--> Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc - game1s.com

Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc

Chương 1

Một chiếc Taxi màu vàng tại một tràng đèn đuốc sáng trưng, dừng lại trước cửa Hào Đế một nơi khí phái phi phàm lại mơ hồ truyền ra tạp âm náo nhiệt.

“Phun! Như thế nào mắc vậy a? Có thể hay không giảm giá? Này tiền xe đủ để tôi mua đồ ăn chừng mấy ngày đấy! Tài xế tiên sinh, liền tính ít đi 240 đồng, lấy số chẵn tốt lắm.” ngồi ở giữa ghế sau mẹ Chân lấy một bộ khí thế mua bán thức ăn ngoài chợ ép giá cứng rắn đút tờ 1000 đồng cho tài xế.

Tài xế kinh ngạc vội vàng kêu lên: “Vị phu nhân này, bà đừng nói giỡn rồi, tiền xe tôi đây còn phải giao nộp về công ty nha!” Mẹ Chân ngoảnh mặt làm ngơ, tự mình đẩy con gái nhỏ Chân Nhược Dung ngồi ở bên phải bà xuống xe, sau đó cũng đi theo muốn bước xuống xe.

“Này! Các người không thể xuống xe, còn thiếu 240 đồng.” thấy thế, tài xế thật nhanh kéo cha Chân ngồi ở bên chỗ tay lái. Cha Chân lúng túng nghĩ muốn bỏ tiền cấp bù cho tài xế, nhưng mẹ Chân lại đoạt lấy số tiền đó. “Ông là chê ông tiền kiếm được quá nhiều phải hay không? Hiện tại cảnh khí như thế hỏng, ngày nào đó sẽ bị giảm biên chế cũng không biết, còn dám giả bộ hào phóng.” Mẹ Chân cau mày kêu.

Tài xế nhìn chằm chằm mẹ Chân, không nhịn được phản kích nói: “Vị phu nhân này, bà cũng biết cảnh khí như thế hỏng, chúng tôi lái Taxi cũng là vì kiếm miếng cơm ăn, huống chi, tiền xe là chiếu đồng hồ đo nhảy, thiếu một đồng tiền chúng tôi cũng phải tự mình bù vào, mời bà nói chút đạo lý được không?”

“Anh nói tôi không nói đạo lý? Anh phải làm rõ ràng, chúng tôi đáp xe của anh liền là áo cơm của cha mẹ anh. . . . . .”

Ở lúc mẹ Chân lớn tiếng kêu gào, một cái bàn tay mềm trắng như tuyết đem tiền xe chưa đủ đưa cho tài xế.

“Nhược Phù!” không còn kịp ngăn cản tới, mẹ Chân chỉ có thể cực kỳ tức giận trợn mắt nhìn con gái lớn một cái.

Cả nhà bọn họ xuống xe sau, mẹ Chân trừng mắt lập tức giáo huấn Chân Nhược Phù , “Ba con làm việc khổ cực như vậy, con cư nhiên tùy tùy tiện tiện liền dùng nhiều 240 đồng, số tiền đó đủ chúng ta người một nhà ăn một bữa con có biết hay không?”

“Mẹ, con cùng Dung Dung mướn lễ phục liền xài hơn 6000 đồng, nhưng là, mẹ lại cùng một tài xế so đo hơn hai trăm đồng này.” Nhược Phù bất đắc dĩ trả lời. Cô thật sự không hiểu, vì sao mẹ mỗi lần đều muốn vì tiết kiệm loại tiền lẻ này mà cùng người ta tranh được mặt đỏ tai hồng, rồi lại hoa số tiền lớn ở cô không thể hiểu được chuyện này.

“Mẹ có thể không giúp con cùng Dung Dung mướn lễ phục sao? Tới tham gia yến hội người nào không phải trang phục lộng lẫy tham dự? Chị em các con có thể tùy tùy tiện tiện mặc bộ đồ công sở tới dự tiệc sao?” nếu là không mặc lễ phục, như thế nào có thể vượt mặt những thiên kim nhà giàu người có tiền kia, may mắn Nhược Phù, Nhược Dung đều là xinh đẹp khả ái, phấn nộn mỹ lệ, dưới sự phụ trở của hoa phục càng lộ vẻ xinh đẹp chói mắt, đẹp đẽ động lòng người.

Hài lòng nhìn hai con gái, mẹ Chân nghĩ thầm, có lẽ lần này thật có thể như nguyện giúp các con tìm được rể rùa vàng!

“Vậy thì đừng tới tham gia cái gì bữa tiệc thôi! Con trai một vị đổng sự của công ty cha đính hôn mắc mớ gì đến chúng ta? Còn cả nhà lớn nhỏ cùng nhau tham dự!” Nhược Phù cũng không phải rất thích muốn tham gia loại bữa tiệc này.

“Chị, chị còn chưa hiểu rõ mẹ sao? Mẹ là muốn đem chúng ta giá cao đẩy mạnh tiêu thụ! Nếu là chúng ta không có gả cho người có tiền mà nói, mẹ cùng cha mấy năm này đầu tư ở trên người chúng ta tiền không phải mất trắng?” người mặc lễ phục màu đỏ nhạt Nhược Dung nhanh mồm nhanh miệng nói tiếp.

Mẹ Chân đánh nhẹ con gái nhỏ một phen, “Mẹ là sợ tương lai các con qua cuộc sống khổ, mới vội vã giúp các con tìm đối tượng tốt, mẹ với cha con chỉ sinh hai người con gái các con, dĩ nhiên không nỡ để cho các con chịu khổ. . . . . .”

Cho đến đi tới cửa lớn Phùng gia, mẹ Chân mới dừng lại nhắc đi nhắc lại, ngược lại lộ ra tươi cười hớn hở, mang theo Nhược Phù, Nhược Dung đi vào, về phần ít ỏi phát biểu ý kiến cha Chân là đi theo phía sau.

Thời gian kế tiếp, liền thấy mẹ Chân tích cực lôi kéo hai con gái xinh đẹp toàn trường chào hỏi.

:Đây là con gái lớn cảu tôi – Nhược Phù, mới từ tốt nghiệp đại học. Nó từ nhỏ đã dịu dàng hiểu chuyện, vừa biết đánh đàn vừa học qua cắm hoa, còn nấu được món ngon, vợ chồng chúng ta đến bây giờ cũng còn không nỡ để nó quen bạn trai đâu!” Mẹ Chân tự tin hướng một đôi vợ chồng quý khí bức người lại dẫn theo con trai tham dự nói.

Nhược Phù xấu hổ ửng đỏ mặt. Hiện tại đã thời đại nào rồi, cô lại còn bị cha mẹ làm thành triển lãm phẩm một loại khắp nơi đi về phía “đám người có thể mua người” đẩy mạnh tiêu thụ, khiến cho cô quả muốn đào cái hang trốn đi. Sớm biết có thể như vậy, cô thật nên kháng cự đến cùng, liều chết không đến.

Ngay tại cô bắt đầu sinh ý niệm rơi chạy thì người con trai trẻ tuổi đối diện đột nhiên thiết tha duỗi tay về phía cô, “Nhược Phù tiểu thư, tôi có thể mời nhảy một điệu chứ?”

Nghe vậy, mẹ Chân vui vẻ lập tức đem cô khẽ đẩy đi qua, “Nhược Phù nhà tôi cũng

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 811
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN