--> Đó có phải là yêu? - game1s.com
The Soda Pop

Đó có phải là yêu?


Những rạn vỡ là điều khó tránh khỏi trong cuộc sống, và tôi tự tạo một vết nứt cho cuộc đời mình.
Tôi tìm cách trốn chạy, tìm cách rời bỏ Thi vì một lí do mơ hồ khó hiểu. Thi càng tìm, tôi càng trốn Thi. Và rồi Thi cũng chẳng tìm tôi nữa. Ích gì khi tìm mãi một người cứ muốn tránh xa mình cơ chứ?
***
Từng ngón tay đặt lên phím đàn một cách nhẹ nhàng. Bản "Trót yêu" vang lên. Tôi nằm ườn trên cái ghế dài, lười nhác đưa từng miếng lê gọt sẵn lên miệng. Mái tóc buông dài, ở góc này, nhìn Thi thật dịu dàng và xinh đẹp.
"Người nói yêu em đi, người nói thương em đi.
Để cho con tim này đừng ngóng trông hao gầy..."
Tôi lẩm nhẩm , lúng búng lẫn lộn từng lời với từng miếng lê đang được nghiền nát trong vòm miệng. Thi mím môi, rồi kết thúc.
- Em không muốn kết thúc bản nhạc này chút xíu nào hết. – cô lầm bầm, vẻ tiếc rẻ.
- Sao vậy? – tôi hỏi cho có, vì biết thừa câu trả lời.
Thi vuốt tóc, thật điệu đà, rồi cắn môi.
- Bản nhạc này hay quá, mà cái gì hay thì không nên kết thúc, nó phải được tiếp diễn.
Tôi bật cười, nhổm dậy.
- Chẳng lẽ em muốn chơi hoài một bản năm này qua tháng nọ. Ai mà ngồi nghe cho nổi chứ. Đúng là hâm mà!
- Kệ em!
Thi trề môi. Tôi khoác balo, ngáp dài.
- Đi học đây, em ăn gì đi, cả sáng nay em toàn ngồi luyện đàn rồi!
- OK! Mà nay Phong học môn gì?
- Trứng với gà cái nào có trước!
Thi bật cười.
Đó là người tôi yêu. Đúng! Là một cô gái đáng yêu, trong sáng và hồn nhiên.

Thi và tôi quen nhau được hai năm, ngay trong ngày khai khảng của năm học mới. Thi học dưới tôi hai khóa, là cô lớp trưởng của một lớp hiếm hoi các cô gái học quản trị. Tôi là bí thư chi Đoàn, lẽ dĩ nhiên là được tiếp cận với các lớp trưởng trong ngày khai giảng đó. Và Thi đã hớp hồn tôi.
- Phong! Lớp em sẽ bầu ban chấp hành chi đoàn lớp vào ngày tự do hay ngày mà Đoàn trường chỉ thị?
Câu nói đó, đi cùng với cái đầu nghiêng nghiêng buông nửa mái tóc xuống vai, làm tôi sững người. Thi huơ huơ tay trước mặt tôi, vẻ ngạc nhiên.
- Phong nghe em nói không?
Tôi bối rối.
- À...có...nghe! Em cứ tiến hành theo ngày của lớp đi, miễn sao cuối tuần sau nộp danh sách đã được chốt là được rồi!
- Cám ơn Phong!
Thi quay ngoắt đi, đuôi tóc còn vương một vệt nắng cuối chiều, rồi cái dáng nhỏ bé mất hút sau cánh cửa.
Tôi bần thần. Lần đầu tiên trong đời có một cô gái khiến tôi bối rối như vậy.
Tôi dễ dàng kết thân với Thi. Thi dễ gần, hoạt bát, vui tính, và đàn siêu hay! Ngay trong lần bầu ban chấp hành chi đoàn trường năm học mới, Thi đã xung phong lên chơi bản "Romance" cho mọi người thưởng thức. Tôi mê mẩn, hoàn toàn bị gục ngã trước người con gái đó.
Tôi ngáp dài trong lớp Triết học. Cũng may là tôi đang ở trong lớp tôi, lớp kế toán với gần trăm sinh viên đủ mọi độ tuổi nên việc tôi ngáp chảy nước mắt cũng chẳng đến nỗi mất hình tượng, vì, dù là bí thư Đoàn trường, tôi vẫn chỉ là một sinh viên như bao sinh viên khác, khác chăng là phải chạy loăng quăng như đứa khùng những lúc thiên hạ rảnh ranh và phải nghĩ đủ mọi thứ cho mọi người lao vào chửi "sao mày rảnh thế?" vào những dịp lễ kỉ niệm này nọ. Chứ cảnh ngáp này mà được trình diễn trước mắt đàn em khóa dưới, kiểu gì chúng cũng mắt tròn mắt dẹt và kháo nhau "bí thư ngáp kìa, eo ôi mất hình tượng quá...". Đại loại vậy. Và Thi cũng không ngoại lệ- nếu xét trên góc độ Thi cũng giống những sinh viên khóa dưới bình thường kia.
Trong lúc nghe thầy nhắc lại quy luật "hàng – tiền – hàng", tôi mơ màng nghĩ đến việc sẽ đổi Thi lấy một cái gì đó. Thật nhiều tiền ư, phải là bảng Anh hoặc Euro nhé, bét nhất cũng là Mark. Tôi không cảm tình lắm với Đô-la, vì nó từng gây cho tôi một kỉ niệm buồn. Hay là, đổi lấy một chàng trai nhỉ? Một chàng kiểu Tayler Lauter hoặc Oguri Shun, hoặc là Be Young Jun gì đó? Tôi bật cười, đổi Thi của tôi lấy mấy chàng tài tử đó ư, đúng là điên.
"Hihi, em vừa được bạn ấy tỏ tình, Phong chúc mừng em đi"
Facebook báo tin nhắn của Thi với nội dung như thế. Tôi cười buồn, lọc cọc gõ trả lời.
"Ừ thì chúc mừng em"
"Sao lại là ừ thì...nghe chẳng có chút thiện chí nào hết"
"Phong chúc mừng em có người yêu, được chưa?"
"Hihi, yêu Phong thế nhỉ!"
"Thật không?"
"Thật"
"Yêu Phong sao còn có người yêu?"
"Ơ Phong hay nhỉ. Yêu Phong là một việc, còn có người yêu là việc khác chứ"
"Trái tim em sao chứa đủ cho hai người chứ. Phải chọn thôi".
"Em chẳng chọn đâu. Em yêu Phong và em yêu cả cậu ấy"
Tôi phì cười. Sao mà Thi nói yê
Thông Tin
Lượt Xem : 40
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN