ý đến những gì thuộc về Tâm Linh và Một thế giới tồn tại song song với Thế Giới thực.

Nếu đọc đến đây mà bạn đang đưa tay ra săm soi xem bàn tay mình liệu có một đường chỉ tay kì lạ giống như tôi, đường Quý Nhân đâm xuyên đường Tình, nằm vắt qua Đường Học và Song Song với Đường Đời thì tôi khuyên các bạn hãy bỏ tay xuống. *Cười*
Bởi vì….câu chuyện mà tôi muốn kể còn ở phía trước.
Đường chỉ tay rất dài, độ dài của nó định giá cả một đời người. Và câu chuyện này cũng dài hệt như vậy.



NẾU CÓ MỘT LINH HỒN YÊU EM?


Trên đời có hai loại đàn ông: Khốn Nạn và Rất Giỏi Che Giấu Sự Khốn Nạn.
Tôi thuộc loại đàn ông thứ ba. Khả Di –cô ấy cũng nói rằng tôi thuộc loại người thứ ba. Loại: Cực Kì Khốn Nạn nhưng Không Cần Tìm Cách Che Giấu Sự Khốn Nạn.

Lần cuối cùng Khả Di gặp tôi, cô ấy đã hét lên, cảm tưởng như một nửa thế giới ở bán cầu Bắc có thể nghe thấy:

- Đinh Tuấn Vũ! Anh là đồ đốn mạt.

Nếu là trước kia, tôi có thể tự ái ghê gớm về cụm từ này. Nhưng lúc Khả Di thốt ra câu nói đó, tôi tuyệt nhiên không có bất cứ sự chuyển biến về mặt tình cảm nào. Bởi lẽ tôi là một Linh Hồn.

Mà Linh Hồn không hề biết tự ái.



Chương 1: CÀ PHÊ CÓ VỊ ĐẮNG NHƯ VỊ CỦA NƯỚC MẮT


Thành phố An Dương, ngày mùng 8 tháng 7 năm 2020.

Đài khí tượng thủy văn thị trấn Hoàng Hoa thông báo thời tiết hôm nay rất không thích hợp để đi chơi xa hay tổ chức những chuyến picnic. Ngay từ sáng sớm, bầu trời đã âm u, những đám mây đen vần vũ nối nhau như chơi rượt đuổi trên nền trời thăm thẳm. Cảm tưởng như cả nền trời là một sân lửa đen ngòm, và những đám mây như những con chó hoang mặc sức vùng vẫy trong bộ lông sũng nước của chúng.

Đứng trên tầng tám tòa cao ốc Thái Nghĩa Tân, tôi nhìn chăm chăm vào những vệt nước dài chảy ngoằn ngoèo trên tấm kính mờ của ô cửa sổ. Thi thoảng, bàn tay tôi vô thức nâng chiếc điện thoại lên nhìn giờ. Hôm nay là sinh nhật Khả Di. Cả tôi và cô ấy đều đã đợi ngày này từ rất lâu, từ lúc chúng tôi cùng sinh hoạt chung trong một câu lạc bộ dạy đàn ghi-ta buổi tối. Khả Di nói, cô ấy sẽ nhận lời cầu hôn của tôi khi cô ấy tròn hai mươi tư tuổi. Công việc của công ty ngốn hết khoảng thời gian rảnh rỗi của tôi, cắt xén luôn cả chút thời gian ít ỏi cho việc học đàn. Nhưng lời hứa với Khả Di, không bao giờ tôi có thể quên được. Tôi muốn Khả Di trở thành vợ của tôi. Khả Di có đủ tố chất của một người vợ tốt.

- Giám đốc! Anh còn một cuộc hẹn với công ty Thiên Ân lúc ba giờ chiều. Thời tiết như thế này….- Cô thư kí dừng lại một lúc-… Anh có muốn dời lịch hẹn sang ngày khác không ạ?

- Không cần đâu- Tôi đón tách cà phê bốc hơi nghi ngút từ tay cô thư kí, rồi nhìn lại đồng hồ-... Đằng nào tôi cũng có vài việc cần giải quyết, chưa thể về ngay được. Vả lại, thời tiết càng xấu, “ngư ông càng đắc lợi”.

Tôi mỉm cười, đặt chiếc tách trở lại mặt bàn trong khi cô thư kí vẫn có vẻ băn khoăn, hết nhìn chăm chăm khuôn mặt tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên nền trời đen ngòm bỗng rạch ngang một tia chớp sáng lóe. Âm thanh ầm ầm như tiếng đá đổ làm nước trong tách cà phê khẽ sóng sánh, xao động.

******

Ba giờ chiều tại cửa hàng Trà Thanh Hoa.

- Bên tôi sẵn sàng chấp nhận điều khoản mà quý công ty anh đặt ra, chỉ có điều, tôi không muốn đặt niềm tin của mình nhầm chỗ, và đồng tiền không thể sinh lợi, anh hiểu chứ.

- Giám đốc cứ yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.

Trưởng phòng kinh doanh của công ty Thiên Ân siết tay tôi thật mạnh thay cho lời chào. Lúc lên xe rồi, anh ta còn tiễn tôi ra đến tận sảnh và tiện tay kéo cửa xe ô tô giúp tôi. Cử chỉ ân cần và dịu dàng thật không thích hợp cho dáng vẻ bệ vệ và khinh khỉnh mà tôi thường thấy ở anh ta những lúc quát tháo om sòm đám nhân viên cấp dưới. Tôi mỉm cười ý nhị, kéo cửa kính ô tô lên rồi vào số. Chiếc xe lướt êm ru trong cơn mưa mịt mù. Con cá vàng treo gần tấm kính cửa khẽ đung đưa một đường rất điệu, hai mắt nó mở thao láo và nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy phấn chấn của tôi. “ Cứ mưa đi cho ngư ông đắc lợi!”

Ngay từ sáng sớm, Khả Di đã gọi điện khoe tôi rằng hôm nay cô ấy sẽ làm một chiếc bánh ga-tô bẩy màu theo công thức mà Thục Loan- cô bạn thân của cô ấy bày cho từ tuần trước. Khả Di rất khéo léo và giỏi việc bếp núc. Nhắm mắt lại, tôi cũng có thể tưởng tượng ra mùi vị của chiếc bánh đó thơm ngon đến nhường nào. Và những nụ hôn của Khả Di nữa, liệu hôm nay chúng có vị ngọt ngào như dâu tây trét trên chiếc bánh đó không nhỉ?

Tôi tấp xe vào vệ đường, toan ghé vào cửa hiệu bán hoa mua một bó Bách Hợp- loại hoa mà Khả Di thích. Nhưng chủ cửa hàng nói, hoa Bách Hợp đã bán hết rồi, vậy là tôi đành chọn sang bó hồng nhung đỏ thắm nằm gần đó. Cô chủ cửa hàng có chiếc miệng hình trái tim mà khi cười, một bên má phô ra núm đồng tiền nho nhỏ tạo cho người đối diện một cảm giác rất gần gũi.

- Anh định mua hoa tặng bạn gái hay tặng vợ ?

- Tặng bạn gái – Tôi mỉm cười, đỡ bó hồng từ tay cô chủ quán vui vẻ, đoạn nói thêm – Nhưng hi vọng khi nhận bó hoa này, cô ấy sẽ đồng ý làm vợ tôi!

- Ôi!- Nụ cười với má núm đồng tiền lại rạng rỡ trên gương mặt cô chủ tiệm- Vậy anh nên lấy hai mươi bông hoa , ý nghĩa của chúng là “Hãy lấy anh nhé!” , có lẽ bạn gái anh sẽ vừa lòng.

Tôi đón hai mươi bông hồng trên tay với vẻ hạnh phúc, không lấy tiền thừa, chào cô chủ tiệm rồi đi thẳng ra xe. Trời mưa nặng hạt hơn làm chiếc áo sơ mi trắng của tôi loang lổ những vệt nước ngoằn ngoèo, ướt sũng. Vội vàng tra chìa khóa vào ổ, bó hồng tỏa hương ngào ngạt làm tôi khá vướng víu. Luýnh quýnh thế nào, tôi làm rơi cả chiếc chìa khóa ô tô xuống mặt đường sũng nước. Lúc nhặt được chìa khóa lên, đột nhiên điện thoại trong túi quần trái của tôi lại rung bần bật.

Hai chữ “Vợ Yêu” nhấp nháy theo giai điệu bài hát “ Con Tắc Kè Xanh” mà Khả Di thích. Có lẽ chiếc bánh ga-tô bảy màu đã được cô ấy làm xong. Tôi vội vã bắt máy. Nhưng giọng nói ngọt ngào và dịu nhẹ của Khả Di chưa kịp vang lên, gương mặt tôi đã trắng bệch không còn một giọt máu. Ở phía xa, một chiếc xe tải quặt tay lái, lao ầm ầm về phía tôi đứng. Liền sau tiếng “Rầm” đến kinh thiên động địa, tôi cảm thấy như mình đang bay lên, chiếc điện thoại tuột khỏi tay tôi từ lúc nào. Toàn bộ cơ thể tôi như mất dần cảm giác....Thứ cuối cùng tôi cảm nhận được là mùi hương ngào ngạt của hoa hồng nhung đỏ thắm và sắc đỏ loang lổ mặt đường. Không phải màu đỏ của cánh hoa. Thứ chất lỏng tanh tưởi đó là máu.

Phía đằng đông, một tia sét rạch ngang nền trời tạo lên tiếng động ầm ầm, cảm tưởng còn chát chúa và ghê gớm hơn tia sét ban sáng.

Sau tia sét chói tai đó, mưa đột ngột tạnh hẳn.



CHƯƠNG 2: Ở ĐỜI, MẤY AI MAY MẮN XUỐNG ĐỊA NGỤC.


Tuần báo La Son nói rằng, một năm có khoảng 1,5 triệu người chết vì tai nạn giao thông. Trong 1,5 triệu cái chết đó thì có tới 2/3 số người chết tự mình gây tai nạn. Trong kinh thánh, Đức Chúa lại chỉ cho phép một nửa số người chết đó lên Thiên Đàng, còn một nửa, bất đắc dĩ phải xuống Địa ngục.

Tôi không muốn xuống địa ngục, nhất là khi thằng cha chết dẫm lái chiếc xe ben chở đầy đất đá, đâm sầm vào con Camry mới cứng của tôi lại được lên thiên đàng.

Tôi không muốn xuống địa ngục. Bởi nơi duy nhất tôi muốn trở về là nhà mình. Hôm nay là sinh nhật Khả Di, cô ấy đang đợi tôi cùng chiếc bánh bẩy màu ở đó.

*****

Khả Di sống ở tầng tám, khu đô thị Hoàng Hoa. Tòa nhà nằm ngay vị thế đẹp nhất của thành phố sầm uất, trước đó là chỗ hẹn hò lí tưởng của tôi và cô ấy mỗi ngày cuối tuần. Khả Di nói cô ấy không thích màu chiếc ga trải giường trong căn hộ của tôi, nó quá lòe loẹt không hợp với tông màu của bức tường, mà tôi thì bận đến nỗi hết lần này đến lần khác chưa tìm mua một tấm ga mới. Vậy là căn hộ của Khả Di trở thành nơi lí tưởng cho tổ ấm của chúng tôi. Khả Di thích những hình vẽ caro, vậy nên tất thảy vật dụng trong phòng sẽ dính chút xíu những sọc kẻ caro đó. Cô ấy còn mua hẳn một bàn cờ vua và bày trang trọng ở phòng khách trong khi cô ấy chẳng hề biết chơi cờ, chỉ đơn giản là những ô vuông trên bàn cờ ấy rất đẹp mắt.

- Em mang cái của nợ này về làm gì cho chật nhà! - Tôi nhăn mặt nhìn bàn cờ lúc Khả Di lúi húi xếp đồ vào tủ lạnh- Em có biết chơi cờ đâu?

- Em thích nó- Khả Di cầm trái đào trên tay, cắn phập một miếng- Anh không thấy là nhìn chúng khá ngộ nghĩnh đó sao? Chưa kể, có bàn cờ ở nhà, khách đến chơi sẽ trầm trồ vì tưởng chúng ta là những con người tri thức biết chơi cả thứ cờ trí tuệ này!

- Ngộ nghĩnh thật!- Tôi cười phá lên- Nhìn nó rắc rối y như em vậy! Chẳng ai là không biết Lâm Khả Di chơi cờ tệ đến mức nào, họ sẽ cười em… hahahaha… Họ sẽ “trầm trồ trước tài năng chơi cờ “dỏ tệ” của Lâm Khả Di…

Nhưng nụ cười của tôi chợt tắt trên môi khi Khả Di nghiêm sắc mặt lại:

- Đinh Tuấn Vũ! Anh có thôi đi không!

Liền sau câu nói đó, một nửa quả đào bay vèo tới chỗ tôi đứng. Tôi đưa tay chộp lấy nó và nhai ngon lành trong khi Khả Di đuổi tôi chạy khắp bếp. Lúc Khả Di tóm được tôi cũng là lúc quả đào được tiêu hóa hết và Khả Di thì nằm gọn trong tay tôi rồi. Cô ấy vùng vẫy một lúc rồi ngoan ngoãn như một chú mèo con bị những chiếc hôn dồn dập của tôi dụ dỗ.

Khả Di rất hay mơ mộng về những chuyện sau này ( hình như đó là đặc chưng của con gái) , ví như lúc nằm trên tấm nệm màu kẻ sọc, Khả Di chúi đầu vào ngực tôi và thì thầm:

- Vũ! Anh muốn em sinh con trai hay con gái?

- Con trai! Tất nhiên rồi!- Tôi buông tờ báo đọc dở ra và ôm cô ấy chặt hơn.

- Vì sao? – Khả Di hỏi? – Con gái nếu giống em sẽ rất xinh đẹp mà! ( Lúc nói câu này, Khả Di quắp chân vào người tôi rất chặt, chắc chắn cô ấy cũng thấy ngượng)

- Làm gì có chuyện đó! – Tôi giả bộ trêu chọc- Con gái sinh ra sẽ có khuôn mặt như Trái Đào béo ú vì mẹ nó rất ham ăn Đào, lại còn không biết chơi cờ, và suốt ngày kêu la ầm ĩ như em nữa…hahaha…

- Em kêu la hồi nào???…- Khả Di bật dậy và đẩy tôi lăn qua một bên- Tuấn Vũ, anh chết với em!

Vậy là sau đó chiếc giường êm ái bị biến thành bãi chiến trường ác liệt. Khả Di sẵn sang cấu chí tôi suốt đêm chỉ vì tôi đã can đảm nói ra sự thật

……

Nhưng hôm nay căn phòng khách ưa thích của tôi chỉ còn lại bàn cờ nằm trơ trọi.. Những quân cờ nằm lạnh lẽo, được dàn trận không theo trật tự nào…Tách trà uống dở với lát chanh nằm còng queo trông rất tức cười.

Còn Khả Di của tôi? Cô ấy đang ở đâu?

Có tiếng lạch cạch phía cuối hành lang, tiếng dép lẹt xẹt lê đi lê lại và tiếng rì rầm khe khẽ, hình như không chỉ có một mình Khả Di ở nhà.

- Tiểu Di, cậu nhìn mình đi… Cậu đừng thế nữa có được không? Cậu nói gì đi, mình xin cậu đấy!

Tôi nhận ra bên cạnh Khả Di của tôi là cô bạn Thục Loan. Hôm nay là sinh nhật của tôi, giờ này Thục Loan còn làm gì ở đó? Đã có chuyện gì xảy ra với Khả Di của tôi? Tôi nhìn chăm chăm vào hai bóng người , một ngồi xoài dưới nền bếp lạnh, một cúi lom khom bên cạnh mà ngẩn người. Giọng nói chua chua, có phần run của Thục Loan lại vang lên lần nữa:

- Mình xin cậu… Anh ấy chết rồi! Đinh Tuấn Vũ chết rồi! Cậu có hiểu không?

Thục Loan vừa nói điều gì? Cô ấy nói điều gì vậy? Đinh Tuấn Vũ… Là tôi ư? Tôi chết thật rồi ư?

Khả Di ngước gương mặt nhỏ nhắn của cô ấy lên, gương mặt nhòe nhoẹt những nước mắt. Ánh mắt cô ấy vô hồn, cảm tưởng như tâm trí cô ấy lúc này đang ở một nơi nào xa lắm. Cô ấy nhìn chằm chằm vào chỗ tôi đứng và lại gục mặt xuống. Cô bạn Thục Loan ôm cô ấy chặt hơn…

- Tiểu Di, Tuấn Vũ chết rồi, anh ấy bị tai nạn và không thể trở về với cậu được nữa. Cậu đã vuốt mắt cho anh ấy lần cuối, cậu tỉnh lại đi Tiểu Di à…

Nghe những lời như xát muối thốt ra từ miệng Thục Loan mà tôi không kiềm được cảm xúc. Tại sao Thục Loan lại nói ra những lời cay nghiệt làm Khả Di của tôi buồn đến vậy chứ, Nhìn những giọt nước mắt lăn ra, ướt đầm trên gương mặt Khả Di, tôi hoảng hồn. Tôi vội vàng nhảy xổ đến bên Khả Di và gào lên đau đớn:

- Di à…Là anh đây … Đinh Tuấn Vũ của em đây…Thục Loan nói dối…Anh chưa chết… Anh trở về bên cạnh em đây!

Nhưng chính lúc câu nói thốt ra khỏi miệng, bàn tay tôi chạm vào Khả Di, tôi nhận ra Thục Loan đã không nói dối.

Bàn tay tôi chạm vào ngực Khả Di và xuyên thẳng qua người cô ấy

Khả Di rùng mình khe khẽ, nhưng không phải vì bàn tay tôi mà vì gió lùa từ cửa sổ. Tay tôi vẫn để yên như vậy, dưới bụng Khả di và xuyên qua người!

Thục Loan đứng dậy, đóng cửa sổ lại.

Tôi nhìn trân trân vào gương mặt đang cúi gằm của Khả Di, cảm giác như ngàn mũi dao đâm nát tim mình lần nữa. Khả Di không nhìn thấy tôi. Cô ấy không cảm nhận được tôi đang gần kề cô ấy đến mức nào. Nối đau lớn nhất của con người là trở lên vô hình với người mình yêu, nỗi đau của một người vô hình là chạm vào nỗi đau của người mình yêu mà không thể xoa dịu nó.

Tôi đã chạm vào Khả Di, nhưng tôi không xoa dịu được nỗi đau của cô ấy.

Bởi lẽ, tôi chính thức là một Linh hồn.



Chương 3: Trái Tim Của Một Linh Hồn.


Ngày 9/02/2021

Tôi ngồi im lặng trước tấm bia mộ của mình tại Nghĩa trang Hoa Đô, cảm giác rất kì lạ. Nó không hoàn toàn cảm giác đau đớn lúc tôi nhìn trân trân vào gương mặt như người mất hồn của Khả Di, trạng thái của tôi lúc này ở một mức độ khác cao hơn. Đó là sự chua xót.

Bức hình trên tấm bia của tôi được chụp cách đây tám tháng, khi đi chơi cùng Khả Di và cô ấy nảy ra ý định chụp ảnh cưới kỉ niệm. Tất nhiên chỉ là vui đùa và để chiều lòng Khả Di lúc đó vì tôi đã có ý định cưới Khả Di và dự định làm hẳn một cuốn album ảnh khác. Nhưng ai ngờ, tấm ảnh tôi mặc sơ mi trắng, comple đen lại là tấm ảnh đính trang trọng trên bia mộ tôi lúc này.

Tôi nhìn chăm chú tấm ảnh của mình, Thằng người trong tấm ảnh nhìn lại tôi. Chẳng biết tôi đã ngồi bần thần ở đó bao lâu nhưng lúc đứng dậy đã thấy những người đi thăm mộ xung quanh tản về hết.

-Mày đã chết thật rồi! Đinh Tuấn Vũ ạ.


*******

Tôi nghiệm ra một điều rất thú vị. Công việc của một Linh Hồn đôi khi đơn giản chỉ là đi đến bất cứ nơi đâu có người con gái mình yêu ở đó.

Công ty An Thành- nơi Khả Di làm việc cách tòa chung cư cô ấy sống khá xa nên ngày trước, mỗi buổi sáng tôi thường đến đón cô ấy đi làm. Phòng làm việc của Khả Di có một tấm rèm màu hồng, tông màu dịu dàng làm căn phòng sáng hẳn lên và Khả Di của tôi như một con búp bê xinh đẹp trong căn phòng đó. Sáng nay cô ấy đi làm muộn. Bên cạnh đống giấy tờ còn là cốc cà phê uống dở và một nửa phần bánh mì ăn vội, thật khác với cô ấy mọi ngày.

- Di Di, chị xem giúp em bản báo cáo này với, có cần phải chỉnh sửa gì không?

Cô nàng Tiểu Hồng cầm một xấp giấy dày trên tay, đoạn lục tung cả đống giấy tờ, rút ra tập bản thảo rồi đưa cho Khả Di. Di Di của tôi hờ hững cầm lấy tập bản thảo, mặt không biểu lộ chút sắc thái nào rồi lại chúi mắt vào màn hình máy tính trước mặt. Cô nàng Tiểu Hồng đứng nhún nhẩy đằng sau lưng Khả Di, điệu bộ không khác nào một chú công sặc sỡ đang xòe lông khoe mẽ. Được chừng năm phút không thấy Khả Di của tôi mở lời nói điều gì, Tiểu Hồng bắt đầu nhăn mặt:

- Di Di, chị vẫn còn rất buồn về tai nạn của Vũ phải không? Tất cả đã qua rồi, chị đừng giữ trong lòng nữa… Người chết rồi, không trở lại được đâu!

Người chết rồi không trở lại được đâu. Cốc cà phê nguội trên bàn được Di Di nốc một hơi hết sạch, chiếc bánh mì kẹp cũng được cô ấy ăn nghiến ngấu như đã bị bỏ đói mấy hôm liền. Chừng như sợ hãi về thái độ kì lạ của Khả Di, Tiểu Hồng vội vàng đẩy cửa bước ra ngoài. Vừa đi, cô ta vừa lấm lét nhìn lại phía sau như sợ Khả Di của tôi tiếp tục làm chuyện gì kì cục.

Còn lại một mình trong căn phòng, Khả Di ngồi bất động hoàn toàn, tay bóp chặt cốc cà phê đến dúm dó. Đứng đằng sau lưng cô ấy, tôi mới biết đôi vai Khả Di nhỏ đến nhường nào. Đôi vai ấy còn run lên bần bật khi Khả Di gục xuống bàn và òa khóc nức nở. Di Di của tôi đang khóc. Nước mắt của cô ấy chảy dài, ướt đầm cả gò má ửng hồng và thấm đẫm trang bản thảo trải ra trước mặt. “ Người chết rồi không trở lại được đâu!” . Sự thật thì tôi đang chậm rãi tiến từng bước một lại gần cô ấy.. Di à, em qưay lưng lại đi… Em có nghe thấy anh gọi em không? Em có cảm thấy hơi ấm từ bàn tay anh không? Nó rất ấm và ướt đầm cả nước mắt nữa…

Nhưng Khả Di không quay lại. Trên màn hình máy tính la liệt những tấm ảnh chụp chung của tôi và cô ấy, duy chỉ có bức cuối cùng chụp một tấm bia mộ. Chàng trai trong bức ảnh ở tấm bia đó lại ngạo nghễ cười với tôi, bên cạnh là chú thích của Khả Di bằng màu mực đỏ:

- Tuấn Vũ… Tạm biệt!

****

Năm giờ chiều. Khả Di có điện thoại từ Thục Loan, chẳng biết Thục Loan nói gì mà cô ấy nhoẻn cười.
Sáu tháng rồi.
Lần đầu tiên tôi thấy Khả Di cười kể từ sau cái chết của mình.
Nhưng tôi không thấy vui, trái lại lòng tôi trợn vợn một cảm xúc lo lắng.
Giác quan thứ 6 của một linh hồn thường rất nhạy bén.

.....

Quán Bar nằm lẩn khuất trong con hẻm nhỏ nhưng lại hút khách một cách lạ thường. Dường như thứ gì càng kín đáo càng ít nhiều gợi lên sự tò mò và hấp dẫn. Khả Di của tôi là con sâu tò mò, lẽ tất nhiên tôi không lấy làm lạ khi cô ấy cùng Thục Loan đi lòng vòng gần hai tiếng đồng hồ chỉ để tìm bằng được địa điểm quán.

- Chỗ này có vẻ thú vị đây!- Cô nàng Thục Loan phấn khích kêu lên, đoạn quay sang Khả Di thầm thì- Di Di, tớ không muốn thấy cậu cứ giữ mãi bộ mặt ủ rũ như bà cụ già thế này đâu.

Khả Di không nói gì, cô ấy chỉ lặng lẽ tháo mũ bảo hiểm, vứt nó vào trong cốp và đóng sầm một tiếng thật mạnh.

- Nếu Vũ còn sống, có lẽ anh ấy cũng sẽ không vui nổi khi nhìn thấy bộ mặt nhăn nhó này, cậu có thể vì tớ mà cười một cái được không?- Thục Loan cố vớt vát thêm mấy lời nữa trước khi Khả Di bỏ mặc cô nàng mà xăm xăm bước vào bên trong.

Tôi thấy Khả Di dừng lại. Nhưng cô ấy không cười.

Bên trong quán được bài trí đơn giản như các quán Bar “tử tế” khác. Ánh sáng phía lối vào mờ ảo, nhưng lại tập trung hai bóng đèn lớn chĩa thẳng vào phía giữa phòng. Chỗ đó, một cô vũ công đang uốn éo như một con rắn hổ mang bên chiếc cột nhẵn bóng. Lũ đàn ông và một vài cô gái trẻ xúm xít xung quanh thi nhau chỉ trỏ và bình phẩm. Ở một vài bàn khác, một vài người trong chiếc sơ mi đã mở bung đến chiếc cúc thứ ba, ngồi lim dim mơ màng theo giai điệu đầy kích thích của bản Dance bốc lửa, tay cầm chiếc ly bằng ba ngón. Đấy có lẽ là vài thằng trong giới công chức thành phố, tôi nghĩ thầm như vậy.

- Ra kia đi!- Khả Di khẽ đẩy nhẹ vào vai Thục Loan khi cô nàng này vẫn dán chặt cặp mắt hau háu về phía đám đông đang bu quanh vũ công múa cột- Tớ muốn uống chút gì đó.

Mất khoảng năm phút, anh chàng phục vụ mặc áo cộc tay màu xanh xám đẩy lại phía Khả Di và Thục Loan hai ly cok-tail có kèm thêm một đĩa hướng dương nhỏ.

- Di Di, tớ không muốn phí cả buổi tối ở đây chỉ để cắn hạt hướng dương và ngắm mấy ông béo ịch bụng phệ, lại không biết nhảy nhót gì- Thục Loan đưa một hạt hướng dương lên mồm cắn lách cách, rồi bắt đầu huyên thuyên về kế hoạch của cô nàng.

Hai tay ôm lấy đầu, Khả Di gục mặt xuống, trông cô ấy có vẻ mệt mỏi.

- Tớ thì không có hứng làm bất cứ chuyện gì cả!

- Cậu cứ giữ mãi vẻ mặt bà già ấy thì ma nào nó dám đến bắt chuyện!- Thục loan quạu cọ-…Phải vui lên, tươi mới lên cô nàng tự kỉ ạ!

Thục Loan nói xong, tiện thể thọc tay vào bụng Khả Di nhéo nhẹ một cái. Khả Di rùng mình và theo phản xạ, cô ấy cũng nhếch mép cười. Hai cô nàng chuyển sang cấu chí nhau và cười khúc khích.

- Khả Di, cậu không được cù vào chỗ đó! Không tớ sẽ véo cậu rất mạnh đấy!

- Khả Di, cậu mà là đàn ông thì tớ đã cho cậu ăn hai cái bạt tai rồi!

Giọng nói oang oang của cô nàng Thục Loan cất lên làm không khí góc quán bar trở lên nhộn nhịp. Hồi trước Khả Di rất thích đùa nghịch với tôi bằng trò cấu nhéo này, dù lần nào cô ấy cũng bị tôi cù cho đến nước phải van xin dừng lại. Lúc đó, nụ cười của cô ấy thật tươi chứ không héo mất một nửa như thế này. Tôi nhìn chăm chăm vào Di Di và như phát điên với cái núm đồng tiền trên gương mặt cô ấy.

-Xin lỗi hai quý cô, tôi có thể làm phiền một chút được không?

Một giọng nói lạ hoắc xen ngang làm dòng suy nghĩ trong đầu tôi bị cắt đứt. Cả ba chúng tôi đều đồng loạt ngoái đầu lại. Trước mặt Di Di là hai người đàn ông, phong thái khá lịch sự và đàng hoàng trong chiếc áo sơ mi hàng hiệu.

- Tôi và anh bạn đây có thể mời hai cô ra nhảy được không?- Người đàn ông kia tiếp tục nói với vẻ nhã nhặn, đoạn đánh ánh mắt về phía Khả Di.

Khả Di của tôi vẫn mải miết mân mê nhưng vỏ hạt hướng dương bị cô nàng Thục Loan vứt bừa bãi trên bàn, bẻ vụn chúng thành những mẩu tí xíu. Cô ấy hoàn toàn không có chút biểu lộ cảm xúc nào với lời đề nghị của người đàn ông nọ. Khác hẳn với vẻ ủ dột của Di Di, cô nàng Thục Loan tươi hơn hớn, nói cười luôn miệng, còn chủ động liếc mắt đưa tình và đong đẩy với anh chàng còn lại. Anh chàng này không được to cao như người đàn ông đang nói, nhưng ngoại hình khá bắt mắt và đầy “chất” nghệ sĩ.

- Tớ đi trước nhé! Cậu nhất định phải ra nhảy đó!- Thục Loan nói thật nhanh rồi bị kéo đi vội vã bởi anh chàng nghệ sĩ nọ.

Giờ chỉ còn lại người đàn ông lịch lãm kia và khả Di của tôi. Anh ta kéo chiếc ghế bên trái của Thục Loan nhích ra một chút và ngồi vào đó...

Khả Di vẫn chưa ngừng thích thú với những mẩu vỏ hạt hướng dương và bẻ chúng ra nhiều mảnh.

- Cô uống chút rượu nhé, để tôi gọi. – Người đàn ông vẫn niềm nở cười, đoạn ngoắc tay rất điệu nghệ.

Lúc anh chàng phục vụ mang tới một chai… và đặt nó lên bàn, tôi mới thấy Khả Di ngẩng đầu lên một chút. Rượu được rót vào hai chiếc ly khác, nhỏ hơn chiếc ly dùng để uống cok-tail.

- Tại sao cô không muốn nhảy?- Giọng nói trầm trầm của người đàn ông như ru ngủ- Cô buồn chuyện gì à?

Khả Di đưa mắt nhìn lên, đôi tay cô ấy mân mê thành ly rượu rồi đáp nhẹ bẫng:

- Không,

Sau tiếng “Không” đó, ly rượu được Khả Di nốc sạch. Người đàn ông kiên nhẫn rót một ly khác, đầy hơn ly trước độ nửa đốt ngón tay. Lúc anh ta làm điều này, tôi có để ý thấy, ngón áp út trên bàn tay phải của anh ta có một vết mờ mờ hình vòng tròn màu trắng.

- Thường thì các cô gái có tâm trạng mới đến đây mà chỉ kết bạn với rượu. Cô nhìn tôi này…- Người đàn ông nói thật chậm, vẫn với chất giọng thủ thỉ như ru ngủ, anh ta nhìn sâu vào mắt Khả Di-… Một người đàn ông đẹp trai như thế này vẫn chưa đủ sức cám dỗ với cô sao?

Tôi thấy Khả Di thoáng ngạc nhiên, rồi cô ấy chợt bật cười thành tiếng. Ly rượu thứ hai lại được uống cạn, nhưng lần này những vỏ hạt hướng dương không còn là tâm điểm chú ý của Khả Di nữa. Cô ấy nhìn chăm chăm vào người đàn ông lúc anh ta lại mải mê rót rượu:

- Thế còn anh? Anh đến đây vì điều gì?

Đặt ly rươu xuống bàn, anh chàng kia nhún vai và cúi sát mặt Khả Di nói với vẻ bí ẩn:

- Vì cô đấy!

Đến lúc này thì Khả Di với chút phấn khích tạo ra nhờ rượu, cười phá lên vui vẻ. Cô ấy quên cả nốc cạn rượu trong chiếc ly thứ ba.

- Chính xác thì tôi đến đây vì những người như cô, cô bé ạ!- Anh chàng nói chậm rãi, đoạn nháy mắt với Khả Di ( ngay đến cái nháy mắt cũng thật cố tỏ ra duyên dáng và tình tứ) . Tự rót thêm rượu cho mình, anh ta vẫn chưa uống hết cốc rượu thứ nhất.

- Anh có phải là ma quỷ đâu mà đoán trước được hôm nay tôi sẽ tới đây? – Khả Di xoay vòng tròn ly rượu với vẻ băn khoăn và tò mò không giấu được trên nét mặt.

- Trái tim tôi mách bảo như vậy! – Anh chàng kia lại thì thầm thêm mấy lời ướt át nữa.

Hồi còn yêu nhau, tôi rất hiếm khi nói với Khả Di những lời “sến” một cách “sống sượng” như gã trai này. Duy nhất có một lần, chính là lần đầu tiên tỏ tình với cô ấy, để tăng phần lãng mạn và trước sự hướng dẫn nhiệt tình của mấy cậu choai choai trong công ty, tôi đã nói được một câu tạm cho là văn hoa, đại ý như thế này:

- Hoa trên Trái Đất có thể tỏa hương thơm. Con người cũng vậy, và hương thơm tỏa ra từ tấm thân ngọc ngà của em đã làm anh ngây ngất…

Câu nói này sau đó lưu truyền đến đám nhân viên láu cá của tôi, và trở thành chủ đề gây cười được ưa thích nhất nơi tôi làm việc. Còn Khả Di, cô ấy cứ nhất định hỏi đi hỏi lại tôi xem, người cô ấy có mùi vị gì đặc biệt. Và khi tôi túng quá, trả lời bừa rằng đó là mùi vị của bánh Quy trét phô mai thì cô ấy xị mặt ngay lại và đột ngột quay ra giận tôi suốt một tuần. Xét cho cùng, món bánh quy trét phô mai đấy có hương vị khá thơm ngon- tại sao Khả Di của tôi lại không thích?

Nhưng bây giờ, tôi đang ngồi bên phải cô ấy. Tôi đang nhìn chằm chằm vào bản mặt nhẵn nhụi của thằng cha đẹp trai ngồi trước mặt mình và chứng kiến cảnh nó nói những lời ngọt ngào với người con gái tôi yêu. Khả Di lại có vẻ thích thú trước những lời vàng ngọc đó, cảm giác thật khó chịu.

Chiếc nhẫn trên tay gã đàn ông đã được tháo ra. Có lẽ hắn đã kết hôn hoặc có lẽ là một tặng phẩm cho trò chơi ái tình với các cô gái của hắn. Cổ áo gã trai này có một sợi tóc dài nằm vắt lại. Chứng tỏ, sáng nay trước lúc đi làm hắn đã tranh thủ hôn tạm biệt vợ và ôm cô ấy thật chặt, hoặc nếu không cũng là một cô gái xấu số nào đó trở thành con mồi cho bữa điểm tâm của hắn trước cuộc gặp gỡ với Khả Di của tôi.

Tôi cứ ngồi lảm nhảm như một thằng điên, trong khi Di Di của tôi nào có thể nghe được những lời tâm can mà tôi nói.
Cô ấy tiếp tục uống rượu, hết ly này tới ly khác. Thằng cha kia vẫn kiên nhẫn rót, từng ly một.

- Người yêu của em đâu?

Ly rượu trên tay Khả Di được cô ấy cầm lên rồi khựng lại giây lát. Tôi nín thở chờ đợi. Liệu Khả Di sẽ nói gì?

Nhưng khi giọng nói nhẹ nhàng của Khả Di cất lên, tim tôi đột nhiên đau nhói.

- Chia tay rồi! Vừa mới hôm nay thôi!

Tôi nghe rành rọt từng từ từng chữ trong lời nói của Khả Di. Cô ấy nói dối. Khả Di của tôi đã nói dối. Nhưng nói dối như vậy để làm gì? Lúc đã ngấm men say, người ta sẽ nói ra những lời thành thật. Lúc ngấm men say, Khả Di đã nói ra những điều dối trá…

Anh chàng kia ghé sát tai Khả Di thì thầm điều gì mà tôi nghe không rõ. Nếu có thế, tôi ước mình bé lại, chui lọt lỗ tai cô ấy mà hét lên với cô ấy rằng, tôi vẫn đang ở đây, Đinh Tuấn Vũ vẫn ở đây. Cô ấy thật ngu ngốc!

Người đàn ông xô ghế đứng dậy và lại gần phía Khả Di. Anh ta lại thì thầm bằng chất giọng ngọt ngào như mật:

- Về chỗ anh nhé hay về chỗ em bây giờ?

Khả Di không nói, khi ly rượu thứ sáu bị nốc cạn, cô ấy say quá rồi. Toàn bộ cơ thể cô ấy đổ ập xuống người đàn ông buộc anh ta phải giữ chặt cô ấy. Tôi nhìn cô ấy lảo đảo trong vòng tay người khác, cảm giác bất lực tuyệt đối. Ngồi im hay vùng dây, đôi chân của một linh hồn cũng không quyết định được nữa… Khả Di đi ra xe với người đàn ông kia. Còn tôi, tôi vẫn ngồi như tượng ở quán Bar và hoàn toàn bất động.

Có một thằng người nhảy vào đầu tôi và nói nói rằng: Vũ! Di Di say quá rồi… Cô ấy không điều khiển được mình nữa…Và thằng cha kia quả thật là một thằng khốn nạn. Mày ngẫm thử xem, từ lúc sự sống dời bỏ mày, mày không còn bên Di Di được nữa, chẳng phải hai người không khác nào đã chia tay? Di Di nói không sai… Cô ấy nói hoàn toàn đúng.

Vậy tại sao mày còn ngồi ở đây?

Phải! Di Di đã không sai. Lúc cánh cửa xe taxi đóng lại tôi đã kịp tìm một vị trí ngồi gần cô ấy. Di Di ngả đầu trên ghế, cảm giác như cô ấy đang ngả đầu vào vai tôi.
…..
Mười năm phút sau, tôi phát hiện ra con đường mà chiếc taxi chạy hướng thẳng về khu chung cư nơi Khả Di sống. Vậy là tim tôi lại như có ai đâm nát lần nữa.
Gã đàn ông kia trả tiền taxi và nhanh chóng dìu Khả Di vào thang máy. Cô ấy say quá rồi. Di Di của tôi cứ một mực níu chặt cổ người đàn ông kia mà kéo rụp xuống. Nếu cô ấy không phải người con gái tôi yêu, cảnh tượng tôi được chứng kiến có lẽ rất tức cười. Nhưng buồn một nỗi, trước mặt tôi lại là Lâm Khả Di, và điều này chỉ làm tôi cảm thấy bất lực.

- Bé con, đưa anh chìa khóa căn hộ nào! – Gã đàn ông gỡ nhẹ đôi tay nhỏ xíu của Di Di ra và lúi húi lục tìm trong chiếc túi xách chùm chìa khóa.

- Ở đâu được nhỉ…Có phải chiếc khóa hình con cá vàng này không?

Khả Di không đáp, cô ấy dựa lưng vào tường, đầu gục xuống, dáng vẻ bơ phờ. “Tạch”. Cánh cửa căn hộ chung cư tầng tám bật mở.

- Căn hộ của em đáng yêu lắm!- Gã trai kia hôn nhẹ lên trán Khả Di và nhẹ nhàng đỡ cô ấy vào phía trong-… Nhưng em còn đáng yêu hơn, mèo con của anh ạ!

Giá mà tôi có thể nhào đến đấm thật mạnh vào bản mặt nhẵn nhụi và cái miệng thốt ra những lời trơ trẽn và sáo rỗng đến nực cười kia một phát thì dù chết lần hai, tôi cũng cam lòng! Nhưng Khả Di chẳng màng đến điều đó, cô ấy uể oải bước vào bên trong và nằm vật xuống ghế đi-văng. Gã đàn ông sau một hồi ngắm nghía căn phòng, chầm chậm tiến lại phía Khả Di. Anh ta đẩy nhẹ vai cô ấy ra và khẽ khàng luồn bàn tay mình lên ngực. Khả Di giật mình, cựa quậy. Tôi cũng giật mình.

Bàn tay gã đàn ông mơn man làn da mịn màng của Khả Di và ném lên đó những nụ hôn dồn dập. Từng nút áo lần lượt được cởi ra, thật chậm, có cảm giác như anh ta đang nhấn nhá cảm giác bóc vỏ một củ hành.
Khốn nạn! Dừng lại! Dừng lại đi! – Tôi gào lên-..Di Di mau tỉnh dậy đi em! Di Di!

Việc duy nhất tôi có thể làm là gào thét không ngừng nghỉ. Nhưng tiếng nói của một linh hồn không thấu đến tai cô ấy. Bàn tay tôi trong suốt đâm xuyên qua Khả Di. Tiếng nói của tôi cũng trong suốt.

Khả Di bắt đầu vùng vẫy. Cô ấy cũng cảm nhận được sự bất an và nguy hiểm đang bủa vây lấy mình khi bàn tay nhơ nhám và lạnh lẽo kia chạm vào da thịt. Cô ấy giãy giụa mạnh bạo hơn và gắng sức đẩy gã trai kia ra.

Tôi nhìn chòng chọc vào cơ thể bé nhỏ của Khả Di đang oằn lên như một con tôm tội nghiệp, nhìn không sót một cử động nào. Tim tôi đang bốc cháy.

Nó thật sự bốc cháy.

Ánh sáng từ những ngọn đèn đường hắt ngược lại từ cửa sổ. Thứ ánh sáng kì ảo đó phản chiếu hình ảnh những ô vuông kẻ ô của bàn cờ nằm gần đó, rọi thẳng vào tôi đứng. Những quân cờ như đang mở mắt trừng trừng. Chỉ một tích tắc thôi, tôi ngỡ như mình nhìn nhầm nhưng không phải, quân vua đã tự động dời chuyển vị trí của mình đứng gần quân tốt. Cả bàn cờ xao động. Quân hậu bắt đầu lùi lại phía sau và chiếu tướng quân vua phía đối phương.
Cái quái quỉ gì đang diễn ra thế này?

Nhưng không chỉ mình tôi nhận ra sự bất thường. Tiếng lách cách của những quân cờ là có thật. Chúng đang rượt đuổi nhau hỗn loạn không theo một thứ tự gì. Và tất nhiên âm thanh kì lạ đó thu hút sự chú ý của anh chàng nọ. Những chiếc hôn trượt dài trên cổ Khả Di đột ngột dừng lại, Anh chàng kia đứng bật dậy và trố mắt ngạc nhiên nhìn những quân cờ thi nhau nhảy múa. Cánh cửa phòng đập mạnh những tiếng uỳnh uỳnh. Có lẽ tại gió. Có lẽ không. Tấm rèm trắng phía rìa cửa sổ tung bay phần phật. Anh chàng mặt nhẵn cuống cuồng vơ lấy chiếc áo và ngồi thụp xuống chiếc ghế đi-văng, mặt mũi chuyển sang một sắc thái kì lạ. Đôi mắt anh ta nhìn chăm chăm vào bàn cờ.

- Vũ… Vũ ơi…

Tiếng nói yếu ớt gợi cảm giác như tiếng kêu của linh miêu trong đêm. Khả Di đang gọi tôi… Cô ấy đang gọi tên tôi và đôi tay Khả Di quờ quạng như muốn nắm lấy thứ gì. Tôi nhào đến và nắm chặt bàn tay đó. Bàn tay nhỏ bé của cô ấy nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

- Chuyện quái gì đang diễn ra vậy? – Anh chàng kia hổn hển hỏi.

- Vũ…Vũ…- Khả Di vẫn ú ớ.

- Vũ là ai? Vũ nào?- Anh ta đã không giữ nổi bình tĩnh mà hét lên như quát, rót cái nhìn tròng trọc vào khoảng không nơi tôi đứng.

Tôi nhìn lại. Cái nhìn hướng thẳng vào gương mặt đang chảy dài đầy hốt hoảng của hắn ta. Không một ai được phép lớn tiếng với người con gái tôi yêu. Không ai cả.

- Tuấn Vũ là người yêu em! – Khả Di vẫn nói như trong cơn mơ sảng, rành rọt từng chữ một, đôi tay cô ấy dang ra bấu chặt lấy bàn tay tôi.

- Anh ta đang ở đây? – Anh chàng kia mặt tái mét hổn hển hỏi- Em nói , em và anh ta chia tay rồi đó thôi!

- Không. Không phải chia tay. Vũ... chết rồi!

Sau khi nghe không thiếu một từ trong câu nói đó, mặt anh chàng kia trắng bệch không còn một giọt máu. Tấm rèm ở phía cửa sổ đập mạnh hơn và trấn song khẽ rung lên bần bật. Những quân cờ nhảy múa điên cuồng theo một nhịp điệu quái đản. Tôi vẫn nhìn chằm chặp vào ánh mắt của anh ta. Cái nhìn ngùn ngụt những lửa.

Anh chàng kia sau phút trấn tĩnh vội vàng khoác chiếc áo sơ mi lên người và hộc tốc đứng dậy. Anh ta còn chẳng màng đến việc buộc dây giầy mà ba chân bốn cẳng lao ra phía cánh cửa, đoạn ném lại phía sau câu nguyền rủa:

- Cô là đồ ma quỷ! Các người là đồ ma quỷ!

Cánh cửa đóng sập lại. Cầu thang tầng tám rầm rập tiếng bước chân người chạy vội vàng. Những quân cờ lại trở về vị trí nguyên dạng.

Tôi buông tay Khả Di ra, cô ấy đã ngủ luôn rồi. Cái mũi nhìn nghiêng, hếch hếch lên như một thiên thần thánh thiện. Khả Di của tôi đẹp quá. Cảm giác cô ấy như một viên pha lê màu xanh ngọc. Trong suốt vô ngần.



Chương 4: Tai nạn bất ngờ.


- Di Di! Anh chàng điển trai hôm trước chiều cậu tới bến chứ? – Cô nàng Thục Loan nằm vắt vẻo trên ghế đi-văng, tay vung vẩy cuốn tạo chí Mỹ phẩm, gương mặt đầy vè háo hức.

- Anh chàng nào?- Khả Di nheo nheo mắt.

- Là cái người mà tụi mình gặp ở quán rượu hôm trước rồi sau đó anh ta đưa cậu về. Bộ hai người không tranh thủ tận hưởng nhau à?

- Mình không nhớ. – Khả Di lạnh lùng đáp- Anh ta không đưa mình về.

- Thế thì ai? – Thục Loan tròn mắt ngạc nhiên, gương mặt đầy biểu cảm.

- Tuấn Vũ.

-……

-…….

- Thật?

- Uhm- Khả Di gật đầu xác nhận, rồi bất chợt cô ấy cười phá lên-…Mình đùa đấy…hahahaha...- Nụ cười vui vẻ của Khả Di vẫn làm cô nàng Thục Loan thộn mặt ra vì chẳng hiểu chuyện gì.

Lát sau Thục Loan phụng phịu nói:

- Cậu làm mình sợ chết mất thôi! Mà kể ra cũng phục cái anh chàng Tuấn Vũ này quá, dù chết rồi vẫn chỉ một mình anh ta làm cậu cười sung sướng đến vậy!

*****

Điều thú vị thứ nhất mà một Linh Hồn có thể làm là đi theo người con gái mình yêu đến bất cứ nơi đâu. Điều thú vị thứ hai là Linh Hồn đó có thể bảo vệ cô gái đó, ít nhất là trong suy nghĩ.

Tôi phát hiện ra mình có thể điều khiển mọi vật bằng ý nghĩ và sự tập trung dù tôi hoàn toàn vô hình với chúng. Trong lúc Khả Di của tôi làm việc ở công ty và bận bịu với một núi công việc, tôi giết thời gian bằng việc tập điều khiển các đồ vật trong phòng làm việc của cô ấy bằng ý nghĩ của mình. Ban đầu là những chùm đèn lớn treo trên tường. Chúng lắc lư một cách dữ dội, đầy phấn khích và nhấp nháy không ngừng theo điều khiển của tôi. Đầu tiên là chiếc bóng màu vàng, kế đến là chiếc bóng hồng và cuối cùng là chiếc bóng trắng. Khi chiếc bóng đèn cuối cùng tỏa sáng rồi tắt lịm, ông giám đốc nhân sự phòng kế bên vội đẩy cửa bước vào, đưa tập hồ sơ cho Di Di, rồi nheo mắt nói:

- Tôi nghĩ là cô nên thay bóng đèn mới, hoặc là tôi sẽ phải làm việc với mấy tay thi công tòa nhà này!

Khả Di ngạc nhiên, nhìn chăm chăm về phía những chiếc bóng trong khi tôi cười phá lên vui vẻ. Tất nhiên là cả Di Di và ông giám đốc mặt thộn kia không tài nào hiểu chuyện gì đã xảy ra, càng không thể nghe được tiếng cười của tôi. Nhưng tôi biết nên lái mọi chuyện về trạng thái bình thường. Vậy lả thay vì trò chơi với những chiếc bóng đèn, tôi chuyển sang chơi với cái thìa và chiếc tách cà phê của Khả Di đặt gần đó. Mọi việc sẽ suôn sẻ nếu như tôi không lỡ làm cà phê trong cốc bắn tung lên và giây bẩn ra tập giấy trắng đặt trên mặt bàn. Trong lúc Khả Di ôm sấp tài liệu đi in, tôi vội vàng cuộn tròn tờ giấy rồi khéo léo đặt nó vào sọt rác. Việc duy nhất có thể làm Khả Di thắc mắc chỉ có thể là cà phê trong cốc vơi đi một chút và chiếc thìa nằm ưỡn ẹo theo một tư thế rất buồn cười.

Năm giờ chiều.

Khả Di có hẹn với một khách hàng của công ty nên cô ấy thu dọn đồ đạc và khóa cửa phòng rất cẩn thận trước khi dời đi. Bãi đậu xe của công ty đang sửa chữa lại nên Khả Di gửi xe ở bãi đỗ xe của một khách sạn phía bên kia đường. Thời tiết hôm nay khá dễ chịu nên sắc mặt cô ấy trông có vẻ tươi tắn. Di Di của tôi còn vui vẻ mấp máy môi theo lời của một bản nhạc vọng lại từ một cửa tiệm tạp hóa gần đó. Sự vui vẻ của cô ấy lây sang cả tôi, trông cô ấy như một đóa hồng mơn mởn vậy.

Lúc đi ngang qua đường, Di Di cúi xuống bẹo má một đứa nhóc xinh xắn, tay cầm trái bóng bay đỏ rực, được mẹ dắt đi và chào người phụ nữa kia rất niềm nở. Có lẽ là người quen mà tôi không tài nào nhớ ra là ai hết. Nhưng sự cố xảy ra. Khi Di Di của tôi vừa đặt chân lên vỉa hè của đường bên này, quay lại vẫy tay chào mẹ con người phụ nữ kia lần nữa thì trái bóng bay của đứa bé đột nhiên bị tuột khỏi tay và nó nhanh chóng bị gió thổi tạt ra đường. Đứa trẻ khóc thét lên, dậm chân bình bịch và đòi chạy nhào theo trái bóng làm mẹ của nó khổ sở để níu nó lại. Khả Di rõ ràng đã nhìn thấy đứa bé òa khóc. Rất nhanh, tôi thấy mình không còn đứng bên cạnh cô ấy nữa, cô ấy đã vội vã băng ra đường đón trái bóng cho đứa bé đang khóc ngằn ngặt. Nhưng chúa ơi, ngay lúc bàn chân Khả Di đặt xuống lòng đường, đèn tín hiệu chuyển màu. Và lúc Khả Di nắm chặt trái bóng trong tay, hân hoan đưa mắt tìm đứa trẻ thì cũng là lúc một chiếc xe từ xa lao tới. Tôi nhìn chiếc xe và Khả Di, hoảng hồn như lúc nhìn chiếc xe tải lao ầm ầm về phía mình một năm trước. Tôi hét lên. Tiếng hét của tôi dữ dội như muốn át cả đi tiếng động cơ ầm ầm của chiếc xe tải.

- Di Di! Anh sẽ cứu em!

Một Linh Hồn không thể chết hai lần, càng không thể cảm nhận nỗi đau về mặt thể xác. Nhưng Khả Di của tôi, cô ấy là một con người. Lúc cầm chặt bàn tay cô ấy trong tay mình, và cô ấy cựa quậy để đứng dậy, tôi thấy Khả Di nhăn mặt đầy đau đớn. Chân cô ấy bị xước một vệt dài và máu chảy ra từ đó. Vết xước không làm tôi lo lắng. Tôi đã cứu được Khả Di, cô ấy đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Nhưng vào đúng cái giây phút hân hoan cảm tưởng như mình làm được việc phi thường đó, tôi bỗng giật mình bởi một tiếng hét khác:

- Mau đưa anh đấy vào bệnh viện! Mau gọi xe! Nhanh lên!

Ngoái lại phía sau, tôi kinh hãi nhận ra một người đàn ông đang nằm sõng soài trên nền đất, máu từ người anh ta túa ra ướt đẫm mặt đường. Điều kì lạ là đôi môi anh ta vẫn cố gắng mấp máy theo hơi thở gấp gáp một câu gì đó. Mọi người xung quanh đều nghe thấy câu nói đó. Khả Di của tôi cũng nghe rõ không sót một từ trong câu nói đó, mặt cô ấy đột ngột trở lên trắng bệch. Gương mặt tôi cũng trở lên trắng bệch. Chính xác thì anh ta đã nói:

- Di Di! Anh sẽ cứu em!

******

Bệnh Viện trung tâm. Phòng cấp cứu cho những trường hợp tai nạn.

Ông bác sĩ già khoác tấm áo bờ lu trắng xô cửa bước ra ngoài. Vầng trán cao có vài vết nhăn, dấu vểt rõ ràng nhất của tuổi già lấm tấm những giọt mồ hôi, càng làm lộ rõ sự căng thẳng và mệt mỏi trên nét mặt.

- Bác sĩ, anh ấy có sao không ạ?

- Gãy chân trái, xương hông bị rạn, một ngón tay bị dập- Ông bác sĩ vừa lau mồ hôi, vừa thủng thẳng đáp-… Không quá trầm trọng cho một vụ tai nạn xe hơi, cô là người nhà anh ấy?

- Không…không…tôi….

- Chừng một tiếng nữa thuốc mê sẽ hết tác dụng, cô có thể tới phòng tôi để được trao đổi kĩ hơn về vấn đề điều trị chấn thương cho anh ấy – Ông bác sĩ thản nhiên nói, mặc kệ gương mặt ửng đỏ vì ngượng của Khả Di.

Lí nhí chào ông bác sĩ, Khả Di đứng lép bên cánh cửa hé mắt nhìn vào trong. Một nhóm y tá đang làm nốt công đoạn cuối cùng của ca cấp cứu. Trên chiếc giường với tấm ga trắng muốt. anh chàng thanh niên kia nằm im, mắt nhắm nghiền với tấm vải che ngang người. Nghĩ ngợi thế nào, Khả Di bỗng ngồi phịch xuống ghế chờ gần đó. Tôi cũng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô ấy, đầu óc trống rỗng và đầy ắp những băn khoăn.



Chương 5 : Di Di! Anh sẽ cứu em!


Chứng minh thư nhân dân số 142567899, tuổi: 28, nơi sinh: Dương Nam, nghề nghiệp: không xác định. Đó là tất cả thông tin về Trần Lâm Hải- người đàn ông đã không quản tính mạng mình để lao vào cứu thiên thần xinh đẹp của tôi.
Nhưng hiện tại anh ta đang hôn mê bởi tác dụng ngoài mong đợi của thuốc mê và sự hi sinh thân mình đầy quả vì người đẹp cảm nên việc nắm bắt chút ít thông tin của anh ta từ đồn cảnh sát chẳng giúp gì cho tôi được mấy. Khả Di cũng vậy, cô ấy đã ngồi bất động gần nửa tiếng phía bên ngoài cửa chính, gương mặt thất thần. Tôi cũng ngồi bất động. Một năm rồi, không một gã đàn ông nào gọi tên cô ấy một cách quyết liệt như vậy, ngoại trừ tôi.

Bầu trời An Dương trong xanh đến kì lạ. Những đám mây thả mình cho gió ve vuốt làm nên những hình thù ngộ nghĩnh. Một vài con chim tung mình bay lên không, tạo thành điểm nhấn đặc biết, điểm xuyết cho tấm thảm xanh trong vời vợi đó. Nhưng tôi lại chẳng có bất cứ hứng thú nào với cảnh sắc sinh động của thiên nhiên xung quanh. Thứ bám riết lấy tâm chí tôi lúc này là người đàn ông đang nằm bất động trên giường bệnh kia.

- Cô Di, bây giờ cô có thể vào thăm anh ấy được rồi!

Chị Y tá có mái tóc được cột đuôi sam hai bên khẽ hé cửa, nhìn Khả Di nói với giọng nhỏ nhẹ.

Di Di vội vàng đứng dậy. Chị Y tá ý tứ bước ra ngoài và khẽ khép hờ cánh cửa. Bầu không khí trong phòng im lặng đến đáng sợ. Chậm rãi. Từng bước một. Di Di đã đến bên chiếc giường từ lúc nào.

Anh chàng nọ quay mặt vào trong tường. Nhìn nghiêng, không thấy hết toàn bộ gương mặt nhưng đủ nhận ra vài điểm đặc biệt. Làn da rám nắng, sống mũi cao, khuôn mặt góc cạnh, trông anh ta khá nam tính. Di Di nín thở, cô ấy đưa tay chạm khẽ vào vai anh chàng kia. Một thoáng rùng mình, cơ thể anh ta khẽ cử động, tấm lưng rộng áp hẳn xuống giường và trên gương mặt điển trai nọ bỗng xuất hiện một nụ cười bí hiểm. Giọng nói trầm ấm vang lên phá tan bầu không khí:

- Tôi nghĩ tốt hơn hết cô nên mua cho tôi chút gì đó để ăn! – Anh chàng kia nói với vẻ điềm tĩnh đến kinh ngạc-…Tôi đói rồi!

- A…vâng…Tất nhiên là….Vâng…- Khả Di lúng túng và bất ngờ đến tột độ, cô ấy luống cuống lùi lại phía cửa, nửa muốn ở lại, nửa lại toan đi.

Tôi cũng lùi lại. Nụ cười vẫn nở trên môi anh chàng kia và gương mặt không biểu lộ chút đau đớn nào. Trái lại, ở đó còn hiện lên sự thỏa mãn.

- Anh cảm thấy ổn cả chứ? Ý tôi là… - Khả Di vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, một phần vì nụ cười ma quái, một phần vì thái độ điềm tĩnh đến kinh ngạc kia.

- Tôi ổn. – Anh chàng kia khẽ ngắt lời- Tôi chỉ muốn ăn chút gì đó thôi, cô không hiểu à?

Cánh cửa khép lại sau lưng tôi. Tiếng đế giầy cao gót vang lên ở hành lang tạo thành một chuỗi thanh âm khô khan và tẻ ngắt. Còn lại một mình trong phòng, cái nhìn của tôi vẫn dán chặt vào gương mặt của anh chàng nọ, lạ lẫm và băn khoăn. Cái quái gì đang thật sự diễn ra ở đây? Con người đang nằm ở kia với tấm chăn khoác hờ qua bụng- Anh ta là ai?
Và nụ cười kia nữa. Vì sao anh ta lại cười.

Chàng trai nằm trên giường khẽ cử động rồi quay hẳn mặt về phía tôi. Đôi mắt sâu nhìn như thôi miên vào vị trí nơi tôi đứng. Trên gương mặt anh ta lại xuất hiện một nụ cười mà lần này còn thỏa mãn gấp ngàn lần cái cách anh ta cười cợt với Khả Di khi nãy. Có cảm giác như nụ cười và ánh mắt đó xuyên thấu trái tim của một linh hồn. Tôi vội vã quay người cố tìm cách lảng tránh cái nhìn đó, rồi quay lưng, toan bước ra ngoài.

- Cô ấy có thể tự đi một mình – Giọng nói trầm ấm đó lại vang lên- Chỉ là mua chút đồ ăn nhẹ thôi mà!

Bước chân tôi khựng lại. Anh ta đang nói với tôi. Chính xác là như thế! Anh ta nhìn thấy tôi. Người đàn ông trên chiếc giường trắng toát kia có thể nhìn thấy tôi.

- Không cần phải tỏ ra hoảng hốt như vậy! Anh có thể lại gần đây được không? Tôi không thể cử động chúng!

Giọng nói trầm ấm lại một lần nữa vang lên.Tôi nhìn theo hướng cánh tay người đàn ông kia chỉ. Chiếc chân bị gãy được băng trắng toát. Một phần xương hông bị rạn làm phần dưới cơ thể anh ta phải cố định trong trạng thái bất động hoàn toàn. Vầng trán cao khẽ nheo lại khiến gương mặt anh ta trở lên nhăn nhúm và lộ vẻ thất vọng ghê gớm.

- Anh có thể nhìn thấy tôi? Anh có thể nói chuyện được với tôi?

- Tất nhiên rồi! Có khi còn rõ hơn cả anh nhìn vào tôi nữa! – Người đàn ông kia thủng thẳng đáp và cười khùng khục.

- Nhưng…- Đến lúc này thì sự lo lắng và băn khoăn của tôi không giấu nổi ra ngoài-… Nhưng tại sao? Tất cả mọi người đều không nhìn thấy tôi, họ không hề biết về sự hiện diện của tôi, càng không nghe được những gì tôi nói, chỉ có một mình anh….Anh…. Anh là ai?

- Haha…- Người đàn ông nhìn thẳng vảo gương mặt tôi, nhấn mạnh từng chữ một- Lí do ư? Lí do…Uh…Thú vị đấy! Cũng giống như anh thôi, Tôi- Là – Một- Linh- Hồn!

Câu nói đó thốt ra nhưng phải mất đến năm giây tôi mới tiêu hóa được chúng. Cũng giống như tôi- Anh –ta- là- một-linh hồn! Đó là lí do anh ta có thể nói chuyện được với tôi và nhìn thấy tôi trong hình hài của một con người. Nhưng tại sao ngay cả Con Người – họ lại có thể nhìn thấy anh ta? Việc phát hiện ra một một con người cùng thế giới với mình không thú vị và vui vẻ như tôi nghĩ. Tôi chưa hề chuẩn bị tâm lí cho sự gặp gỡ này.

- Đừng ngạc nhiên như thế chứ! –Anh ta lại cuời- Chỉ những linh hồn mới có khả năng nhìn thấy nhau. Chính xác thì cách đây hai tiếng, tôi hoàn toàn giống như anh, Tôi- Là- Một- Linh- Hồn Vô Hình và con người, họ không hề nhìn thấy tôi, cảm nhận thấy sự hiện diện của tôi.

- Và rồi… - Tôi vẫn đứng đó với bộ mặt thộn ra khó hiểu.

- Và rồi bây giờ …Tôi vẫn là một linh hồn nhưng lại là Linh Hồn trong hình hài của một con người.

- Sao lại….Sao lại…- Tôi bắt đầu luống cuống thật sự. Mọi chuyện bắt đầu trở lên rối rắm.

- Chính anh đã giúp tôi! Chính anh đã mang lại cho tôi hình hài này! – Nụ cuời bí hiểm lại một lần nữa nở trên môi anh ta và lần này anh ta khẽ ngúc ngắc cổ- Một linh hồn có thể điều khiển mọi thứ xung quanh mình, mọi đồ vật, loài vật và thậm chí là các linh hồn còn lại.

- Tôi không biết điều đó…Ý tôi là tôi chưa bao giờ thử.. Với loài vật…và với cả các linh hồn thì càng chưa bao giờ.

- Ồ… Anh đã thử rồi đó thôi- Anh chàng kia khẽ nhăn mặt- Chính anh đã điều khiển tôi lao vào chiếc xe ô tô chết tiệt đó! – Anh ta lại tiếp tục cười- Thật may đó chỉ là một chiếc xe tải loại nhỏ và thiên thần của anh, cô ta cũng không nặng lắm!

Tôi tròn mắt nhìn anh ta và nghe như nuốt từng lời anh chàng kia nói.Từng sự việc, từng hành động được xâu chuỗi lại giúp tôi dần hiểu ra vấn đề. Gã đàn ông nằm trên giường vẫn trưng ra một bộ mặt thản nhiên và điềm tĩnh đến kinh ngạc. Anh ta đợi cho sự xúc động trong tôi qua đi rồi tiếp tục:

- Có lẽ
Thông Tin
Lượt Xem : 1123
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN