--> Cô nàng đỏng đảnh - game1s.com

Cô nàng đỏng đảnh


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")
...nói chung tôi chúa ghét lại loại con gái tinh tướng như cô ta.
***
Tôi là thằng đàn ông vốn rất đa tình, đa tình bẩm sinh. Nghe mẹ tôi kể rằng từ lúc mới lọt lòng, khi bác sỹ nam đến bên cạnh tôi nhắm tịt mắt lại, nhưng nữ y tá đến gần, lập tức tôi cười bí ẩn và hé mắt nhìn vào khe ngực của cô ta. Đấy, hỏi sao khi lớn lên tôi lại không đa tình cơ chứ.
Tôi không nhớ hết đã trải qua bao nhiêu cuộc tình, cũng không nhớ hết bao nhiêu lần thất tình, cũng không biết bao lần tôi tàn nhẫn bấm nút "next" với những cô gái mà tôi đã yêu rồi chán để chuyển sang một cô khác tươi mới hơn. Đôi lúc, tôi bị ăn tát bởi những hành xử tệ bạc, đôi lúc tôi bị thằng đàn ông khác đấm chảy máu mũi vì quơ bồ của người ta. Nhưng tôi không thể dừng lại được, đa tình là bản chất, khiến tôi phụ thuộc vào nó để sống và thấy mình tồn tại trong cuộc sống này.
Thế rồi, tôi gặp cô ta bằng một cách rất giời ơi đất hỡi: add nhầm nick chát. Lời qua tiếng lại chán chê, thỉnh thoảng băm bổ nhau vài câu. Phải nói là cô ta đành hanh hơn các cô gái mà tôi từng gặp, từng yêu. Lời nào cô ta thốt lên cũng chát chúa, ra vẻ ta đây, dạy đời... nói chung tôi chúa ghét lại loại con gái tinh tướng như cô ta.

Bẵng đi một vài năm, chuyện yêu đương của tôi bỗng chốc tẻ nhạt và chán chường. Kinh qua nhiều cuộc tình khiến tôi chẳng còn đâu hứng thú. Tôi bắt đầu tìm cho mình một bến đỗ bình yên. Đối tượng mà tôi trao gửi để "chốt hạ" chính là một em ngoan hiền và xinh đẹp ở công ty. Nhưng em hờ hững với tôi và chơi trò cút bắt khiến tôi sống dở chết dở. Tôi thất tình trầm trọng, và không ai phù hợp hơn, tôi nghĩ đến cô ta, đứa con gái đành hanh dạy đời mà đôi khi nói cũng "chuẩn không cần chỉnh" ấy. Tôi bắt đầu tâm sự với cô ta về chuyện tình tôi, và cảm ơn đức Chúa từ bi, cô ta chịu làm cái thùng nước gạo để tôi trút bầu tâm sự. Thỉnh thoảng cô ta xúi giục tôi vài điều khá .. táng tận lương tâm: "Lừa nó lên giường đi, rồi nó phải cưới". "Đi xe tông nó gãy chân không thằng nào dám lấy rồi nguyện cưới nó". "Bỏ nó đi, báu gì, lấy em đây này". Nói chung kiểu gì cô ta cũng nói được.
Một ngày, cô ta nổi hứng hẹn gặp và bảo xem cái mặt tôi thế nào mà kém cỏi thế. Lần đầu tiên sau bốn năm quen nhau qua .. chát, tôi gặp mặt cô ta, và tuyên bố với cô ta rằng: "Trông em chẳng có chút hấp dẫn nào với anh về mặt giới tính, nhưng tâm hồn thì ok". Cô ta cũng chẳng thèm đến xỉa gì với lời đá xoáy nặng nề đó, phớt lờ rồi cười tươi như đóa hoa. Phải thừa nhận, cô ta cũng xinh. Nhưng trái tim tôi đang trao cho người khác nên cô ta có xinh đến mấy cũng chỉ để ngắm nhìn mà thôi.
Vì để khỏa lấp nỗi buồn trong cuộc tình, tôi thường xuyên gặp gỡ cô ta hơn. Tôi tâm sự chuyện của tôi, cô ta tâm sự chuyện của cô ta, cũng chẳng là nhiều, nhưng đủ để biết cô ta chưa bao giờ tin tưởng vào đàn ông. Trong mắt cô ta, đàn ông chỉ là lũ rác rưởi, ngu si, tham vọng và bạc tình. Tôi cho rằng vì cô ta quá thông minh, tỉnh táo, luôn đoán trước sự việc cho nên chẳng thằng đàn ông nào có hứng với cô ta, vì thế, cô ta hận đàn ông cũng phải thôi.
Thế rồi, mối quan hệ thân thiết đến nỗi, tôi có thể nói với cô ta về việc tôi thủ dâm suốt hai năm vì không ngủ với cô gái nào. Cô ta thản nhiên nghe xong rồi phán: "Không tốt cho sức khỏe". Tôi không nghĩ cô ta là bạn gái, chỉ nghĩ cô ta là một thằng.. bạn trai thân thiết của tôi.
Nhưng dường như tôi bắt đầu nhận ra sự phức tạp của mối quan hệ với cô ta. Thỉnh thoảng tôi ngồi bên cạnh ôm vai cô ta kéo dựa vào vai mình rồi cứ thế nói chuyện, cô ta cũng thản nhiên coi đó là chuyện bình thường. Thỉnh thoảng khi tạm biệt tôi thơm lên trán cô ta, cô ta còn dí thêm một cái để tôi thơm lâu hơn rồi toe toét cười. Nụ cười làm cho mọi muộn phiền trong đời tan rất nhanh. Thỉnh thoảng cô ta lại hờn dỗi khi gọi tôi mà không được...
Một hôm cô ta đột ngột hỏi tôi: "Anh có cho em hôn không, hôn môi ấy". Tôi bỗng gở mồm nói: "Trong lòng anh vẫn còn người ấy, khi nào hình bóng đó có thể quên đi được, thì nụ hôn dành cho em mới được trọn vẹn". Cô ta liền nhảy cẫng lên như ngồi vào cái cọc: "Vậy tất cả những gì ta đang có, chỉ là lấp chỗ trống thôi phải không". Tôi biết tôi lỡ mồm, chỉ muốn tự vả vài cái cho bớt ngu đi, nhưng cô ta đã biến mất dạng. Cô ta vốn là một kẻ ngang bướng đến cực đoan, cô ta sẽ không thèm đến xỉa gì đến cảm giác của người khác đâu.
Mấy ngày liền, cô ta không thèm nghe điện thoại. Cô ta biến mất khỏi cuộc đời tôi nhanh như ma đuổi. Tôi cuống cuồng lên với cảm giác hụt hẫng cùng cực. Tôi đã bao giờ mất cái gì như thế này chưa nhỉ ? tôi thề rằng cảm giác này chưa bao giờ diễn ra. Tôi thấy mỗi ngày trôi qua
Thông Tin
Lượt Xem : 297
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN