--> Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm - game1s.com

Mãi mãi là bao xa – Diệp Lạc Vô Tâm

Câu chuyện tình yêu của nhà khoa học và cô nữ sinh khoa Điện khí xinh đẹp trong sách cuốn hút người đọc bởi những cảm xúc tréo ngoe, mâu thuẫn nhưng đầy ngọt ngào và lôi cuốn…

Mãi mãi là bao xa tác phẩm của Diệp Lạc Vô Tâm – nữ tác giả ngôn tình nổi tiếng được rất nhiều độc giả trên các trang mạng văn học của Trung Quốc yêu thích.

Mãi mãi là bao xa là một trong số những tác phẩm hay nhất của Diệp Lạc Vô Tâm, ngay từ khi sắp xuất bản đã được các độc giả trẻ Việt Nam háo hức đón chờ.

[Tải ảnh'>
Điều gì ở Mãi mãi là bao xa và những tác phẩm văn học của Diệp Lạc Vô Tâm lại là những "cái bẫy" ngọt ngào với độc giả đến thế? Vẫn là những câu chuyện yêu đương muôn thủa, chuyện tình yêu đã quá nhiều văn sĩ xây dựng thành công và thậm chí để lại dấu ấn khó phai qua những tác phẩm điện ảnh kinh điển. Vậy nhưng khi đọc tác phẩm của Diệp Lạc Vô Tâm, điều khiến người đọc lôi cuốn chính là cái cảm giác những nhân vật mà tác giả này xây dựng hình như đã được gặp ở đâu đó ngoài đời thực…

Trước tiên, phải kể đến cách xây dựng nhân vật của nữ nhà văn này. Cô luôn để những nhân vật của mình ở một nấc cao nhất trong bảng xếp hạng, "đẹp trai nhất, nho nhã nhất, khí chất nhất hoặc giang hồ nhất". Những nhân vật được xây dựng theo chỉ số hoàn hảo ấy lại không hề sến, không hề nhạt mà trái lại, lôi cuốn, hấp dẫn và rất thực.

Bạch Lăng Lăng, nữ sinh khoa Điện khí, trẻ trung, xinh đẹp và rất tự hào khi quen được một người bạn lý tưởng qua mạng. Chàng du học tại một trường nổi tiếng ở Mỹ, có nickname "nhà khoa học - Mãi mãi là bao xa". Qua những cuộc chuyện trò trên QQ, Lăng Lăng đã gắn bó với chàng trai đó lúc nào cô cũng không hay. Cảm xúc lớn dần, sự chia sẻ lớn dần và đến một ngày cô phát hiện ra mình đã yêu người con trai tài giỏi và không một chút khuyết điểm ấy.

Nhưng sự tỉnh táo giúp cô ý thức được rằng, thế giới mạng chỉ là ảo. Họ ở cách nhau cả một đại dương mênh mông. Anh lại quá xuất sắc và ưu tú. Mối quan hệ của họ sẽ không có kết quả gì. Nhất là khi anh thông báo, nếu anh tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu lần này, rất có thể anh phải định cư bên Mỹ, mãi mãi không trở về. Cô đã tỉnh táo đưa nick của anh vào danh sách đen, không bao giờ xuất hiện khi cô đăng nhập QQ nữa…

Một năm trôi qua, Lăng Lăng tưởng đã quên đi “nhà khoa học - Mãi mãi là bao xa” ở bên kia thế giới của mình. Bên cô đã có Uông Đào, bạn trai, người mang lại cho cô cảm giác an toàn, người cô muốn lấy làm chồng dù cảm xúc dành cho anh chưa hẳn là tình yêu. Cô bảo vệ đề án tốt nghiệp. Uông Đào luôn quấn quýt bên cô…

Và điều bất ngờ trong buổi bảo vệ đề án, Dương Lam Hàng, một giảng viên trẻ vừa trở về từ MIT, trường đại học danh tiếng của Mỹ, xuất thân từ một gia đình danh giá, đã tới tham dự buổi bảo vệ của cô và đưa ra những câu hỏi phản biện thật khó chịu. Tất cả các nữ sinh trong trường đều ngưỡng mộ và ao ước được trở thành bóng hồng trong trái tim của Dương Lam Hàng, nhưng với cô, đó đúng là ông thầy “biến thái”. Sự trớ trêu của số phận đưa đẩy khiến cô ngày càng tiếp xúc với anh nhiều hơn. Và chính anh là người gợi ý và nâng đỡ cho cô học tiếp thạc sĩ để có cơ hội ở lại trường.

Uông Đào, chàng trai cô tưởng mình sẽ lựa chọn đã khiến cô hoàn toàn thất vọng khi trong một lần say rượu, anh đã không kìm chế được mình và có những hành động vượt quá giới hạn với cô. Nhờ có Trịnh Minh Hạo, người bạn thân của Uông Đào và cũng là chàng sinh viên âm thầm yêu cô bấy lâu, giải cứu, cô đã thoát khỏi cảm giác hụt hẫng và quyết tâm từ bỏ mối quan hệ mà cô không thực sự yêu.

Thời gian học thạc sĩ, Lăng Lăng được Dương Lam Hàng hướng dẫn. Sự quan tâm và chăm sóc của người thấy từng bị cô nguyền rủa là "biến thái" này dần dần khiến trái tim cô thực sự xao động. Khi nhận thấy tình cảm dành cho thầy Dương cứ lớn dần, Lăng Lăng đã quyết định chọn Mãi mãi là bao xa và rời bỏ thầy Dương. Nhưng rồi, cuối cùng khi cô phát hiện Dương Lam Hàng và Mãi mãi là bao xa không những có rất nhiều điểm giống nhau mà hai người đó, một ảo, một thực kia đều là một con người bằng xương bằng thịt, luôn ở bên cô, yêu thương và chăm sóc cho cô từng ngày, cảm xúc vỡ oà…

Nhưng liệu cô học trò xinh đẹp nhưng hoàn cảnh xuất thân bình thường này có thể trở thành nàng dâu trong một gia đình thượng lưu, con trai một gia đình chủ một chuỗi siêu thị hạng sang? Sức hấp dẫn của tác phẩm này giống như một sợi chỉ xuyên suốt tác phẩm, khiến người đọc bị lôi cuốn và mê đắm…


Mở đầu


Tháng tư, mùa anh đào nở hoa rực rỡ.

Hoa đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong gió. Lăng Lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập trời.

Cô yêu nhất hoa đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của nó.

Có người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân gian.

Lăng Lăng nói: Không! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng. Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ rồi.

Bạn đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?

Có người hỏi: Người con trai như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng?

Bên cửa sổ, chậu hoa nhài lại nở, hương thơm tươi mát giống như mùi của người đó.

Gió nhẹ thổi qua trước khung cửa, mang hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.

Lăng Lăng nói: Một người con trai làm cho người con gái không thể quên...

Nhân nùng như mực, vị đạm như trà. (con người nồng nàn như mực, hương vị thanh đạm như trà)

Có người hỏi: Có thể kể cho bọn tớ nghe một ít chuyện xưa của cậu không?

Lăng Lăng nói: Được, nhưng chuyện cũ dài lắm, không biết nên bắt đầu từ đâu đây...

...

Quan Tiểu Úc nói: Vậy trước hết để tớ giới thiệu sơ qua với mọi người các nhân vật trong câu chuyện đi, người nào người nấy đều tuyệt!

Tâm Tâm nói: Nếu không muốn nghe cô ấy dông dài thì mời nhảy sang chương ba, để tớ kể cho mọi người một câu chuyện tình lãng mạn năm xưa...



Chương 1


Hôm nay đối với Quan Tiêu Úc là một ngày chấn động, cô phải chuyển sang phòng trọ mới.

Kéo theo túi lớn túi nhỏ đổi phòng tất nhiên không phải chuyện gì to tát, điều khiến cô kích động là bạn cùng phòng mới lại chính là người bị các cô mắng suốt ba tháng nay, hông nhan họa thủy không hẹn mà gặp – Bạch Lăng Lăng!

Nói thật, dùng cụm từ "hồng nhan họa thủy" để miêu tả Bạch Lăng Lăng có hơi khoa trương, nhưng nếu đi hỏi Tâm Di, bạn cùng phòng với Tiểu Úc ở đại học thì chắc chắn cô ấy sẽ không nói thế.

...

"Bạch Lăng Lăng!"

"Quan Tiểu Úc!"

Câu đầu tiên hai người chào nhau trong lần gặp đầu tiên là như vậy.

Tiểu Úc nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá từ trong ra ngoài cô bạn cùng phòng mới, Bạch Lăng Lăng hoàn toàn khác hẳn so với hình dung của cô.

Mái tóc đen mềm mại chấm eo buông xõa tự nhiên, làm tôn lên làn da mịn màng trắng nõn, dáng người cao gầy cân đối bên dưới lớp áo ngủ rộng thùng thình vẫn lộ ra những đường cong quyến rũ. Tuy thoạt nhìn giống như hơi thiếu ngủ, nhưng đôi mắt thông minh trong sáng lanh lợi, vẻ mặt ôn nhu xinh đẹp nền nã khiến người trước mặt cảm thấy rất dễ chịu. Một nữ sinh như vậy nếu đi trong vườn trường hẳn sẽ tạo nên một quang cảnh tuyệt đẹp, nhưng không thể gọi là tuyệt sắc mỹ nhân, càng chẳng nhìn ra ý vị hồn xiêu phách lạc chỗ nào.

Cô có thể làm cho Trịnh Minh Hạo, người được toàn đại học T công nhận là "nhân vật đình đám", đánh nhau một trận chí tử với bạn thân nhất của anh ta ư?

Tin đồn vẫn còn phải xem lại!

Ba tháng sau, Tiểu Úc nằm trên giường trong phòng ngủ, tay ôm một quyển tiểu thuyết ngôn tình, ánh mắt lại dừng trên người Lăng Lăng.

Cô những tưởng loại nữ sinh "họa thủy" như Lăng Lăng, có thể dùng nhiều thủ đoạn này kia để lượn lờ kết thân với các nam sinh ưu tú một cách thành thạo, nhưng qua một thời gian dài quan sát, cô phát hiện Lăng Lăng mỗi ngày ngoài việc đến phòng tự học ôn bài, thời gian còn lại đều ở trong phòng ngủ, quên ăn quên ngủ ngồi trước máy tính cười ngây ngô.

Nam sinh có quan hệ mập mờ với cô đến một mống cũng không có chứ đừng nói chi yêu đương lăng nhăng.

Trong thâm tâm Tiểu Úc rất muốn chán ghét cô nhưng rốt cuộc chẳng tìm được chỗ nào để ghét.

Có điều cô cũng có nhược điểm, Lăng Lăng rất hiếm khi cự tuyệt yêu cầu của người khác cho dù có khó xử đi nữa. Cô không bao giờ so đo với người ta, cũng không để bụng chuyện gì, mọi việc cứ thoải mái. Chẳng hạn có thể vô tình nhìn thấy sổ tiết kiệm hay thẻ ngân hàng của cô để bừa khắp nơi, hết tiền thì lấy đại một cái đi rút. Cô rất ít khi đi mua sắm, không đam mê hàng hiệu, lên mạng thấy bộ quần áo nào vừa mắt thì đặt mua luôn, chờ người ta giao tới cửa, tất nhiên điều kiện tiên quyết là cô sở hữu một dáng người vượt trên cả tiêu chuẩn người mẫu. Điều khó hiểu nhất là, cô ngay cả ăn cơm cũng không đúng giờ đúng giấc, trên giá sách nhét đầy đồ ăn vặt, khi nào đói thì lấy ra ăn tạm.

Nếu bảo cô không có cá tính thì chẳng có nữ sinh nào cá tính hơn cô cả. Đằng sau vẻ ngoài hiền hòa là một con người bướng bỉnh, không ai có thể kiểm soát suy nghĩ của cô. Thậm chí cô không bao giờ chủ động tâm sự chuyện của mình, ngay cả chuyện gia đình cũng không nhắc đến, lại càng không thích nghe ngóng việc riêng của người khác.

Cho nên ba tháng vừa qua, mọi người sống với nhau hết sức hòa hợp, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ sinh hoạt hàng ngày mà thôi.

Hôm nay, Tiểu Úc rốt cuộc không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, bỏ tiểu thuyết trong tay xuống, ngồi dậy trên giường, chọn hỏi một đề tài hơi riêng tư: "Lăng Lăng, lúc tớ vừa về thì gặp anh chàng siêu đẹp trai của khoa cậu, cặp mắt hút hồn vậy mà cũng không chinh phục nổi cậu sao?"

Lăng Lăng thờ ơ lắc lắc đầu, thong thả vén lại mớ tóc rối: "Đẹp trai có mài ra cơm ăn được không?"

Tiểu Úc nghe mà muốn té xỉu, quan niệm tình yêu hậu hiện đại chủ nghĩa gì thế này, thật khiến cô tâm phục khẩu phục mà.

Tiểu Úc tiếp tục nghĩ ngợi, bò xuống giường, cầm ly nước nóng thổi thổi hỏi: "Bạn nam lần trước đến phòng ngủ của chúng ta hình như có tình ý với cậu, hắn còn nhờ tớ hỏi cậu khi nào cậu có thời gian, hắn muốn mời cậu đi ăn cơm."

"Nể mặt cậu vậy! Nhưng với điều kiện là không có lần sau đâu."

"Tại sao cậu không thử cho hắn một cơ hội? Gia đình cậu ta chắc chắn rất giàu đó."

Lăng Lăng bày ra một vẻ mặt "Tha cho tớ đi": "Theo sau cái loại con nhà giàu này có vô số con gái rình rập như hổ rình mồi, hắn mà thủy chung được với mình tớ thì tớ nhảy lầu cho cậu xem!!! Cậu ta đối với tớ chẳng qua chỉ là tò mò, muốn quen chơi vậy thôi, nếu tớ tin hắn là loại người chung thủy đến chết, không phải tớ không cưới, thì thật uổng phí hơn hai mươi năm sống trên đời."

"Vậy cậu thích dạng con trai nào?" Cô hơi nghi ngờ phải chăng Lăng Lăng rốt cuộc không thích đàn ông.

"Loại này nè!"

Thấy Lăng Lăng chỉ vào màn hình máy tính, cô tức tốc chạy lại xem, ánh mắt kinh ngạc.

Một avatar(*) hình cái đầu hói đáng yêu đang nhấp nháy trên màn hình, Lăng Lăng mở khung chat, trên đó viết:

"Chúng ta nói chuyện đã tám tiếng rồi, em không thấy đói à! Em làm ơn đi ăn cơm giùm anh đi."

Tiểu Úc nhìn đồng hồ, tám tiếng!

"Lăng Lăng, cậu cũng chưa ăn cơm sao?"

"Tớ không đói!"

Cô vừa nói vừa gõ trả lời: "Nếu anh đói bụng thì phải đi ăn đi, đừng tỏ vẻ như quan tâm em thế."

"Anh đã ăn từ sớm rồi, đồ ăn gọi bên ngoài làm cũng khá ngon, em có muốn thử không? Anh gọi họ mang đến cho em một phần."

"Thôi, đừng nói linh tinh nữa, chờ đồ ăn chỗ các anh giao lại đây thì em đã ngỏm từ đời nào!"

Cô nghĩ nghĩ lại gõ tiếp một câu:

"Không nói nữa, em đi học đây, nếu không lọt vào danh sách học lên tiến sĩ thì lão boss biến thái kia sẽ không để em toàn mạng đâu."

"Được, dạ dày của em không tốt, nhớ phải ăn gì đó rồi hẵng đi!"

"Biết rồi, nói mãi! Bye!"

Gu của cô quả nhiên thực độc đáo.

Tiểu Úc há hốc miệng hết nửa ngày, khó khăn lắm mới thốt được một câu: "Thời buổi này làm gì còn mốt yêu qua mạng nữa đâu trời!"

"Thời tớ bắt đầu yêu qua mạng, nhiều người còn chưa biết tới QQ kia... Bọn tớ chat với nhau đã hơn bốn năm rồi."

"Bốn năm? Chưa từng gặp mặt sao?"

"Anh ấy ở Mỹ, không có thời gian về nước." Lăng Lăng lắc đầu, trong ánh mắt ẩn hiện một chút tiếc nuối.

Nghe nói, thời nay yêu đương qua mạng đơn giản như sau: Yêu qua mạng = gặp mặt, lên giường, xuống giường, blacklist.

Không thể tưởng tượng cô bạn cùng phòng thiên tài này, quen biết đã vài năm mà ngay đến cả bước thứ nhất cũng chưa tới, tốc độ quả thực là rùa bò.

Tiểu Úc vừa định tiếp tục nói nhảm thì điện thoại Lăng Lăng đã reo vang.

Hai tay Lăng Lăng cầm di động, màn hình màu xanh nhạt phản chiếu ánh mắt rầu rĩ. Trong lúc cô ngẩn người nhìn dãy số gọi đến chớp nháy, đôi lông mày thanh tú tựa dãy núi xa xăm mờ ảo khẽ nhíu lại, vẻ mặt hoàn toàn không phải phiền phức, mà là một kiểu lo âu nghiêm túc.

Người gọi điện giữ vững tinh thần bám riết không tha, gọi hết lần này đến lần khác. Hơn nữa, thời gian nghỉ giữa các lần gọi rất ngắn, có thể suy ra là dùng chế độ tự động gọi lại – quả nhiên rất biết mình biết ta!

Điện thoại réo ba đợt, Lăng Lăng rốt cuộc đành đầu hàng mà nhận điện.

"Alô! Sinh nhật vui vẻ!" Giọng nói trong trẻo cùng khuôn mặt u sầu hoàn toàn không ăn nhập với nhau chút nào.

"Cảm ơn!" Một giọng nam sang sảng trong điện thoại nói: "Anh cố ý về để bắt em mời cơm anh đấy."

"Hả?!" Rõ ràng Lăng Lăng rất kinh ngạc, vội vàng ngồi thẳng dậy. "Anh đã về rồi sao?"

"Anh đang trên đường từ sân bay về đại học T, đừng xúc động quá, chủ yếu anh vẫn nhớ một chầu ở Shangri-la(**) mà em đã đồng ý mời anh."

"Em không có tiền" Lăng Lăng cự tuyệt thẳng thừng.

"Vậy đến căn-tin trường đi, anh là người dễ tính, một tô mì trường thọ là được rồi."

"Căn-tin? Theo anh đến căn-tin ăn, sau này em lấy chồng sao nổi!"

"Em yên tâm, nếu em ở giá anh sẽ chịu trách nhiệm."

"Em thà cả đời ở vậy chat QQ."

"Bạch Lăng Lăng! Em được lắm!"

Tiểu Úc cố nén cười, quay lại ngồi trên ghế. Chẳng trách không có chàng nào dám cùng Lăng Lăng nhập nhằng không rõ, phương thức cự tuyệt độc ác như vậy, nếu đổi lại là người tâm lý yếu chắc đã muốn treo cổ tự sát, còn tâm lý tốt thì cũng phải đóng cửa tự kỷ hơn nửa tháng.

"..."

"..."

Cuộc trò chuyện lâm vào thế trầm mặc ngượng ngùng.

Lăng Lăm yên lặng refresh chữ ký của bạn bè trên QQ, refresh hết lần này đến lần khác – Cuộc đời anh vốn một đường thẳng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang!

Sau ba mươi giây yên lặng, giọng nói trong điện thoại cất lên với vẻ bất đắc dĩ: "Mỳ thịt bò California được không?"

"Mỳ kéo Lan Châu đi."

"Được rồi, vậy nửa tiếng nữa anh đợi em dưới lầu ký túc xá."

Cúp điện thoại, Lăng Lăng lập tức lục túi, nhanh chóng lấy ra một tờ quảng cáo của tiệm bánh ngọt.

Cô gọi theo số điện thoại trên tờ rơi.

"Tiệm bánh ngọt phải không? Tôi muốn đặt một chiếc bánh sinh nhật, nửa tiếng nữa mang tới được không? Phòng A918, khu nhà trọ số 12, đại học T. À, nhất quyết không được vẽ hình hoa hồng, hình tim gì lên bánh đâu nhé. Lời chúc thì ghi: Chúc mừng sinh nhật Minh Hạo..."

Minh Hạo ư?!

Tiểu Úc đứng bật dậy: "Đừng nói Trịnh Minh Hạo nha!"

Lăng Lăng rõ ràng bị cô dọa hết hồn, điện thoại mém rơi xuống đất: "Cậu biết anh ấy hả?"

Cô có thể không biết sao?

Cô nàng Trương Tâm Di bạn cùng phòng với Tiểu Úc thời đại học mê anh ta như điếu đổ, suốt ngày tụng hai chữ Minh Hạo trên môi.

Quá khứ "huy hoàng" của anh ta cô nghe qua không dưới mười lần, có thể kể ra vanh vách.

*********

Mười bảy tuổi đỗ thủ khoa ngành Tin học đại học T.

Kỳ thi đầu tiên năm nhất, anh ta đứng đầu cả khoa, từ dưới lên. Anh ta thi trượt tất cả các môn, nếu không nhờ gia đình chạy chọt, anh ta đã có thể bị đuổi học, tước bằng.

Năm hai, thành tích có khá hơn, nghe nói là do thầy giám thị nể mặt, trên bàn anh ta thả ít nhất năm bài thi của người khác mà giám thị vẫn vờ như không thấy. Ban đầu cứ tưởng anh ta có thể bình yên qua năm hai, nhưng vào cuối kỳ thi anh ta cùng bạn bè tụ tập đánh bạc trong phòng ngủ bị hội sinh viên bắt được, do thái độ anh ta không tốt, bị báo lên khoa, cảnh cáo trước toàn trường.

Năm ba, anh ta bắt đầu ham mê lên mạng, ngày ngày đều lướt web, anh ta được trưởng khoa Tin học tuyên dương trong đại hội thường niên bởi cuối cùng gã cũng học được cách tu tâm dưỡng tính, khiến cho giáo viên toàn khoa thở phào nhẹ nhõm. Nào ngờ cuối học kỳ, vì tội đánh trọng tài đánh đến mức phải nhập viện trên sân bóng nên bị giữ lại trường để kiểm điểm. Nếu không nhờ vị lãnh đạo cấp cao nào đó trong trường nói cho anh ta thêm một cơ hội thì anh ta đừng hòng nghĩ tới chuyện lấy được bằng tốt nghiệp.

Học kỳ một năm tư, anh ta bỗng dưng lao vào học làm trang web, còn thay đổi hoàn toàn, trái ngược hẳn với tác phong bê bối thường ngày, chẳng những khổ công học tập để thi cử, còn làm việc không lương cho một công ty cung cấp mạng.

Nghiên cứu sinh năm nhất, anh ta cùng bạn thân chí cốt Uông Đào hợp tác thành lập văn phòng riêng lấy tên Minh Đào, lôi kéo toàn bộ cao thủ trong trường tham gia lập trình web, tiếp nhận các dự án. Ngay cả trang web của trường cũng do văn phòng bọn họ thiết kế và bảo trì, sinh viên toàn trường đều mải mê tán chuyện tối ngày trên diễn đàn BBS do anh ta thành lập và quản lý.

Quan trọng nhất là, nghe nói anh ta vô cùng đẹp trai, lạnh lùng hết sức, nổi tiếng một thời ở đại học T, rất nhiều người đẹp cỡ hoa hậu trong trường đều vây quanh anh ta, tiếng tim vỡ không ngớt.

Tâm Di, hoa hậu giảng đường được toàn trường bình chọn, là một trong số đó, thậm chí nàng còn vì Trịnh Minh Hạo mà bỏ qua cơ hội học lên thẳng thạc sĩ, nhảy qua thi nghiên cứu sinh ngành Tin học, ai ngờ cô ấy vừa thi xong thì Trịnh Minh Hạo đột nhiên tạm nghỉ học, ra ngoài tự mình thành lập công ty mạng, hại Tâm Di giam mình trong phòng ngủ khóc lóc suốt bảy ngày.

Khi đó Tiểu Úc khuyên Tâm Di: "Khóc gì chứ, cũng chỉ là tạm nghỉ học thôi, cùng lắm thì cậu cũng bảo lưu, chạy đến công ty anh ta làm loạn lên là được."

Cô ấy hỏi lại: "Cậu có biết vì sao anh ấy nghỉ học không? Anh ấy đánh nhau với Uông Đào, bạn thân nhất của ảnh."

Cô hỏi: "Chuyện là thế nào?"

"Vì một cô gái!"

Khi ấy Tiểu Úc nhìn Tâm Di khóc lóc như mưa, trong lòng thầm cảm thán: "Hỏi thế gian tình là gì, là đồ bỏ!"

Cô thà chạy rông tự do tự tại trên sa mạc Sahara, chứ không cần cuộc sống bị chôn vùi bởi thứ tình yêu đáng sợ này!

Sau đó, Tâm Di tìm cách đi nghe ngóng từ bạn cùng phòng của Uông Đào mới hay một tin nội bộ, cái cô nữ sinh kia tên Bạch Lăng Lăng, là bạn gái của Uông Đào.

——————

(*) Avatar = hình đại diện.
(**) Shangri-la: tên một hệ thống khách sạn và khu nghỉ dưỡng cao cấp.



Chương 2


Sau một lúc thất thần, Tiểu Úc nhìn thấy Lăng Lăng đem một chiếc váy màu trắng trông vô cùng ngây thơ trong sáng cất lại vào tủ quần áo, lôi ra một chiếc váy ngắn kiểu Hàn Quốc khá mô-đen, so sánh dài ngắn rồi lại cho vào tủ. Thấy cô lại tiếp tục chọn một chiếc váy hết sức nữ tính soi soi gương, Tiểu Úc thật tình khen ngợi: "Không cần chọn đâu, cậu mặc bộ nào cũng hút hồn hết."

Ai ngờ vừa nghe xong câu này, Lăng Lăng liền cất váy, lục ra dưới đáy tủ một chiếc quần jeans dày cộm cùng một chiếc áo thun T-shirt...

Tiểu Úc bỗng dưng cảm thấy hơi nóng, liếc nhìn qua nhiệt kế, hai mươi bảy độ a!

Càng làm cho cô choáng hơn là sau lưng áo thun in logo trường đại học T to oành đỏ chói!!!

Tiểu Úc quệt mồ hôi lạnh trên trán, nhớ tới cảnh mỗi lần Tâm Di đi xem Trịnh Minh Hạo đá bóng, cô ấy đều lôi hết bộ này đến bộ khác trong tủ quần áo ra thử, váy quá gối thì sợ dài, mini-jupe thì sợ không đủ đoan trang, cổ áo nhỏ thì cô nói không gợi cảm, cổ trễ thì bảo hở hang quá...

Khi đó sao cô không đề nghị Tâm Di cứ ăn mặc như thế này, xây dựng hình tượng nữ sinh có chí tiến thủ, nhất định có thể khiến Trịnh Minh Hạo gặp một lần nhớ mãi!

Lăng Lăng mặc quần áo xong, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Đang rửa thì điện thoại reo, lúc cô chạy vọt ra vẫn còn cầm khăn lông lau mặt, thuận tay cầm điện thoại, vừa cười vừa nói: "Không phải anh nói nửa tiếng sao? Mới đó đã tới rồi. Chờ em một chút nhé..."

Người trong điện thoại không nói gì cả.

Cô không biết thế nào nên hỏi lại: "Anh Minh Hạo?!"

Cảm giác có điều bất thường, cô lấy khăn ra khỏi mặt nhìn thoáng qua số điện thoại, lập tức cứng người: "Em xin lỗi! Thầy Dương, em tưởng là bạn em."

"Không có gì. Tôi định thảo luận với em chuyện học thẳng lên tiến sĩ, nhưng nếu em bận việc rồi thì để hôm khác cũng được."

"Sáng mai em sẽ lên văn phòng thầy ạ."

"Được."

Cúp điện thoai, Lăng Lăng vẫn còn kinh ngạc chưa kịp hoàn hồn, nhìn đồng hồ hỏi: "Tiểu Úc, cậu có gặp ông thầy nào cuối tuần tám giờ rưỡi tối còn tìm học trò nói chuyện không?"

"Lão sếp biến thái của cậu chuyện gì chả làm được chứ!"

"Quả nhiên không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn!" Cô lắc đầu bất đắc dĩ, vứt điện thoại lên giường, tiếp tục lau nước dính trên mặt và tóc.

Trên thế giới này người duy nhất có thể làm cho một nữ sinh tính tình siêu tốt như Lăng Lăng nổi điên chỉ có thể là lão sếp biến thái của cô.

Cũng không thể trách cô được, ai gặp phải một kẻ bất thường như vậy cũng đều nổi khùng hết.

Những nhân vật cấp hướng dẫn tiến sĩ mặt mũi xấu xí là chuyện thường, nhưng hắn ta chuyên đời thích khi không nhảy ra dọa người, bất kể thời điểm, bất kể tình huống, rất là thách thức thần kinh con người ta. Ngay cả Lăng Lăng gan to như vậy cũng bị hắn dọa muốn rớt tim. Tính cách của hắn thì càng khỏi phải nói. Tính khí thất thường, có khi vài ngày không tìm Lăng Lăng, có khi nửa đêm nửa hôm gọi điện hỏi cô đề tài tiến triển tới đâu rồi. Hắn làm việc luôn hướng tới sự hoàn hảo, yêu cầu nghiêm ngặt, sai lệch một micromet cũng bắt Lăng Lăng tính lại hết ba ngày. Hắn còn ngày ngày bắt một sinh viên thi tiếng Anh cấp bốn sáu lần không đậu như Lăng Lăng đi dịch tài liệu cho mình, báo hại cô thường xuyên lấy cái từ điển Văn Khúc Tinh đập bàn – bởi có rất nhiều từ chuyên môn tra mãi không ra.

Lăng Lăng vật vã chịu đựng đến lúc gần tốt nghiệp thạc sĩ, ngỡ đâu có thể thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ, nào ngờ lão sếp không chịu cho cô tốt nghiệp, bảo đề tài của cô làm qua loa, ra ngoài làm mất mặt hắn!

Nói tóm lại, theo lời của Lăng Lăng mà nói: Loại đàn ông này đến giờ vẫn ế vợ cũng chẳng lấy gì làm lạ, phụ nữ có mắt đều không thèm nhìn hắn ta!

"Lăng Lăng, tại sao hồi trước cậu lại chọn thầy ấy làm giáo viên hướng dẫn?"

"Vì tương lai của mình thôi!" Lăng Lăng lại coi đồng hồ, thấy còn sớm bèn kể lại chuyện cũ bằng một giọng nghĩ lại mà kinh người: "Cái ngành Điện tử của tớ thật không phải cho người học. Đơn xin thi lại của tớ có thể đóng thành cả quyển tập, lòng tự tin bị tổn thương nặng nề, cho nên mục tiêu cả đời tớ chính là tốt nghiệp thuận lợi, lấy một tấm chồng tốt, vậy là xong! Không ngờ lúc bảo vệ đồ án tốt nghiệp, hắn không biết từ nơi nào xuất hiện, hỏi tớ một đống vấn đề khó hiểu. Câu hỏi do một kẻ ngu ngốc đặt ra thì đến mười thiên tài cũng chả trả lời nổi!"

Tiểu Úc gật gù đồng ý, thuận miệng bồi thêm câu: "Tớ nghĩ một câu hỏi do thiên tài đặt ra thì mười kẻ ngốc cũng không trả lời được."

"Hắn nói luận văn của tớ không có chút giá trị nào. Tớ cung kính đáp lại: Không có giá trị cũng có tác dụng đem cho người ta tham khảo rút kinh nghiệm. Nhưng hắn nói tớ có thể làm người khác hiểu sai... Bực nhất là, hắn nói đồ án của tớ như vậy mà có thể tốt nghiệp thì không thể nào nâng cao trình độ chung của sinh viên đại học. Cậu bảo tớ có oan ức không, chất lượng giảng dạy đại học giảm sút, quốc gia đối mặt với khủng hoảng việc làm thì liên can gì đến tớ?!"

Lăng Lăng thở dài oán thán, ức hận giậm chân: "Chỉ vì một câu nói của hắn mà tớ bị khoa hoãn tốt nghiệp một năm, cũng may tớ học song song hai bằng nên cũng không ảnh hưởng gì, nếu không tớ đi nhảy lầu cho hắn xem!"

"Vậy nên cậu mới đăng ký làm nghiên cứu sinh của hắn, hòng chứng minh cho hắn thấy thế nào là nhân tài chứ gì!"

"Cứ cho là vậy đi, sau này tớ có hỏi thăm một chút, nghe nói hắn là giảng viên vừa về nước của khoa, tên là Dương Lam Hàng, tớ..."

"Cái gì?" Lần này Tiểu Úc thực sự choáng nặng, cũng may không có uống nước, bằng không đã chết sặc.

Lăng Lăng điềm tĩnh hỏi: "Cậu làm sao thế?"

"Cậu đừng nói với tớ, lão sếp biến thái của cậu là..." Tiểu Úc nuốt nước bọt, nói: "Dương Lam Hàng!"

"Đúng rồi, cậu không biết hả? Tớ tưởng cậu biết rồi!"

Chẳng trách mỗi lần Lăng Lăng tức giận trách bản thân không biết nhìn người, chọn nhầm thầy hướng dẫn, Tiếu Tiếu phòng bên đều nhìn cô bằng ánh mắt quái dị.

Thời buổi này ở đại học T, bạn có thể không biết hiệu trưởng là ai, nhưng nếu không biết Dương Lam Hàng là ai, nữ sinh toàn trường sẽ khinh bỉ bạn.

Hai mươi bảy tuổi rời MIT về nước, chưa đến ba năm đã được chọn hướng dẫn tiến sĩ, chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ: Thiên tài!

Về phần diện mạo, toàn thể nữ sinh đều chung một quan điểm là: Thời nay, mã ngoài đẹp trai không thôi chẳng là gì cả, vị Dương Lam Hàng vừa đẹp trai vừa có khí chất lại thêm cá tính cuốn hút kia mới gọi là hàng hiếm!

Lăng Lăng nói hắn diện mạo xấu xí?! Cô bắt đầu cực kỳ nghi ngờ mắt thẩm mỹ của Lăng Lăng.

"Lăng Lăng..." Cô chỉ chỉ vào đôi mắt sáng ngời của Lăng Lăng. "Mắt cậu không cần đeo thêm cặp kính đấy chứ?"

Tuy rằng có ảnh hưởng đôi chút đến vẻ đẹp, nhưng cần mang thì vẫn phải mang.

"Thị lực của tớ tốt lắm, 10/10."

"Dương Lam Hàng mà xấu trai sao? Tớ nghe nhiều rất nhiều bạn nữ nói thầy ấy siêu quyến rũ."

"Đó là các bạn ấy còn chưa thấy cách hắn đối nhân xử thế. Hắn cũng không phải xấu trai, nhân phẩm chỉ hơi kém chút thôi!"

"Ồ, ra thế!"

Sau này cô đã chứng thực được rằng Lăng Lăng chẳng những thị lực kém mà cảm quan cũng có vấn đề nghiêm trọng.

***

Hiệu suất làm việc của cửa hàng bánh ngọt rất cao, chỉ hai hơn hai mươi phút đã giao tới một cái bánh ngọt hoa quả, Lăng Lăng thanh toán tiền xong ôm bánh đi ra cửa.

Lúc gần đi còn quay đầu lại nhìn cô một cách tình tứ nói: "Tớ về nhanh thôi, không cần nhớ tớ đâu."

"..."

May mắn cô không phải đàn ông!

Lăng Lăng vừa ra khỏi cửa, Tiểu Úc lập tức tựa vào thành cửa sổ, dáo dác nhìn xuống dưới.

Dưới lầu ký túc xá của các cô chưa bao giờ ngớt nam sinh túc trực, hơn nữa tư thế còn vô cùng phong phú, có người bồn chồn đi đi lại lại, có chàng ngồi ngẩn ngơ trên băng ghế, có anh lại nghịch di động...

Thậm chí có chàng còn đọc sách dưới ánh đèn lờ mờ. Cô rất muốn tới hỏi anh ta, bạn đam mê học tập như vậy, lúc ôm nhau có tranh thủ học từ mới luôn không?

Tầm mắt của cô dừng lại ở một góc tường không có ánh sáng để rồi không thể dời đi, nơi đó có một dáng người cao ráo thon gầy bị ánh đèn đường nhạt nhòa chiếu xuống thành một cái bóng nhàn nhạt cô tịch, đìu hiu.

Cô dám chắc người này không phải Trịnh Minh Hạo. Bởi vì hơn một năm trước, cô cùng Tâm Di đã từng được thưởng thức chàng đẹp trai trong truyền thuyết kia, anh ta trên sân bóng chạy như vũ bão, làn da ngăm ngăm cùng mái tóc đen bồng bềnh dưới làn mưa phùn càng làm nổi bật vẻ bất kham, nổi loạn cùng ngông cuồng của anh ta... Cũng chính trong trận đấu đó, Trịnh Minh Hạo đánh trọng tài, đấm đá thẳng tay một hồi rồi thản nhiên đi đến bên sân nhặt áo khoác, vắt lên vai, ung dung đi ra, vẻ lạnh lùng khiến nữ sinh không ngừng mê muội!

Cô không bao giờ quên được bóng dáng anh ta – đó là một kiểu cao ngạo không chịu kiểm soát hiếm có trên đời!

Tiểu Úc vừa định tìm kiếm dáng người trong trí nhớ giữa đám đông dưới kia thì bóng hình xinh đẹp của Lăng Lăng đã xuất hiện trước cửa, người trong góc tường liền dập tắt thuốc lá, ung dung tiến về phía cô, dang hai tay ra...

Một màn động lòng người đến thế, cái ôm thâm tình đến thế, Tiểu Úc đứng xem mà kích động khôn cùng...

Đáng tiếc bạn gái nào đó không hiểu phong tình, hết sức lãng xẹt mà giơ ra cái bánh sinh nhật trong tay!

"Haiz! Không biết nhìn người a!" Tiểu Úc ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên lắc lắc đầu, quay lại cuộn mình trên giường, tiếp tục gặm tiểu thuyết ngôn tình.

Trong tiểu thuyết, gặp gỡ bất ngờ lãng mạn, hẹn hò lãng mạn, lập tức muốn thấy lãng mạn...

Di động của cô đổ chuông.

"Mẹ à." Cô suýt chút nữa cảm động phát khóc. "Mẹ cuối cùng cũng nhớ ra mình có con gái sao."

"Gần đây mẹ bận bịu quá..."

"..." Lần nào cũng nhai lại mỗi câu này, cô lật trang tiếp theo, tình tiết trong tiểu thuyết đã phát triển đến hồi gay cấn, không thể bỏ qua...

"Tiểu Úc, hôm nay mẹ gặp con trai bác Âu Dương, nó chẳng những có năng lực, bề ngoài cũng đẹp trai hơn người nhé..."

Cô lập tức quay lại trang giới thiệu vắn tắt nội dung tiểu thuyết, giơ ra trước mặt đọc: "Anh tuấn nhiều tiền, ôn nhu đa tình, tốt nghiệp MBA tại Harvard, không ỷ lại gia thế, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng..."

"Con biết Y Phàm hả?"

"Không biết." Tiểu thuyết mười cuốn hết tám đều viết vậy.

"Để hôm nào mẹ giới thiệu cho hai đứa gặp nhau."

"Mẹ à, nhà chúng ta có bị phá sản không vậy, nhà họ cũng không lợi dụng thủ đoạn gì ép buộc mẹ đó chứ..."

"Con nói cái gì vậy?"

"Không có gì! Không phải là được rồi!"

"Cuối tuần có về nhà không? Mẹ dẫn con đi shopping."

"Để con xem có viết xong báo cáo không đã."

"..."

Nói chuyện với mẹ xong, Tiểu Úc nằm trên giường ôm tiểu thuyết suốt hai giờ, không buồn lật trang tiếp theo.

Âu Dương Y Phàm? Cô nhớ đã nghe qua tên này ở đâu rồi, hình như Lăng Lăng có nói qua một lần, nhưng nói cái gì thì không tài nào nhớ được.

Nghe thấy tiếng mở cửa, tầm mắt cô dời từ cuốn tiểu thuyết sang người Lăng Lăng. "Về nhanh vậy hả?"

"Ừ!" Lăng Lăng nhìn cuốn tiểu thuyết trong tay cô: "Cậu bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết này từ hai giờ chiều, lúc này đã hơn mười giờ mà còn chưa xem xong sao?"

"Phải rồi!" Cô bỏ tiểu thuyết xuống. "Lăng Lăng, có phải cậu từng nhắc tới cái tên Âu Dương Y Phàm không?"

"Ừ." Cô bỏ đồ ra, ngồi xuống trước máy tính xem QQ có tin nhắn gì không, cũng chẳng có nguyên nhân gì, đây chỉ là thói quen của cô mà thôi.

"Anh ta là người thế nào?"

"Cậu mua đại một cuốn tạp chí lá cải mà xem, không thì tìm trên baidu sẽ biết liền!"

"Nổi tiếng vậy sao?" Điều này khiến Tiểu Úc hơi bất ngờ.

"Anh ta từng cặp kè với bao nhiêu cô, dùng CPU hai chip cũng không thống kê nổi... Muốn đánh giá một ngôi sao nữ có hot hay không, đẹp hay không, chỉ cần tìm xem có xì-căng-đan gì với anh ta hay không!... Mấy cô đó cặp với anh ta, chi bằng chết đi cho rồi, chết sớm siêu sinh sớm..."

Nghe kể xong cô chỉ muốn đoạn tuyệt luôn quan hệ với mẹ, cô là con gái họ nha...

"Muốn con cưới anh ta, trừ phi con chết!" Cô âm thầm thề trong lòng.



Chương 3


Tòa nhà khoa Vật liệu.

Hành lang u ám, từng đợt tiếng nổ kỳ quái vang lên làm chấn động không gian, thỉnh thoảng mùi thuốc thử gay mũi xộc lên trong không khí.

Lăng Lăng thận trọng bịt mũi nhích từng bước, chuẩn bị chạy thoát thân.

Không phải cô nhát gan, nhưng cô không tin tưởng chất lượng giáo dục đại học, có vài sinh viên sơ ý làm đổ chất lỏng độc hại bừa bãi rồi bỏ của chạy lấy người.

Còn có người dùng thuốc thử hóa học hơn nửa năm mà hoàn toàn không biết nó có độc, đã không mang khẩu trang thì thôi còn dùng nó để tẩy rửa mẫu vật, nhân tiện tẩy luôn keo hữu cơ dính trên tay – không còn nghi ngờ gì nữa, sinh viên đó không ai khác chính là cô, Bạch Lăng Lăng.

Một hôm, cô đang ở trong phòng thí nghiệm định dùng thuốc thử tẩy keo hữu cơ bám lâu ngày hóa khô tên tay, Dương Lam Hàng đi vào nhìn thấy liền chạy tới nắm lấy cổ tay cô.

Hắn trước giờ tâm tình luôn tốt nay bị chọc giận đến tái mét mặt mày, giọng nói run run: "Em đang làm cái quái gì vậy?"

"Rửa tay ạ..." Thuốc giá rẻ, lực tẩy mạnh, Lăng Lăng nhủ thầm.

Dương Lam Hàng lập tức cầm tay cô ra sức rửa dưới vòi nước, liên tục chà xát khắp tay cô, bàn tay nhỏ bé trắng trẻo bị chà đến ửng đỏ, tưởng như muốn tróc da.

"Thầy Dương?" Như thế này có tính là ngược đãi học sinh không.

"Độc tính của acetone thấm qua da, em không biết ư?!"

"Hả?" Cô làm sao biết được? Ở đại học cô không học chuyên ngành vật liệu, làm nghiên cứu sinh lại không có người đi trước chỉ dẫn, thầy hướng dẫn dù cẩn thận cách mấy cũng không thể dự phòng được mọi tình huống.

"Em sẽ chết sao?" Lăng Lăng sợ tới mức tay run run, đầu óc như tê liệt, trước mắt mờ mịt.

Dương Lam Hàng nhìn cô, trán lấm tấm mồ hôi: "Hôm nay về ôn lại đặc tính của tất cả các loại thuốc thử, sáng mai nói lại cho tôi nghe."

Lòng cô vốn đang cảm kích tinh thần trách nhiệm của hắn liền bị những lời như sấm truyền này đánh tan thành mây khói!

Chờ đến nửa đêm, cô tức giận lên QQ tìm người nào đó phát tiết bất mãn.

Người nào đó nói một câu: "Sao em không dùng axit sunfuric mà rửa luôn đi, lực tẩy mạnh hơn đó!"

Lăng Lăng cứng họng không còn lời nào để nói, chỉ nó thể nuốt xuống cục tức, tiếp tục gặm nhấm những phát minh sáng chế phong phú của các nhà khoa học.

Hôm sau, cô đến trước mặt Dương Lam Hàng trả bài về thuộc tính từng loại thuốc thử thường dùng, hắn tặng cô một đống găng tay và khẩu trang làm phần thưởng.

...

Lăng Lăng vô tình đi đến trước phòng thí nghiệm, đẩy cửa ra thì thấy bên trong không một bóng người.

Nhìn đồng hồ chưa tới tám giờ, cô những muốn tự khen ngợi tinh thần siêng năng phấn đấu của mình hôm nay, nhưng đám bụi trên màn hình tinh thế lỏng trước mặt lại ra sức phản đối cô.

Tính đi tính lại, ít nhất nửa tháng nay không lui tới phòng thí nghiệm, cô bèn quyết định tự khinh bỉ mình một lần.

Lăng Lăng phủi phủi bụi, ngồi ngay ngắn trước máy tính, mắt rõ ràng đang xem tài liệu, nhưng tay cầm chuột lại không nhịn được mà mở QQ...

Nhìn nhìn thấy avatar chớp sáng, cô dùng tốc độ nhanh nhất click đôi chuột:

"Anh có đó không?"

Anh nhanh chóng trả lời: "Lên sớm vậy?"

"Biết sao được, sếp triệu kiến, em phụng mệnh tiến cung!"

"Vậy sao em còn chưa đi yết kiến?"

"Theo như hiểu biết của em, hắn đi làm có sớm hay muộn cũng chỉ trong vòng một phút đổ lại, bây giờ còn kém mười phút nên chúng ta có mười phút chat!"

Anh gửi một biểu tượng im lặng!

Lăng Lăng nhìn qua mớ tiếng Anh muốn hoa cả mắt, khẽ cười trộm: "Em có đoạn tiếng Anh đọc mãi không hiểu, anh giúp em phiên dịch chút xíu nha."

"Gửi qua đây đi."

Cô nhanh chóng cắt dán đoạn văn bản dài từ file PDF sang, hình thức hơi lộn xộn, câu chữ cũng có chút lung tung, cô đoan chắc trình độ tiếng Anh lẫn năng lực suy luận của đối phương đều hơn người thường nên cũng lười sửa chữa, gửi thẳng qua luôn.

Quả nhiên, chưa tới năm phút anh đã gửi lại một đoạn tiếng Trung tề chỉnh, đáng yêu nhất là bên cạnh các thuật ngữ chuyên môn và từ hiếm đều ghi kèm chú thích màu đỏ cho cô.

"^_^!" Lăng Lăng gõ một biểu tượng mặt cười cảm kích, kèm thêm một câu: "Em yêu anh chết mất thôi!"

Kim Sơn Khoái Dịch(*) thông minh đến thế, cô không yêu cũng không được!

"Anh đối với em chẳng qua giống như một người máy vạn năng siêu thông minh mà thôi."

Nụ cười của cô trở nên hơi miễn cưỡng, anh không phải người máy!!!

Cô yêu anh...

Cô chưa bao giờ gặp anh, cũng chưa từng nghe giọng anh, nhưng trong lòng cô rõ ràng có một hình bóng ai đó.

Anh không cao lắm, bởi anh từng nói không thích cảm giác bị người Mỹ nhìn xuống.

Anh không đẹp trai, bởi anh từng nói mình không có bạn gái, không có cô gái nào thích đàn ông như anh.

Gia đình anh không khá giả cho lắm, bởi anh từng nói ngay cả điện thoại di động cũng không có...

Nhưng anh có học thức, chỉ riêng việc anh không bao giờ ở trước mặt cô khoe khoang năng lực đã thể hiện trình độ văn hóa thực sự của bản thân.

Anh là người tế nhị, có thể nắm bắt tâm tình thất thường của cô, không cần cô yêu cầu anh cũng đoán được cô cần gì.

Anh hiền hòa lương thiện, không ngại thời gian, khoảng cách xa xôi, lặng lẽ thông cảm, quan tâm cô một cách vô tư nhất.

Nếu có thể, cô thực sự muốn gặp anh, muốn cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay anh, muốn nghe giọng nói của anh.

Để cô có thể tin rằng, anh thực sự tồn tại chứ không phải chỉ là một dãy số hư ảo.

Nhưng... cô phải chờ đợi đến bao giờ?

"Em sao vậy?" Anh hỏi.

"Không có chi! Tự nhiên muốn gặp anh..."

"Anh sẽ làm em sợ đó."

"Không sao, khả năng chịu đựng của em tốt lắm."

Cô nóng lòng chờ câu trả lời của anh, bỗng nhiên anh thay đổi đề tài: "Anh nhớ phòng thí nghiệm của trường em không cho phép dùng QQ mà."

"Hừ! Tranh thủ tên biến thái kia còn chưa đi làm, em lén lên một chút."

"Nếu bị anh ta bắt được, anh ta sẽ phạt em thế nào?"

"Có lẽ sẽ bắt em dịch mười chương tài liệu tiếng Anh cũng nên." Mới nghĩ tới thôi đã khiến cô muốn lạnh sống lưng.

"À, em chờ một chút..."

Anh ấy đi tìm ảnh chụp ư?!

Cô một tay chống cằm, mắt mở to nhìn đăm đăm vào màn hình.

"Bạch Lăng Lăng!"

Tiếng gọi trầm thấp từ phía sau vang lên khiến Lăng Lăng sợ tới mức tay chân mềm nhũn, cằm suýt nữa đập xuống bàn. Hoảng hốt đứng lên, Lăng Lăng đỡ lấy ghế dựa lung lay sắp đổ, trong lòng kinh sợ, khó khăn lắm mới thốt lên được mấy chữ: "Chào buổi sáng, thầy Dương!"

Cô sợ hãi lén liếc nhìn Dương Lam Hàng đang đứng cạnh cửa, hắn ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhìn rất tao nhã, không dính dáng gì tới khí chất của người mặc.

Thật sự là không hề liên quan đến khí chất của hắn – tuy rằng mọi nữ sinh khác đều không nghĩ thế!

Dương Lam Hàng nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khiến người ta không nhìn ra được ý đồ, hắn khẽ nhếch môi cười, cô ghét nhất cái kiểu cười nghiền ngẫm này, nó gây cho người ta cảm giác đối phương có ý đồ xấu.

"Đang chat hả?" Hắn hỏi.

"..." Cô cúi đầu, lòng đầy ấm ức.

"Khoa có quy định cấm chat trong phòng thí nghiệm."

"Còn chưa tới tám giờ mà..." Cô lén nhìn đồng hồ, tám giờ đúng, có hơn một phút.

"Có mang USB không? Tôi copy cho em mấy chương tài liệu." Trước lúc hắn xoay người đi liếc thấy khung chat trên màn hình, bổ sung một câu: "Dịch sang tiếng Trung cho tôi."

Thiệt là mất nhân tính mất nhân tính mất nhân tính mất nhân tính mà!

Cô nín nhịn khao khát muốn nguyền rủa hắn một trăm lần, mỉm cười một cách vô cùng tôn kính, cúi đầu: "Cảm ơn thầy Dương ạ!"

"Không có chi!"

Lăng Lăng lấy USB trong túi ra, theo Dương Lam Hàng đi vào văn phòng của hắn, chủ động đem USB cắm vào máy tính hắn ta.

Nhìn hắn thành thục cắt dán mấy chương tài liệu, cô cố ý đếm qua một chút, mười chương!

Quả là bi kịch thảm thiết chốn trần gian!

Dương Lam Hàng mở USB của cô lên, xem qua các folder tài liệu, trong đó có một cái ghi: Tài liệu quan trọng.

"Ở đây hả?"

"Không phải ạ."

Cô còn chưa nói xong, Dương Lam Hàng đã mở folder, bên trong là vô số file ghi lại nội dung chat, đặt tên theo ngày, từ khi mới quen cho đến hôm qua, không thiếu một file.

Hắn hơi sửng sốt, đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt như có lửa, nóng đến nỗi hai má cô đỏ bừng, xấu hổ giống như đứa học trò nói chuyện riêng trong giờ học bị thầy giáo bắt được.

"Thầy Dương, để em làm cho."

Hắn bỏ con chuột trong tay ra, cô vội cầm lấy chuột, mở folder thường dùng lưu tài liệu hắn gửi, chép file vào đó rồi rút USB ra.

Thấy Dương Lam Hàng nghiêng người tựa vào ghế bọc da êm ái, im lặng nhìn mình, không có dấu hiệu muốn nói gì, cô hỏi: "Hôm qua thầy bảo muốn nói chuyện học thẳng lên tiến sĩ..."

"Em ngồi đi."

"Cám ơn thầy!" Cô lo lắng ngồi xuống sô-pha.

Hắn nâng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm cho nhuận giọng: "Học lên tiến sĩ áp lực rất lớn hả?"

"Có một chút ạ, nền tảng của em không tốt lắm."

Lăng Lăng nhìn xuống đầu ngón chân mình, bộ dạng khép nép hệt như nàng dâu nhỏ trước mặt mẹ chồng, nhưng thực chất cô sợ để lộ vẻ mặt oán hận.

"Em không cần căng thẳng, nếu thành tích không đủ học thẳng lên tiến sĩ thì có thể thi, môn chuyên ngành em cũng không cần lo, chỉ cần điểm tiếng Anh đạt chuẩn là được. Hơn nữa, nếu năm nay thi không đậu, mùa xuân sang năm có thể thi lại. Tiến độ đề tài cũng như việc tốt nghiệp tiến sĩ của em đều sẽ không bị ảnh hưởng, cùng lắm thì làm sinh viên lâu hơn một chút."

"Em biết rồi ạ."

Vậy cũng được sao!? Xem ra kiếp này cô có số làm nữ tiến sĩ, không muốn học cũng không được!

"Tháng sau triển khai đề tài, em nhanh chóng đem tài liệu tôi đã giao chỉnh sửa lại một chút, viết một bản tóm tắt nộp cho tôi để tôi xem em hiểu đề tài như thế nào."

"Vâng."

Hắn ngừng một chút, hỏi một câu rất kỳ quái: "Em không cho rằng tôi đối với em quá nghiêm khắc đấy chứ?"

"Không đâu ạ, là do em không nắm vững kiến thức căn bản, tiếng Anh quá yếu, không đạt yêu cầu của thầy." Cô nói xong len lén nhìn sắc mặt của Dương Lam Hàng.

Tay hắn đặt bên môi, thoáng che giấu một nụ cười nhẹ, ánh mắt hắn càng trở nên sâu hun hút, cơ hồ có thể nhìn thấu nỗi bất mãn che giấu đằng sau cô...

"Thầy không còn việc gì nữa ạ?"

"Không có."

"Vậy em chào thầy ạ." Cô duyên dáng cúi đầu, bày ra một vẻ lịch sự, văn minh tiêu chuẩn.

Vừa ra khỏi cửa, Lăng Lăng thở phào, vỗ vỗ ngực, nhịp tim cuối cùng cũng ổn định. Thật lòng mà nói, có một thầy giáo như Dương Lam Hàng quả là thử thách sức chịu đựng của con người, cô cảm giác như mình bị hắn biến thành vật mẫu thí nghiệm để nghiên cứu, tính kế, rất là áp lực.

Tuy nhiên, sực nhớ ra trên mạng còn có người đang chờ mình, Lăng Lăng dẹp mọi ý nghĩ trong đầu qua một bên, nhanh chân chạy về phòng thí nghiệm, đánh nhanh mấy chữ: "Alô! Anh còn đó không?"

"Anh tưởng em ngủ rồi."

"Hiện thực rất tàn khốc, em đang chat thì bị cái tên biến thái kia bắt được! Hắn ta không những bắt em dịch mười chương tài liệu, còn bảo viết tóm tắt. Hết sức độc ác! Rất vô nhân tính! Thật không có đạo lý!"

"Em muốn nghe chuyện cười không?"

"Được." Anh thực hiểu cô, hiện giờ cô rất muốn nghe chuyện cười nhằm giảm bớt một chút áp lực tâm lý, chuẩn bị tinh thần tối nay chiến đấu thâu đêm.

Trong tức tốc có tin gửi đến, cô đã chuẩn bị cười xong, chăm chú đọc từng câu từng chữ...

"Trên núi có một tảng đá lớn, một nửa dùng làm bậc cửa, một nửa tạc thành tượng Phật. Ngày kia bậc cửa nói với tượng Phật, "Thế gian này đối với ta thật bất công, chúng ta đều đến từ cùng một ngọn núi, ta bị ngàn vạn người giẫm qua đạp lại, còn ngươi ngày nào cũng được cúng bái, tôn thờ!" Tượng Phật nói: "Cuộc sống rất công bằng, ngươi chỉ bị thợ bổ làm hai, còn ta phải trải qua ngàn khắc vạn tạc, chịu đủ đau đớn cùng tôi luyện mới có thể trở thành một pho tượng Phật."... Bạch Lăng Lăng trong mắt anh sẽ không bao giờ cam tâm làm một cái bậc cửa!"

Mắt Lăng Lăng mờ đi, cô cố ngẩng đầu lên, tự bắt mình mỉm cười thật ngọt ngào.

Một tin nhắn khác hiện ra trên màn hình, cô đọc qua, nhìn thật lâu thật lâu...

"Anh tin em có thể trở thành cô gái xuất sắc nhất, có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh trong lòng! Một ngày nào đó em sẽ hiểu – em đáng giá để người đàn ông bên cạnh em một đời thủy chung!"

Cô run run cử động ngón tay, gửi đi một khuôn mặt cười: "^_^! Anh kể chuyện cười ngày càng hay đó."

"Không phải trước nay đều buồn cười sao?"

"Không chat với anh nữa, lỡ tên biến thái kia bắt được không chừng bị tăng thêm mười chương!"

"Vậy em từ từ dịch đi."

"Cảm ơn anh đã kể chuyện hài, buồn cười lắm. ^_^!!!"

——————

(*) Kingsoft Fast AIT (金山快译 – Kim Sơn Khoái Dịch): một phần mềm dịch thuật nổi tiếng của Trung Quốc.



Chương 4


Sân trường giữa mùa hè rực rỡ sắc màu không phải bởi trăm hoa đua nở mà nhờ đủ màu váy áo của các nữ sinh...

Lăng Lăng ôm mười chương tài liệu đã được in ra đầy đủ ngồi trên băng ghế bên rừng cây, bóng cây loang lổ hắt trên từng hàng chữ, làm cho những từ ngữ buồn tẻ cũng trở nên sinh động hơn đôi phần.

Nhìn chán rồi, cô nhắm mắt lại, hít thở hương thơm khoan khoái của lá cây, cô ngẩng đầu lên, để ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt khẽ mỉm cười của mình.

Cô thích đại học T, từ nhỏ đã thích bởi ba cô, người thương cô nhất, đã tốt nghiệp từ ngôi trường này.

Cô vẫn nhớ rõ, ngày nhập học năm nhất, cô kéo tay mẹ, vừa hân hoan vừa rụt rè bước vào sân trường, hớn hở ngồi lên băng ghế này, tưởng rằng mình vừa bước vào thiên đường chốn nhân gian. Khi đó vẻ mặt cô hết sức ngây thơ, áo khoác jeans bạc màu, quần dài cotton màu xanh lam hơi ngắn, bím tóc thô dày bện chặt thả sau lưng, nói theo lời Liên Liên, bạn thân nhất của cô thì: Gái quê còn mô-đen hơn cậu!

Việc cô bị so sánh không bằng cả thôn nữ hoàn toàn không liên quan gì đến hoàn cảnh gia đình cô, mà vì trước kia cô học trung học ở Sơn Đông, nhà trường áp dụng mô hình quản lý phong bế cùng đàn áp. Hàng năm tỷ lệ thi đậu đại học đạt chín mươi tám phần trăm, nhưng hoàn cảnh sinh hoạt và học tập hết sức khắc nghiệt, cổng sắt của trường còn cao hơn trại giam, bên trên còn ghi năm chữ to nổi bật: Nhà tù văn minh nhất.

Giống trại giam không thành vấn đề, quan trọng là chế độ cũng phải giống trại giam chứ, nghe nói trong trại giam được ăn bánh bao vừa to vừa trắng, còn bánh bao của các cô thì y chang củ khoai tây không hơn, không hề nói quá!

Lần đầu tiên nhận lấy bánh bao, cô còn hỏi dì phát bánh: "Cháu muốn ăn bánh bao, sao cô lại phát cho cháu khoai tây?"

Bà ấy không buồn ngẩng đầu: "Người kế tiếp!"

Cô hỏi bạn mới ngồi cùng bàn: "Chẳng phải nói Trung Quốc thực hiện chủ nghĩa xã hội, toàn dân đều ấm no sao? Vì cớ gì lại không giải quyết được vấn đề no ấm của bọn mình."

Bạn mới đáng yêu ngồi cùng bàn vô cùng tốt bụng đem một nửa phần ăn chia cho cô, khiến cô cảm động đến rớt nước mắt vào đồ ăn.

Sau này mới biết, nhà người ta mở xưởng dệt, ở nhà hai tầng. Báo hại Lăng Lăng lãng lãng phí tình cảm.

Mẹ đi thăm cô, ngồi trên chiếc giường xập xệ của cô nói: "Lăng Lăng, không phải mẹ không có tiền cho con đi học trường quý tộc, nhưng mẹ không muốn con bị lây nhiễm thói hư vinh phù phiếm. Con hãy đồng ý với mẹ, khổ cỡ não cũng phải chịu đựng, mai mốt thi đậu đại học, làm một cô gái độc lập mạnh mẽ... Không thể dựa vào đàn ông, con hiểu không?"

Cô hiểu rõ!

Trong ngôi trường vẫn còn phải lo no lo đói ấy, gu ăn mặc của cô luôn là cao nhất, cho dù cô có mặc váy xanh in hoa to đi học, vẫn sẽ có bạn nữ hâm mộ khen: "Lăng Lăng, cái váy này của cậu đẹp ghê nha!"

Từ đó về sau cô cũng tự tin hơn với gu chọn quần áo của mình!

Trong phòng ký túc xá năm nhất không phải ai cũng quen thân nhau, mọi người đều xấu hổ mà dè bỉu cô, năm hai, bạn tốt Liên Liên của cô rốt cuộc không nhịn được nữa, nói với cô: "Lăng Lăng, tớ với cậu đi dạo phố mua quần áo đi."

Khi đó cô đang nằm thườn ra trên giường. "Trong tủ của tớ có rất nhiều đồ."

"Tớ van cậu mua một bộ quần áo cho ra hồn đi, gái quê còn mô-đen hơn cậu!"

Cô giả vờ không nghe, ôm gối cuộn người thành một cục, tiếp tục nằm ì.

Liên Liên leo lên giường cô, cướp lấy cái gối: "Lăng Lăng, cùng lắm lần sau thi lại tiếng Anh cấp bốn thôi!"

"Không thi, bực lắm rồi." Cả phòng có mỗi cô không qua, mà cũng không phải lỗi của cô, có trách thì trách kẻ ra đề thi cấp bốn quá biến thái, đó căn bản không phải là những câu hỏi mà tư duy bình thường có thể lĩnh hội được.

"Vậy cậu cũng phải đến lớp chứ?"

"Không đi! Có học cũng vô ích!" Vừa đỗ đại học T, cô hạ quyết tâm phải học t
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 3247
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN