--> Khắc tinh của tôi - game1s.com
XtGem Forum catalog

Khắc tinh của tôi


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Khắc tinh của tôi, tôi thích em mất rồi!
***
Liên Hương nặng nhọc kéo lê chiếc va li bốn mươi cân đến trước mặt tôi, mồ hôi lấm tấm trên khuôn trán, bàn tay phải liên tục vỗ vào ngực hòng trấn áp hơi thở đang ngày một gấp gáp. Một thằng con trai ga lăng trong trường hợp này chắc chắn sẽ đứng bật dậy với tốc độ ánh sáng, chạy đến bên cô ấy và đỡ lấy chiếc va li, nhưng tôi lại xem như không có chuyện gì, bình thản giơ tay gọi thêm một ly trà nóng.
"Anh có phải con trai không đấy?". Cô ấy lườm tôi bằng ánh mắt nảy lửa.
"Đương nhiên, anh là con trai mà!". Tôi giả vờ không hiểu ý cô ấy, chậm rãi nhấp một ngụm café đá rồi khà ra một tiếng sảng khoái.
"Đã thế lại còn gọi trà nóng nữa chứ, anh muốn em nóng chết đây mà!". Liên Hương ngồi xuống bên cạnh tôi, đôi môi cong lên hờn dỗi.
Lát sau, phục vụ bàn mang lên một tách trà bốc hơi nghi ngút. Không khí giữa hạ vốn đã nóng nực nay như bị đun sôi. Tôi quay mặt chỗ khác, cố giấu đi nụ cười ma mãnh.
"Anh chẳng yêu em, chẳng thương em...". Cô ấy phụng phịu, miệng nhằm ly trà thổi phù phù.
Tôi phì cười, nghiêng đầu chăm chú nhìn Liên Hương, sau đó ghé sát vào tai cô ấy thì thầm: "Đáng đời! Ai bảo hồi đó em hại anh thê thảm!".

***
Tôi từng cho rằng mình là một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Bố mẹ tôi cũng dự đoán con của họ sẽ "chẳng làm nên trò trống gì". Ừ thì một thằng con trai học hành lởm khởm, điểm số lúc nào cũng đội sổ có thể làm được gì to tát ngoài việc một ngày ăn ba bữa báo hại gia đình, trở thành đối tượng thường xuyên bị đem so sánh với những đứa "con nhà người ta" và khiến dân số trái đất thêm đông đúc. Thậm chí dù không nói toạc ra nhưng tôi biết thừa biết nhiều người cho rằng nếu tôi không được sinh ra, thế giới sẽ vì thế mà tốt đẹp hơn một chút.
Mười sáu tuổi, tôi cảm thấy gia đình như một cái lồng tối mà bản thân là con thú bị nhốt bên trong. Buồn thay con thú ấy chẳng phải loài hổ dữ tợn có nanh vuốt sắc nhọn mà chỉ là một chú mèo hen yếu ớt, mới lỡ miệng kêu meo meo vài tiếng đã bị người ta cho ăn đòn nhừ tử. Tôi không được phép than vãn, không được phép khóc lóc, càng không thể chống đối, người ta bảo sao thì phải làm y như vậy nếu không muốn bị "cút ra khỏi nhà". Khi đến trường, thầy cô nhồi nhét vào đầu tôi hàng tá công thức, định lý mà đến giờ phút này tôi vẫn chẳng hiểu chúng giúp ích được gì cho cuộc sống. Lúc về nhà lại nghe bố mẹ ra rả bên tai về những kỳ vọng họ dành cho tôi, rằng tôi phải trở thành người này người kia để họ được "nở mày nở mặt". Không ai nói cho nghe ước mơ có hình thù như thế nào, sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì. Tôi lạc lối trong mê cung mà cuộc sống bày sẵn, tính cách trở nên ương bướng, thái độ ngày càng bất cần. Chuyện "động trời" nào tôi cũng dám làm, từ bỏ làm bài tập, quay cóp trong giờ kiểm tra, đến trốn học đi chơi điện tử, bày trò trêu trọc bạn bè, nói dối gia đình, thậm chí giả mạo chữ ký phụ huynh. Hậu quả là năm học lớp mười tôi phải ở lại lớp, nói khó nghe hơn là "đúp". Bố tôi từ cuộc họp tổng kết năm trở về nhà, mang theo bộ mặt u ám như bị phủ lên một lớp sương dày đặc. Từ đó trở đi nhất cử nhất động của tôi đều bị kiểm soát chặt chẽ. Tự do bỗng dưng biến thành một thứ quá xa xỉ.
***
Tôi thản nhiên đi "học lại" lớp mười với một thân phận không thể hợp lý hơn: Học sinh mới. Khối lớp mười là tập hợp những học sinh mới chân ướt chân ráo vào trường nên đương nhiên chúng nó mù tịt về quá khứ bất hảo của tôi. "Cứ nói dối thế chả ai biết đấy là đâu". Tôi khịt mũi khâm phục sự thông minh của mình. Thực ra nếu tôi mặt dày thừa nhận: "Ừ, tao bị đúp đấy" thì đúng là hết thuốc chữa rồi, nhưng cũng may não bộ của tôi còn chưa mất đi dây thần kinh xấu hổ.
Lớp trưởng lớp "học lại" tên là Liên Hương, cái tên nghe dịu dàng thế nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược. Con bé ấy cậy mình có chút nhan sắc, học hành không đến nỗi nào, lại được thầy cô yêu mến nên thường xuyên chống đối tôi. Những trò nghịch dại trong lớp, những buổi tôi cùng các "chiến hữu" cúp học đi chơi, con bé đều ghi chép tỉ mỉ sau đó báo cáo cô chủ nhiệm. Chưa hết, tối nào con bé cũng gọi điện đến nhà "mách lẻo" với bố mẹ tôi về những điểm trứng ngỗng trong sổ đầu bài, hại tôi nhiều phen bị nhốt trong phòng với chồng sách vở dày cộp đặt trên bàn, còn bố tôi đứng ngoài đi đi lại lại chẳng khác nào cảnh sát đang canh chừng tội phạm.
"Này, Liên Hương, cậu buông tha cho tôi đi được không?". Tôi ngồi xuống cạnh con bé, quyết tâm phải nói chuyện "ra ngô ra khoai".
Liên
Thông Tin
Lượt Xem : 337
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN