--> Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn - game1s.com
80s toys - Atari. I still have

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Chương 1

Khi Chung Dịch một lần nữa chạy đến công viên Tần nguyệt thì thấy Giang Tử Khâm đứng tựa lan can ngọc bạch cầu Đồng Bản đang vẽ chân dung đôi tình nhân trẻ phía trước.

Mới chớm hè, Giang Tử Khâm mặc áo phông dài tay màu trắng ngà, vạt áo giắt lồng phồng trong chiếc váy lửng màu lam sáng, đi tất trắng đến đầu gối, giày bệt thắt dây, lộ đôi chân mảnh dẻ, thẳng tắp, toàn thân một vẻ tươi tắn, hoạt bát. Ánh mặt trời êm ả dát ánh vàng lên người cô, trông như các cô gái trên bìa tạp chí nào đó.

Lúc đưa Giang Tử Khâm đi vẽ thực tế, Chung Dịch nói đùa với cô: “Trông em ngày càng giống nghệ sĩ trẻ rồi đấy.”

Cặp mi đen dài chớp nhẹ, như cánh bướm, đôi mắt trong veo chăm chú nhìn anh, cô tinh nghịch, nói to: “Chẳng phải em vẫn luôn là nghệ sĩ trẻ sao?”

Chung Dịch bước đến, đứng bên cạnh Giang Tử Khâm, chào cặp tình nhân phía trước, rồi tiếp tục xem cô vẽ.

Một làn gió nhẹ lên từ mặt hồ thổi tới, làm rối mái tóc dài của Giang Tử Khâm, mấy sợi tóc mai của cô vờn qua má Chung Dịch. Anh đón lấy, quấn vào ngón tay, đưa lên hít nhẹ, vẫn thoảng mùi tóc gội đầu, rồi vừa vội vàng vừa lưu luyến giắt vào sau tai cho cô.

Giang Tử Khâm không mấy chú ý hoặc đã quá quen với những cử chỉ đó, cô giơ bút chì trước mặt, ước lượng tỉ lệ của nhân vật rồi cúi đầu vẽ tiếp.

Người đàn ông trẻ không yêu cầu vẽ cho mình, lúc này lơ đãng đứng tựa hàng lan can phía sau. Anh ta mặc bộ comle đen, thắt cà vạt ngay ngắn, trông lịch lãm và sang trọng. Ánh mắt lạnh chỉ lướt qua mặt Giang Tử Khâm rồi chuyển sang Chung Dịch bên cạnh, cũng hờ hững như thế, cuối cùng cúi đầu, rất chậm khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Một chiếc nhẫn tương tự đeo trên ngón tay cô gái đối diện.

Là vợ chồng, hoặc sắp kết hôn. Chung Dịch thầm nghĩ.

Cây bút trên tay Giang Tử Khâm lướt rất nhanh. Trán lấm tấm mồ hôi. Chung Dịch biết cô lại bắt đầu nôn nóng, anh khẽ đập vai cô: “cứ từ từ, không ai thúc giục em cả, nhìn chỗ này đi, rõ ràng nên…”

“Hứ!” Giang Tử Khâm ngắt lời anh, đôi mắt dài liếc nhanh, như một cái lườm vô tình, nửa giận nửa không, giọng hơi bực: “Khi vẽ, em ghét nhất bị người khác xen vào.”

Chung Dịch khẽ cười, nếu trước mặt không có người đang nhìn, anh đã véo mũi cô: “Không góp ý làm sao tiến bộ, em tưởng ai sinh ra cũng là Van Goth, Monet chắc?”

Lần này Giang Tử Khâm bực mình thật sự, mặt ửng hồng khẽ trách: “Ái chà, thầy Chung, thầy nhiều lời quá, em buốt hết cả tai rồi.”

Gần đây Chung Dịch rất dị ứng với từ “thầy”, nếu người khác nói ra còn được, nhưng lời từ miệng Giang Tử Khâm giống như mũi tên nhọn có lửa, đầu tiên cắm vào da thịt anh sau đó thiêu cháy cả người anh.

Nói thế có quá không? Không hề, ai ở vào địa vị của anh, cũng đều thấy ngại. Mặc dù phải tấn công một pháo đài, nhưng anh tin, trước sau cô bé này cũng là của anh. Mối tình thầy trò, đề tài này xem chừng hơi nhạy cảm. Cũng may, năm nay cô đã học năm thứ ba, chỉ một năm nữa là tốt nghiệp.

Mười phút sau, Giang Tử Khâm hoàn thành bức họa, đang gỡ những chiếc đinh ghim ra, Chung Dịch vừa giúp cô vuốt phẳng những lỗ ghim, vừa trách:

“Tôi đã nhiều lần nhắc nhở em, không nên dùng đinh ghim, sẽ để lại những lỗ thủng, ảnh hưởng đến bức họa”. Giang Tử Khâm chẳng bận tâm đến lời Chung Dịch, lặng lẽ bỏ những chiếc đinh vào túi, thu dọn đồ nghề, lấy lại bức họa trong tay anh, chun mũi làm xấu với anh: “Thầy đúng là, người thì cao, nói thì dài, làm sao khá được?”

Cô giơ hai tay phác cử một cử chỉ mô tả “nói dài thế này”, “người cao thế này”, cố tình phác ra độ dài trước lớn hơn độ dài sau. Chung Dịch bất lực nhìn cô bật cười, lại nhắc câu đã nói bao lần: “Thôi được, Tử Khâm em đúng, em luôn đúng”.

Cô gái phía trước cảm thấy hơi ngạc nhiên, rõ ràng cô bạn kia gọi chàng trai là thầy, nhưng cư xử thân thiết như một cặp tình nhân. Cô kéo tay áo người đàn ông, chạm vào bàn tay ấm áp của anh, vội nắm lấy, rồi tỳ cằm lên vai anh thì thầm.

Anh ta lắng nghe. Môi hơi nhếch một nụ cười mơ hồ, ánh mắt đặc biệt dịu dàng, cô nói xong, anh âu yếm vuốt tóc cô, khẽ nhún vai, ý bảo “có gì lạ đâu”.

Giang Tử Khâm đưa bức tranh cho cô gái. Mười ngón tay cô ta mảnh dẻ, trằn muốt, hơi giống tay cô, chỉ khác trên ngón tay áp út có chiếc nhẫn kim cương xanh biếc, màu xanh huyền bí đó, dưới ánh mặt trời càng long lanh kỳ ảo.

Không biết cách đây bao lâu, Giang Tử Khâm đã nhìn thấy trên mạng loại kim cương màu xanh hy vọng đó, hùng hồn tuyên bố, mình cũng muốn có chiếc nhẫn như vậy. Người đàn ông trẻ ngồi sưởi nắng trên chiếc ghế mây, tay cầm bút máy liên tục ký vào tập tài liệu trên tay, nghe cô nói vậy, liền lật trái tài liệu trên tay, soàn soạt vẽ gì đó. Không đầy mười phút sau, thong thả bước đến, chìa tờ giấy trước mặt cô.

“Chiếc nhẫn thế này vừa ý chứ?” Anh vẽ ra chiếc nhẫn ý tưởng thiết kế đã có trong đầu, chỉ mấy nét phác thảo, một khuôn hình tuyệt vời tinh mĩ đã hiện ra trên giấy.

Anh vốn là một doanh nhân thông minh tuyệt đỉnh, hoàn toàn không giống một người

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1212
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN