--> Thưa Thầy... Em Yêu Anh - game1s.com
XtGem Forum catalog

Thưa Thầy... Em Yêu Anh

Bạn có bao giờ dám nghĩ là bạn yêu thầy giáo của mình không? Chỉ mới nghĩ thôi đã là một chuyện động trời rồi nói gì đến việc “thổ lộ”. Ấy vậy mà có một cô bé 17 tuổi đã dám “theo đuổi” chính thầy giáo đẹp trai của mình.

Với một cá tính mạnh mẽ, hài hước, dí dỏm, cô học trò đã khuấy động sự chú ý của thầy giáo đẹp trai, khó tính của mình bằng hàng tá “chuyện động trời”, tạo nên những tình huống hết sức hài hước.

Cô yêu anh với một tình yêu nồng nhiệt, ngây thơ nhưng cũng không kém phần lãng mạn với những cung bậc đa dạng sắc màu. Với sự giúp sức của cô bạn thân, thầy giáo rốt cuộc cũng đã chú ý đến cô.

Mọi chuyện diễn ra thật sự lãng mạn, êm thắm cho đến khi một chàng trai lạ xuất hiện, kèm theo sau là một chuỗi những bí ẩn, lòng căm hận từ quá khứ tràn về. Anh chàng cô vừa quen thổ lộ cho cô biết chỉ là cái cớ thầy giao cô tiếp cận người con gái khác. Đau đớn thay, cô phát hiện người anh thầy giáo quan tâm lại là cô bạn thân của mình. Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Mọi chuyện bắt đầu xoay vòng một mối tình rắc rối. Những hờn ghen, đau thương, dối trá nhen nhóm trỗi dậy.

Rồi thì chia ly, đổ vỡ cũng đã xảy ra. Họ tiếp tục một cuộc sống khác nhau, tình yêu kia tưởng như trôi vào quên lãng. Năm năm trôi qua, bất chợt một ngày nọ cô bé năm nào đã lớn, cô tình cờ thấy lại nụ cười của người thầy xưa vào đêm giao thừa đầy ảo mộng. Mọi chuyện rồi sẽ kết thúc như thế nào? Bạn hãy tự mình trải nghiệm và khám phá đến chương cuối cùng của truyện nhé.

[Tải ảnh'>

Trời mưa, vẫn mưa, tôi bước chân mà nghe con tim rộn rã, hôm qua khi nghe tin anh về, tôi đã buồn vui lẫn lộn... cứ tưởng anh quên biệt mình rồi. Trời mưa như trút nước mà tôi đi như bay đến chỗ hẹn, nhanh chân chỉ để thấy anh, bây giờ anh thế nào? Tự hỏi mà lòng mình hồi hộp. Đẩy cửa bước vào nhà hàng, tôi dáo dác tìm anh, kìa anh ngồi đó, cắm cúi vào đọc một tờ báo đôi lúc trầm ngâm, tôi bước lại bàn ngồi xuống nhẹ như con mèo.

Rồi chợt anh ngẩng lên mỉm cười: "Em tới rồi hả", tôi ngồi xuống gần như chết lặng, nhìn anh trân trối, không mở được tiếng, anh tiếp tục: " Anh lo là em không đến được", tôi vẫn nhìn anh như thể đó là một hình ảnh mơ hồ, một giấc mơ đang tiếp diễn, tôi đã từng mong ngày này đến từ lâu rồi, tôi vẫn nhìn anh như thế ngắm kĩ anh xem anh thay đổi như thế nào những năm qua, anh vẫn vậy khuôn mặt thanh tú cương nghị, mắt nâu dịu hiền sau cặp kính trắng, mái tóc ngắn theo kiểu cổ điển, nụ cười rất ngọt ngào, cử chỉ khoan thai từ tốn.

Tôi ngẩn ngơ ngắm anh mà quên mất tiếng của anh bồi vang lên bên cạnh: "Cô dùng gì ạ", tôi giật mình quay qua: "À cà phê sữa shake Sting dâu nha", anh bồi ngẩn người ra ngơ ngác nhìn tôi: " Là sao, món đó là gì vậy?", còn anh thì đẩy gọng kính cười nắc nẻ: " Em vẫn uống món đó sao, chưa bao giờ đổi à?". Nụ cười của anh hoà cùng tiếng mưa làm những kỉ niệm xưa hiện về, cái ngày đầu tiên tôi biết anh.

Ngày ấy tôi là một con bé quậy nhất quỷ nhì ma , và học dở đều các môn tự nhiên và duy nhất tôi chỉ khá mỗi môn anh văn mà thôi, tôi đăng kí học anh văn ở một trung tâm trên đường Tôn Đức Thắng, vì đó là lần đầu tiên đi học Anh Văn ở trung tâm nên trong tôi là cả một sự háo hức. Mọi thứ đều mới lạ với tôi, thầy cô đều trẻ măng chỉ suýt soát hơn tôi vài tuổi, những câu hỏi trêu đùa nhau, rộng ràng vui vẻ.

Rồi gần đến tiết thứ ba là tiết của anh, anh bước vào, tôi gần như suýt ngất xỉu, anh giống một trong những người cậu họ đang định cư ở nước ngoài như một bản sao vô tính, ấn tượng về anh lần đầu là như vậy. Từ đó tôi hăng hái đi học Anh văn hơn, đặc biệt là ngày thứ bảy, tôi yêu vô cùng những ngày thứ bảy vì tôi được gặp anh vào trọn hai tiết, ngắm nhìn anh, nghe anh nói, trêu chọc và luôn hỏi anh những câu hỏi mà tôi biết hoàn toàn mình có thể tự trả lời. Tôi chỉ đơn giản thích anh vì anh có vẻ hiền, dễ thương, đẹp trai giống cậu tôi chứ tôi chưa thích anh vì đức tính của anh vì tôi nào đã biết gì về anh đâu….

Một hôm anh phát cho cả lớp một bảng nhận xét về các tiết học Anh Văn, tôi điền vào nhanh chóng không cần suy nghĩ rồi nộp lại cho anh, tôi không bao giờ nghĩ anh sẽ đọc chúng. Cuối giờ, tôi khệ nệ dọn dẹp chiếc cassette xuống phòng giáo viên, chiếc máy cổ lổ to nặng nề so với thân hình “lùn một mẩu” của tôi quả là đối lập, anh bất ngờ đứng đằng sau tôi với tay cầm chiếc cassette hộ tôi, bảo: “Em đúng là thân lừa ưa nặng”, tôi xoay lại nhìn anh, đôi mắt mở to, tim thì đập thình thịch trong lồng ngực, tôi lẩm nhẩm trong đầu: “Ôi trời ơi….lạy chúa tôi, à mà mình làm gì có đạo chúa.”. Rồi tôi đi bên anh lòng rộn lên như đón tết nhưng tôi không dám nhìn thẳng chỉ dám nhìn vẩn vơ mấy con nhện đang giăng tơ nơi góc các lớp học….

Ngày hôm sau, anh vào lớp dạy nhưng ánh mắt cứ luôn nhìn tôi cười tủm tỉm làm tôi lẫn chột dạ lẫn sung sướng, chưa bao giờ anh nhìn tôi và cười với tôi như thế, tôi tự hỏi hôm qua tôi có làm những cử chỉ nào ngốc nghếch khiến anh cảm thấy tôi là một con bé dở người hay không? Đến cuối giờ anh nán lại thêm và từ tốn đưa ra lời cảm ơn chúng tôi về bảng nhận xét về tiết học của anh: “ Tôi chân thành cảm ơn các bạn về bảng nhận xét hôm nọ, các bạn thích học tiết của tôi, tôi rất mừng. Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm cho tiết học của chúng ta ngày càng thú vị. Bây giờ các bạn có thể về, riêng H ở lại gặp tôi một lát.”.

Mọi người kéo nhau lũ lượt ra về, thoáng chốc chỉ còn trơ trọi tôi và anh giữa một căn phòng to lớn, anh lấy một xấp giấy toàn những bảng nhận xét đến gần tôi, lật tìm tờ giấy của tôi, bảo: “ Này em, trong những xấp này, ai cũng nhận xét đàng hoàng hết. Có mỗi mình em là “khác người” thôi”, nghe giọng nói của anh hơi nghiêm, tôi đoán chắc là anh bực mình về câu trả lời đầy tính cợt nhả bông đùa của tôi trong tờ giấy,dù sao anh cũng là thầy giáo cơ mà. Anh đọc to câu hỏi “ Trong các tiết học anh văn, bạn thích nhất tiết nào, vì sao?” rồi cầm từng tờ đọc câu trả lời trước tôi: “ Thích nhất tiết Coversation vì thầy dạy rất nhiệt tình…”, “…..giảng dễ hiểu….”, “….từ vựng phong phú….v..vv…” cho đến bảng nhận xét của tôi anh chợt hạ thấp giọng : “ …thầy rất đẹp trai…”.

Anh thở dài cầm tờ giấy của tôi gấp làm tư dòm tôi nghiêm nghị : “ Tất cả các tờ khác tôi sẽ trả cho các sinh viên khác, riêng tờ này tôi sẽ….”, tôi không để anh nói hết câu, liền níu tay anh: “Thầy ơi… đừng nộp cho văn phòng, trả lại cho em đi…em giỡn đó.”, tôi nhìn anh với đôi mắt van lơn, anh nhìn tôi vẫn nghiêm nghị: “ Em giỡn hả, em mấy tuổi rồi mà còn giỡn kiểu này?”, tôi lo lắng thôi chết rồi, anh sẽ giận tôi mất, mà giận thì anh sẽ đề nghị chuyển qua lớp khác dạy. Tôi nhìn anh bặm môi ngập ngừng: “ Em….em… không phải…là em có ý đó”, anh vẫn tiếp tục truy vấn tôi bằng cái giọng dồn dập: “ Em không có ý đó chứ em có ý gì? Tại sao em không nhận xét như mọi người hả hả?”. Tôi nổi quạu: “ Thì thầy dạy đúng là rất hấp dẫn phong phú, mà đó là ý chung, ai cũng nói rồi, em phải nói ý của em chứ, hỏi sao em nói vậy. Thầy đã dạy hay mà còn đẹp trai nữa, sinh viên theo học đông hơn, tiền cũng vào túi thầy, thầy giàu thêm chứ có mất mát gì đâu mà thầy la em. Trả bảng nhận xét cho em…”…..vừa nói tôi vừa xấn tới chụp tờ giấy.

Nhưng tôi đã chụp hụt, anh lùi ra xa khỏi bàn cất tờ giấy vào túi áo và quay lưng cầm túi xách không quên quơ luôn chiếc cassette lườm tôi: “ Ăn nói với thầy giáo vậy đấy à, em đừng tưởng em đóng tiền vào đây học rồi muốn làm gì thì làm. Tờ giấy này tôi tịch thu…còn em tôi sẽ xử trí sau…” . Cái lườm của Sinh làm tôi hết hồn, tôi không ngờ rằng một đôi mắt rất hiền dịu kia có thể trở nên “bén” đến thế, lần này thì “tiêu” rồi tôi sẽ đối mặt với ba trường hợp tồi tệ nhất :
1. Tôi sẽ bị “ông già” này “đì” đến “sói” trán.
2. Tôi sẽ phải chuyển lớp qua một chi nhánh khác của trung tâm, điều đó có nghĩa là tôi sẽ đi xa hơn, tốn tiền xăng nhiều hơn.
3. Nếu như cái tấm giấy này được chuyển xuống phòng quản lí sinh viên và….

Nghĩ tới đó thì tôi chẳng còn dám nghĩ nữa, biết bao nhiêu điều xui xẻo này đang đổ xuống đầu tôi, hôm nay quả là một ngày tồi tệ, tôi ra về mà đầu óc mãi quay cuồng với chuyện mới xảy ra… à chợt nhớ hôm nay hẹn con bạn thân đi uống cà phê.
“ Ê, mày nghe tao nói gì không đấy?” – tiếng con bạn thân ré lên, tôi giật mình quay qua nó: “Ừ, ừ…”, nó lại tiếp tục: “ Hôm nay mày sao dzậy? Giống như người cõi trên á, cà phê cũng tan hết trơn rồi.”, ừ nhỉ tôi chưa uống được hớp nào mà đã lạt như nước ốc rồi.

Trâm nhìn vẻ mặt lo lắng của tôi rồi nó gặng hỏi : “Có chuyện gì vậy? Nói tao nghe coi, thằng nào ăn hiếp mày”, tôi ủ dột: “ Chuyện phức tạp lắm, nói ra chắc cũng không giải quyết được gì đâu”. Câu nói cộng với cái vẻ mặt đưa đám của tôi làm Trâm nổi nóng, nó quát: “ Thì cứ nói ra coi, không nói sao biết.”.
Tôi hớp cốc nước thở mạnh một cái : “ Mày biết “ông già” Sinh dạy anh văn của tao chứ?”, nó chớp đôi mắt long lanh: “ À, cái ông thầy đẹp trai mà mày “yêu say đắm” ấy hả? Biết, sao?”, lần này thì tới lượt tôi nổi khùng: “ Yêu say đắm con khỉ khô, “yêu ma” thì có. Ổng không phải “hiền” như tao tưởng tượng, tao chỉ lỡ ghi vào phiếu nhận xét thích học tiết ổng vì ổng đẹp trai mà ổng nổi điên la tao này nọ, mà cái phiếu đó ghi chơi thôi ai thèm đọc, vậy mà ổng đọc thiệt. Chưa kể từ mai vô bắt đầu “đì” tao sói trán cơ chứ…”, nghe tôi nói đến đó Trâm tròn mắt nhìn tôi rồi nó bắt đầu cười như điên, tôi lại càng điên tiết gặng hỏi nó: “Có gì vui mà mày cười dữ vậy? Tao đang bực mình đây”,
Trâm cười rũ rượi như chưa bao giờ được cười, cười xong nó quẹt nước mắt bảo tôi: “ Bình thường mày cứ than với tao mày chọc con trai kiểu đó chỉ mong tụi nó nổi điên mà chưa thấy ai hết. Giờ có rồi mày được toại nguyện rồi còn gì.”
Tôi ủ ê gục đầu xuống bàn, đưa hai tay lên trời xua xua lè nhè: “ Rồi, bắt đầu cuộc đời địa ngục không khác gì năm cấp II rồi, tưởng lên cấp III phải khá hơn chứ. Mà nếu không học luyện thi Anh văn ở đó thì tao sẽ rớt mất, tao đăng kí thi khối D mà. Hu hu hu ”, tôi nghe tiếng Trâm khúc khích, nó vỗ nhẹ vai tôi an ủi: “ Thôi ráng chịu cực đi rồi sau này chịu khổ, chứ giờ đóng tiền rồi bỏ uổng lắm.Vậy đi nhe, hơn nữa mày dùng tình yêu của mày “cảm hoá” ổng đi, biết đâu lại thêm huyền thoại “người đẹp và quái vật” ở Việt Nam thì sao.”.

Tôi nghiêng đầu hé mắt nhìn nó mỉm chi : “ Ừa ừa, tao là “người đẹp” còn “ổng” là quái vật, an ủi dzậy nghe cũng được đó.”, Trâm tỉnh bơ: “ Ừa! “Sắc đẹp ngàn cân” chứ đâu có ít.”- nói xong nó lại gập người cười rũ ruợi, còn tôi thì bắt đầu lên giọng “chảnh”: “Kệ, dẫu sao tuy tao không đẹp nhưng dễ thương, thiết kế đẹp, lại giỏi anh văn nữa bởi vậy… hổng sợ ế xí”.
Nó bụm miệng: “ Mày chảnh dễ “tè”, he he he.”, tôi cũng phá lên cuời, tối đó trên ban công của quán cà phê nhìn trăng tròn vành vạnh lơ lửng trên cao làm tôi vơi bớt niềm lo lắng, ừ thì cứ thử đối mặt với sự khó khăn này xem, với lại tôi luôn luôn tâm niệm cuộc sống không có khó khăn thì làm sao có sự trưởng thành, và tôi lại đang chập chững trên những bậc thang đầu tiên của sự trưởng thành nơi mình.

“Thầy không giỡn chứ?”, đang ngồi mà tôi thiếu điều muốn nhảy nhỏm ra khỏi ghế, trong quán cà phê nơi căn tin trung tâm tôi và thầy Lâm người dạy tôi môn Reading trong trung tâm và cũng là giáo viên chủ nhiệm tôi 4 năm cấp II đang ngồi nói chuyện với nhau. Tôi rất thích thầy vì thầy sôi nổi hay đùa và lúc nào cũng chịu đựng những trò nhất quỷ nhì ma của tôi mà không hề nổi nóng, nay tôi lại nghe thông báo thầy sẽ đi công tác trong vòng ba tháng và thay vào đó sẽ là một người khác rất khó khăn, nghiêm khắc.

Thầy Lâm cầm ly nước lên hớp từng hớp từ tốn: “Làm gì mà em cứ như phải bỏng vậy, thoát được em, tôi mừng còn chưa kịp nữa là. Mà người mới này tôi bảo đảm là em rất thích, đúng “gu” em đó” .“Đúng “gu” em? Như thế nào là đúng “gu” em” - Tôi đưa ngón tay tự chỉ vào mình, thầy Lâm gật gù: “ Thì “gu” em là mấy ông thầy đẹp trai”. Nghe thầy Lâm nói tôi che miệng cười khúc khích : “Sinh em ra là mẹ, nhưng hiểu em là thầy thôi, nhưng đẹp trai mà không dạy hay thì cũng như không hà, người ta nói “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” mà thầy”

Thầy Lâm nghe tôi nói thì trề dài môi : “Thôi cho tôi xin đi “cô”, người ta thì vậy nhưng em thì nói khác đó, tôi bảo đảm trong trường hợp này em sẽ nói: “ Tốt thì tốt cho trót, tốt gỗ thì tốt luôn cả nước sơn. Tính em tôi còn lạ gì…”. Tôi đập tay xuống bàn cười rúc rích: “Hi hi hi,ha ha ha. Đúng là thầy thật…hiểu em..”

Lại nói về người thầy mới sẽ thay thế thầy Lâm, tôi nào có biết “thiên thần đã bị gãy cánh bị đày xuống trần làm quỷ dữ”, người đó không ai khác hơn chính là... "ông già" đó.
“Vậy thầy tả sơ cho em xem ông thầy mới đó ra sao đi, nghe thầy khen như thế thì chắc cũng là một nhân vật nổi trội ha?”.

Thầy Lâm đưa hai tay sửa lại cổ áo, lên giọng vẻ như quan trọng: “ À phải, một "nhân vật" lớn. Mới nhắc đã thấy rồi, hắn vô kìa”. Tôi xoay người nhìn theo hướng tay thầy Lâm chỉ thì bộ mặt tôi “biến dạng” hoàn toàn, mắt mở to trợn trừng, miệng há hốc ra lắp bắp: “ Oh… my… God….”.

"Nhân vật" đó là Sinh, người tôi mới “gây hấn” cách đây mấy ngày. Anh nhanh nhẹn bước đến chỗ tôi và thầy Lâm, đưa tay vỗ nhẹ vai thầy: “Chào đồng nghiệp, chia tay học trò hả?”, rồi anh ngồi xuống cạnh tôi, tôi thấy như hồn lìa khỏi xác, lỗ tai lùng bùng, tôi không dám quay qua nhìn anh, trong bụng thầm thắc mắc là sao anh ngồi gần tôi thế, tôi không biết làm gì hơn là cắm cúi bỏ đường vào ly cà phê của mình.

Lúc này tôi như một cái máy chỉ biết bỏ đường và bỏ đường, tôi không sao làm chủ được hành động của mình, tôi còn không nhớ chính xác mình đã bỏ mấy muỗng đường nữa cho đến khi thầy Lâm lên tiếng: “Em định đem cà phê nấu thành chè hay sao mà bỏ đường dữ vậy?”.

Nghe thầy Lâm nói tôi chợt bừng tỉnh ngưng lại, lấy bình tĩnh quay qua nhoẻn cười chào Sinh: “ Chào thầy ạ, thầy cũng dạy luôn môn Reading, thế thì hay quá”. Anh mỉm cười một cách dịu dàng: “ Vậy thầy trò mình gặp nhau luôn cả ngày thứ hai và thứ tư rồi ha”, tôi mỉm cười méo xẹo “Dạ!”, rồi nhấc ly cà phê lên uống, cha mẹ ơi nó ngọt hơn chè, tôi suýt sặc...

Thật sự thì nụ cười của Sinh làm tôi rợn tóc gáy vì nó quá dịu dàng, dịu dàng một cách “kỳ dị”. Chợt anh đứng dậy: “Thôi mình đi nha, hai người nói chuyện tiếp đi, còn một số giáo án chưa soạn nữa. Rất vui được dạy em H à, hẹn gặp lại em trên lớp nhé.” Tôi nhìn theo dáng anh mà lẩm bẩm: “ Phen này thì đời mình kể như đi tong. Ba tháng sống chung với…“quỷ” ”. Khi tôi biết anh dạy tôi, tôi vừa mừng vừa lo vì tôi thích anh dạy mình vì anh dạy rất hay, nhưng tôi lo là tôi sẽ gặp rắc rối với anh vì tờ giấy của tôi anh vẫn còn giữ, và mấy ngày trước tôi còn trả treo lại anh nữa.

Thầy Lâm đã nhìn thấy thái độ của tôi, dường như thầy không ngạc nhiên vì chuyện này, thầy bảo: “Em đang gặp rắc rối với “tên” đó . Lần nào hắn nhìn ai mà cười như thế thì chắc chắn 80% người đó bị “đì sói trán". Em chọc giận hắn cái gì vậy?”, nghe thầy nói mà mặt tôi xám xịt.

Tôi đổ gục ũ rũ như tàu lá chuối : “My life is over (đời em tiêu rồi), mới đầu thấy “ổng” hiền em chọc một chút chơi ai dè…”, tôi bèn kể lại cho thầy Lâm nghe đầu đuôi câu chuyện hôm đó, thầy cười phá lên rồi nghiêm mặt: “Đáng đời em, cứ quen thói chọc ghẹo, nay gặp “ma” rồi. Thôi có chơi có chịu”. Tôi la bài hãi nắm lấy tay áo thầy lắc lắc: “Không, thầy phải cứu em, kiến nghị văn phòng đổi thầy cô nào cũng được nhất định không phải “ổng”.

Thầy Lâm ung dung uống cạn ly cà phê của mình mặc cho tôi đang “cật lực cấu véo” thầy: “Bó chiếu, vào tay ai chứ gặp “thằng cha” đó thì trời cũng không “cứu” được em đừng nói tôi.” Chợt lúc đó tiếng chuông reng báo vào lớp học, thầy Lâm nắm tay tôi lôi dậy: “Nào, lên lớp học đi “cô hai”, đừng trẻ con thế.”.

Tôi cố ôm chặt thành ghế miệng cứ bai bải: “Không không, em không muốn …"

Ngày hôm kia tôi mới quyết tâm đối mặt với thử thách thế mà hôm nay cái quyết tâm đó đã “xẹp” như bong bóng. Thầy Lâm gỡ tay tôi ra khỏi thành ghế mặc cho tôi giãy nãy thế nào thầy lôi tôi đi xềnh xệch lên lớp học chung quanh mọi người không khỏi đổ dồn mắt vào hai chúng tôi.

Thầy Lâm lôi tôi từ tầng trệt lên đến lầu ba , cuối cùng thì cũng đến trước lớp học, thầy bảo: “ Vô đi, tôi mà quay lưng là em biến mất cho xem, tôi sẽ đứng đây cho đến chừng nào thấy em ngồi vào chỗ bàn mới thôi. Thật hết biết cứ như là “ba đưa con đi học” ấy”, bộ mặt cực nghiêm của thầy cho tôi biết thầy không hề nói đùa, tôi đành thất thểu đi vào lớp, tìm lấy chỗ ngồi quen thuộc ngay bàn đầu, ơn trời cái “ông già” đáng ghét đó chưa vô cho nên tôi còn được một chút thời gian thảnh thơi.

Tôi nhìn quanh quất, chà hôm nay là thứ bảy hèn chi mấy “nương” trong lớp ăn mặc đẹp thế, chắc là học xong tiết đến 8h tối đi “vi vu” luôn đây, hoặc là lấy “ấn tượng” với ông thầy “đẹp trai”…. tôi thở dài cách chán nản lật sách ra xem bài mới.

“Chị ơi, có ai ngồi đây chưa? Em ngồi được hông?”- Tôi ngẩng lên, một con bé mặt non choẹt đến nỗi búng ra sữa, cột tóc đuôi ngựa và... ăn mặc toàn tông màu hồng từ đầu tới chân đang mở to đôi “mắt nai” nhìn tôi thỏ thẻ.
- “Cứ tự nhiên, ở đây còn trống.”

Tôi lạnh lùng, bình sinh tôi rất ghét những loại con gái “nhí nhảnh như con cá cảnh”, dòm là không ưa được, con bé ngồi xuống bên cạnh tôi vui vẻ hồ hởi:

- “ Em tên My, mọi người đều gọi em là “bé My”, mốt chị cứ gọi em là “bé My”. Em vào từ hôm thứ sáu rồi nhưng em không thấy chị, chị là học viên mới hả?”, tôi không hề ngẩng lên chỉ chúi mũi vào quyển sách ậm ừ: “Ừ, mới… mới thấy”, con bé che miệng cười rúc rích: “ Hi hi hi chị vui tính quá, chị học ở đây lâu chưa? Thầy cô có khó không hở chị”, mắt tôi vẫn chăm chăm vào quyển sách, miệng đáp: “Mới một tuần thôi, học đi rồi biết thầy cô thế nào.”. Vừa lúc đó Sinh bước vào lớp.

Sau màn chào nhau là bắt đầu đến màn “ông già” này sắp “hành hạ” tôi đây, anh bước xuống đến gần chỗ tôi, xoa hai tay vào nhau: “Nào các bạn, hôm nay sẽ bắt đầu cách học mới, đó là tôi sẽ tập cho các bạn quen dần phản xạ bằng cách lúc nào cũng nói tiếng Anh trong lớp, bạn nào không thể nói tiếng Anh thì cũng được nhưng phải nghe được trước”.

Cái gì, lại còn thế nữa, người Việt nói tiếng Việt cho rồi, nói tiếng Anh làm gì cho nó khổ cái miệng cơ chứ? Đấy có thấy chưa, tôi nói là “ông già” đó lại bắt đầu bày chuyện để “đì” tôi mà. Bé My ngồi gần tôi, nó rất hoan hỷ, liên tục lắc tay tôi: “Chị ơi, em thích thầy này nè, đẹp trai dễ thương quá. Em thích nói tiếng Anh lắm nè, giờ được nói rồi… thầy này có vẻ dạy hay ha”, tôi ngán ngẩm đánh mắt liếc một vòng “Ôi con nít….”

Sinh đến càng gần chỗ tôi hơn, tay cầm quyển sách anh văn cuộn tròn đập đập lên bàn tôi, anh bảo: “ Ms Le (Chả là tôi họ Lê mà ), go to the blackboard please.(Cô Lê, làm ơn lên bảng)”, tôi dòm anh khoanh tay lạnh lùng: “ I don’t understand what are you saying so I won’t go to the blackboard ( Em chẳng hiểu thầy đang nói gì, cho nên em không lên bảng đâu)”, tôi mở miệng một cái ào mà không kịp suy nghĩ, vừa nói xong tôi định thần thảng thốt đưa tay ôm miệng lẩm bẩm: “ Rồi rồi, xong rồi, “lên dĩa” luôn”, không những con bé My mà cả lớp nhìn tôi mắt mở to đầy khâm phục trong khi đó anh tôi thấy anh đang mỉm cười một cách đầy mỉa mai: “ That’s great, you don’t understand what I am saying but you know I call you go to the blackboard (Hay nhỉ, em không hiểu tôi nói gì mà lại biết bị kêu lên bảng cơ đấy)”.




Thế là tôi lóc cóc đi lên bảng mà trong lòng tức anh ách, đúng là “thần khẩu hại xác phàm” mà, được cứ lên bảng xem “ổng” giở trò gì nào. Sinh nhìn tôi với vẻ mặt rất… đáng ghét, trông mà điên lên được, anh đẩy gọng kính hất hàm bảo tôi: “ Write down one sentences have the structure of past perfect tenses (viết câu có cấu trúc của thì quá khứ hoàn thành)”, tưởng gì chứ cái này thì dễ còn hơn ăn bánh, viết thì viết. Viết xong tôi quay lưng bước xuống đưa viên phấn cho Sinh rất hồ hởi: “ Finish.

(Xong rồi)”, tôi nghênh mặt lên trông rất kiêu hãnh, Sinh ngó lên bảng rồi lại ngó tôi: “ Are you sure?"(Chắc không đó.)"Tôi gật đầu cái rụp với vẻ cực kì tự tin, và anh cũng gật đầu cái rụp với vẻ quả quyết: “ Good, get back your seat. You have an F – today. ( Tốt, đi về chỗ ngồi. Em có một điểm F- (F- tương đương với điểm 0) hôm nay)”.

“ What? You’re kidding me, why…??(Gì, thầy giỡn hả, tại sao?) ”- tôi gân cổ cãi, anh nhìn tôi khinh khỉnh: “You were right about it but you forgot the dot in the end, that was most important. Have you ever heard one false step leads to another? (Phải, em viết đúng nhưng thiếu mất dấu chấm cuối câu, cái đó rất quan trọng.

Em đã bao giờ nghe câu sai một li đi một dặm chưa?) ”. Nhìn theo cái chỉ tay của anh, tôi nhìn lên bảng đúng là không có một dấu chấm cuối câu nào cả, rồi anh quay xuống nhìn cả lớp bảo: “Class, you should learn experience from H today. The dot in the end very inportant (Cả lớp nên rút kinh nghiệm của bạn H hôm nay, dấu chấm rất quan trọng đó.)"

Tôi tiu nghỉu đi về chỗ như con mèo cúp tai. Chưa bao giờ trong cuộc đời một đứa khá Anh văn như tôi lại mắc một sai lầm nghiêm trọng như thế, và cũng chưa bao giờ tôi bị bẽ mặt trước đông người như vậy. Tôi bắt đầu ghét “ông già” này rồi nghen, hãy đợi đấy, tôi sẽ trả đũa….

Con bé My thỏ thẻ an ủi tôi: “Đừng buồn chị ơi, lần sau cẩn thận hơn là được chứ gì.”, tôi nhìn con bé cố gắng mỉm cười mà trong lòng máu sôi lên tận 100 độ C, tức quá, tức quá… tôi rủa thầm: “Ai cần mi an ủi nội nhìn thấy cái màu hồng mà mi đang mặc ta còn điên hơn ấy.”…..

Sau màn trả bài chúng tôi bắt đầu học bài mới, bài học của chúng tôi hôm nay là về những câu hỏi cá nhân còn gọi là Personal question, trong lớp ai cũng có đôi có cặp để luyện tập cả chỉ trừ con bé My, nó là một số lẻ duy nhất còn lại. Tôi cũng có thể trò chuyện với nó nhưng đang bực mình nên tôi đành lơ nó, quay xuống bàn dưới bàn luận với một bà cô lớn tuổi. Sinh đã thấy sự “xấu tính” của tôi nên đã lại gần bàn tôi bảo bé My: “No one practice with you, so you can practice with me, dear. (Không ai bàn luận với em hả, vậy em có thể tập với thầy.) ”.

Con bé nhìn anh ngơ ngác, nó không hiểu một từ nào của anh cả, nó bẽn lẽn: “Dạ thưa thầy, em hổng hiểu thầy nói gì hết. Thầy có thể nói tiếng Việt không ạ”, tôi dỏng tai nghe cuộc trò chuyện và khẽ liếc nhìn về phía họ, con bé này “tới số” rồi nên mới bảo “ông già” đó nói tiếng Việt, rồi sẽ bị ổng chửi cho xem, thích thật, đến giờ khi nghĩ lại tôi chợt xấu hổ, sao lúc đó mình ác quá đi.

Nhưng bất ngờ thay, tôi như không tin vào lỗ tai và con mắt của mình khi thấy anh nhìn nó và vuốt tóc nó nhẹ nhàng bảo: “ Ừ, được rồi, không hiểu thì thầy nói tiếng Việt vậy, nhưng lần sau phải cố mà nghe cho được đó nghen”.

Đồ… nhỏ nhen… đẹp trai mà đi thù dai… chẳng dễ thương tí nào, tôi cũng là một đứa con nít vậy sao lại “trù dập” tôi mà đi dịu dàng với con nhỏ “cá hồng kim” kia (đó là biệt hiệu tôi đặt cho bé My, đến giờ khi đã ba năm trôi biết bao chuyện lộn xộn xảy ra, con “cá hồng kim” ngày nào đã trở thành đứa em nuôi mà tôi thương nhất), nó hơn gì tôi nào?

Chỉ có xinh xẻo hơn, tài năng và đức tính độc đáo thì chưa chắc bằng tôi nhen. Hì hì lạy chúa, tôi cũng có lúc quá sức là… chảnh. Thấy họ trò chuyện tự dưng tôi thấy ghét thế nào ấy, tôi phải “phá đám” cho bõ ghét. Đặc biết là nhìn thấy sự nhí nhảnh của con bé My đã làm cho ngọn lửa bực tức trong lòng tôi cháy lớn hơn.

Tức mình tôi bảo bà cô lớn tuổi rằng cô có thể trò chuyện với người nào khác trong bàn không, tôi sẽ quay lên chỉ bảo bé My một chút, con bé đáng ghét, tôi sẽ cho nó “biết tay”.

Vừa quay phắt lên, tôi mỉm cười thật tươi: “ Em có thể chỉ bé My không? Để thầy rảnh rỗi soạn bài chứ, thầy thấy sao?” , Sinh dòm ngạc nhiên, anh nhìn lâu hơn soi mói hơn, nhằm tìm ra “âm mưu gì đó” của tôi, nhưng tôi đã khéo che đậy với bộ mặt “ngây thơ ” chưa từng thấy. Anh gật đầu bảo tôi với bé My cứ bàn luận với nhau có gì không hiểu cứ hỏi anh, còn anh trở lại bàn soạn bài để một chút kiểm tra.

My lật sách ra nó dựa vào những câu hỏi có sẵn trong sách bê nguyên xi ra “hỏi” tôi:

“ What did you do yesterday? (Chị làm gì hôm qua)”, tôi mỉm cười săm soi những móng tay đáp cộc lốc: “ Sleep (ngủ).”, con bé cười lại với tôi: “Thiệt hôn? Em cũng vậy đó”.

Nó lại tiếp tục “hỏi cung” tôi: “ When you free what would you do? (Khi chị rảnh, chị sẽ làm gì?)”, tôi gác chân lên đùi nhịp nhịp vẫn tiếp tục săm soi mấy móng tay: “ Sleep.( Ngủ)”, nó nhìn tôi tròn mắt nhưng vẫn tiếp tục hỏi thêm câu hỏi khác: “ If you had a wish, what would you wish? (Nếu chị có một điều ước bây giờ, chị sẽ ước gì?)”, tôi gác tay lên cằm ngáp dài: “ Go to bed. ( Đi ngủ)”.

Con bé nhìn tôi nhăn mặt, nhưng nó vẫn kiên nhẫn đặt câu hỏi với tôi: “ After class will you got home? (Sau giờ học chị sẽ về nhà chứ)”, tôi gật gù: “Sure. (Chắc rồi)”, mặt My giãn ra vì nó thấy dường như là sẽ có câu trả lời khác thay cho chữ “Ngủ” từ nãy đến giờ. Chưa đâu trò chơi vẫn chưa kết thúc, đây chỉ là hiệp giải lao năm giây thôi đấy. Sau khi liếc mắt vào sách nó vẫn tiếp tục với trò chơi “những câu hỏi bất tận”: “ When you get home, what is your first action?

(Khi chị về nhà hành động đầu tiên là gì?)” , tôi nhướn mày: “ Finds mother to say hello… ( tìm mẹ và chào)”, con bé có vẻ rất vui vì nó thấy tôi có “thiện chí”, nó hỏi tiếp: “ So, then? (thế còn sau đó.)" - tôi mỉm cười ranh ma chốt lại câu chuyện không đi đến đâu cả: “Go to sleep. ( Đi ngủ)”… Đến đây, bé Mi dường như đã mất kiên nhẫn thật sự, nó tru tréo lên làm cả Sinh ngồi trên kia cũng phải giật mình: “Không chịu đâu, em không chơi với chị nữa…hu hu hu. Chị là “bà phù thủy” độc ác…”

Cả lớp lẫn Sinh đều dồn mắt về phía tôi và bé My, nó ngồi đó nức nở, tôi thì trở nên bối rối. Sinh bước xuống kêu tôi và bé My đi ra ngoài lớp tránh khỏi những ánh mắt tò mò, ra tới hành lang, Sinh ngay lập tức hỏi với vẻ khiển trách tôi: “Sao, có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”, bé My nức nở vì tức nó trả lời Sinh với giọng nhừa nhựa kèm theo nước mắt nước mũi ràn rụa và tiếng nấc cụt của nó khiến tôi cảm thấy buồn cười: “ Dạ… hic…. chẳng có gì … hic… chị ấy chỉ trả lời toàn chữ sleep và sleep thôi ạ… hic… em cảm thấy tức… hic nên khóc vậy thôi ”.

Tôi muốn cười nhưng không dám nên đành bậm đưa tay lên che miệng khẽ nhếch mép cười để giải tỏa nỗi “khoái chí” trong bụng một chốc rồi nghiêm mặt lại. Sinh thì vẫn dịu dàng dỗ con bé nín, xong Sinh bảo chúng tôi đi vào lớp và anh đi sau tôi buông một câu: “ Em làm ơn đàng hoàng giùm đi, nếu có tức tôi thì đợi một lát ra về ở lại nói chuyện với tôi, đừng có trút giận vào người khác như vậy.”

Ơ hay, “ông già” này, sao lại nói đâu trúng đó như thế, đánh một phát trúng ngay “tim đen”, quỷ tha ma bắt “ổng” đi, tôi đành phải làm bộ thôi, làm bộ “tỉnh”.

Tôi chẳng thèm nói gì đưa mắt quay lại nhìn anh làm ra vẻ thờ ơ lãnh đạm rồi cất bước vào lớp, con nhỏ quỷ quái, người đâu mà mau nước mắt quá vậy, tôi chỉ muốn đùa một chút cho bõ ghét thế mà nó nhạy cảm thấy sợ… chợt tiếng đồng hồ tít tít….

Khỏe quá, thế là đã đến giờ kiểm tra rồi đấy, thời khắc sung sướng, tôi không phải lo nơm nớp bị kêu lên làm hình nhân thế mạng nữa và mai lại là chủ nhật, sẽ có dịp trút giận vào đám bạn học cùng lớp võ Judo. Horray… ngày chủ nhật sung sướng….

Cả lớp im phăng phắc như tờ, ai nấy tự làm bài kiểm tra của mình, học với người lớn là sướng như vậy đó, không ai hỏi bài mình, kêu mình chỉ gì cả, chao ôi là phiền phức, chả như bọn bạn lớp 12 hở tí là “ H ơi, chỉ tao với. Cái này khó quá” hoặc “Mày làm bài xong chưa, hé tí tao coi với”…bla..bla….

Ai cũng im lặng cả duy chỉ có một nhân vật mãi loay hoay đó là con bé My, nó cứ nhìn tôi thì thào: “ Chị ơi… chị…. nè…”, tôi liếc lên xong lại cụp mắt xuống tờ bài của mình, hỏi: “Gì?”, con bé My cuối thật thấp xuống huých tay tôi: “ Chị ơi… chỉ em với… đừng giận… em xin lỗi.

Em không biết mấy bài này… lát em sẽ bao chị ăn cái gì đó…”. Tôi ngẩng lên nhìn nó mỉm cười chua chát: “Thật sự là không biết làm à?”, con bé lắc đầu đung đưa hai mớ tóc kẹp cả đống mấy con cánh cam hồng đốm trắng trên ấy: “ Không, em chưa học bài này.

Em mới vào mà…”, tôi nghiêm mặt lại đưa tay chỉ về phía Sinh biểu nó : “Không hiểu thì đi hỏi cái người nào được gọi là “thầy” ấy, còn không cứ việc để giấy trắng đi, cũng chả sao đâu. “Người ta” thương em mới vào không biết gì không nỡ nặng tay đánh điểm F đâu…đây bận…đừng làm phiền”, tôi trả lời xong gục đầu cắm cúi làm một mạch bài của mình mặc cho con bé tội nghiệp với bộ mặt thểu não ngồi bặm môi lo lắng.

Công nhận là lúc ấy tôi thật sự có cả một tấm lòng tàn nhẫn, thấy “chết mà không cứu”, với lại con người ta thật sự ích kỉ nhỏ nhen khi có ác cảm với người nào đó mà người đó lại cầu xin lòng giúp đỡ của mình.

Sinh ngồi trên kia chứng kiến tất cả, tôi thấy anh lắc đầu thở dài. Tôi đong đưa đôi mắt đầy giễu cợt, nghĩ: “Làm gì, thương con bé đó quá thì xuống mà giúp nó đi, nhìn kiểu ấy rồi lắc đầu, quởn nhỉ.

” Chuông reng giờ học cũng đã chấm dứt, cả lớp nộp bài rồi ào ra như ong vỡ tổ, tôi cũng sửa soạn ra về vừa lúi húi quay lại thì thấy con bé My vừa đứng dậy gạt nước mắt đi ra khỏi cửa, cái dáng bé nhỏ thon thon, bờ vai run run cùng với chùm tóc đong đưa nhạt dần trong bóng tối làm trong tôi dấy lên một cảm xúc là lạ chợt thấy tội nghiệp con bé, và cũng thấy mình hơi quá đáng nhưng thôi chuyện gì làm thì cũng đã làm rồi…

Tôi vừa dợm bước đi ra cửa thì Sinh đã đưa tay chặn ngang cửa lớp, anh ra lệnh: “Đứng lại cho tôi!”, tôi chẳng thèm ngước lên nhìn anh lấy một cái lạnh lùng đáp: “Em phải về, có gì thứ tư hẵng nói.”

Nói xong tôi dợm bước đi thẳng, vừa đi chẳng được mười bước Sinh đã nắm cổ tay lôi tôi lại lôi đến tận ghế ấn mạnh cho tôi ngồi xuống, anh gắt lên:

“Đi vào ngồi, đừng lì lợm với tôi !!!”

Tiếng gắt của anh làm tôi giật mình, thôi đành ngồi im cho yên chuyện vậy.

Sau khi tôi đã yên vị, anh cũng tìm một cái ghế rồi ngồi đối diện với tôi, anh tháo mắt kiếng ra dắt vào nơi túi áo, chợt tim tôi đánh thụp một cái rồi nhảy lô tô…

đôi mắt Sinh chao ôi sao mà đẹp thế? Đôi mắt nâu to ấm áp cương nghị và rất… trong, trong cứ như thuỷ tinh ấy, lúc này tôi trông anh rất rõ…. cả cái sóng mũi nữa, rất cao và thanh,lại còn cái khuôn mặt vuông vức nghiêng nghiêng dưới ánh đèn tạo nên sức hút kì lạ… sao mà dễ thương vậy… bao nhiêu bực tức trong người tôi bỗng chùng xuống.

Sinh cầm tờ bài kiểm tra của tôi và lấy bút đánh một con A đỏ chói, rồi anh ngẩng lên bảo tôi:

"Hôm nay, em làm bài rất xuất sắc, không sai một lỗi nào, em không làm tôi thất vọng... tuy nhiên..." vừa nói chưa được hết câu, anh đã lấy bút đánh xẹt con A thành con A-, tôi mở to mắt nhìn vào bài mình rồi lại nhìn anh:


"Sao thầy lại làm thế?"


"Tôi đã nói với em từ đầu rồi còn gì, cách cư xử của em thật ích kỉ kì cục, sao em lại có thể như thế, tôi không cần học viên của tôi toàn điểm A nhưng lòng bác ái lại không có chút tí ti nào. Học với tôi em biết rồi đấy, tôi đâu có khắt khe như trong trường, học viên có quyền giúp đỡ lẫn nhau để học tốt cơ mà."


Sinh đáp, cơn bực đang chùng xuống bỗng bùng lên, lần này thì tôi nổi điên thật sự rồi, nhưng cũng cố bình tĩnh để đối đáp với anh:


"Thưa thầy, thứ nhất là em sai về điều này, phải em thật vô lý khi trút giận vào người khác. Em xin lỗi. Nhưng thứ hai đó là chuyện riêng của em và bé My không cần thầy xen vào, thứ ba thầy cũng nhỏ nhen ích kỉ, lại còn thù vặt nữa, thầy luôn kiếm cớ để phạt em, chuyện này không đáng gì mà thầy lại cho em điểm A-.

Thứ tư, em không học vì điểm, nhưng đây là công sức của em, điểm A em kiếm được nên em có quyền được hưởng, mà nay thấy phủ nhận nó cũng chỉ vì em không giúp đỡ con bé kia thầy thiên vị nó thật vô lý và thứ năm do thầy đã làm thế này thì em nói cho thầy biết em cũng cóc cần con điểm này..."


Vừa nói xong tôi cầm tờ bài xé toạt trước cặp mắt kinh ngạc của Sinh, rồi tôi nhìn thẳng anh, cố kìm để không khóc vì tức bảo:

- "Nếu không còn việc gì nữa thì em đi về đây, chúc thầy cuối tuần vui vẻ."

Rồi tôi đứng dật quẩy cặp lên vai bỏ đi một nước mà không cần biết anh ra sao, tôi đi về mà tâm trạng lẫn lộn vừa tức vừa buồn và vừa ghen tuông vì sao anh lại thương con bé đó mà lại đối xử với tôi như vậy chứ... tại sao???.


Vừa về đến nhà tôi lao lên phòng đóng cửa lại, nhấn điện thoại kêu con bạn:

"Trâm, mày qua nhà tao nhé, tao có chuyện muốn nói..."

Chẳng mấy chốc mà Trâm đã qua nhà lên phòng nói chuyện với tôi, ngồi bên hai tách trà nghi ngút khói nó nhìn tôi kể chuyện mà há hốc mồm kinh ngạc:

"Sao, mày xé bài kiểm tra trước mặt ổng hả. Sao gan dzậy chời."

Tôi đưa tách trà lên miệng nhếch mép:

"Lúc ấy tao điên ve luôn, cóc biết gì nữa.Tức gần chết..."

Nó cười hì hì:

"Lần đầu tiên tao thấy mày điên thế đấy, mày ghen với con bé My hả, thế là mày thích ổng lắm rồi, cưng ơi"

Tôi vẫn tiếp tục nhấp trà đỏ mặt:

"Còn lâu... ai thích cái thằng cha dở hơi đó"

Trâm gác tay lên cằm mơ màng:

"Thế à, không thích mà đi ghen vặt à, xạo."

Vừa nói nghe nó nói đến đó, tôi đặt tách trà xuống bàn cái cộp dấm dẳng:

"Ừ đấy, tao ghen vì tao thích ổng, mà ổng đối xử với tao tàn tệ thế biểu sao tao không điên."Lão già"... dở hơi đáng ghét"....

Trâm xua tay:

"Mày làm quá bể tách bây giờ, giờ sao, tính sao?"

Nghe nó nói tôi cũng hơi bối rối ngửa mặt lên trời kêu:

"Sao giờ... thì... cứ đi học chớ sao.. đóng tiền rồi nghỉ uổng...".....

Tối đó sau cuộc nói chuyện với Trâm, tôi nằm suy nghĩ quả thật mình đã làm quá tay rồi, tôi không ngờ tôi có thể làm chuyện "tày trời" đến vậy, ngày thứ tư vào anh xử tôi tôi không nói, lỡ anh giận nghỉ luôn không thèm dạy, chuyện sẽ ra sao hở trời. Tôi nằm "cầu trời khẩn phật" :

"Dạ nam mô a di đà phật, cho thứ tư ổng vô, ổng phạt con là con mừng lắm rồi, đừng cho ổng biến mất nghen.... được vậy con hậu tạ nải chuối"...

Quái, trước đây có bao giờ tôi tin dị đoan đâu, nay sao mê tín dữ dạ cà...Thế là suốt đêm đó tôi mộng mị lung tung trong giấc ngủ chập chờn...



Chẳng mấy chốc đã đến thứ tư, cái ngày tôi khá là mong chờ và cũng sợ nữa, tôi luôn là người bốc đồng đôi khi đi quá trớn mà không màng đến hậu quả, tôi không biết là cái chuyện bốc đồng kì này của tôi sẽ dẫn đến hậu quả gì nữa…
Khi tôi vào lớp con bé My đã ngồi đó sẵn, thấy tôi nó có vẻ ngán, tội nghiệp con bé, ấn tượng quả là xấu, tôi bước đến gần thảy cho nó một một đôi kẹp hình bướm, con bé trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên lắm, tôi ngồi phịch xuống bên cạnh nó trổng không:
- “Xin lỗi… đây không cố ý trút giận vào em… quà để xin lỗi đấy”.
Ngay lập tức trên khuôn mặt của My xuất hiện một nụ cười tươi tắn, nó bá cổ tôi:
- “Hổng sao đâu, em cũng biết chị đang bực mà, em cũng bậy quá trời, chị có bị thầy la hông?”.
Nhắc tới chữ “thầy” lập tức tôi phừng phừng trong óc: “Nhắc tới “thằng cha” đó mới nhớ, hổng biết lát sao đây. Mình nên chuẩn bị tinh thần đây là vừa”, suy nghĩ trong đầu tôi vừa thoáng qua thì lớp trưởng đã phát lệnh chào giáo viên, nhưng… bước vào là một bà cô rất đẹp... nhưng lạ hoắc. Trời hỡi… vậy là điều này thành sự thật rồi hả trời, ông thầy “yêu dấu” của tôi biến mất… không dạy nữa… không điều này đừng thành sự thật nha, hôm qua tôi đã cầu trời khẩn phật và hứa cho nguyên nải chuối nữa mà nỡ nào làm thế với tôi… kể cả con bé My cũng ngạc nhiên, nó xoay sang hỏi tôi:
- “Chị ơi, thầy đâu rồi, hôm nay thầy nghỉ rồi, em không thích đâu… không chịu học cô này đâu, nhìn mặt dữ quá đi.”
Thật sự là cái câu hỏi con bé My nó hỏi tôi thì tôi cũng đang hỏi đúng câu đó đấy “Ổng đâu rồi??” Tốt nhất tôi cứ việc giữ vững lòng tin là tiết sau ổng sẽ vô…hy vọng là vậy….
Nhắc lại chuyện về giáo viên dạy thế, bà cô xinh đẹp nhưng lạ hoắc này là cô An, nổi tiếng dữ nhất trường, sao cái trường này cho toàn giáo viên khủng bố không hà, không được một lúc an bình nữa. Đang suy nghĩ vớ vẩn thì cô An đập cây thước xuống bàn tôi cái cộp làm tôi lẫn con bé My đều giật mình, cô đến gần bảo tôi:
- “Đứng lên đọc chapter 13 cho tôi, nãy giờ thả hồn đi đâu vậy?”.
Tôi luống cuống cầm sách đứng lên, trời, hôm nay tôi sao vậy lại còn cầm ngược sách nữa, tôi bèn lật đật quay sách lại mà hổng biết nãy giờ có theo dõi đâu mà biết phần nào để đọc cơ chứ.
Tôi gãi đầu gãi tai:
- “Ơ... dạ thưa cô, xin lỗi vì em chểnh mảng nhưng chúng ta đang học đoạn nào cơ ạ”
Cô An đập thước xuống bàn cái rầm lần nữa quạu quọ: “ Đi học mà vậy đó hả, đang nghĩ tới “anh” nào nên mới vậy, đoạn 13 b đó. Đọc sai chữ nào là chết với tôi”. Hic hic… bà cô này dữ quá… tôi thà bị “ông già” kia đì còn hơn, mà ổng nỡ nào ổng biến mất thế… thầy ơi là thầy…. đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa ….
- “Đọc sai rồi, tối về chép phạt…mai nộp…”.
Một tiếng gõ chát chúa vào bàn một lần nữa, tôi thất kinh đánh rớt cuốn sách, cô An lừ mắt nhìn và bảo tôi ngồi xuống rồi rảo bước qua bên dãy mới tìm một nạn nhân xấu số khác… hôm nay đâu phải ngày 13 đâu mà xui dữ, chắc trời đang phạt tôi đó, đúng là có “đồ quý mà không biết giữ mất mới thấy tiếc”. À trong trường hợp này phải là có “người quý mà không biết giữ”….Tôi thở dài liếc qua con bé My lúc này cũng đang ngồi run cầm cập, nó nắm chặt cánh tay tôi thều thào:
- “Em sợ… bà này quá… em không chịu đâu, Sinh trở lại đi, em thích mỗi thầy thôi”, con này nó làm như có mình nó “nóng ruột” vậy, tôi cũng “nóng ruột” vậy, giờ mà có cách nào biết ổng đang làm gì, ở đâu tôi tình nguyện ăn chay một ngày… tiếng chuông hết tiết vang lên, tôi khấp khởi mừng trong bụng thế là thoát được bà cô này một lúc rồi khoẻ quá.
Tôi nhanh chân chạy vội xuống hành lang tranh thủ hít thở chút khí trời, nãy giờ trong lớp ngột ngạt chết được. Khi đi ngang phòng giáo vụ tôi thấy cô Duyên dạy tôi môn Words đang nói chuyện với ai đó, chuông reng… cũng đã đến giờ phải lên lớp tôi định bước đi nhưng lời cô Duyên đã níu chân tôi lại: “ Hôm nay Sinh bệnh à, có lên lớp dạy tiết cuối được không, sao mà bệnh? Giận con bé kia quá hoá bệnh à, chuyện lớn nghen… mà con bé đó cũng cá tính dữ hen”, là anh à, hôm nay anh bị bệnh sao, ôi tội nghiệp!
Tôi nghe căng tai lắng nghe loáng thoáng tiếng anh:
- “Trời, nghĩ sao vậy? Ai thèm bệnh vì giận nó, chỉ là cảm nắng thôi mà… Cá tính hả? Ai nói, tính của chim đúng hơn… lóc cha lóc chóc. Tui trị tới nơi luôn cho coi”.
Tôi nghe tiếng cô Duyên cười: “Sinh làm như tôi không biết tính Sinh vậy, đã bao giờ tôi thấy Sinh cay cú thế đâu… mà làm gì đì con người ta dữ vậy, tha nó đi… con nít mà”
- “ Con nít gì…con nít quỷ….dám tán tỉnh thầy cơ chứ…” anh hậm hực, tiếng cô Duyên lại cười rúc rích: “ Có tờ giấy thôi mà… Sinh cũng trẻ con quá đi”
- “Không biết tui ghét con gái quậy lắm, tui trị cho hết quậy luôn.” tiếng anh lại dấm dẳng…vừa lúc đó cô Duyên bước ra bậc cửa đụng phải tôi đang đứng ngay góc tường.

Cô cười tủm tỉm khi thấy tôi, tôi ngượng ngùng chẳng biết nói gì, dường như cô đã biết và lên tiếng gỡ rối cho tôi: “Em tìm thầy có phải không? Thầy đang ở trong đó, em có muốn vào nói chuyện không?”, tôi vội lắc đầu quầy quậy: “ Không, em chỉ vô tình đi ngang đây thôi, em phải lên lớp bây giờ nè, chào cô ạ”, nói xong tôi chạy biến.
Tiết học của cô An trôi qua một cách nặng nề, tiếng đồng hồ tích tắc càng làm tôi sốt ruột thêm, tôi làm bài một cách chán chường, chưa bao giờ tôi cảm thấy giờ Conversation giống như giờ thẩm vấn tù nhân vậy, với cây thước đập đi đập lại trên tay cùng với bộ đồ vest đen và đôi kiếng cận to đùng, bộ tóc búi cao, cô An giống như một cai ngục thực thụ… tôi đưa tay lên miệng ngáp dài. Con bé My cũng có tâm trạng y chang tôi, nó cũng đưa tay lên ngáp rồi gục lên gục xuống, nó thì thào với tôi: “Bà này dạy chán quá chị ạ, giờ Conversation mà vầy đây. Biết vậy hôm nay em ở nhà còn hơn”, tôi khoanh tay lắc đầu:”Thôi ngồi cho hết giờ đi, tự nhiên giờ đối thoại lại đi ngồi đọc ba cái đoạn văn dài lê thê vậy mà conversation cái nỗi gì. Đây cũng chán lắm”.
Bé My phùng mang thổi phù một cái làm bay lủa tủa mấy chùm tóc nơi mái ngố, ngắm kĩ tôi cũng thấy con bé này dễ thương lạ, nếu là con trai tôi cũng sẽ thích nó, trông nó khá đáng yêu với làn da trắng hồng đặc trưng của con gái Bắc, nụ cười có tới hai cái răng khểnh và một mái tóc mượt được tết hai bên và kẹp đầy những con cánh cam nho nhỏ đủ màu. Rồi nó quay qua hỏi tôi: “Chị H biết giờ này thầy đang ở đâu và làm gì không ha, em nhớ thầy quá.”, tôi lắc đầu nhún vai bĩu môi ra chiều không biết mặc dù trong bụng biết tỏng tòng tong là tình trạng của đương sự đang bệnh và vị trí chính xác là ở phòng giáo vụ…
Tíc tắc cái đồng hồ cứ kêu làm đong đầy nỗi chán ngán của sự chờ đợi anh trở lại, tôi lúc thì nằm gục xuống bàn, lúc thì quay viết lúc thì đánh caro với bé My mặc xác cho cô An thỏa sức hành hạ những người dãy dưới với đủ lý do đọc không trôi, sai chính tả… và tiếng chuông hết giờ đã reng lên trong sự hoan hỉ của mọi người, cô An đi ra và không quên kèm theo lời đe dọa: “Thứ sáu nộp bài phạt cho tôi, không có tôi cho “xơi trứng” hết”. Cả lớp dạ rõ to và thừa biết thứ sáu không phải là tiết của lớp chúng tôi nên chẳng có “ma” nào đi học cả đâu.
Vừa lúc đó thì Sinh bước vào với vẻ mệt mỏi rã rời, nhưng anh vẫn cố tươi cười chào chúng tôi, dĩ nhiên là mấy cô nữ sinh trong lớp tôi vui ra mặt (tất nhiên rồi, trong số 30 học viên trong lớp thì có đến phân nữa là nữ, mà với một “anh” thầy đẹp trai tiêu chuẩn thế thì đó là điều tất yếu), anh vui vẻ vô đề: “Today, we will learn how to guess what someone is thinking about by suggest question, Ms H come here please, we will begin.(Hôm nay lớp chúng ta học bài mới là học cách phán đoán người khác nghĩ về điều gì đó bằng các câu hỏi gợi ý. Nào mời bạn H lên đây, chúng ta bắt đầu bài học.)”. Mặt mày tôi đang tươi rói chợt bí xị, bệnh hoạn mà cũng hành “người ta” nữa thấy ghét, không chịu ở yên một chỗ cho tôi nhờ. Nhưng thôi hôm nay do anh bệnh nên tôi chẳng thèm đanh đá nữa đâu, nên ngoan ngoãn đi lên tuy vậy miệng vẫn càu nhàu: “Why (is) me everytime? (Sao lúc nào cũng là em vậy?)”, anh đưa ngang quyển sách lên ngang tầm mắt rồi khẽ liếc nhìn tôi như ngụ ý bảo: “Vì tôi đang “đì” em đấy không nhớ hả?”.
Rồi tôi lên rồi nè, muốn hỏi gì hỏi đi, lắm chuyện, tức thì một học viên ở dưới đứng ngay lên hỏi tôi:
“What are you thinking now? (Giờ bạn đang nghĩ gì?)”,
“ Well, I am thinking about someone (Tôi đang nghĩ về một người)” - tôi đưa mấy ngón tay lên xoắn vài lọn tóc ngắn ngủn phía sau trả lời, rồi anh ta hỏi thêm:
“What kind of someone, male or female? (Người nào, nam hay nữ?)”, tôi đưa mấy ngón tay lên vân vê vành môi ra vẻ đắn đo rồi bảo:
“This one is male, he is familiar with us. (Người này là nam, anh ấy rất quen thuộc với chúng ta)”, rồi một giọng người khác lại vọng lên hỏi tôi:
“Is he hansome? (Anh ấy có đẹp trai không?)”,
“Yes,sure (có, tất nhiên)”- tôi cười toe.
Rồi lại một người khác:
“ Is he rich? He has some thing special? (Anh ta có giàu có không? Có gì đặc biệt?).
Tôi nhún vai trả lời:
"He is rich, yeah, I think so. He wears glasses and he has knowledge. (Anh ta giàu, tôi nghĩ vậy, anh ta có đeo kính và có tri thức.).
Nghe tới đây thì bao nhiêu sinh viên nữ đổ dồn mắt vào anh xì xào: “ Không phải thầy đó chứ nghe sao giống thầy vậy. Đừng nói là nghĩ đến thầy nha”, còn tôi thì đánh mắt sang anh một cách kín đáo, tôi thấy anh cũng thấy cái nhìn đó của tôi và giả vờ chăm chú vào sách ho hắng vài tiếng mặt hơi thoáng đỏ, tôi cũng cảm thấy mắc cười vì anh có vẻ hơi kiêu hãnh về điều đó nhưng đừng mừng vội, bởi tôi đâu có nói về anh lúc này.
Bé My ngay lập tức đứng dậy ngay, nó nắm lấy cơ hội trêu chọc tôi: “Biết rồi nha, chị đang nghĩ về thầy, chị lém thiệt”, tôi nửa trề dài môi nửa cười:
“Who said that? Who said I am thinking about our teacher?( Ai nói vậy? Ai nói tôi nghĩ về thầy?)”
Nó cũng phản pháo: “Chứ gì nữa, quen thuộc này, đeo kính này, có tri thức, đẹp trai này không phải thầy thì là ai nào?”, tới đó mấy cô nữ khác cũng nhao nhao: “Ừa, giống thầy thiệt ha, nói đại cho rồi.Chứ ai, chứ ai?”, tôi liếc sang anh lần nữa thì thấy anh giả vờ ngó thiệt chăm chú vào sách đổ mồ hôi hột, tôi mỉm cười tinh quái với cả lớp:
“Wrong answer. That’s Bill Gate. Don’t tell me you don’t know Bill Gate. (Sai bét. Đó là Bill Gate, đừng nói với tui mấy bạn không biết Bill Gate)”.
Bao nhiêu hào hứng của các cô nữ sinh bị tôi chọc thủng như bao cát, họ nhìn tôi mặt mày nhăn nhó vì bị tôi tạt nguyên gáo nước, kể cả con bé My cũng vậy: “Trời ơi, tưởng ai, hóa ra ông trùm máy vi tính. Vậy mà tưởng thầy.. Tôi quay qua anh nhoẻn cười thiệt xinh kèm theo là đôi mắt giả vờ xoe tròn châm chọc: “May I come back my seat?”, anh hạ cuốn sách xuống xua tôi vế chỗ, rồi anh thở phào như thể: “May quá”. Rồi chúng tôi tự bắt cặp và tập với nhau, con bé My thì kì này vui lắm nó thấy có thể kết thân với tôi không còn khó khăn nữa, nhưng tôi để ý trong lúc tập luyện nó cứ ném tia mắt về phía anh, con nhỏ mê đẹp trai thấy ớn….
Tiết học trôi qua cái vèo chớp nhoáng chúng tôi học vui đến nỗi quên cả thời gian, chuông reng cả lớp lục tục kéo nhau ra về riêng tôi thì nán lại hỏi thăm bệnh tình anh thế nào, bởi suốt buổi tôi thấy anh bị cơn đau đầu hành hạ nhưng anh vẫn cố chịu đựng để giải đáp những thắc mắc của chúng tôi.Lúc này anh đang gục trên bàn, tôi lại gần bàn và nói cố tình để anh nghe thấy: “Thầy chưa về sao? Em về nhé”, anh đã không hề ngẩng lên mà giơ bàn tay lên quơ trong không trung: “ Về thì cứ về đi.”, tôi chẳng nói thêm một từ nào bèn đi nhanh xuống hiệu thuốc bên kia trường mua mấy viên thuốc trị cảm, nhức đầu rồi quày quả trở lên không quên ghé vào căn tin mua một chai nước khoáng. Anh vẫn còn ngồi gục trên bàn, tôi nhẹ nhàng tiếng lại lay anh: “ Thầy này. Thầy”, anh ngẩng lên, tôi nắm lấy bàn tay anh bỏ vào đấy mấy viên thuốc và để chai nước lên bàn, trước cử chỉ đó anh tròn mắt nhìn tôi,còn tôi thì tựa vào thành bàn mỉm cười: “Đừng có mở mắt nhìn em như vậy, thầy nên uống thuốc lấy lại sức khoẻ để còn “đì” em chứ?”
Sinh nhìn mấy viên thuốc trên tay lườm tôi bán tín bán nghi, nửa đùa nửa thật: “ Định đầu độc tôi hả, theo như tôi nhớ tôi có ác với em thiệt mà đâu đến nỗi phải chết đâu”, nghe anh nói thế dẫu biết anh đùa nhưng tôi vẫn giả vờ giận, quay đi: “Tuỳ, không uống thì thôi, em đi về đây. Bye bye”, tôi nghe tiếng Sinh rúc rích sau lưng lập tức quay ngoắt lại thì anh đã đổi bộ mặt “băng giá” ho hắng: “ Hèm, trước khi về đem luôn cái này về.”. Anh với tay lấy cặp sách một cách khó nhọc, rồi lục cặp đưa cho tôi một tờ giấy xếp thẳng thớm, tôi mở ra ô ngạc nhiên chưa đấy là bài kiểm tra đã bị xé của tôi đây mà nhưng là toàn nét chữ của anh, anh đã chép lại hết cho tôi và còn chấm con điểm A đỏ chói nữa, anh dễ thương thật. Tôi ngẩng lên nhìn Sinh bằng đôi mắt long lanh: “Thật sao, thầy đã chép lại bài kiểm tra cho em à?”, anh vẫn lạnh lùng: “ Không, tôi đâu có rảnh, có người nhờ tôi đưa cho em đấy.”, tôi vẫn nhìn anh cười nụ hai má ửng hồng: “ Cám ơn thầy, thầy ráng khoẻ để hôm sau đì em tiếp nha, giờ em về đây.”, không thèm nhìn tôi lấy một cái, anh lật sách ra và xua tôi đi về: “ Xong rồi, đi về đi. Để tôi yên tĩnh một chút. Cám ơn vì mấy viên thuốc”, tôi vui sướng dạ rõ to tung tăng ra về, ra đến cửa rồi tôi vẫn ngoái lại nhìn anh lần cuối, dường như anh cũng biết điều đó nên giả vờ gục xuống bàn lần nữa.
Tôi đi về mà lòng sung sướng lạ, hôm nay tôi không về nhà đâu, tạt qua nhà Trâm để kể cho nó nghe về thái độ của anh hôm nay, ngoài đường nắng chiều rực rỡ, chưa bao giờ tôi thấy hoàng hôn đáng yêu đến vậy….




Vừa đến nhà Trâm tôi ào vào như cơn lốc, kể chuyện nó nghe chuyện ở trường hôm nay ra sao, vì quá vui nên tôi kể chuyện chẳng đâu vào đâu, Trâm ừ hử cho đã rồi nó bảo tôi ngồi xuống, đặt tách trà cái cộp trước mặt tôi, nói: "Hôm nay tao nấu trà hoa cúc nè, uống đi và kể lại chi tiết toàn bộ tao nghe coi. Nãy giờ lúi húi, mà mày thì ăn nói mất đầu mất đuôi thế, tao hiểu tao chết liền", tôi cười khanh khách nâng ly trà lên thổi và uống thử rồi biểu nó: "Vậy mà nãy giờ mày gật dữ lắm, làm tao tưởng mày hiểu hết chứ. Vầy nè hôm nay… Sinh bệnh, tội nghiệp lắm, tao đã mang cho Sinh thuốc nè, rồi bài kiểm tra ổng làm lại cho tao luôn. Sinh của tao dễ thương không?", vừa nói tôi giơ bài kiểm tra ra cho Trâm thấy, nó cầm lấy trầm trồ rồi đực mặt nhìn tôi: "Ừa Sinh dễ thương ghê, ủa mà "Sinh của mày" hồi nào? Tao nhớ Sinh với mày có giống gì đâu.". Vừa nghe nó nói tôi mỉm cười xấu hổ: "Tao nói "Sinh của tao", chỉ là một cách nói thôi làm gì mà bắt bẻ ghê dạ.", tôi mỉm cười toe toét vì vui và vì mắc cỡ, một cảm giác lâng lâng vui không thể tả. Trâm đã thấy tôi mắc cỡ, nó cũng tí ta tí tét bồi thêm mấy câu: " Thấy ghê, bình thường ăn nói đốp chát ghê lắm vậy mà nhắc tới Sinh thì vậy đó. Thấy ghê hông, coi bả kìa, dịu dàng, dễ thương muốn xỉu luôn.", tôi không nói gì chỉ nhấc ly trà lên uống để che đi bộ mặt đỏ như gấc, cảm giác mắc cỡ, tẽn tò mà vui sướng len nhè nhẹ vào hồn mới lạ làm sao.
"Sao, giờ hết ghét Sinh rồi hả? Tao nhớ lúc trước mày rủa ổng dữ lắm mà", Trâm ngồi đối diện tôi cũng đang tu ừng ực một ly trà hoa cúc, còn tôi thì chống cằm mơ màng và di mấy ngón tay lên bàn nghịch những tia nước đọng trên mặt bàn và mãi nghĩ về anh nên không để ý lắm Trâm đang nói gì, nó không nghe tôi nói gì cả nên hỏi lại lần nữa, vì mãi mê nghịch viết tên anh trên mặt bàn nên tôi cũng không để ý là Trâm đã thò mặt vào xem tôi đang làm gì, nó cằn nhằn: "Trời ơi, nãy giờ tao nói mày hổng nghe, thì ra mày đang viết tên ổng hả, lại còn vẽ trái tim nữa chứ…", tôi ngẩng lên bụm miệng cười má lại còn đỏ hơn nữa, lấy tay xóa vội và quay mặt đi ngó lơ chỗ khác để tránh sự châm chọc của Trâm, bỗng tiếng ấm nước reo tu tu, nó đứng dậy bảo: "Chờ tao chút, đi nh
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 2939
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN