--> Bản hoạ không kết - game1s.com
Old school Easter eggs.

Bản hoạ không kết


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Yêu thương từ trước đến nay, người thường hay cao nhân đều không tránh khỏi.
***
Những ngón tay trắng ngần, dài thon của em kéo dài trên phiến đàn piano réo vào lòng nỗi nhớ hắt hiu đến cắt đứt cảm xúc, vỡ òa lên mắt. Một bản nhạc cuối cùng mà em đàn, cuối cùng cho cuộc tình thầm lặng suốt bao năm tháng tôi dành cho em.

Em là một nhạc công trẻ trong phòng trà giữa cái Sài Gòn bộn bề. Ngay từ đầu khi gặp ánh mắt u buồn của em lướt qua tôi trong những ngày mưa tầm tã của Sài Gòn, tôi thốt thảng nghe con tim cháy bùng trong lồng ngực những cung bậc khó tả. Tôi lượm thượm trong bộ đồ công sở nhăn nhúm, khuôn mặt như khắc khổ lên bao nặng nhọc oằn hàng ngày, còn em, xinh xắn trong chiếc váy nhung đỏ quấn lấy đôi vai gầy thon thả, đôi môi đỏ tươi quyện lấy hàng mi cong đen, dưới ánh đèn pha của sân khấu nhập nhoạng, tôi như kẻ điên dưới cơn say tình ái, say sưa với những bản nhạc em tấu lên hài hòa dưới bàn tay dường như không còn đôi tay nào đẹp hơn thế nữa.
Nhưng rồi thứ tình cảm này là gì, khi hằng ngày tôi cứ say trong mắt em, còn em thì đang trong vòng tay người khác? Một vòng tay nào đó làm rào cản khiến những lần chỉ đứng từ xa gửi tặng em một cánh hoa, chẳng dám đến gần, chẳng dám đối mặt, chẳng dám gặp em phía sau sân khấu chỉ đế nắm nhẹ cánh tay của em.
Ông trời tạo ra giây, phút, giờ, ngày và tháng, năm và thế kỷ chỉ để khắc cho con người những nét họa của cố nhân đi lướt qua, dù có trôi bao nhiêu thời gian đi nữa, chúng ta chỉ có thể bỏ quên đâu đó, để rồi khi những kí ức khơi dậy, một cái rít thuốc nhẹ, những vết thương còn nguyên đấy, những nhớ thương còn nguyên đấy, chưa bao giờ quên đi trong cuộc đời. Như tôi chưa bao giờ quên em, mối tình đơn phương dài đằng đẵng của tôi.
Những ngày chủ nhật vắng lạnh, em vẫn đàn những khúc nhạc không lời, còn tôi mang bản vẽ đến tận quán, nhưng, ngồi thật xa nơi sân khấu, hút vài điếu thuốc, họa lên dáng em ngồi đánh đàn dưới ánh đèn hào nhoáng, rồi âm thầm, gom nhặt những bức tranh đó, dù chỉ là em nửa người, nửa khuôn mặt, nửa nụ cười, nửa cảm xúc, nhưng trọn cả con tim tôi cứ yêu điên yêu dại, yêu cứ như nếu không lấy được em trên cuộc đời, thì có yêu và cưới ai sau này, cũng chỉ vậy thôi.
Tôi có dại khờ không? Khi thừa biết sau bài diễn em kết thúc, em vội vã bước ra khỏi quán, một cánh tay đón em dịu dàng, một cái ôm nhẹ của em, người ta-người em chọn trước khi tôi thấy em, người ta mang cho em hạnh phúc, đưa đón em mỗi đêm khi ánh đèn bắt đầu tắt dần, con người Sài Gòn chìm dần vào giấc ngủ, người ta chở em đi ăn những quán ăn nhỏ bên đường thôi, nhưng em cười thật tươi, dù chiếc xe người ta đưa đón em cũ mèm, đôi khi kêu lục cục như rơi rớt những con đinh ốc trong lốc máy, vậy thì sao, người ta vẫn có em, vẫn được em sau lưng ôm thật chặt, cái ôm ấy, như là một cái siết chặt trái tim của tôi. Những khuya Sài Gòn cũng đổ lạnh, tôi chạy sau em và người ta, chỉ để nhìn em hạnh phúc rồi về phòng, ôm điếu thuốc và bản vẽ, họa em trên bầu trời đầy sao sáng. Dĩ nhiên, tôi chỉ họa em một mình, một mình cho riêng tôi.
Phật nói rằng, kiếp sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ.
Tôi với em là NỢ, em nợ tôi một tình cảm quá lớn cứ lớn dần trong tim, còn tôi nợ em một lời nói " Anh yêu em", chúng tôi cứ sống điên đảo trong cuộc sống này, dù một ngày sẽ luân hồi kiếp sống khác, tôi không biết kiếp ấy tôi có gặp em hay yêu em nữa hay không, nhưng kiếp này, chúng tôi có duyên gặp gỡ, nhưng cái nợ chúng tôi không đủ nhiều, chỉ đủ yêu em, nhưng không đủ làm bờ vai cho em tựa vào suốt cuộc đời.
Có những ngày sau khi ánh đèn bật tắt, em bước ra khỏi quán ngơ ngẩn một mình, đi bộ lang thang dọc những con đường Sài Gòn, tôi chỉ dám chạy sau em một đoạn, rồi không đành lòng để đôi giày cao gót hành hạ bàn chân nhung mềm của em, tôi rú ga đến gần, bẽn lẽn mở một lời chở giùm. Em ngẩn ra một lúc rồi hỏi khẽ: " Anh là ai?" Lời hỏi như đóng băng cả khối chân tình tôi dành, tôi cười nhạt mà lòng đắng như bôi thuốc: " Một người đến nghe em đàn." Tôi đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu em, lọn tóc dài quấn vào tay như dải lụa dịu dàng, mùi hương quyện vào mũi nồng nàn. Em ngồi sau lưng tôi, dù cách xa một khúc, nhưng tôi vẫn thấy tim đập rộn ràng, ánh đèn đường vàng chiếu rọi trên con đường vắng tanh, em sau lưng tôi bật khóc, tôi biết, nhưng lấy gì quan tâm em đâ
Thông Tin
Lượt Xem : 288
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN