--> Cách Cách Cát Tường - game1s.com
Ring ring

Cách Cách Cát Tường

Chương 1

Lộp cộp, lộp cộp. . . .

Một chiếc xe ngựa có mái che thoạt nhìn rất bình thường, đang từ từ chạy trên đường đá ở kinh thành về phía cửa thành.

Bên ngoài đang có tuyết lớn rơi xuống, tiếng chuyển động bình thường của bánh xe rất có quy luật, ngồi trong buồng xe ấm áp, thật rất muốn ngủ.

“Ngô đại ca, chúng ta phải ra khỏi thành sao?”

Bên trong buồng xe, một nữ tử dung mạo xấu xí, trên mặt hiện đầy vết sẹo lớn ló đầu ra ngoài rèm, hỏi nam nhân ngồi kéo đầu ngựa đằng trước.

Âm thanh của nữ tử tao nhã trơn mềm, không hề giống với dung mạo dọa người của nàng.

“Không ra khỏi thành. Phượng chủ tử trong ngõ nhỏ hạ lệnh cứu muội ra khỏi phủ Đông vương, nhưng không bảo ta đưa muội ra khỏi thành. Ngài ấy còn phân phó, đang chờ chúng ta trước quán rượu Oa Oa.” Nam tử trẻ tuổi quay đầu lại nhìn một cái, ánh mắt kiên định ẩn chứa dịu dàng.

“Phượng chủ tử?” Nữ tử hỏi, giọng nói trơn mềm có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy, Phượng chủ tử về kinh rồi, ngài ấy muốn gặp muội.” Ngô Viễn Sơn nói.

Nghe thế, Trân Châu không có hỏi nhiều nữa. Nàng biết Phượng chủ tử tự mình lên kinh tìm nàng, nhất định là có chuyện gấp gáp. Còn là chuyện gì, thì chờ gặp Phượng chủ tử tự nhiên sẽ hiểu.

“Muội chắc đã chịu khổ trong địa lao phủ Đông vương rồi?” Trầm mặc chốc lát, Ngô Viễn Sơn hỏi.

Trân Châu lắc đầu một cái. “Không có gì.” Giọng điệu của nàng rất nhạt, giống như đã quen rồi.

“Bối lặc Đông phủ không có làm khó muội chứ?” Ngô Viễn Sơn lại hỏi.

Trân Châu lại lắc đầu. Nàng không phải nhân vật quan trọng, còn nữa, cũng không có chứng cớ trực tiếp chứng minh nàng hại chết lão phúc tấn phủ Cung thân vương, nàng chỉ bị nhốt thật lâu, đói bụng thật lâu, khát thật lâu. . . . . .

Nàng biết, người hạ lệnh không cho mình ăn uống, là bối lặc Duẫn Đường.

Có lẽ hắn nghĩ một nha đầu bình thường, nhịn không qua ba ngày sẽ bởi vì đói bụng khó nhịn mà cho khẩu cung, nói ra lời thật, nàng ở trong thủy lao phủ trong Đông vương đói bụng khoảng sáu ngày, chỉ uống nước bẩn trên đất tù.

Sự hành hạ mà người khác không thể nhịn được đối với nàng cũng không là gì, đau khổ nhiều năm qua đã sớm giúp nàng học được nhẫn nhục chịu đựng. . . . . .

Huống chi nàng biết mình tuyệt sẽ không đói chết ở phủ Đông vương, bởi vì nàng tin tưởng, Ngô Viễn Sơn nhất định sẽ tới cứu nàng.

“Đằng trước có một trạm nhỏ!” Ngô Viễn Sơn chợt nắm chặt dây cương, làm chậm lại tốc độ xe ngựa.

“Là kiểm tra người đến.” Vén rèm trước xe lên, Trân Châu lưu ý đến người canh giữ trước trạm nhỏ, là thủ vệ Đông phủ. “Người của phủ Đông vương biết ta trốn.” Nàng nhẹ giọng nói.

Để rèm xuống, nàng quay đầu về gương đồng trong buồng xe bên, giơ tay lột ra da giả trên mặt. . . .

“Chớ hoảng hốt, chúng ta từ từ chạy xe tới.” Phía sau rèm, giọng nói của nàng dịu dàng bình tĩnh.

Da giả trên mặt đã được lột bỏ hết, gương mặt tái nhợt xuất hiện trong gương đồng.

Dáng người trong kính rất thon gọn, dung mạo trắng nõn nhưng không đẹp. Nàng rất bình thường, bình thường đến mức nam nhân thiên hạ tuyệt sẽ không nhìn nàng lâu, cộng thêm bề ngoài quá gầy nhỏ, nếu như đứng ở trong đám người, thường thường chỉ là một bóng dáng mờ nhạt thôi. Nhưng nếu nhất định phải tìm ra chỗ đặc biệt trong dung mạo của nàng, thì chỉ có cặp con ngươi mát lạnh thấy đáy kia, sạch sẽ sáng rõ, chiếu thẳng vào lòng người khiến người ta khắc sâu ấn tượng.

Nhưng, cũng chỉ là khắc sâu ấn tượng mà thôi.

Nam nhân không hề thích một nữ tử có ánh mắt quá minh mẫn, lại thiếu hụt xinh đẹp, nữ nhân như vậy sẽ chỉ làm cho người khác cảm thấy khó đến gần.

“Ta hiểu!” Ngô Viễn Sơn buông lỏng dây cương, mặc cho con ngựa chậm rãi đi tới.

Nhiều năm qua, hai người đã sớm có ăn ý.

Bỏ rèm xuống, nàng ngồi ở trong xe ngựa, bình tĩnh chờ đợi lát nữa bị kiểm tra.

Gần mười năm rồi, Trân Châu luôn dùng khuôn mặt xấu xí, ẩn núp trong phủ Cung thân vương, cố gắng khiến mình trở thành nha đầu cận thân mà phúc tấn Cung thân vương tín nhiệm nhất.

Cho đến tháng trước, phúc tấn Cung thân vương bị độc hại bởi độc phát tán chậm, Trân Châu bị mang tội giết chủ, bị nhốt vào tù ở phủ Đông vương, sau đó mới được Ngô Viễn Sơn cứu ra.

“Hí –“

Con ngựa hí một tiếng. Quả nhiên, xe ngựa bị chặn lại ở trạm gác. Trạm gác này được xây trên con đường đi thông ra ngoài thành, bất luận ra khỏi thành, hay là tiến về quán rượu trong ngõ nhỏ, đều phải đi qua con đường này.

“Này, bên trong có ai? Gọi người trong buồng xe ra ngoài!” Thủ vệ vây cạnh xe ngựa thét với Ngô Viễn Sơn.

“Bên trong không có ai, chỉ có biểu muội bà con xa của ta.”

“Biểu muội nào? Gọi ra!”

“Việc này. . . . Sợ rằng không có tiện.” Ngô Viễn Sơn nói.

Hắn biết Trân Châu đã kéo tấm da giả xuốn

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 201
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN