--> Tình muộn - game1s.com

Tình muộn




Giờ cô đang hứng chịu hậu quả, một thằng nhóc (mà cũng không biết chính xác là thằng hay con nữa) hình thành trong bụng cô.
***
Người ta nói say rượu không tốt, thật sự là vậy, nó làm người ta hoan lạc và rồi … mất lý trí. Trúc đã rơi vào hoàn cảnh như thế đó. Giờ cô đang hứng chịu hậu quả, một thằng nhóc (mà cũng không biết chính xác là thằng hay con nữa) hình thành trong bụng cô.
Trúc ghét trẻ con, nó phiền hà, lôi thôi và chán ngắt. Giờ thì cái sinh vật bé nhỏ không mong đợi đó đang dần lớn lên, sẽ chiếm lĩnh hết cái vòng eo con kiến của cô, nó làm cô thật sự khó chịu. Tuy nhiên, cô lại không trách nó, bởi cô biết nó vô tội, tội là do sự bất cẩn của cô, tội là ở ông bạn của cô.

Hội là bạn – chính xác là bạn nối khố từ thời cô còn “truổng cời tắm mưa”, nhà gã sát vách nhà cô, mà nhà gã và nhà cô đều nghèo nên thân nhau là chuyện đương nhiên. Chính xác là Hội lớn hơn cô 3 tuổi, nhưng khi mà người ta chơi thân với nhau thì tuổi tác không phải là vấn đề quan trọng, họ vẫn mày tao như thường (đấy là cô suy từ bụng của mình thôi, chứ từ hồi vào cấp 3, Hội đã gọi cô bằng em rồi). Hội biết rõ cô cá tính như thế nào, nên cứ mặc cô muốn kêu sao cũng được, miễn cô vui. Giờ thì chính cái ông bạn khốn khiếp đó lại làm cho cô như thế này, cô bực hắn quá.
- Em hả? anh vào được không?
- Tôi không có mượn anh đến
- Anh muốn nói chuyện với em thật mà
-  Tôi chẳng có gì để nói với anh, về đi
- Thật ra thì hôm đó anh uống quá say, anh không…nên anh…anh không có ý chối bỏ trách nhiệm, anh mong em hiểu và cho anh được bù đắp…
-  Im ngay, anh sắp cưới Vân rồi, đừng phiền tôi, tôi chả cần anh trách nhiệm. Về lo cho gia đình anh đi.
-  Trúc à …
Không để cho gã nói hết câu, cô tắt máy, khóa cửa. Cô cần thời gian để suy nghĩ, cùng lắm thì bỏ nó đi, mới ba tuần thôi mà.
***
Anh yêu Trúc, yêu say đắm từ lần đầu nhìn em tinh khôi trong tà áo dài, với anh, Trúc là người tình, là người vợ duy nhất trong cuộc đời. Vậy mà em vô tư quá, em cứ song song bên đời anh, trêu ngươi anh, thậm chí là làm anh phát điên. Rồi hôm nay, khi em gọi cho anh đến một quán rượu, nhìn em đau khổ, hành hạ bản thân vì tình, vì cái thằng vớ vẩn nào đó, anh đã không kềm được lòng mình, anh dìu em về trong men say và niềm hân hoan khôn tả.
Em trách anh vụ lợi, đê tiện hay gì cũng được, bởi nhìn em trong vòng tay kẻ khác là điều quá sức chịu đựng của anh. Em phải là của anh, bản chất một thằng đàn ông trỗi dậy mãnh liệt khi anh nghĩ đến điều đó. Để rồi giờ đây, sự lạnh lùng của em đã cho anh biết anh sai lầm. Việc chiếm đoạt ai đó không đem người ta lại gần hơn, mà đôi khi nó còn làm cho khoảng cách xa vời, có khi là mãi mãi.
Hội đã mất ngủ kể từ đêm hôm đó, anh suy nghĩ thật nhiều, về Trúc, về Vân – người con gái được anh chọn để khỏa lấp hình ảnh của Trúc. Anh thật ích kỷ khi đã làm tổn thương cả hai cô gái, anh thật sự bối rối. Anh nhất định phải làm gì đó … nhất định.
***
Trúc đột ngột hẹn Vân café, có vẻ rất nghiêm trọng, thái độ của Trúc làm Vân hồi hộp, trái lại với sự lo lắng của Vân, Trúc rất bình tĩnh, có phần cứng rắn:
- Đến sớm vậy bạn, kêu gì chưa? Như cũ nhé.
- Ừ, như cũ.
- Ok, em cho chị hai café đen, ít đường.

Trúc và Vân là bạn thời sinh viên, thân nhau nhưng tính tình lại trái ngược, trong khi Trúc sôi động, bộc trực thì Vân lại nhu mì, lặng lẽ. Thế mà họ lại có chung nhau nhiều sở thích, như bây giờ nè.. café đen ít đường.
- Hú tao ra có chi hông?
- Có, đám cưới mày, tao không dự được, tao ra Phú Quốc làm, tuần rồi mới có một dự án ngoài đó. Tao bị đì, không từ chối được. Đừng giận nhe.
- Mày báo anh Hội chưa?
- Lãng nhách, sao tao phải báo cho thằng chả, nói mày được rồi.
- Mày với ảnh thân nhau mà, mày không báo ảnh buồn sao?
- Mày buồn mới quan trọng, còn ổng thì có mày an ủi rồi, buồn khỉ gì! Khéo lo
- Mày … không dự đám cưới của tao thiệt hả?
- Thiệt, tao cũng buồn nhưng hết cách rồi em gái ….
Café của Trúc & Vân chỉ có thế, cả hai trầm ngâm rồi từ giã. Vân biết tính Trúc, nói là làm, có khuyên cách nào cũng vô ích. Vân thấy buồn, nhất là không biết nói sao với Hội, anh thân với Trúc vậy, sao Trúc không báo … Vân thấy lo lo!
Thật ra, Trúc không đi đâu hết, Trúc mượn cớ thôi, bởi cô biết, sự có mặt của cô sẽ làm Hội khó xử. Không phải cô hận anh, cô biết anh yêu cô từ lâu lắm, từ cái hồi mà Vân vô tình thổ lộ, Vân yêu Hội, cô đã âm thầm để ý thái độ của anh, cô biết anh
Thông Tin
Lượt Xem : 355
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN