--> Phú Hào Siêu Sủng Tôi - game1s.com
XtGem Forum catalog

Phú Hào Siêu Sủng Tôi

Chương 1: Tiết tử

“Trương Đại Thụ, cậu đang làm gì đó?”

Giọng nói sắc bén của con gái vang lên từ bên ngoài công viên, hù dọa cho ba nam sinh đang đứng bên cầu trượt vừa mới “ỷ thế hiếp người” toàn thân cứng đờ, quay người bỏ chạy.

Chỉ thấy một nữ sinh nhỏ tuổi từ cổng vào công viên vọt tới như như tên lửa, giống như trang bị thêm các thiết bị tên lửa đạn đạo đuổi theo hướng ba nam sinh kia, bộ dạng như nếu không bắt ba đứa bọn chúng quyền đấm cước đá một phen thì không được.

Ba nam sinh vốn định chạy ra bên ngoài công viên trốn đi, không nghĩ tới nữ sinh hung hãn kia lại đuổi sát theo bọn chúng không tha, bọn chúng sợ đến mức chỉ phải xuất ra toàn bộ sức lực từ khi bú sữa liều mạng chạy về phía trước. Bởi vì không chạy không được, việc này giống như tra tấn, nhưng mà đó chính là con gái của hội trưởng Taekwondo, ngay cả ba người anh trai khỏe nhất của chúng cũng không phải đối thủ của cô bé, bọn chúng mà bị bắt lại, khẳng định sẽ bị đá bay đi.

Đáng giận, thật là nhút nhát, nhưng mà nhút nhát thì nhút nhát, tóm lại so với việc bị cô bé đá bay đi, về nhà bị ba mẹ truy hỏi nguồn gốc vết thương sau đó lại bị đánh một trận thì tốt hơn sao? Cho nên…

“Tách ra chạy”. Trương Đại Thụ hét lớn một câu, ba người lập tức chạy chia làm ba hướng, khiến cho Phù Khiết dồn sức đuổi theo bọn chúng ngẩn ngơ, tức giận đến mức dừng lại mắng to.

“Các cậu là ba nam sinh thúi vô dụng, đồ nhát gan, có gan thì dừng lại cho mình! Này, đáng ghét!”

Mắt thấy ba nam sinh thúi kia hoàn toàn như có tai như điếc tiếp tục chạy về phía trước, chỉ chốc lát sau đã chia làm ba hướng biến mất không thấy bóng dáng, Phù Khiết tức giận đến đứng nguyên tại chỗ dồn sức giậm chân xuống, sau đó mới quay người trở lại công viên.

Trong công viên, lúc nãy bao vây ba nam sinh thúi kia quanh bức tường, trước khi Phù Khiết đuổi theo mấy đứa kia, không có thời gian nhìn kỹ nạn nhân, lần này quay đầu lại mới phát hiện người này cũng không gầy không nhỏ bé, không chỉ có một thân cao còn cao hơn cô một cái đầu, cân nặng chí ít cũng hơn cô hai hay ba lần, căn bản là một người có vóc dáng lớn.

Cô không nhận sai người chứ?

Phù Khiết không tự chủ được mà nhìn quanh hai bên một chút, nghĩ thầm rằng, có lẽ vừa nãy được cô cứu cũng không phải là người có vóc dáng lớn trước mặt này, cái tên đáng thương kia đã rời đi rồi…

“Cám ơn cậu”. Người có vóc dáng lớn kia bỗng nhiên rụt rè mở miệng nói lời cám ơn.

Phù Khiết đột nhiên quay đầu, líu lưỡi kinh ngạc mà trừng mắt nhìn người có vóc dáng lớn kia, mắt trợn tròn lên.

Không thể nào? Thật là cậu ta sao?

Nôn!

Chương 2

Cả năm làm việc tốt phụ thuộc vào sự khởi đầu tốt đầu xuân, một ngày làm việc tốt phụ thuộc vào thời gian buổi sáng.

Đối với gia đình họ Phù mà nói, tinh lực một ngày phụ thuộc tất cả vào bữa sáng dinh dưỡng của người mẹ.

Từ nhỏ đến lớn bữa sáng Phù Khiết đều ăn ở nhà, mặc dù khi trước kia đi học, có đoạn thời gian thực sự rất hâm mộ bạn học có thể mua những thứ mình thích ăn ở bên ngoài làm bữa sáng, nhưng mà có lần mẹ cô bị bệnh phải nằm viện một tháng, cô mỗi ngày đều cầm tiền không biết nên mua cái gì để ăn, thứ vốn thích ăn giờ ăn mỗi ngày đến chán ngấy đến nỗi mất luôn hứng thú, sau đó cô cảm nhận sâu sắc được có mẹ làm bữa sáng để ăn bản thân có bao nhiêu hạnh phúc.

Ngây ngốc sống tới hai mươi tám tuổi, cô gần đây lại ảnh hưởng bị bởi tình trạng sa sút của nền kinh tế toàn cầu, cảm thụ được sâu sắc thứ hạnh phúc này. Bởi vì có trời mới bên bạn bè, đồng nghiệp ăn ở bên ngoài tiền lương dư ra không nhiều so với cô ăn ở nhà, ăn ở nhà có thể tiết kiếm được rất nhiều tiền.

Điều trọng yếu nhất chính là, cho dù cô không may có tên trong danh sách nhóm giảm biên chế được công ty công bố cuối tháng này, cũng nhất định không phải lo lắng chi tiền ra để thuê nhà hoặc chết đói.

Nghĩ đến đó, Phù Khiết không tự chủ được đi về phía sau ba mình một mặt đang ngồi đọc báo trước bàn ăn, một mặt chờ bữa sáng, cô giống như một đứa trẻ vịn lên bờ vai của ba làm nũng.

“Ba, buổi sáng tốt lành. Con yêu ba”.

Nghe được con gái yêu nói, Phù Tiến Nguyên vui vẻ cười ha ha.

“Con gái, buổi sáng tốt lành, ba cũng yêu con”.

“Ba con hai người lại nói lời buồn nôn thêm một chút”. Phù mẫu Hạ Mĩ Kì nhịn không được phẫn nộ nói, đem thịt rán và trứng kho đặt lên bàn. Thực sự chịu không nổi hai cha con này!

“Mẹ, con cũng yêu mẹ, yêu mẹ nhất” Phù Khiết ngẩng đầu lên, lộ hàm răng trắng bóng nũng nịu nói với mẹ.

“Miệng ngọt như vậy là có mục đích gì?” Bà cũng không bị bộ dạng này của con gái lôi kéo.

Đứa con gái này, bị chồng nuông chiều đến phát hư, sau mỗi lần gây họa, hoặc khi có mục đích gì, mới có thể làm nũng với bọn họ, nói ra mỗi câu đều tựa như dính đường. Làm mẹ của cô hai mươi tám năm, bà làm sao không biết thói quen của con gái mình đây? Chồng mình lại lại cứ thích bộ dạng này của con gái.

“Nào có!” Phù Khiết cãi lại, ngồi xuống ghế bên cạnh ba. “Con cảm thấy mình thực sự rất hạnh phúc, muốn nói lời cảm ơn với ba mẹ, cùng với lời con yêu ba mẹ mà thôi, nào có mục đích gì chứ?”

“Là như thế sao?” Hạ Mĩ Kì mặt lộ ra biểu tình hoài nghi.

“Mẹ, sao lại nghi ngờ con”. Phù Khiết kháng nghị kêu lên.

“Ai bảo con trước đó đã phạm tội”.

“Con trước đó nào có phạm tội?”

Hà Mĩ Kì nghiêng người liếc con gái, “Lần trước ai xen vào việc của người khác đánh sai người, còn muốn chúng ta tới nhà xin lỗi?” Bà nói.

“Ách… Lần đó là ngoài ý muốn”. Phù Khiết có phần chột dạ.

“Lần trước trước lại là ai mượn xe của người ta, kết quả là đem xe của người ra đâm làm hỏng?” Phù mẫu tiếp tục nói.

“Đó là do người khác đâm vào con, con cũng là nạn nhân”. Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói.

“Lần trước trước trước lại là ai đánh chó, để cho chủ nhân con chó cáo trạng tới tận nhà?”

“Con chó kia cắn bậy người, con tưởng chó lang thang, ai biết nó có chủ nhân…” Giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ dần, đầu cũng cúi đến càng lúc càng thấp.

“Còn có lần trước trước trước trước…”

“Được rồi, mẹ, con đầu hàng, xin mẹ đừng nói được không?” Phù Khiết cuối cùng chịu không được hai tay tạo thành chữ thập nói cầu xin tha thứ. Nếu để mẹ nói xong, cô bắt đầu đào một cái hang chuẩn bị chui vào.

Cô làm sao lại làm nhiều việc điên rồ như vậy chứ? Ngay cả cô chính mình nghe xong đều cảm thấy khó tin.

Ngược lại, cũng khiến cô càng thêm cảm kích ba mẹ hơn.

“Ba, mẹ, cảm ơn hai người những năm gần đây bao dung cùng nhẫn nại, cảm ơn hai người, xin nhận một lạy của con gái”. Hai tay cô để lên mặt bàn, cúi xuống một lạy.

“Không cần lạy, chỉ cần ngày thứ sáu con ngoan ngoãn theo mẹ đi đến một nơi là được”. Hạ Mĩ Kì nói.

“Không thành vấn đề, bất kể mẹ muốn con cùng mẹ đi ra ngoài chợ mua đồ ăn làm kẻ khuân vác, hay là đến các cửa hàng vàng mua sắm, hoặc là đổ máu làm hiếu nữ [1'>, con gái vạn lần cũng không chối từ”. Phù Khiết lập tức nói tiếp lời.

“Mẹ muốn con thứ sáu theo mẹ đi xem mắt”.

“Cái… khụ khụ…” Phù Khiết thiếu chút nữa thì bị nước bọt của mình làm cho sặc chết. Rất kinh hãi! Xem mắt? Cô thô lỗ kêu to lên hỏi.

“Đúng vậy”.

Nghẹn họng cứng lưỡi sững sờ nhìn chằm chằm vào vẻ mặt mẹ bình tĩnh như thường, mặt không đổi sắc, Phù Khiết nghi ngờ chính mình có phải là nghe lầm hay không, hay là chứng hoang tưởng, bằng không làm sao lại có chuyện phát sinh thái quá như thế?

Xem mắt?

Cô sao?

“Mẹ, trước tiên xin cho con biết rõ, là mẹ muốn đi xem mắt, hay là con?” Cô chăm chú nhìn chằm chằm mẹ hỏi.

“Con gái, ba còn chưa chết”. Phù ba ba một bên nhịn không được cười khổ mở lời.

“Xin lỗi ba, nhưng mà mẹ nói muốn đi xem mắt…”

“Người phải đi xem mắt là con!” Trừng mắt với con gái, Hạ Mĩ Kì nghiến răng nghiến lợi nói. Thật là mau bị tức chết rồi!

Phù Khiết lại lần nữa lộ ra bộ dạng nghẹn họng cứng lưỡi, ngây như gà gỗ, hoàn toàn không có cách nào tiếp thu đả kích lớn như vậy. Đi xem mắt ư! Please, cô lớn lên có bộ dạng kém như vậy sao? Tuổi đến ba mươi hay là bốn mươi, nhất định phải đi đến bước xem mắt này sao?

“Đây sẽ không phải là thật, con còn trẻ như vậy…” Cô lắc đầu, khó có thể tin nói ra, lời nói còn chưa xong, đã bị mẹ cô vô tình cắt đứt.

“Con đã hai mươi tám tuổi, còn trẻ ở chỗ nào?”

“Mẹ, mẹ nói chuyện không cần phải hung ác như thế chứ?” Vẻ mặt cô đau khổ nói.

“Muốn nghe lời hung ác hơn sao? Con biết khi bà mối tới tìm mẹ, cô ấy nói như thế nào không? Cô ấy nói —— Thật ra con gái của chị lớn lên cũng không kém, nhưng so với hổ cái còn hung ác như là “đầu cảng có danh tiếng, cuối cảng cũng có tiếng tăm”, người đàn ông khác nghe qua tên của nó, căn bản là không dám theo đuổi nó, huống hồ là cưới nó. Bây giờ thật vất vả mới có người nhờ em làm mai, chị cần phải nắm chắc cơ hội, đỡ phải qua thôn này không được phải tới cửa hàng kia [2'>.

Phù Khiết nghe được thiếu chút nữa thổ huyết. Cái gì mà hổ cái, cái gì mà không ai dám theo đuổi, dám cưới, cái gì mà qua thôn này không được phải tới cửa hàng kia, có cần thiết phải nói cô thành củ khoai lang nóng bỏng tay không chứ? Cô mới không kém như vậy!

“Bà mối kia là ai, con muốn đi tố cáo bà ta lăng nhục con” Cô trầm giọng nói.

“Bản thân có đức hạnh gì chứ, con còn dám nói người ta lăng nhục?”

“Mẹ!”

“Dù sao thứ sáu tuần này con phải ngoan ngoãn đi xem mắt cho mẹ, dám không đi cho mẹ xem xem!” Mẹ cô truyền xuống mệnh lệnh cuối cùng.

“Ba…”

“Con gái, ba không có cách giúp con, bởi vì ba cũng thấy con cần đi kết giao với bạn trai, kết hôn”.

Phù Khiết quả thực như câm điếc ăn hoàng liên [3'>. Cô mới hai mươi tám tuổi, sao đến mức phải xem mắt cái gì chứ? Cô thực là mau muốn điên rồi!

Sau khi tới công ty đi làm, tâm tình của Phù Khiết bị chuyện ba mẹ đột nhiên muốn cô đi xem mắt gây ảnh hưởng, đầu lông mày nhăn chặt lại, liều mình nghĩ cuối cùng phải làm sao mới từ chối được bữa tiệc xem mắt thứ sáu tuần này.

Giả bệnh? Với sự nhanh trí của mẹ, khẳng định quỷ kế của cô ngay lập tức nhìn thấu.

Trốn khỏi nhà? Phương pháp này chỉ tránh được trong một lúc, lại tránh không được một đời. Quan trọng nhất chính là, nếu như mẹ cô tức giận đem cửa sổ trong nhà đều khóa chặt không cho cô về nhà, vậy làm sao bây giờ?

Giả bệnh, trốn khỏi nhà đều không thể được, xem chừng thứ sáu tuần này phải đến tiệc xem mắt, cô nhất định trốn không thoát, cho nên cô phải đem trọng điểm để đối phương làm thế nào mà biết khó mà lui mới đúng, bởi vì căn bản cô không muốn chuyện xem mắt kết hôn này, thật không hiểu trong lòng ba mẹ nghĩ như thế nào, lại không hy vọng cô tiếp tục ở nhà, chăm sóc bọn họ sao chứ?

Mặc kệ, dù sao cô quyết định thay bọn họ là được rồi, cho dù bọn họ không hy vọng, không muốn, cô cũng quyết định rồi.

Vấn đề bây giờ là, cô rốt cuộc nên làm thế nào mới có thể để đối tượng xem mắt thấy khó mà lui đây?

Phù Khiết cố gắng xem qua những tình tiết trong tiểu thuyết lãng mạn để nghĩ đối sách, cô rõ ràng nhớ rõ chính mình xem qua rất nhiều tiểu thuyết tương tự nha, làm sao mà trong lúc nhất thời lại cái gì cũng nghĩ không ra đây?

A, có! Hóa trang xấu xí! Nam nữ nhân vật cũng còn yêu đến bộ dạng này sao.

Nhưng nếu mẹ đi theo cô, phương pháp này căn bản là không thể được, trừ phi cô muốn bị mẹ lột da.

Đáng ghét, ngoại trừ hóa trang xấu xí ra, còn có chiêu thức khác không?

Giả bộ cô không phải cô.

Nhưng mà mẹ ở đó, cô phải giả bộ mình không phải mình như thế nào?

Vậy thì cố ý làm động tác thô lỗ, giọng nói hung hãn, làm đối phương tận mắt thấy bộ mặt thật đáng sợ của cô, sẽ dọa cho đối phương sợ chạy đi chứ?

Nếu cô nhớ không lầm, lần đi xem mắt này hình như là đối phương chủ động đề cập, xem cô “đầu cảng có danh tiếng, cuối cảng cũng có tiếng tăm”, anh ta chắc là sớm chuẩn bị tâm lý mới đúng, cô làm như vậy có tác dụng sao?

Đáng ghét, cuối cùng là tên hỗn đản nào không lấy được vợ dám đưa ra chủ ý này? Bị cô tóm được, không đem hắn ta xương nát thành tro không được!

Hắc, chờ một chút, phương pháp này hình như cũng không tệ, chỉ cần đem hắn ta bắt đến quần ẩu một phen, để hắn hiểu được trêu gấu chọc hổ, ngàn vạn lần đừng tới trêu chọc tới cô là con hổ mẹ, bằng không khiến cho hắn ăn không được, đi không xong. Hắc hắc hắc, cô cũng không tin tên hỗn đản đó còn không hiểu được phải biết khó mà lui, hừ!

Tưởng tượng đến một tên hỗn đản óc đầy bụng phệ bị đánh tới quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, sau đó ngã xuống vội trốn chạy khỏi bộ dạng của cô, tâm tình của Phù Khiết nhất thời tốt hơn, nhịn không được ha ha ha cười lên, hoàn toàn đã quên cô bây giờ đang đi làm, hơn nữa cấp trên sớm đã trừng mắt nhìn cô hồi lâu, trừng tới mặt bạo phát gân xanh.

“Phù Khiết!”

Cao âm rống giận tới một trăm decibel, dọa đến cô trái tim thiếu chút nữa từ trong ngực nhảy ra ngoài, cả người kinh hoảng lên một chút.

Loại ma âm này, cả văn phòng chỉ có một người mới phát ra được.

Cả người cô cứng ngắt, cẩn cẩn dực dực quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi của trưởng phòng, sau đó lộ ra một nụ cười cứng ngắc với trưởng phòng.

“Trưởng phòng, anh gọi em?”

“Tôi không gọi cô, tôi gọi chính là quỷ”. Trưởng phòng nghiêm khắc nói.

Miệng thật độc, “Không biết trưởng phòng phân phó cái gì?” Vẫn cười cứng ngắt không đổi, cô tiếp tục ôn tồn hỏi.

“Cô, bị đuổi việc”.

Phù Khiết nghẹn họng cứng lưỡi, “Trưởng phòng, anh là đang nói đùa sao?”

“Nói đùa, tôi có vẻ như là đang nói đùa sao? Tình huống hiện tại của công ty không dư thừa tiền nuôi cô một con sâu gạo không biết làm việc, đem công việc giao cho Tình Văn, ngày mai cô không cần đến đây”.

Nhìn bộ dạng không giống như nói đùa, Phù Khiết cuối cùng không có cách nào tiếp tục cười gượng được nữa.

“Đây tính là cái gì? Muốn kể tội sao? Em thì không biết làm việc khi nào? Phiền trưởng phòng anh nói rõ ràng chút”. Cô trầm giọng hỏi.

“Cô vừa nãy đang làm cái gì? Vừa nãy tôi ước chừng nhìn cô mười phút đồng hồ, cô trừ ngẩn người, ngây ngô cười, còn làm cái gì?” Anh ta căn bản không để cho cô có cơ hội nói chuyện, tự ý đưa ra chứng cứ.

“Em vào công ty một năm, mỗi ngày đều cúc cung tận tụy làm việc vì công ty, chỉ ngẩn người mười phút đồng hồ mà thôi lại là tội không thể tha sao” Phù Khiết giận đến mức không thể ngăn lại được.

“Nói câu cúc cung tận tụy mà cũng được sao?” Trưởng phòng hừ lạnh một tiếng, “Lần trước là ai thưởng cho khách quý của công ty một cái tát, thiếu chút nữa hủy đi hàng triệu đơn đặt hàng? Còn có, lại là ai đem hóa đơn tiêu thụ của công ty đánh thiếu một số không, thiếu chút nữa hại công ty tổn thất mấy trăm vạn? Cô căn bản là thành sự không đủ, bại sự có thừa, công ty sớm nên đuổi việc cô, giữ cô đến bây giờ cô nên cảm ơn”.

Giọng nói khiêu khích châm trọc của anh ta trực tiếp chọc giạn Phù Khiết.

“Đúng rồi, tôi nên cảm ơn, mà anh lại cần phải cúi xuống khấu tạ, bởi vì tính sai hóa đơn tiêu thụ chính là anh, hơn nữa không chỉ một lần, mỗi lần đều là chúng tôi phát hiện mới cứu lại sự tổn thất của công ty. Còn có, anh đã quấy rối bao nhiêu nhân viên nữ của công ty? Công ty dễ dàng tha thứ anh đã bao lâu, cô đừng tưởng mọi người không biết. Muốn nói công ty có sâu gạo, con sâu kia chính là anh!” Cô cay độc đáp lại.

“Cô nói cái gì?” Mặt của trưởng phòng chuyển xanh, phát điên rống giận.

“Tôi nói anh chính là chỉ dựa vào quan hệ tiến vào công ty, không có nửa điểm năng lực, chỉ biết lãng phí tài nguyên của công ty, sâu gạo gặm nhấm lợi tức của công ty!” Phù Khiết hoàn toàn không sợ anh ta, giọng nói lớn đến tất cả mọi người trong văn phòng đều nghe rõ ràng.

“Cô… Cô cút cho tôi!”

“Tôi vì sao phải cút? Người lớn lên giống quả bóng là anh không phải tôi, muốn cút cũng là anh nên sớm cút”.

“Cô… Cô…”

Anh ta tức tới toàn thân phát run, lộ ra khuôn mặt trướng thành gan heo, hại Phù Khiết bỗng nhiên sợ anh ta bị dọa tới chảy máu não mà chết bất đắc kỳ tử, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, tiếp tục thu dọn.

“Thật đúng là tưởng rằng tôi thích ở trong này sao, muốn tôi tiếp tục dưới quyền một cầm thú, chẳng bằng không làm còn hơn”. Nói xong, cô mở ngăn kéo ra, đem một ít đồ vật quan trọng cá nhân cho vào trong túi, không quan trọng thì trực tiếp ném vào thùng rác.

Chỉ tốn hai phút thu dọn được tất cả vào một cái túi xách, nghĩ đến cô phụng sự một năm ở công ty đúng là thật không thể tin.

Ngay cả nhìn cũng lười liếc mắt nhìn lại trưởng phòng sắc lang kia, cô lại hừ một tiếng, quay người hướng ra khỏi văn phòng.

Trên đường có vài vị đồng nghiệp có quan hệ thân thiết với cô lộ vẻ không muốn, đồng cảm vì cô cũng cảm thấy tức giận có biểu tình bất bình, khiến cho cảm xúc ưu tư của cô ngược lại bình tĩnh không ít, còn có tâm tình cười nháy mắt với bọn họ mấy cái, le lưỡi lộ ra một biểu tình “Mình sớm biết rằng sẽ như vậy, các cậu tự mình bảo trọng, có duyên sẽ gặp lại”.

A, thật sảng khoái! Nói ra oán khí, về sau cuối cùng không cần đối mặt với người là heo mà không phải heo kia, là sói mà không phải sói, không phải nghe bất kỳ mệnh lệnh làm việc nào, thật tốt.

Ye!

Khi bị mẹ kéo lên xe taxi, Phù Khiết vẫn có vẻ mặt mê muội không hiểu mẹ rốt cuộc muốn đi đâu, mặc đẹp như vậy. Không, không chỉ có mẹ mặc đẹp mà thôi, cô cũng bị bắt buộc mặc âu phục vào, còn trang điểm.

Bọn họ cuối cùng muốn đi chỗ nào đây? Đi uống rượu mừng sao? Nhưng mà bây giờ là buổi trưa, thực là trăm suy nghĩ cũng không lý giải được.

“Mẹ, chúng ta mặc thành như này rốt cuộc muốn đi đâu?” Cô nhịn không được lại lần nữa mở lời hỏi mẹ.

“Hỏi nhiều như vậy làm gì, theo mẹ đi là được”.

“Nhưng mà nếu mẹ mang con đi bán thì làm sao bây giờ?” Cô nói đùa.

“Việc này còn phải có người bằng lòng mua mới được”. Mẹ không nể mặt mà nghiêng người liếc nhìn cô.

“Mẹ, mẹ không nói con gái mẹ mục nát như vậy có được không! Mẹ đừng lúc nào cũng đều nói câu giống như con không ai muốn”. Phù Khiết nhịn không được kháng nghị.

“Con có người muốn sao? Lớn như vậy rồi, mẹ không có nghe con nói qua có ai thích con, càng không thấy con kết giao với bạn trai, ngay cả khi làm việc cũng không thay đổi một chút nào, bây giờ thất nghiệp ở nhà, không phải không ai muốn thì là cái gì?”

Thật là nói trúng tim đen, nhưng mà Phù Khiết có chuyện muốn nói.

“Đây là do sa sút nền kinh tế toàn cầu, mẹ không thể trách con”. Cô than thở nói.

“Không trách con thì trách ai? Cũng không phải chỉ có con đối mắt với nền kinh tế đình trệ, vì sao bạn học của con, hàng xóm bên cạnh, người trẻ tuổi đi làm cũng không bị giảm biên chế, chỉ có con một người thất nghiệp sao?”

Phù Khiết bĩu bĩu môi, không có lời nào để nói. Chẳng qua cô không phản đối, chứ không phải mẹ không làm cô không phản đối được.

“Hơn nữa kinh tế ổn định hay đình trệ với việc con thất nghiệp có quan hệ gì?” Mẹ tiếp tục nói: “Qua thời điểm vài năm nên kinh tế đình trệ, con đều bị công ty đuổi việc, thất nghiệp ở nhà sao? Mẹ đã không đếm được sau khi con tốt nghiệp đại học, rốt cuộc đã làm nhiều việc, lại bị công ty đuổi việc vài lần, chính con có biết không?”

“Mẹ ~ Nếu con nói con sai rồi, mẹ cũng không thể đừng đọc nữa được không?” Phù Khiết vẻ mặt đau khổ cầu xin tha thứ.

“Biết sai rồi có ích lợi gì? Phải biết rằng sai có thể sửa. Mẹ nói cho con, hôm nay là cơ hội khó có được, con tốt nhất đừng đập bể đi”.

“Cơ hội gì?” Mắt Phù Khiết trong khoảnh khắc sáng ngời lên. “Mẹ, mẹ có phải là biết ai đó, muốn giúp con giới thiệu việc làm?” Như vậy có thể giải thích mẹ vì sai muốn cô trang điểm lộng lẫy, cũng không phải là chuyện đi uống rượu mừng.

“Muốn nói như vậy cũng có thể”.

Cho nên thật sự là giúp cô giới thiệu việc làm?

“Mẹ, con yêu mẹ, thực sự rất yêu, rất yêu mẹ!” Phù Khiết ôm lấy cánh tay của mẹ, gắng sức làm nũng. Cô thực sự là rất rất rất may mắn, có một đôi cha mẹ yêu thương như vậy. “Là việc gì?” Cô tò mò ngẩng đầu hỏi.

“Bà chủ gia đình”. Mẹ cô nói.

“Cái gì?” Phù Khiết sửng sốt, còn tưởng rằng chính mình nghe sai rồi. “Mẹ, mẹ vừa rồi nói cái gì?”

“Như thế này, đối tượng cùng con xem mắt nghe nói điều kiện tốt, không chỉ có bộ dạng đẹp trai, tuổi trẻ lại có tiền, con phải nắm chặt có biết không? Chỉ cần gả cho con rể có tiền, về sau con cũng không cần lo lắng vấn đề thất nghiệp”. Mẹ không trả lời vấn đề của cô, lại nói với cô như thế, làm cô ngây như gà gỗ, kinh ngạc đến nói không nên lời.

“Xem mắt? Việc này không phải thứ sáu sao?” Cô buột miệng kêu lên, căn bản không nghĩ tới mẹ muốn cô trang điểm lộng lẫy chính là vì đi xem mắt.

“Đúng, nhưng nếu con bây giờ mỗi ngày đều nhàn rỗi, đối phương gần đây vừa vặn cũng rảnh rỗi, đương nhiên tốt nhất càng sớm gặp càng tốt, miễn cho đêm dài lắm mộng”.

Phù Khiết đã nói không nên lời. Đối với lý giải của mẹ, câu “đêm dài lắm mộng” của bà chỉ tuyệt đối là sợ đối phương đổi ý, hủy bỏ quyết định muốn cùng cô xem mắt, bởi vì cô “lại” bị công ty đuổi việc, mà tin tức này rất nhanh sẽ rơi vào tai của đối phương.

Quên đi, là chuyện sớm hay muộn, sớm hai ngày hay muộn hai ngày có cái gì khác biệt chứ? Trọng điểm là cô sớm đã nghĩ được phương pháp dọa cho đối phương chạy mất, cho nên không sợ nữa.

Trong tiếng nghìn dặn vạn bảo líu lo của mẹ cô xe taxi đã đến nơi, một nhà ăn tây trang hoàng sáng sủa có thể nhìn ra tiêu phí tiền không ít, tên là quán cơm Brazil.

Hai người thanh toán tiền, xuống xe, bồi bàn dẫn hai người đến chỗ ngồi được đặt trước.

Chỗ ngồi đã có người, một bác gái nhìn giống như bà mối, cùng một người mặc âu phục màu xám, người đàn ông tướng mạo tuấn dật.

“Các vị đến rồi…” Bác gái vừa nhìn thấy hai người bọn họ, lập tức đứng dậy cười nói.

Đồng thời, người đàn ông cũng đứng lên từ chỗ ngồi, thân thể cao hơn người khác làm Phù Khiết phải ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Oa, anh ta ít nhất cũng phải là một mét tám đi? Vóc dáng khỏe mạnh, hơn nữa anh ta có khuôn mặt tuấn dật văn nhã, người này sao lại lưu lạc đến tình cảnh phải đi xem mắt tìm vợ chứ?

Có vấn đề! Anh ta không có sở thích gì đặc biệt, hoặc là phương diện nào đó không tốt đi? Trong lòng Phù Khiết không khỏi thầm nghĩ.

“Đến đây, tôi trước tiên giới thiệu mọi người”. Bà mối nở nụ cười nói. “Vị này là Phù Khiết, Phù tiểu thư, cùng với mẹ của Phù tiểu thư, Hạ Mĩ Kì phu nhân. Vị này là Khương Thừa Cực tiên sinh”.

Nghe tên này rất quen, hai mắt Phù Khiết không khỏi mở lớn, ngay cả mẹ cô bên cạnh cũng nghi hoặc kêu lên.

“Khương Thừa Cực?”

“Đã lâu không gặp, sư mẫu”. Khương Thừa Cực hướng tới sư mẫu gật đầu mỉm cười, sau đó mới đem ánh mắt chuyển hướng Phù Khiết, lập tức nở nụ cười, bình tĩnh mở lời: “Đã lâu không gặp, sư tỷ”.

Phù Khiết há mồm cứng lưỡi trừng mắt nhìn anh ta, không dám tin rằng người đàn ông trước mặt có bộ dạng vừa cao vừa đẹp trai lại tràn ngập tự tin này, dĩ nhiên lại là tên khờ trước đây cần cô bảo vệ. Điều này sao có thể chứ?

“Những thịt béo trên người anh biến đi đâu mất vậy?” Cô không tự chủ được buột miệng hỏi.

Hiện trường đột nhiên rơi vào một mảnh nghẹt thở trầm lặng, khi Phù Khiết bừng tỉnh hiểu được chính mình có bao nhiêu thất lễ, trước khi mở lời xin lỗi, cô đã tiếng cười ha ha phát ra.

“Ha ha…”

Chú thích:

Hiếu nữ [1'>: Con gái có hiếu.

Qua thôn này không được phải tới cửa hàng kia [2'>: Tương tự như kiểu chạy khắp nơi tìm người nhận chị ý làm vợ.

Câm điếc ăn hoàng liên [3'>: bó tay không làm gì được.

Chương 3

Hạ Mĩ Kì và bà mối cùng nhau đi khỏi, để lại cho hai người trẻ tuổi có cơ hội tự do phát triển.

Phù Khiết hẳn là nên vì thế mà lớn tiếng hoan hô, nắm chắc được cơ hội lớn này, chiếu theo kế hoạch để đối phương biết khó mà lui, sau đó kết thúc những lệnh dài muôn thuở mà cô tâm không cam lòng không nguyện tham gia đi ăn cơm xem mắt này. Nhưng mà từ sau khi gặp lại Khương Thừa Cực, cô lại hoàn toàn quên mất chuyện đi xem mắt lúc này, tất cả suy nghĩ muốn giả bộ bây giờ lại muốn hỏi vấn đề của anh ta.

Cô tò mò muốn chết, hai con người của anh ta thay đổi khác hẳn so với trước kia.

Khi cô học lớp năm, còn anh là năm nhất trung học cơ sở thì biết nhau, khi đó anh vóc dáng lớn, lá gan nhỏ, khi đó môn học của bậc khác nhiều, cá tính lại quá mức xấu hổ nên tự bế bản thân lại, luôn luôn bị bạn học xa lánh và ăn hiếp.

Cô lần đầu tiên sau khi cứu anh trong công viên, tiếp đó cùng tháng lại cứu anh hai lần, mới quyết định thế này không được, vẫn nên kéo anh đến hội quán Taekwondo của gia đình mình, buộc anh cùng với các học viên của ba mình cùng nhau học để tự bảo vệ mình.

Anh chỉ học được hơn một năm Taekwondo, sau lại bởi vì chuyển nhà mà từ nay về sau cắt đứt liên lạc.

Tính toán thời gian, bọn họ cũng có mười lăm, mười sáu năm chưa gặp mặt nhau, cũng khó trách anh thay đổi khiến cho cô không nhận ra được, nhưng mà thay đổi cũng quá lớn đi!

“Anh cái tên này đã từng phẫu thuật thẩm mĩ qua đúng không?” Cô nghiên cứu khuôn mặt tuấn dật của anh, sau khi nhìn anh một lúc lâu, mới tựa thực tựa giả mà mở miệng hỏi.

“Không có?” Khóe miệng Khương Thừa Cực khẽ nhếch.

“Thật?”

“Luộc”.

Cô sững sờ mà nhíu mày, “Chuyện cười cũ rích đó mà anh vẫn còn không biết xấu hổ lấy ra nói sao?”

“Được rồi, vậy đổi thành cách thủy là được”.

“Không được cười”. Tuy rằng nói như vậy, Phù Khiết vẫn nhếch khóe miệng cười một chút.

“Hình dáng của em thật ra không có gì thay đổi, ngay cả chiều cao cũng không sai khác bao nhiêu”. Khương Thừa Cực nhìn không chớp mắt chăm chú theo dõi cô nói.

“Này, cái gì không không sai khác bao nhiêu, khi tôi học lớp năm chỉ có một trăm năm mươi hai centimet, hiện tại đã tới một trăm năm mươi tám”. Tốt xấu gì cũng cao lên được sáu centimet đó! Đáng giận! Cô hung hăng mà trừng mắt kháng nghị với anh.

“Quả nhiên vẫn là một tiểu bất điểm”. Anh mỉm cười.

Tiểu bất điểm: Chỉ sự bé nhỏ.

“Anh có phải lâu lắm không bị tôi đá có đúng hay không? Dám đối với sư tỷ nói loại lời này!” Lông mày Phù Khiết dựng thẳng quắc mắt trực tiếp vươn bàn chân ở dưới bàn đạp cho anh một cái, chỉ ra một chút giáo huấn. “Hơn nữa tiểu bất điểm lại làm sao? Anh người vóc dáng lớn cũng cần tôi xuất thủ cứu đó thôi, hừ!”

“Em có biết câu nói ‘Hảo hán không đề cập đến vấn đề dũng cảm trước đó’, còn có một câu nói ‘Không thể đồng nhất những lời nói’ sao chứ?” Khương Thừa Cực cười khổ, đưa tay xoa xoa chỗ xương ống chân bị đá cho đau nhức. Tính cách cô ấy vẫn như vậy, nhưng mà anh thích.

“Ý là anh bây giờ có thể đánh thắng tôi sao?” Cô một bộ dạng biểu tình khiêu khích.

“Nếu như tôi đánh thắng em có đồng ý gả cho tôi không?”

Phù Khiết ngẩn ngơ, lập tức nhíu mày, nhớ tới đi chuyện đi xem mắt, sau đó nhịn không được từ dưới bàn lại đạp cho anh một cái.

“Anh đùa tôi à?” Cô bực dọc mà trừng mắt với anh. “Tôi lại không có chuyển nhà, muốn tìm tôi thì trực tiếp đến nhà của tôi không được sao, làm sao phải đi xem mắt chứ, hại tôi mấy ngày nay tâm tình xấu đi, còn bị mẹ tôi niệm đến thối đầu!” Cô nhớ lại mà oán trách, nói xong lại nghiêng người liếc anh một cái.

“Trực tiếp đi tìm em? Em sẽ đồng ý gả cho tôi sao?”

“Tôi sao phải so sánh muốn gả cho anh hay không gả cho anh?” Cô tức giận nói.

Cô hoàn toàn cho là anh đang nói đùa, Khương Thừa Cực đột nhiên hiểu ra.

“Tôi là nghiêm túc, Phù Khiết”. Anh nhìn không chớp mắt dừng ở cô nói. “Tôi từ trước kia đã thích em, phải lấy thân phận đối tượng xem mắt xuất hiện trước mặt em, mà không phải xuất hiện là thân phận bạn bè trong quá khứ, mục đích là muốn cho em biết tôi muốn không chỉ là bạn bè, mà là với thân phận bạn trai trước khi kết hôn”.

Phù Khiết bị bộ dạng nghiêm túc của anh dọa cho sợ ngây người. Anh ta là nghiêm túc? Không thể nào.

“Anh lại đang nói đùa với tôi có đúng hay không?” Cô hỏi.

“Không, tôi là nghiêm túc”. Vẻ mặt anh nghiêm túc trả lời. Anh vẫn rất thích cô! Bởi vì khi đó anh còn bé, bởi vì chuyển nhà, cũng bởi vì lúc ấy anh ngay cả chính mình còn bảo vệ không được, cho nên anh chỉ đem phần yêu thích này trộm để dưới đáy lòng.

Sau khi dần dần lớn lên, anh lại không ngừng rèn luyện bản thân, chờ mong có một ngày, anh có thể bảo vệ được người phụ nữ mình yêu thích.

Trên thực tế, sau khi anh khỏe mạnh không ai dám ức hiếp anh nữa, các điều kiện đều tuyệt vời, rất có duyên với phụ nữ, nhưng chưa từng có người nào thành công tiến vào chiếm giữ trái tim anh.

Sở dĩ đợi tới bây giờ mới đến tìm cô, là bởi vì anh đợi đến khi cô lớn lên, đợi cho một ngày Phù mẫu, Phù ba bằng lòng dứt bỏ con gái bảo bối.

“Nghiêm túc cái rắm!” Cô trừng mắt nhìn anh nửa ngày, tục tằn nói. “Chúng ta cũng vài năm không gặp, mười lăm hay là mười sáu năm? Trước ngày hôm nay gặp mặt, chúng ta ngay cả đối phương biến thành bộ dáng gì cũng không biết, anh dựa vào cái gì mà nói như vậy? Tôi nói cho anh, đừng cho là tôi hôm nay mặc thành như vậy chính là bộ dáng bình thường của tôi. Tôi bình thường đều mặc quần jean, đi dép lê, tóc không phải buộc thành đuôi ngựa thì dùng kẹp kẹp lên đầu, tiếp đó ngay cả son môi cũng không bôi, so với người phụ nữ già còn trông già hơn. Như vậy anh còn muốn làm bạn trai của tôi sao?”

“Muốn”. Anh không chút do dự trả lời.

Phù Khiết hơi chán nản. “Anh rốt cuộc là nghiêm túc hay đang nói đùa với tôi? Khương Thừa Cực”.

“Tôi đã nói là tôi nghiêm túc”. Anh nghiêm trang nhìn chăm chú cô.

“Anh căn bản là không biết tôi là một người như thế nào”.

“Tôi biết”.

“Mới là lạ!”

Anh có chút đăm chiêu liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó tự dưới đáy lòng mở miệng nói: “Em là người dám làm việc nghĩa, tâm thiện lương, nhìn thấy nhỏ yếu bị bắt nạt nhất định sẽ bênh vực lẽ phải. Cá tính có chút sôi nổi, thẳng thắn, nếu phát hiện mình nói lời không cẩn thận làm thương tổn người khác, nhất định sẽ lập tức xin lỗi. Còn có, tâm không có chí lớn, gặp

sao yên vậy, cho nên mới có thể không thèm để ý đến nguyên do bênh vực lẽ phải mà bị mất việc”.

Phù Khiết cứng họng líu lưỡi trừng mắt nhìn anh, lên án nói: “Anh điều tra qua tôi?”

“Nếu như dựa vào chuyện mất việc của em, đây cũng không phải là bí mật gì. Về phần cá tính, em căn bản từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng thay đổi”.

Phù Khiết nhất thời không nói gì, bởi vì anh nói tất cả đều là lời nói thật. Mỗi lần cô gây họa mẹ đều niệm cho cô một lần, nói cô bây giờ đã không phải đứa trẻ, trước khi đánh nhau vì sao không thể suy nghĩ một chút, đừng tưởng giống như khi còn bé.

Đáng giận! Cô không thay đổi, anh ta lại thay đổi làm cô suýt nữa nhận không được, không chỉ có bề ngoài thay đổi mà thôi, cá tính hình như cũng thay đổi khác trước đây.

“Được, tính là anh đều nói trúng thì c

có sao? Hiện tại tôi với anh căn bản hoàn toàn không biết gì, vì sao phải kết giao cùng với anh?” Cô bất mãn trừng mắt trước khuôn mặt tuấn dật của anh.

“Em muôn biết cái gì?” Anh là thật tâm thành ý, chỉ cần cô muốn biết, anh tuyệt đối nói không sai một lời nào.

“Tôi… Tôi cái gì cũng không muốn biết”. Cô tỉnh táo nhanh chóng đổi giọng. Biết, chẳng phải cùng anh ta lấy kết kết giao làm tiền đề cho kết hôn sao? Bây giờ cô căn bản là còn không muốn kết hôn, cũng không muốn kết giao với bạn trai có được hay không!

“Đổi lại là nói em không muốn kết giao với tôi?” Anh có chút đăm chiêu nhìn cô.

“Anh thật thông minh”. Cô ngoài cười nhưng trong lòng không cười hướng tới anh một cái nhếch miệng, cô rất yêu thích những người thông minh.

“Tôi muốn biết em đối với tôi không hài lòng ở điểm nào”.

“Tôi đã nói tôi với anh hiện tại hoàn toàn không biết gì, lại có cái gì là điểm hài lòng hay không hài lòng?”

“Được, tôi đây muốn biết lý do em cự tuyệt tôi”. Anh nhìn cô, đổi lại phương thức nói.

“Đơn giản, bởi vì tôi bây giờ còn không muốn kết giao với bạn trai, lại càng không nghĩ tới kết hôn”. Phù Khiết nhún vai trả lời.

“Vì sao?”

“Tôi còn trẻ, làm sao lại nghĩ luẩn quẩn bảy lần tám lượt còn sớm mà đã nhảy vào trong phần mộ hôn nhân, bị mất đi cuộc sống vui sướng tự do tự tại chứ?” Cô nói theo lý thường.

“Tôi sẽ không hạn chế em, hay là ngăn cản cuộc sống mà em muốn”. Bởi vì yêu cô, anh chỉ biết cưng chiều cô, tuyệt sẽ không thay đổi cô, nếu không cô lại không phải là cô mà anh thích.

“Loại chuyện này cũng không phải là anh định đoạt”. Cô lườm anh một cái. “Anh biết không? Tôi có người bạn, chồng của cô ấy… Không đúng, bây giờ phải nói chồng trước mới đúng, cùng cô ấy kết hôn trước đó không phải là hướng cô ấy nói một đống lớn cam đoan, kết quả sao? Kết hôn không đến một năm liền ly hôn”.

“Không phải mỗi một cặp vợ chồng nào đều lấy việc ly hôn làm kết cục, cũng có người có thể bạch đầu giai lão, hạnh phúc đến già”.

“Đương nhiên, ba mẹ của tôi chính là một cặp. Chẳng qua, anh không thể phủ nhận điều này dù sao cũng là số ít”.

“Cho nên em muốn vì mắc nghẹn mà bỏ ăn?”

“Tôi lại chưa nói tôi cả đời không kết hôn, tôi chỉ nói tôi bây giờ còn không muốn”.

“Vậy em khi nào thì muốn? Tôi nhớ rõ em nhỏ hơn tôi hai tuổi, năm nay cũng hai mươi tám”.

“Làm gì, hai mươi tám thì có già bao nhiêu? Anh tốt nhất nên nói rõ ràng cho tôi!” Cô hướng tới anh phẫn nộ bực dọc mà la to lên.

Khương Thừa Cực khẽ nhếch khóe miệng, cảm thấy phản ứng của cô rất thú vị. Cô không sợ trời không sợ đất, lẽ nào lại sợ người khác nhắc tới tuổi tác của cô sao? Chơi đùa thật tốt.

“Tôi từ đầu tới cuối chưa từng nhắc tới chữ ‘già’ này” Anh nói.

“Vậy anh đề cập tới tôi hai mươi tám tuổi muốn làm gì?” Cô tiếp tục trừng anh.

“Tôi chỉ là muốn nói đó là tuổi thích hợp kết hôn, nếu như em đến bây giờ còn không nghĩ tới kết hôn, vậy em nghĩ tới bao nhiêu tuổi mới có thể muốn? Ba mươi, ba mươi hai, hay là ba mươi lăm, bốn mươi?”

Đó là một vấn đề, nhưng mà cô nếu không nghĩ tới chuyện kết hôn, lại thế nào suy nghĩ tới chuyện bao nhiêu tuổi kết hôn đây? Hơn nữa – “Ta làm sao dự tính được vận mệnh bản thân? Duyên phận tới, muốn kết hôn ta tự nhiên sẽ kết hôn”. Cô tỏ vẻ có lý chẳng sợ.

“Biết đâu duyên phận của em đã tới rồi”.

Phù Khiết cười như không cười liếc nhìn anh, đương nhiên nghe ra ý nói của anh. Chẳng qua là cô thực sự thích sống độc thân, với điều kiện của anh, vẻ ngoài sáng sủa, hẳn là còn có một đám phụ nữ đối với anh xu nịnh theo đuổi mới đúng, anh ta làm sao phải cố chấp với cô như thế?

Gây khó khăn không thành, anh ta chẳng qua từ biểu hiện tươi tắn chuyển thành người thiếu nợ ỉu xìu bị người khác truy đánh đòi nợ, cần một người bạn gái thân thủ khỏe mạnh giúp đỡ đối phó với sự đe dọa, bức bách của tập đoàn đòi nợ. Phù Khiết khẽ sửng sốt một chút, càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này.

“Khương Thừa Cực, anh thành thật nói cho tôi, anh có đúng là cùng với cho vay nặng lãi vay tiền [Thật ra là ngân hàng tư nhân ngầm… nhưng đúng theo mình biết là cho vay nặng lãi, mình để thế này cho Việt hóa nha ^^'> đúng không?” Cô cẩn thận mở lời hỏi.

Khương Thừa Cực ngẩn ngơ, đối với vấn đề bất ngờ mà cô hỏi này cảm thấy mờ mịt và khó hiểu.

“Em làm sao đột nhiên lại hỏi như vậy?” Anh lắc đầu hỏi lại.

“Bởi vì tôi càng nghĩ càng thấy anh kiên trì muốn cùng tôi kết giao nhất định là có nguyên nhân gì, mà sở trường duy nhất của tôi là thân thủ phi phàm, có thể giúp đỡ đánh nhau, cho nên — …”

“Cho nên em nghĩ đến tôi đang trốn nợ, cần người giúp đỡ miễn phí hoặc là bảo tiêu?” Khương Thừa Cực dở khóc dở cười nói tiếp.

“Đúng”. Đúng thì thừa nhận đi.

Cô thế mà còn dám gật đầu trả lời nói đúng? Anh nhìn không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, thật muốn bổ đầu của cô ta, nghiên cứu qua một chút suy nghĩ logic của cô rốt cuộc là đến như thế nào.

“Tôi không vay tiền bọn cho vay nặng lãi, cũng không cùng với ngân hàng hay bất luận kẻ nào vay tiền”. Anh nghiêm chỉnh cam đoan đối với cô.

“Vậy anh là đang làm việc không cẩn thận đắc tội người khác, có người tìm anh gây phiền toái sao?” Anh nhíu mi suy nghĩ một chút lại hỏi.

Khương Thừa Cực quả thực không có lời nào mà chống đỡ.

“Trong đầu em rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?” Anh hỏi cô. “Chẳng lẽ tôi không thể bởi vì đơn thuần là thích em, là muốn cùng em ở cùng một chỗ, cùng em kết hôn mà theo đuổi sao chứ?”

“Việc này căn bản nói không thông suốt”. Cô lắc đầu nói.

“Tại sao không thông suốt?”

Phù Khiết nhíu nhíu đầu lông mày, suy nghĩ hồi lâu cũng nói không nên lời ra nguyên do. “Dù sao tôi hiện tại không muốn kết giao với bạn trai và kết hôn, nếu chuyện xem mắt này sự là do anh muốn làm, chính anh nghĩ biện pháp dọn dẹp nó, nếu không chúng ta ngay cả bạn bè đều không cần làm, nghe có hiểu không?” Cô xuất ra dáng điệu của sư tỷ, trực tiếp luận với anh.

“Em muốn tôi làm sao dọn dẹp nó?” Khương Thừa Cực trầm tĩnh một chút, mở lời hỏi lại.

“Tùy anh, dù sao đừng để mẹ tôi lấy việc đi xem mắt này làm phiền tôi là được”. Cô cáu kỉnh nói.

“Tôi biết” Anh có chút đăm chiêu gật đầu trả lời.

Phù Khiết không nghĩ tới mình sống đến hai mươi tám tuổi, còn có một ngày bị ba mẹ nghiêm khắc, lại thêm bị mẹ đuổi ra khỏi cửa, mà hết thảy việc này toàn bộ là do tên quái đản đại ngu ngốc Khương Thừa Cực kia!

Cô nghĩ đến với tài trí thông minh của anh ta, muốn đạt thành nhiệm vụ mà cô phó thác hẳn là chuyện dễ dàng, bởi vì tên kia trước kia tại trường học luôn luôn xếp thứ nhất, chưa từng vượt ra ngoài thứ tự thứ nhất. Cô làm sao lại không nghĩ tới tên kia qua một thời gian không gặp thế mà lại thành thật nói nguyên nhân sự thất bại của việc xem mắt, là bởi vì cô còn không muốn kết giao với bạn trai, không muốn kết hôn, cho nên anh ta đành phải tôn trọng cô, xin mẹ cô đừng bắt cô xem mắt nữa.

A! A! A! Nếu không phải sợ người khác nghĩ cô là kẻ điên, cô thật muốn lớn tiếng hét lên.

Khương Thừa Cực anh là tên khốn nạn, tên bị cắm sừng, trứng thối anh ở chỗ nào? Còn không mau lăn ra đây cho tôi nhận lấy cái chết, thật là tức chết cô mất!

Đem hành lý của cô bị ném ra cửa kéo đi, Phù Khiết một người ngồi ở trên ghế công viên, liều mình vung nắm đấm, tìm cái tên khốn nạn kia. Cái tên khốn nạn kia hết lần này đến lần khác thế mà không có bắt máy, là sợ nhận được điện thoại của cô có phải không? Vậy đưa cho cô số điện thoại di động làm cái rắm à, thật là tức chết cô, tức chết cô mất!

Khương Thừa Cực, anh tên khốn nạn, có phải là đàn ông không? Là đàn ông thig nhận điện thoại nghe cho tôi có được không? Anh tên này chết chắc rồi, tên khốn nạn đáng hận!”

Sau khi gọi vài lần không được, cô lưu lại lời nhắn sự phẫn nộ, sau đó tắt điện thoại.

Trong công viên bạn nhỏ thét lên vang tới tận trời xanh, có người chơi trò cầu trượt, có chơi trò đuổi bắt, mỗi một người đều cười đến vui vẻ, đến thoải mái, nhưng bây giờ đối với Phù Khiết mà nói, chỉ có một cảm giác, thì chính là ồn ào chết người đi được! Ngồi không được năm phút đồng hồ cô lại chịu không nổi, nổi giận đùng đùng kéo hành lý đi ra khỏi công viên. Nhưng phải đi chỗ nào đây?

Nhà rõ ràng cách khoảng năm trăm mét, nhưng lại không có cửa tiến vào, cho dù trèo tường đi vào, đại khái lại sẽ bị mẹ đuổi ra.

Mẹ nói như thế nào?

“Mày muốn suốt đời ở nhà để cho chúng tao chăm sóc à? Cửa cũng không có đâu. Đi ra ngoài! Từ giờ trở đi mày đừng nghĩ tới vào trong nhà, nếu không muốn lập gia đình cho chồng nuôi, vậy cũng đừng nghĩ tới ở trong nhà cho ba mẹ nuôi, có bản lĩnh thì dựa vào chính mình nuôi sống mình. Có bản lĩnh thì đem tiền về nhà phụng dưỡng chúng tao, hoặc đem bản thân gả ra ngoài, trước đó mày đừng nghĩ trở về”.

Sau đó liền đuổi cô ra khỏi cửa, mặc dù sau đó ba có đi ra an ủi cô, nhưng nói cũng – …

“Con gái à, ba lần này thật là không có cách nào giúp con, bởi vì mẹ con nói đều do ba làm hư con, nếu như ba lần này giúp con, bà ấy ngay cả ba cũng ly hôn, còn bắt ba ký tên lên đơn ly hôn thỏa thuận, phòng ngừa nói không giữ lời. Cho nên, con gái à, con tự mình phải bảo trọng, trong này có hai vạn tệ, trước tiên lấy để thuê phòng ở, chờ ổn định thì liên lạc lại với ba. Nhớ rõ bữa sáng rất trọng yếu, nhất định phải ăn, phải chăm sóc chính mình”.

Sau đó ba cô liền xoay người đi vào trong nhà, đóng cửa, còn khóa lại. Cạch. Ô. Thật sự là khóc không ra nước mắt, cô rốt cuộc là sai chuyện gì chứ, lại bị ba mẹ đuổi ra khỏi nhà đây? Đều là tại tên khốn nạn Khương Thừa Cực kia hại, đáng hận! Đáng hận! Đáng hận!

Át chế không được cơn tức giận, cô lại lấy di động ra, lặp đi lặp lại dãy số không đáp lại kia, kết quả đương nhiên vẫn là không có bắt máy.

“Tên khốn nạn đáng hận!” Cô nhịn không được chửi ầm lên, sau đó hung hăng đạp lên bánh xe con ở ven đường một đạp, xe lập tức phát ra tiếng còi cảnh báo, tít tít kêu không ngừng.

Cô sững sờ, nhìn xung quanh trái phải một chút, nhanh chóng kéo hành lý thoát khỏi hiện trường.

Mặt trời dần dần lặn xuống phía Tây, đèn lại rực rỡ sáng lên, đêm lặng lẽ tràn về.

Không có chỗ có thể đi, Phù Khiết không ý thức được mà đi tới cửa hàng bán hoa của Quảng Nhân Nhân, lại trước cửa hàng trù trừ ngừng lại, không biết có nên đi vào nương nhờ bạn có tình hình kinh tế cũng không tốt này không?

“Phù Khiết?” Quảng Nhân Nhân cầm túi rác đi ra tạm thời để ngoài cửa chờ xe rác, kinh ngạc kêu lên, sau đó ánh mắt tự nhiên rơi xuống hành lý dưới chân cô.

“Cậu kéo hành lý muốn đi đâu?”

“Mình bị mẹ đuổi ra khỏi nhà”. Nếu đã bị nhìn thấy, Phù Khiết đầy bụng oán khí không nói ra không thoải mái nhanh chóng buột miệng trả lời.

“Cái gì?” Quảng Nhân Nhân kinh ngạc.

“Mình bị mẹ đuổi ra ngoài, hiện tại không có chỗ để đi. Tuy rằng biết nhà cậu rất nhỏ, nhưng mà Nhân Nhân, cũng không thể không xin cậu thu lưu [thu nhận + lưu giữ'> mình một buổi tối? Ngày mai mình sẽ đi tìm phòng trọ”. Cô vẻ mặt đau khổ, bất đắc dĩ đề xuất.

“Trước tiên đến đây ngồi”. Quảng Nhân Nhân đem cô kéo vào trong cửa hàng hoa, chờ cô sau khi ngồi xuống ghế ngồi, mới quan tâm hỏi “Đã xảy ra chuyện gì? Dì làm sao lai đuổi cậu ra ngoài?? Lần này lại gây họa gì?”

“Please, không cần nói mình ba ngày thì hai ngày gây họa ở bên ngoài có được không? Hơn nữa mình lần này căn bản cái gì cũng không làm”.

“Cái gì cũng không làm, vì sao dì lại đuổi cậu ra ngoài?”

“Bởi vì!”

Phù Khiết vừa mới chuẩn bị mở miệng nói, di động trong túi xách lại vang lên, cô lập tức lấy di động ra, vừa thấy tên hiển thị trên di động, cô không nói hai lời lập tức nghe điện thoại, sau đó chửi ầm lên, “Khương Thừa Cực anh là tên khốn nạn, anh dám không nhận điện thoại của tôi, anh chết chắc rồi, xong đời rồi! Sảy ra chuyện gì? Anh còn dám hỏi tôi, Anh tên bị cắm sừng kia là cố ý chỉnh tôi có đúng không? Tôi hỏi anh, anh nói cái gì với mẹ tôi? Anh rốt cuộc có suy nghĩ hay không? Anh hại tôi bị đuổi ra khỏi nhà, hiện tại không có nhà để về, anh có biết hay không? Ngươi tên bị cắm sừng này – tôi hiện tại ở đâu ư? Anh quản tôi – tới đón tôi? Được rồi, có gan thì anh đi tới đây cho tôi!” Nói xong, cô đột nhiên đem di động đặt vào bên miệng Quảng Nhân Nhân.

“Cậu nói cho anh ta địa chỉ cửa hàng hoa của cậu”. Cô nói.

Quảng Nhân Nhân tuy rằng không biết người bên đầu điện thoại kia là ai, nhưng khẳng định người kia và Phù Khiết bị đuổi ra khỏi nhà có quan hệ, cô đem địa chỉ cửa hàng nói ra, sau đó lập tức đưa di động lại tới bên miệng Phù Khiết.

“Nghe rõ hay không? Có muốn tôi lặp lại một lần hay không? Được, tôi chờ anh, không đến chính là cầm thú!”. Cạch một tiếng, di động bị Phù Khiết dùng sức đóng lại, đồng thời cũng ngắt điện thoại.

“Anh ta là ai vậy? Mình có biết người này không?” Quảng Nhân Nhân bên cạnh nhịn không được tò mò hỏi.

“Không biết”. Phù Khiết nhìn cô một cái nói.

“Anh ta nói gì đó với dì hại cậu bị đuổi khỏi nhà?” Quảng Nhân Nhân đợi một lúc dường như thấy cô không có vẻ muốn giải thích, đành phải lại hỏi.

“Anh ta nói với mẹ mình mình còn không muốn kết giao với bạn trai và kết hôn, cho nên, mình với anh ta đi xem mắt kết quả mới có thể khiến kẻ khác tiếc nuối”. Phù Khiết bĩu môi, nghĩ đến mà đầy một bụng tức giận.

“Cậu đi xem mắt?” Quảng Nhân Nhân khó có thể tin hai mắt phóng lớn, ngạc nhiên kêu lên.

“Bị bắt đi nữa”. Phù Khiết khó chịu mà trừng mắt to.

“Dì bắt đi?”

“Bằng không còn ai vào đây?” Cô trợn trắng mắt.

Quảng Nhân Nhân nhịn không được cười lên.

“Làm sao, cười trên nỗi đau người khác à?” Phù Khiết tức giận trừng mắt với cô.

“Tên lúc nãy chính là đối tượng xem mắt của cậu?”

“Ừ”.

“Nhưng mà nghe ngữ khí vừa rồi cậu nói chuyện với anh ta, một điểm cũng không giống như bộ dạng vừa mới biết nhau? Cậu với anh ta vừa mới biết nhau cũng không có tình cảm mãnh liệt như vật chứ”. Quảng Nhân Nhân cười nói.

“Tình cảm mãnh liệt cái quỷ! Cậu hiện tại thật sự chính là cười trên nỗi đau người khác, bỏ đá xuống giếng có đúng hay không? Quảng Nhân Nhân” Phù Khiết khó chịu lại liếc mắt nhìn cô ấy một cái.

“Anh ta là người như thế nào?” Quảng Nhân Nhân cố nén ý cười, tò mò hỏi. Cô tin rằng Phù Khiết tuyệt đối sẽ không đối với một người đàn ông không thú vị nam nhân có phản ứng lớn như vậy.

“Làm chi? Nếu như cậu muốn tái hôn, mình giới thiệu anh ta cho cậu”. Phù Khiết nghiêng người liếc mắt nhìn cô.

“Anh ta lớn lên không những có bộ dạng vừa cao lại đẹp trai, vóc dáng khỏe mạnh, còn có rất nhiều tiền, tuyệt không thể so với người chồng trước kém cỏi của cậu. Muốn hay không?” Nụ cười trên mặt Quảng Nhân Nhân do lời cô nói mà trong nháy mắt biến mất, chiếm lấy lúc này chính là một loại đau thương và trầm mặc khiến người khác hít thở không thông.

“Mình đầu hàng, mình không nên nhắc tới người kia, cậu không cần lộ ra biểu tình như vậy được không? Coi như mình sợ rồi, cậu cũng không thể thôi đi được à?” Phù Khiết giơ hai tay lên đầu hàng.

Quảng Nhân Nhân nở nụ cười so với khóc còn khó nhìn hơn, hại Phù Khiết toàn thân vô lực, ngay cả cơn tức giận đều không tập hợp được. Cô sợ nhất đối mặt với cô ấy như vậy, bởi vì an ủi người khác cho tới bây giờ cũng không phải điểm mạnh của cô.

“Phù Khiết”. Một tiếng gọi đột nhiên vang lên từ bên ngoài cửa hàng.

Phù Khiết ngẩng đầu lên, liền thấy Khương Thừa Cực bước vào trong cửa hàng, đi về phía cô.

Khá lắm, anh ta dám đến?! Vốn cơn tức giận tập hợp không được, trong nháy mắt kết thành một mạch, bộc phát ra. Cô nổi giận đùng đùng nhảy dựng lên từ chỗ ngồi, nhằm phía anh, vươn tay ra hướng tới bụng anh hung hăng đánh một quyền.

“Anh là tên khốn nạn”. Cô mắng.

“Phù Khiết!” Quảng Nhân Nhân nhịn không được sợ hãi kêu ra tiếng. Mọi người biết Phù Khiết đều biết quả đấm của cô có bao nhiêu sức mạnh, ngay cả thanh niên cường tráng tám mươi mấy kilogam đều có thể bị một đấm của cô đánh cho ngã xuống. Nhưng khiến cho cô bất ngờ chính là, người đàn ông tuấn dật có chút hình dáng thư sinh kia hình vậy mà hơi hơi khẽ khom thắt lưng xuống, khẽ nhíu mày, tiếp theo, tựa như không có việc gì vẫn đứng thẳng người, sau đó quay về phía Phù Khiết giận không thể ngăn lại nhíu nhíu đầu lông mày.

“Như vậy thì tiêu tan tức giận sao?” Anh nói.

Phản ứng của Khương Thừa Cực một cọng lông cũng không thương tổn, làm Phù Khiết sửng sốt, không tự chủ được nhìn nắm đấm của mình. Cô vừa rồi có hạ thủ lưu tình không? Không có nha. Vậy anh như thế nào giống như một người không có việc gì chứ?

Chẳng qua lời nói chưa quay về, xúc cảm vừa rồi là chuyện xảy ra như thế nào? Rất giống cảm giác như đánh vào một bức tường xi măng, bụng của anh ta sảy ra chuyện gì? Trang bị khối sắt sao? Xem chừng anh ta trước đó từng nói qua có thể đánh thắng cô, cũng không là khoác loác, mấy năm nay anh ta thật sự không bỏ qua việc luyện tập võ thuật, ít nhất có luyện cơ bụng, cho nên anh ta mới dám cả gan làm loạn đùa giỡn cô như vậy.

“Anh đừng đắc ý!” Cô nổi giận đùng đùng trừng mắt với anh, làm sao có thể dễ dàng buông tha cho anh ta chứ.

“Tôi rốt cuộc phạm tội gì?”

“Anh còn dám hỏi tôi!” Cô nghiến răng nghiến lợi bật ra tiếng nói, một bên dùng đầu ngón tay dùng lực đâm vào ngực anh. “Vì sao anh lại nói với mẹ tôi tôi còn không muốn kết giao với bạn trai, không muốn kết hôn, anh làm như vậy có mưu đồ muốn hãm hại tôi phải không?” Càng nói càng giận, cô giận không thể nén lại một chân đá anh, lại bị anh tránh né.

“Anh còn dám tránh đi”. Cô khó có thể tin kêu lên.

“Em đá người ta rất đau, không tránh không được”. Anh trả lời như có lý chẳng sợ.

“Khương Thừa Cực, anh thật sự giỏi quá nhỉ?” Trước kia anh ta chưa lần nào thất lễ, ngoan ngoãn đứng trước mặt cô cho cô dạy bảo, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở một chút! Bây giờ còn dám phản bác lại!

“Tôi cảm thấy chỉ có thành thật báo cáo mới có thể làm sư mẫu hiểu được ý tưởng và ý nguyện của em. Lần này có liên quan đến tôi, mới có thể khiến em yên ổn vượt qua, nhưng lần sau hoặc sau sau sau sau xem mắt thì sao? Em cho rằng mỗi một đối tượng đến đi xem mắt đều sẽ nghe lời em sao? Sư mẫu lại bởi vì một, hai lần thất bại lại bỏ qua chuyện xem mắt sao? Hay là em muốn trong tương lai năm tháng, hoặc là năm năm, đều quá bị bắt khứ đi xem mắt?” Khương Thừa Cực thông minh không lên tiếng trả lời, ngược lại khéo léo giải thích lý do anh phải làm như vậy.

Phù Khiết được những lời anh vừa nói như vậy, bỗng nhiên không nói gì mà chống đỡ.

“Anh ấy nói không sai”. Quảng Nhân Nhân đồng ý gật đầu nói. Khương Thừa Cực tựa hồ mãi đến giờ phút này mới chú ý tới sự tồn tại của cô, quay đầu nhìn cô một cái, sau đó lịch sự gật gật đầu với cô. Quảng Nhân Nhân quay đầu lại gật đầu và mỉm cười.

“Được, cho dù anh nói có đạo lý, nhưng anh trước đó cũng nên nói với tôi một tiếng, thảo luận một chút chứ. Cứ như vậy không hiểu tại sao hại tôi bị đuổi khỏi nhà, không nhà để về, anh bảo tôi sau này nên làm sao bây giờ? Anh có biết không tôi hiện tại đúng lúc đang thất nghiệp? Không có thu nhập, căn bản là biện pháp nuôi sống chính mình nha!” Phù Khiết tưởng tượng tới điểm ấy lại vừa phiền vừa tức, căn bản không có cách ổn định tâm tình cùng nói với anh.

“Đến ở nhà của tôi đi” Anh nói.

“Hả?”

“Tôi nuôi em!”

Chương 4

Nhà của Khương Thừa Cực vừa lớn lại hào hoa, quả thực chính là khu nhà cấp cao, làm cho Phù Khi

Thông Tin
Lượt Xem : 1049
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN