--> Chuyện tình hôm qua - game1s.com
80s toys - Atari. I still have

Chuyện tình hôm qua


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
Ngày hôm qua đã là quá khứ, cứ sống tiếp tục những ngày tháng tiếp theo rồi bạn sẽ thấy rằng tương lai luôn rộng mở và tươi sáng. Bạn luôn có bạn bè và những người thân yêu bên cạnh.
***
Một ngày mới bắt đầu. Nắng lên. Những tia nắng vàng tươi của buổi sớm nghịch ngợm lọt qua khung của sổ chiếu sáng cả căn phòng. Nó vốn đã dậy từ sớm để dọn dẹp căn phòng và nấu cơm cho buổi sớm.Nó tranh thủ viết vài cái note ghi những công việc cho ngày hôm nay rồi dán lên góc học tập. Đây là môt cách tốt để làm việc có hiệu quả hơn.Nó vẫn sinh hoạt như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Mặc dù, mới hôm qua thôi, nó nhận được lời chia tay từ người mà nó thích, người nó vô cùng thích, người đầu tiên làm trái tim nó tan chảy.

"Nắng xuống trời lên sâu chót vót
Sông dài trời rộng bến cô liêu"
Nó tức cảnh sinh tình đọc to câu thơ. Mặc dù trước mặt nó không có sông mà cũng chẳng có bến, chỉ là một thau nước rửa mặt mà thôi. Nó vừa cho tay khuấy khuấy để dòng nước xoáy tròn tròn còn miệng thì ngân nga những câu thơ góp nhặt được. Nó không thích đọc hẳn một bài mà góp nhặt nhiều câu thơ có chung nội dung. Những bài thơ nó đọc khiến người khác chảng hiểu gì chỉ tủm tỉm cười bởi tính cách điên điên của nó. Nó cũng không lấy làm buồn mỗi khi cất giọng ngâm thơ là mọi người lại làm điệu bộ chắp hai tay lạy nó" Thôi, cho tôi xin hai chữ bình yên đi cô em yêu quý". Thế nhưng nó lại có nhiều cơ hội để thể hiện tính cách điên điên của mình. bởi nó là em út em ít, học riêng một khối và học buổi chiều, buổi sáng không có ai ở dãy trọ vì đi học hết. Nó tha hồ làm những gì mà nó thích. nhất là cơ hội để nó"đề văn xướng thơ". Sao mà nó thích văn chương thế nhỉ?. Chẳng thể lí giải được vì nó chỉ biết là nó thích từ bé rồi. Có lẽ là do di truyền chăng?. Moi người xung quanh nó không ưa thích gì môn này cả. Mỗi khi đến tiếtVăn là lại than thở:" Hình như cứ đến tiết này là cái kim đồng hồ bị đeo thêm cục tạ nặng cả trăm kí chứ không ít". Còn đối với nó, đây là cơ hội để nó hiểu thấm những cái hay, cái đẹp, cái đắt giá của từng từ, từng chữ trong các tác phẩm văn chương. Nó được coi là" dân văn chính hiệu" vì nó là một trong số những cá thể yêu thích môn Văn còn sót lại. BUỒN!. Nó thẫn thờ ngối nghĩ lại cuộc chia tay của mình. một cuộc chia tay mà cũng chẳng phải là chia tay...
Đang trên đường đi về, Phước đột nhiên hỏi:
- Cậu thích tớ phải không?
- Sao cậu nói vậy? Nó trả lời với vẻ chống chế.
- Thấy mấy đứa bạn nói vậy. Vậy thích thật hay giỡn đó.
- Phải. Biết rồi sao còn hỏi. Có chuyện gì à? Nó vênh mặt tỏ vẻ bất cần nhưu kiểu không thích thì cũng không chết ai để đỡ ngượng. Dù có nằm mơ nó cũng không hề nghĩ rằng trường hợp này có thể xảy ra. Sao Phước lại hỏi thế nhỉ? Rốt cuộc thì có chuyện gì? Bị cậu ấy phát hiện rồi? Làm sao đây?...
- Chỉ là... tớ có người để thích rồi.
- Ai vậy? Nó quay ngoắt sang cậu bạn với tốc độ ánh sáng rồi hỏi ngay không hề do dự. Nhưng sự đáp lại chỉ là sự im lặng từ cậu bạn. Tự trấn tĩnh bản thân, sử dụng bản tính cứng rắn của mình, nó kịp lấy lại bình tĩnh mặc dù đâu óc đang mông lung và tim thì đập mạnh như thể ngưởi bên cạnh có thể nghe rõ từng tiếng một. Nó bắt đầu mở kiểu nói triết lí với giọng nói đều đều:
- Thích một người là quyền của bản thân. Thích lại hay không là quyền của người được thích. Tớ thích cậu. Cậu thế nào là quyền của cậu thôi.
- Cậu không trách tớ à?
-Không. Cậu chẳng có lỗi gì cả. Chỉ tại tớ ngộ nhận tình cảm của mình thôi. Tớ không có quyền trách cậu vì ai cũng phải tôn trọng quyền tự do cá nhân của người khác chứ.
Phước thở mạnh một cái rồi nhìn nó bằng ánh mắt nghi ngại:
- Tớ thấy có lỗi vì đã không nói sớm với cậu. Tớ nghĩ...
- Cậu không phải nghĩ gì cả- Nó ngắt lời- Cậu đâu thể ép trái tim mình đập theo nhịp mà nó không muốn.
Phước khẽ mỉm cười:
- Cậu nói y như một triết gia vậy.
-Ý cậu là tớ giống bà cụ non chứ gì?
- Không phải vậy.
- Cậu không thích tớ bởi điểm đó à?
- Không . ..Lúc đầu tớ rất thích và bây giờ vẫn thích, nhưng thích theo kiểu một người bạn chứ kiểu khác thì không thể. Tớ không muốn mất người bạn tốt như cậu.
- Tớ thích sự thẳng thắn đó. Tớ không giận đâu. Lúc đó, tuy ngòai miệng nói vậy nhưng trong lòng thì trống rỗng. Bởi điều mà Phước nói ra làm nó không ngờ tới. Hai từ " bạn tốt" trong trường hợp này nghe thật không êm tai chút nào.
Nó vốn là" dân văn chính hiệu" nên ai cũng nghĩ nó ắt phải mơ mộng, điệu đà, ít nói. Nhưng sự thực thì trái hẳn. Nó vui vẻ, hòa đồng, phóng khoáng. Nó lại rất cứng cỏi và nghiêm túc. Lúc nào cũng tươi c
Thông Tin
Lượt Xem : 275
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN