--> Như là tương tư - game1s.com

Như là tương tư


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Would you wait for me forever?
***
Tùng! Tùng! Tùng!
Ba tiếng trống vang lên ồn ào và náo nhiệt khiến cho bao bạn trẻ 12 Toán vỡ òa lên sung sướng. Tiếng trống là một vị cứu tinh, một đấng hảo hán giúp chúng tôi kết thúc hai tiết văn ai oán não nề đến ghê rợn. Chín mươi phút ê mông, chẳng cựa quậy được gì đã trôi qua chậm rãi và thật khiến lòng người xúc động. Những chị ngồi bàn đầu được dịp tự sướng phụng má trợn mắt, đăng lên facebook các kiểu "Trải qua hai tiết văn tử thần, và em vẫn cảm thấy lâng lâng" hoặc "Ôi! Không ngờ là mình vẫn xinh đẹp sau khi bước sang vòm trời đau khổ...". Những anh bàn cuối lại đăng status không quên kèm theo icon "cảm thấy hạnh phúc", nào là "Đã kết thúc một chặng đường đầy chông gai và thử thách khi phải ngủ lén", "Sau cơn mưa trời lại sáng", hay "Cuộc đời anh trở về một đường thẳng khi bước qua gấp khúc là tiết văn"... Cả lớp sôi động hẳn lên.
Duy chỉ có một người không góp phần vào sự sôi động ấy, là Đức.

Đức mới chuyển vào lớp tôi từ đầu năm. Phải nói là rất khó để hòa nhập vào cái khối rubic 34 mặt chuyên Toán của chúng tôi. Cuối cấp rồi, thời gian đâu mà còn chơi bời. Mà cũng chẳng ai đủ kiên nhẫn để làm quen và chơi cùng Đức bởi cậu ấy ít nói, sống khép kín, và lạnh lùng kinh khủng. Nhưng được cái gương mặt rất hiền. Cứ mỗi giờ ra chơi như thế này, (theo tôi quan sát thì) Đức thường để con mắt mình lơ đãng bên những bông bằng lăng cạnh cửa sổ, chăm chú đến nỗi một cái lá sượt qua mặt, cậu ấy cũng chẳng buồn quan tâm, thế đấy. Thế mà cô giáo phân chỗ tôi ngồi cạnh cậu ấy. Tôi là lớp trưởng và buộc phải giúp Đức hòa đồng.
Thoạt đầu khó khăn hơn tôi tưởng. Lần đầu tiên tôi nói chuyện, tôi đã nghĩ cậu ấy bị khiếm thính hoặc khiếm đàm gì đấy. Tôi hỏi han luôn cả miệng mà đáp lại tôi là con mắt tư lự vẻ "nhìn mặt tớ có vẻ như tớ đang quan tâm không". Dần dần, 1 ngày, 1 tuần rồi 1 tháng, Đức nói với tôi dăm ba câu cụt lủn, ý nghĩa cũng chẳng dài là bao. Nhưng với tôi, đó là kết quả của sự nỗ lực không ngừng của bản thân mình.
- Tiết sau là tiết gì nhỉ?
- ... (Đức đưa cho tôi thời khóa biểu của cậu ấy)
- Oh yeah! Tiết Lý, cậu làm bài tập chưa? À, có bài này khó cực, cậu chỉ giúp tớ cách làm nhé! Nè, giấy đây nè, ghi vào đây!
- Minh Duy sẽ chỉ.
- Cơ mà cậu ấy ngồi xa quá, tớ đem bài qua hỏi e rằng sẽ bị bọn con gái ở chiến tuyến bên ấy nổ súng.
- Không tìm thấy niềm vui khi giúp cậu.
Thật đau đớn. Tôi không biết làm cách nào để cậu ấy cởi mở hơn với tôi, huống gì là cởi mở hơn với cả lớp. Nhưng mà phải nói rằng, thực sự tuyệt vời khi ngồi cạnh Đức. Chẳng biết cặp sách cậu ấy có bao nhiêu ngăn kéo nữa. Tôi là chúa hậu đậu, hễ quên mang thứ gì là quay sang cậu ấy làm bộ làm tịch than thở, cậu ấy luôn có sẵn cho tôi mượn. Có một sự ngược đời nhẹ. Đáng lẽ ra, người cho mượn là tôi và người mượn là cậu ấy mới phải. Chưa kể Đức phải san sẻ phần ăn sáng nhỏ tí của cậu ấy làm hai, đưa tôi một nửa. Chắc Đức phải hận thù tôi lắm.
Rồi những khi, Đức chép bài hộ lúc tôi ốm, cậu ấy nom giống một ông cụ, chỉ giáo tôi này nọ. Nào là phải uống thuốc đều đặn, không được bỏ bữa, mặc ấm kẻo lạnh... Những lúc tôi đợi con bạn học bên trường Đào Duy Từ sang chở, cậu ấy vờ như đi qua chỗ tôi, nói những câu linh tinh, hỏi những chuyện hồ đồ nhằm cho thời gian trôi nhanh để tôi khỏi đợi lâu. Cái cách cậu ấy giả vờ khiến tôi bật cười. Đức cũng là một anh chàng lém lỉnh đấy chứ. Với lại, cậu ấy cũng tài năng lắm. Nhiều khi tôi cố tình đi sang sân đá bóng gần nhà Đức, chỉ để thấy kỹ năng đá bóng cực điêu luyện của cậu ấy. Nghe kể rằng, ở trường cũ, cậu ấy là một hot teen thì phải. Chả hiểu sao, giờ chuyển đến lớp tôi, Đức khù khù khờ khờ nhìn rất là...quê mùa. Rồi đến khi, dây thần kinh của Đức có tẩm thêm gia vị lãng mạn một tý, cậu ấy còn đưa cho tôi một cuốn sổ.
- Cho cậu.
- Ối cuốn sổ đẹp quá! Ghê à nha, cho không tớ à? Có gì cần giúp đúng không? Đừng ngại em hỡi...
- Hay buồn không?
- Cũng thỉnh thoảng. Hỏi làm gì? Quan tâm người ta à, hí hí.
- Buồn thì ghi lại vào đó.
- Rồi sao? Để làm gì?
- Kín chữ thì bảo tớ.
Nói xong Đức đi thẳng, nhưng tôi đã nhìn thấy mặt cậu ấy đỏ lên.
Mọi chuyện cứ tốt đẹp như thế cho đến một lần, tôi đề nghị với cô giáo trước toàn thể lớp, rằng Đức sẽ là người đại diện cho lớp tôi tham gia thi "Nam sinh thanh lịch" của trường. Lý lẽ tôi đưa ra thuyết phục đến nỗi cả lớp vỗ tay rầm rầm. Dáng Đức rất chuẩn, người cao nhưng không gầy, đại loại là cân đối, là gương mặt hiền lành không cận duy nhất của lớp Bác Học chúng tôi. Cậu ấy
Thông Tin
Lượt Xem : 234
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN