--> Không Nhận Người Tình Cũ - game1s.com
XtGem Forum catalog

Không Nhận Người Tình Cũ

Chương 1

Đây là chuyện gì xảy ra!

Khi Đào Khuynh nhìn thấy một chàng trai trẻ tuổi đi vào phòng, từng bước một đi tới trước mặt cô thì nụ cười của cô trong nháy mắt cứng đơ, đang ngồi trên ghế lập tức đứng dậy.

“Anh…Anh. . . . . .” Cô nhìn chằm chằm gương mặt anh tuấn, tươi cười của đối phương lắp bắp nói không nên lời. Anh ta càng lúc càng đến gần như có ý cho cô nhìn rõ hơn.

Người đàn ông này mặc một bộ tây trang màu xanh tối, thân hình cao lớn, tuấn tú, vừa tiến vào phòng ăn lập tức thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Anh ta ngẩng đầu bước đi thể hiện phong thái tự tin, làm cho các cô gái xung quanh bắn ra ánh mắt ái mộ.

Anh có mái tóc cắt ngắn gọn gàng làm nổi bật lên ngũ quan tuấn lãng. Một đôi mắt hẹp dài, lấp lánh có hồn, lóe ra ánh sánh tinh quái làm lòng cô run sợ. Sống mũi anh cao thẳng sắc nét, cùng với đôi môi mỏng khẽ nhếch khiến cả khuôn mặt có vẻ anh tuấn hơn. Không chỉ có bề ngoài xuất sắc, ngay cả giọng nói của anh cũng trầm ấm hấp dẫn khác thường .

“Trông anh thế nào?” Anh khẽ nhếch miệng, vẻ mặt cười như không cười, khiến cho gương mặt tuấn lãng càng thêm mê người.

Giọng nói quen thuộc làm cho Đào Khuynh cả người chấn động.

“Nhất định là mình nhìn lầm. . . . . .” Cô lắc đầu một cái, không muốn tin tưởng tình huống trước mắt là sự thật.

“Cần anh đến gần hơn chút nữa, để cho em xác nhận sao?” Anh chậm rãi tiến lên, vô cùng vui vẻ đến gần cô.

Đào Khuynh đột nhiên lắc đầu, nặng nề ngã ngồi ở trên ghế, cất cao ngữ điệu, “Đừng, đừng tới đây!”

Cô đột ngột kêu lên như vậy khiến cho ánh mắt tò mò mọi người toàn bộ rơi vào hai người bọn họ.

Đôi mắt đen hẹp đài của anh nhàn nhạt quét qua xung quanh một cái, anh thong thả mà ung dung mở miệng: “Em không thể chờ đợi muốn cho mọi người biết quan hệ của chúng ta sao?”

Mọi người bàn luận xôn xao khiến Đào Khuynh cảm thấy lo lắng, cũng hạ thấp giọng, cố nén kích động của nội tâm.

“Tôi và anh không có bất cứ quan hệ gì.” Cô đè thấp âm lượng, căm tức nhìn anh.

“Thật sao?” Anh nhếch mày lên, kéo ghế ra ngồi, tầm mắt chưa từng rời khỏi người cô.

Đào Khuynh mặc váy chiffon màu đen, cổ thấp để lộ ra xương quai xanh xinh đẹp và đường cong mê người trước ngực, vô cùng hấp dẫn. Mái tóc dài đen nhánh giờ phút này buộc thành một đuôi ngựa mềm mại làm cô nhìn vô cùng thanh lệ. Đôi mắt to xinh đẹp đang mở lớn, đôi môi mềm mại mím chặt thành một đường thẳng cho thấy cô đang tức giận, không thấy được nụ cười vốn làm anh động lòng.

Anh không phải không muốn gặp cô khi tức giận, mà chỉ là quá nhớ nhung nụ cười của cô. . . . . . Nụ cười làm cho người ta vô cùng nhung nhớ.

Anh gặp qua không ít mỹ nữ có nụ cười đẹp, nhưng Đào Khuynh là cô gái đầu tiên khiến anh để ý. Cô cười rất thuần túy và tinh khiết, không đề phòng, làm cho anh chú ý ngay lần đầu tiên nhìn thấy, từ đó lòng anh liền lạc mất trên người cô. Đáng tiếc cô hình như không hiểu tình ý sâu đậm của anh, cho nên mới dễ dàng buông tay.

“Đúng vậy.” Đào Khuynh kiên định nói. Ngay từ lúc cô rời đi một ngày kia, bọn họ cũng đã không có bất cứ quan hệ gì.

Cô chẳng hề để ý vẻ mặt đau nhói tim của anh. Còn anh thì giả bộ lạnh nhạt nâng khóe môi lên, “Nói là không có quan hệ, mà lại dùng lấy nét mặt kinh hỉ như vậy hoan nghênh anh sao, như vậy là em có hứng thú với vẻ ngoài của anh phải không? Anh thật là thụ sủng nhược kinh đấy.”

“Đó không phải là vui mừng, là kinh sợ.” Đào Khuynh nói xong có chút nghiến răng nghiến lợi.

Trong nháy mắt nhìn thấy anh xuất hiện, cô giống như bị sét đánh trúng, khó có thể tin.

Cô lại có thể ở họp mặt hội độc thân nhìn thấy anh. . . . . . Đáng ghét, cô nên sớm phát hiện vẻ mặt Ngữ Yến khi đó có cái gì không đúng!

Hà Ngữ Yến là bạn thân của cô từ thời học cấp 3, hai người rất thân thiết.

Mấy ngày trước, Hà Ngữ Yến đột nhiên nói muốn tìm bạn trai, cầu xin cô cùng nhau tham gia buổi gặp gỡ của hội độc thân. Cô mới kết thúc đoạn tình cảm sâu đậm, đối với tình yêu nam nữ lúc này không hứng thú lắm, nhưng Ngữ Yến liều chết thuyết phục cô, vả lại nó rằng chỉ cần cô đi với cô ấy, cô mới đồng ý tham gia.

Đào Khuynh tới phòng gặp gỡ trước liền gọi điện thoại cho Hà Ngữ Yến nói cô đã đến. Thế nhưng Đào Khuynh chờ một lúc lâu vẫn không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc nào, đang muốn gọi điện thoại lần nữa thì nhìn thấy người không nên xuất hiện này.

“Hiếm có cô gái nào nhìn thấy gương mặt anh lại tỏ ra kinh sợ như em, thật làm tổn thương tự ái của anh.” Bàn tay anh vuốt ve cằm, mày hếch lên còn giọng giọng nói mang uất ức.

“Tự ái của anh lại dễ tổn thương như vậy sao?” Đào Khuynh nghĩ đến mình bị bạn thân thiết kế, sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh một tiếng.

“Quả nhiên em là người hiểu anh rõ nhất.” Anh mỉm cười, đôi mắt đen nhìn cô.

Đào Khuynh rũ mắt, âm thầm n

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 697
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN