--> Mưa nửa đêm - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Mưa nửa đêm


Tài muốn leo lên căn hộ của Thu, hỏi em và người kia có quan hệ gì? Nhưng tự ti đã kéo anh đứng lại, anh nhận ra mình là một kẻ muộn mằn, một người chắc gì đáp ứng được những mơ ước của Thu.
***
“Anh có nghe mưa đang rơi ngoài kia”.
Tài đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Từ trên cao nhìn xuống, trong ánh đèn vàng lấp loáng, những hạt mưa vẽ đường dài nghiêng nghiêng, rạch lên không gian mấy vết xướt hằn lạnh lẽo. Vệt nước lao rớt từ trời, phớt đè nhành cây trứng cá nhỏ bé xơ rơ rạp lá, co ro nép mình bên góc tường bâng quơ nhìn trời giông kéo tấm bạt ngoài hiên nhà dưới kia run bần bật. Tài nghe tiếng mưa chạm vào đường phèn phẹt, bỏ lại những đau rát loang lỗ, nhấn con đường ngợp chìm trong nước, quầy quẫy tìm chút khí thở rẫy đầy trên xa cao.

Tài thở một hơi dài, luồng khí nóng trôi ra, chơ vơ bám vào tấm kiếng cửa sổ một màn hơi mờ mờ, thắp nổi nhớ quê sáng lờ lờ như ngọn đèn dầu lụn tim. Nhìn hạt mưa kia, nghe tiếng rớt này. Tài nhớ lắm những thanh âm của miền quê đồng cũ. Tiếng lộp độp rơi đều trên lá chuối, tiếng lào xào xuyên qua tàn cây vú sữa nhuộm màu đỏ cốt trầu của ngoại, tiếng con rạch trước nhà lốp bốp hứng mưa nhảy nhót liên hồi trên mặt nước chiều rụi. Ở đó anh có Thu, có những kỷ niệm chạy dài trên bờ ruộng, hôm ngồi câu cá, buổi thả diều chạy trật chân làm Thu ngồi khóc. Ở đó, trên con đường ngơm ngớp sình lầy trơn ướt sau mưa, có đôi bàn tay dìu nhau líu ríu chậm rãi bước đi, mùi bùn lững thững bay theo đến tận trường. Hình ảnh đó giờ xa xôi quá. Chòng chành xa trong đôi mắt của Thu. Chập chờn xa trong suy nghĩ của Thu. Xa thật xa. Tài muốn nhắc đến sông Hậu, nói về mấy ngôi nhà lặng lẽ bên rạch Trà Và ngày cũ, nhưng biết Thu nào chịu nghe và muốn nghe, như bao lần trước.
Thu ngồi bó gối. Lặng im. Cái bóng phết nghiêng lên cửa sổ, nhuộm lên bàn tay Tài một màu xám mờ. Sài Gòn hiện ra trước mắt cô cuống cuồng những ánh đèn lung linh, giăng giăng mấy đường tơ sáng, dệt ra dãy lụa nhiều màu vắt vòng quanh những ngôi nhà nhiều tầng cao sững, bừng bừng hào nhoán. Dưới kia, thành phố đó. Có ước mơ của Thu. Nơi những cửa hiệu sang trọng sáng đèn niềm nở, dăm chốn vui chơi xuyên đêm dài bất tận quen thuộc. Có Đức trong căn biệt thự màu gạch đỏ, nhởn nhơ với những vật dụng đắt tiền, ngoài cửa, chiếc Audi sáng màu sơn khoe dáng nằm đợi. Chờ chiếc iphone đổ chuông. Thu sẽ ra khỏi căn hộ. Thong dong theo chiếc thang máy thả dần xuống tầng trệt. Chỉ cần lướt nhanh qua hành lang tối Thu sẽ nhìn thấy Đức, anh đang đợi cô dưới đường. Thu sẽ có ngày nghỉ cuối tuần cùng anh, ở đâu đó xa thành phố, Đà Lạt lạnh đông, Vũng Tàu tràn sóng vỗ hay vượt ra tận vùng Tây Nguyên xanh màu rừng thẳm chiều núi.
Thu gặp Đức đã lâu. Lâu đến mức cô không còn nhớ rõ thời gian. Chỉ biết lúc cô sinh viên năm nhất hơi bỡ ngỡ bước vào quán cà phê Dòng Thời Gian, dè dặt chìa hồ sơ xin việc đã bắt gặp ánh mắt nhìn say mê của ông chủ. Làm việc chưa đầy tháng, Đức hỏi em có bồ chưa, Thu lắc đầu. Vài ngày sau những món quà đắt tiền đều đặn được đặt vào tay Thu. Đức bảo: “Yêu anh đi! Em sẽ có tất cả”. Thu ậm ừ. Đức lấn tới: “Yêu anh hay yêu mấy thằng nhải sinh viên cùng trang lứa đều như nhau. Nhưng yêu anh thì em sẽ có tiền, có xe, có nhà…”.
Thu lặng im. Thu nhớ cảnh người mẹ tả tơi bên đứng bên đường tiễn con tụt xa dần tầm mắt. Thu nhớ người cha héo da lầm lũi trên cánh đồng cháy nắng. Thu nhớ cô gái quê vật vờ xốc xếch, ngày đi Sài Gòn trong chiếc xe già thoi thóp run bần bật, đôi tay lo lắng siết chặt chiếc túi vải ngả màu đựng những đồng tiền bán vét mót những bao lúa cuối cùng. Chuyến đi đó kéo những bờ lúa, dòng sông mất hút sau vệt khói xe mờ; những nhà cao cửa rộng, mấy nhộn nhịp phố phường thay nhau lướt ngan qua lớp cửa kính đọng dày khói bụi. Rồi tiếng thắng dồn, xe đậu về bến, thả cô xuống giữa biển người xa lạ. Chân bước chập chờn. Dồn nén mặc cảm đựng đầy trong đôi mắt. Lần đó Thu đi. Thu quyết mình không trở lại. Dù sống, dù chết. Thu sẽ rời bỏ cánh đồng, chạy trốn mùi nắng khét da người chất ngất.
“Thu còn nhớ cánh đồng quê?”
Biết Tài hỏi thăm dò, Thu giả vờ không nghe, chẳng hỏi lại, lặng im nhìn dòng người trên phố. Ngó căn nhà hai tầng mặt tiền nằm dọc theo hàng cau lũng lẳng trái, chậu bông giấy trên sân thượng rũ bông đong đưa. “Biết bao giờ em có căn nhà như thế đó?!”, Thu chuyển đề tài, tay mân mê ly cà-phê đá chảy tan, nước thập thò trên miệng ly. Một trái trứng cá chín tím màu rụng cuốn, va đập trên mặt bàn, lăn tròn, rơi xuống, xuyên thấu vào khoảng không dày đặc. Vọng lên đôi mi dày của Thu, ướp cong một nổi niềm, một tâm sự nghèn nghẹn. Bao nhiêu lời muốn nói với Tài, những giãi bày dồn nén, Thu đã soạn sẵn trong dự định nhưng cuối cùng đành dùng dằng cất lại...
Thông Tin
Lượt Xem : 287
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN