--> Cướp anh từ tay định mệnh - game1s.com
XtGem Forum catalog

Cướp anh từ tay định mệnh

Có những ngọt ngào, có những nỗi đau....Đi qua hết rồi... EM TỰ HỎI: CHÚNG MÌNH LIỆU CÓ PHẢI LÀ CỦA NHAU.... không phải!..... Liệu ta có dám buông tay!

Giới thiệu nhân vật:

- Nam chính: Vũ Huy "rân chơi", Hoàng Quân
- Nữ chính: Thụy Dương và Nhã Thư.


CƯỚP ANH TỪ TAY ĐỊNH MỆNH


Chap 1. Ngửa đầu hỏi định mênh: Ai mới thật sự là của của ai?


- Tên gì?
- Thụy Dương
- Tên gì mà buồn kinh? Đổi tên đi!
- Sinh tháng mấy?
- 12
- Bao nhiêu?
- 29
- Gọi anh đi!

Chiếc cặp đáp xuống mặt bàn , Dương chầm chậm ngước lên nhìn chàng trai vừa ngồi xuống… Ba giây xúc động… Shock… Hắn ngước mắt ngoái lại nhìn cô, cười nhăn nhở. Một điệu cười rất “công nghiệp”. Tim Dương đập mạnh: Đây sẽ là chàng trai của cô! Chắc chắn vậy!

Trong tim cô gái kiêu hãnh vừa có một cơn chấn động mạnh. Cô nhíu mày nhìn hắn ta từ từ ngồi xuống bên cạnh. Một cách để Thụy Dương ghi nhớ những điều đáng được nạp vào não. Trên cái thế giới này ít chuyện đáng để nạp vào đầu lắm, nên có chuyện hay ho là phải cố mà tập trung cho kì được. Dương thích, đơn giản là vậy. Nhìn cậu bạn với mái tóc xoăn bới tung, long mi cong vút như con gái, đôi mắt sáng và gương mặt còn in đậm những nét nghịch ngợm. Dương thấy tim mình khẽ rung lên. Trên đời này, đâu có nhiều chuyện để hứng thú, để thích và để thấy thú vị. Đơn giản là không nhạt, thế là đủ. Cô khẽ nhíu mày. Im lặng.

- Sao thế?

Hắn đảo mắt nhìn cô rồi nhanh chóng tập trung vào cái chân đang chễm chệ trên ghế, buộc lại dây giày, miệng vẫn không chịu yên:

- Gọi anh đê! Tôi sinh 27/12. Tên Vũ Huy. Học sinh mới.
Nói rồi hắn đứng dậy, vỗ vỗ lên cái cặp:
- Trông giùm cái cặp! Tẹo trả công!

Thụy Dương còn chưa kịp định thần đã thấy hắn phi như bay ra sân bóng.
Cô ngồi lặng lẽ nhìn vào chiếc cặp vừa đáp xuống mặt bàn. Sẽ chẳng ai tin rằng một đứa con gái như Dương lại đổ khuỵu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng trong khoảnh khắc ban nãy, mọi thứ trong cô như vỡ ào, khi hai ánh mắt chạm nhau, khi Vũ Huy đáp chiếc cặp xuống bàn và gương mặt của hắn nghiêng nghiêng khi chăm chú buộc dây giày… Tất cả giống như dành riêng cho Dương. Cô có cảm giác đã thân quen lắm. Phải chăng nơi những giấc mơ chập chờn lúc tỉnh khi say của một con bé chỉ được phép yếu đuối khi đêm về. Những cảm giác rất lạ lẫm lần đầu tiên nảy nở trong tâm hồn vốn tưởng đã chai sạn.

- Chị!

- Làm gì mà mặt nghệt hết ra vậy?

Thụy Dương không trả lời, đôi mắt trở lại vẻ bất cần cố hữu, nhanh chóng gục đầu xuống bàn. Cô bé đặt gói xôi cạnh vòng tay chị rồi ngoái lại nhìn cô chị gái bằng một ánh mắt luôn đầy yêu thương, miệng cười thật khẽ.

- Chị mệt ạ, vậy chị ngủ thêm tí đi! Chị cứ thích đi học sớm cơ! Em về lớp đây! Ăn đi nhé!

Dương mệt mỏi, ngẩng mặt lên nhìn gói xôi, kéo xuống gầm bàn rồi lại gục xuống. “ Đi học với mày để nghe lải nhải mãi không thôi à, ở nhà bị hành xác đủ quá rồi à”. Nói vậy nhưng Dương không ghét Thư, chỉ là đôi khi khó chịu vì cái vẻ trẻ con quá đỗi của con bé thôi!

***

- Cậu ở đâu đấy?
- Đối diện sân bóng nè. Thư ra đi. Nhanh nhé!
Nhã Thư xoay xoay người, cố nheo mắt tìm mấy đứa bạn thân.
- Tớ không thấy cậu đâu cả này?
- Tạt qua sân bóng, chỗ ghế đá cây đa í? Nhanh lên, có chuyện hot đấy?
- Chuyện gì hot cơ? Tớ biết rồi, đợi chút
- Ừ nhanh lên, có hotboy xịn cực.
- Ối....

Thư hoàn toàn không kịp phản xạ, quả bóng rổ đang bay theo hình xoắn ốc về phía nó. Nó cũng không kịp nhận ra nó đang đứng chỏng chơ giữa sân bóng tự lúc nào.
Bốp…

Quả bóng đi theo đường thẳng không chệch hướng và “phía cuối con đường” chính là…đầu Thư.
Nhã Thư lảo đảo rồi ngã xuống, chỉ kịp thấy một cánh tay đã đưa ra đỡ lấy vai mình. Thư thấy choáng váng, chưa muốn ngồi dậy chút nào. Xung quanh bắt đầu nghe tiếng xôn xao.

- Cậu ổn không?
- Ổn không?
- Nhã Thư? Cậu không sao chứ!

Đám đông có vẻ giãn ra khi có tiếng bước chân huỳnh huỵch chạy đến. Là Thụy Dương! Cô nhíu mày nhìn cô em gái, không cúi xuống, tay đút vào túi quần. Hoàn toàn không để ý đến ai và cái giọng bất cần quen thuộc:

- Chết chưa? Dậy đi! Nằm đó làm gì nữa?
Thư lồm cồm ngồi dậy. Tay xoa xoa đầu:
- Úi da, đau quá!

Cô nheo mắt ngước lên nhìn Thụy Dương, cố làm vẻ mặt đáng thương!
Dương ngồi xuống sát cô em rắc rối, đưa tay chạm nhẹ vào vết thâm bầm trên mặt Thư, vẫn cố giữ giọng bình thản:

- Đau lắm hả? Có cần vào phòng y tế không?
Thư đứng bật dậy, chỉnh lại quần áo, đưa táy lên trán, chào kiểu quân đội:
- Thưa sếp, em không sao ạ!hì hì!

Đám đông cười òa lên chỉ có Dương mặt vẫn lạnh tanh. Cô khẽ nhíu mày nhìn Thư, quá quen với những trò đùa nhạt nhẽo của cô em. Tay lại đút túi quần, mặt nhìn thắng, bước ra khỏi đám đông, đi về lớp:

- Không sao thì về lớp đi! Nghịch ít thôi! Tôi không muốn ăn đòn quá nhiều đâu?
- Ối… chị… em…

Nhưng Dương đã lách qua khỏi đám đông tự bao giờ, dáng cô chậm rãi đi về lớp, mắt nhìn thẳng, hoàn toàn im lặng
Nước mắt Thư bắt đầu ứa ra… Cô sờ tay lên trán mình nơi vết bầm vì bóng đập trên trán. Không khóc vì đau, Thư khóc vì cô biết người sẽ phải chịu đau nhiều hơn cô, không ai khác là Thụy Dương, người chị mà cô hết lòng yêu quý. Bất giác, rùng mình!

- Nhã Thư là hoa khôi đấy! Xinh thôi rồi! Đàn piano tuyệt hay! Dễ thương lắm! Thằng bạn đập mạnh vai Vũ Huy, thao thao bất tuyệt về con bé vừa làm náo loạn sân bóng của bọn nó ban nãy.
- Dễ thương cái gì mà người ta đỡ dậy mà không cảm ơn lấy một tiếng! Nói chung tao thích em Thụy Dương. Con bé đó trông rất “chơi”! Tao thích.
Có vẻ không đồng quan điểm, Nam đi bên cạnh lên tiếng.
- Thì em ấy vội vã nên quên mà. Căn bản em Dương chả bao giờ thèm hé răng cười cái. Cứ lạnh lùng bất cần. Nhìn phát ớn. Tao thấy hai chị em nhà nó cứ như nước với lửa.
- Hình như không phải chị em ruột đâu! Chị em ruột sao lại học cùng khối được.
- Ôi dào, ai mà biết, nhà đó cứ như ốc đảo ấy. Chả ai biết là thế nào nữa. Nghe cái My bảo chẳng bao giờ thấy em Thư đã động đến chuyện gia đình. Thế thì bố nào biết được. Chả lẽ đi hỏi em Dương. Lại chả ăn mấy bạt tai.
- Ơ, sao mày im lặng thế?
- Ơ biết gì mà nói! Bọn mày bắn như súng liên thanh rồi còn đâu?

Thật ra bởi vì Huy muốn tập trung nghe chuyện về hai chị em lạ lùng nọ. Nhiều tò mò và hứa hẹn nhiều bất ngờ đây. Biết đâu lại có chuyện vui vui hay ho ở trường này. Chả biết, dù sao ngày đầu nhập hội thế này cũng được coi là thú vị.

***

- Đấy là em gái cậu à? À không, gọi anh đê? Đấy là em gái em à?
Dương không ngẩng lên.
- Ừ!
- Chẹp. Tớ thèm có em gái lắm đó!
- Của nợ!
- Hô hô. Biết ngay mà chị em gái dễ cãi nhau lắm. Nhất là yêu chung một chàng chẳng hạn lại chả choảng nhau như chơi.

Dương nhíu mày, lười biếng không trả lời, đếm từng bước chân chầm chậm của cô giáo. Cô sắp vào lớp.

- Chào cả lớp, lớp mình hôm nay có học sinh mới! Vũ Huy, em giới thiệu đi.
- Dạ, em giới thiệu ngoài sân bóng ban nãy rồi ạ
Hắn ghét cái cảm giác cả chục ánh mắt quay lại xăm xoi cái vẻ đẹp trai ngời ngời của hắn.
- Em giới thiệu lại đi, cô muốn nghe.
Cô giáo gườm gườm nhìn hắn, đã nghe danh cậu học sinh một năm chuyển trường đến 5 lần này rồi.
- Thưa cô, thưa các quý anh chị bạn bè, em tên Vũ Huy. Học hành thì chả bằng ai nhưng chơi thì vô đối ạ. Điểm đáng chú ý nhất là đừng ai thích tớ vì tớ chuyển trường lúc nào tớ cũng chả biết đâu. Không lúc ấy lại bảo không báo trước. Hehe

Cả lớp nhao nhao. Mấy đứa con gái có vẻ buồn ra mặt. Còn bọn con trai thì hào hứng thấy rõ. Nhìn cậu ta đã ra dáng chất chơi, ban nãy lại còn tung hoành trên sân bóng. Trừ cú cuối cùng không chịu đỡ bóng để đập trúng đầu Nhã Thư thì đúng là quả nào ăn quả ấy, chất đừng hỏi. Kiểu này mấy lớp khác chỉ đáng con muỗi .

- Dạ, em xong rồi ạ! Cô có thể tiếp tục diễn đàn ạ!
Vũ Huy cười tươi rói, nhìn mọi người xung quanh
- Thứ nhất, từ ngày mai em học cách ăn nói cho đúng mực. Thứ 2 cô muốn em cắt lại tóc, nhuộm đen và từ ngày mai mặc đồng phục đi học. Cô biết em sống ở Mỹ nhiều năm, về Việt Nam cũng không ổn định nhưng cô hi vọng em biết “ nhập gia tùy tục”.
- Dạ, nhưng trước khi vào học em có hỏi bố: Trường này có ép nội quy chặt tóc tai quần áo không? Bố em bảo không! Luật này mới ra ạ?
- Không có luật, nhưng là ý thức.
- Ồ, thế ạ, vậy là không bắt buộc rồi!
- Tôi bắt buộc. Nếu anh không vào mặc đồng phục thì đừng vào lớp!

Vũ Huy lại cười, vẫn nụ cười tỏa nắng, rạng rỡ. Lưỡi đung đưa trong miệng rồi chầm chậm thốt lên một tiếng Vâng có vẻ cam chiu. Ngoái mắt nhìn sang. Thụy Dương vẫn gục mặt xuống bàn. Hình như hoàn toàn không quan tâm đến mọi chuyện vừa xảy ra nẫy giờ. Lạ lùng. Con bé này kì dị nó vừa vừa thôi chứ.

- Chị ơi!
- Gì?
- Em đợi chị về cùng!
- Về trước đi!
- Nhưng mà…
Dương ngước mặt lên nhìn Thư trong chốc lát, khẽ nhíu mày tỏ ý không hài lòng. Thư vội rụt bàn tay đang bám lên vai chị lại:
- Nhưng mà, chị về muộn hơn. Em sợ mẹ sẽ phạt nặng hơn!
- Trước sau gì chả phạt. …Tha cho tao đi.Đừng ở đó lải nhải nữa

Nói rồi, Dương đứng dậy, tay vơ vội chiếc ba lô, khoác lệch vai hai tay bỏ vào túi quần. Đi thẳng. Thư nhìn theo dáng chị bước chậm ra sân trường. Dương bé nhỏ giữa những cơn gió đông đang thủ thỉ ngoài kia, chiếc quần đồng phục được cắt may lại rộng thùng thùng và chiếc bao khá to bằng vải cứng chỉ giữ nguyên màu đồng phục cho phải phép. Thụy Dương vẫn vậy! Nỗi buồn luôn được giấu trong từng nhịp thở. Những thổn thức luôn bọc trọn trong đáy mắt… loáng loáng và lặng lẽ. Chỉ một sự bất cần, một sự mạnh mẽ cố tạo mà thôi. Thư biết và càng thương chị nhiều hơn. Nếu Thư không quá yếu đuối… Nếu mẹ yêu Dương nhiều hơn… Và nếu ba đừng ra đi… Đừng để mẹ dồn những tức giận, nỗi đau lên Thụy Dương. Có lẽ… Có lẽ…chị của cô đã không vậy. Thư thôi nhìn những bước chân mệt mỏi có phần chán nản của chị mình, từ từ ngước lên bầu trời. Những áng mây cuối thu như cũng nhạt hơn, lặng lẽ giăng khẽ khắp bầu trời. Màu xanh trong nhòe đi sau những vệt mây ướt. Cô nhìn thấy ba mình ở đấy. Rất hiền từ, mỉm cười với cô.

- Ba à, cho chị con được sống vui vẻ chút được không ba!

Thư nhớ ba. Cô thèm được đến thật gần ba, thủ thỉ vào tai ba những nụ hôn ngọt lịm và kể cho ba nghe những chuyện hay ho ở lớp, chuyện chị Dương, chuyện về mẹ. Và ba sẽ kéo cô lại gần, hôn lên tóc cô: “ Con gái của ba, bao giờ mới chịu lớn vậy”. Cô không thích lớn, cô thích cứ bé vậy. Bé xíu trong vòng tay ba mẹ và chị Dương. Cuộc sống của cô đủ đầy quá. Thư chẳng mong gì hơn thế! Với cô mọi thứ giống như một thiên đường. Vậy mà lúc này nó biến thành gì không biết nữa. Thư không tự ý thức được. Cô thấy mình vẫn bé nhỏ như vậy, vẫn ngốc nghếch như thế, chỉ những người xung quanh cô là thay đổi đến chóng mặt. Cô lạc lõng trong chính gia đình mình, lạ lẫm với Thụy Dương, với cả mẹ. Ba à! Ba đã mất được gần hai năm rồi.
Đầu óc Dương hoàn toàn trống rỗng, lơ đãng bước ra cổng trường. Không kịp nghe cả tiếng lá khô vỡ ra dưới bàn chân mình để nhận ra đông đang về. Chiếc áo mỏng dính tạt đi trong gió. Rất lâu rồi hầu như Dương không có ý niệm về thời gian, về đông sang hay hè về, những khoảnh khắc giao mùa chỉ giống như chút gió nhẹ lướt qua. Một chút cảm giác. Nhưng nhạt quá. Không đủ để lại nơi cô nhiều cảm giác. Giống như lúc này, chân Dương vẫn bước. Hoàn toàn vô thức.
Vút. Tiếng gió tạt mạnh. Chiếc xe máy bẻ góc, sát vào người Thụy Dương. Cánh tay cô bị đẩy đi bằng một lực kéo đủ mạnh. Dương cảm nhận sự gấp gáp nơi một bàn tay khác . Nắm chặt. Là Vũ Huy.
Chưa kịp định thần lại, một chiếc xe ô tô đã phanh kít cách chỗ cô đứng chỉ vài bước chân.

- Điên hả, đi đứng thế hả? Muốn chết à?

Một ông bụng phệ, mở cửa kính, thò đầu ra, quát tháo. Dương chưa kịp phản ứng. Nhưng chàng trai “anh hùng cứu mĩ nhân” của cô đã kịp đốp lại ngay

- Này, xe xịn mà phanh đểu bác còn **** ai?

Nói rồi, kéo tay Dương lên, đặt cô ngồi ngay ngắn lên chiếc xe máy. Chụp mũ bảo hiểm lên đầu cô. Cài chốt. Tất cả những hoạt động ấy diễn ra chỉ trong vòng chưa đến một phút. Chăm chú.
Ông bụng phệ vẫn chưa chịu buông tha. Mở cửa kính xuống xe.

- Ố, thằng nhãi ranh này. Mày còn to mồm cãi à?
- Vâng. Thằng nhãi này có thể cho con xe xịn của bác đi viện bất cứ lúc nào… nếu cô ấy có mệnh hệ gì?

Những từ cuối cùng vút đi theo tiếng gió, có lẽ chỉ mình Thụy Dương kịp nghe thấy. Vậy đã là quá đủ. Dương thôi nghĩ ngợi, cô nhìn hai bên đường, mọi thứ lướt nhanh đến chóng mặt. Lâu rồi, Dương vẫn đi bộ thật chậm từ trường về nhà, từ nhà đến trường, Nhanh để làm gì khi mọi thứ trước mặt cũng chỉ là sự lặp lại đến nhạt nhẽo và ngày mai chẳng phải cũng giống hôm nay sao? Cảm giác này thật lạ lẫm. Ngồi sau một cậu bạn trai, trên chiếc xe tay côn với vận tốc chóng mặt. Mọi thứ lướt qua theo một trật tự đảo điên không cố sắp đặt. Bỏ quên hết những ngày đang sống. Bay. Tóc ngắn. Rối tung. Nụ cười hiếm hoi. Bật nở.

- Sợ không?
- Sợ gì?
- Tốc độ!
- Không!
- Còn vụ ban nãy?
- Không!
- Bị người lớn ****?
- Không!
- Đi chơi không?
- Có

Vũ Huy quay khẽ quay đầu lại phía sau, liếc nhìn cô bạn hay ho mà cậu vừa mới phát hiện được!

- Like this. Con gái phải thế!

Cười tỏa nắng. Và vít gas.
Lắc mạnh đầu. Mớ tóc xoăn rối bay trong gió. Rất đáng yêu
Dương mỉm cười quan sát từng động tác của cậu bạn mới quen. Thích thú. Cô bỏ tay khỏi bao quần, chầm chậm chạm khẽ vào thắt lưng Huy. Hơi ấm từ cơ thể hắn hình như len theo hai lớp áo ,khẽ chạm đến bàn tay Dương. Những đụng chạm đầu tiên khiến trái tim vốn chai lạnh của Thụy Dương khẽ rung lên.
Con ngõ nhỏ và ngóc ngách. Dương không biết chính xác mình đang ở đâu nữa. Mang tiếng ở Hà Nội nhưng cô hầu như biết rất ít về nơi đây. Không lượn lờ sau giờ học. Không phượt đêm như các bạn trẻ trâu bây giờ. Không bạn bè. Với cô, cuộc sống chỉ một hành trình từ trường về nhà và nhà về trường. Cô cho những cuộc la cà, quán xá mà Nhã Thư gọi là “khám phá ẩm thực” là những trò trẻ con, vớ vẩn, mất thời gian, Dù thật ra thời gian rảnh rỗi của Dương chỉ dành để cho một việc: Ngủ
Vũ Huy bóp kít phanh trước cửa quán như muốn phi cả vào bên trong. Không bước vào quán cũng không với tay rung chiếc chuông nhỏ nhỏ xinh xinh trước cổng mà đứng dạng chân. Chiếc quần rằn di thùng thình. Tay Huy dang rộng hết cỡ. Hét ầm lên:

- Aaaaaaaaaaaaaa….libaba…. Đón ta!

Một con chó trắng, to sụ xông phi qua kẽ cửa băng qua, nhảy chồm lên người hắn. Hắn cười như nắc nẻ, ôm ngang con chó. Cho đến tận khi cuộc gặp gỡ đã chuyển sang giai đoạn hiền hòa hơn, khi chú chó được thả xuống liếm lấy liếm để vào chân chủ, trong khi chủ của nó hết vò đầu lại bứt tai con vật yêu quý, Dương vẫn có cảm giác cả hai như muốn bấu xé lẫn nhau chứ chẳng phải yêu quý gì nhau sất.

- Ôm ấp nhau xong chưa?

Dương giật mình ngẩng lên. Hóa ra nãy giờ không chỉ cô quan sát mà có đến cả một đám 5 thằng con trai cùng bật cửa bước ra ngay sau chú chó trắng.
Huy cười hì hì, tay vẫn dang rộng. Từng cậu bạn một nhảy vào ôm chầm lấy hắn. Khẽ đập vai.

- Quỷ thật! Bọn mày nhớ tao đến phát điên hết hả?
- Thằng đểu, mày nhắc nhiều, tao hắc xì hơi suốt ngày là sao hả?!
- Ừ, haizz… Đúng đấy, nhớ thì gọi điện. Cứ cái trò đàn bà báo hại anh em.
- Ở nhà, không lo buôn bán làm ăn, tao nhắc cho chúng mày chết!
- Bọn tao mà chết thì em Bông Xù của mày cũng lượn nhé…
- Á, hóa ra một con chó Bông Xù của tao cứu mạng mấy đứa chết dẫm bọn mày đó hả? Giỏi quá à nha!

Ca bọn xông vào, đứa ôm đầu, ôm cổ, chận Vũ Huy ra, công kênh, định đưa vào quán. Đột nhiên:

- Khoan. Tao quên. Có khách. Có khách. Đăt xuống.

Sau lời nói của Huy, cả hội hướng theo ánh mắt hắn, quay hết lại nhìn chằm chằm vào Thụy Dương. Chú chó cũng tập trung điểm nhìn về cô gái kì lạ. Sủa liên hồi từng tiếng, gằn mạnh và khô khốc, có vẻ không nhiều thiện ý. THụy Dương đang đứng ngay trước mặt, chếch một góc quán. Ánh mắt hoàn toàn không đáp lại, nhìn sâu ra mặt hồ trước mắt, không có vẻ vừa mới để tâm đến câu chuyện ban nãy của họ. … Một chân đá đá nhẹ đất dưới sàn… Miếng kẹo cao su đều đều nhai trong miệng… Tay buông lơi trong bao quần rộng… Gương mặt hoàn toàn bình thản như chính mặt hồ lặng thinh.

- Vào đi. … Ơ, bỏ tao xuống, cái bọn này… Thấy gái tít cả mắt. Bỏ xuống đê.
Huy loạng choạng đứng dậy. Cả bọn vẫn im lặng. Một con bé lạ lùng hay ho. Kha khá đứa trong nhóm sẽ nghĩ thế. Tất nhiên rồi.
- Vào nào…

Nói rồi, không đợi Dương gật đầu, Huy nhanh chóng nắm lấy tay cô, kéo vào quán. Họ lướt qua. Chiếc chuông nhỏ kêu khe khẽ. Những người khác lướt qua. Chiếc chuông nhỏ lại kêu, khe khẽ… Những âm thanh nghe nhí nhảnh, vui tươi đầy lạ lẫm rót vào tai Dương. Nghe và cảm nhận. Lâu lắm rồi, ngay cả việc đơn giản ấy cô cũng không buồn làm. Tại sao phải nghe khi cuộc sống này nhạt nhẽo đến thế,nhưng hình như với những con người này, mọi thứ thật sự rất sinh động. Dẫu giả bộ không nghe không thấy nhưng Dương hoàn toàn không bỏ qua một lời nào của họ, tiếng cười rất tự nhiên của họ như rót vào tim cô những cảm giác rất lạ. Nụ cười tỏa nắng của Huy phải chăng cũng là thứ khiến cô yêu thích và cởi lòng mình hơn. Đôi khi với chúng ta điều đó chỉ là một chút xíu rất đỗi bình thường nhưng với một ai đó chỉ một ấn tượng rất nhẹ thôi lại có sức mạnh lớn lao vô cùng. Giống như người mệt nhoài về đích, lẫn trong một tiếng reo hò cố lên là lời động viên thủ thỉ: Em đợi anh ở cuối con đường. Chỉ vậy thôi.

- Đây là Thụy Dương, bạn cùng lớp mới!
- Đây là bạn bè tôi, nhóm Bố đời!
- Hóa ra mày về đã làm xong hồ sơ trường mới, đi học và quen được cả bạn gái rồi cơ đấy!
- Ôi dào, ông già lo hết! Trên máy bay đã nghe nói, mai đi học luôn nhé! Xong. Hết ăn chơi.
- Kể ra cũng muốn việc học của mày không gián đoạn đấy mà. Lo cho quý tử đấy!
- Ối dào, lo hão, mới đi được một buổi đã thấy bà chủ nhiệm nhạt như nước lã rồi.
- Ờ hờ, kiếm được cô bạn không nhạt còn gì?
- Biết là có nhạt không đấy?

Dương ngồi trên chiếc ghế , hơi lệch lệch một chút so với chiếc bàn, chăm chú nhìn một trong 5 cậu bạn mới, có vẻ là chủ quán đang hì hục pha đồ uống phía sau chiếc bục . Ly nước cam đặt sang một bên. Mặc định dành cho cô. Dương hơi liếm môi. Đang thèm lên tiếng, muốn đổi sang một chút cocktail như mấy ly bên cạnh. Hôm nay là một ngày đáng uống lắm chứ! Đột nhiên, thấy Vũ Huy và 4 cậu bạn cùng quay sang nhìn mình. Khẽ nhếch mắt sang. Nhíu mày. Hơi bất ngờ. Nhưng gương mặt vẫn giữ nét bình thản, lại quay lại dán mắt vào những chiếc ly thủy tinh ban nãy. Chú chó Bông Xù lại khảnh khạch mấy tiếng sủa không nhiều thiện chí! Huy cuối xuống, đưa một tay cho nó liếm. Một tay nâng ly cocktail chạm môi.

- Chà trình độ của chú em có vẻ lên level đó. Duyệt.

Rồi quay sang Thụy Dương:

- Làm một chút không? NƯớc cam có vẻ không hợp với cậu đâu!

Dương cầm ly rượu Huy vừa đưa. Uống một ngụm lớn. Chất men làm cô thích thú. Liếm môi. Ngọt thật. Thấy cuộc đời đáng sống hơn chút rồi đấy. Dương khẽ mỉm cười. Huy cũng kịp nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc. Cốc nước cam được thay bằng một ly rượu khác. Và không khí quanh cô không còn quá nặng nề. Những người bạn mới, cười nói liên tục khiến Dương thấy dễ chịu hơn.

- Lạnh không?

Huy hét to, chiếc Exiter vẫn vút đi như đạp cả vào gió. Tay Huy thụt vào trong tay áo, nắm chặt tay gas. Dù gió vù qua bên tai, sức hét của Huy vẫn khiến mấy người xung quanh giật mình quay lại. Cậu đáp lại bằng một nụ cười vô tội.

- Sao thế, lạnh không?
- Ừ, có!

Chiếc xe phanh gấp, tạt vào lề đường. Đang đi với tốc độ chóng mặt đột nhiên dừng phựt. Cách đi xe của Huy khiến Dương thấy như diều đang bay mà đứt dây phựt vậy.

- Xuống xe, xuống xe…

Dương nhíu mày, rồi nhanh chóng, nhảy xuống .
Huy chìa cho Dương chiếc áo mưa vừa moi từ cốp.

- Mặc vào!
- Không! Trời đâu có mưa!
- Ai bảo trời mưa mới được mặc áo mưa? Mặc đê!
- Không!
- Ôi dào mặc đi, không ai nói cậu hâm đâu. Mặc cho ấm. Việc mình mình làm. Sợ gì ai nói. Huy đoán ý Dương.

Dương không trả lời, cô im lặng. Cơn gió mang vị đầu đông lướt qua. Dương khẽ rùng mình. Nắm chặt tay trong bao quần. Kẹo cao su nhai liên hồi trong miệng.

- Thôi, không mặc thì tớ mặc.

Huy quờ tay qua eo Dương. Đẩy cô sát lại mình. Rất tự nhiên.

- Ngồi gần lại, chui đầu vào đi. Cậu có biết tớ đang đi với tốc độ nào không hả? Lạnh chết giờ?

Ánh sáng từ những cột đèn lờ mờ khiến Dương nhìn rõ lưng áo Huy. Cảm giác gần gũi khẽ khiến tim cô giật mạnh. Dù sao ban sáng cô cũng đã hùng hồn tuyên bố với bản thân: Cậu ấy là của mình. Nên sự bối rối lúc này là hoàn toàn có thể hiểu được. Cái nóng bí bách từ chiếc áo mưa khiến cô thấy khó chịu. Nhưng hơi ấm từ cơ thể Huy nhẹ nhàng len lỏi vào lớp áo trắng mỏng, chạm nhẹ vào da thịt lại khiến cô không khỏi bồi hồi… Dương khẽ lúc lắc mớ tóc rối, cố xua đi cảm giác lạ lẫm, mới mẻ này.

Ánh đèn tầng 3 vẫn bật.Thư dùng lưỡi đưa miếng kẹo cao su đi một vòng trong miệng, như để có thêm chút bất cần.

- Xong! Tớ ở đây rồi!Cậu về đi!

Huy giả bộ căng mắt, chếch cái nhìn về phía ngôi nhà năm tầng nguy nga nhưng có phần khép kín ở riêng một góc đường. Cây cối xung quanh đã che chắn hết ánh sáng từ bên ngoài. Tối tăm. Không hiểu sao cậu có cảm giác ấy. Nhà Dương? Vậy cũng là nhà của con bé xinh như nắng đã làm hắn mất phương hướng ở sân bóng chiều nay. Chà, vẫn kịp xin lỗi! Tên gì nhỉ? À, Nhã Thư!
Bóng đèn đường hắt mạnh xuống con đường bê tông, những hạt sỏi lấp lánh, đôi giày màu đen của Thụy Dương chỉ khẽ nhúc nhích, không dịch chuyển.

- Ơ, cậu vào nhà đi!
- Cậu quay xe về trước đi!
- Sao phải vậy?
- Sao không vậy?

Huy đưa tay lên vẫy nhẹ, ý bảo Thụy Dương lại gần. Hắn cẩn thận tháo chiếc mũ bảo hiểm trên đầu Dương, ngoắc vào xe:

- Vì tớ còn phải đòi cái mũ bảo hiểm yêu quý của tớ nữa! Bye nhé! Ngủ ngon!

Rồi lại rồ gas. Mấy giây sau đã mất hút khỏi con đường dài trước mặt. Mọi thứ tĩnh lặng như chưa từng tồn tại. Những bóng sáng nhâp nhòe của cột đèn cao áp lại lặng lẽ in mình trên mặt đường bóng loáng. Thư dợm chân, xoay một góc 180 độ. Bước như đếm về phía cánh cổng cao. Lách tay mở cửa. Không chút rón rén, cô biết có người vẫn đợi cô: Mẹ. Và con bé Nhã Thư chắc cũng chưa dám ngủ. Nghĩ đến đó, Dương khẽ cười, hay đơn giản chỉ là cái nhếch mép thật nhạt. Cô thở hắt trước khi bước vào.

Căn phòng khách được trang trí khá đơn giản bằng bộ ghế sofa màu tro xám. Một vài chậu hoa cắt tỉa khéo léo được ba cô đặt từ trước khi mất. Một vài con gấu bông được Nhã Thư đặt bên cạnh. Và những bức ảnh gia đình chụp chung.Trong bức ảnh nét cười của họ tươi vui thấy rõ. Khi ấy, gia đình họ còn tận 4 người. Đôi khi chỉ là một mắt xích nhưng bạn lại là tất cả trong cỗ máy ấy. Mất đi rồi, cỗ máy chỉ còn là đống phế liệu vứt đi, tồn tại mà không sống. Gia đình này cũng vậy. Và mắt xích ấy đã bị định mệnh cướp đi khỏi bàn tay họ rồi. Dương cúi xuống, vừa lách chân khỏi đôi giày to sụ, đã nghe giọng trầm trầm của mẹ:

- Nhã Thư, lên phòng!
Con bé giật mình, ấn nút tắt ti vi, quay lại nhìn chị, đầy xót xa rồi quay lại nhìn mẹ, đang đứng quay lưng lại trong ngăn bếp:
- Mẹ à!
Im lặng.
- Mẹ ơi! Là…
- Lên phòng ngay!

Dương cười khẩy nhìn những bước chân sợ sệt của Thư, đang nhón chậm lên từng bậc cầu thang, mắt hết nhìn chị lại nhìn mẹ. “ Sự phản đối của nó, lúc nào cũng yếu ớt đến vậy thôi. Trông mong gì? Lần nào cũng đúng cái bộ dạng phát ngán ấy. Mà thật ra có trông mong thì mẹ vẫn chả bao giờ thay dổi.” Lại nhếch mép. Cười nhạt.

- Mấy giờ rồi? Tại sao đầu cái Thư bị đau?
Dương vẫn đứng im, tay buông thõng trong túi quần, không có ý định trả lời.
- Đi đâu về?

Cô thở dài chầm chậm lên tiếng:

- Mẹ đánh nhanh lên! Con cần ngủ?

Bốp. Cái tát đầu tiên mở màn cho hàng loạt roi da quật lên người Dương.

- Tao bảo mày bỏ cái mặt cấc láo ấy đi bao nhiêu lần rồi. Nhớ không?

Mỗi từ “nhớ không” bật ra. Chiếc roi lại vụt xuống, Chiếc quần rộng thùng thình không giúp cô chống lại được cơn đau thét ruột. Dương cắn chặt môi. Máu không chảy nhưng cô nghe dưới lớp da kia mọi thứ òa vỡ, không còn cảm giác. Dương không khóc, cô có cảm giác nước mắt không thể chảy. Chiếc roi vụt mạnh lên tà áo trắng. Vải voan mỏng bám luôn vào vết hẳn nơi da thịt. Dương khuỵa xuống. Vẫn chưa xong:

- Tao bảo mày phải bảo vệ Nhã Thư như mạng sống của mày, mày biết không hả? Bao nhiêu lần rồi! Nhớ không hả? Hả? Hả?

Mẹ cô vẫn gào lên cùng với chiếc roi da điên cuồng. Dương dùng một tay che đi vết thương phía sau lưng. Chiếc roi lại vụt lên, tay cô tê dại như rách thịt. Cô mím môi chặt hơn. Màu môi bên ngoài đã bợt đi, dồn máu dưới vết răng cắn siết.
Tiếng khóc của Thư át đi tiếng roi. Mẹ cô buông chiếc roi xuống đất. Từ từ, đi lên cầu thang, đóng chặt cửa phòng. Không một lần quay laij. Bao nhiêu năm nay vẫn vậy. Vô tình đến đáng sợ.
Thư lồm cồm bò lại chỗ chị cô đang quỳ gối, một tay chống xuống đất, tay còn lại vẫn giữ nguyên tại vị trí ban nãy bị chiếc roi quật mạnh. Gương mặt cúi gằm, mồ hôi rơi như tắm, gương mặt nhợt nhạt. Trong những giọt mồ hôi ấy xen lẫn vị nước mắt mặn chát lắm. Thứ nước loang loáng trên gương mặt kia, mấy phần là mồ hôi, mấy phần là nước mắt, Thư không phân biệt được. Nhưng tim cô nhói lên, đau đớn lắm.

Không gian vẫn lặng thinh trừ tiếng khóc nức nở của Nhã Thư. Tuyệt nhiên không phải Thụy Dương. Năm phút, mười phút… 20 phút, Dương giữ nguyên tư thê,,dùng toàn bộ ý chí tự chịu đựng cơn đau đang nứt máu từ bên trong. Cái lạnh từ những cơn gió luồn qua những khe cửa sổ khiến vết roi quật thêm xót buốt, nhức nhói đến tận tim.

- Chị ơi, em… em xin lỗi. Chị ơi….

Dương không trả lời, cô gạt cánh tay Nhã Thư, loạng choạng đứng dậy. Khẽ kéo áo. Miếng vải bị kẹt dính nơi vết thương bung ra… vết thương động cựa… toàn thân lại đau đớn đến tê liệt.Dương nhấc người lên từng bậc cầu thang. Hơn lúc nào hết, Dương muốn một mình,sau cánh cửa đóng kín trên phòng cô, được tự mình an ủi chính cơ thể đang quằn quại của mình. Không cần ai khác.
Dương đẩy công tắc của chiếc bình nóng lạnh sang nút nóng . Rồi nghĩ thế nào lại gạt tay sang nút Lạnh. Cô chầm chậm lột chiếc áo trắng ra khỏi cơ thể. Tự xoay người, ngắm mình trong gương. TRong gương là hình ảnh tấm lưng đầy những vết roi da, mới có, cũ có, nhưng vết nào cũng sâu hõm xuống. Làn da trắng nõn trên ngực hay bụng được thay thế bằng lớp lưng nham nhở đến phát sợ. Cô sờ tay chạm vào những phần đùi bị thương. Tay cô lạnh quá! Dương mân mê những vết hằn đỏ au như muốn bứt máu, cười nhạt nhẽo: “Búng tay một cái là chảy máu luôn thôi mà”.

Dương đẩy công tắc của chiếc bình nóng lạnh sang nút nóng . Rồi nghĩ thế nào lại gạt tay sang nút Lạnh. Cô chầm chậm lột chiếc áo trắng ra khỏi cơ thể. Tự xoay người, ngắm mình trong gương. TRong gương là hình ảnh tấm lưng đầy những vết roi da, mới có, cũ có, nhưng vết nào cũng sâu hõm xuống. Làn da trắng nõn trên ngực hay bụng được thay thế bằng lớp lưng nham nhở đến phát sợ. Cô sờ tay chạm vào những phần đùi bị thương. Tay cô lạnh quá! Dương mân mê những vết hằn đỏ au như muốn bứt máu, cười nhạt nhẽo: “Búng tay một cái là chảy máu luôn thôi mà”.

- Chị ơi… Chị ơi!

Có tiếng Thư gọi cửa.

- Em để thuốc bóp trước cửa. Chị tự bôi cho mình nha.

Dương không trả lời, cô lặng nghe tiếng bước chân của Nhã Thư, kết thúc bằng tiếng đóng cửa rụt rè phòng kế bên.

Vặn nước. Nước lạnh khẽ lướt qua da thịt Dương, mơn man những vết thương ban nãy. Cô không nghe rõ nỗi đau, không hiểu cảm giác mình lúc nãy. Nhạt quá!
Dương với tay. Vặn mạnh.Chế độ to nhất. Nước xối xa. Tim cô giật mạnh. Những vết hõm xước vì roi da động cựa. Nước như một lần nữa đáp ngàn mũi kim lên da thịt cô, tước máu những đau đớn vốn bướng bỉnh.

Và Dương khóc. Cô gào lên trong tiếng nước buông mạnh. Cô khụy xuống, cuộn tròn cơ thể trong vòng tay mà gào khóc. Nước mắt chảy hòa lẫn trong dòng nước đang táp xuống mặt cô. Bỏng rát. Dương ngắm con bé trong gương. Lau nước mắt cho con bé trong gương. Không được. Xa quá. Đâu là nước mắt. Dương không biết. Con bé vẫn khóc. Tim nó đau lắm.

Mẹ ơi!

Cô bật lên thành tiếng âm thanh ấy trước khi chợt bừng tỉnh khỏi nỗi đau này.

Thư dậy muộn. Vơ vội chiếc áo khoác trên bàn. Cô lặng lẽ nhìn hộp thuốc bóp lăn long lốc trên bậc cầu thang ngay cạnh cửa phòng chị. Một chút buồn khẽ lắm. Thư đã quen với điều này và quen với tất cả bản tính bất cần một chút của chị. Dẫu vậy, cô vẫn thật tâm muốn chăm sóc cho Dương. Thư mỉm cười thật dịu dàng nghĩ về chị mình, nụ cười dấu trong chiếc cổ áo lông đồ sộ, lấp lánh chiếc răng khểnh và lúm má đồng tiền dễ thương. Thư có vẻ đẹp trong sáng và bình lặng của những thiên thần sáng mai. Cũng như bản chất thánh thiện trong cô.

Nhà hai chị em cách trường không xa, Thư vừa đi bộ vừa lẩm bẩm giai điệu mới học đàn hôm qua. Giọng hát của cô trong và sáng đến lạ. Có cảm giác gió chạm vào cô chậm hơn, mây lững thững hơn nơi từng bước chân tí tách của cô gái nhỏ. Nắng nhẹ buông sà nơi mái tóc bóng dài của Thư, làn da trắng ánh lên niềm vui hây hây nơi bờ má. Chân váy đồng phục xoay tròn lộ đôi chân thẳng mịn. “Lớn lên rồi, con gái bố sẽ là một đại mỹ nhân”. Ở trường Thư đã là một đại mỹ nhân rồi. Đáng yêu, xinh xắn, trong sáng, nhẹ nhàng lại đàn cực hay. Ai trong trường không biết đến tên Thư
Hóa ra cô vẫn đi học rất sớm. “ Chà vậy mà chị Dương còn đi trước cả mình cơ đấy”. Cô chậm rãi nhảy trên từng bậc cầu thang màu vàng mới tinh toe của trường.

- 40
- 41
….

Nhã Thư xoay tròn trên bậc cầu thang cuối cùng khiến chiếc váy xòe rộng trông thật thích mắt. Chiếc ba lô gấu phía sau nhấp nhô,mái tóc dài buộc đuôi gà phía sau lúc lắc. Trông Thư thật đáng yêu! Cô kết thúc việc đêm bậc thang bằng cái chép miêng:

- ồ, vẫn 42 chứ?
- Chứ chả lẽ mỗi đêm cầu thang trường lại xây thêm một bậc à cô?

Tiếng nói của ai đó cất lên khiến Thư khẽ giật mình, nhưng không vội quay lại. Cô bước thêm lên một tầng và tiếp tục:

- Nếu bạn muốn nó khắc sẽ là 43 bậc liên thôi?
- Ồ, có người đòi xây cầu thang hộ trường kia đấy!
- Ồ, mai tớ sẽ đếm 43 bậc cho bạn coi!
- Hờ, hờ, hâm, thừa hơi quá!

Nói rồi, Vũ Huy tót lên bên cạnh cô bạn đáng yêu, ghé sát vào khuôn mặt xinh đẹp đã kịp làm cậu ngẩn ngơ ở sân bóng chiều qua. Khuôn mặt vẫn còn một vết bầm vì quả bóng đập thẳng không được đón lại. Khẽ thì thầm:

- Ờ, được đấy! Mai tớ đếm với nhé!

Đáp lại sự ngạc nhiên, ánh mắt tròn xoe của Thư chỉ còn cái đầu xoăn tít, rối tung, được buộc một chỏm bằng một sợi dây màu mè và cánh tay giơ cao:

- Nhớ nhé! Mai! Nhóc con!

Thư cười. Không có ý định chạy theo cũng quên mất hỏi thăm cậu bạn lạ lùng là ai. Chỉ đơn giản thấy vui.

Ngày mới của Vũ Huy cũng bắt đầu không hề nhạt. Bắt đầu bằng một lời hẹn: “Đếm bậc thang “kể cũng hay đấy chứ ? Huy mang nụ cười cho đến tận khi vào lớp và ném cái cặp xuống bàn đánh thức cô bạn Thụy Dương như thường lệ. Cô bạn lại nhếch mắt lên, nhìn Huy, chau mày và nhanh chóng gục xuống bàn. Cậu đúng là đồ kì cục , Thụy Dương ạ!... Nhưng cũng rất đáng yêu.

- Của cậu đấy! Quà ra mắt, quà xin chỗ, quà trả công vụ chăm cặp… Tổng hợp đó!

Huy đẩy hộp ô mai về phía Thụy Dương, cô bạn vẫn không nhúc nhích. Ôm quả bóng và tót ra sân. Dương vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ với tay lôi chiếc hộp ô mai, bỏ vào ngăn bàn. Gương mặt cô nơi tiếp giáp với mặt bàn hình như có giãn ra bằng một nụ cười. Rất khẽ.
Huy thích tập bóng vào mùa đông dù thời tiếtđôi khi không thật ủng hộ. Nhưng hắn lại thấy dễ chịu. Mồ hôi ít hơn làm hắn bám bóng và chạy hăng hơn. Huy xoay người, hình dung hai bên mình là hai hậu vệ đối phương, tung bóng từ tay phải sang trái, ném từ phía sau. .. Và quay lại nhìn đường bóng bay… Đợi chờ và tự vỗ tay tán thưởng cho màn ghi bàn siêu long lanh của mình.
Phía sau lưng hắn có tiếng vỗ tay mạnh hơn, Huy ngơ ngác quay lại, quả bóng màu rêu lạ lẫm ngay cạnh, chiếc quần rộng thùng thình, tay đút bao và mái tóc ngắn. Thụy Dương.

Phía sau lưng hắn có tiếng vỗ tay mạnh hơn, Huy ngơ ngác quay lại, quả bóng màu rêu lạ lẫm ngay cạnh, chiếc quần rộng thùng thình, tay đút bao và mái tóc ngắn. Thụy Dương. Vẫn gương mặt lạnh tanh, cô đi bóng chậm chậm, ở khoảng cách gần hơn, Dương lên tiếng, cũng rất lạnh:

- Chặn bóng đi! Tớ chơi với cậu!

Huy bất ngờ, cười hắt mạnh. Cậu nhanh chóng dạng chân, đứng thế chuẩn bị. Dò đường bóng của cô bạn kì lạ. Dương lách người, tưởng qua Huy… Ai dè, chuyển bóng qua tay, thực hiện pha ném bóng trên không đẹp mắt.

Khi tiếng trầm trồ vỗ tay của một vài đứa bạn đã kịp đến em vang lên. Huy mới biết dám hoàn toàn tin vào mắt mình. Quá tuyệt. Huy nhìn theo dáng cô đang đi về phía quả bóng, móc điệu nghệ, ôm bóng, một tay lại bỏ vào bao quần và tiến về lớp, hoàn toàn không để tâm đến những chàng vỗ tay xung quanh.Nếu không nói những tràng vỗ tay làm Dương hơi khó chịu một chút.

Đơn giản vì, cô thích Huy và bóng rổ lại là thứ Huy thích. Một cô gái bất cần khi thích một ai đó, khi thấy cần một điều gì đó thì sẽ nhất định bằng mọi cách có được nó. Không hời hợt. Không dễ từ bỏ. Nhất định phải có. Và Thụy Dương, cho đến lúc này vẫn là một cô gái bất cần.

- Này, cậu chơi bóng từ bao giờ thế?
- Lớp 10
- Ai dạy mà cừ vậy?
- Ba
- Hôm nào cho tôi thọ giáo đi.
- Chết rồi
- Gì cơ?
- Ba tôi!
- Ợ. Xin lỗi. Tôi không biết!

Trên bảng thầy giáo sinh học vẫn đang mải miết những hình ảnh hết sức “nhạy cảm” trên cơ thể người. Lũ học sinh cũng hau háu không kém. Duy chỉ có hai cô cậu bàn cuối hoàn toàn không tập trung. Mỗi người đang theo đuổi một suy nghĩ không giống nhau.

- Này, cậu chơi bóng giỏi vậy. Vào đội thành đoàn không? Tôi quen đấy?
- Không!
- Này, đừng trả lời vội thế. Suy nghĩ kĩ đi. Nhiều cái hay ho lắm đấy. Tôi thấy cậu đánh cừ mà. Không vào sẽ tiếc đây?
- Không!
- Sao không?
-Không thích
- Này, đã biết gì đâu mà không thích. Cô bạn tôi ở đội này được….
- Vũ Huy ?
- Ơ, dạ !
- Em đang làm gì đó?
- À, em với Thụy Dương đang bảo với nhau là: Hôm nay cô xinh quá ạ!

Có tiếng cười nhao nhao dưới lớp. ai chẳng biết, Thụy Dương chẳng bao giờ nói chuyện. Vũ Huy đúng là ma mới lại còn bịa cái lý do rõ củ chuối chứ? Cái mặt không hối lỗi lại còn nhơn nhơn kiểu trêu cô chứ! Đúng là hâm.

- Em… ra khỏi lớp cho tôi!
- Dạ…
- À, vâng…
- Em biết rồi ạ! Em chào cô ạ

Vũ Huy nhón chiếc ba lô dưới ngăn bàn, cười, chào Thụy Dương đang ngồi nhìn ngẩn ngơ rồi đi qua cô, cúi mình thật thấp và chạy thẳng ra cửa lớp.

Tiết cuối, sân trường vắng ngắt. Lớp nào học 4 tiết đã về trước. Lớp học 5 tiết thì vào lớp hết cả. Vũ Huy khoác chiếc ba lô lên vai, chân đá đá mấy gọng cỏ, định bụng chạy ra cổng trường lấy xe phi sang thăm Bông Xù. Bất chợt ngước mắt lại phía sau nhà B. Lá cây đã rụng hết. Cái lạnh đầu đông hiện rõ nơi từng thân cây khẳng khiu. Nhưng màu nắng nhạt hiếm hoi sáng này lại làm khung cảnh có thêm chút sức sống. Từ góc đứng của Vũ Huy có thể nhìn thấy khá rõ, một cô bé ngòi nghiêng nghiêng , đi đôi giày đỏ, nơ buộc tóc đỏ đang quỳ gối trên đám lá rụng vàng ươm. Váy đồng phục xèo rộng, bên cạnh là chiếc ba lô hình gấu. Nắng nhẹ nhàng mơn man trên mái tóc đen nhánh và gương mặt khẽ cúi, lấp ló nụ cười nơi lúm má đồng tiền xinh xinh. Cô bé đang hì hục ghi chép trên một cánh lá mảnh. Huy nhận ra cô bé ấy: Nhã Thư!
Hăn nhảy lên ngắt chiếc lá to nhất trong những chiếc còn lại trên thân cây kế bên.

- Cho này!
- Ối, to quá, để bên cạnh đi. Cảm ơn nhé

Vẫn hì hục chép, cho đến khi giật mình, chụm tay che tờ lá đang viết dở. Vội ngước lên, chớp mắt nhìn thẳng. Nắng hắt xuống làm đôi mắt trong veo. Cô bé ngồi trọn vẹn trong vạt nắng hiếm hoi của ngày đông ảm đạm. Bờ má hồng nhẹ bởi thời tiết hanh khô và hàng mi cong cong. Trong quá! Huy không đừng được cảm giác muốn chạm tay vào má cô. Cảm nhận cái mềm mại và mát lành mà nhìn thôi đã thấy êm đến vậy.

- Ơ, Này, cậu sao vậy, viết không?

Nói rồi, Thư đưa cái lá lên cao, vẫy vậy, nhoẻn miệng cười. Trông cô giống như một thiên thần của nắng. Ấm áp và dịu dàng. Huy thấy tim mình đập mạnh, một cảm giác xanh mướt, thơm lành tràn vào sâu thẳm bên trong hắn. Nhẹ nhàng như gió khẽ lướt qua, vị đọng lại mềm thơm trên bờ môi vốn khô hanh trong những ngày đông lạnh.

- Có chứ! Cậu viết cái gì vậy?
- Viết mong ước lên lá. Kẹp vào nhật ký. Bao giờ đó cậu mở ra xem. Sẽ xem được mong ước có thành hiện thực không?
- Nhưng tớ không có nhật ký. Với lại thực hiện được hay không thì mình tự biết chứ!
- Đề phòng cậu quên mất mà. Tớ học trong một bộ phim đấy. Hay lắm. Viết thử đi.

Vũ Huy nhặt một chiếc lá vàng to ngay bên cạnh. Sự vàng vọt đã xâm chiếm đến cả gân lá, nhưng lúc này mọi thứ như vừa bừng tỉnh, trong Huy trỗi dậy niềm yêu đời lạ lẫm. Miệng lẩm bẩm một câu hát, cậu viết to:

25/10/2009
“Nhã Thư sẽ là của Vũ Huy!”

Xong.

Hắn khẽ đưa mắt sang nhìn chiếc lá của Thư, chi chit các chữ nho nhỏ nghiêng nghiêng được viết cẩn thận. Mỗi đường vân là một dòng kẻ ngay ngắn, Huy chỉ kịp liếc một dòng sau cùng chưa bị bàn tay cô bé che đi:

“ Hi vọng chị Thụy Dương sẽ tìm được hoàng tử của mình na:*”

- Đưa lá của cậu cho tớ đi. Tớ sẽ viết mặt sau. Người ta bảo nếu tớ cũng viết nghĩa là có thêm một người cầu chúc cho ước mơ thành hiện thực.
- Ờ, vậy tớ cũng được viết mặt sau à!
- Nhưng không được xem mặt trước đâu đấy! Chỉ cần kí tên cũng được.

Dù đã cố gắng, chữ Huy cũng chẳng khá hơn: “Vũ Huy cầu chúc cho điều này”
Liếc sang cô bạn nhỏ, vẫn hì hục, nắn nót lên mặt sau tờ lá của Huy. Hắn bụm tay che miệng, suýt bật cười, may mà phanh kịp, khuôn mặt cố gắng che giấu một nụ cười “bí hiểm”:

- Nhã Thư cầu mong cho điều ước này thành hiện thực.

Huy chăm chú nhìn cô bạn mới quen một hồi. Đột nhiên nghĩ tới Bông Xù. Để xem có qua được ải “Con vợ già khó ưa” của mềnh không? Lại cười. Nham hiểm

- Cậu đi xe chậm thôi! Tớ lạnh lắm!
- Lạnh á? Trời nắng mà.
- Ừ, tớ vẫn bị lạnh.
- Ừ, vậy thì chậm này.

Vũ Huy nhả gas, chiếc xe chậm chạp bò đi trên đường. Gió nhẹ nhàng len vào giữa khoảnh không.Tay Nhã Thư nhẹ bám vào eo hắn. Cảm giác thật này chẳng thế gọi tên, chẳng thể suy diễn đến cả cảm nhận cũng thật khó. Huy chỉ biết mơn man bên trong mình những áng mây cuối mùa mông lung, xa xôi mà như có thể chạm tay tới. Cảm giác nhẹ nhàng đến trong veo này với Huy thật lạ lẫm. Gương mặt kia, đôi mắt kia, tâm hồn kia … Nhẹ quá! Không dám mạnh tay, không dám gay gắt, chỉ muốn nâng niu và trân trọng. Sẽ có lúc bạn gặp những điều như vậy trong cuộc đời bộn bề những bon chen này. Và lúc đó ta học cách bước thật chậm, đi thật khẽ, chạm tay thật mỏng và yêu thương cũng thật trong. Chỉ sợ rằng điều tuyệt vời kia sẽ tan biến mất. Với Nhã Thư, người đối diện luôn có cảm giác ấy và Vũ Huy, càng một chàng trai mạnh mẽ , cảm giác ấy càng mạnh. Nó giống như lực hút của hai đối cực nam châm vậy.

Bông Xù đón Vũ Huy bằng sự thờ ơ khó hiểu. Nó co tròn trong một góc ghế của quán, nơi có những tia nắng phản chiếu qua ô cửa kính khiến bộ lông của nó lấp lánh thật “quyến rũ”. Không nhảy lên như thường lệ, nó ngước đôi mắt mệt mỏi nhìn Vũ Huy, rồi nhanh chóng cụp xuống:

- Ơ, Bông Xù sao đấy?
- Không biết! Hội chứng từ hôm qua.
- Tớ đang định chiều đưa nó đi bác sĩ thú y.
- Từ hôm qua mà chiều mới đưa đi à?
- Thì thi thoảng nó cũng bị vậy mà. Không sao cả.
- Ừ không sao! Làm sao thì tớ giết cậu!
Gương mặt của Vũ Huy không có vẻ đang đùa. Xung quanh im bặt nghe. Hai cậu bạn im lặng.
- Có thể chỉ là thời tiết thay đổi thôi. Để tớ xem được không?

Phía sau lưng Huy, Nhã Thư rụt rè lên tiếng. Huy thấy giọng mình nhẹ nhàng hơn một chút:

- Ừ, còn tùy xem Bông Xù có cho cậu đụng vào không đã.

Nhã Thư đưa bàn tay rụt rè chạm vào mớ lông trắng mềm mại. Con chó sủa lên một tiếng, nhanh chóng thu mình lại. Tiếng sủa của nó khiến Vũ Huy giật mình, ngồi thụp xuống, kéo tay Thư lại, bọc trọn trong tay mình:

- Cẩn thận!
- Không sao, tớ quên không chào em í thôi, không sao!
- Ừ!

Bàn tay Thư khẽ động cựa trong tay Huy khiến. Huy hấp tấp bỏ tay Thư ra, đứng dậy:

- Cẩn thận! Nó hơi khó tính!

Phía sau lưng Huy, Nhã Thư rụt rè lên tiếng. Huy thấy giọng mình nhẹ nhàng hơn một chút:

- Ừ, còn tùy xem Bông Xù có cho cậu đụng vào không đã.

Nhã Thư đưa bàn tay rụt rè chạm vào mớ lông trắng mềm mại. Con chó sủa lên một tiếng, nhanh chóng thu mình lại. Tiếng sủa của nó khiến Vũ Huy giật mình, ngồi thụp xuống, kéo tay Thư lại, bọc trọn trong tay mình:

- Cẩn thận!
- Không sao, tớ quên không chào em í thôi, không sao!
- Ừ!

Bàn tay Thư khẽ động cựa trong tay Huy khiến. Huy hấp tấp bỏ tay Thư ra, đứng dậy:

- Cẩn thận! Nó hơi khó tính!

Thư nhìn Huy, khẽ cười. Rồi nhích thêm một bước:

- Nào Bông Xù, lại đây với chị! Mình cùng chơi nhé!
- Nào,lại đây, mình làm quen nào. CHị là Nhã Thư nè. Chị là Nhã Thư ngốc nghếch. Em là Bông Xù đúng không?

Đó chính là cái sự “lải nhải phát đau đầu, sự ngốc xít trẻ con” mà Thụy Dương vẫn hay nghĩ đến khi nghĩ về cô em mình. Nhưng lại là cách cô đến gần hơn với mọi người, hiền hòa như đúng cách một thiên thần... Và điều khác biệt là, chỉ một lúc sau, Bông Xù đã nằm gọn trong vòng tay cô. Vết thương ở chân được phát hiện dưới lớp lông xồm. Vũ Huy chăm chú nhìn cách cô vỗ về, xoa xoa rồi băng bó vết thương cho chú cún cưng. Nơi phần kết của miếng vải băng, Nhã Thư vòng tay kết thành một chiếc nơ màu hồng xinh xắn, trông chẳng giống một vết thương tẹo nào. Bông Xù thích thú cứ rúc đầu vào lòng cô, ngọ ngậy, lưỡi nó liếm liếm vào chân cô trong niềm vui của những người xung quanh. Ba vẫn luôn nói, Nhã Thư đi đâu là mang niềm vui và sự hiền hòa tới đó. Điều này có lẽ vẫn luôn đúng trừ chính ngôi nhà của mình, kể từ ngày ba mất. Hai đứa bạn được cứu khỏi cơn thịnh nộ của Vũ Huy nhanh chóng tán thưởng:

- Tuyệt thật, cậu nịnh nó giỏi hơn bọn tớ rồi!
- Bọn này phải rất lâu mới kết thân được đấy. Nó khó tính lắm, y như cậu chủ nó vậy.

Nói rồi đập tay lên vai Huy, cả hai cùng cười. Nhã Thư cũng nhoẻn miệng cười, lộ rõ hai lúm má đồng tiền rất xinh

Huy cũng cười, hắn âu yếm nhìn con Bông Xù vừa sủa nhỏ nhỏ:

- Mày thích cô ấy đúng không? Tao cũng thích cô ấy đấy.

Giống như Vũ Huy đang dùng ánh mắt nói chuyện với BÔng Xù vậy. Hắn tin nó thừa sức hiểu.

- Tuyệt thật, cậu nịnh nó giỏi hơn bọn tớ rồi!
- Bọn này phải rất lâu mới kết thân được đấy. Nó khó tính lắm, y như cậu chủ nó vậy.

Nói rồi đập tay lên vai Huy, cả hai cùng cười. Nhã Thư cũng nhoẻn miệng cười, lộ rõ hai lúm má đồng tiền rất xinh

Huy cũng cười, hắn âu yếm nhìn con Bông Xù vừa sủa nhỏ nhỏ:

- Mày thích cô ấy đúng không? Tao cũng thích cô ấy đấy.
Giống như Vũ Huy đang dùng ánh mắt nói chuyện với BÔng Xù vậy. Hắn tin nó thừa sức hiểu.
- Hơ hơ, đúng là giống chủ. Có hơi gái phát là khác hẳn í nhỉ?
- Bông Xù lớn rồi, dậy thì đấy, kiếm vợ cho nó thôi!
- Bọn mày thôi đi, không phải gato với nó!
- Ừm. Kể cũng gato thật! Chủ Bông Xù nhẩy?

Tùng vỗ vai Huy cười lớn. Bọn họ thân nhau đến mức hiểu cả từng ánh nhìn, từng cái nhíu mày và Tùng chưa bao giờ thấy thằng bạn nhìn ai đó âu yếm, dịu dàng và nhẹ nhàng đến thế. Cười.

- Ngày trước tớ cũng có một chú cún xinh lắm đấy. Mỗi lần tớ với chị Dương đi chơi lại bám đuôi không rời. Sáng nào trước khi đi học tớ cũng mất tận 15p để dỗ dành nó ở nhà.

Giọng Nhã Thư nhẹ tan lẫn trong mùi nắng nhẹ một ngày đông hửng ấm. Con đường Thanh niên tĩnh lặng như nó vốn vậy, thỉnh thoảng một bóng xe vụt qua nghe tiếng lá cây xào xạc, chiếc xe của Huy như chưa bao giờ chạy chậm đến thế. Gió như chưa bao giờ khẽ khàng đến vậy. Hơi thở của Huy chưa bao giờ nhẹ nhàng đến vậy và tim cậu chưa bao giờ đập những nhịp đập dịu dàng đến thế.

- Ừ, cún của cậu tên là gì? Chắc bự hơn Bông Xù?
- Không, lúc ấy nó bé hơn Bông Xù
- Thế còn bây giờ?
- Không, em ấy bị tai nạn khi cứu ba tớ!
- Và… cuối cùng thì… cả hai… an toàn chứ

Câu hỏi của Huy lướt nhanh trên môi, hoàn toàn vô thức, không nghĩ ngợi. Rồi giật mình vì chút tò mò ngớ ngẩn của mình.

- Ừ. Cả hai đều mất rồi!

Nhã Thư đặt hai bàn tay vào nhau, khẽ nắm. Đôi mắt nhướn lên, nhìn về phía những đám mây. Có phải ba cô vẫn ở đây? Dõi theo từng bước chân của cô và Thụy Dương để mỗi lần cô đưa mắt về phía những áng mây ấy lại thấy bình yên và ấm áp đến vậy!

- Ồ Tớ… xin lỗi!

Trong thoáng chốc, Vũ Huy nhớ đến gương mặt lạnh tanh, và câu trả lời : “Chết rồi” của cô bạn ban sáng. Họ cùng chung nỗi đau và cái cách họ đi qua nỗi đau có lẽ không giống nhau nhưng Huy hiểu cái cảm giác mất mát như vẫn tồn tại mãi trong trái tim những cô gái dù yếu đuối dù mạnh mẽ. Khác chăng chỉ là cách họ ương bướng phơi bày ra bên ngoài.

- Này, cậu thích mùa đông không?
- Có!
- Vậy đi nào!
- Đi đâu?
- Ăn kem?
- Kem? Thời tiết này sao?
- Ừ. Tớ chẳng thấy mùa đông đâu cả. Nóng quá. Bay thôi!

Chiếc Exiter lại vút đi dù chỉ bằng phân nửa vận tốc thường ngày của nó.
Cửa sổ bật mở, những cơn gió mùa thốc vào làm rối tung mớ tóc bù xù, Huy ngồi ngửa mặt trên chiếc ghê xoay, chiếc lá ban chiều lật qua lật lại như được soi kĩ từng thớ gân. “ Nhã Thư cầu mong cho điều này thành hiện thực”. Con bé ngốc thật! Huy cười trìu mến khi nghĩ đến ánh mắt trong veo ấy, thật dễ chịu! Tiếng điện thoại rung lên bần bật phá tan bầu không khí nhẹ nhàng hiếm hoi mà cậu đang có. Là ba. Thế quái nào ông ấy lúc nào cũng biết đúng thời điểm cậu muốn yên tĩnh nhất để gọi. Bực mình nhưng hắn vẫn nhấc máy:

- Ba, chuyện gì không?
- Mày có đi học không đấy?
- Ơ, không đi học thì con về Việt Nam làm quái gì?
- Vì con chó xù ấy là chính. Mày là con tao đó. Tao hiểu mày từng milimet.
- Chà! Ý là ba thông thái chứ gì? Hiểu mà vứt lẳng lơ ở cái xứ này còn mình lang thang bạt mạng cả ngày à?
- Ơ! Thế mày chả bảo không muốn lang thang nữa còn gì?
- Ờ thì con biết thế nhưng mà ý con là ba cũng về luôn đi. Tiền đầy cửa tiêu mấy đời cũng không hết. Làm ăn gì nữa. Già rồi!
- Thôi! Kệ đời tao đi. Ngồi một chỗ không yên. Lo mà học hành đi!
- Ôi dào! Ba có học hành gì đâu mà vẫn giàu nứt khố. Con là con cũng thích nối gót ông, ông Trọc phú ạ.
- Mày tưởng mày giỏi được như tao à? Còn lâu con ạ!
- Cứ đợi xem.

Ông Tín cúp máy, mỉm cười nghĩ về thằng con trai duy nhất. Dù sao có nó cũng vui! Ông cũng đến lúc giao cơ nghiệp lại cho nó rồi! Nó hơn ông rất nhiều thứ nhưng cái cần nhất lại không có. Sự nhẫn tâm. Mà không có cái đó thì sớm muộn cũng chết bất đắc kì tử trên cái thương trường khốc liệt này thôi. Khi người ta không biết ác là người ta đang đánh mất đi một trong những quyền năng mạnh mẽ nhất. Muốn làm chuyện lớn thì phải biết đạp lên những lẽ thông thườnag nhất. Đó là điều ông Tín học được từ cuộc đời của một thằng khố rách áo ôm lên được danh hiệu “trọc phú” như hôm nay.

- 41 này.
- 42 này
- Và 43

Nhã Thư lúc lắc mớ tóc xoăn nhìn cô bé dở hơi, cám hấp ngày nào cũng đếm những bậc cầu thang cũ rich của trường. Cô bé nhoẻn miệng cười:

- Ừ, 43,thấy chưa?
- Ừ, lạ đấy! 43 thật chứ! Chắc là đếm nhầm đâu đó!
- Hìhi. Chỉ cần biết kết quả là 43 là được. Có những việc người ta không nhất thiết phải luôn cố gắng đúng đâu. Tớ thấy vậy thoải mái hơn. Xí xóa, xí xóa đi.

Con bé cười rất chậm rồi bước nhanh lên trước. Vũ Huy khựng lại nhìn theo dáng người nhỏ nhắn chiếc ba lô thú nhẹ nhàng tung tẩy trên lưng. Chỉ nhìn phía sau thôi cũng thấy vui tươi và rạng rỡ. Chỉ có điều, cậu tin rằng: Phía sau nụ cười và đôi mắt trong veo kia là một con người rất khác. Nghĩ nhanh rồi chạy òa theo, kéo mạnh tay Thư:

- Oái, đau!
- Ờ, quên. Đánh nhau bị quen ấy mà!
- Nhưng tớ không phải người đáng bị đánh đâu! Đừng đánh nhau nhiều! Vì nếu cậu bị thương, những người bên cạnh cậu cũng sẽ …bị thương đấy!
- Những người bên cạnh tớ, liệu có có cậu không? Vũ Huy nghĩ thầm!
- Mà, có chuyện gì vậy? Không thì tớ về lớp đây!
- Này! Thích quà không?
- Ơ, đồ hâm đơ, đương nhiên là có chứ!
- Cho cậu này!

Cậu đặt hộp quà nhỏ nhỏ, thắt nơ hồng lên tay Nhã Thư. Có những người đơn giản bạn thích từ lần đầu nhìn thấy. Cũng có những người đột nhiên muốn tặng quà như thế. Hoặc đơn giản đi ngang qua siêu thị thấy một thứ gì hay hay và nghĩ ngay đến một người. Nhưng thường thì cái ý nghĩ đột nhiên bất thường ấy chỉ đến khi ai đó đã trở thành một người đặc biệt trong cuộc sống của bạn mà thôi. Tự hỏi Nhã Thư có là đặc biệt với cậu không? Chính Vũ Huy cũng không trả lời được.
Huy lại ném phịch chiếc cặp lên bàn. Bỏ chân lên ghế, buộc lại dây giày. Thụy Dương không ngẩng đầu lên như thường lệ. Mái tóc đen buộc túm lại phía sau lưng đáp lại cái nhìn của Huy bằng vẻ khiêu khích:

- Này, tập bóng không?

- Này, sao đấy?
- Ơ, cậu sao đấy, ngẩng đầu lên đây xem nào!

Vừa nói Huy vừa đẩy đầu Dương sang một bên rồi, không nhúc nhích. Mớ tóc đen buộc túm vẫn ương ngạnh nhìn cậu. Huy bực mình, nhấc gọn đầu Dương lên trong cánh tay lực lưỡng của mình. Những đầu ngón tay chạm nhẹ vào bờ má cô bạn. Hình như mềm, hình như ướt, hình như vương lại chút yếu đuối mong manh nào đó mỏng lắm hoặc cũng có thể chỉ là cảm giác của riêng Huy.

- Cậu sao vậy, ngẩng đầu lên tớ xem nào, Ngẩng lên!
- Tránh ra, để cho tôi yên.
Tiếng hét cùa Thụy Dương to đến mức khiến Huy giật mình, bàn tay vẫn cứng đơ trên má cô. Đôi mắt ấy không khóc, đôi mắt ấy mệt mỏi và không hề xáo động dù vừa như bị kích động rất mạnh. Đôi mắt ấy trân trân nhìn Vũ Huy như thôi miên, như chất chứa cả bể tâm sự cô đọng lại.
- Bỏ tay ra, tôi đang nói cậu đấy!

Tiếng Thụy Dương lại vang lên nhưng âm lượng thì chỉ bằng 1 phần tỉ ban nãy. GIọng nói rất mệt mỏi, trầm và như khắc cùng nhịp thở.

- Cậu sao vậy? Mệt à?
Tay Vũ Huy ch
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 6716
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN